Giải mã mê cung (Tập 1) - Chương 33 - 34

Chương 33

Hai đứa đi qua Cửa
Tây vào khu vực số Tám, rồi bắt đầu luồn lách qua nhiều ngóc ngách. Thomas chạy
song song bên cạnh Minho trong lúc thằng bé hết quẹo phải rồi lại quẹo trái mà
chẳng chút do dự. Ánh nắng rực rỡ buổi sớm làm cho mọi thứ trở nên tươi sáng -
đám dây thường xuân, bức tường đá nứt nẻ, những tảng đá hộc dưới chân. Mặc dù
còn vài tiếng đồng hồ nữa mặt trời mới lên đến đỉnh đầu, nhưng ánh sáng đã tràn
ngập khắp nơi. Thomas cố gắng đua tốc độ với Minho, nhưng thỉnh thoảng vẫn phải
chạy hết ga mới đuổi kịp thằng bé.

Rốt cuộc chúng cũng
đến một khoảng hở trên bức tường dài, tựa như một cái cổng, hướng lên phía Bắc.
Minho chạy luôn qua đó mà không dừng lại.

- Đây là lối dẫn từ
khu vực số Tám sang khu vực số Một. Như tôi đã nói, cái cổng luôn nằm ở đây,
nhưng con đường để dẫn tới đây có thể thay đổi một chút vì các vách tường trong
Mê cung tự sắp xếp lại hàng đêm.

Thomas chạy theo
Minho, ngạc nhiên nhận ra mình đã bắt đầu thở dốc. Nó hy vọng đó chỉ là do quá
kích động và nhịp thở của nó sớm trở lại bình thường.

Chúng rẽ phải rồi
dọc theo hành lang dài, bỏ qua nhiều ngã rẽ bên trái. Khi đến cuối hành lang,
Minho chuyển sang đi bộ nhanh và thò tay lôi cuốn sổ cùng với cây bút chì ra từ
trong cái ngăn bên hông của chiếc ba lô đeo sau lưng. Nó nguệch ngoạc ghi chú,
rồi nhét tất cả vào ba lô trở lại, trong lúc chân vẫn rảo bước đều. Thomas
không biết thằng bé viết cái gì, nhưng chưa kịp hỏi thì Minho đã trả lời luôn:

- Chủ yếu tớ dựa
vào trí nhớ. - Giọng thằng bé đứt quãng vì gắng sức. - Nhưng cứ sau mỗi năm
mươi lần đổi hướng thì mình nên ghi lại để sau này dễ nhớ hơn. Chủ yếu là so
sánh với những ghi chép của ngày hôm qua để xem hôm nay có gì khác biệt. Nhờ
vậy mà tớ có thể dựa vào mê đồ của hôm qua để vẽ ra cái ngày hôm nay. Cho giản
tiện ấy mà.

Thomas cảm thấy
thích thú. Minho đúng là làm cho chuyện này nghe thật dễ dàng.

Hai đứa chạy một
lúc trước khi đến một ngã tư. Chúng có ba lựa chọn, nhưng Minho không ngần ngại
ngoặt sang phải. Thằng bé lôi trong túi ra con dao và cắt một chút dây thường
xuân trên tường, quăng chúng xuống đất phía sau lưng mình, rồi tiếp túc chạy.

- Vụn bánh mì hả? -
Thomas hỏi, câu chuyện cổ tích cũ rích chợt hiện lên trong đầu. Những mẩu ký ức
vụn vặt trong quá khứ của nó gần như không còn khiến nó bất ngờ.

- Đúng rồi. - Minho
đáp. - Tôi là Hansel, còn cậu là Gretel.

Chúng tiếp tục chạy
theo những con đường của Mê cung, thỉnh thoảng quẹo phải hoặc quẹo trái. Cứ mỗi
lần đổi hướng, Minho đều cắt một nhánh thường xuân dài khoảng một mét vứt xuống
đất. Thomas cực kỳ ấn tượng khi thấy thằng bé làm điều đó mà không hề giảm tốc
độ chạy.

- Được rồi. - Minho
nói, hơi thở lúc này đã nặng nhọc hơn. - Đến lượt cậu.

- Cái gì? - Thomas
hỏi, đinh ninh rằng trong ngày đầu tiên nó chỉ có chạy và quan sát.

