Tiền chuộc trái tim - Chương 01 - Phần 1
Chương
Một
Nước
Anh, năm 1291
Con diều hâu đó đã trở lại.
Finnula nhìn thấy nó ngay khi nàng mở cánh cửa chớp
phòng ngủ, ngó ra ngoài để xem ông quận trưởng[1] và người của ông ta đã cưỡi
ngựa đi hay chưa. Con chim màu nâu to lớn nặng nề với cặp mắt xấu xa đó đang đậu
trên mái chuồng gà lợp rạ. Tuần trước, nó đã giết hại con gà mái cưng của
Mellana và giờ thì đang nhòm ngó Greta, con gà mái thứ ba của Mel[2] trong khi
lũ gà đang bới những mẩu thức ăn thừa trên cái sân bùn trước cửa chuồng. Cho dù
con diều hâu không hề động đậy, bất chấp cơn mưa phùn mùa xuân lạnh giá đang rắc
xuống lưng của nó, Finnula biết rằng nó chuẩn bị tấn công.
[1]
Người đứng đầu một hạt, chịu trách nhiệm về việc thi hành luật pháp, giống như
cảnh sát trưởng ngày nay.
[2]
Cách gọi tắt, thân mật của người Anh. Mellana được gọi tắt là Mel, hay Finnula
được gọi là Finn.
Nhanh như chớp, Finnula tóm lấy cây cung và bao đựng
tên treo trên cột giường và cho con chim săn mồi vào tầm ngắm. Kéo căng sợi dây
cung đã mòn, Finnula tập trung toàn bộ tâm trí vào mục tiêu ở bên dưới, cái ức
đang xù lên của con diều hâu ăn thịt gà. Nàng không nghe thấy tiếng bước chân của
người chị gái đang đi lên căn phòng mà từng có thời cả hai người dùng chung,
hay tiếng kẽo kẹt của cửa phòng ngủ đang được mở ra.
[Chúc bạn đọc sách vui vẻ tại www.gacsach.com/ - gác
nhỏ cho người yêu sách.]
“Finn!”
Giọng nói hoảng hốt của Christina khiến cho Finnula
giật mình và buông sợi dây cung ra quá sớm. Với một tiếng tưng đầy nhạc tính,
mũi tên bay qua ô cửa sổ mở rộng, lượn vòng qua con mưa và hạ cánh yên ổn xuống
cái mái rạ cạnh chân của con diều hâu, khiến cho con chim kêu quang quác đầy
căm phẫn giật mình bay thốc lên.
“Trời ơi, Christina!” Finnula nhảy dựng lên và chỉ
ngón tay buộc tội về hướng mũi tên. “Đó là mũi tên cực kì tốt, chị nhìn mà xem!
Làm sao em lấy nó lại được đây? Nó bị mắc kẹt trên nóc chuồng gà rồi!”
Christina đứng tựa người vào khung cửa, khuôn mặt phúng phình của chị đỏ hồng
lên sau nỗ lực leo cầu thang hẹp, một tay chị đặt lên bộ ngực đồ sộ trong khi
chị cố gắng lấy lại hơi thở.
“Thật là xấu hổ, Finnula,” chị thở hổn hển. “Em đã
nghĩ gì vậy hả? Ngài quận trưởng còn chưa đi được năm phút mà em đã lại giở trò
rồi, lại còn bắn con chim tội nghiệp ấy nữa!”
“Tội nghiệp!” Finnula quàng cái quai da tơi tả của ống
tên qua một bên vai gầy guộc. “Đó là con diều hâu đã giết gà của Mellana, em
cho chị biết.
“Có phải em mất trí rồi không vậy Finn? Nếu như ông
quận trưởng ngoái nhìn lại và thấy mũi tên bay ra từ cửa sổ phòng ngủ của em,
ông ấy sẽ quay lại và bắt em tại trận.”
Finnula khịt mũi vẻ nhạo báng. “Không! Ông ấy sẽ chẳng
bao giờ làm thế. Bắt một thiếu nữ ngoan ngoãn như em ư? Ông ta sẽ nhanh chóng
trở thành kẻ bị ghét bỏ nhất ở Shropshire.”
