Một mối tương tư (Tập 2) - Chương 32 (Hết)
Chương 32: Song
sinh
Trong
thành Việt Đô không thiếu những chuyện mới mẻ, mùa hạ mà sấm chớp ầm ĩ, mấy
trận mưa lớn cũng đáng để mọi người vào trà quán đầu phố ngồi bàn tán, cả
chuyện ý chỉ mà trong cung vừa ban bố. Hiền Bình Quận Vương Thế tử mấy hôm
trước lập công lớn, hoàng thượng vui mừng thưởng rất hậu.
Thưởng
gì? Đương nhiên là một thứ quý giá không thể quý hơn, khiến người ta vui mừng
không kịp, đấy chính là phong thưởng cho vị thê tử mới cưới của thế tử. Theo lí
mà nói thì cô gái may mắn ấy khi vào kiến giá hoàng thượng, rất vừa mắt người,
nên liền được phong làm thế tử phi, còn đứa bé chưa ra đời sẽ là người kế tục
tước vị của thế tử.
Thế
tử phi! Cho dù hồi đó tiểu thư họ Khang có được gả cho Vệ Minh, nếu chưa được
hoàng thượng phong thưởng thì cũng không thể gọi là thế tử phi. Chỉ có những
gia đình liên hôn với vương phủ, cũng là vương phủ có tước vị, thì khi gả con
gái cho Vệ Minh mới được gọi là thế tử phi.
Hôn
sự của Vệ Minh luôn được mọi người chú ý, giờ hắn trở về không còn là người độc
thân nữa, lại sắp có con rồi, khiến đám thiếu nữ trong kinh thành tan nát trái
tim, lệ rơi ướt khăn tay.
Đối
mặt với những ân sủng này, Thanh Thu như đang nằm mơ vậy, nàng chỉ sợ lát nữa
sẽ tỉnh lại.
Hôm
đó khi vừa vào thành Việt Đô, bèn phụng chỉ theo Vệ Minh vào cung gặp thánh
thượng. Nàng đang rất bối rối, mặc dù hai người đã thành thân ở Vân Châu, nhưng
rốt cuộc có được chấp nhận hay không lại là chuyện khác. Suốt dọc đường Thanh
Thu cứ nghĩ mãi đến việc quận vương phi sẽ nhìn mình bằng ánh mắt soi mói. Đột
nhiên tất cả mọi vấn đề được giải quyết, trong phút chốc nàng biến thành thế tử
phi, từ nay không cần lo Vệ Minh bị ép lấy chính thê khác về thay chỗ mình nữa,
sao lại có chuyện may mắn như thế chứ?
Nhìn
bộ dạng bình thản của Vệ Minh, nàng biết chuyện này có liên quan tới hắn, rất
có khả năng là thế tử đã cầu xin hoàng thượng chuyện này từ lâu. Vệ Minh biết
nàng đang lo lắng điều gì, nên mới lặng lẽ lo liệu mọi chuyện, Thanh Thu chỉ
còn biết khấu đầu tạ ân, nhưng thật sự không biết nên tạ ơn ai.
Lễ
tiết trong cung đã nhiều lại rườm rà, Thanh Thu với thói quen cứ thỉnh thoảng
lại ăn chút gì đó, ở trong cung nửa ngày nàng đói tới hoa mắt chóng mặt. Mãi
hoàng thượng mới chịu thả người, nàng định lao lên xe bổ sung thể lực, nhưng
lại bị một nữ quan chặn lại, nói là có lời mời từ cung Minh Hoa.
Sau
đó Thanh Thu mới biết cung Minh Hoa là nơi ở của tiểu thư họ Khang khi vào làm
cung phi. Hiện giờ nàng ta là là Lệ quý nhân, cùng cô mẫu quý phi của mình sống
trong Minh Hoa cung, khi nghe tin Vệ Minh vào cung, Khang Tùng Nhị liền muốn
gặp nam nhân mà mình vẫn giấu kĩ trong tim.
Vệ
Minh đương nhiên không chịu đi, lấy cớ ái thê không khỏe nên từ chối luôn,
trong đầu Thanh Thu lúc này chỉ nghĩ đến đồ ăn, sau khi lên xe nhét đầy đồ ăn
vào bụng, cơn buồn ngủ liền trỗi dậy. Từ cửa cung đến phủ quận vương chỉ một
quãng đường ngắn ngủi, nhưng nàng đã ngủ mê mệt chẳng biết gì, ngay cả khi Vệ
Minh bế nàng về phòng thế nào Thanh Thu cũng không nhớ.