- Cắt mấy sợi
thường xuân đi. Cậu cần phải tập cho mình thói quen làm chuyện đó trong khi
chạy. Khi quay về chúng ta chỉ việc nhặt nó lên hoặc là đá nó qua một bên.

Thomas thấy mừng
rơn vì cũng có chuyện để làm, mặc dù phải mất một lúc mới quen tay được. Trong
vài lần đầu, nó phải chạy xịt khói sau khi dừng lại cắt cây, một lần khác thì
nó suýt cắt đứt ngón tay mình. Nhưng sau khoảng mười lần, Thomas đã gần như
theo kịp Minho trong chuyện này.

Chúng mải miết chạy
mãi. Sau khi đã chạy kha khá, - Thomas không rõ là đã được bao lâu và bao xa,
nhưng nó đoán là khoảng ba dặm, - thì Minho chuyển sang đi bộ, rồi ngừng lại.

- Giải lao. - Thằng
bé tuyên bố, rồi tháo ba lô xuống và lôi ra chai nước cùng với quả táo.

Thomas chẳng đợi
nói thêm. Nó cũng tu ừng ực chai nước của mình, thích thú cảm nhận sự mát lạnh
khi nước trôi xuống cổ họng đang khát khô của mình.

- Ê, uống từ từ
thôi, đầu bã. - Minho la lên. - Để sau còn có cái mà uống chứ.

Thomas ngừng uống,
hít một hơi thoả mãn, rồi ợ một cái. Nó cắn một miếng táo, cảm thấy tỉnh cả
người. Bất giác nó nhớ lại ngày Minho và Alby đi tìm con Nhím sầu chết và gặp
rắc rối.

- Cậu chưa bao giờ
kể cho tôi nghe chuyện đã xảy ra cho Alby ngày hôm đó. Tại sao cậu ấy lại rơi
vào tình trạng tồi tệ đến như vậy? Rõ ràng là con Nhím sầu tỉnh lại, nhưng
chuyện gì đã xảy ra?

Minho đã khoác ba
lô lên và sẵn sàng lên đường.

- Thì, cái con quái
vật đó không chết. Alby đã ngu ngốc lấy chân đá nó làm nó tỉnh dậy, xoè đinh
nhọn ra rồi lăn qua người Alby. Thật ra cũng có chút gì đó không ổn với con
Nhím đó. Hình như nó không định tấn công như thường lệ mà chỉ muốn bỏ chạy, và
xui xẻo làm sao Alby lại ngáng đường của nó.

- Vậy là nó bỏ chạy
khỏi hai cậu hả? - Theo như những điều đã chứng kiến đêm hôm trước, Thomas
không thể hình dung nổi chuyện đó.

Minho nhún vai đáp:

- Ừ, chắc vậy. Có
lẽ nó cần được nạp năng lượng hay đại loại thế. Tôi không rõ.

- Liệu có cái gì
không ổn với nó hay không? Cậu có nhìn thấy vết thương hay gì đó không? -
Thomas không biết mình đang muốn tìm câu trả lời nào, nhưng nó tin chắc là phải
có một manh mối hoặc một bài học từ sự việc đã xảy ra.

Minho suy nghĩ một
chút.

- Không. Trông nó
như đã chết, như một pho tượng sáp vậy. Rồi, đùng một cái, nó bất ngờ sống lại.

Bộ óc Thomas bắt
đầu hoạt động, cố gắng tìm ra một cái gì đó, nhưng nó lại không rõ phải bắt đầu
theo hướng nào.

- Tôi chỉ đang thắc
mắc liệu nó đã đi đâu. Nơi mà bọn chúng luôn rút về ấy. Cậu không thấy lạ sao?
- Nó ngừng một chút, rồi nói tiếp. - Cậu chưa bao giờ nghĩ đến chuyện theo dõi
chúng à?

- Trời, bộ chán
sống rồi hả? Thôi, tụi mình phải lên đường. - Nói rồi Minho bắt đầu chạy.

Trong khi đuổi theo,
Thomas cố moi móc trong đầu để tìm ra thứ đã làm mình cảm thấy ngứa ngáy. Có
cái gì đó về chuyện con Nhím kia chết rồi không chết, rồi cái nơi mà nó đến sau
khi tỉnh lại nữa...

Tức mình, Thomas
gạt hết qua một bên và bắt đầu đua tốc độ để bắt kịp Minho.