“Nhưng ông chú họ của ngài bá tước sẽ chẳng ghét ông
ấy đâu.” Đang mang thai vào tháng thứ tám, Christina chẳng thể leo cầu thang tới
phòng ngủ cũ của mình với sự nhanh nhẹn như mọi khi, giờ thì chị nằm vật xuống
cái giường mà những cô em gái nhỏ của chị cùng ngủ và thở dài. “Em không thể biết
điều một chút được sao Finn? Đức ông biết... chính là em săn trộm trong khu rừng
của ngài...”
Finnula lại khịt mũi. “Hugo Fitzstephen chẳng biết
gì đâu. Làm sao mà anh ta biết được chứ? Anh ta đã ở Đất Thánh[3] suốt mười năm
qua. Chẳng ai nghe tin gì về anh ta kể từ dịp lễ thánh Misen[4], khi lão quản
gia bẩn thỉu của anh ta nhận được tin anh ta đã bị tụi Saracen[5] bắt.”
[3]
Vùng đất ở bờ Đông của biển Địa Trung Hải, là đích đến cho các cuộc hành hương
của tín đồ đạo Cơ- đốc, đạo Hồi và đạo Do Thái.
[4]
Lễ tổng lãnh thiên thần Misen, được tổ chức vào ngày 29/9 hằng năm.
[5]
Tín đồ Hồi giáo giao chiến với quân Thập tự chinh Cơ Đốc trong thời trung cổ.
“Em thật là... Finn, em không nên nói năng về bề
trên thô thiển như vậy. Ông Reginald Laroche là chú họ của ngài Hugo và làm tổng
quản ở thái ấp Fitzstephen khi Đức ông đi vắng. Sao em có thể gọi ông ấy là bẩn
thỉu được? Em biết rõ chúng ta phải dành cho ông ấy sự kính trọng giống như ông
ấy là ông chủ thực sự của chúng ta. Sao em có thể...”
“Tôn trọng ấy ạ?” Finnula trông như thể nàng sắp sửa
nhổ nước bọt. “Khi nào hắn ta cư xử cho đáng kính trọng, thì em sẽ kính trọng.
Trong khi đợi tới lúc đó, đừng có bảo em gọi hắn là ông chủ. Bởi vì chẳng có
ông chủ chân chính nào lại đối xử với nông nô của như vậy...”
Christina lại thở dài, lần này còn bực tức hơn, và
chị cắt lời cô em ngang ngược của mình. “Được rồi, Finnula. Chị biết chẳng thể
nói lí với em trong chuyện này. Nhưng em hãy suy nghĩ đi: Reginald Laroche đã
nói với ngài quận trưởng rằng ông ta có lí do để tin rằng chính em đã săn những
con thú tốt nhất của ngài Hugo. Giờ thì ông ta chỉ cần có bằng chứng là em sẽ
đi thẳng tới nhà lao.”
Finnula cáu kỉnh đá vào cái rương bằng gỗ đặt ở chân
giường. Bên trong đó là những thứ váy vóc điệu đà mà nàng tránh xa như dịch hạch.
Nàng chọn cho mình thứ trang phục có lí hơn là chiếc quần da và một cái áo dài
bằng len đã sờn.
“Có phải em làm chuyện đó cho vui đâu,” nàng càu
nhàu. Nếu Hugo Fitzstephen ở đây và thấy các nông dân của mình bị con quỷ
Laroche đó đối xử tồi tệ như thế nào thì anh ta sẽ chẳng thấy khó chịu về khoản
thịt săn mà em mang lại cho họ.”
Christina cảm thấy thật mệt mỏi. Đây là một cuộc
tranh cãi kéo dài bất tận. Nó bắt đầu kể từ ngày, ông anh trai cả và duy nhất
Robert nhặt được một cây cung nhỏ, và chủ yếu là để trêu đùa, đã dạy cho cô em
Finnula bốn tuổi cách ngắm bắn. Lần thử đầu tiên trúng ngay vào mông của vú
nuôi Aggie yêu quý, và kể từ đó trở đi, không ai có thể cạy cây cung ra khỏi
đôi tay của nữ thợ săn xinh đẹp này nữa.
