Nụ hôn màu nhiệm - Chương 11
Chương 11: Quá đỗi thân
mật
Vị hoàng tử xứ Arilland đang
mời cô khiêu vũ. Sunday che giấu đôi bàn tay run rẩy của mình vào những nếp gấp
trên chiếc váy dài và nhanh chóng nuốt nghẹn sự cồn cào của mình.
Cô đã không hề chuẩn bị cho
khoảnh khắc này. Cô đã hi vọng rằng tối nay, và cả hai buổi tối tiếp theo nữa,
sẽ không có chuyện gì xảy ra và nhanh chóng trôi qua. Nó qua đi càng sớm, thì
tất cả bọn họ lại càng nhanh chóng có thể ngồi quây quần quanh những bát thịt
hầm thơm ngon, trò chuyện về thời tiết, và an ủi nỗi thất vọng của mẹ. Monday
sẽ trở về cung điện của mình, Wednesday về ngọn tháp của chị ấy, Friday tới nhà
thờ, và Saturday tới khu Wood. Sunday sẽ học tốt những bài học phép thuật và
rồi dì Joy, cũng sẽ bay đi bồng bềnh nổi trôi trên những ngọn gió dữ dội dông
bão đã đưa dì tới cánh cửa nhà cô.
Vị hoàng tử vẫn ở đấy, chìa tay ra phía cô, chờ
đợi cô đáp lại. Quay đi và bỏ chạy, hay ở lại và đối mặt với điệu nhạc?
Cô sẽ bỏ chạy, nếu như còn
sót lại nơi nào cô có thể chạy tới.
Sunday nắm lấy bàn tay hoàng
tử, và cậu dẫn cô tới giữa phòng. Những ngón tay của cậu ấy mềm mại và khẳng
khiu, giống như của Monday vậy. Cô nhìn chằm chằm tấm huân chương vàng trên
ngực cậu; chính nỗi sợ hãi hơn là những chuẩn mực đoan trang của phụ nữ ngăn cô
nhìn thẳng vào cậu ấy. Chắc chắn cậu ấy biết mối liên hệ giữa họ; có rất nhiều
nhà Woodcutter trong vùng, nhưng không có nhà nào có những cô con gái được đặt
tên một cách đặc biệt đến vậy. Thậm chí kể cả khi cậu ấy còn quá nhỏ để nhớ
điều đó, hoàng tử sẽ không thể trưởng thành mà không biết đến vai trò của mình
trong cái chết của Jack.
Đây có phải là một cử chỉ làm
lành giữa hai gia đình họ không? Trong
một thế giới hoàn hảo, có lẽ thế. Cậu ấy thực sự, thực sự hoàn toàn
không biết gì sao? Cũng có thể
vậy. Đây có phải là cách cậu ấy thể hiện với cả gia đình cô và cả
thế giới này rằng cậu luôn luôn có được thứ cậu muốn? Gần như chắc chắn là vậy.
Dàn nhạc bắt đầu chơi một
điệu van, và cô nhẩm đếm nhịp ba bốn trong đầu. Ồ tại sao lại là
tôi cơ chứ, Sunday lẩm nhẩm với mỗi bước di chuyển. Ồ tại sao lại là tôi, ồ tại sao lại là
tôi, ồ tại sao lại là tôi cơ chứ... Lặp đi lặp lại khi họ xoay tròn
trong biển người, lần này đến lần khác - cho đến khi cô buột miệng và thốt lời
đó lên. Đôi mắt cô mở to sợ hãi.
“Ta mừng vì nàng đã hỏi,”
hoàng tử nói, một cách thân mật thường tình, cứ như thể họ đã trò chuyện với
nhau cả buổi tối rồi vậy. “Ta cần biết một vài điều và nàng trông có vẻ đủ
thông minh nhanh trí để trả lời thành thật câu hỏi của ta.”
“Theo ý ngài, thưa hoàng tử.”
