Chúa Tể Những Chiếc Nhẫn - Hai Tòa Tháp - Quyển IV - Chương 08 phần 1

Chương VIII

CÁC CẦU THANG Ở CIRITH UNGOL

Gollum
vừa giật áo choàng của Frodo vừa rít lên đầy vẻ sợ hãi và sốt ruột. “Chúng ta phải
đi thôi,” gã nói. “Chúng ta không được đứng lại đây. Khẩn trương lên!”

Frodo
miễn cưỡng quay người bỏ lại miền Tây sau lưng rồi bước theo kẻ dẫn đường chui vào
bóng tối miền Đông. Họ rời vòng cây và chui lủi dọc theo con đường hướng về dãy
núi. Con đường này chỉ chạy thẳng trong chốc lát, chẳng lâu sau nó vòng về phía
Nam cho đến khi chạy tới ngay bên dưới vai núi đá khổng lồ họ đã thấy từ đằng xa.
Nó hiện lên đen đúa đầy vẻ cấm đoán phía trên họ, và còn tối hơn cả bầu trời tối
đằng sau. Con đường tiếp tục len lỏi bên dưới vùng bóng đen của dãy núi, vòng qua
rồi lại tạt về Đông, rồi bắt đầu leo lên dốc đứng.

Frodo
và Sam dấn bước trên đường lòng nặng trĩu, họ chẳng thể quá chú tâm vào mối nguy
của mình nữa. Đầu Frodo cúi gằm; gánh nặng trên cổ lại đang kéo cậu trĩu xuống.
Ngay khi họ đi qua Ngã Tư lớn, sức nặng của nó, gần như đã biến mất ở Ithilien,
lại bắt đầu phát tác một lần nữa. Cậu mệt mỏi nhìn lên khi cảm giác con đường cứ
dốc ngược lên dưới chân; và cậu nhìn thấy nó, đúng như Gollum đã nói trước đó: thành
phố của đám Ma Nhẫn. Cậu co người tựa vào bờ đá.

Một
thung lũng dốc nghiêng, tựa một cái vịnh sâu chứa đầy bóng tối, chạy ngược vào mãi
trong dãy núi. Ở phía bên kia, giữa các nhánh thung, đứng sừng sững trên bệ đá đặt
trên những đầu gối đen đúa của dãy Ephel Dúath là hệ thống tường thành và tòa tháp
Minas Morgul. Tất cả đều tối đen khắp xung quanh nó, cả trời lẫn đất, nhưng bản
thân nó lại được thắp sáng. Không phải do ánh trăng bị giam cầm tràn qua những bức
tường cẩm thạch của Minas Ithil khi xưa, tòa Tháp Mặt trăng, đẹp đẽ và rực rỡ trong
thung lũng đồi bao. Ánh sáng của nó lúc này còn nhợt nhạt hơn cả ánh trăng ốm yếu
trong cảnh nguyệt thực trì trệ nào đó, nó chập chờn, run rẩy như luồng hơi kinh
tởm bốc ra từ thối rữa, một loại ánh sáng ma trơi, loại ánh sáng chẳng thể soi tỏ
được bất cứ thứ gì. Có nhiều cửa sổ trổ ra trên những bức tường và tòa tháp, trông
như vô số lỗ đen nhìn ngược vào sự trống rỗng bên trong; nhưng tầng tháp trên cùng
thì xoay chầm chậm, lúc hướng này lúc hướng khác, như một cái đầu ma quái khổng
lồ rướn mắt nhìn vào màn đêm. Ba kẻ đồng hành đứng đó suốt một lúc, chùn người,
nhìn lên bằng những ánh mắt bất đắc dĩ. Gollum hoàn hồn trước tiên. Gã lại giật
áo choàng họ vẻ thúc giục, song chẳng nói lời nào. Gã gần như lôi họ về phía trước.
Mọi bước chân đều miễn cưỡng, còn thời gian thì dường như chậm lại, đến nỗi chỉ
riêng việc nhấc chân lên rồi đặt chân xuống cũng đã trôi qua bao nhiêu phút ghê
tởm.

