Người lạ quen mặt - Phần III - Chương 20

Chương
20: Cảm xúc nguy hiểm

“Cảm
giác đáng sợ nhất trong tình yêu chính là rung động trước bất cứ sự gần gũi nào
của ai khác không phải người yêu mình.

Đó
là loại cảm giác không an toàn, không đứng đắn.


nó chỉ có ở những người loay hoay trong tình yêu, giống như một con thuyền nhỏ
xoay mãi trên dòng nước mà không biết đâu là bến đỗ của nó.”

“Đó
không phải là một sự trùng hợp đâu.”

Phong
nói với tôi như vậy khi chúng tôi gặp nhau để bàn bạc công việc. Khi mà tôi thậm
chí còn không có ý định hỏi han việc tại sao chúng tôi lại hợp tác với nhau,
Phong lại chủ động nói ra, rằng là tự cậu ấy đề nghị. Amanda là mẹ nuôi của
Phong và lần trở lại làng giải trí này của cậu ấy có sự hậu thuẫn từ bà ấy. Tôi
không nói gì nhiều, chỉ gật đầu bảo tôi đã biết điều đó.

Trên
đời này có vô số tình huống tự nhiên gặp lại nhau nhưng chắc chắn không thể xảy
ra với tôi, nhất là với Phong, mọi bước đi của cậu ấy về phía tôi đều có sự suy
nghĩ. Sẽ thật là ngớ ngẩn nếu tôi cứ cố chấp nghĩ nó tự nhiên khi mà cậu ấy đã
tuyên bố trở về bên tôi.

Tôi
không thể cáu với Phong, vừa vì chuyện của mẹ tôi, vừa vì cậu ấy đã từng là người
tôi thương mến.

Phong
đặt lên bàn một túi bánh macoron.

-
Ăn đi.

Bao
giờ cũng vậy, Phong luôn nói chuyện với tôi bằng chất giọng khàn khàn nhưng rất
chậm rãi và nhỏ tiếng. Từ lúc gặp lại nhau, cậu ấy chưa từng to tiếng với tôi
hay cười đùa giống ngày trước, bởi vậy Phong cũng không tiếp cận tôi dồn dập. Cậu
ấy quan tâm tôi giống như cách Vương đã làm. Chính vì lẽ đó mà đôi khi nhìn
Phong, tôi lại nhìn thấy hình bóng Vương trong đó – một hình ảnh lẫn lộn.

Tôi
ngước nhìn Phong, từ chối.

-
Tôi không ăn.

Dường
như Phong không hề để tâm tới lời từ chối của tôi, lẳng lặng bóc túi bánh, giơ
ra trước tôi một chiếc bánh nhỏ màu tím.

-
Chỉ là một cái bánh thôi, không cần phải vạch rõ khoảng cách với tớ thế đâu.

Phong
đi thẳng vào vấn đề tôi đang suy nghĩ. Vì vậy, tôi đã chột dạ, khẽ liếc nhìn cậu
ấy.


Phong toát lên dáng vẻ của Vương nhưng cậu ấy lại khác Vương rất nhiều điểm. Cậu
ấy không bị tình cảm chi phối mỗi khi hành động hay nói gì. Chỉ cần cậu ấy từng
nghĩ qua, cậu ấy sẽ hành động theo suy nghĩ đó kể cả có bị vướng mắc bởi hoàn cảnh.

Tôi
đưa tay lấy chiếc bánh, cho cả chiếc vào miệng nhai thật nhanh để nuốt vội.

Vừa
nhai bánh tôi vừa cúi xuống làm việc để không phải nói chuyện với Phong, chợt
có một bàn tay chạm vào môi tôi. Mấy ngón tay dài chầm chậm gạt đi những vụn
bánh trên môi tôi. Tôi biết đấy là Phong. Vì vậy tôi đưa tay lên lau miệng, đồng
thời gạt tay cậu ấy ra.

-
Đừng làm như vậy nữa. Tôi có thể tự làm được.

Tôi
hơi bực tức vì sự gần gũi của Phong. Hoặc là cậu ấy quá mạnh mẽ khi chấp nhận sự
thật, hoặc là cậu ấy đang tự mãn khi nghĩ tôi cũng có chút tình cảm với cậu ấy.

-
Cậu không cần phải quan tâm tới tôi vì quan hệ của chúng ta là quan hệ công việc.
Tình cảm của cậu, cậu cứ giữ lấy, đừng mang nó đặt vào tôi.

