Phượng Tù Hoàng - Tập 1 - Chương 23
Chương 23: Dòng chảy và ý chí
Lại thêm nửa tháng nữa trôi qua, ngày xuân dần
tàn, những lớp y phục nặng nề bắt đầu nhường chỗ cho xiêm y mỏng manh, bất giác
nhận ra, hạ đã đến tự bao giờ.
Đúng là thời gian thấm thoát thoi đưa.
Sở Ngọc nằm trên trường kỉ, trên đầu là mái lều
được dựng bằng cây mây, tán lá xanh biêng biếc che đi ánh nắng chói chan, cái
oi bức của ngày hè còn chưa kịp xuất hiện, Sở Ngọc đã chuẩn bị xong công tác giải
nhiệt rồi.
Bên cạnh trường kỉ là một cái bàn nhỏ, bên trên
có đặt những món điểm tâm tinh xảo cùng với bát chè mới nấu xong, chỉ với tay
là tới, bát chè vẫn còn hơi nóng, ăn lúc này rất vừa miệng, không sợ nóng quá
cũng chẳng ngại quá lạnh.
Sở Ngọc xoa xoa mi tâm, khẽ thở dài, tuy khung
cảnh nơi đây rất đẹp và tĩnh mịch song lòng cô vẫn chẳng thư thái được chút
nào.
Trong nửa tháng qua, cứ cách vài ngày cô lại tiến
cung một lần. Một mặt là để thăm dò quan hệ giữa Tiểu Hoàng đế và Sơn Âm Công
chúa, mặt khác cô lại phát hiện ra một tác dụng của hậu viện dành cho nam sủng.
Sau Phương Nam lại có thêm một vị quan viên khác bị đưa đi tắm rửa sạch sẽ rồi
trói gô lại, tống vào trong xe ngựa của cô.
Tuy Lưu Tử Nghiệp chưa làm tròn chức trách của
một vị Hoàng đế nhưng việc tặng nam sủng cho Sở Ngọc thì y làm khá nhanh và
khéo, ra tay một cái là phục vụ trọn gói, hàng mang đến tận nhà nhanh, chuẩn và
gọn.
Phương Nam đã an phận hơn trước rất nhiều. Mấy
ngày nay, dù không trói lại thì y vẫn ngoan ngoãn ở yên trong viện, thậm chí y
còn chủ động khuyên giải quan viên bị Sở Ngọc đưa về sau đó, khiến người kia
cũng yên phận hơn.
Sau mấy
lần thường xuyên lui tới hỏi han, trò chuyện, Sở Ngọc đã xác định được mức độ sủng
ái và tín nhiệm của Lưu Tử Nghiệp đối với Sơn Âm Công chúa. Y thậm chí còn đưa
hết tấu chương cho Sở Ngọc xem mà không để tâm gì, Sở Ngọc chỉ tùy tiện nói ra
vài hướng giải quyết, y cũng làm theo vô cùng thoải mái.
Mà sau đó trong lúc vô tình, Sở Ngọc đột nhiên phát
hiện ra nét hành thư xinh đẹp của Sơn Âm Công chúa khá giống với Lưu Tử Nghiệp!
Nếu như nói ban đầu Sở Ngọc chỉ nghĩ mình đang nắm
giữ chìa khóa của một kho vàng nho nhỏ, nhưng hiện giờ cô mới biết, kho vàng ấy
đã vượt ngoài sức tưởng tượng của mình, bởi vậy nó cũng khiến cô thêm bối rối.
Sở Ngọc thở dài buồn bã, cô cảm thấy sau khi đến
thế giới này hình như chẳng có được mấy ngày thảnh thơi, có điều suy tính hơn
mười ngày nay, xem chừng còn tình
thế phức tạp hơn tất cả những kì thi kiếp trước cộng lại. Bên cạnh bỗng
vang lên một tiếng cười: “Rốt cuộc Công chúa thở dài vì chuyện gì vậy? Trời
trong cảnh đẹp, vì sao không vứt bỏ sầu lo, tranh thủ thời gian rảnh rỗi hưởng
thụ phong cảnh đẹp đẽ nơi đây?”
