Cung – Mê Tâm Ký - Quyển V - Chương 18 - 19
Quyển 5 – Chương 18
Cùng nhau nhìn lại
quá khứ(1)
Qua một hồi lại không nghe thấy động tĩnh gì, Tú Linh ở bên
ngoài bắt đầu luống cuống, cứ thế mà muốn vọt vào, khiến Thường Phúc ôm cổ.
Thường Phúc thấp giọng kêu: “Bà nội của ta, người yên tĩnh một chút đi? Chủ tử
chúng ta có được ngày hôm nay không dễ! Người đừng có đi vào phá hư chuyện!”
Tú Linh thấy Uông Thành Hải dán lỗ tai vào, vô cùng chuyên
tâm nghe ngóng ở góc tường. Sắc mặt nàng càng tím ngắt, thật là không còn cách
nào khác, đành phải vặn lỗ tai Thường Phúc cho hả giận. Thường Phúc đau đến mức
mặt muốn biến dạng, trừng mắt nói: “Người định vặn nô tài chết sao? Đến lúc đó
đừng để nô tài lại dội sấm vào trong cung cho người coi!” Hắn cố ý nhấn mạnh
chữ “nô tài” làm Tú Linh tức giận đến mắt trợn trắng!
Bên ngoài náo loạn cả buổi, yên tĩnh một hồi, bỗng nhiên
Uông Thành Hải vẫy tay với Tú Linh, hắn nghe thấy bên trong hình như có tiếng
hoàng thượng gọi người. Tú Linh vừa thấy đã bỏ Thường Phúc lại mà đi qua, Uông
Thành Hải bên này vội vàng sai người bưng trà bánh giao cho Tú Linh.
Hoàng thượng luôn luôn để Uông Thành Hải tự mình xử lí.
Nhưng bên trong có Quý Phi, Uông Thành Hải to gan đi vào thật rất không tiện.
Thật ra thì Uông Thành Hải cảm thấy thói quen này của Quý Phi rất có ý tứ, chủ
tử trong cung phần lớn trước khi tiến cung đều là hào môn quý tộc, Quý Phi ở
nhà cũng là hô nô gọi tì. Nô tài cũng là một loại tài sản, có thể tùy ý sử dụng
và phá hủy. Vào trong cung, quy chế cấp bậc càng thêm nghiêm minh, địa vị không
ngừng tăng lên, nô tài bên người chỉ nhiều không ít, hầu hạ chủ tử khó tránh
khỏi động chạm, chủ tử chỉ cần hưởng thụ thì thôi, làm sao để ý chuyện khác?
Huống hồ thái giám đã tịnh thân, dồi dào sức lực hơn cung nữ, có một số chủ tử
lại càng dựa vào thái giám, căn bản không cần kiêng kị trước mặt nô tài! Nhưng
Quý Phi lại cực kì sĩ diện hão, hơn nữa lại không quen để thái giám hầu hạ bên
người. Uông Thành Hải đương nhiên biết điểm này của nàng, dứt khoát để cho Tú
Linh tự mình đi vào.
Bên góc điện đều là ao hồ, lớn một cái, nhỏ có bốn năm cái,
còn có tủ y phục hai mặt cùng gác lửng sánh đôi với suối nước nóng thơm mát.
Lúc này Tú Linh đi vào, nhìn rèm sa rũ xuống, như sương như khói. Nàng không
dám đi ra xa nhìn, chỉ mơ hồ thấy trên đài bên cạnh ao có bóng người! Vân Hi
đang gối đầu lên thạch đài, nhắm hai mắt nghỉ ngơi, Phi Tâm đang ngủ thiếp bên
cạnh hắn. Mới vừa rồi hai người ồn ào một trận, làm hại hắn lại muốn nàng, cuối
cùng nàng ngay cả tắm cũng chưa tắm, cứ để hắn vắt khăn nóng xoa xoa rồi ngủ.
Nằm trên nền đá nóng rất mệt, thân thể Phi Tâm mềm nhũn
thành ghềnh, hơi nóng khoan khoái, cả người cứ như tan chảy vậy, không bao lâu
thì ngủ thiếp đi. Vân Hi ngủ một lúc thì cảm thấy miệng khô, vừa rồi hai người
ầm ĩ trên tháp thành một đống lộn xộn, vốn chuẩn bị trà rượu ngon gấp mấy lần,
nhất thời thấy nàng ngủ, hắn liền muốn uống trà.