Quận
vương và quận vương phi đương nhiên nhận được tin từ lâu, dù trong lòng bất mãn
nhưng cũng chẳng thể nói “không” với hoàng thượng, bọn họ không thể kháng chỉ.
Quận vương phi chỉ còn biết thở dài, hoàng thượng quyết định như thế chắc chắn
là do Vệ Minh đã có lời trước. Tốt xấu gì cô ta cũng là thế tử phi do hoàng
thượng đích thân phong tặng.
Nhưng
bọn họ đợi trước cửa qua cả giờ Ngọ mà vẫn chưa thấy hai người về, rốt cuộc đến
cuối cùng cả nhà họ cũng đợi được con dâu mới vào bái kiến cha mẹ chồng. Mặc dù
nàng đang mang thai, nhưng vẫn phải khấu đầu bái lạy liệt tổ liệt tông nhà họ
Vệ. Quận vương và quận vương phi vô cùng bất mãn trước việc hai người chưa được
sự đồng ý của cha mẹ đã tự ý thành thân ở bên ngoài, nhưng nếu không phải Vệ
Minh “tiền trảm hậu tấu,” thì sao họ có thể thành thân suôn sẻ được.
Giờ
có nói gì cũng đã quá muộn, ai bảo Vệ Minh là người có chính kiến, ngay quận
vương phi cũng chẳng biết phải làm gì với hắn. Bà dù không hài lòng với Thanh
Thu tới đâu, nhưng nể mặt nàng đang mang thai đứa cháu của bà, nên vẫn miễn cho
nàng rất nhiều lễ nghĩa.
Ngay
cả khi Vệ Minh nói sẽ không về sống ở phủ quận vương, mà cùng Thanh Thu quay về
phủ thế tử, bà cũng gật đầu đồng ý. Điều kiện là trước khi trong cung chính
thức tổ chức lễ tấn phong cho nàng, Thanh Thu phải học xong mọi lễ nghĩa phép
tắc. Còn phải tham gia yến tiệc chúc mừng, để đám phu nhân trong kinh thành
chấp nhận nàng.
Tình
hình này tốt hơn nhiều so với viễn cảnh Thanh Thu vẽ ra trên đường đi. Còn về
việc sắc phong, yến tiệc, những việc đó chẳng thể làm khó nàng, tránh được sẽ
tránh, dù sao thì bây giờ cũng chẳng ai dám ép nàng nữa.
Vệ
quản gia vì chuyện này mà kích động nước mắt ròng ròng, hiện giờ ông đang làm
quản gia ở phủ thế tử. Sớm biết chuyện hôm nay thế tử và Thanh Thu sẽ hồi kinh,
lại nghe nói hai người đã tự ý thành thân ở bên ngoài, ông sợ Thanh Thu sẽ
không qua được cửa của phủ quận vương, không ngờ trong nháy mắt, nàng lại biến
thành thế tử phi.
Khi
thế tử và Thanh Thu từ phủ quận vương quay về, nhìn thấy thế tử thương yêu
Thanh Thu, chỉ thiếu nước nâng niu trên tay nữa thôi, Vệ quản gia liên tục lấy
tay áo lau nước mắt, cảm động vô cùng. Thanh Thu chẳng khác gì con gái ông, giờ
lại thành thế tử phi, bà vợ già của ông nếu biết được, e là sẽ khóc mãi không
ngừng.
Không
khí oi bức của mùa hè dần dần qua đi, tiết trời trở nên mát mẻ hơn, Thanh Thu
cũng ngày một nặng nề. Họ hàng thân thích xa gần ba năm nàng không liên hệ giờ
lại tìm tới tận nơi, tiếp cận lấy lòng thế tử phi sắp tới ngày lâm bồn, nhưng
bị Vệ Minh lấy cớ nói rằng Thanh Thu không khỏe để thoái thác, chỉ cho Tô Diệu
vào phủ thăm hỏi.
Đối
với những người họ hàng tìm đến ấy, Thanh Thu cũng không còn oán trách họ nữa.