“Hơn nữa,” Finnula nói tiếp. “Ngài quận trưởng sẽ chẳng
tìm được bằng chứng nào đâu. Em chẳng bao giờ bắn trượt, vậy nên ông ấy sẽ chẳng
bao giờ tìm được mũi tên nào của em và lần ra em đâu. Lí do duy nhất để ông ấy
tìm tới đây hôm nay là vì ông ấy phải lòng chị Mellana.”
“Không đâu. Ông Laroche đã kể với ngài Quận trưởng
de Brissac về chuyện một con hươu đực nữa của bá tước lại bị mất tích.”
“Nó có mất tích đâu,” Finnula nói, khóe miệng duyên
dáng của nàng chợt cong lên thành một nụ cười.
“Con hươu đó vẫn ở đúng chỗ của nó là trên đất của
thái ấp Stephensgate. Chỉ là hiện giờ nó đang nghỉ ngơi trong dạ dày mấy anh
nông nô của ngài Hugo.” Christina nhíu mày nhìn cô em gái bất trị của mình. Và
cũng chẳng phải là lần đầu tiên chị nghĩ rằng nếu như Finnula chịu từ bỏ cái kiểu
phục trang kì quặc này và mặc vào cái váy dài bằng lụa được mua vào dịp đám cưới
đáng buồn của nó, và chải mượt mái tóc đẹp đẽ của nó thay vì tết lại thành một
bím, thì con bé sẽ là một thiếu nữ thật xinh đẹp. Có lẽ con bé chẳng nhận ra điều
này và cứ chối phắt nếu có ai đề cập đến chuyện đó, nhưng theo ý Christina,
Mellana chẳng phải là lí do lôi kéo ngài quận trưởng tới nhà cối xay, mà chính
là Finnula, và không chỉ bởi vì thói quen săn bắn trộm của con bé.
Christina thở dài lần thứ ba và cũng là lần chót.
Bám vào cột giường để cố gắng đứng dậy, chị nói, “Chị đã nói hết nhẽ rồi.
Robert sẽ không thể bảo là chị chưa cố hết sức.”
Finnula lại mỉm cười, và vỗ vỗ với vẻ yêu thương lên
bờ vai chắc nịch của chị.
“Chị Christina tội nghiệp,” nàng nói ngọt ngào. “Em
rất xin lỗi vì gây rắc rối cho chị và anh Bruce yêu quý của chị. Em không thể hứa
là em sẽ thôi không làm thế nhưng em hứa với chị là em sẽ không bao giờ bị bắt
hay làm gì để chị bị mất mặt với bố mẹ chồng của chị.”
Christina, quên bẵng mất vị trí phụ nữ đã có chồng của
mình - phu nhân của ông hàng thịt trong làng chứ có phải thường đâu - chị khịt
mũi một cái không phải là không giống với Finnula.
“Thôi được rồi,” chị cười, lắc lắc cái đầu xinh đẹp
của mình. “Chị nghĩ em nên xuống nhà trình diễn lại màn thề thốt vừa rồi với
Robert đi.”
“Robert ư?” Finnula gạt mấy lọn tóc xõa trên vầng
trán trắng mịn của nàng. “Lúc này anh Robert làm gì ở nhà chứ? Chẳng phải anh ấy
phải ở chỗ cối xay sao?”
“Lẽ ra là như thế nếu không có chuyến viếng thăm của
người hâm mộ em nhất, ngài quận trưởng John de Brissac.”
Cặp mắt màu xám nhạt của Christina chợt lấp lánh. “Nhưng
đó không phải là điều duy nhất khiến anh ấy phải phân tâm vào hôm nay. Rosamund
ở đây, và hình như cô ấy và Robert có điều cần nói với em...” Finnula thở gấp.