Khẽ nhún gối cúi người là một phản ứng tự nhiên với người bề trên, và Sunday
bỗng sẩy chân. Hoàng tử khéo léo xoay tròn cô để che đi lỗi sẩy chân ấy.
“Lỗi của tôi,” cậu nói nhanh.
“Nàng đã sẵn sàng cho câu hỏi của ta chưa?”
Cô gật đầu gượng gạo.
“Trông ta có ngu ngốc như ta
đang cảm thấy như thế không?” Cậu hỏi.
Sunday cắn chặt môi lại với
nhau và cố nhịn cười, tiếng cười chìm xuống thành tiếng khục khục trong cổ
họng. Một người dân không cười chê hoàng tử. Sau vài lần đếm thầm nhịp ba, cô
đã cảm thấy đủ bình tĩnh để đáp lời. “Chàng có thể mặc một bộ quần áo tang,” cô
nói, “hoặc chẳng mặc gì hết. Không có bất kì ai nghĩ rằng chàng trông ngu ngốc
và cũng chẳng có ai cả gan đến mức nói vậy.”
“Chính xác,” hoàng tử nói,
“đây là lí do tại sao ta hỏi nàng. Ta nghĩ bản thân mình khá giỏi xét đoán tính
cách và nàng dường như có vẻ là kiểu người không nói dối.”
Họ chỉ vừa mới gặp nhau; làm
thế nào mà cậu ấy có thể biết được điều đó chứ? Đấy có phải là một thử thách
không? “Trong thường hợp này,” Sunday nói, “chàng trông ổn, rất thông minh, rất
điển trai. Như một vị hoàng tử. Mặc dù...”
“Nói ta nghe.”
Đây
là một thử thách! Thôi thì, được
rồi. Cô đã ăn vận trang phục đẹp đẽ vì lợi ích của mẹ mình, tham gia vào dòng
người tràn lan như cái rạp xiếc, và mặc cho sự rối bời trong thâm tâm cô đã thu
hút sự chú ý của đích thân vị hoàng tử bằng cách nào đó. Cậu đã mời cô nhảy
điệu đầu tiên. Cậu ấy đã nắm lấy bàn tay cô và không hề rời ra. Cậu đã hỏi xin
sự thật thà của cô, nhưng cô không còn chút năng lượng nào để cố gắng trở thành
bất kì ai ngoài bản thân mình nữa.
“Có một mảng tóc lớn của
chàng chìa ra ở phía trái.” Sự thật là, tóc cậu ấy lỉa chỉa chìa ra tứ hướng,
nhưng phía bên trái có vẻ tệ hơn những phần còn lại.
“Ta biết mà!” Hoàng tử nghiến
răng nói. “Thật chết tiệt. Chẳng có cách gì giúp được cả.”
Chẳng
có cách gì giúp được cả hai chúng ta. Sunday hi vọng
cậu không cảm nhận thấy tay cô đang run rẩy trong tay cậu. “Tôi chắc
chắn rằng nếu chàng nhanh chóng vuốt nó xuống, thì chẳng có ai để ý đâu.”
“Đấy là nàng tự nói, cô
Woodcutter, mọi người sẽ nhận thấy. Họ sẽ nói ta quá bất lực với chính mình.”
Cô lắng nghe và thấu hiếu
từng âm tiết cậu thốt ra, nhưng đôi mắt cậu lại nói chuyện với cô bằng những từ
ngữ khác. Cậu biết. Cậu biết cả hai bọn họ đều là một con tốt trong ván cờ đã
được định sẵn từ rất lâu bởi tổ tiên của họ, cả cậu và cô đều quá tuyệt vọng để
có thể thay đổi quy luật. “Tôi sẽ sửa lại cho ngài.” Cô đề nghị, “nhưng rồi mọi
người sẽ bảo rằng tôi quá đỗi thân thiết và suồng sã.”