Tú Linh chậm rãi bưng trà qua, Phi Tâm đang khoác áo choàng
tắm của Vân Hi. Nàng đang ngủ trong lòng Vân Hi, vừa hay giúp hắn che một chút
cảnh xuân! Chỉ có điều hắn cũng không để ý, Vân Hi từ nhỏ lớn lên ở trong cung,
không ngại để lộ thân thể ở trước mặt nô tài, huống hồ hoàng đế lâm hạnh phi
tần, đều phải được ghi chép lại. Nô tài ở trong mắt hắn trên cơ bản chính là
công cụ có mục đích, lại nói tiếp, mấy năm nay hắn cũng đã bồi dưỡng một ít cảm
tình với Uông Thành Hải. Hắn có vẻ tịch mịch, thái hậu năm đó tuy rằng dẫn hắn
vào trong tâm cung nuôi nấng, nhưng dù sao cũng không thể như cha mẹ dân gian
đối với con cái bình thường, từ nhỏ bên người hắn đã có nhiều nhóm nô tài lượn
quanh, chỉ có chủ tớ không có bằng hữu. Nhưng thật ra Uông Thành Hải trước đây
thái hậu thấy hắn lớn hơn hoàng thượng mấy tuổi, để lại bên người hoàng thượng
chơi đùa lâu dài cũng được, cũng là bồi dưỡng một người ăn ý. Uông Thành Hải
rất hiểu việc nhìn sắc mặt Vân Hi, không giống như nô tài khác một mực chỉ biết
nghênh đón không hề thích thú. Hơn nữa đối với phương diện sinh hoạt của Vân
Hi, sự chăm sóc của hắn có thể nói là vô cùng tỉ mỉ chu đáo, tạo thành thói
quen cho Vân Hi.
Vân Hi biết một số tật xấu của Phi Tâm, vẫn cho nàng mấy bộ
màu sắc và kiểu dáng phối hợp khác nhau. Hắn thuận tay chộp tới cũng không phân
biệt là của ai. Có khi cũng không biết vì sao, hắn không tự chủ được mà nhân
nhượng một ít thói quen nhỏ của nàng mà hắn cho rằng không cần thiết. Ngay cả
Tú Linh cũng thấy, ngoại trừ kích động thì cũng có chút cảm động!
Trước kia hoàng thượng cứ nổi tính thì chẳng ngó ngàng gì
tới, làm sao còn phân biệt được chính điện thiền điện phòng khách hành lang?
Chỉ để ý niềm vui của bản thân, mặc kệ chết sống của Quý Phi. Quý Phi gãy răng
nuốt máu(*), ba năm vùng vẫy cũng không chịu để cho nô tài tới gần người. Quý
Phi ngoài mặt hòa nhã, hoàng thượng cũng không chịu cho nàng thể diện. Thái hậu
lại từng bước ép sát, một mực lấy Quý Phi làm đầu thương, Quý Phi đạp chân lên
vách núi, không một ngày sống yên ổn. Thường Phúc nói không sai, Quý Phi có
được hôm nay quả không dễ!
(*) Gãy răng nuốt máu:
thành ngữ ý nói trải qua sự đau đớn, mất mát vô cùng lớn.
Vân Hi nhìn lướt qua bên trong trà, đưa tay cầm lấy một chén
nhấp một ngụm: “Trẫm ngủ ở đây một lát, tạm thời không ra.” Tú Linh gật đầu,
nhẹ giọng đề nghị: “Vậy không bằng nô tì đưa thêm một chút nước sạch cho hoàng
thượng?” Vân Hi đáp lại, nằm xuống sát bên Phi Tâm. Trong Càn Nguyên Cung cũng
có một khối đá nóng như vậy, lớn hơn của nàng rất nhiều, chẳng qua hắn đã lâu
không nằm ngủ trên đó. Hôm nay đột nhiên cảm thấy, cho dù ở trong cung cũng có
thể cảm nhận được tinh khí núi non tươi đẹp, muốn xem đang mang tâm tình gì!
Kiếp phù du bận rộn, nhưng thỉnh thoảng tranh thủ thời gian thật là sảng khoái
khôn cùng!