Trước kia nàng không mang bộ dạng đáng thương của đứa trẻ mồ côi tới tìm họ nhờ
vả, nếu như nàng không vào phủ quận vương làm, thì sớm muộn gì nàng cũng sẽ tìm
đến nhà một người họ hàng xa để nương tựa, mong người ta cứu tế. Chỉ là nàng
không muốn tiếp cận họ, nàng ngại phải làm thế.
Tô
Diệu đã chính thức thành thân với Khổng Lương Niên. Vốn thừa tướng cũng không
đồng ý cho môn đệ của mình lấy một quả phụ, dựa vào điều kiện của Khổng Lương
Niên, y xứng với một thiên kim tiểu thư hơn, nhưng Khổng Lương Niên muốn hôn sự
này nên thừa tướng cũng đành thuận theo y. Sau khi thành thân với Tô Diệu,
Khổng Lương Niên đối xử với Họa My như con gái ruột, mặc dù không được đến Bắc Vu,
nhưng y cũng chẳng coi trọng công danh lợi lộc, một nhà ba người sống rất vui
vẻ.
Thanh
Thu mặc dù cơ thể nặng nề nên được miễn bỏ rất nhiều lễ tiết, nhưng quận vương
phi vẫn chưa tha cho nàng. Bà thường xuyên đến phủ thế tử để uốn nắn hành động
cũng như lời nói của nàng, chỉ cảm thấy Thanh Thu từ đầu tới chân chẳng có chỗ
nào phù hợp với tiêu chuẩn của một quý phu nhân, phải cải tổ lại hết. Y phục bà
đưa tới đều là loại váy dài ống tay rộng, thêu chỉ vàng, nhưng Thanh Thu không
mặc được, bụng nàng ngày một to. Quần áo mới may không kịp, huống hồ cách ăn
vận của các quý phu nhân lại không hợp với nàng.
Quận
vương phi vô cùng đau đầu, việc đầu tiên bà quay về phủ quận vương là gọi Hồng
Ngọc tới bóp đầu cho mình, rồi lẩm bẩm cả nửa ngày: “Cả ngày chỉ biết ăn ăn và
ăn, lẽ nào cô ta không sợ đi không nổi ư?”
Hồng
Ngọc cười đáp: “Thế tử phi ăn đưọc là chuyện tốt, sau này sinh con ra sẽ khỏe
mạnh.”
“Hồi
ta như nó đâu có ăn nhiều vậy, Minh nhi vẫn khỏe mạnh thông minh, ta sợ nó béo
quá không dám ra ngoài gặp người khác. Đến lúc ấy tiệc đầy tháng đứa bé, xem cô
ta tiếp đón khách khứa thế nào!”
Thanh
Thu đâu nghĩ xa xôi như thế nàng đang tận hưởng tất cả những món ngon mà mình
có thể nghĩ ra. Có Thụy Phương ở đây, không lo không có người nấu cho nàng,
thỉnh thoảng Huống Linh Ngọc cũng qua đàn cho nàng nghe mấy khúc. Lần nào nàng
ta cũng nói Thanh Thu béo quá rồi, lấy gương mà soi, hình như bụng nàng to quá,
toàn thịt là thịt, cũng định tiết chế nhưng khi đói thì không nghĩ được gì nữa.
“Trên
đời này không có thứ gì là không thể ăn được. Cháu cần ghi nhớ lúc nấu phải
điều chỉnh được ngọn lửa, nêm nếm gia vị vừa phải, như thế món ăn làm ra mới
ngon. Nếu không bảo cháu làm cá, tay gấu đuôi hươu môi tinh tinh, cháu nấu cho
nó đen xì thì ai dám động vào.”
[Chúc
bạn đọc sách vui vẻ tại www.gacsach.com -
gác nhỏ cho người yêu sách.]
“Vâng,
cháu nhớ rồi. Bà chủ Thu... dì Thu, hôm qua món bánh ngọt cháu làm có ngon
không?”
“Thụy
Phương của chúng ta giỏi lắm, nhỏ thế này mà đã biết làm điểm tâm rồi, hơn nữa
còn rất ngon, tiểu quận chúa ở phủ quận vương thích lắm. Có điều Thụy Phương,
cháu định học tiếp thật ư? Các tiểu thư trong thành Việt Đô không thích làm mấy
việc này đâu, nào nào, dì Thu sẽ kêu người dạy cháu thêu thùa may vá, học những
thứ ấy mới đúng, bao giờ rảnh rỗi thì xuống bếp làm chơi thôi. Cháu đừng giống
dì, làm một đầu bếp khiến người khác coi thường.”