Cách Sở Ngọc khoảng một mét lại có một chiếc ghế
dài, một thanh niên tuấn tú nho nhã đang ung dung nằm nghỉ ngơi trên đó. Khuôn
mặt hắn dường như được phủ một lớp ánh sáng dìu dịu, y phục trên người trắng bồng
bềnh tựa mây trôi, nếu nhìn kĩ sẽ phát hiện khoảng vực sâu thăm thẳm nơi đáy mắt
hắn.
Thanh niên ấy chính là Dung Chỉ.
Vết thương của hắn đã dần dần khá hơn nhưng vẫn
không thấy hắn lấy lại quyền lực từ chỗ Hoàn Viễn, trái lại ngày nào cũng giao
cho Hoàn Viễn đảm đương nhiều việc hơn, giao phó xong hắn cũng chẳng hỏi tới,
giống như đã trút được gánh nặng trên vai vậy. Trái lại về phía Hoàn Viễn, đột
nhiên bị giao thêm nhiều trọng trách, công việc dồn ép tới nỗi không thở nổi, y
luống cuống không biết nên giải quyết thế nào. Lúc đó Hoàn Viễn bỗng nhận ra,
thì ra lúc trước Dung Chỉ phải xử lý nhiều chuyện phiền phức đến vậy, trong
tình hình đó mà hắn thoạt nhìn vẫn thảnh thơi thoải mái, thủ đoạn của người này
đúng là khiến người ta phải kính sợ!
Hành động này của Dung Chỉ khiến Sở Ngọc cứ
nghi ngờ mãi, cô cảm thấy hắn làm vậy hình như là muốn bày tỏ thái độ gì đó với
cô, nhưng nghĩ mãi vẫn không ra. Dù sao thì hiện giờ Hoàn Viễn tiếp quản công
việc trong phủ, tạm thời không gây nguy hại gì cho Sở Ngọc nên cô cũng không
lên tiếng, vui vẻ đón nhận thành quả đầu tiên của kế hoạch.
Nghe thấy tiếng Dung Chỉ bên cạnh, Sở Ngọc
nghiêng đầu liếc nhìn hắn rồi vô thức đưa tay sờ ống tay áo. Dưới ống tay áo,
trên cánh tay Sở Ngọc có quấn một ám tiễn dễ gắn dễ tháo. Đây là vũ khí phòng
thân mà cô dặn Ấu Lam bí mật đi đặt thợ làm sau khi đã nghiên cứu chọn lựa kĩ
lưỡng. Mặc dù kỹ thuật chế tạo là của cổ đại nhưng bên trong cũng có thêm một
vài thiết kế của vũ khí hiện đại, một vài cấu tạo kiểu lò xò theo đề nghị của Sở
Ngọc, yêu cầu về chính xác được nâng lên khá nhiều, đến tận hôm qua mới chế tạo
xong và được đưa đến tay Sở Ngọc.
Đây cũng là một trong những nguyên nhân vì sao
lúc này Sở Ngọc có thể an tâm nằm sóng vai cùng Dung Chỉ.
Tất nhiên, ám tiễn này được chế tạo ra không
đơn thuần chỉ để đối phó với Dung Chỉ, mà sau này rất có thể lúc gặp nguy hiểm,
nó sẽ giúp cô có khả năng tự bảo vệ mình, chỉ cần một chút thủ đoạn khiến kẻ địch
bất ngờ là được.
Có lẽ không có ai ngờ rằng, Công chúa cao quý
như cô sẽ giấu thứ ám tiễn tầm thường bên dưới lớp y phục hoa lệ.
Thấy Sở Ngọc ngẩn người suy tư, Dung Chỉ không
giận cũng không vội, hắn thong thả ngồi dậy, cầm bát chè trên bàn chậm rãi uống,
sau đó lại biếng nhác nằm xuống ghế.
Bóng cây xanh biếc che khuất trưa hè chói chang,
đây đúng là một chỗ tuyệt vời để ngủ trưa.