Hoàng tử ngửa đầu cười lớn. Sunday
căng thẳng cứng người trong vòng tay cậu. Mọi con mắt đổ dồn về phía họ và tên
cô bị xì xào bàn tán. Đột nhiên cô nhớ về địa vị của mình trên thế giới này. Có
lẽ đây là một điều tốt. Cô đã cảm thấy quá thoải mái với người đàn ông đáng ra
phải là kẻ thù của cô. Cô cảm thấy đôi má mình bỗng nhiên ửng đỏ, điều đó chắc
chắn lại khiến người ta càng bàn tán thêm.
“Ta mừng là nàng đỏ mặt.”
“Sao chàng lại làm vậy?” Sunday thì thầm.
“Bởi vì tất cả mọi người đều đang nhìn,” cậu nói, “và giờ thì mọi người đều
cho rằng nàng quá thân thiết với ta rồi, thế nên từ giờ nàng phải khiêu vũ tất
cả những điệu nhảy khác với ta. Để khỏi bị bẽ mặt vì khiêu vũ cả đêm với một
người mất trí, nàng không có lựa chọn nào khác ngoài việc quy phục mớ tóc lộn
xộn của ta.”
“Thật vô lại.” Cậu đùa vui kéo cô vào. Cô với tay và nhẹ nhàng vuốt gọn mái
tóc màu hạt dẻ của cậu ra sau tai. Mái tóc dày và mượt và cô đã chải chuốt mái
tóc ấy thật nhanh chóng. Đôi mắt cậu không rời khỏi khuôn mặt cô, chúng tiếp
tục nói với cô những điều mà cô không chắc mình đã sẵn sàng để nghe.
Nửa căn phòng há hốc miệng kinh ngạc, Sunday không quan tâm. Cô thấy chẳng
hại gì khi để một người đàn ông đẹp trai, quyền lực quý mến mình một lúc. Cô
nhìn thẳng vào đôi mắt hoàng tử và đáp lại nụ cười của cậu, và họ tiếp tục
nhảy. Trong khoảnh khắc ấy, cô là người phụ nữ xinh đẹp nhất trong căn phòng.
Điệu nhảy kết thúc, quá nhanh. Vị hoàng tử bước lùi lại, buông cô ra và cúi
người chào. Cô chợt cảm thấy toàn thân rùng mình. Cô ngạc nhiên nhận ra rằng
mình ao ước vẫn còn ở trong vòng tay cậu, vẫn trò chuyện, vẫn mỉm cười, cơ thể
cô vẫn gắn kết vào hoạt động khiến cô xao lãng khỏi nỗi buồn và sự phức tạp của
cuộc đời mình. Cậu ấy đã sửng sốt, bối rối, lúng túng và khiến cô sợ hãi, nhưng
cô đã cảm nhận những điều đó. Cô đã không làm gì ngoài chết lặng đi, tê liệt
một lúc lâu; thật quá hạnh phúc ngoài sức tưởng tượng để có thể cảm thấy bất cứ
điều gì... thậm chí còn hơn thế nữa.
Không có sự trợ giúp của cậu, bàn tay cô lại run rẩy. Cô nắm lấy một túm
váy và khẽ nhún đầu gối, nhận ra đôi giày của cậu thật sạch sẽ và mới làm sao.
Có lẽ cậu ấy có một đôi giày mới vào mỗi ngày trong năm.
Kể cả khi cậu cúi người chào, đôi mắt nồng nhiệt mạnh mẽ của cậu vẫn không
hề rời khỏi cô; cô có thể cảm nhận sức nóng của chúng. Cậu phải mất vài giây để
đứng lên, và rồi đôi giày sáng màu lấp lánh ấy sẽ đi tới một góc phòng nào đó,
nhảy ở chỗ khác, chạm nhẹ vài chiếc váy khác nhau. Cậu ấy đã hứa nhảy với cô
những điệu nhảy khác nữa, phải, nhưng Sunday có thể đoán về uy tín một lời hứa
từ một vị hoàng tử tính khí thất thường và bướng bỉnh. Sẽ chẳng có ý nghĩa gì
khiến những hi vọng của cô trỗi dậy rồi lại rơi vỡ tan tành. Ý định duy nhất mà
cô tin tưởng là chính bản thân cô. Ngay lúc này đây, kể cả chúng cũng bị hoài
nghi.