Thanh
Thu dùng giọng điệu nhẹ nhàng để dụ dỗ Thụy Phương, nàng không muốn nó quá say
mê việc nấu nướng, dù sao nó cũng còn nhỏ, phải chơi nhiều học nhiều mới đúng.
“Dì
Thu, tại sao làm đầu bếp người ta lại coi thường, vừa có cơm ăn vừa kiếm được
tiền, hơn nữa cháu vốn có phải tiểu thư gì đâu.”
“Nói
thế cũng không sai, nhưng… tóm lại bao giờ lớn cháu sẽ hiểu.” Chủ yếu là cha
của Thụy Phương cũng đã đến Việt Đô, dưới sự giúp đỡ của Vệ Minh, ông bắt đầu
có công việc buôn bán riêng, nhìn tình hình này chỉ tầm sang năm là sẽ đón anh
em họ về, tiếp tục làm thiếu gia tiểu thư thôi.
Thụy
Phương nói như bà cụ non: “Dì Thu, năm nay cháu chín tuổi rồi.”
Thanh
Thu đang cười vui vẻ, đột nhiên “ai nha” một tiếng, quận vương phi thót tim,
suýt nữa thì kêu ré lên. Thụy Phương hỏi: “Có phải em bé trong bụng, lại đạp dì
không?”
Bên
trong vọng ra tiếng bụng sôi ùng ục, Thụy Phương nói tiếp: “Nhất định là dì nói
chuyện với cháu lâu quá nên khát rồi, em bé đòi uống nước.”
“Nó
nhỏ như thế thì hiểu gì? Thụy Phương, cháu còn bé mà đã biết quan tâm người
khác, nếu ta sinh được một đứa con gái thì tốt, nhất định nó sẽ hiểu biết ngoan
ngoãn như cháu.”
“Nhưng
quận vương phi luôn nói đó là một bé trai, sau này sẽ kế thừa tước vị, làm rạng
rỡ tổ tông."
Giọng
Thanh Thu có chút không vui: “Ta lại chỉ muốn sinh một đứa con gái.”
Quận
vương phi nghe xong thì nổi nóng, phải cố gắng kiềm chế lắm mới không lao vào.
Kế
thừa tước vị? Thanh Thu đâu dám nghĩ như thế, quận vương phi đến giờ vẫn chưa
chính thức chấp nhận nàng, bản thân lại không thể từ chối không gặp, sau này
chưa biết chừng xảy ra chuyện gì cũng nên. Thời gian đầu khi hồi kinh, bộ dạng
nén giận của quận vương phi Thanh Thu còn nhớ rất rõ, nhưng vì nàng đang bụng
mang dạ chửa nên tạm thời không phát ra mà thôi.
Vì
vậy khi nghe những lời của Thụy Phương, nàng chỉ còn biết thở dài, rồi lại vỗ
vào lưng, thật không ngờ nữ tử mang thai lại khó chịu thế này.
Nàng
nhắc lại lần nữa: “Con ở trong bụng ta, nhất định nghe lời ta thì là con gái!”
“Ừm
hừ.” Có tiếng vang lên ở bên ngoài, vừa nghe Thanh Thu đã nhận ra đây là quận
vương phi không vui. Nàng thất kinh nhảy khỏi giường, xém chút nữa thì ngã, vội
vàng hành lễ: “Bái kiến vương phi.”
“Cô
giờ nặng nề, đừng hành lễ nữa, ngồi đi.” Bà khoát tay, Thụy Phương vội lui ra,
tiểu nha đầu rất biết ý, thấy quận vương phi đến đây liền tự biết mình không
còn việc gì làm nữa.
“Thanh
Thu không dám.”
“Cô
không dám? Vậy tại sao ta lại nghe thấy cô nói muốn sinh một đứa con gái nhỉ?
Đừng nói những lời xúi quẩy đó, coi như không phải vì bọn ta, cũng phải nghĩ
cho bản thân mình chứ!” Quận vương phi không kìm được những lời oán thán: “Thật
không biết tại sao Minh nhi khăng khăng cứ phải lấy cô...”