Sở Ngọc có hơi kiêng dè liếc nhìn Dung Chỉ, mấy
ngày nay người nhàn hạ nhất chính là Dung Chỉ. Công việc chính mỗi ngày của hắn
đơn giản chỉ là uống thuốc rồi dưỡng thương, thỉnh thoảng lại chỉ điểm cho Hoàn
Viễn chút đỉnh, mấy ngày nay hắn lại có ý đẩy hết toàn bộ công việc trên người
đi. Sự cực khổ của Hoàn Viễn, lại càng làm nổi bật sự nhàn hạ đến phát ghét của
Dung Chỉ.
Nhìn Dung Chỉ khoan khoái khép hờ mắt, Sở Ngọc
hơi do dự rồi vẫn không nhịn được nữa, cô nói: “Mấy ngày nay ta vẫn luôn suy
nghĩ đến một vấn đề, nó khiến ta thấy cực kì khó hiểu”. Sở dĩ không thể quyết định
được hướng đi cho sau này, cũng là vì vấn đề đó mãi chưa giải quyết được.
Dung Chỉ nhướn mày lên, “Là vấn đề khó xử gì vậy?
Nếu Công chúa có phiền muộn gì, xin đừng ngại nói với Dung Chỉ, Dung Chỉ nhất định
sẽ dốc sức để giúp đỡ Công chúa.”
Sở Ngọc nhìn hắn không mấy tin tưởng, nhớ lại lời
của Hoàn Viễn, trong lòng cũng chẳng biết phải làm sao. Vấn đề này mấy hôm trước
cô đã hỏi qua Hoàn Viễn rồi, nhưng sau một hồi suy ngẫm, đối phương lại nói y
không biết câu trả lời, hơn nữa còn bảo cô qua hỏi Dung Chỉ.
Mặc dù Hoàn Viễn rất có thiên phú song dù sao
cũng chỉ là mới chớm nở, còn lâu mới bì kịp một người từng trải và suy nghĩ thấu
đáo mọi chuyện như Dung Chỉ.
Sở Ngọc ngập ngừng một lúc rồi mới nói: “Vấn đề
của ta có liên quan đến dòng sông, đến hướng chảy của con sông.”
Dung Chỉ hơi nhíu mày: Là dòng chảy của sông ư?
Công chúa quan tâm đến vấn đề như vậy từ khi nào vậy? Mi mắt hắn khẽ chớp,
trong đầu dần hiện lên toàn bộ phân bố núi non và sông ngòi trong thiên hạ,
nhưng không hiểu chuyện này có liên quan gì đến Sở Ngọc… Hơn nữa, dạo gần đây
hình như chẳng có con sông nào xảy ra vấn đề gì lớn.
Tuy trong lòng nghi ngờ nhưng Dung Chỉ không hỏi,
bởi vì hắn nhìn ra vẻ mặt Sở Ngọc đang buồn phiền một cách rất nghiêm túc, rất
chân thật, hoàn toàn không phải lời bông đùa thường ngày.
Sở Ngọc suy nghĩ một chút mới mở miệng nói tiếp:
“Vấn đề của ta có liên quan đến dòng sông. Nếu như có một con sông, một con
sông rất rất dài, trước đó rất lâu nó vẫn luôn chảy trôi, bồi đắp đất đai hai
bên bờ, sau đó lại tiếp tục xuôi xuống những nơi khác. Nhưng có một ngày, nếu
như, ta nói là nếu như nhé, con sông ấy đột nhiên có ý định của riêng mình, hoặc
nói, lúc vẫn còn ở thượng du, trong dòng sông đó có một dòng chảy nhỏ có chủ ý
riêng của mình, nó muốn đổi sang hướng khác. Rồi sau đó, vì suy nghĩ của nó nên
hướng chảy của toàn bộ con sông đã xảy ra một biến đổi nho nhỏ, kế đó, biến đổi
kia càng lúc càng lớn, toàn bộ con sông đã chảy lệch đi rất xa dòng chảy ban đầu
của mình…”
Sở Ngọc nhíu mày, cô cắn môi, cẩn trọng lựa chọn
từ ngữ. Mặc dù cô đã từng nói chuyện này với Hoàn Viễn một lần nhưng trước mặt
Dung Chỉ, cô phải thận trọng hơn gấp chục lần. Sau nhiều lần đắn đo chọn lựa, ẩn
dụ rồi không ẩn dụ, sau khi xác định sẽ không bị Dung Chỉ nhìn ra dụng ý thực sự,
cô mới nói tiếp.
