Thế gia danh môn (Tập 2) - Chương 09 - Phần 4

Đến gần mới nhận ra có gì đó không đúng, đối phương hình như hơi cao, Ánh Tuyết bỗng sinh cảnh giác, vội vàng buông tay, giật lùi một bước: “Ai?”

Từ trong bóng tối vang lên một giọng nói hết sức quen thuộc: “Cô nương Hồng Hạnh, là nàng phải không?”

Ánh Tuyết nhìn kĩ lại xong thì nhận ra, thất kinh: “Trương quản sự, sao lại là ngài?”

Đối phương cũng nhận ra giọng nàng: “Cô nương Ánh Tuyết?” Sau đó lại hỏi: “Sao cô nương Ánh Tuyết lại đến đây?”

“Nghe nói phu nhân bị ngã ở đây… Quản sự có nhìn thấy phu nhân nhà tôi không?”

“Không thấy, ta đứng ở đây lâu rồi, ngoài cô nương ra, ta không thấy ai đến đây cả!”

Ánh Tuyết bỗng cảm thấy bất an, dường như việc này có gì đó không ổn, “Muộn thế này rồi sao quản sự còn ở đây?”

Trong bóng tối, Ánh Tuyết nghe thấy tiếng cười ngượng ngùng của hắn: “Ta… có hẹn với…”

Ánh Tuyết nhớ ra trước đó hắn có gọi tên Hồng Hạnh, bỗng thấy thót tim, “Là Hồng Hạnh phải không?”

“Là… Hồng Hạnh cô nương…”

Nghe thấy cái tên này, Ánh Tuyết toát mồ hôi lạnh, “Hỏng rồi!” Rồi lập tức quay đầu.

Nhưng đã không kịp nữa.

“Các người đang làm gì thế?” Một giọng nói sắc lẹm xé tan màn đêm yên tĩnh, chim muông gần đó giật mình vỗ cánh bay tán loạn.

Ánh Tuyết đứng vững, thấy cách chỗ mình không xa có ba bóng người, trong đó có một người tay cầm đèn lồng, ánh sáng yếu ớt hắt lên khuôn mặt kinh ngạc vô cùng của người đó, chính là Hồng Hạnh!

“Ánh Tuyết, Trương quản sự, muộn thế này rồi, trời lại tối đen như mực, hai người làm gì ở đây?” Giọng nói vô cùng lạnh lùng.

Hai tiểu a hoàn bên cạnh nhìn nhìn Ánh Tuyết, rồi lại nhìn Trương quản sự đang dần đứng ra chỗ có ánh sáng, thần sắc rất kinh hãi.

Hồng Hạnh không đợi Ánh Tuyết trả lời, ném chiếc đèn lồng trên tay xuống đất, khóc rống lên: “Hai người đúng là một đôi gian phu dâm phụ, hai người đã làm việc có lỗi với ta! Ta sẽ đi mách phu nhân!” Nói xong bưng mặt chạy quay về.

Hai tiểu a hoàn nhìn nhìn Ánh Tuyết, rồi cũng quay người chạy đuổi theo Hồng Hạnh.

Vốn đây là chuyện riêng của Thu Đường viện, do Tưởng Nhược Nam đứng ra xử lí là xong. Nhưng Hồng Hạnh khi khóc lóc chạy về, trên đường gặp Vu Thu Nguyệt, Cận Yên Nhiên và Vương thị đang sánh bước cùng đi dạo. Ba người kia thấy tình cảnh như vậy bèn chặn hai tiểu a hoàn chạy theo phía sau hỏi cho rõ chuyện, hai tiểu a hoàn không dám giấu giếm, bèn kể lại mọi việc mình vừa chứng kiến cho ba vị chủ nhân nghe.

Cận Yên Nhiên nghe xong thì phẫn nộ: “Phủ An Viễn Hầu chúng ta mà cũng xảy ra chuyện bẩn thỉu thế sao, chuyện này không thể cứ thế cho qua được.” Rồi lập tức quay về Tùng Hương viện bẩm báo lại với Thái phu nhân.

Thái phu nhân nghe xong chuyện cũng giận vô cùng, lập tức sai người giam Hồng Hạnh, Ánh Tuyết và Trương Văn Sơn lại. Sáng sớm hôm sau bắt đầu nghiêm khắc điều tra việc này.

Tưởng Nhược Nam, Cận Yên Nhiên, Vu Thu Nguyệt, Vương thị… những người liên quan đều có mặt. Thái phu nhân ngồi ở vị trí chính giữa, Hồng Hạnh, Ánh Tuyết, Trương Văn Sơn cùng hai tiểu a hoàn đang quỳ dưới đất.