***

Nó chạy theo Minho
thêm hai giờ nữa, lâu lâu cũng được nghỉ chân một chút, nhưng có vẻ như càng
lúc thì thời gian nghỉ càng ngắn lại. Dù khoẻ cỡ nào thì bây giờ nó cũng bắt
đầu cảm thấy mỏi.

Cuối cùng, Minho
dừng lại hẳn và dỡ ba lô trên lưng xuống. Hai đứa ngồi bệt xuống đất, dựa lưng
vào lớp dây leo dày trên tường và giở đồ ăn trưa ra. Cả hai không nói gì nhiều.
Thomas thưởng thức từng miếng bánh mì và rau, ăn thật chậm rãi. Nó biết sau khi
xử xong chỗ thức ăn thì Minho sẽ lên đường ngay, nên nó ăn thật từ tốn.

- Hôm nay còn gì
khác không? - Thomas tò mò hỏi.

Minho cúi xuống vỗ
vỗ vô cái ba lô, nơi cất cuốn sổ tay.

- Chỉ có các bức
tường di chuyển, như thường lệ. Chẳng có gì để cậu thấy hứng thú đâu.

Thomas tu chai
nước, mắt nhìn bức tường phủ dây leo trước mặt. Nó bắt gặp một tia sáng bạc và
đỏ, điều mà nó đã để ý thấy mấy lần từ sáng tới giờ.

- Mấy cái con bọ
dao kia để làm gì vậy? - Nó hỏi. Dường như chúng ở khắp mọi nơi. Rồi nó nhớ lại
thứ mình đã thấy trong Mê cung đêm hôm trước. Quá nhiều chuyện đã xảy ra, nên
đến giờ nó mới có cơ hội đề cập đến chuyện này. - Tại sao trên lưng chúng lại
có chữ VSAT vậy?

- Chưa từng tóm
được con nào. - Minho đã ăn xong và cất hộp đồ ăn đi. - Cũng không biết chữ đó
có nghĩa là gì. Có lẽ là một thứ gì đó để hù doạ tụi mình. Nhưng chắc là gián
điệp cho bọn chúng. Đó là điều duy nhất mà tụi này nghĩ ra được.

- Chúng
ai? - Thomas hỏi. Nó thấy căm giận những người đứng đằng sau Mê cung. - Các cậu
có manh mối gì không?

- Tụi này không
biết chút xíu gì về đám Hoá công điên khùng đó. - Mặt Minho đỏ lên trong lúc
thằng bé siết chặt hai bàn tay vào nhau. - Không thể đợi cho tới lúc xé xác
bọn...

Nhưng trước khi
thằng bé nói dứt câu, Thomas đã đứng dậy, băng qua lối đi.

- Cái gì đây? - Nó
cắt ngang lời Minho, tay chỉ vào một mảng màu xam xám nằm sau lớp dây thường
xuân trên tường, ở vị trí cao ngang đầu.

- À, ừ, cái đó. -
Minho nói, giọng tỉnh rụi.

Thomas luồn tay vào
vạch đám dây thường xuân ra, trân trối nhìn tấm biển kim loại được đóng vào
tường bằng đinh tán. Trên đó có khắc những hàng chữ in hoa. Nó lướt ngón tay
trên những con chữ như thể không tin vào mắt mình.

THẢM HOẠ THẾ GIỚI:

BAN THỬ NGHIỆM VÙNG
SÁT THỦ

Thomas đọc to hàng
chữ rồi quay lại hỏi Minho:

- Cái gì đây? - Nó
chợt lạnh toát người. Cái này hẳn là có liên quan tới các Hoá công.

- Tôi không biết.
Mấy cái biển này thiếu gì. Giống như là biển hiệu cho cái Mê cung xinh xẻo của
tụi nó. Tôi đã ngán nhìn chúng từ lâu lắm rồi.

Thomas quay lại
nhìn tấm biển, cố gắng đè nén cảm giác ghê sợ đang dâng lên.

- Đọc thấy mà ghê.
Thảm hoạ. Vùng sát thủ. Thử nghiệm. Quái dị thật.

- Ừ, quái lắm, Đầu
xanh ạ. Ta đi thôi.

Thomas miễn cưỡng
buông những sợi dây leo về chỗ cũ, rồi quẩy ba lô lên vai. Hai đứa lên đường,
nhưng những con chữ đó đã in sâu vào trong đầu Thomas.

***

Một giờ sau bữa
trưa, Minho dừng lại ở cuối một hành lang thẳng dài. Các bức tường sừng sững
dựng đứng, không có ngã rẽ nào hết.