Phi Tâm ngày trước không ngủ trên khối đá này. Nàng ngại
cứng. Có khi miễn cưỡng nằm một lát đã thấy muốn đi rồi. Nhưng hôm nay nàng lại
có thể ngủ một giấc thoải mái như vậy, một chút cũng không cảm thấy cấn. Thậm
chí còn có tác dụng tựa như giải lao. Khó trách mọi người nói đây thật tốt! Vân
Hi cười nhìn nàng. Một thân biếng nhác, vẻ mặt đầy xuân tình. Quả thật người
nhìn đến mê muội!
“Ngủ một buổi, lại ra nhiều mồ hôi. Ngâm một hồi đi!” Nói
xong, hắn ôm nàng, thong thả đi đến bên cạnh ao, ngồi xuống dọc theo bậc thềm.
Ngang lưng hắn là một chỗ nước xoáy, dòng nước dội lên Phi Tâm đang làm tổ
trong lòng hắn. Hí nửa mắt ngâm dần trong nước lại có chút buồn ngủ. Nước ấm
quả là thích hợp. Không giống như ao thuốc nóng kia, bên trong còn mang theo
hương sen hương lan nhàn nhạt. Hơn nữa vừa rồi nàng cũng quá mệt mỏi, chỉ dựa
vào một tí sức lực mà chống đỡ. Hắn ôm nàng cũng có phần nửa mê nửa tỉnh. Đưa
một chén nước hoa hồng cho nàng từ từ uống hai ngụm giải mệt. Cơ bắp đường cong
cả người hắn đều thả lỏng ra. Nắm tay nàng lượn qua lượn lại trong nước, giống
như một đứa trẻ nghịch nước: “Nàng nghĩ thế nào mà xem loại sách này?” Hắn vẫn
tò mò, cúi đầu nhìn nét mặt thẹn thùng của nàng.
Phi Tâm vừa mới tỉnh lại, cũng cúi đầu không nhìn hắn. Im
lặng một hồi nàng mới nói khẽ: “Sách kia là hơn hai năm trước thần thiếp để
Thường Phúc tìm giúp! Sau lại không biết ném ở đâu nên cũng không tìm ra. Ai
ngờ lại rơi trong khe hở!” Mặt nàng đỏ tía, nàng thì thào. “Lúc ấy” là trước
khi tiến cung, là vì muốn bắt chước Tuệ Quý Phi lâu dài. Thái hậu muốn mượn
nàng lấy được tâm hoàng thượng, vì lúc ấy chỉ có Ninh Hoa Phu Nhân hộ giá.
Nhưng nàng tiến cung hai năm cũng không có thành tích gì. Tuy rằng hoàng thượng
theo ý của thái hậu, cũng lập nàng làm Quý Phi, nhưng thái độ với nàng không
lạnh không nóng. Cả ngày chơi đùa với hoa, thái hậu cũng thấy nàng không có
năng lực!
Sau lại đơn giản sai Phi Tâm làm chút việc loại trừ đám phi
tần. Rõ ràng đã muốn vứt bỏ nàng. Trước lợi dụng địa vị cao của Phi Tâm đả kích
một số phi tần bà không vừa mắt. Cũng như lại lấy một người khác tùy tiện làm
nàng xuống đài.
Phi Tâm nhìn ra ý đồ của thái hậu, nhưng nàng lại không thể
phản kháng. Biết rõ còn tiếp tục như vậy thì sớm muộn gì cũng rơi vào kết cục
thân bại danh liệt, cho nên lúc ấy nàng một bên bồi dưỡng một vài nữ tử địa vị
thấp nhưng có chí khí, một bên lại tỏ ý với một số ngoại thần căm ghét Nguyễn
thị. Hết thảy đều là vì có thể tận lực giữ lại địa vị không ngã! Đương nhiên
nàng cũng tự mình tìm hiểu nguyên nhân, cho rằng hoàng thượng phiền muộn nàng
chủ yếu cũng là bởi vì nàng cứ trầm lặng mà không tỏ ra thích thú gì. Tú Linh
và Thường Phúc cũng vì thế mà thỉnh thoảng khuyên nàng sửa đổi, nàng lúc ấy
cũng nhân nhượng cả buổi mới để cho Thường Phúc chuẩn bị quyển sách để nàng học
một chút. Nhưng tính tình kia của nàng được dạy dỗ mười mấy năm, sao có thể nói
sửa liền sửa? Chỉ nhìn hai mắt cũng đã khinh bỉ bản thân, trong đầu toàn là
những thứ phi lễ chớ nhìn, rốt cuộc là không để nửa điểm vào mắt, dứt khoát vẫn
là đi đúng đường của mình. Nào biết hôm nay lại làm cho hắn giở giọng như vậy!