Lúc này Dung Chỉ cũng đã tạm thời thu lại dáng
vẻ thong dong ban nãy, hắn chăm chú nghiêm túc lắng nghe giống như một thính giả
tuyệt vời nhất trên thế giới.
Sở Ngọc chỉ ngừng lại trong giây lát, sau đó
nói tiếp: “Nếu như chỉ có con sông ấy đổi dòng thì chẳng có gì để nói, nhưng vấn
đề ở chỗ, ở hạ du của con sông có một mảnh đất rộng lớn, mảnh đất ấy vô cùng
khát khao được nước sông tưới tắm. Nếu như không có con sông ấy, mảnh đất kia sẽ
cạn khô”. Sở Ngọc nhìn Dung Chỉ đầy buồn phiền, “Ngươi nói đi, con sông ấy, rốt
cuộc có nên thay đổi dòng chảy không?”
Dung Chỉ bình tĩnh chớp đôi mắt đen láy xinh đẹp,
hắn từ từ ngồi dậy, ngón tay trắng trẻo mảnh mai nhón lấy một miếng điểm tâm nho
nhỏ, thong thả đưa lên miệng. Mặc dù trước đó đã từng suy nghĩ đến đủ loại vấn
đề, nhưng chẳng ai ngờ vấn đề của Sở Ngọc lại hoang đường đến vậy? Sông mà cũng
có chủ ý riêng sao? Đây là suy nghĩ gì vậy?
Hay là nàng ấy mượn dòng sông để ám chỉ một điều
khác? Dung Chỉ lại cầm lấy một miếng điểm tâm khác, im lặng suy đoán.
Sở Ngọc biết rất rõ mình đang nói gì. Cô đang
mượn hình ảnh dòng sông để đề cập đến lịch sử. Đúng vậy, dòng sông cuồn cuộn chảy
không ngừng này chính là dòng chảy của lịch sử. Từ Hạ Thương Chu, Hán Tấn Tùy
Đường cho đến Tống Nguyên Minh Thanh, dòng lịch sử mãnh liệt ấy như những con
sóng gào thét dữ dội, lao đi rất nhanh. Nhưng rất tình cờ, trong dòng sông lại
xuất hiện một chút mất đồng điệu, có một dòng chảy nho nhỏ muốn thay đổi hướng
chảy. Dòng chảy nhỏ bé đó, chính là Sở Ngọc đến từ hơn một ngàn năm sau.
Cô biết Sơn Âm Công chúa trong lịch sử chết từ
rất trẻ, nhưng hiện giờ cô đã thành nàng ta, cô không muốn chết nên muốn thực
hiện một chút thay đổi. Đây là tiền đề của mọi thứ, để tiếp tục sống, cô phải hành động.
Nhưng kế hoạch ấy lại nảy sinh hai vấn đề
nghiêm trọng: Thứ nhất, Sở Ngọc không biết nên làm như thế nào; Thứ hai, cô
không biết, sau mỗi hành động của bản thân sẽ dẫn đến hậu quả gì.
Vốn lịch sử của Sở Ngọc rất tệ, tệ lắm, tệ tới
nỗi trước khi tình cờ đọc được câu chuyện về Sơn Âm Công chúa, thậm chí cô hoàn
toàn không biết trong lịch sử có tồn tại triều đại Nam Bắc Triều này. Mà sau
khi tình cờ đọc được câu chuyện về Sơn Âm Công chúa, cô cũng chỉ coi đó là một
câu chuyện bình thường, tùy tiện xem cho biết, cười cười một cái cho qua, coi
như biết có một nhân vật như vậy, một triều đại như thế, sau đó cũng chẳng quan
tâm tới nữa.