Hồng Hạnh vừa nước mắt nước mũi tèm lem vừa kể lại sự việc, “Thái phu nhân, nô tì đang an tâm đợi gả, tưởng rằng sắp có được một đấng lang quân như ý, nhưng có ai ngờ, họ lại lén lút giấu nô tì… Không biết mối quan hệ giữa họ đã có từ bao lâu rồi, nếu không phải hôm nay nô tì vô tình bắt gặp thì chưa biết chuyện còn đến mức nào nữa. Thái phu nhân, phu nhân, hai người phải đứng ra làm chủ cho nô tì!” Nói rồi liên tiếp dập đầu bồm bộp, dập tới mức trán rỉ máu.

Sau đó hai tiểu a hoàn cũng kể lại chuyện mà chúng nhìn thấy.

Thái phu nhân sắc mặt sầm hẳn xuống, cô nam quả nữ gặp riêng nhau ở nơi hoang vu vắng vẻ như thế, nhìn thế nào cũng khiến người ta có cảm giác không quang minh chính đại.

Trương ma ma đứng bên lo lắng tới mức hai mắt đỏ hoe, quỳ xuống cạnh Thái phu nhân, nói: “Thái phu nhân, người chứng kiến Văn Sơn trưởng thành, Văn Sơn tuyệt đối không phải loại người đó!” Xong quay đầu sang phía con trái: “Văn Sơn, rốt cuộc là có chuyện gì, con mau nói đi!”

Thái phu nhân nhìn hắn, nghĩ hắn từ xưa tới nay tính tình cũng có thể được coi là trung hậu, sắc mặt dịu xuống phần nào, hỏi: “Văn Sơn, ngươi có gì để giải thích không?”

Trương Văn Sơn hướng về phía Thái phu nhân mà dập đầu, kể lại chuyện đồng tử tới truyền tin, rồi mang cả chiếc túi thơm màu xanh ra làm chứng.

Nhìn chiếc túi thơm ấy, cả Ánh Tuyết và hai tiểu a hoàn kia đều sững người, bởi vì học nhận ra, đấy là túi thơm của Ánh Tuyết!

“Nô tài tưởng rằng người hẹn nô tài ra đó là Hồng Hạnh cô nương, không ngờ lại là Ánh Tuyết cô nương, có điều khi đó, Ánh Tuyết cô nương có nói tới tìm phu nhân của cô ấy!”

Hồng Hạnh nhìn chiếc túi thơm, càng khóc to hơn, nhìn Thái phu nhân nói: “Thái phu nhân, đây là túi thơm của Ánh Tuyết!” Sau đó quay sang Ánh Tuyết, tức giận hét: “Ánh Tuyết, ta vẫn luôn coi người là tỷ muội, tại sao ngươi lại làm như vậy? Nếu thích Trương quản sự có thể nói thẳng với ta, tại sao làm cái việc xấu xa bỉ ổi như thế!”

Ánh Tuyết sau khi nhìn thấy túi thơm, thì vội vàng biện giải: “Thái phu nhân minh giám, đây là chiếc túi thơm mà nô tài bị mất trước đó!” nói xong quay sang Hồng Hạnh: “Có lẽ đã bị người nào đó cố ý lấy mất để làm cái việc gắp lửa bỏ tay người, hại nô tì!” Rồi mang chuyện Hồng Hạnh chạy tới tìm cô ta mà lu loa lên rằng phu nhân bị ngã ở Thiên Lý đình ra kể lại một lượt.

Hồng Hạnh sớm đã có chuẩn bị, cô ta chỉ vào mặt Ánh Tuyết mà hét: “Ánh Tuyết, chuyện đến nước này ngươi còn không biết hối hận sao? Lại còn dám nói ra những lời dối trá hoang đường như thế. Buổi tối ta luôn ở cùng Tiểu Thanh, Tiểu Hoàn, căn bản chẳng gặp ngươi. Tiểu Thanh, Tiểu Hoàn có thể làm chứng!”

Tiểu Thanh, Tiểu Hoàn vội đứng ra làm chứng, Hồng Hạnh đúng là đã ở cùng họ suốt buổi tối, có điều bọn họ đã lược bỏ việc Hồng Hạnh có ra ngoài đi vệ sinh một lát mà thôi.

Ánh Tuyết còn cho rằng Hồng Hạnh đã mua đứt Tiểu Thanh, Tiểu Hoàn, mặt tức tới trắng bệch, nhưng khi ấy bên cạnh mình lại chẳng có ai, không ai có thể đứng ra làm chứng cho cô ta được.

“Ánh Tuyết, ngươi có dám đứng ra đối chất với đồng tử truyền tin không? Tưởng Nhược Nam đề nghị.