Tôi
ôm xấp ảnh, đứng dậy chuẩn bị đi về. Chỉ một giây sau đó tôi đã bị Phong ôm vào
trong lòng cậu ấy.

-
Là nó tự chạy đến chỗ cậu, không phải tớ mang tới.

Phong
thì thầm vào tai tôi. Hơi thở của cậu ấy len vào tai tôi gợi cảm giác mê hoặc.
Rất gợi tình. Đôi tai vốn là điểm nhạy cảm của tôi. Mỗi khi tôi nghe ai đó thì
thầm vào tai tôi, tôi không thể ngừng rùng mình.

-
Nhốt nó, buộc nó, khóa nó lại. Làm gì cũng được, hãy giữ cho nó đừng chạy tới
chỗ tôi.

Tôi
hít thở sâu, gắng gượng duy trì sự đề phòng trước Phong, nói dứt khoát. Nhưng tất
cả lại chẳng thấm vào đâu so với hành động của Phong bây giờ. Cậu ấy đang hôn
lên gáy tôi, mơn man dọc bên má tôi. Trong một phút giây nào đó, tôi thực sự đã
đắm chìm vào cái bẫy tình của Phong. Tôi thậm chí còn so sánh sự vờn tình của
Phong với những nụ hôn của tôi với Dim. Dim không bao giờ thể hiện tình yêu táo
bạo và ướt át như thế này dù cho anh ấy hoàn toàn có thể làm được nếu anh ấy muốn,
nhưng anh ấy luôn tôn trọng tôi.

Tôi
gạt tay Phong, đẩy mạnh cậu ấy ra khỏi tôi, ném lại cho cậy ấy ánh mắt mệt mỏi.

-
Hãy để tôi tôn trọng cậu, Phong ạ!

Sau
đó tôi bước thẳng ra cầu thang và sửng sốt…

Bóng
lưng của Dim đang nhanh chóng đi xuống. Không, phải gần như là lao xuống vội
vã. Có gì đó trong tôi đang lo sợ, hoảng hốt. Dim thấy Phong ôm tôi? Anh ấy sẽ
nghĩ sao? Tôi còn chưa nói cho anh ấy biết việc tôi đang làm việc với Phong, liệu
anh ấy có nghĩ tôi đang lừa dối anh ấy không? Tôi thật sự cảm thấy lo lắng. Khi
Phong ôm tôi, tôi gần như đã quên việc mình có hẹn với Dim đi ăn tối và anh ấy
đang đợi tôi ở dưới tòa nhà.

Khi
tôi đi xuống, thấy Dim đang đứng dựa vào xe, chào đón tôi với vẻ mặt vui vẻ
nhưng ánh mắt anh ấy lại tố cáo sự vui vẻ giả vờ của anh ấy.

-
Đừng nhìn anh thèm muốn như thế. Anh biết anh đẹp trai rồi.

Dim
nháy mắt với tôi, cười toe toét mở cửa xe cho tôi.

Dim
mới mua xe, loại xe Toyota Venza màu trắng. Tháng trước tôi đã có bằng lái
nhưng tôi không thường sử dụng xe bởi vì tôi cảm thấy đi lại bằng chiếc xe to
như vậy rất bất tiện. Dim cũng không ép tôi nên anh ấy rất chịu khó đưa tôi đi
làm mỗi khi thời tiết không tốt.

Tôi
khựng lại suy nghĩ rồi nắm lấy tay Dim, hướng tới cầu thang.

-
Em muốn giới thiệu anh với một người.

Tôi
không muốn Dim hiểu lầm tôi và cũng muốn để Phong thấy tôi với cậu ấy nên giữ
chừng mực.

Dim
vốn định giằng tay tôi lại nhưng không muốn làm tôi đau nên đành vừa đi theo
tôi vừa kêu ca.

-
Oh my God! Hôm nay tóc anh không vuốt keo, lại mặc cái bộ quần áo nhàu nhĩ này
mà em lại đòi khoe anh với ai cơ chứ.

Thấy
tôi quay lại nhìn, Dim vội vàng đưa tay lên cào tóc cho lộn xộn và nhanh nhẹn
kéo áo cho xộc xệch rồi anh ấy lại tiếp tục than phiền.

-
Anh cần đẹp trai. Em phải để anh đẹp trai rồi hãy đem anh đi khoe.

Tôi
bật cười. Rốt cuộc tôi cũng đứng lại nhìn anh ấy một cách tử tế.

-
Nãy anh bảo anh đẹp trai rồi mà.