Cậu ấy không rời đi. Cả hai bọn họ vẫn đứng ở đấy, chính giữa căn phòng,
ghi nhớ lẫn nhau. Những người nhạc công vụng về thổi những nhạc cụ của mình.
Sunday nhìn chằm chằm đôi mắt sẫm màu ấy, giờ đây can đảm hơn, trông chờ câu
trả lời cho những câu hỏi mà cô không có quyền hỏi. Cô không thể rời khỏi sàn
khiêu vũ cho đến khi cậu hộ tống cô đi, nhưng cậu không hề nhúc nhích. Một bài
hát mới vang lên và một vài đôi nhảy bắt vào nhịp nhạc. Vị hoàng tử vẫn đứng
yên tại chỗ. Cậu ấy có vấn đề rồi sao? Lại lần nữa sao?
“Nàng có muốn biết vì sao ta lại khiêu vũ cùng nàng không?” cậu hỏi, giọng
tan vào điệu nhạc.
“Tại sao?”
Cậu chúi người về phía cô và tim cô đập nhanh. Cậu không chạm vào cô nữa,
nhưng cô có thể cảm nhận được hơi thở của cậu đang thổi bay những sợi tóc mềm
phía sau tai cô. Cậu tỏa mùi ngọn lửa và bụi than, khói gỗ và những bí mật.
Sunday đứng bất động, đôi tay cô siết chặt bộ váy của mình. Cả căn phòng nhòa
mờ đi. Không có đám đông, không có điệu nhạc, không có lâu đài, không có trần
nhà đầy những vì sao được thắp nên từ ánh sáng của những ngọn nến, không có
thời gian trôi. Chỉ có duy nhất giọng nói của cậu ấy: “Ta muốn là một trong số
những câu chuyện của nàng.”
Cô không còn chú ý tới sự điều khiển phép thuật hoàn hảo mà cô đã duy trì
trong hai ngày gần đây. Đường may nổi dưới cánh tay cô hơi dãn ra, và những lọn
tóc xoăn buông rũ. Một sợi ruy băng màu bạc mà Wednesday đã giúp cài lên tuột
ra và rơi xuống nền sàn giữa họ.
Đôi mắt cô không phải cặp mắt duy nhất đang dõi theo hoàng tử khi cậu quỳ
xuống nhặt chiếc ruy băng. Thay vì trả nó lại cho cô, cậu để nó nằm yên, như
một dòng sông với những ánh trăng phản chiếu lấp lánh đang bình lặng trôi qua
lòng bàn tay của cậu. “Bước đi khỏi đây sẽ giống như là tham gia một trận
chiến.”
Sunday mải chú ý vào chiếc ruy băng. Cậu không hẳn đã khiêu vũ cùng cô. Cậu
ấy không hẳn đang nói những điều này. Cậu sẽ trả lại cho cô chiếc ruy băng và
cô sẽ lại biến mất, trở về với bộ quần áo bằng vải lanh rách tươm, ngọn tháp
vắng lặng và hiện thực khá - không - bình thường.
“Việc một chiến binh nhận một món quà nhỏ kỉ niệm từ một quý cô trước khi
xung trận là một thông lệ. Ta sẽ có vinh hạnh đó chứ?”
Cậu đang đùa. Cậu phải nói đùa. Đây là một kế hoạch tinh ranh để trêu đùa
cô và gia đình cô, nhưng đối với cô, Sunday không thể luận ra điều đó. Cô nên
từ chối. Cô nên quay người đi và rời khỏi đây. Nhưng cậu ấy lại quá tử tế với
cô. Cậu đã chào đón cô, khiến cô tự nhiên hơn và làm cô cười. Cậu đã khiến cô
quên, trong một vũ điệu khó quên, về nỗi đau và nỗi tê dại đang đợi chờ cô bên
ngoài những bức tường thành kia. Cô thích cậu ấy. Người duy nhất cô có thể ghét
là chính bản thân mình.