Thật
không biết tại sao Minh nhi nhất định cứ phải lấy cô! Quận vương phi lấy câu
đấy làm mở đầu, ngay sau đó là một loạt những lời giáo huấn, đều nhắc nhở nàng
phải biết giữ bổn phận, làm tốt vai trò thế tử phi.
Thanh
Thu cúi đầu im lặng, tình cảnh này cứ cách mấy hôm lại diễn ra một lần, quận
vương phi thỉnh thoảng tới phủ thế tử thăm nàng, nói là quan tâm, nhưng không
khác gì hành hạ. Có điều thường xuyên bị Vệ Minh “vô tình” xuất hiện cắt ngang,
chỉ cần hắn xuất hiện, quận vương phi không thể nói tiếp được nữa.
Dù
gì thì nàng cũng là thế tử phi được hoàng thượng phong tặng, không cần phải
chịu ấm ức, nhưng nàng vẫn cắn răng chịu đựng, hi vọng lần này quận vương phi
sẽ nhanh chóng kết thúc cuộc nói chuyện của mình.
Quận
vương phi không nhận ra sắc mặc có vẻ không ổn của nàng, lại bắt đầu trình tự
hằng ngày của mình. Đầu tiên là hỏi mấy hôm nay nàng làm gì, sau đó bắt đầu chỉ
trích, nói thế nào mới thích hợp, làm thế nào mới trở nên xuất chúng, chỉ hi
vọng sau này Thanh Thu có thể xứng đáng với thân phận tôn quý của một thế tử
phi.
Quận
vương phi nói rất say sưa, chỉ có Hồng Ngọc phát hiện ra sắc mặt Thanh Thu càng
lúc nàng nhợt nhạt, mấy lần ra hiệu nhưng bà đều không nhận thấy.
“…
Cô phải nhớ, trước mặt người khác tuyệt đối không được để lộ ra suy nghĩ thật
của mình. Dù là tức giận tới đâu, cũng phải dùng lí trí để duy trì phong độ,
nếu để thất sủng…”
Thanh
Thu không nhớ tại sao từ chuyện sinh con lại nói tới chuyện thất sủng, nên ngẩn
ngơ tiếp lời bà: “Thất sủng?”
Quận
vương phi nhớ tới cuộc tranh luận sinh trai hay gái với nàng vừa rồi, điểm đạm
đáp: “Nếu cô cứ muốn sinh con gái, thì đương nhiên sẽ có ngày bị thất sủng.
Việc không thể sinh cho phu quân một đứa con trai để kế thừa hương hỏa, thì
phải có đức hạnh một chút, đón thiếp thất vào phủ, rất nhiều người muốn sinh
con trai cho Minh nhi.”
Thanh
Thu nghe xong không chỉ đau lòng mà toàn thân cũng thấy đau nhức, trong cái giá
rét tháng mười hai mà nàng đau tới mức vã mồ hôi. Nàng nói muốn sinh con gái,
chẳng qua là muốn chống đối quận vương phi, ai biết nàng sẽ sinh trai hay gái.
Cũng có thể nàng luôn nhấn mạnh muốn sinh một cô con gái là vì trong lòng nàng
thật sự sợ hãi, sợ rằng một khi nàng sinh con gái thật, thì nàng khó tránh khỏi
cảnh phải đối diện với mấy "muội muội" khác trong phủ.
Thanh
Thu nghĩ đến ngày này năm ngoái cũng là ngày rất lạnh, nàng đang một thân một
mình trên đường, vì chạy khỏi phủ thế tử, bỏ đi thật xa. Lẽ nào đời này nàng
còn phải diễn lại màn kịch ấy một lần nữa?
“Cô
có phải... khó chịu ở đâu ư?” Quận vương phi cuối cùng đã nhận thấy sắc mặt
nhợt nhạt của nàng.
Thanh
Thu đã đau tới mức phản ứng trở nên chậm chạp, bất giác “á” lên một tiếng. Hồng
Ngọc lao tới đỡ lấy cơ thể như nhũn ra của nàng, vội gọi: “Vương phi, thế tử
phi hình như sắp sinh rồi!”
“Không
phải hình như, nhất định là sắp sinh rồi, mau, mau gọi người chuẩn bị!”