Ánh Tuyết vội vàng đáp: “Nô tì ngay thẳng đàng hoàng, không có gì là không dám cả.”

Thái phu nhân gọi người truyền đồng tử kia vào, hỏi nó rốt cuộc là đã đưa tin cho ai. Đồng tử nhìn những người đang quỳ dưới đất, tối đó người ấy đứng trong bóng râm, nó không nhìn rõ diện mạo, chỉ nhớ cô nương ấy có hai bím tóc, còn có vài sợi tóc thả xuống nhìn rất đẹp.

Trong số những người quỳ bên dưới chỉ có một người như vậy.

Đồng tử chỉ vào Ánh Tuyết, nói: “Là tỷ tỷ kia.”

Ánh Tuyết lúc này mới hoảng sợ, nhận ra đối phương
đã tính toán kĩ càng tới mọi chân tơ kẽ tóc, âm mưu này giống như hố cát bị sụt,
dần dần nuốt gọn cô ta.

Cô ta xông tới trước mặt đồng tử, túm lấy vai nó mà
lắc: “Đến nhìn cho rõ đi, rốt cuộc là ai, có phải có người bảo đệ nói thế
không?”

Đồng tử bị Ánh Tuyết lắc liền sợ hãi, “Oà” một tiếng
bật khóc nức nở.

Thái phu nhân nổi giận đùng đùng, quát: “Nô tì to
gan, chuyện đã tới nước này còn dám giảo biện! Đứa trẻ này là một thằng ngốc,
sao biết nói dối chứ?” Thì ra đứa trẻ này sau trận sốt cao hồi lên năm, trí tuệ
dừng lại ở đó không phát triển, bảo nó nói dối, đương nhiên Thái phu nhân không
tin.

Ánh Tuyết trăm miệng khó cãi, trong lúc nguy cấp quỳ
sụp dưới xuống trước mặt Tưởng Nhược Nam, ôm chân nàng mà nói: “Phu nhân, người
hãy tin nô tì, những gì nô tì nói đều là thật! Nô tì quyết không bao giờ hẹn
riêng Trương quản sự ra ngoài!”

Hồng Hạnh quỳ bên cạnh khóc: “Ánh Tuyết, việc đến nước
này, tại sao ngươi còn cố tình giảo biện? Ta không trách ngươi, nếu ngươi sớm
nói với ta là mình thích Trương quản sự, ta nhất định sẽ vun vén cho ngươi.”
Sau đó cũng bò tới bên cạnh Tưởng Nhược Nam, khóc lóc: “Tiểu thư, chúng ta cùng
nhau lớn lên, Hồng Hạnh mặc dù tính tình tùy tiện nhưng tuyệt đối không phải
người xấu, Hồng Hạnh sao có thể làm cái việc hãm hại người khác như thế. Nếu tiểu
thư không tin, Hồng Hạnh xin lấy cái chết để chứng minh sự trong sạch của
mình!” Nói rồi, cứ thế lao vào cạnh bàn mà Tưởng Nhược Nam đang ngồi, nếu Tưởng
Nhược Nam không nhanh tay đẩy ra thì cú đập ấy không chừng đã lấy mạng cô ta.

Nhờ việc đó mà không còn ai nghi ngờ Hồng Hạnh nữa,
ngay cả đến Tưởng Nhược Nam cũng không thể phân biệt được ai nói thật ai nói dối.
Hôn sự đã được Hồng Hạnh đồng ý, chính cô ta đã bắt gặp hai người kia tại trận,
có người làm chứng, nếu bảo với tính cách nông nổi như Hồng Hạnh mà nghĩ ra được
âm mưu thâm sâu nhường ấy để ám hại Ánh Tuyết, Tưởng Nhược Nam thật không dám
tin. Xem ra việc này phần sai thuộc về Ánh Tuyết. Nhưng theo những gì Tưởng Nhược
Nam hiểu về Ánh Tuyết sau hơn một tháng tiếp xúc, nàng cảm thấy Ánh Tuyết không
phải là người có thể làm việc ấy, có điều chẳng thường nói tình yêu khiến người
ta mất đi lí trí ư? Lẽ nào Ánh Tuyết vẫn luôn để ý Trương quản sự thấy Hồng Hạnh
được gả cho hắn nên mới cuống lên?

Nàng nhìn kĩ Trương quản sự, thấy hắn trắng trẻo thư
sinh, bộ dạng hiền lành phúc hậu, rất thu hút sự chú ý của phái nữ.