Dần
dần họ cũng đến được cây cầu trắng. Ở đây con đường sáng le lói chạy qua dòng nước
giữa thung lũng, ngoằn ngoèo tiếp tục chạy lên phía cổng thành: một cái miệng đen
há hoác giữa vòng ngoài bức tường phía Bắc. Nằm ở hai bên rìa là những khoảng đất
rộng bằng phẳng, những vạt cỏ trong bóng tối đầy những bông hoa màu trắng nhợt.
Những bông hoa này cũng phát sáng, đẹp đẽ song lại mang dáng hình ghê gớm, giống
như những hình thù điên loạn trong cơn mơ bất an; và chúng còn tỏa ra một thứ mùi
chết chóc đến lợm giọng; cả một bầu không khí nồng nặc mùi thối rữa. Cây cầu bắc
từ bãi cỏ này qua bãi cỏ khác. Đứng ở mỗi đầu cầu là những bức tượng hình người
rồi hình thú chạm khắc tinh xảo, nhưng tất cả đều xấu xí và kinh tởm. Dòng nước
chảy dưới cầu lặng lẽ và bốc hơi, nhưng làn hơi nước dâng lên từ đó, cuồn cuộn và
xoắn xuýt quanh cầu, lại lạnh ngắt. Frodo cảm thấy mọi giác quan quay cuồng còn
tâm trí thì sầm tối. Rồi đột nhiên, như thể bị một thế lực nào đó điều khiển chứ
không phải ý chí của bản thân, cậu bắt đầu vội vã, loạng choạng bước về phía trước,
hai tay cậu quờ quạng, đầu ngả sang hết bên này lại bên kia. Cả Sam lẫn Gollum đều
chạy theo sau. Sam chộp được cậu chủ của mình ở ngay đầu cầu đúng lúc cậu vấp chân
suýt ngã xuống.

“Không
phải đường đó! Không, không phải đường đó!” Gollum gắt thầm, thế nhưng hơi thở giữa
những kẽ răng gã vẫn đủ xé tan bầu yên tĩnh nặng nề như một hồi còi, và gã sụp người
xuống khiếp sợ.

“Bám
lấy, cậu Frodo!” Sam thì thầm vào tai Frodo. “Quay lại! Không phải đường đó. Gollum
nói không phải, và riêng lần này tôi đồng ý với gã.”

Frodo
quệt tay qua trán và dứt ánh mắt khỏi thành phố trên đồi. Tòa tháp rực rỡ đã quyến
rũ cậu, và cậu đã phải đấu tranh với nỗi khao khát được chạy trên con đường tỏa
sáng dẫn đến cổng tháp. Cuối cùng, cậu cố gắng quay người lại, và trong lúc làm
vậy, cậu cảm thấy chiếc Nhẫn cưỡng lại cậu, kéo sợi dây chuyền quanh cổ cậu, và
cả mắt cậu nữa, khi cậu nhìn đi chỗ khác, dường như bị mù đi trong chốc lát. Bóng
tối phía trước cậu chẳng thể bị chọc thủng.

Gollum,
bò trên mặt đất như một con thú sợ sệt, sắp lẩn mất vào bóng đêm. Còn Sam vừa hỗ
trợ và dẫn đường cho cậu chủ đang loạng choạng vừa cố bám theo sau gã nhanh hết
sức mình. Không xa ở bờ bên này dòng nước có một khoảng mở trên vách đá bên đường.
Họ chui qua chỗ này, và Sam nhận thấy họ đang đi trên một đường mòn hẹp lúc đầu
còn tỏa sáng lờ mờ, giống con đường chính, cho đến khi trèo lên khỏi những vạt cỏ
có loài hoa chết chóc nó bắt đầu mờ dần, trở nên tối tăm, và uốn lượn khúc khuỷu
lên mặt phía Bắc thung lũng.