“Ngập ngừng không nói gì thật là lâu,” cậu thì thầm, “hãy nói điều gì đó đi
nào.”
“Vâng.”
Nó giống như một hơi thở hơn là một câu trả lời, nhưng đấy là tất cả những
gì cô có thể làm. Cô cầm chiếc ruy băng từ tay cậu lên mà không chạm vào da cậu
và buộc nó quanh cánh tay trái, gần vai chàng. Những ngón tay của cô quá vụng
về để có thể tạo kiểu thành hình cái nơ con bướm, bởi vậy cô cột nó lại thành
một nút thắt đơn giản và thít chặt lại, để phần đuôi của chiếc ruy băng buông
thõng qua khuỷu tay chàng. Sunday biết điều đó có ý nghĩa thế nào. Mọi người
phụ nữ khoác tay hoàng tử tối nay sẽ nhớ rằng cô đã ở vị trí đó đầu tiên.
Lần này cô rời bước đi. Cô nhìn chằm chằm chiếc váy màu bạc của mình, cái
váy hợp màu với món đồ kỉ niệm nhỏ mà hoàng tử giờ đang huơ huơ. Cô không muốn
nhìn vào đám đông và xem cô đã có thêm bao nhiêu kẻ địch. Sunday trải qua những
khoảnh khắc mang mặc cảm lạc lõng nơi đây.
Một người đàn ông mảnh khảnh với đôi mắt màu máu đỏ lẫn tím violet và mái
tóc đen tuyền như màn đêm thăm thẳm tiến tới bên Rumbold. “Ta xin phép giới
thiệu người em họ của ta, Velius Morana, công tước xứ Cauchemar. Cậu ấy sẽ hộ
tống nàng về với gia đình.” Sunday lại khẽ nhún đầu gối cúi chào, cô không chắc
đôi chân cô có thể trụ vững lâu hơn nữa. “Chăm sóc cô ấy nhé,” hoàng tử nói với
Velius.
“Rất sẵn lòng, thưa hoàng tử.” Velius nắm lấy tay cô và dẫn cô khỏi sàn
khiêu vũ, trở về với người mẹ nghiêm nghị, người chị gái công nương, và đám
đông những người lạ bỗng nhiên muốn biết mọi điều về cô đang túm tụm xúm xít
quanh họ. Cô chần chừ lưỡng lự. Vị công tước dang thân mình chặn ngang giữa cô
và những người xem tò mò.
“Có lẽ cô sẽ thích một điệu khiêu vũ nữa chứ?” Cậu ta cúi người chào. “Làm
ơn hãy cho phép tôi giúp đỡ.”
Những lời nói được thốt lên vội vàng. “Cảm ơn, thưa ngài.”
Velius xoay vòng cô ra khỏi đám đông giúp cô thực hiện động tác của điệu
nhảy minuet một cách hoàn hảo. Nó giống điệu nhảy ở những lễ hội vào mùa thu
hoạch mà cô học được những bước nhảy một cách nhanh chóng. Điệu nhạc lạ lẫm như
phản chiếu nỗi buồn và sự cô đơn của cô. Cô cực kì mong muốn được yêu bởi một
người nào đó xứng đáng, một người nào đó yêu thương cô, một người nào đó như
chú ếch cô đã gặp trong khu Wood vào buổi chiều ngập nắng. Dù có chú ếch ấy hay
không, cô vẫn thuộc về mảnh đất cạnh chiếc giếng, chứ không thuộc về tất cả
những lời thì thầm chua cay, những tiếng xì xào chua chát với một chàng trai lẽ
ra là kẻ thù của cô.
