05. Dẫu trẻ mà buồn vẫn đắng môi

Dẫu
trẻ mà buồn vẫn đắng môi

Em còn trẻ mà vẫn buồn thôi
dù rất muốn viết những bài thơ vui
để cho anh đọc
sau những trầm thăng đã lên màu rêu mốc
có lẽ nào em muốn khó nhọc cho anh?

Hạnh phúc nhiều khi chỉ là lối đi quanh
gần thôi đó mà xa xôi cũng đó
cánh cửa quen đã trăm lần khép mở
trông đợi gì như nỗi nhớ tên anh?

Khu vườn sau nhà rêu cỏ đã lên xanh
bàn tay em nhiều mùa đông đã lạnh
có những ngày yêu thương ngay cạnh
mới đó thôi mà giờ đã xa xôi

Chúng mình dẫu trẻ mà buồn vẫn
đắng môi
nụ cười tắt những ngày lặng gió
bầu trời lớn lao, nỗi buồn em bé nhỏ
nên cần một người để hiểu rõ vậy thôi

Anh sẽ đi trăm ngả trăm nơi
em còn những nỗi buồn đắng tim cần gói
bão giông đây
tình yêu em nông nổi
em có lỗi với mình vì chẳng thể quên!

Em quá trẻ nhưng vẫn cứ buồn thêm
giữa bốn bức tường của hàng trăm đêm nữa
tro tàn kia không còn hơi ấm lửa
đã tắt rồi,
cánh cửa khép
đêm trôi!

Báo cáo nội dung xấu

Chi phí đọc tác phẩm trên Gác rất rẻ, 100 độc giả đọc mới đủ phí cho nhóm dịch, nên mong các bạn đừng copy.

Hệ thống sẽ tự động khóa các tài khoản có dấu hiệu cào nội dung.