Vân Hi cầm tay nàng nói khẽ: “Lần trước, bởi vì tra bản án
cũ kia mà ta kéo hết đám ngoại thần có liên quan với nàng ra, tuy nói là thái
hậu vô cùng kinh hoàng nhưng về sau cũng không có ai lại mượn việc này tìm nợ
cũ!”
Nàng hiểu ý hắn, một lần đơn giản sạch sẽ, về sau chớ lật
lại vụ này. Nhất thời nàng dựa vào vai hắn nói: “Thần thiếp có thể làm Quý Phi,
cũng là nhờ vào sự chèo chống của thái hậu. Nếu không có thái hậu, thần thiếp
tuyệt đối không có ngày hôm nay! Về sau thái hậu cảm thấy thần thiếp vô năng,
cũng không thể giữ được tâm hoàng thượng, thần thiếp sợ thái hậu sẽ có một ngày
tức giận, cho nên...” Phi Tâm mím môi, giương mắt nhìn hắn, nói tiếp, “Thần
thiếp nghĩ rằng chết già ở trong cung này cũng được, cuối cùng triều đình có
thể gia phong cho phụ thân.”
Hắn cúi đầu nhìn nàng, nay hắn tất nhiên là hiểu ra. Nàng
bắt chước Nguyễn Tuệ, là cách duy nhất có thể giúp nàng tồn tại ở đây. Nàng chỉ
muốn ở đây đến già, đến chết. Thứ nàng muốn, chỉ dùng cả đời mình đổi lấy nền
tảng vinh quang của nhà Lạc Chính. Vào cung lâu dài, triều đình sẽ căn cứ vào
thời gian phi tần ở trong cung mà dần dần gia phong cho gia tộc, đến khi chết
lại phong thêm một lần. Nàng muốn trụ ở đây, có thể chết nhưng không thể ngã,
cho dù phải chết cũng phải chết trong quang vinh!
Hắn quấn tóc nàng lại, đen nhánh trơn mềm nhưng vững chắc.
Những chuyện này, nàng cũng không chịu nói, là hắn về sau từ từ mới hiểu được.
Tình cảm với nàng càng sâu, hắn càng hiểu rõ. Nay nghe nàng nói, lại càng thêm
nhận thức một chuyện khác trong lòng. Nàng chịu nói với hắn, chỉ biết nói với
hắn!
“Năm đó trước khi tiến cung, chỉ là muốn nếu có thể qua ba
vòng vào hoàng cung, cho dù không được sắc phong thì kém nhất cũng có thể làm
một nữ quan, phân đến Lục thượng làm việc vài năm, đến lúc đó trong nhà cũng có
thể thêm thể diện. Nếu có thể khá hơn chút, hoặc là có thể được chỉ hôn cho
hoàng thân quốc thích, cả nhà cũng coi như bấu víu được hoàng thân. Còn nếu khá
hơn nữa…” Nàng hơi cười cười, dung nhan hết sức động lòng người, “Những thứ
thần thiếp và cả nhà muốn đều quá đơn giản, nào biết vừa tới hoàng thành, ti
nha trong phủ ngoại trú liền ném bài tử ra. Thần thiếp mang theo rất nhiều
tiền, lại không biết chuẩn bị như thế nào! Lúc ở quan dịch, thần thiếp cứ nghĩ
trong nhà đang tha thiết chờ đợi, lúc ấy đã cho rằng coi như chết thật rồi!”
“Ai ngờ không quá vài ngày, trong cung lại tới nữa, nói có
tú nữ trúng tuyển vì bị bệnh mà thoát bài, cho người ta bổ sung thay vào. Thần
thiếp chỉ cho là vận khí quá tốt, làm sao biết được là thái hậu thấy thần thiếp
trong danh sách thì cố ý đề bạt!” Phi Tâm nửa khép mắt thì thầm, “Gặp thái hậu,
thần thiếp liền hiểu được. Tiến cung là cơ hội duy nhất của thần thiếp, nhưng
lần này vừa vào lại khó gặp gió êm sóng lặng. Nếu bởi vì e ngại mà không chịu,
làm sao có mặt mũi gặp người nhà ở Hoài An!”
