Cung – Mê Tâm Ký - Quyển I - Chương 18 - 19

Quyển 1 – Chương 18

Trước hay sau khi chết đều khó cầu

Hoàng
thượng nhanh chóng nắm bắt được chứng cứ độc hại long duệ, và đấy đương nhiên
là kết quả đạt được nhờ khổ tâm sắp xếp ba năm nay của Phi Tâm. Thái hậu xử lí
cung nữ hạ độc, nhưng vẫn còn có những người được Phi Tâm yểm hộ che giấu. Tất
cả văn tự kỉ lục bị xóa sạch, ngự y cũng chết tại nhà, bề ngoài không có dấu
hiệu gì liên quan tới thái hậu, nhưng một người mất lí trí, sắp đặt mọi việc trong
lúc hoảng loạn sẽ rất khó chu toàn, khó tránh khỏi sơ hở. Huống hồ có người
biết trước tiên cơ vẫn đang đứng bên ngoài quan sát.

Hoàng
thượng tất nhiên sẽ không xử trí thái hậu, y chỉ giúp bà ta dàn xếp ổn thỏa,
Lệnh Tông Đường cũng đành giấu nhẹm vụ việc này. Nhưng việc này khiến họ nảy
sinh vết nứt không thể nào tu bổ lại được, thái hậu vì điểm sơ hở này mà triệt
để nản lòng thoái chí. Ninh Hoa Phu Nhân càng khiến người ta kinh ngạc hơn,
ngạc nhiên lẫn sợ hãi, đứa bé sinh non, một bé gái gầy còm, khí mạch không đủ,
tâm cơ vô lực, hoàng thượng phong là Khang công chúa, ngụ ý mong muốn sớm ngày
khôi phục. Đứa bé là trưởng nữ của hoàng thượng, người mẹ thân phận cao quý,
theo lệ phải được phong làm Thụy Nguyên công chúa. Hành động này của hoàng
thượng, ai nấy hiểu rõ trong lòng, mẹ đứa bé có liên quan tới việc mưu hại long
duệ, đứa bé này nào được tôn quý đến đâu!

Mùa thu
năm nay xảy ra quá nhiều việc, thiên thu thái hậu vừa qua, lại đột nhiên có
việc phát sinh. Nhà họ Nguyễn điêu linh, Ninh Hoa Phu Nhân ở ẩn trong cung
không gặp ai, thời kì sủng vinh đã dứt.

Cuối
năm, để an ủi nỗi đau mất con của Chiêu Hoa phu nhân, nhưng vì vụ án này không
thể phán rõ, nên hoàng thượng đã gia phong Chiêu Hoa phu nhân làm Đức Phi, và
cũng ban cho cô nghi lễ hoàng kim hồng đỉnh, được mặc áo đỏ. Lễ nghi sắc phong
hoành tráng, thậm chí còn long trọng hơn cả khi Phi Tâm được sắc phong. Theo lệ
Cẩm Thái, sau khi lập hậu sẽ có kim sách kim ấn, phong phi thì chỉ có kim sách,
không kim ấn, nhưng hoàng đế vẫn ban tặng phương ấn cho Đức Phi, đồng thời
chuẩn cô ta cùng chấp trưởng hậu cung với Phi Tâm.

Đương
nhiên, lúc ấy Lâm Hiếu cũng không nuốt lời, âm thầm tặng Phi Tâm một số lượng
vàng bạc, và tất nhiên số vàng ấy hoàn toàn lọt vào trong túi hoàng thượng, Phi
Tâm chẳng qua thay y gánh cái tên mà thôi.

Từ
tháng 11 trở đi, sau khi ném vỡ cốc trà ở chỗ Phi Tâm, hoàng thượng không qua
đó nữa, liên tục hai mươi ngày đều đến Lại Âm Cung. Phi Tâm cũng biết mình đã
đến bước đường cùng rồi, nay cũng đến lúc mọi quyền hạn, cấp bậc đều nhường
Tuyết Thanh. Nói là cùng chấp trưởng hậu cung, cô thường theo ý Tuyết Thanh,
chưa bao giờ phát biểu ý riêng.