Thực ra trong mắt nàng, chuyện này cũng chẳng có gì
là ghê gớm cả, chỉ là cô gái cuống lên mới hẹn chàng trai mình thầm thương trộm
nhớ ra gặp mặt, cũng chưa làm gì bại hoại gia phong, có gì ghê gớm đâu? Nhưng
nàng biết, ở thời cổ đại trọng lễ này, đây là việc không thể chấp nhận được, đặc
biệt họ lại còn là những nô tài không có nhân quyền. Vì vậy Ánh Tuyết mới không
dám thừa nhận chăng?

Hồng Hạnh lại lồm cồm bò dậy, quỳ xuống trước mặt
Thái phu nhân, nói: “Thái phu nhân, nô tì cảm tạ tấm lòng của Thái phu nhân,
nhưng, chuyện đến nước này, nô tì cũng chẳng còn mặt mũi nào mà lấy Trương quản
sự nữa. Nếu Ánh Tuyết đã thích Trương quản sự như thế, xin Thái phu nhân hãy
tác thành cho muội ấy!”

Thái phu nhân nhìn Ánh Tuyết, nghiêm khắc nói: “Ánh
Tuyết, ngươi xem Hồng Hạnh đã làm tới mức này rồi, ngươi còn không biết hối cải
sao?”

Ánh Tuyết thấy việc đã tới nước này, nếu còn tiếp tục
phủ nhận, e rằng sẽ khiến Thái phu nhân nổi giận mà dùng gia pháp, nói không chừng
trong lúc tức giận quá còn mang bán phắt mình đi. Việc này nếu trách chỉ có thể
trách cô ta quá bất cẩn, tin ngay lời Hồng Hạnh, giờ ngoài cách nhịn nhục để sống,
không còn cách nào khác.

Ngay lập tức Ánh Tuyết quỳ xuống đất, cúi đầu khẽ
nói: “Thái phu nhân… Là… Nô tì biết sai rồi ạ, là nô tì đã hẹn Trương quản sự
ra ngoài!”

Ngoài Tưởng Nhược Nam ra, ánh mắt những người còn lại
nhìn cô ta đầy sự khinh bỉ, Ánh Tuyết vừa tức giận vừa xấu hổ, nước mắt cứ thế
tràn ra.

Thái phu nhân phẫn nộ vì trong phủ xảy ra chuyện nam
nữ hẹn hò, huỷ hoại thanh danh của Hầu phủ, vốn định bán phắt Ánh Tuyết đi,
nhưng Tưởng Nhược Nam đứng ra xin, sau Thái phu nhân cũng nể mặt nàng mà thay đổi
chủ ý, chỉ phạt cô ta hai mươi trượng, có điều hạ cấp bậc cô ta xuống. Lại thấy
Hồng Hạnh có biểu hiện tốt nên cũng hài lòng, trước kia Hồng Hạnh là đại a hoàn
đã từng theo hầu Nhược Lan, nên nhấc cô ta về vị trí cũ.

Hôn sự của Hồng Hạnh và Trương Văn Sơn cũng vì thế
mà không thành.

Sau này, Trương ma ma nhân lúc tâm trạng Thái phu
nhân vui vẻ đã xin Ánh Tuyết cho Trương quản sự, Thái phu nhân bèn đồng ý.
Không lâu sau Ánh Tuyết được gả cho Trương Văn Sơn, trở thành vợ của quản sự,
nhưng vẫn hầu hạ trong Thu Đường viện, có điều không còn ngày ngày gần gũi bên
cạnh Tưởng Nhược Nam như trước nữa.

Tái ông mất ngựa không biết đâu họa phúc, rất lâu
sau này, khi Hồng Hạnh nhìn thấy Ánh Tuyết uy phong lẫm liệt trở thành vợ của tổng
quản sự Hầu phủ, cô ta đã vô cùng hối hận với quyết định của mình ngày ấy.

Qua chuyện này, Hồng Hạnh lại trở thành đại a hoàn
bên cạnh Tưởng Nhược Nam. Từ nhỏ cô ta đã hầu hạ bên Tưởng Nhược Nam, nên về
phương diện này coi như rất tận tâm tận lực. Trước kia Tưởng Nhược Nam không
thích tính khí nóng nảy của Hồng Hạnh, nhưng có lẽ trải qua lần trừng phạt trước,
cô ta cũng trở nên biết điều, đối nhân xử thế trầm tĩnh hơn trước nhiều, Tưởng
Nhược Nam dần dần cũng thấy yên tâm.

Tưởng Nhược Nam xưa nay không bao giờ dành quá nhiều
tình cảm cho những người bên cạnh, từ nhỏ đến lớn đều như vậy. Những a hoàn ma
ma kia luôn hầu hạ theo sát bên nàng, tận tâm tận lực phục vụ nàng, nàng cũng sẽ
bảo vệ họ, đối tốt với họ. Những cùng lắm thì cũng chỉ có thể coi đấy là sự báo
đáp chứ nàng không vì thế mà coi họ là bạn, là người thân của mình.