Thời gian trôi qua, đầu mùa xuân năm Tuyên Bình thứ mười
hai, nàng mang theo hi vọng của một nhà ngàn dặm xa xôi mà đến. Đó là lần đầu
tiên trong cuộc đời nàng bước ra khỏi gia môn, lần đầu tiên, cho dù đi hơn ngàn
dặm về phía bắc, đi vào trung tâm giàu có nhất, hoa lệ nhất Cẩm Thái!
Quyển 5 – Chương 19
Cùng nhau nhìn lại
quá khứ(2)
Đến kinh thành Vĩnh An, sầm uất phồn thịnh không cần phải
nói. Bên trong hoàng thành, nhà cửa chỗ nào cũng có, vương phủ cao quý, thế gia
đại tộc, danh môn quý thích, đều ở kinh đô! Ở Hoài An, nàng có thể đứng đầu
trúng tuyển, nhưng đến kinh thành, Hoài An lại được tính là cái gì? Chẳng qua
chỉ là một cái xó nho nhỏ giữa hàng ngàn hàng vạn miếng đất.
Tú nữ các nơi đưa đến đều là danh môn khuê tú. Nàng chỉ là
một nữ nhi của tiểu quan giám sát lương thực, nội phủ ném bài tử của nàng, dù
sao cũng hợp lí!
Phi Tâm vẫn nhớ rõ ngày đó gặp thái hậu, trong cung vòng
quanh uốn lượn, thềm cao điện dày, ngói xanh tường đỏ, trong cung cũng nói, hai
bên đều là đèn lồng ngọc lưu li. Nơi này từng ngọn cây cọng cỏ, từng cục gạch
từng viên gói, đều khắc ghi cao quý và tôn vinh, cũng chứng kiến hèn mọn và suy
bại. Nơi này có thể thực hiện tất cả giấc mộng của nàng, đi trên con đường đến
Thọ Xuân Cung này, tuy là làm cho lưng nàng đổ mồ hôi lạnh, nhưng nhiệt huyết trong
lòng lại sôi trào. Là sợ hãi hay là kích động, lúc này nàng đã không thể xác
định được nữa. Nàng chỉ biết, nàng, nhất định phải ở đây!
Chỉ có ở lại, nhà Lạc Chính mới có hi vọng. Chỉ có ở lại,
mười sáu năm nàng khổ sở chống đỡ mới có ý nghĩa! Cho nên, mặc kệ là lí do gì,
nàng nhất định phải bám trụ nơi hoa lệ nhất, dùng hết toàn lực mà ở lại.
Thái hậu nói, nàng trời sinh giống Tuệ Quý Phi đã mất, cho
nên đặc biệt muốn nàng vào đây, xem như cho hoàng thượng chút an ủi. Phi Tâm
cũng không ngu ngốc, sự tình đương nhiên không chỉ có như thế. Nếu không, thái
hậu không cần phải tự mình tiếp xúc với một nữ nhi tiểu quan trông coi lương
thực ở miền Nam, vô quyền vô thế. Đây là cơ hội duy nhất để nàng bước vào bên
trong nơi ngói xanh tường đỏ này, cho dù muốn nàng làm cái gì, nàng cũng đều
vâng theo!
Quả nhiên, ba vòng tuyển chọn thuận lợi thông qua. Trở thành
người cuối cùng trong số tám – mười người được điểm phong, chịu sự huấn luyện
cung quy ở Khánh Tường Điện, trừ cái đó ra, nàng còn phải học tập mỗi lời nói
mỗi hành động của Tuệ Quý Phi, thần thái cử chỉ, muốn nàng vui cười, giọng nói
dáng điệu thế nào đều giống như thật. Những cô gái kia ở cùng nàng, thiên tư
bách mĩ, oanh bay bướm lượn. Các nàng thường xuyên bàn luận chưa bao giờ gặp
mặt thánh thượng, nói thánh thượng tuổi tương đương với các nàng. Nàng lại
không nghĩ giống với các nàng! Chẳng qua đây là chuyện mà nàng không thể chọn,
nay nàng chỉ là con cờ trong tay người khác. Nhưng tuy là binh sĩ nhỏ nhất,
nàng cũng biết bày mưu tính kế. Nếu nàng đã vào đây thì sẽ không dễ dàng ngã
xuống, làm quân cờ của ai cũng không sao cả, bị người lợi dụng cũng không hề
gì. Từ khi nàng bước vào cấm cung, trống trận đã đánh vang!
