31. Anh-và-Em
Anh-và-Em
Thấy bình thường hơn cả lúc
chưa quen
đời ngắn ngủi thôi thì nên tha thứ
cứ tin, cứ đi, cứ tìm trong hơi thở
miễn mỗi phút giờ người thấy an yên
Ta hồn nhiên cho lòng được bình yên
ngày mưa bão qua rồi bên đời vắng
người ở bên kia còn đi tìm con nắng
ta làm mưa rào ở lại phía mây xa
Những tháng ngày cô độc rồi sẽ qua
ánh mắt người, những ngôi nhà lạ
sẽ có một người xem anh là tất cả
sau những ngày mùa hạ để mưa qua
Em chỉ là cô gái của tháng Ba
xa xôi quá một mùa thu tháng Chín
những cánh hoa bay trong ngày tan biến
còn vấn vương trên màu áo phai tàn
Anh khó hiểu như những trận gió ngàn
em bé nhỏ làm ngày mưa đơn lẻ
thì ra trái tim và cuộc đời nhỏ bé
chẳng có kẽ nào lọt được một bàn tay
Mùa
thu của anh còn mãi những mê say
em đứng lại nhìn ngày kia vừa tắt
cuộc sống của anh sẽ vẫn còn tất bật
vẫn lối đi về khao khát một bàn chân
Em là cơn mưa chỉ đủ ướt phân vân
mùa lặng lẽ trôi dần về phía cũ
những chuyện đi qua thôi bây giờ đã đủ
em chần chừ rồi lặng lẽ quay đi
Anh đừng làm gió theo cánh chim thiên di
bầu trời rộng lớn bay đi hoài mệt lắm
anh tin đi vào một ngày thu nắng
những nồng nàn sẽ lặng lẽ về thăm
Anh chưa từng tin có những chuyện trăm năm
bởi cuộc sống này chẳng ngừng biến đổi
em đã đi qua những lần nông nổi
nhưng em vẫn tin duyên số có thật rồi
Đừng làm gió làm mây mãi trôi
đời mệt lắm và nhiều giông bão lắm
mùa thu của anh rồi sẽ vàng dịu nắng
hoa cúc của anh vẫn đang đợi mùa về!