Những người bên cạnh chỉ cần không gây rắc rối cho
nàng, không làm liên lụy tới nàng, còn cụ thể người ấy là ai, nàng chẳng quan
tâm.

Ánh Tuyết vẫn hầu hạ trong Thu Đường viện, Tưởng Nhược
Nam thấy cô ta biết chữ, tính tình lại cẩn thận, bèn cho cô ta vào hầu thư
phòng, tiện thể quản lí tiền bạc cho nàng, bao gồm số bạc hằng tháng mà Hầu phủ
phát cho Thu Đường viện cùng với nữ trang và lợi tức từ ba trang trại nàng được
thừa kế.

Hồng Hạnh thấy Ánh Tuyết đã xuất giá, lại thêm cô ta
từng thừa nhận việc đó trước mặt Thái phu nhân, không còn gì phải lo lắng vì cô
ta nữa, nên hoàn toàn yên tâm. Giờ trong Thu Đường viện, dù luận về nhan sắc
hay địa vị, thì trong số a hoàn ở đó không ai sánh được với Hồng Hạnh, do đó cô
ta càng ngày càng đắc ý.

Còn Ánh Tuyết phải chịu nỗi oan ức lớn như thế, sao
có thể nuốt giận cho qua? Nhưng khổ nỗi trong tay không có chứng cứ, không dám
kêu oan trước mặt Tưởng Nhược Nam. Dù sao trong lòng phu nhân địa vị của Hồng Hạnh
cũng không phải bình thường, hành động bừa bãi chỉ khiến phu nhân thêm ghét. Thời
gian này, sau khi suy nghĩ cân nhắc về chuyện đã qua, với sự hiểu biết của Ánh
Tuyết về Hồng Hạnh, thì Hồng Hạnh không thể nghĩ ra được kế sách chu đáo kín kẽ
như vậy, nhất định có người nào đó đã giúp cô ta. Nghĩ đến đây, Ánh Tuyết bất
giác âm thầm để ý hành tung hằng ngày của Hồng Hạnh, muốn tìm ra sơ hở từ đó.

Còn Tưởng Nhược Nam hoàn toàn không biết những tâm
tư đó của bọn a hoàn. Thời gian này, cứ cách mấy ngày nàng lại vào cung một
chuyến. Theo lời Thái hậu, mỗi lần nàng đều ghé Khôn Ninh cung thỉnh an, trò
chuyện cùng Hoàng hậu.

Tính toán của Thái hậu mặc dù không sai, nhưng đấy
là trong trường hợp Tưởng Nhược Nam không đắc sủng. Chuyện của nàng chỉ mình
nàng biết, nàng mãi không chịu động phòng với hắn, cho dù có được Hoàng hậu yêu
quý thì đã sao, lí không đúng tình không ngay, e rằng Hoàng hậu cũng chẳng muốn
dây vào chuyện này.

Nhưng có cũng còn hơn không, hơn nữa có được sự ủng
hộ của Hoàng hậu rồi, sau này ngộ nhỡ có cơ hội li hôn, Hoàng hậu cũng sẽ nói
giúp nàng với Hoàng thượng vài câu. Tóm lại, Hoàng hậu là bậc mẫu nghi thiên hạ,
có quan hệ tốt với người tuyệt đối sẽ không thiệt thòi gì.

Hôm nay nàng vào cung, đầu tiên là cạo gió cho Thái
hậu, sau đó lại cùng Thái hậu đi dạo một vòng, trò chuyện với Thái hậu cho Thái
hậu tâm trạng vui vẻ rồi, bèn đến Khôn Ninh cung.

Đại cung nữ hầu bên cạnh Hoàng hậu là Ninh Hinh ra
đón nàng: “Hầu phu nhân đến thật đúng lúc, tâm trạng Hoàng hậu đang buồn bực, nô
tì không biết phải làm thế nào để khuyên giải người!”

“Hoàng hậu đang ở đâu?”

“Trong nội điện. Hầu phu nhân xin đi theo nô tì.”

Tưởng Nhược Nam thầm thở dài một tiếng, đi theo Ninh
Hinh vào nội điện.

Hoàng hậu đang buồn bực đương nhiên phải có nguyên
nhân, ngày hôm đó sau khi Thục phi ngất xỉu Hoàng thượng đã cho vời thái y. Chẩn
đoán xong thái y nói Thục phi có tin vui, Hoàng đế trong lúc qua đỗi vui mừng
đã sắc phong Thục phi làm Quý phi.