Quận
vương phi không màng tới những lời mình vừa giáo huấn Thanh Thu rằng trước mặt
người khác phải giữ hình tượng, bà nhảy lên đỡ một bên của Thanh Thu, miệng
liên tục gọi người, nhất thời cả phủ thế tử hỗn loạn.
Phạm
nương tử dẫn theo bốn bà đỡ vào Giám Thiên các, những người này đã được triệu
vào phủ từ lâu, chỉ chờ đến ngày này thôi. Bọn họ vội vàng hành lễ với quận
vương phi, bà liền khoát tay: “Nhanh lên, mặc kệ ta.”
Thanh
Thu được đỡ vào Đông các, ở đó đã sắp xếp xong xuôi, gần đây nàng chuyển vào
nơi này, bởi vì đây sẽ là phòng nàng sinh. Vệ Minh rất bất bình, tối nào hắn
cũng phải qua đây ngủ. Sau khi bốn bà đỡ đi vào phòng, cửa bị khóa chặt, tất cả
mọi người đứng đợi bên ngoài, chỉ có a hoàn mới được vào trong phụ giúp bà đỡ
mà thôi.
Vệ
Minh nhận được tin vội vàng quay về, thậm chí còn mang theo ngự y trong cung
tới, quận vương cũng nhanh chóng đến phủ thế tử, mở miệng hỏi: “Sinh chưa?”
“Vừa
mới đau, ta...” Bà nhìn Vệ Minh một cái, có chút lo lắng, chỉ sợ nếu xảy ra
chuyện gì thì tội của bà thật quá lớn.
Vệ
Minh thoáng nhìn cũng nhận ra sự lo âu trong mắt mẫu thân, nhưng hắn không có
thời gian đôi co nữa. Vì không thể vào trong, hắn đành đi đi lại lại bên ngoài
Đông các, trong Giám Thiên các không ai dám nói chuyện, chỉ nghe thấy tiếng kêu
đau của Thanh Thu vọng ra, thật khiến người ta bất an lo lắng. Căn phòng có hệ
thống sưởi dưới đất, cả người Vệ Minh toát đầy mồ hôi, chỉ muốn xông vào.
Hơn
ba canh giờ trôi qua, đột nhiên có tiếng trẻ con khóc ré lên, Vệ Minh lao tới
trước cửa Đông các, nhưng không được vào.
Một
lúc sau, cửa mới mở, hai a hoàn bước ra không chúc mừng vội, đầu tiên treo một
cây cung gỗ nhỏ được làm tinh xảo ở bên trái cửa. Mọi người vừa nhìn là hiểu
ngay, nàng đã sinh con trai, những lời chúc mừng, những kẻ muốn nhận thưởng đều
nhao nhao chạy tới trước mặt ba vị chủ nhân. Quận vương vừa cười vừa phát hồng
bao cho: “Đã chuẩn bị từ trước rồi, nào, ai cũng có phần, cầm lấy.”
Quận
vương phi miệng lẩm bẩm gì đó, lúc này bà mới thấy yên tâm, vịn vào Hồng Ngọc
đang định ngồi xuống, thì lại thấy hai a hoàn kia treo một chiếc khăn tay màu
phấn hồng ở bên phải cửa, điều này cho thấy nàng còn sinh cả con gái!
Một
trái một phải, một cung tên một khăn tay, quận vương phi còn tưởng mình nhìn
nhầm, dụi mắt định thần nhìn kĩ lại, Vệ Minh vội hỏi: “Nói mau, rốt cuộc là con
trai hay con gái?”
Cửa
phòng bật mở, hai bà đỡ mỗi người bế một đứa trẻ theo sau Phạm nương tử bước ra
ngoài. Phạm nương tử dập đầu báo hỉ: “Chúc mừng quận vương, quận vương phi và
thế tử, mẫu tử bình an, thế tử phi sinh một trai một gái, là thai long phượng!”
Một
trai một gái! Đây đúng là niềm vui lớn. Vệ Minh hằng ngày vẫn điềm tĩnh đĩnh
đạc, giờ vui tới bất thường. Hắn muốn bế con, nhưng lại không biết phải bế thế
nào, chứ đừng nói cùng lúc bế cả hai đứa, Quận vương phi đẩy hắn sang một bên,
thành thạo bế một đứa, quận vương cũng học cách của bà bế đứa còn lại.