Hai
chàng Hobbit lê bước bên nhau theo đường mòn, họ chẳng thể nhìn thấy Gollum ở phía
trước, chỉ trừ những lúc gã trở lại ra hiệu cho họ theo. Những lúc đó mắt gã lóe
lên ánh sáng màu xanh trắng, có lẽ là phản chiếu thứ ánh sáng Morgul gớm ghiếc,
hoặc được nhen nhóm bởi tâm trạng tương ứng trong lòng gã. Frodo và Sam lúc nào
cũng nhận thấy thứ ánh sáng ma quái và hai hốc mắt tối tăm đó, trong lúc liên tục
liếc nhìn một cách sợ sệt qua vai họ, và liên tục đưa mắt trở lại tìm kiếm đường
mòn mỗi lúc một tăm tối. Họ gắng gượng bước đi chậm chạp. Khi vượt ra khỏi vùng
hôi thối và hơi bốc từ dòng nước độc họ mới thở dễ dàng hơn và đầu óc cũng vì thế
mà tỉnh táo hơn; nhưng lúc này chân tay họ lại mỏi rã, cứ như họ đã bước đi cả đêm
với gánh nặng trên lưng, hoặc đã bơi ngược dòng nước triều dâng suốt bao lâu. Cuối
cùng họ chẳng thể tiếp tục đi nữa nếu không nghỉ.

Frodo
dừng lại ngồi xuống một tảng đá. Lúc này họ đã trèo lên đỉnh một gò đá lớn trơ trọi.
Phía trước họ có một hốc ăn vào bờ thung lũng, con đường mòn vòng qua đó rồi tiếp
tục đi, chẳng hơn gì một gờ đá rộng nhìn ra vực sâu bên phải; lại tiếp tục bò lên
xuyên qua mặt núi dốc đứng hướng về phía Nam, cho đến khi mất hút vào bức màn tăm
tối phía trên.

“Tôi
phải nghỉ một lát, Sam ạ,” Frodo thì thầm. “Tôi thấy nặng nề quá, Sam thân mến,
nặng nề vô cùng. Tôi không biết có thể mang nó đi được bao xa nữa? Dù sao thì tôi
cũng phải nghỉ ngơi trước khi ta mạo hiểm đi vào đó.” Cậu chỉ con đường mòn hẹp
phía trước.

“Suỵtt!
Suỵt!” Gollum vừa rít vừa vội vã chạy lại phía họ, “Suỵt!” ngón tay gã đặt lên môi
và lắc đầu liên hồi. Một tay gã kéo áo Frodo, một tay chỉ về phía đường mòn; nhưng
Frodo không nhúc nhích.

“Chưa
đâu,” cậu nói, “chưa đâu.” Đang đè lên cậu lúc này là một thứ còn hơn cả sự mệt
mỏi; như thể một lời nguyền nặng nề nào đó đã yểm lên tâm trí và thân thể cậu. “Ta
phải nghỉ,” cậu lẩm bẩm.

Nghe
đến đây Gollum trở nên sợ hãi và lo âu đến mức gã lại phải lên tiếng, những tiếng
rít phát ra từ sau bàn tay che như để tránh khỏi rơi vào tai những kẻ nghe lỏm vô
hình trong không khí. “Không phải ở đây, không. Đừng nghỉ ở đây. Ngốc! Những con
mắt có thể thấy chúng ta. Khi ra đến cầu chúng sẽ thấy chúng ta. Đi thôi! Trèo,
trèo nào!”

“Nào,
cậu Frodo,” Sam nói. “Gã lại nói đúng đấy. Chúng ta không được ở lại đây.”

“Được
rồi,” Frodo nói bằng một giọng xa xăm, như thể đang nói trong lúc nửa tỉnh nửa mê.
“Tôi sẽ cố.” Cậu mệt mỏi đứng dậy.

Nhưng
đã quá muộn. Ngay lúc đó nền đá rung chuyển dữ dội bên dưới bọn họ. Một tiếng ầm
lớn, lớn chưa từng nghe thấy, rền vang trong lòng đất và vọng khắp dãy núi. Rồi
đột nhiên một ánh chớp đỏ lóe lên. Từ tít bên kia dãy núi phía Đông nó tỏa lên trời
và nhuộm đỏ những đám mây đang sà thấp một màu đỏ ruộm. Giữa thung lũng âm u chỉ
có ánh sáng lạnh lẽo chết chóc, ánh chớp đó trông thật tàn bạo và dữ dội. Những
chóp đá và sống núi như dao mẻ vụt hiện ra đen đúa trên nền lửa đang ngùn ngụt bốc
lên ở Gorgorth. Rồi tiếp theo là một tiếng sấm lớn.