Có thể thấy vị trí của Thục phi trong lòng Hoàng đế
rất quan trọng.

Giờ Thục phi danh tiếng lẫy lừng, ngấm ngầm áp đảo
khí thế của bên Đông cung. Dù là một người phụ nữ bình thường hay là Hoàng hậu
đi nữa, thì làm sao Hoàng hậu có thể thấy dễ chịu cho được.

Đàn ông ở đây chỉ quan tâm tới sự phong hoa tuyết
nguyệt của mình, thấy việc tam thê tứ thiếp là điều đương nhiên, chưa bao giờ
nghĩ đến cảm nhận của những người phụ nữ bên cạnh. Đáng tiếc là, phụ nữ nơi này
cũng cho rằng đó là điều đương nhiên, chưa bao giờ nhìn thẳng vào cảm nhận của
mình. Đàn ông tôn quý, đàn bà thấp kém, đây là số mệnh họ không tránh được.

Đến cuối cùng, không biết bản thân nàng còn kiên trì
được như ban đầu nữa không? Tưởng Nhược Nam lại thở dài.

Vào trong nội điện, thấy Hoàng hậu thân mặc áo lụa
màu xanh thêu cành hoa mai ngồi trước gương đồng, nhìn vào gương ngẩn ngơ.

Tưởng Nhược Nam đi tới, hành lễ với Hoàng hậu.

Hoàng hậu yếu ớt cho nàng bình thân, bảo nàng lại gần
hơn.

Hoàng hậu nhìn Tưởng Nhược Nam trong gương, khẽ hỏi:
“Nhược Lan, ngươi xem có phải bổn cung đã già rồi không?”

Tưởng Nhược Nam cười đáp: “Nương nương đang thời
xuân sắc, sao lại già được?”

Hoàng hậu đưa tay áp vào mặt mình, khe khẽ lắc đầu:
“Già thật rồi, da cũng không còn căng như trước, mắt cũng không còn sáng nữa.
Trước kia Hoàng thượng nói ta giống như một đóa hoa yêu kiều, nhưng bây giờ…”
Hoàng hậu đứng dậy, quay một vòng trước gương, “Từ sau khi sinh Lỗi nhi, cơ thể
ta đã thay đổi, giờ chẳng còn tìm thấy bóng dáng xưa nữa!”

Sau vài lần tiếp xúc với Tưởng Nhược Nam, trong lòng
Hoàng hậu thấy rất quý tính cách hoạt bát phóng khoáng của nàng, vì vậy thỉnh
thoảng trước mặt nàng cũng để lộ tâm tư.

Nghe đến đây, mắt Tưởng Nhược Nam sáng lên, cơ hội của
nàng đến rồi sao?

Nàng bước tới cạnh Hoàng hậu, cười đáp: “Thời gian
công bằng với tất cả mọi người, nếu không trên thế gian này sao lại có nhiều bà
lão như vậy? Ngay cả Quý phi nương nương cũng sẽ không tránh khỏi ngày đó.”

Hoàng hậu nghe nàng nói vậy, tâm trạng cũng chẳng
khá hơn, thở dài thườn thượt, “Đúng vậy, khi chúng ta già rồi, sẽ lại có những
cô nương trẻ trung xinh đẹp hơn được tiến cung…” Rồi lập tức nhớ đến Quý phi,
bèn tiếp lời: “Nói thế nào thì Quý phi cũng trẻ hơn ta vài tuổi, rốt cuộc thì
ta cũng không sánh được với nàng ta!”

“Nhưng Hoàng hậu sẽ mãi là Hoàng hậu, điểm này Quý
phi lại không thể bì với người!”

Hoàng hậu không biết nghĩ đến điều gì mà khẽ cười nhạt
một tiếng rồi im lặng.

Tưởng Nhược Nam lại cười nói, “Nương nương, thực ra
muốn trẻ ra một chút cũng không khó! Thần phụ mặc dù không thể giúp Hoàng hậu
giữ gìn tuổi xuân mãi mãi nhưng có thể giúp nương nương trông trẻ hơn vài tuổi!”

Hoàng hậu nghe vậy, mắt sáng lên, nắm chặt tay Tưởng
Nhược Nam hào hứng nói: “Thật không? Nhược Lan thật sự có cách ư? Đúng rồi, Nhược
Lan có thể chữa khỏi bệnh tiêu khát cho Thái hậu, nên nhất định sẽ có cách giúp
ta!” Nói rồi, Hoàng hậu cúi đầu nhìn mình: “Ngươi có cách nào giúp ta gầy hơn
chút không? Sau khi sinh Lỗi nhi xong, ta béo lên rất nhiều, cũng đã gọi thái y
uống thuốc, nhưng chẳng thay đổi được gì.”