Cho nên, mặc dù biết Sơn Âm Công chúa trong lịch
sử sắp chết nhưng chung quy cô vẫn không thể nhớ ra người cầm đầu trong lần mưu
phản ấy, người đã giết chết Lưu Tử Nghiệp để chiếm ngôi vị Hoàng đế là ai. Sở
Ngọc chỉ nhớ mang máng, hình như Lưu Tử Nghiệp cho gọi ba vị thân vương, cũng
chính là mấy người chú của cô và Lưu Tử Nghiệp, quay về Kiến Khang, giữ lại
trong cung hưởng lạc, trong đó có một người đã tham gia cuộc chính biến ấy. Sở
Ngọc vừa tỉnh lại đã dò hỏi được chuyện này chưa xảy ra, tạm thời cô cũng yên
tâm hơn, biết bản thân trong thời gian ngắn sẽ không xảy ra vấn đề gì, thời
gian của cô cũng tương đối dư dả.
Có một việc khá phiền phức, đó là cô thật sự
không nhớ nổi người chú kia là ai. Mặc dù đã xem qua tên tuổi của tất cả những
người có huyết mạch Hoàng thất nhưng cô vẫn không nhớ ra nổi rốt cuộc đó là ai.
Mà trước khi người chú đó đảo chính, còn có một huynh đệ khác cũng đảo chính, tất
nhiên Sở Ngọc cũng không nhớ ra được ấy là ai.
Muốn trách thì chỉ có thể trách phụ thân và tổ
phụ của Sơn Âm Công chúa đẻ chi mà tốt quá, để lại một đám thúc bá huynh đệ, chỉ
riêng việc nhớ rõ được tên bọn họ thôi cũng đã mất rất nhiều công sức rồi. Sở
Ngọc từng có một suy nghĩ rất tăm tối, nếu như tìm ra được người kia, kiểu gì
cô cũng phải ‘tiên hạ thủ vi cường[1]’,
giải quyết tên đó đầu tiên. Mặc dù về mặt tâm lý, cô cực kì chống đối với việc
giết người, nhưng nếu như bị bức ép, chắc chắn cô sẽ không do dự.
Đương nhiên đây chỉ là biện pháp vạn bất đắc dĩ
lắm mới phải dùng tới, đến Sở Ngọc cũng chẳng biết khi đó mình có đủ nhẫn tâm để
xuống tay không, cô chỉ cung cấp sẵn một phương án giải quyết cứng rắn về mặt
lí trí thôi mà.
Nhưng chỉ biết giết chóc không thôi thì hoàn
toàn không đủ, nguyên nhân thực sự khiến người ta bất an, thực ra là ở Tiểu
Hoàng đế Lưu Tử Nghiệp. Chẳng phải cổ nhân có câu, ‘quan bức dân phản’, ‘quân
ép thần phản’ sao? Nếu như Tiểu Hoàng đế không tàn bạo như vậy, nếu như y dùng
chính sách lôi kéo, thêm vào đó là an ủi những vị Thân vương thì những người rắp
tâm tạo phản có lẽ sẽ giảm đi một nửa.
Hiện nay xem xét từ mức độ ảnh hưởng của Sơn Âm
Công chúa với Lưu Tử Nghiệp, muốn thao túng quyết định của Hoàng đế bệ hạ cũng
không phải việc gì to tát. Nhưng vì về phương diện này Sở Ngọc thiếu kinh nghiệm
chiến đấu và những va chạm chính trị, cô không biết nên bắt đầu chỉnh đốn triều
cương từ đâu, chẳng may chữa lợn lành thành lợn què thì đúng là nguy to.
Đó là phương diện ‘Tiến’.
Sở Ngọc tới thời đại này, sau khi bình tĩnh lại,
suy nghĩ đầu tiên xuất hiện trong đầu cô chính là hai phương diện ‘tiến’ và
‘lùi’. ‘Tiến’, chính là chủ động tấn công, diệt sạch những nhân tố sẽ làm hại đến
bản thân. Nếu cô là đàn ông, thực ra sẽ không cần phải suy nghĩ nhiều chuyện
phiền phức đến vậy, phụ nữ làm chính sự thì luôn có một vài chuyện kiêng kị. Còn
trái ngược với nó, ‘lùi’, tức là sắp xếp cho bản thân một đường rút lui, lỡ như
cuối cùng sự việc rơi vào tình thế không thể xoay chuyển, cô vẫn giữ được tính
mạng, bình yên trốn đến một nơi thật xa.