Minas Morgul trả lời. Một loạt ánh chớp trắng lóa lóe lên: những lưỡi lửa xanh đánh
ra nhằng nhịt từ tòa tháp và từ vòng đồi bao quanh trúng vào những đám mây ủ rũ.
Mặt đất rên xiết; rồi từ phía tòa thành một tiếng thét vang lên. Lẫn giữa những
tiếng thét âm vực cao như tiếng chim săn mồi, và tiếng ngựa hí hoang dại vì điên
giận và sợ hãi, là một tiếng lanh lảnh xé tan bầu không khí, run rẩy rồi nhanh chóng
vút lên tới một âm vực chói lói vượt ra khỏi giới hạn của thính giác. Hai chàng
Hobbit xoay mình về phía nó, rồi nằm xoài xuống, hai tay bịt chặt lấy tai.

Khi
âm thanh khủng khiếp đó lắng xuống chỉ còn là tiếng rên rỉ bệnh hoạn rồi im bặt,
Frodo mới từ từ ngẩng đầu lên. Bên kia thung lũng hẹp, giờ đây gần như ngang tầm
mắt cậu, những bức tường của tòa thành xấu xa đứng đó, và cái cổng đen ngòm, hình
thù như cái miệng há ra với hàm răng lấp lánh, đang mở rộng. Và từ trong cổng một
đội quân tiến ra.

Cả
đội quân đều trùm áo đen và tối như màn đêm. Trên nền bức tường thành mờ ảo và đá
lát đường sáng rõ, Frodo nhìn thấy chúng, những hình thù nhỏ bé màu đen xếp thành
hàng lối, đang hành quân nhanh chóng mà lặng lẽ, ào ra bên ngoài như một dòng chảy
bất tận. Phía trước chúng là đội kị binh đông đảo di chuyển như những cái bóng chỉnh
tề hàng lối, và dẫn đầu là một tên trông to lớn hơn tất thảy: một kị sĩ, toàn thân
đen tuyền, chỉ trừ trên đầu đội mũ trùm của hắn là cái mũ trụ trông như vương miện,
lập lòe một thứ ánh sáng nguy hiểm. Lúc này hắn đã tiến đến gần chiếc cầu bên dưới,
và ánh mắt Frodo cứ đăm đăm dõi theo hắn, không thể chớp mắt ngoảnh đi. Phải chăng
đó là Thủ Lĩnh Chín Kị Sĩ trở xuống mặt đất để dẫn đội quân kinh tởm của mình ra
trận? Đây, đúng vậy, đây chính là tên vua ma quái đã hạ gục Người Mang Nhẫn bằng
bàn tay lạnh lẽo mang lưỡi dao chết chóc. Vết thương cũ nhói lên đau đớn cùng cơn
ớn lạnh lan đến tận trái tim Frodo.

Những
suy nghĩ khiếp đảm đó còn chưa thôi giày vò cậu và trói buộc cậu như thể bằng phép
thuật thì đột nhiên tên kị sĩ dừng lại, ngay trước đầu cầu, và đằng sau hắn, cả
đoàn quân cũng đứng im. Tất cả đều ngưng trệ trong bầu tĩnh lặng chết chóc. Có lẽ
chiếc Nhẫn đã cất tiếng gọi tên Ma Chúa, và trong chốc lát hắn bồn chồn, cảm thấy
một quyền năng khác ngay bên trong thung lũng của hắn. Cái đầu đen chụp mũ hình
vương miện quay hết bên này đến bên khác trong sợ hãi, quét qua vùng bóng tối bằng
cặp mắt không ai trông thấy. Frodo chờ đợi, cựa quậy cũng không còn nổi như chú
chim thấy con rắn đang lao tới. Và trong lúc chờ đợi, cậu cảm thấy thôi thúc hơn
bất cứ khi nào, một mệnh lệnh bắt cậu phải đeo chiếc Nhẫn vào. Nhưng dù sức ép lớn
đến đâu, giờ đây cậu lại thấy không hề muốn khuất phục nó. Cậu biết rằng chiếc Nhẫn
sẽ chỉ phản bội cậu, và cậu không có, chưa có đủ quyền năng để đối đầu với tên vua
Morgul ngay cả nếu có đeo nó vào. Nhưng ý chí cậu không còn đáp lại mệnh lệnh đó
nữa, cho dù vẫn đang thất thần vì sợ hãi, và cậu chỉ cảm thấy một quyền năng thật
lớn lao từ bên ngoài không ngớt táp lên mình. Nó túm lấy bàn tay Frodo, và trong
lúc tâm trí cậu theo dõi nó, không mong muốn nhưng hồi hộp chờ xem (như thể cậu
đang xem một câu chuyện cổ xa xôi nào đó), nó dịch chuyển bàn tay từng chút một
về phía sợi dây chuyền đeo trên cổ cậu. Rồi ý chí cậu thức tỉnh; nó từ từ đẩy bàn
tay lại và đặt nó lên một thứ khác, một thứ đang nằm ẩn mình gần ngực cậu. Thứ đó
có vẻ lạnh và cứng khi cậu nắm lấy: lọ nước của Galadriel, được trân quý từ bao
lâu nay, và suýt bị lãng quên cho đến tận giờ phút đó. Khi cậu chạm vào nó, trong
chốc lát toàn bộ ý nghĩ về chiếc Nhẫn đều bị xua ra khỏi tâm trí cậu. Cậu thở hắt
rồi gục đầu xuống.