Dim
bĩu môi, tiếp tục cố ý làm xù bộ tóc.

-
Lúc đấy còn đẹp, bây giờ hết đẹp rồi. Thôi hôm khác đi, anh đói.

Dim
nắm tay tôi đung đưa, rất giống trẻ con làm nũng nhưng vẫn không thể lay chuyển
được quyết định của tôi, tôi kéo Dim lên cầu thang rất nhanh khi anh ấy không để
ý.

Phong
vẫn ngồi trong phòng làm việc. Cậu ấy đang uống café rất thong dong, khác hẳn
dáng vẻ khi nãy. Thấy tiếng động, Phong đưa mắt nhìn tôi đang nắm tay Dim ở cửa.
Tôi kéo Dim lại gần Phong, nở ra một nụ cười, giới thiệu.

-
Dim. Đây là người em muốn giới thiệu với anh. Là Phong, bạn cấp ba của em và hiện
tại là người đang cộng tác với em cho dự án mới. Cậu ấy là người mẫu và cũng là
stylist.

Tôi
nhìn Dim rồi chỉ vào Phong. Tôi cố gắng nói hết ra mọi thứ để không có bất cứ sự
hiểu lầm nào giữa tôi và anh ấy.

Dim
bỏ lại sự trẻ con và những lời đùa cợt với tôi, nghiêm túc đưa tay ra bắt tay
Phong.

-
Chào cậu. Tôi là Jim.

-
Phong. Đây là chồng tôi, Jim. Anh ấy đang làm chủ một tiệm bánh nhỏ.

Tôi
vội giới thiệu với Phong, bỏ mặc ánh nhìn chăm chú của cậu ấy trên người tôi.

Không
như tôi nghĩ, Phong lịch sự đưa tay ra bắt tay với Dim, mỉm cười.

-
Rất vui được biết anh. Tôi đã nghe nhiều về anh.

-
Tôi cũng nghe nhiều về cậu – một chàng trai tuyệt vời.

Dim
vui vẻ đáp lại.

Họ
trò chuyện xã giao vài câu rồi chúng tôi tạm biệt nhau để đi ăn tối.

Khi
ngồi yên trong xe rồi tôi mới lén thở phào. Vài hòn đá trong lòng cũng đã được
ném bớt ra ngoài, ít ra thì tôi cũng không phải lo lắng nhiều về Phong khi tôi
đã cố gắng chứng minh sự trong sạch của tôi với Dim. Tôi có thể không cần làm
điều này vì Dim sẽ chẳng bao giờ nghi ngờ tôi ngoại tình hay làm những việc đại
loại như vậy. Anh ấy luôn tin tưởng tôi. Bởi vậy tôi càng muốn anh ấy cảm thấy
yên tâm khi đã trao hết lòng tin cho tôi như thế. Tự trấn an bản thân vài giây,
tôi vui vẻ nhìn ra ngoài cửa sổ, bất chợt tôi nhìn thấy Phong đang đứng ở ban
công trên tầng, mỉm cười. Nụ cười ấy có vẻ gì đó rất hài lòng, đắc ý.

Chiếc
điện thoại trong tay rung lên khiến tôi giật nảy mình, hấp tấp mở ra xem.

Một
dòng chữ như vạch trần tất cả cảm xúc của tôi.

“Cái
ôm đó làm cậu xao động, đúng không, An?”

Tôi
bối rối tắt điện thoại, nhìn lên ban công.

Phong
vẫn đứng đó, vẫn nụ cười kia và tay cầm chiếc điện thoại, khẽ lắc khi bắt gặp
ánh nhìn của tôi.

Tôi
xoay người, tránh ánh mắt của Phong. Hơi thở của tôi trở nên gấp gáp. Lúc tôi
đưa mắt nhìn lên, tôi thấy Dim nhìn tôi. Ánh mắt anh ấy đượm buồn, có gì đó rất
bất lực nhưng mau chóng mất đi.

Dim
hé miệng cười với tôi rồi anh ấy quay đầu nhìn về phía trước.

Vào
lúc ấy, tôi biết bản thân mình đã phạm phải sai lầm, tôi đã làm tổn thương Dim
từ một ánh nhìn không thuộc về anh ấy và không hướng về anh ấy.

Báo cáo nội dung xấu

Chi phí đọc tác phẩm trên Gác rất rẻ, 100 độc giả đọc mới đủ phí cho nhóm dịch, nên mong các bạn đừng copy.

Hệ thống sẽ tự động khóa các tài khoản có dấu hiệu cào nội dung.