- Điểm tận cùng. -
Thằng bé nói với Thomas. - Đến lúc quay lại rồi.

Thomas hít một hơi
thật sâu, cố không nghĩ tới chuyện mình chỉ mới hoàn thành một nửa công việc
của ngày hôm nay.

- Không có gì mới
sao?

- Vẫn chỉ có con
đường dẫn ta tới đây là khác. Hết nửa ngày rồi. - Minho đáp tỉnh bơ trong lúc
nhìn đồng hồ đeo tay. - Phải quay về thôi.

Không đợi nghe câu
trả lời, thằng bé quay gót chạy ngược lại.

Thomas chạy theo,
ấm ức vì chúng đã không dành thêm thời gian để xem xét các bức tường một chút.
Nó vượt lên ngang bằng Minho rồi mở miệng:

- Nhưng...

- Cứ yên lặng nào.
Cậu không nhớ tớ đã nói gì sao? Không có cơ hội nào đâu. Nghĩ mà xem. Cậu thật
sự nghĩ là có một lối thoát ở đâu đó à? Một cái cửa sập nguỵ trang hay đại loại
thế, chứ gì?

- Tôi không biết...
Có lẽ thế. Sao cậu hỏi gì lạ vậy?

Minho lắc đầu đáp:

- Không có lối
thoát đâu. Mấy bức tường đó cũng giống y như nhau thôi. Rất vững chắc.

Thomas chùng xuống
khi nghe thấy sự thật, nhưng vẫn cố vớt vát:

- Sao cậu biết?

- Bởi vì những kẻ
xua bọn Nhím sầu săn đuổi chúng ta đâu có dễ dàng mở cho ta con đường thoát như
vậy.

Điều này khiến
Thomas mất hết niềm tin vào chuyện đang làm:

- Vậy thì ra ngoài
làm cái quái gì nữa?

Minho nhìn Thomas.

- Làm gì à? Bởi vì
câu trả lời nằm ngoài này. Nhưng nếu cậu nghĩ chúng ta sẽ tìm ra một cánh cửa
mở ra Ngôi làng Hạnh phúc, thì cậu đúng là điên.

Thomas nhìn thẳng
trước mặt, đột nhiên thấy nản tới mức gần như dừng hẳn lại.

- Khỉ gió.

- Câu hay nhất mà
cậu từng nói đấy, Đầu xanh ạ.

Minho thở hắt ra,
rồi chạy tiếp. Thomas đành phải làm điều duy nhất có thể làm được: bám theo.

***

Phần thời gian còn
lại của ngày lờ đờ trôi qua trong sự kiệt sức với Thomas. Nó và Minho quay về
Trảng, đi tới Phòng mê đồ, vẽ lại Mê cung ngày hôm đó, so sánh với ngày hôm
trước. Sau đó các cổng thành đóng lại và chúng đi ăn tối. Chuck thử bắt chuyện
với nó nhiều lần, nhưng Thomas chỉ gật hoặc lắc, bỏ ngoài tai hoàn toàn. Nó mệt
quá rồi.

Trước khi ánh nắng
chiều tắt hẳn, nó đã lại ở nơi ưa thích trong góc rừng, cuộn mình tựa vào lớp
lá thường xuân, tự hỏi liệu nó có thể nào chạy nữa hay không. Liệu ngày mai nó
có thể làm chuyện đó nữa hay không. Nhất là khi mọi việc thật chẳng có nghĩa lý
gì cả. Làm Tầm đạo sinh hoá ra cũng chẳng có gì hấp dẫn.

Tất cả dũng khí,
khao khát được làm một điều khác biệt, lời hứa đưa Chuck về với gia đình... tất
cả đã bốc hơi thành một đám sương mù tuyệt vọng và chán chường.

Lúc Thomas sắp chìm
vào giấc ngủ thì một giọng nói vang lên trong đầu nó. Một giọng con gái dễ
thương nghe như của một nàng tiên cổ tích bị mắc kẹt trong đầu nó. Sáng hôm
sau, khi mọi thứ bắt đầu đảo lộn, nó mới tự hỏi liệu giọng nói đó có phải là sự
thật hay chỉ là giấc mơ. Nhưng dù sao, nó cũng đã nghe thấy, rành rọt từng chữ:

Tom ơi, tớ đã kích hoạt
quá trình Kết thúc.