Hai
đứa càng nhìn càng đáng yêu, quận vương cảm thấy cháu trai giống mình, còn quận
vương phi lại thấy cháu gái nét nào cũng giống mình. Vệ Minh muốn vào thăm
Thanh Thu, nhưng phải đợi đám a hoàn thu dọn xong trong phòng mới được vào, chỉ
biết lúc này nàng rất mệt, ngoài ra không có gì đáng ngại, hắn mới thở phào nhẹ
nhõm.
Thanh
Thu cố gắng để không ngủ thiếp đi, đợi Vệ Minh được vào thăm, câu đầu tiên nàng
hỏi là: “Thật sự sẽ không đưa chúng đi mất chứ?”
Đến
nàng cũng không tin một lúc mình lại sinh hai đứa, chẳng trách mấy tháng mang
thai nàng ăn nhiều như thế, nàng còn tưởng mình sẽ sinh ra một con quỷ tham ăn.
Vừa rồi Thanh Thu mới nhìn chúng được một cái đã bị các bà đỡ bế ra cho mọi
người nhìn, lúc này vẫn đang lo quận vương phi đột nhiên trở mặt bế con của
nàng đi mất.
Vệ
Minh đâu biết nàng đang lo lắng điều gì, dịu dàng an ủi: “Sớm đã chuẩn bị phòng
cho chúng rồi, nàng quên à? Phụ vương rất thích hai đứa trẻ, mẫu thân cũng thế,
giờ đang ở ngoài cả, hai đứa đều rất ngoan.”
Hắn
nói xong lại cười: “Vốn chỉ định mời một nhũ mẫu, nhưng không ngờ lần này lại
sinh đôi, giờ trời đã tối, để sáng sớm mai ta cho người đi tìm thêm một nhũ mẫu
nữa.”
Thanh
Thu yên tâm: “Cũng được.”
Vệ
Minh nhìn nàng bằng ánh mắt hết sức dịu dàng, cảm thấy có nhìn cả đời cũng
không đủ: “Thanh Thu, thật vất vả cho nàng quá.”
Thanh
Thu chun mũi, “Đúng là mệt thật, không ngờ khi chúng khóc nhìn lại xấu thế,
nhưng như vậy cũng tốt, càng lớn chúng sẽ càng đẹp hơn.”
Chưa
nói được mấy câu, Thanh Thu đã buồn ngủ ríu cả mắt, nàng ngáp dài một cái, ậm ừ
nói không rõ: “Mặc kệ, như thế cũng đáng rồi, ít ra sẽ không bị thất sủng, nhớ
lát nữa bế con vào cho thiếp nhìn chúng.”
“Cái
gì thất sủng? Nàng nghỉ đi, ngủ dậy rồi nói.”
“Những
chuyện đó không còn quan trọng nữa, tóm lại... thiếp phải ngủ một giấc…”
Thanh
Thu nặng nề chìm vào giấc ngủ, Vệ Minh không yên tâm nên ngồi lại bên giường,
nhớ lần đầu gặp nàng, hắn bất giác mỉm cười, hình như lúc ấy nàng cũng đang
ngủ.
Trong
cung phái ngự y đến kiểm tra cho hai đứa trẻ mới sinh một lượt, rồi hồi cung
bẩm báo. Quận vương phi và quận vương quyết định tạm thời chuyển đến phủ thế tử
ở một thời gian, ngày nào cũng đi từ phủ quận vương đến thật mất thời gian, mà
hai người họ thì lúc nào cũng muốn nhìn cháu trai cháu gái.
Phu
thê quận vương đã bàn tới chuyện mở tiệc đầy tháng, quận vương phi vẫn chưa từ
bỏ ý định cải tạo Thanh Thu thành một thế tử phi xứng đáng với Vệ Minh, thậm
chí còn vội vàng sốt sắng bảo Hồng Ngọc và Thanh Thư thảo danh sách khách mời.
Bà đã quên mất rằng mình nhận lời nhị phu nhân buổi tối tới chơi, cầm bình rượu
kéo tay Vệ quản gia cùng uống...
Tất
cả những việc này, Thanh Thu hoàn toàn không biết, tay nàng bị Vệ Minh nắm
chặt, dù trong mơ nàng cũng thấy vô cùng hạnh phúc.
Thực
hiện bởi
nhóm Biên tập viên Gác Sách:
Mai – Bupbecaumua – H.y
(Tìm - Chỉnh sửa - Đăng)