Tưởng Nhược Nam nhìn Hoàng hậu, thấy người chủ yếu
là bị béo phì phần eo, có lẽ do bồi bổ quá nhiều sau sinh, lại thêm không có sữa,
bình thường chẳng chịu hoạt động nên mới vậy.

Hoàng hậu vui mừng nói: “Chỉ cần ngươi có thể giúp bổn
cung gầy bớt, bổn cung sẽ trọng thưởng cho ngươi.”

Tưởng Nhược Nam cười: “Nhược Lan không cần nương
nương thưởng, Nhược Lan thật lòng quý mến nương nương, chỉ cần nương nương vui,
Nhược Lan cũng thấy vui!”

Lời này của nàng khiến Hoàng hậu vô cùng dễ chịu.

Tưởng Nhược Nam dặn Ninh Hinh mang dầu thơm, rồi bảo
cô ta ra ngoài điện đứng canh tạm thời không cho người khác vào. Sau đó nàng mời
Hoàng hậu lên giường nằm.

Hoàng hậu thấy nàng cởi bỏ y phục của mình xuống,
bôi dầu thơm lên đó, bất giác tò mò hỏi: “Nhược Lan, ngươi làm gì thế?”

Tưởng Nhược Nam ngẩng đầu nhìn Hoàng hậu cười: “Đây
gọi là cạo gió giảm béo, thông qua việc đả thông các huyệt đạo để làm tiêu hao
phần nước thừa và mỡ trong cơ thể, nhằm đạt hiệu quả giảm béo!”

Nàng có thể chắc chắn như thế là bởi vì nàng đã đích
thân trải nghiệm rồi. Ở kiếp trước, thời còn đại học, mùa hè nàng tới các viện
thẩm mĩ để làm thêm, giúp khách hàng cạo gió giảm béo kiếm được không ít tiền,
hiệu quả cũng rất tốt.

Tưởng Nhược Nam lấy vật dụng dùng để cạo gió ra, đây
là dụng cụ nàng mới làm, nguyên liệu chính là sừng tê giác, có vẻ thích hợp với
da người hơn là đồng bạc.

Lấy rốn làm trung tâm, dùng miếng cạo gió cạo theo
phương thức massage thuận chiều kim đồng hồ, đến khi da bụng nóng đỏ lên, lại
dùng vật đó để massage huyệt Thiên Xu, Quan Nguyên và Khí Hải.

Hoàng hậu vẫn chăm chú nhìn nàng, cảm thấy rất mới mẻ.

“Nương nương, sau này mỗi ba ngày thần phụ sẽ vào
giúp người cạo gió một lần, nếu người phối hợp thêm với thần phụ, làm theo những
gì thần phụ nói thì chỉ trong vòng một tháng nhất định sẽ có hiệu quả!”

Hoàng hậu nghe nàng nói thần kì như thế, biết nàng
không dám lừa mình, trong lòng càng vui hơn, “Vậy bổn cung cần phải làm gì?”

“Đầu tiên, mỗi buổi sáng Hoàng hậu phải uống một bát
cháo giảm béo bụng. Loại cháo giảm béo này dùng củ mài, đậu đỏ, lúa mạch, đậu
trắng và thêm ba quả táo đỏ nấu thành. Hằng ngày dùng như bữa sáng. Đợi lát nữa
thần phụ sẽ ghi lại cho Ninh Hinh. Còn nữa, hằng ngày không được ăn quá nhiều,
thịt thì nên ăn nhiều cá và thịt gà, ăn nhiều rau xanh cùng hoa quả!”

Hoàng hậu cười đáp: “Nghe cũng đơn giản, còn cần phải
làm gì nữa?”

“Còn phải uống một loại giấm mật ong, chính là pha mật
ong với giấm theo tỉ lệ 1:4 để uống khi bụng rỗng trước lúc ăn sáng khoảng một
khắc, uống ngay sau bữa trưa và bữa tối, loại giấm này rất có lợi cho việc giảm
béo và cũng có lợi cho da nữa.” Tưởng Nhược Nam lại cười: “Nếu nương nương muốn
hiệu quả tốt hơn nữa thì phải chịu khó vất vả một chút!”

“Là cần bổn cung phải làm gì?” Hoàng hậu kiên định
nói, “Chỉ cần có thể gầy đi, bổn cung không sợ vất vả!”

Tưởng Nhược Nam cười cười, xem ra dù ở thời đại nào,
với thân phận gì, lòng yêu cái đẹp của người phụ nữ đều vô cùng kiên định.

“Thực ra rất đơn giản, hằng ngày nương nương chịu
khó tập một động tác, chỉ cần kiên trì thì có thể giúp cho phần eo của nương
nương săn chắc và thon gọn lại! Có điều sẽ hơi vất vả đấy!”