Song ‘lùi’ cũng phải lùi sao cho đẹp. Sống trôi
giạt khắp nơi, cơm không đủ no, áo không đủ mặc cũng là lùi; Mà sống yên bình
quan ngày đoạn tháng trong nhà cao cửa rộng, cơm ngon áo đẹp cũng là lùi. Quan
trọng là sắp xếp đường lui như thế nào.
Muốn lẳng lặng bỏ trốn không phải là chuyện đơn
giản, nhất là sau khi Sở Ngọc biết rõ mối liên quan giữa Sơn Âm Công chúa và Tiểu
Hoàng đế, muốn bình an rút lui lại càng không dễ dàng gì.
Chuyện tiêu dao chốn giang hồ nhiều lắm là được
xem trong sách, khi áp dụng cho chính bản thân thì Sở Ngọc lại thấy rất không
thực tế. Đầu tiên nhé, muốn tiếp tục sống thì phải có tiền, cô cần một khoản tiền
rất lớn để xây dựng tiền đề cho bản thân. Việc này không khó, phủ Công chúa có
rất nhiều tiền, cái khó là ở chỗ, cô phải âm thầm rút ra một số tiền lớn mà
không được để cho người khác hay biết nó được đưa đi đâu và dùng vào việc gì, việc
này cần phải có chút thủ đoạn. Đây cũng là nguyên nhân vì sao Sở Ngọc lại vội
vàng phân quyền của Dung Chỉ cho Hoàn Viễn: Cô muốn nắm giữ tiền nhưng lại
không được để cho người khác phát hiện.
Sở Ngọc uống một ngụm chè rồi chép miệng, cô thấy
bát chè này thật nhạt nhẽo. Tiến vốn dĩ phải thuộc về mình mà cô lại tiêu lén
la lén lút như vậy, đúng là khó chịu thật.
Nếu đã muốn lặng lẽ bỏ trốn, việc chắc chắn phải
vứt bỏ hoàn toàn thân phận Công chúa này, hơn nữa phải từ bỏ thật sạch sẽ, tuyệt
đối không được để lại bất kì dấu vết gì. Tình hình khi đó, chắc hẳn là lúc Tiểu
Hoàng đế thấy cô chướng mắt, hoặc Tiểu Hoàng đế bị lật đổ, long ỷ đổi chủ và
người này lại muốn giết cô. Muốn giải quyết một kẻ mà mình không ưa thì cần gì
phải tìm lí do.
Còn nếu cô được ai đó bảo vệ che chở, rồi người
đó bán đứng cô, lúc đó có muốn khóc cũng khóc không nổi.
Bởi vậy, người mà Sở Ngọc hoàn toàn tin tưởng
chỉ có bản thân mình!
Muốn bỏ trốn thì phải có một thân phận mới, mà
thân phận này phải do bản thân cô kiểm soát, không chịu sự khống chế của bất kì
ai, đặc biệt là người của Hoàng gia. Nhưng việc này chẳng dễ thực hiện chút
nào.
Đầu tiên là phải tìm được nơi nào có nhà, tốt
nhất là đừng quá nhỏ. Mua nhà thì phải tốn chút tiền nhưng điều này chỉ là vấn
đề thứ yếu, vấn đề quan trọng nhất là chọn mua nhà ở chỗ nào, tốt nhất là nơi
ít trải qua tai họa chiến tranh trong mấy thập niên gần đây. Nếu bị vó ngựa
giày xéo trong thời gian dài, cho dù có sống ở đó, cô cũng không thấy yên tâm.
Tìm được nhà xong phải lo đến vấn đề hộ tịch
thân phận. Thân phận mới tất nhiên là ngụy tạo vô căn cứ, hơn nữa lại do đích thân Sở Ngọc
tạo ra, người xử lý phải đảm bảo được bí mật. Thân phận hộ tịch ấy phải hoàn
toàn thoát ly khỏi Hoàng thất.
Kế đó chính là vấn đề về giai cấp và địa vị.