Khác với các chị em gái của mình, những chuyện như cưới xin hay váy vóc chẳng mấy
hấp dẫn đối với nàng, nhưng bởi vì tình yêu thương sâu sắc dành cho người anh
trai nên tin này khiến cho nàng vô cùng mừng rỡ. “Có phải ý chị là... cha của
Rosamund cuối cùng đã đồng ý
Christina gật đầu, sự vui vẻ mà chị đã cố gắng che
giấu trong khi dạy bảo cô em gái nhỏ cuối cùng đã lộ ra. “Đúng đấy! Em xuống
mau đi, mau xuống chào mừng chị dâu tương lai đi. Cô ấy khá là bối rối vì sự có
mặt của những người mang vũ khí trong nhà chồng tương lai của mình. Chị đã phải
cam đoan với cô ấy rằng chuyện này không thường xuyên xảy ra...” Nhưng Finnula
đã chẳng nghe thêm nữa. Nàng gần như là bay xuống các bậc thang dốc để xuống
nhà, nơi một đám người đang tụ tập bên lò sưởi và thốt lên, “Quỷ thần ơi,
Robbie! Sao anh không nói cho em biết?”
Đám đông nhỏ đó dãn ra và sư huynh Robert to lớn lao
về phía cô em út nhỏ nhắn của mình. Ôm lấy em gái mình trong vòng tay rắn chắc
như đá sau nhiều năm làm việc tại cối xay của Đức ông, Robert nhấc bổng Finnula
lên trước khi đặt nàng trở lại mặt đất và vỗ mạnh vào lưng một cái khiến cho cô
nàng trào nước mắt.
“Đồ quỷ tha ma bắt, Robert!” Finnula lùi xa ông anh.
“Sao anh lại làm thế hả?”
“Vì con hươu đấy,” Robert trả lời với một vẻ nghiêm
nghị hiếm thấy so với sự vui tính thường ngày của anh. “Nếu anh còn phải nói dối
vì em thêm một lần nào nữa, Finn ạ, thì anh sẽ cho em liệt giường liệt chiếu,
em hãy nhớ đấy.”
Đây khó có thể gọi là kiểu ăn mừng trong gia đình mà
Finnula đã mong đợi. Chớp chớp vào trong những giọt nước mắt vì tức giận nhiều
hơn là đau đớn, Finnula liếc nhìn giận dữ về phía người anh trai, cố gắng phớt
lờ gương mặt nhỏ đang bối rối của chị dâu tương lai đang lấp ló gần cùi chỏ của
anh.
“Anh thật vớ vẩn, Robert,” Finnula giận dữ bật lại. “Anh
chẳng thể chứng minh là em bắn con hươu đó, cũng hệt như Quận trưởng de Brissac
hay gã Reginal Laroche đáng ghét đó. Em đang định chúc mừng anh và Rosamund,
nhưng giờ thì có lẽ em nên tới tìm ngài quận trưởng bảo ông ta hãy treo cổ em
lên, bởi vì rõ ràng là người nhà của em cũng đâu có cần em...” Và cô nàng giận
dỗi hướng về phía cửa chính, biết thừa rằng mặc dù Robert đã cố gắng đưa nàng
vào quy củ kể từ khi cha mẹ họ qua đời, nhưng anh cũng chẳng thể chịu được nếu
em gái mình không được vui vẻ. Anh là anh trai duy nhất của sáu cô em gái, và mỗi
người trong số họ đều biết điều khiển anh theo cách riêng của mình, nhưng cô út
Finnula đã biến việc đó thành cả một môn khoa học. Các cô chị của nàng chỉ đứng
nhìn với nụ cười thầm kín khi con giận của ông anh trai rõ ràng là đang tan chảy
dưới cái nhìn giận dữ của Finnula. “Ta không nên để,” Robert mạo muội bày tỏ, “sự
giận dữ làm hỏng ngày đặc biệt này...”
“Đúng rồi,” Rosamund nói xen vào, trông vẫn có vẻ
hơi bị choáng trước màn biểu diễn bạo lực tại lễ đính hôn của cô. “Không nên
như thế.”
Tại ngưỡng cửa, Finnula không kìm được nụ cười,
nhưng rồi nàng cẩn thận lấy lại khuôn mặt với vẻ ăn năn trước khi quay lại.
“Ý anh là,” cô nàng nói lí nhí, “là anh sẽ tha thứ
cho em?”
“Ừ.” Robert nói, và nghiêm trang gật đầu, cứ như thể
anh đang ban lệnh ân xá cho một tù nhân bị kết án vậy. “Chỉ lần này thôi đấy.”
Vừa hò la Finnula lại lao vào vòng tay anh một lần nữa.