Chương 34

Thomas thức giấc
trong một vùng ánh sáng lờ mờ chết chóc. Lúc đầu nó cứ ngỡ là mình đã thức dậy
sớm hơn thường lệ nên mặt trời chưa kịp mọc. Nhưng rồi nó nghe thấy những tiếng
la hét và ngẩng lên nhìn xuyên qua tán cây trên đầu.

Bầu trời chỉ là một
mảng màu xám đục, không phải thứ ánh sáng xanh tái của buổi sớm mai.

Thomas bật dậy,
chống tay vào tường để giữ vững cơ thể trong lúc vươn cổ nhìn lên trời. Nó
không ra xanh hay tối đen, không có sao, cũng chẳng có ánh hồng của rạng đông.
Bầu trời có màu xám tuyệt đối đến từng xen-ti-mét. Một sắc màu chết chóc.

Nó nhìn đồng hồ.
Lúc này đã trễ hơn một giờ so với lệ thường. Đáng lẽ ánh nắng mặt trời chói
chang đã đánh thức nó dậy. Vẫn luôn như thế kể từ lúc nó tới Trảng. Nhưng hôm
nay thì không.

Nó lại nhìn lên
trời lần nữa, thầm mong mọi thứ trở lại bình thường, nhưng vẫn chỉ thấy một màu
xám. Không mây, không ánh mặt trời, không có bình minh. Chỉ tuyền một màu xám.

Mặt trời đã biến
mất.

Thomas nhìn thấy
hầu hết các trảng viên đang đứng xung quanh Hộp, chỉ trỏ lên trời, xôn xao bàn
tán. Căn cứ theo thời gian thì bữa sáng đã trôi qua, đáng lẽ mọi người phải bắt
tay vào làm việc rồi. Nhưng việc thứ lớn nhất trong thái dương hệ biến mất đã
phá vỡ thời gian biểu bình thường.

Thành thật mà nói,
trong khi quan sát tình hình, nó không cảm thấy kinh hoàng hay khiếp sợ như lẽ
ra phải thế. Nó còn thấy ngạc nhiên khi quá nhiều thằng bé trông như gà chíp
lạc chuồng. Chuyện này thật tức cười.

Mặt trời rõ ràng là
không biến mất. Đó là điều không thể.

Nhưng dường như
chuyện không thể đó đã xảy ra - không có một dấu tích gì của mặt trời, cũng
không còn những cái bóng đổ dài trên mặt đất. Tuy vậy, Thomas và các trảng viên
đủ khôn ngoan và lý trí để không đưa ra những kết luận vội vàng. Chắc phải có
một lập luận khoa học đủ sức thuyết phục cho điều mà chúng đang chứng kiến. Và
dù kết luận có là gì thì đối với Thomas, nó chỉ mang một ý nghĩa duy nhất: việc
chúng không còn nhìn thấy mặt trời nữa chứng tỏ là chúng chưa bao giờ nhìn thấy
mặt trời cả. Mặt trời thì không thể biến mất được. Bầu trời trên đầu chúng đã
được - và vẫn đang được - làm giả. Nhân tạo. Nói cách khác, vầng mặt trời chiếu
sáng bọn trẻ trong hai năm qua, cung cấp nhiệt lượng và sự sống cho mọi vật,
chẳng phải là mặt trời. Nó đã được làm giả bằng cách nào đó. Mọi thứ ở nơi này
đều là đồ giả.

Thomas không hiểu
chuyện đó có nghĩa là gì, cũng không biết làm sao chuyện đó có thể xảy ra.
Nhưng nó biết đó là sự thực. Đó là cách giải thích duy nhất mà lý trí nó chấp
nhận. Và căn cứ theo phản ứng của các trảng viên thì không ai trong số chúng
nhận ra chuyện đó, cho tới hiện tại.

Chuck lại gần
Thomas. Nét mặt thằng nhóc làm Thomas đau lòng.

- Theo anh chuyện
gì đã xảy ra? - Chuck hỏi với giọng tội nghiệp, mắt dán chặt lên trời, khiến
Thomas nghĩ chắc gáy nó bị đơ ra luôn. - Giống như một cái trần nhà xám xịt. Nó
gần tới mức tưởng như mình có thể với tay chạm được.

Thomas nhìn lên
trời theo Chuck.

- Ừ, nó làm cậu
nghi hoặc về chỗ này.