Sunday bỗng nhiên nhận ra sức nóng của bàn tay vị công tước dưới tay cô, và
áp lực ở eo chiếc váy dài thanh nhã của mình - nhưng nó không phải là chiếc váy
của cô, không bao giờ là của cô cả, và lớp da phía dưới những lớp vải vóc này
không phải làn da của cô khi vội chạy trốn. Cô nhắm mắt lại trước khi mất kiểm
soát, và dẹp ý nghĩ về những thứ xung quanh, và nhớ về phép thuật của mình. Cô
tập trung vào những bước nhảy, những dải ruy băng còn sót lại trên mái tóc, hơi
thở của cô, bầu trời đêm. Sẽ không ai để ý một cây nến bị thiếu đi. Nếu chỉ cần
cô có thể suy nghĩ đủ tập trung... Ngọn lửa biến mất.
Xoay người trong điệu nhảy, vị công tước nâng cô trong vòng tay mình và để
cô xoay vòng. “Dừng điều đó lại,” cậu nói.
“Cái gì?” Bị bắt gặp bất thình lình, Sunday không hề nghĩ đến việc phải
xưng hô theo chuẩn mực.
“Phép thuật,” cậu nói. “Cô không muốn thu hút sự chú ý đổ dồn vào bản thân
cô chứ.”
Ồ, thật sao? “Nhờ có hoàng tử, tôi đã thu hút sự chú ý nhiều hơn tôi muốn
rồi. Tôi chỉ cần...”
“Cô cần thư giãn và thưởng thức điệu khiêu vũ.”
Thưởng thức điệu khiêu vũ. Khi ăn vận thế này sao? Giữa biển người lạ thanh
lịch sao? Trong một cung điện bất chấp thứ hạng của mình sao? Bị bao quanh bới
những ánh mắt và những lời xì xào và...? Ngu ngốc. Cậu ta biết gì về những gì
cô đang suy nghĩ chứ? Nói thì lúc
nào chả dễ hơn làm.
Cậu bật cười như thể cô đã nói to những lời ấy lên. “Năng lực của tôi không
cạnh tranh với bất kì ai cả.”
“Chưa đâu,” Velius nói, “Thực ra thì, khá nhiều người mang dòng máu tiên
đang có mặt trong đám đông để có thể nhìn thấu hành động hớ hênh cho cô. Nhưng,
cô Woodcutter, cô là người con gái thứ bảy, phải vậy không?”
“Đứa con gái thứ bảy của người con gái thứ bảy,” Sunday lầm bầm.
Công tước đảo mắt. “Ơn Chúa. Điều đầu tiên họ nên dạy cô, ngôi sao bé nhỏ
ạ, là không được gây chú ý, không được đánh dấu phép thuật tại lãnh địa của một
vị tiên mạnh hơn. Chẳng có vị tiên nào mạnh hơn Sorrow đáng mến của chúng ta
đâu. Bởi vậy trừ khi cô định phục vụ bà ấy.”
“Sorrow ở đây sao?” Sunday
thì thào.
“Không. Không phải bây giờ.
Nhưng bà ấy ở trong lâu đài và vẫn đầy quyền năng để có thể nhận ra một vì sao
lịm tắt khỏi chuỗi đồ trang trí.”
“Tất cả những người này khiến
tôi cảm thấy lo lắng.”
“Cô giống cậu ấy hơn cô biết
đấy.” Trước khi Sunday kịp hỏi là ai, bởi vì cậu ấy không bao giờ có thể là
hoàng tử được, Velius di chuyển tới ngọn nến cô đã làm tắt. Nó chảy và rồi rực
cháy trở lại. “Nếu bà ấy hỏi, tôi sẽ bảo là tôi chỉ đang khoe khoang thể hiện
để gây ấn tượng với một cô gái trẻ ngọt ngào.”
Điều đó có thể là thật - cậu
ta dường như có mái tóc, cặp mắt và quyền năng tương hợp. “Và còn có... cậu đã
gọi họ là gì nhỉ?”