Cuộc sống cũng có những cách sinh hoạt khác
nhau: Nếu thân phận dân thường nghèo hèn thì sẽ không thoát khỏi tình cảnh bị
quan lại và cường hào địa phương ức hiếp, dù là người có tiền nhưng nếu không
có khả năng bảo vệ mình thì cũng chẳng khác gì một con dê béo dâng lên miệng bầy
sói, bị chúng nhấm nháp từng chút một. Đương nhiên Sở Ngọc không muốn như vậy.
Mà giai cấp và địa vị của một người, xét về một
góc độ nào đó, nó được quyết định bởi đối tượng mà người đó kết giao.
Phải có tạo quan hệ với quan phủ và cường hào địa
phương, phải gây dựng được lực lượng bảo vệ cho mình ở bản địa, phải có tiền tài,
nhân lực và thời gian! Những cái đó, chẳng thứ gì có thể dễ dàng hoàn thành cả.
Vậy nên Sở Ngọc cần Hoàn Viễn, không chỉ cần
Hoàn Viễn, cô còn cần rất nhiều người lo trước tính sau, gây dựng nền tảng cho
mình. Nhưng tất cả những gì cô có thể dùng lúc này lại chỉ có phân nửa, Hoàn Viễn
vẫn còn thiếu kinh nghiệm, cho nên kế hoạch của cô chưa được thực hiện trọn vẹn.
Lưu Tang tuổi còn quá nhỏ, tạm thời không tiện
để cho cậu bé tiếp xúc với những chuyện này; Trước mắt cũng không thể trông chờ
vào Liễu Sắc và Mặc Hương; Cô lại không dám để Hoa Thác và Dung Chỉ biết ý định
của mình; Ngay đến Việt Tiệp Phi, Sở Ngọc cũng không dám tin tưởng.
Mấy ngày trước đây, Sở Ngọc đã dò hỏi được vì
sao Việt Tiệp Phi lại trung thành với Sơn Âm Công chúa. Nguyên nhân là vì toàn
bộ sư môn của y đều trung thành với Hoàng thất, đúng vậy, là vì Hoàng thất, vì
đương kim Hoàng thượng, chứ không phải là vì bản thân cô. Chính vì lí do này mà
Sở Ngọc không thể hoàn toàn tin tưởng vào lập trường của Việt Tiệp Phi, cũng
không thể nói cho y biết mình đang làm gì, nếu không đối phương sẽ nghĩ, vì sao
đường đường chính chính là một Công chúa mà lại muốn sống cuộc sống mai danh ẩn
tích, đến lúc đó cô biết phải giải thích với y ra sao đây?
Cho dù là ‘lùi’, Sở Ngọc cũng không muốn làm một
kẻ chạy nạn thảm hại, bị những người xung quanh ức hiếp, nếu bây giờ mà cô trốn
đi thì e rằng sau này sẽ thực sự rơi vào kết cục bi đát ấy.
Cô phải có thực lực để bảo đảm cho mình cuộc sống
vui vẻ giữa thời đại loạn lạc này.
Không chỉ đơn thuần là sức mạnh về vũ lực, Sở
Ngọc còn phải có thế lực và nhân lực.
Nếu là người khác xem xét, họ chỉ có thể đánh
giá tình thế từ một châu một huyện, một góc một vùng, hoặc giỏi lắm là xem xét
tình hình của thiên hạ lúc này, nhưng Sở Ngọc thì khác, cô đánh giá tình hình trên
góc độ lịch sử.
Xuyên không hơn một nghìn năm tới nơi này, cách
nhìn dĩ nhiên sẽ khác, có lẽ do thiếu kinh nghiệm và kĩ năng sống nên Sở Ngọc
có hơi ngây thơ non nớt, nhưng cô lại có sự hiểu biết vượt lên trên thời đại.
Người khác có thể dùng tiền bạc, dùng quyền lực
hoặc dùng sự quen biết để phán đoán và sắp xếp thế cục, còn tầm nhìn của Sở Ngọc
lại là lịch sử.
Đây chính là chỗ đặc biệt hơn người của cô.
Tuy lúc trước môn lịch sử của Sở Ngọc không được tốt cho lắm, nhưng về mặt
tổng quát thì cô vẫn nắm bắt được rõ ràng.