Ngay
lúc đó tên Vua Ma quay đi rồi thúc ngựa phi qua cầu, toàn bộ đội quân đen tối của
hắn bám theo sau. Có lẽ những chiếc áo choàng tiên đã lừa được con mắt vô hình của
hắn, còn tâm trí mới được củng cố của kẻ thù nhỏ bé của hắn cũng đã gạt đi ý nghĩ
của hắn. Nhưng hắn lại đang vội vã. Thời khắc đã điểm, theo mệnh lệnh của Chủ Nhân
vĩ đại, hắn buộc phải hành quân tuyên chiến về phía Tây.

Chẳng
bao lâu sau hắn đã đi qua, như một bóng đen hòa vào bóng đêm, rồi xuống con đường
quanh co, và phía sau hắn triền miên những hàng ngũ đen đúa băng qua cây cầu. Chưa
khi nào, kể từ thời đại oai hùng của Isildur, thung lũng đó xuất đi một đội quân
hùng hậu đến vậy; chưa một đội quân nào ác liệt và được trang bị mạnh mẽ đến vậy
từng đánh vào khúc cạn dòng Anduin; thế nhưng Mordor mới chỉ xuất ra một đội, mà
vẫn chưa phải đội quân hùng mạnh nhất của Mordor.

Frodo
rùng mình. Đột nhiên trái tim cậu nhớ lại Faramir. “Rốt cục cơn bão đã bùng ra,”
cậu nghĩ thầm. “Dàn gươm giáo khổng lồ này đang tiến về phía Osgilliath. Liệu Faramir
có ngăn chặn kịp thời không? Anh ấy đã đoán trước, nhưng anh ấy có biết vào lúc
nào không? Và giờ đây ai có thể bảo vệ khúc cạn khi đích thân Vua của Chín Kị Sĩ
xung trận? Và cả những đội quân khác nữa cũng sẽ xung trận. Mình đến quá muộn rồi.
Mất hết rồi. Mình đã mắc kẹt quá lâu trên đường. Mất hết rồi. Ngay cả nếu nhiệm
vụ của mình được hoàn thành, sẽ chẳng có ai biết đến. Sẽ chẳng còn ai nghe mình
kể. Rồi việc này sẽ trở nên vô nghĩa.” Không thể chịu đựng nổi phút yếu lòng, cậu
khóc. Đội quân của Morgul vẫn rầm rập băng qua cây cầu.

Rồi
từ mãi xa xôi, như thể xuất hiện từ những kí ức thời ở Quận, một sáng sớm có chút
nắng vừa hé rạng, khi ngày mới cất tiếng gọi và những cánh cửa mở rộng, cậu nghe
thấy giọng Sam cất lên. “Dậy đi, cậu Frodo! Dậy đi!” Nếu giọng nói có thêm vào:
“Bữa sáng của cậu xong xuôi rồi,” chắc cậu cũng khó mà cảm thấy ngạc nhiên. Nhưng
dĩ nhiên là Sam đang thúc giục. “Dậy đi, cậu Frodo! Chúng đi rồi,” chú nói.