Cùng với nàng là Rosamund, cô con gái có khuôn mặt thiên thần của ngài thị trưởng
Stephensgate, cô gái đầu tiên mà Robert không tán tỉnh được và vì vậy mà nàng
đã trở thành tình yêu của đời anh. Thật dễ hiểu khi Rosamund có phần miễn cưỡng
khi gắn mình với gia đình chủ cối xay kì quặc này - Robert có sáu em gái, con số
được nhiều người cho là không may mắn, nhưng lại là điều khiến cho bố mẹ anh vô
cùng vui sướng, thuở họ vẫn còn tại thế. Nhưng tệ nhất là cô em gái út, suốt
ngày đi lang thang trong bộ dạng như con trai và lấy làm tự hào vì cô ta là người
bắn cung giỏi nhất ở Shropshire, mặc dù ở tuổi mười bảy chẳng phải cô ta đã quá
già so với cái trò ngông cuồng đó. Ấy là chưa kể lại còn chuyện Finnula đã từng
có một cuộc hôn nhân bất thành...
Nhưng năm cô em còn lại thì có danh tiếng không thể
chê trách được. Cô lớn nhất là Brynn, hai mươi lăm tuổi, nhỏ hơn Robert một tuổi,
đã có một cuộc hôn nhân hạnh phúc với người thợ rèn trong làng. Cô đã có bốn cậu
con trai, tất cả đều mang dáng vóc chắc nịch của cha và mái tóc đỏ rực của mẹ.
Rồi tới Patricia, vợ của ông chủ quán trọ và mẹ của ba đứa con. Và còn Camilla,
cô nàng đã tranh cãi và khóc lóc và khiến cho mọi người không thể chịu đựng nổi
cho đến khi Robert đồng ý cho cô nàng kết hôn với một người làm rượu nho có số
tuổi gấp đôi cô nàng. Rồi là Christina vừa mới thành hôn và rất yêu thương ông
chồng Bruce bán thịt của mình, và cô con gái thứ năm là Mellana, vốn được coi
là xinh nhất nhà, nhưng đã cập kê sinh nhật thứ hai mươi, ấy vậy mà vẫn chưa
tìm được một tấm chồng.
Nhìn chung thì cha của Rosamund chẳng có mấy lí do để
phản đối gia đình của chủ cối xay. Kì thực thì ông thị trưởng sẽ chẳng phản đối
tí nào hết bởi vì khó mà tìm được một chàng trai nhiều triển vọng hơn Robert
Crais ở Stephensgate này. Nhưng ông có một chút lăn tăn về cách cư xử độc lập
và kì quặc của cô em út của anh, hành vi săn trộm của cô ta cũng như chuyện
không may xảy ra giữa cô và ngài bá tước quá cố. Làm sao có thể bỏ qua sự thực
rằng Finnula Crais, cho dù điều đó là không đúng đi nữa, đã từng bị buộc tội giết
hại chính người chồng của mình?
Nhưng tình cảm Rosamund dành cho Robert rất sâu sắc,
thậm chí cô nàng còn làm cho ông bố thị trưởng nghĩ theo cách của mình. Nếu như
Finnula là điều duy nhất khiến ông phản đối thì cũng chẳng thể làm được gì. Cô ấy
còn nhỏ và biết đâu một ngày nào đó cô ta sẽ đủ lớn để thôi đam mê mấy trò săn
bắn và cả cái quần da mà cô ta cứ khăng khăng đòi mặc. Ít ra thì cô ta vẫn có đủ
tỉnh táo để tránh xa đường lớn mỗi khi mặc nó. Và biết đâu ảnh hưởng tinh tế của
Rosamund có thể giúp cho cô ta nhận ra lỗi lầm.
Tất cả nhà cối xay đang mải ầm ĩ chúc mừng đám cưới
sắp tới của Robert và Rosamund nên cũng dễ hiểu nếu chẳng ai nhận ra sự vắng mặt
của một trong những cô em còn độc thân... Ít nhất không phải là ngay lập tức.
Finnual chính là người đã bỏ cốc bia xuống và hỏi to xem có chuyện gì đã xảy ra
với Mellana.

