41. Mênh mông … là giữa chúng mình
Có những con người đi ngang
đời nhau một lần, rồi nghiễm nhiên trở thành xa lạ!
Có rất nhiều điều chưa bao giờ được làm cùng nhau, và không bao giờ có thể còn
làm cùng nhau!
Có những điều từng làm cùng nhau, rồi không bao giờ còn có thêm lần nữa!
Tình yêu đôi khi không phải là chọn lựa buông bỏ hay tiếp tục, mà là trái tim
có còn cùng nhịp đập, còn muốn hướng về nhau hay không!
Tiếc là bản thân chúng ta thường trì hoãn, thường để những việc có thể làm cùng
nhau đến ngày mai, ngày kia... Chẳng thể ngờ, chỉ một khoảnh khắc thôi, khoảng
cách đã là mãi mãi...
Những điều chúng ta kịp trải nghiệm cùng nhau tiếc rằng quá ít, trong khi trì
hoãn lại dường như quá nhiều!
Mênh mông … là giữa chúng mình
Mênh mông quá, chúng mình
không đi hết
câu chuyện bây giờ chỉ là vết chiều loang
ở nơi ấy, một mùa mới đã sang
em vẫn đi về với những ngày mưa ướt!
Xa xôi quá, dẫu vẫn nhiều ao ước
chỉ để ước ao vì có thật bao giờ
bài thơ viết thành rêu trên tường cũ
và những mong chờ hằn vết với mùa thu
Mênh mông quá, thời gian hóa hư vô
lòng bất lực như sóng xô ghềnh đá
mong manh quá, tháng ngày bay theo lá
chúng mình im lìm chẳng dám ngước nhìn thêm
Em trôi về ngày, anh lặng lẽ vào đêm
trái tim thổn thức, xa dần rồi tan biến
cuộc đời rộng dài và dòng người như biển
đi về phía nào để tìm lại được nhau?
Bất lực quá, chỉ còn là đêm sâu
là màu thời gian bắt đầu dần đặc quánh
nỗi trông chờ ngấm say như rượu mạnh
có hi vọng nào để dựa khỏi chông chênh?