Một
tiếng rầm khô khốc vang lên. Những cánh cổng Minas Morgul đã đóng lại. Hàng giáo
cuối cùng cũng đã biến mất dưới con đường. Tòa tháp vẫn ngạo nghễ bên kia thung
lũng, nhưng ánh sáng thì đã mờ dần bên trong. Cả tòa hành lại rơi vào một vùng tối
tăm và im lìm. Song nó vẫn toát ra vẻ đầy cảnh giác.

“Dậy
đi, cậu Frodo! Chúng đi rồi, và chúng ta cũng phải đi thôi. Vẫn còn thứ gì đó đang
sống trong đó, thứ gì đó có mắt, hoặc có tâm trí biết nhìn, nếu cậu hiểu ý tôi;
và chúng ta càng lưu lại lâu ở một nơi thì nó sẽ càng sớm phát hiện ra chúng ta.
Đi thôi, cậu Frodo!”

Frodo
ngẩng đầu lên, rồi đứng dậy. Nỗi tuyệt vọng vẫn chưa nguôi, nhưng giờ khắc yếu đuối
thì đã qua. Cậu thậm chí còn hé ra một nụ cười dữ dội, giờ đây cậu cảm thấy cũng
rõ ràng như lúc trước vừa cảm thấy điều ngược lại, rằng việc gì phải làm, thì cậu
sẽ phải làm, nếu có thể và rằng dù Faramir hay Aragorn hay Elrond hay Galadriel
hay Gandalf hay bất cứ ai khác có biết về việc này hay không thì đấy cũng không
phải là mục đích. Cậu cầm lấy cây gậy bằng một tay, còn tay kia nắm lọ nước. Khi
nhìn thấy ánh sáng trong veo đang tỏa qua kẽ ngón tay, cậu nhét nó vào ngực áo và
giữ nó áp vào trái tim. Rồi quay người khỏi tòa thành Morgul, giờ không hơn gì một
quầng xám le lói phía bên kia vực thẳm tối tăm, cậu chuẩn bị đi theo con đường dẫn
lên trên.


vẻ như Gollum đã bò theo gờ đá mà lẩn vào bóng đêm khi cổng Minas Morgul mở ra,
bỏ lại hai chàng Hobbit nằm đó. Lúc này gã mon men quay lại, hai hàm răng đập vào
nhau lộp cộp còn những ngón tay thì bật răng rắc. “Ngu xuẩn! Ngờ nghệch!” gã rít
lên. “Khẩn trương nào! Họ chớ nghĩ nguy hiểm đã qua. Chưa đâu. Khẩn trương nào!”

Họ
không trả lời, chỉ theo gã trèo lên gờ đá cheo leo. Cả hai bọn họ đều chẳng lấy
gì làm thích thú, nhất là sau khi đã đối mặt với bao nhiêu hiểm nguy khác; thế nhưng
quãng trèo cũng không lâu. Chỉ chốc lát con đường mòn dẫn đến một góc quành gấp
nơi mặt núi lại nhô ra, và tới đó nó đột nhiên đi vào một khe đá hẹp. Họ đã đến
cầu thang đầu tiên mà Gollum nói tới. Màn đêm đã gần như buông kín, và họ chẳng
hề thấy gì ngoài tầm với tay; thế nhưng cách vài bộ ở phía trên, đôi mắt Gollum
lóe lên nhàn nhạt khi gã quay về phía họ.

“Cẩn
thận!” gã thì thầm. “Bậc thang. Nhiều lắm. Cẩn thận đấy!”


nhiên họ cần phải cẩn thận. Thoạt tiên Frodo và Sam cảm thấy dễ chịu hơn vì giờ
có vách đá ở hai bên, thế nhưng lối cầu thang lại gần dốc đứng như một chiếc thang
dựng, và càng đi lên họ càng ý thức được rõ ràng hơn cú rơi vời vợi đang chực sẵn
phía sau. Những bậc thang đều rất hẹp, khoảng cách không đều, hơn nữa lại rất khó
lường: mép bậc đều mòn nhẵn thín, nhiều bậc vỡ vụn, nhiều bậc vừa đặt chân lên đã
nứt toác. Hai chàng Hobbit vẫn gắng sức tiến lên, cho đến khi rốt cục phải dùng
những ngón tay tuyệt vọng bám vào bậc thang phía trước, và buộc đầu gối đang đau
đớn phải co rồi duỗi; dải bậc thang càng ăn sâu vào sườn núi dựng đứng, những bức
tường đá trên đầu họ càng vươn lên cao mãi.