Vân Hi rũ mắt nhìn sắc mặt của nàng, lời của nàng làm cho
hắn trở lại mùa xuân năm năm trước! Thật ra thì hắn giống như nàng, bọn họ đều
như là bị tầng tầng lớp lớp mãnh thú bao vây cẩn thận che giấu nanh vuốt của
mình, cố sức ra vẻ nhu thuận hay sáng rỡ, đè xuống lo lắng trong lòng. Lúc mới
gặp nàng hắn đã hiểu được ý đồ của thái hậu. Hắn cũng không ngại bên người tất
cả đều là nữ nhân có dụng tâm kín đáo, trong cung luôn luôn như thế, thật thật
giả giả cũng không cần phải phân biệt quá rõ ràng. Trong cung không tranh đấu
thì sẽ bỏ mạng, kẻ yếu vĩnh viễn sẽ bị giẫm đạp.
Nàng bắt chước Nguyễn Tuệ thật ra khiến hắn cảm thấy có chút
kì quái. Ánh mắt của nàng chưa bao giờ nhìn hắn! Nàng vào cung làm phi, mưu cầu
địa vị cao, không ngại làm thế thân, không ngại trở thành đao phủ của thái hậu,
cũng không nhìn hắn? Nàng tiến cung, nhiệm vụ hàng đầu là mượn hình ảnh người
khác lấy được thánh tâm, lại đạt được mục đích khống chế của hắn. Đây đương
nhiên là thái hậu tình nguyện, nhưng đây cũng là chuyện nàng nhất định phải
hoàn thành cho thái hậu khi tiến cung. Nhưng mà sau khi nàng được phong Chiêu
Hoa Phu Nhân, nàng dường như đem càng nhiều tinh lực đặt trong hoàn cảnh mới mà
ném hết những thứ khác ra sau đầu. Cùng tiến cung với nàng, còn có mười người, mĩ
nhân trong cung cũng tăng thêm rất nhiều. Hắn chờ xem nàng sẽ tung ra mánh khóe
gì, thế mà nàng không nhúc nhích cả một năm trời!
Vân Hi nhớ lại thì mỉm cười: “Lúc trước nếu nàng không như
thế, sẽ không có ta và nàng cận kề nhau ngày hôm nay.” Khẽ thở dài một tiếng,
đột nhiên nhớ tới chuyện nàng sắp xếp ở trong Thọ Xuân Cung, hắn liền nói: “Năm
đó mấy chuyện hư hỏng này nàng cũng đều nhớ được hết, vậy mà chuyện hai mươi
vạn lượng lại không ổn thỏa được?”
Phi Tâm đỏ mặt, cúi đầu xuống: “Lúc trước vào đây nghe người
ta nói, trong cung bất cứ cung nữ nào đều có thể so với một tiểu thư thích tự
phụ, làm sao nhìn ra món tiền nhỏ này? Cho nên phàm là khen thưởng đều năm
lượng mười lượng, hơi có diện mạo thì hai ba mươi? Về sau mới biết, nô tài
trong cung, tất cả lớn nhỏ đều coi như hơn vạn người, sao chịu được phần thưởng
như vậy? Hoàng thượng ngày đó nhìn thần thiếp không vừa mắt, cứ muốn chèn ép
thần thiếp không cách nào sống yên ổn. Làm sao dùng đao thương? Mấy lần thưởng
tiền cho thần thiếp xong, thần thiếp liền không còn một xu dính túi!”
Vân Hi nghe vậy thì mặt phát sốt. Ngày đó cố ý muốn trị
nàng, cố tình thưởng không bao nhiêu tiền, bảo một đống người sang chỗ nàng đòi
thưởng. Ai đến nàng cũng không từ chối. Không tới một năm, nàng đã nghèo mạt
rệp! Lúc đó hắn xem đây là thú vui. Bây giờ ngẫm lại, hắn cũng không biết lúc
ấy mình nổi cơn điên gì nữa.
“Thần thiếp khi đó cũng sợ bị lột da, nhưng mà luôn luôn sĩ
diện. Không muốn nhất là tổn hại đến danh dự gia đình. Lúc ấy cũng không biết
ai đã thổi tin đồn, nói phụ thân thần thiếp là thương nhân bán trà, dựa vào
hàng giả khắp nơi mà đi lừa gạt người ta.” Phi Tâm vừa nói vừa chăm chú nhìn
Vân Hi, khiến hắn nghiến răng nghiến lợi muốn vân vê nàng.