Lần thứ hai trong
vòng hai mươi tư giờ, Chuck đoán đúng. Bầu trời nhìn đúng là giống như một cái
trần nhà. Trần của một gian phòng rộng mênh mông.

- Chắc có cái gì đó
bị hư hỏng. Ý tớ là, có lẽ mặt trời sẽ xuất hiện trở lại.

Rốt cuộc Chuck cũng
thôi trơ mắt ếch nhìn trời và quay sang nhìn Thomas.

- Bị hư à? Có nghĩa
là sao?

Trước khi Thomas
kịp trả lời thì hồi ức mờ nhạt về đêm hôm qua, câu nói của Teresa bỗng quay trở
lại trong đầu nó: tớ đã kích hoạt quá trình Kết thúc. Đó không
thể là một sự trùng hợp đơn thuần, đúng không? Cơn ợ chua trào lên trong họng
Thomas. Dù có giải thích thế nào, dù cho cái bầu trời kia là gì, dù mặt trời có
là đồ thật hay không, thì nó cũng đã biến mất. Và đó không thể là một điều tốt.

- Thomas này. -
Chuck hỏi, khẽ chạm vào cánh tay của Thomas.

- Ừ? - Nó thấy đầu
óc mê mụ.

- Anh nói bị hư là
sao? - Chuck hỏi lại.

Thomas cảm thấy
mình cần thêm thời gian để nghiền ngẫm mọi chuyện.

- Ơ, tớ không biết
nữa. Nơi này có những điều mà rõ ràng là chúng ta không hiểu được. Cậu không
thể hô biến cho mặt trời bốc hơi được. Ngoài ra, ánh sáng vẫn còn, dù là nhợt
nhạt. Ánh sáng từ đâu tới?

Chuck mở to mắt,
như thể cái bí mật sâu xa và tăm tối nhất vũ trụ vừa được hé mở.

- Đúng rồi, ánh
sáng từ đâu mà ra? Chuyện gì đang xảy ra vậy?

Thomas vươn tay ra,
lúng túng lắc vai thằng nhóc.

- Không biết, Chuck
ạ. Không có chút manh mối nào. Nhưng tớ chắc chắn là Newt và Alby sẽ tìm ra mọi
chuyện.

- Thomas! - Minho
chạy tới chỗ hai đứa. - Đừng có đứng đó chơi nữa. Lên đường thôi. Chúng ta trễ
rồi.

Thomas sững người.
Nó cứ tưởng sự bất thường của bầu trời đã ném mọi kế hoạch qua cửa sổ.

- Anh vẫn ra ngoài
đó à? - Chuck hỏi, rõ ràng là cũng ngạc nhiên. Thomas mừng là thằng nhóc hỏi hộ
mình câu đó.

- Đương nhiên rồi,
sư huynh. - Minho nói. - Cậu không có việc gì để làm sao? - Nó đưa mắt từ Chuck
qua Thomas. - Nếu có chuyện gì thì chúng ta lại càng phải ra ngoài kia. Nếu mặt
trời thật sự biến mất, thì chẳng bao lâu nữa cây cỏ và súc vật cũng chết theo.
Tớ cảm thấy mức độ trầm trọng của tình hình vừa tăng thêm một bậc.

Câu nhận xét vừa
rồi làm Thomas càng xuống tinh thần. Mặc cho các ý tưởng của mình, - tất cả
những điều mà nó đã nói với Minho, - nó không còn muốn thay đổi những chuyện đã
vào nếp từ hai năm trước. Một cảm giác pha trộn giữa kích động và sợ hãi trùm
qua người nó khi nó nhận ra điều Minho đang nói tới.

- Ý cậu là, chúng
ta sẽ qua đêm ngoài đó hả? Để xem xét các bức tường kỹ càng hơn hay sao?

Minho lắc đầu.

- Không, chưa đâu.
Nhưng có lẽ cũng sắp rồi. - Thằng bé nhìn lên trời. - Trời ạ, thức dậy kiểu gì
thế này. Thôi, ta đi nào.

Thomas im lặng
trong lúc nó và Minho chuẩn bị đồ đạc và ăn sáng chớp nhoáng. Bộ óc nó vận hành
hết tốc lực vì cái bầu trời màu xám và vì điều mà Teresa - hay ít nhất nó cũng
nghĩ đó là con bé - đã nói trong đầu nó, nên chẳng buồn mở miệng nữa.

Con bé có ý gì khi
nhắc tới sự Kết thúc? Thomas không thể xua đi cái cảm giác thôi thúc nó kể với
ai đó. Với mọi người.