“Những người mang dòng máu
tiên,” Velius nói, “đấy là một khái niệm chỉ những người mang máu phép thuật
trong tĩnh mạch. Giờ tới đây nào, cô không nghĩ mình đặc biệt đây chứ, phải
không?”
“Tôi...” Sunday đã không hề
trông đợi buổi tối nay lại thêm một bài học nữa.
“Nhắm mắt lại.” Velius nói.
Sunday làm theo. Hơi nóng tỏa ra từ bàn tay Velius như thể ánh nắng mặt trời
chiếu xuống những mẩu xương lạnh buốt của cô, xuyên thấu qua thớ cơ và khiến cô
thoải mái, dễ chịu. Bản nhạc đang gõ nhịp vui vẻ, phân chân ở bên trong cô; bàn
chân cô hoan hỉ trượt trên nền như thể cô đang trôi bổng bềnh trong không
trung.
“Cô trẻ trung và xinh đẹp,”
Velius thì thầm vào tai cô. “Cô có một nụ cười như mặt trời tỏa nắng, một trái
tim rộng lượng như mặt trăng, và một định mệnh tuyệt vời mà cô có thể sẽ không
bao giờ hiểu được tẩm quan trọng của nó. Có một cơn bão sắp xảy ra, một cơn bão
mà thế giới này chưa bao giờ thấy trước đó, cô và Rumbold chạy trốn trước khi
nó kịp tóm lấy gót giày của cô. Nhưng cô không đơn độc một mình.”
Những lời nói ấy nghe như một
lời nguyền và đôi mắt Sunday đột nhiên mở to. Đám đông đã vãn hết. Đôi mày cậu
nhíu lại. Bằng cách nào đó cậu dã khiến thời gian trôi qua nhanh hơn ư? Cậu ấy
đã khiến cô lâm vào trạng thái hôn mê sao? Những người chị gái của cô đã rời đi
mà không có cô sao? Cô nhanh chóng lướt nhìn khắp căn phòng. Có vẻ như là mẹ đã
bỏ rơi cô, vì vậy cô phải một mình bắt kịp họ...
Không, tất cả những người chị
gái của cô đều ở kia, cũng như mẹ cô, vẫn ở phía xa xa chỗ mép phòng họ đang
tán gẫu như thể không có chuyện gì xảy ra vậy. Sự thật là, khi Sunday nhìn kĩ
hơn, chẳng có người nào trong phòng cư xử khác biệt cả. Thật là lạ lùng, một
vài người vẫn tiếp tục nói chuyện, còn một vài người đang nhảy một mình trên
sàn.
Giờ đây, bởi vì quá nửa phòng
đã vãn đi, Sunday có thể nhìn rõ hơn lối đi có mái vòm nơi Rumbold đang đứng,
chàng cúi người chào một cách nghiêm túc người đàn ông gầy hốc hác trong bộ
trang phục màu xám. Phía sau vị ấy, một người đàn ông thấp hơn vận chiếc khăn
xếp sáng màu đợi đến lượt để chào hỏi hoàng tử. Một số ít người mà... Sunday
biết là họ mang máu phép thuật. Mẹ của Rumbold cũng có phép thuật.
“Giờ thì hiểu rồi chứ?”
“Tất cả chúng ta sao?” Sunday sợ hãi nói. “Tất cả chúng ta là những người
mang dòng máu tiên sao?”
“Tất cả chúng ta đều được tạo nên bởi những vì sao.” Velius nói. “Không chỉ
mỗi cô đâu, ngôi sao bé nhỏ ạ.”
“Sẽ không ai để ý chứ?”
“Đừng lo, nó sẽ nhanh chóng phai nhạt đi. Không, xin lỗi,” cậu chữa lại.
“Tôi nên nói là nó sẽ nhanh chóng xuất hiện trở lại.”