Hoàng hậu đáp: “Chỉ cần có tác dụng, bổn cung không
sợ vất vả. Hằng ngày ta cũng rảnh!”

Tưởng Nhược Nam cạo gió cho Hoàng hậu xong, lại hướng
dẫn Hoàng hậu những động tác vận động phần bụng trên giường. Mặc dù Hoàng hậu vừa
làm vừa thở hồng hộc nhưng tinh thần lại rất vui vẻ.

“Cảm giác phần bụng nóng lên, bổn cung thấy nhất định
sẽ có hiệu quả!” Hoàng hậu tràn đầy tự tin.

Tưởng Nhược Nam hướng dẫn lại cho Hoàng hậu toàn bộ
những động tác cần thiết, bản thân nàng cũng mệt tới đứt hơi. Hoàng hậu bảo
nàng nghỉ một lát, gọi Ninh Hinh mang nước mơ mát vào cho nàng giải khát.

Trước khi đi, Hoàng hậu dặn nàng: “Chuyện này chỉ ta
và ngươi biết, đừng để truyền ra ngoài!”

Tưởng Nhược Nam hiểu tâm trạng của Hoàng hậu, bình
thường phụ nữ khi làm đẹp đều không muốn người khác biết, không muốn người khác
cho rằng vẻ đẹp của mình là do nhân tạo mà có, đây là một thứ tâm lí rất kì lạ.

Nàng lập tức nhận lời ngay.

Cứ như thế, sau mấy lần liên tục cạo gió cho Hoàng hậu,
Hoàng hậu đã cảm thấy bụng mình nhỏ đi không ít, đương nhiên thiện cảm dành cho
Tưởng Nhược Nam cũng nhiều hơn. Phải biết rằng, Tưởng Nhược Nam đã giải quyết nỗi
đau khổ lớn nhất trong lòng Hoàng hậu. Bình thường, Tưởng Nhược Nam lại dạy cho
Hoàng hậu không ít phương pháp dưỡng da bảo vệ da, rồi nắm bắt cơ hội nói chuyện
cho Hoàng hậu vui, khiến Hoàng hậu thật sự thấy gần gũi với nàng.

Giống như có một lần, Hoàng hậu vô tình nhắc đến việc
Hoàng thượng hay bị đau đầu, Tưởng Nhược Nam bèn dậy Hoàng hậu cách xoa bóp phần
đầu. Nàng khi ấy đã cười nói với Hoàng hậu rằng: “Nương nương, nếu như trước
khi bóp đầu cho Hoàng thượng, nương nương tắm bằng nước ngâm cánh hoa hồng, sau
đó mặc một chiếc áo bằng vải mỏng, nhất định sẽ đạt hiệu quả không ngờ đến!”

Hoàng hậu nghe xong mặt đỏ ửng, cười mắng: “Nha đầu
thối này, ngươi đang nói gì thế?” Nhưng lại âm thầm ghi nhớ lời nàng trong
lòng.

***

Tối nay, theo thông lệ Hoàng đế đến nghỉ ở Khôn Ninh
cung. Trước khi Hoàng đế đến, Hoàng hậu theo lời Nhược Nam, thả đầy cánh hoa hồng
vào bồn nước tắm. Làn da của Hoàng hậu do ngày nào cũng được massage bằng mật
ong đã trở nên bóng mượt, mái tóc vì được gội bằng mỡ cừu nên bóng vô cùng.
Ninh Hinh lại hóa trang cho Hoàng hậu theo cách mà Tưởng Nhược Nam dạy, trang
điểm rất nhẹ nhàng xinh đẹp, trong gương đồng hiện ra hình ảnh một người con
gái dịu dàng căng mọng như nước.

Ninh Hinh cảm thán: “Hôm nay nương nương thật đẹp,
nhất định là Hoàng thượng sẽ rất thích!” Đây là lời nói thật, qua nửa tháng nỗ
lực, Hoàng hậu đã gầy đi rất nhiều, khuôn mặt cũng trở nên nhỏ nhắn hơn, ngũ
quan thanh tú.

Hoàng hậu nghe Ninh Hinh nói xong thì rất vui, lại
thay y phục. Thân là Hoàng hậu, không thể quá lả lơi, Hoàng hậu không mặc chiếc
áo mỏng như Tưởng Nhược Nam nói, chỉ chọn một chiếc áo lụa màu vàng thêu hoa
bách hợp, vì Tưởng Nhược Nam đã nói rằng: “Đàn ông luôn thích những người phụ nữ
mới mẻ!”

Báo cáo nội dung xấu