Nhưng nó không hiểu
ý nghĩa của câu nói đó, và cũng chẳng muốn bọn trẻ biết nó có một giọng con gái
lởn vởn trong đầu. Chúng sẽ nghĩ là nó bị loạn óc, thậm chí có thể nhốt nó lại
- lần này thì nhốt thật sự. Sau khi đắn đo, nó quyết định sẽ im miệng và chạy
lại chỗ Minho để bắt đầu ngày luyện tập thứ hai dưới bầu trời màu xám nhợt
nhạt.

Hai đứa nhìn thấy
con Nhím sầu trước khi đến cổng dẫn từ khu số Tám sang khu số Một.

Minho chạy trước
Thomas vài bước chân. Thằng bé chỉ vừa ôm cua sang phải thì đột ngột ngừng lại,
chân suýt trượt trên nền đá. Minho nhảy lui, nắm áo Thomas và đẩy nó vào tường.

- Xuỵt. - Minho thì
thào. - Có một con Nhím sầu dễ sợ nằm ở đằng kia.

Thomas mở to mắt dò
hỏi, tim đập dồn dập, mặc dù vốn đã đập rất nhanh trong quá trình chạy vừa rồi.

Minho chỉ gật đầu,
giơ một ngón tay lên môi. Thằng bé buông áo Thomas ra, rồi lui lại một bước,
rón rén đi tới góc tường. Thật chậm rãi, nó ló đầu quan sát. Thomas muốn hét
lên bảo Minho cẩn thận.

Minho rụt đầu lại,
quay mặt nhìn Thomas, tiếp tục thì thào:

- Nó chỉ ngồi ở đó,
giống như cái con Nhím chết mà chúng tớ đã thấy.

- Ta làm gì đây? -
Thomas hỏi thật khẽ. Nó cố phớt lờ nỗi sợ hãi đang dâng lên trong lòng. - Nó có
tiến lại chỗ chúng ta không?

- Không, sư huynh.
Tớ đã bảo là nó chỉ ngồi ở đó mà.

- Thì sao? - Thomas
giơ tay lên, bực bội. - Chúng ta làm gì đây? - Đứng gần một con Nhím sầu đến
thế này thật không phải là ý hay.

Minho ngừng một
lúc, ngẫm nghĩ trước khi đáp:

- Chúng ta phải đi
lối đó để đến khu của mình. Cứ theo dõi nó một lúc. Nếu nó xáp lại gần thì ta
sẽ chạy về Trảng. - Thằng bé lại thò đầu ra quan sát, rồi liếc vội qua vai. -
Ê, nó biến mất rồi! Đi thôi!

Không chần chừ một
giây nào, cũng không để ý tời đôi mắt mở to hãi hùng của Thomas, Minho bắt đầu
chạy về hướng đã nhìn thấy con Nhím sầu. Mặc dù thầm phản đối trong bụng, nhưng
Thomas vẫn chạy theo.

Thomas chạy phía
sau Minho theo hành lang của Mê cung, quẹo trái, rồi quẹo phải. Tại mỗi chỗ rẽ,
chúng giảm tốc độ để Minho có thể thò đầu qua góc tường quan sát tình hình
trước. Lần nào thằng bé cũng thì thầm bảo Thomas là con Nhím sầu vừa khuất dạng
sau ngã rẽ tới. Cứ thế hai đứa chạy được chừng mười phút, cho đến khi tới đoạn
hành lang dài dẫn tới mép vực, nơi không có gì khác ngoài bầu trời chết chóc.
Con Nhím sầu đang lao thẳng về phía bầu trời.

Minho dừng đột ngột
tới nỗi suýt nữa thì Thomas đâm bổ vào thằng bé. Đến lượt Thomas cũng sững sờ
nhìn con Nhím sầu bung đinh nhọn ra bập vào nền đá, rồi lăn tròn thẳng tới bờ
Vực và bay vào vùng không gian xám xịt. Con quái vật biến mất khỏi tầm nhìn như
một cái bóng bị nuốt mất bới cái bóng lớn hơn.

Báo cáo nội dung xấu

Chi phí đọc tác phẩm trên Gác rất rẻ, 100 độc giả đọc mới đủ phí cho nhóm dịch, nên mong các bạn đừng copy.

Hệ thống sẽ tự động khóa các tài khoản có dấu hiệu cào nội dung.