“Ai bảo nàng không tươi cười cho ta nhìn? Thấy ta thì y như
gặp quỷ vậy. Ta giết cả nhà nàng sao?” Vân Hi cuối cùng không nhịn được, đưa
tay nhéo mặt nàng. “Ngày nào nàng cũng chỉ biết nịnh bợ thái hậu và một đám tỷ
tỷ muội muội thân cận. Sao nàng không đem đầu óc đi vào chính đạo? Còn nói có
thể? Vậy thì năng lực của nàng sẽ không có chỗ dùng!”
“Chàng kéo thiếp từ ngạc nhiên này sang ngạc nhiên khác.
Trong cung nhiều người như vậy, lúc đó truyền ra lại nói thiếp là tiện nhân!
Nếu chàng đã chán ghét thiếp thì không cần để ý đến thiếp làm gì. Dù sao chàng
cũng không đếm xỉa đến thiếp. Thái hậu cũng sẽ cho rằng thiếp vô năng. Sớm muộn
gì thiếp cũng sẽ trả hết nợ, một chút cũng không bẩn tay chàng!” Phi Tâm đột
nhiên khóc lóc, tức giận ném cái chén trong tay vào trong ao. Nàng há miệng
cũng không tự xưng “thần thiếp.” Nhất thời nói hết những chuyện chan chứa trong
lòng, hơn nữa gần đây nàng lại bị táo khí, tính tình lại không đè nén được. Vừa
nói, nước mắt nàng lại trào ra, thoáng chốc khiến hắn ngây dại. Chưa bao giờ
thấy nàng khóc lóc om sòm phát cáu như vậy. Đúng là khiến hắn ngượng ngùng, nửa
câu cũng không nói được!
Phi Tâm khóc một hồi, đột nhiên cảm thấy bản thân mình hơi
có phần quá mức, lại hít một hơi. Lén liếc hắn một cái, nàng nói: “Không đề cập
đến những chuyện này nữa nhé? Nói thêm nữa chàng lại tức giận.”
Vân Hi cúi đầu nhìn nàng, tay vẫy nước xoa mặt nàng. Hắn khẽ
cười: “Không tức giận, nàng chịu nói ra như vậy ta không tức giận gì hết.” Hắn
ôm chầm lấy nàng, “Thật ra thì nàng học được trăm ngàn thứ, chỉ có không học
được làm nũng lấy lòng nam nhân thế nào. Ta cũng học trăm ngàn thứ, chỉ không
học được thật lòng thật dạ đối xử với một nữ nhân ra sao!”
Nàng ngẩn ngơ một hồi, tựa vào hắn khóc. Vân Hi cười, mắt đã
có phần ẩm ướt: “Cuối cùng học được cũng tốt! Về sau chúng ta kề vai với nhau,
bên ngoài tất cả đều là giả cũng chẳng hề gì, tóm lại là không đánh mất sự chân
thật!” Bắt đầu từ khi nào, hắn cũng không biết. Hoặc là từ lúc phong nàng làm
Quý Phi! Khi đó sắc phong hắn tâm không cam tình không nguyện, bởi vì hắn nghĩ
đến thái hậu. Lúc ấy nàng ở trong mắt hắn chẳng qua chỉ là một tên ngu ngốc
ngụy trang thành Nguyễn Tuệ. Hắn cười thầm trong lòng, cười thầm thái hậu tự
cho là đắc kế, cười thầm Phi Tâm tự cho là có thể mượn chuyện này mà lên đời!
Từ Phu Nhân đến Quý Phi, nàng giả vờ một năm, cứ giả vờ đi, xem khi nào nàng sẽ
lộ ra mặt mũi thật của mình. Xuất thân thương nhân gian trá xảo quyệt, làm sao
xứng đáng cùng hắn sánh vai trong cung vàng điện ngọc? Thuận theo ý thái hậu,
để cho nàng làm Quý Phi, chờ xem bộ dạng đắc chí ngu xuẩn của một tên tiểu nhân
sẽ đạp nàng một cước xuống thế nào!