Cuối
cùng, ngay khi cảm thấy không chịu đựng thêm được nữa, họ lại thấy cặp mắt Gollum
đang ngó xuống họ chăm chú. “Chúng ta lên được rồi,” gã thì thầm. “Đã qua cầu thang
đầu tiên. Hobbit thông minh trèo được cao, thông minh lắm. Chỉ vài bậc thấp bé nữa
là xong, phải.”

Sam
và Frodo, lúc này đang choáng váng và vô cùng mệt mỏi, tiếp tục bám theo gã, trèo
lên bậc thang cuối cùng, rồi ngồi phịch xuống xoa bóp chân cẳng và đầu gối. Họ đang
ở trên hành lang tối tăm dường như vẫn tiếp tục đi lên phía trước, cho dù thoải
hơn và không có bậc thang nào. Gollum chẳng để họ nghỉ ngơi lâu.

“Vẫn
còn một cầu thang nữa,” gã nói. “Một cầu thang dài hơn nhiều. Hãy nghỉ khi ta đến
đỉnh cầu thang tới. Chưa nghỉ bây giờ.”

Sam
rên rỉ. “Ngươi vừa nói dài hơn hả?” chú hỏi.

“Phải,
phải, dài hơn,” Gollum nói. “Nhưng không khó lắm đâu. Hobbit đã leo Cầu Thang Thẳng.
Sắp tới là Cầu Thang Xoắn.”

“Và
sau đó là gì nữa?” Sam hỏi.

“Rồi
chúng ta sẽ biết,” Gollum nói nhỏ. “Ồ phải, rồi chúng ta sẽ biết!”

“Ta
tưởng ngươi nói có một đường hầm,” Sam nói. “Chẳng có đường hầm nào cho chúng ta
chui qua sao?”

“Ồ
có chứ, có một đường hầm,” Gollum nói. “Nhưng Hobbit có thể nghỉ trước khi đến đó.
Nếu họ qua được, họ sẽ lên gần đến đỉnh. Rất gần, nếu họ qua được. Ồ phải!”

Frodo
rùng mình. Chặng leo thang khiến cậu vã mồ hôi, thế nhưng giờ đây cậu lại cảm thấy
rét và nhớp nháp, đã vậy dọc theo hành lang tăm tối còn có cơn gió lạnh từ những
tầng cao vô hình phía trên thổi xuống. Cậu đứng dậy giũ mình. “Vậy thì tiếp tục
thôi!” cậu nói. “Đây không phải chỗ để nghỉ.”

Hành
lang dường như còn đi thêm hàng dặm nữa, và lúc nào luồng khí lạnh cũng thổi qua
họ, họ càng đi nó càng mạnh đến độ biến thành cơn gió lạnh thấu xương. Dãy núi dường
như đang cố phả hơi thở chết chóc khuất phục họ, đẩy lui họ khỏi những bí ẩn ở trên
cao, hoặc thổi bay họ vào bóng tối bên dưới. Họ chỉ biết mình đã đến điểm kết thúc
khi đột nhiên tay phải họ không còn sờ thấy vách đá nữa. Họ chẳng nhìn thấy gì nhiều.
Tất cả chỉ là những khối đen không hình không dạng khổng lồ và những cái bóng màu
xám thẫm hiện ra lù lù phía trên và khắp xung quanh, nhưng thỉnh thoảng lại có ánh
đỏ lờ mờ lóe lên dưới những đám mây đang sà xuống, và trong chốc lát họ thấy những
đỉnh núi cao chót vót, ở phía trước và cả hai bên, như những cột trụ đỡ lấy tấm
trần khổng lồ đang trĩu xuống. Có vẻ như họ vừa mới trèo hàng trăm bộ và lên đến
một thềm đá rộng. Bên trái họ là vách đá, còn bên phải họ là vực sâu.

Báo cáo nội dung xấu

Chi phí đọc tác phẩm trên Gác rất rẻ, 100 độc giả đọc mới đủ phí cho nhóm dịch, nên mong các bạn đừng copy.

Hệ thống sẽ tự động khóa các tài khoản có dấu hiệu cào nội dung.