Mặc dù đã đặt ra chiến lược từ tiến thành lùi
nhưng vẫn còn một vấn đề khiến Sở Ngọc lo lắng, liệu hành động tự bảo vệ mình của
cô có ảnh hưởng đến sự phát triển của lịch sử sau này không? Nếu vì việc làm của
mình mà khiến lịch sử dậy lên trận sóng nhỏ, rồi nó dần dần mở rộng, cuối cùng
không cẩn thận lại ảnh hưởng đến hơn một ngàn năm sau, vậy cô phải làm sao đây?
Nói thẳng ra tức là, Sở Ngọc lo ngại vì nguyện
vọng của mình mà trực tiếp hoặc gián tiếp, cô sẽ làm cho vị tổ tiên nào đó của
Sở Ngọc ở thế kỉ 21 bị ‘xóa sổ’, vậy lúc ấy Sở Ngọc cô liệu có tồn tại không?
Vấn đề này có thể khá nhàm chán và chẳng mấy thú
vị nhưng Sở Ngọc vẫn phải đối mặt với nó. Nếu vì chuyện cô làm thay đổi sự kiện
lịch sử, khiến cho quỹ đạo của lịch sử cũng thay đổi theo, như vậy… sẽ ra sao
đây?
Liệu cô có bỗng dưng biến mất không đây?
Có lẽ khi người khác nhìn vào, vấn đề này thực
sự chỉ là những suy nghĩ không đâu, nhưng việc này có liên quan đến tình mạng của
cô, sao Sở Ngọc có thể không suy nghĩ kĩ lưỡng được chứ.
“À, vấn đề này…” Dung Chỉ suy nghĩ một lúc lâu
mới chợt nhớ ra Sở Ngọc vẫn đang đợi câu trả lời của mình, hắn trầm ngâm trong
chốc lát rồi nói “Công chúa, ta muốn hỏi một chút, dòng sông kia thật sự muốn
thay đổi dòng chảy sao?” Hình như hắn lờ mờ đoán ra được gì đó, nhưng cũng như
chẳng đoán ra được gì.
Dòng sông kia, nó thật sự muốn thay đổi dòng chảy
sao?
Câu hỏi của Dung Chỉ, từng chữ từng chữ một nhẹ
nhàng vang lên trong đầu Sở Ngọc.
Sở Ngọc nhắm mắt lại, cô hít sâu một hơi rồi mới
từ từ mở mắt ra, bình tĩnh đáp: “Muốn, rất muốn!” Mặc dù đã cố gắng hết sức để
duy trì sự bình tĩnh nhưng giọng nói của Sở Ngọc vẫn hơi run run, nó còn để lộ
ra một khát vọng không sao kiềm chế được, “Con sông ấy, thực sự rất muốn đổi
dòng chảy sang một hướng khác.”
Rất muốn, rất rất muốn.
Dung Chỉ mỉm cười giống như hắn vừa thấy rõ suy
nghĩ của Sở Ngọc, “Nếu dòng sông ấy đã muốn thay đổi phương hướng thì cho dù ta
có nói gì cũng đâu thể thay đổi được suy nghĩ của nàng? Ta có thể ngăn được nàng
sao?”
Nghe hắn nói vậy, Sở Ngọc rơi vào trạng thái ngẩn
ngơ, rồi nhanh chóng nở nụ cười rạng rỡ, cho dù là dưới tán lá che khuất ánh nắng
nhưng nụ cười ấy vẫn rất chói mắt, “Ngươi nói đúng lắm, ý định của con sông ấy sẽ
không bị thay đổi!” Trong lời nói của cô thể hiện rõ sự kiên quyết, đồng thời
cũng thoải mái khi buông bỏ được gì đó.
Đúng vậy, con sông ấy nhất định phải thay đổi
phương hướng.
Đột nhiên Sở Ngọc đứng dậy rồi nhanh chóng rời
đi.
Sở Ngọc vừa đi, Dung Chỉ liền nhũn người ngả hẳn
xuống trường kỉ, vẻ mặt vô cùng thoải mái.
Dòng sông sao?
[1] Trích trong
Tôn Tử binh pháp, có nghĩa là ra tay tấn công trước để chiếm ưu thế.