Nhưng mà hắn tính sai rồi, là Quý Phi cố tình như thế. Sau
đó hắn từ từ phát hiện nguyên nhân nàng vẫn không nhìn hắn. Ngoài mặt thì ra vẻ
sợ sệt, hóa ra là chưa bao giờ để hắn vào mắt! Trong mắt nàng chỉ có danh dự
gia đình, chỉ có đoan trang hiền đức. Nàng giả vờ như vậy không phải là vì muốn
hắn cắn câu, chỉ là chỉ có thể giả vờ thì mới có thể tiếp tục trụ ở đây. Thời
gian càng dài, sự kiên nhẫn của hắn càng vơi bớt, thấy nàng không thuận theo
thì tức giận! Hắn thậm chí còn có cảm giác rằng nàng không chỉ sợ hắn mà còn có
phần chán ghét hắn, ánh mắt né tránh không chịu nhìn hắn, hắn cứ lại gần thì
nàng lại như con chuột hoảng loạn trên chiếc thuyền sắp chìm! Nàng lại có thể
có dũng khí chán ghét hắn? Rốt cuộc nàng có biết mình giữ thân phận gì hay
không? Một bên muốn mượn việc trụ ở đây để đề cao thể diện cho nhà Lạc Chính, một
bên còn dám chán ghét hắn, quả thật là một nữ nhân đần độn!
Cho nên càng phải trị nàng, nàng càng sợ cái gì hắn liền
chỉnh cái đó. Thái độ của Vân Hi đối với nữ nhân luôn luôn ôn hòa, mặc kệ trong
lòng nghĩ như thế nào, ít nhất biểu hiện luôn nhã nhặn. Duy trì hậu cung giống
như duy trì triều đình vậy, mọi người hòa thuận cũng ít sinh sự. Lâu ngày, cái
gì thích hay không thích cũng đều không sao cả, tóm lại là có chút tình cảm.
Nhưng đối với Phi Tâm, hắn không ôn hòa nổi. Cũng không biết vì sao, đã không mềm
mỏng được lại càng hay tức giận. Về sau, thấy vẻ mặt sống không bằng chết của
nàng, hắn cũng khó chịu theo. Chỉnh nàng xong rồi, hắn cũng không thoải mái,
ngược lại càng phẫn nộ.
Sau cùng hắn mới hiểu ra, Lạc Chính Phi Tâm căn bản chính là
thiên ma tinh trong lòng hắn. Bọn họ quá giống nhau, có khi thậm chí như là một
khối, cho nên nàng khó chịu hắn cũng khó chịu theo. Cho nên hắn làm cho nàng
hiểu ra, dạy dỗ cũng tốt uy hiếp cũng tốt, dù sao cũng hiểu được. Không thể để
một mình hắn tự oán tự đau!
Nếu nàng không hiểu khó khăn của bọn họ cũng được. Hiểu được
rồi, lại gài bẫy nàng. Ai có thể hiểu nàng hơn hắn, nàng nhất định sẽ liều lĩnh
vì hắn! Cũng chính là vì hiểu rõ, hắn mới càng đau. Phi Tâm cảm thấy cánh tay
hắn càng siết chặt, không khỏi dán chặt hơn một chút, im lặng ở trong lòng hắn
nói không ra lời.
Đang lúc hai người không nói gì, đột nhiên nghe thấy cửa
điện có tiếng vang, cách mấy cái chụp đèn mơ hồ còn thấy bóng người lắc lư,
thỉnh thoảng còn có tiếng ho khan. Phi Tâm vừa nghe thấy thì ước chừng là đằng
trước có chuyện, Uông Thành Hải sợ lỡ chính sự nên làm chút tiếng động cho
người ta để ý. Nàng vội vàng đứng dậy giúp hắn mặc y phục, Vân Hi ôm nàng không
động đậy, cao giọng nói: “Chuyện gì, mau nói đi.”
Uông Thành Hải đáp lại: “Hoàng thượng, Tĩnh Hoa Phu Nhân qua
đây thăm Quý Phi nương nương, đang đợi ở trước điện!”
Vân Hi nghe xong thì bực mình: “Để Thường Phúc ra ngoài đuổi
nàng ta đi!” Hắn vừa đưa tay xoa đầu nàng vừa nói, “Thật đáng ghét, khó có được
thời gian nửa ngày rảnh rỗi đến đây tụ họp, không được bao lâu thì lại qua đây
thăm!”
Phi Tâm nhìn vẻ mặt của hắn, xem ra hắn hiện giờ ngay cả
muốn giả vờ hăng hái cũng không nổi. Nhưng đây là trong cung, cũng không phải
nàng là phi tần duy nhất, cứ tiếp tục như vậy cũng không hay!