“Hoàng tử đang nhìn chúng ta kìa.” Sunday nói. Đôi má cô lại ửng hồng. “Tôi
nghĩ cậu ấy biết.”
“Hoàng tử đang nhìn cô đấy, ngôi sao nhỏ ạ,” Velius nói. “Cô đã thu hút sự
quan tâm, yêu thích của cậu ấy và tôi đang nắm giữ điều cậu ấy mong ước.”
“Ngài dẻo miệng thật đấy, thưa ngài.” Cô sẽ không nhìn hoàng tử; trái tim
cô cần được chế ngự. Nhưng cô là một người con gái đần ngốc và quá tò mò để có
thể cưỡng lại sự cám dỗ. Đôi mắt họ lại bắt gặp nhau trong căn phòng rộng, và
Sunday cảm nhận một điều gì đó vụt lóe lên trong tâm trí cô.
Điệu nhảy kết thúc và công tước cúi người chào. Sunday đứng dậy sau khi
nhún đầu gối cúi chào và lại thấy mẹ và những người chị gái của mình bao quanh.
Phòng khiêu vũ náo động đã trở về đúng trạng thái của nó, tất cả những người
tham gia đều hữu hình.
“Cảm ơn, thưa ngài. Quả là đã...”
Nhưng Velius không nhìn cô.
Wednesday nắm khuỷu tay Monday, và họ thì thầm như thể đang chia sẻ vài bí
mật con gái nho nhỏ. Sunday không chắc người chị nào khiến Velius sững sờ đến
vậy. Wednesday nhận ra cái nhìn trân trân của cậu và dừng cuộc trò chuyện của
mình lại.
“Không thể nào.” Công tước nói.
Wednesday đứng giũa vị công tước và gia đình mình và cúi đầu chào.
“Wednesday Woodcutter,” cô tự giới thiệu.
“Velius Chauchemar.” Công tước máy móc cúi chào theo lệ nhưng không hề rời
mắt khỏi Wednesday. Dường như cậu định nói gì đó khác nữa, và Wednesday lịch sự
chờ đợi. Cậu ấy đã bị trúng tiếng sét ái tình sao? Cậu ấy sẽ cố gắng xuất khẩu
một đoạn thơ tình sao? Sunday tưởng tượng cảnh tượng này hoặc sẽ thành công
theo rất nhiều cách, hoặc sẽ biến thành một thảm họa bốc lửa. Điều cô không
tưởng tượng ra nổi chính là những lời cậu ấy rốt cuộc đã nói.
“Ở đây cô không an toàn đâu.”
Wednesday thoáng chau mày
trước khi Velius bị lu mờ bởi không ai khác ngoài chính đức vua. Ngài rất điển
trai với bờ vai rộng, tỏa ra sự quyến rũ lạ lùng.
Một điều gì đó không hẳn là
địa vị hèn mọn của mình khiến Sunday lùi bước xa khỏi ông ấy. Cô chắc những đặc
điểm của ông cũng giống Rumbold nếu cô nhìn lâu, nhưng cô không muốn vậy. Có
điều gì đó không ổn ở
ông, một điều gì đó không tự nhiên, một điều gì đó bên trong ông không thuộc về
ông.
Đám đông xung quanh nhún đầu
gối cúi chào - một vài người khách còn sấp người xuống mặt sàn - nhưng
Wednesday vẫn đứng cao người. Velius vẫn cúi đầu chào, miệng cậu nhoẻn một nụ
cười cứng nhắc.
“Sắc đẹp của nàng khiến ta
say mê như bị bỏ bùa,” đức vua nói, “và ta thấy bản thân mình bất lực không thể
cưỡng nổi điều đó. Ta đã bị trúng bùa của nàng rồi, thưa quý cô.” Ông nắm lấy
bàn tay Wednesday, nhẹ nhàng hôn lên bàn tay ấy, và dẫn cô đi, cùng khiêu vũ
điệu nhảy đầu tiên của ông trong buổi tối nay.
Wednesday không nói gì.