Cũng
nhờ thế, ngày tháng của cô nhàn hạ rất nhiều. Chuyện tết nhất có Chấp Hành, Cư
An chấp trưởng, Đức Phi giám sát, bọn họ làm gì Phi Tâm cũng gật đầu, hậu cung
vẫn oanh bay bướm múa, Tuyết Thanh do được hoàng thượng an ủi nên đã dần khôi
phục, và sau kì đại phong lại càng tươi tắn hơn. So với việc mất con, thực ra
ân sủng của hoàng thượng mới là liều thuốc tốt nhất, và điều Tuyết Thanh muốn,
cũng chỉ là thế.

Trải
qua nạn này, càng hiểu rõ hơn tầm quan trọng của quyền lực, huống hồ mùa xuân
năm nay mới có mười tám phi tần vào cung, ai cũng không thua kém ai. Nhưng cô
ấy không phải Phi Tâm, cái cô ấy cần là tình yêu của hoàng thượng. Càng muốn
càng nhiều, sự chiếm hữu ngày càng mạnh mẽ. Dù Phi Tâm biết như thế thì sớm
muộn hoàng thượng cũng chán ghét, nhưng cô lại không thể khuyên, nếu lỡ khuyên
răn, không chừng lại trở thành đố kị ganh ghét thì sao?

Hậu
cung trước giờ vẫn là gió chiều nào theo chiều ấy. Dạo trước gió thổi về phía
cô, nay bắt đầu thổi về Lại Âm Cung. Cúc Tuệ Cung yên ắng hẳn, Phi Tâm bình
chân như vại, nhưng Tú Linh đã có chút hối hả. Hiện nay trung cung vẫn còn bỏ
trống, Đức Phi khí thế hùng mạnh, không đảm bảo được ngày nào lại có mang. Nhìn
thấy Phi Tâm cứ ngày đêm ăn rồi chờ chết, cô nhìn đã thấy hoảng, dăm ba bữa lại
càu nhàu bên tai Phi Tâm.

Vào đại
tiệc tân niên, Hoa Mĩ Nhân vừa được sắc phong năm nay đã hiến vũ cho hoàng
thượng. Hoàng thượng trông rất vui mừng, các phi tần khác cũng không chịu thua,
tối nay thái hậu rời tiệc sớm, với lại hoàng thượng đã lâu không đến các cung
khác, tháng 11 thì cứ ở liền hơn hai mươi ngày trong Lai Âm Cung. Nhưng từ
tháng 12 thì bắt đầu trở lại như cũ, hơn nữa Đức Phi đã khỏe dần, đoán là hoàng
thượng sẽ đến các cung điều đặn như xưa, nên không khí náo nhiệt hẳn.

Hoa Mĩ
Nhân nhảy múa, Linh Tần gảy đàn, hát một đoạn nhạc. Giọng hát cũng chẳng có gì,
nhưng ca từ khiến Phi Tâm cảm thấy bất nhã, lang tình thiếp ý, tình tứ miên
man. Cái gì mà một sợi tóc xanh, đoạn đường miên miên, cô nhạn chờ gặp cơn gió,
nhớ người đẫm nước mắt... Không biết Linh Tần này lấy từ đâu ra để đến trình
diễn trước điện.

Ai ngờ
hoàng thượng lại thích màn này. Phi Tâm càng thấy khó nhìn, y lại càng thích
thú, cứ khen ngợi suốt, khiến phi tần ngày càng mạnh bạo. Chờ Hoa Mĩ Nhân nhảy
múa xong, Ngô Mĩ Nhân lại càng quá đáng, vạt áo hở lộ cả ngực, trên đó còn vẽ
một đóa hoa đào cực kì diễm lệ. Dù rằng chỉ là gia yến trong nội cung, không có
người ngoài, nhưng thái giám cung nữ hầu hạ không ít, nếu không phải Phi Tâm
nay thân mình còn lo chưa xong thì nhất định đã cả gan rời khỏi trước.

Phi Tâm
cảm thấy bất nhã, Lâm Tuyết Thanh thì ganh ghét bọn người như cuồng phong bão
táp ấy, vì hiện cô vừa khỏi cơn đại bệnh, chưa có cơ hội thi triển, huống hồ
tháng ngày trong cung, phải biết cái lợi cái hại. Cô và Phi Tâm ngồi cùng ghế,
đều ở phía dưới hoàng thượng, thấy cảnh này, cắn răng tức tối. Phi Tâm từ từ
uống rượu, trong lòng suy ngẫm cách thoát thân, theo kiểu này, không đến nửa
đêm chắc cũng không tàn tiệc.

Thực ra
hôm nay cô đã có chuẩn bị, dạo này nhàn nhã, Tú Bình trong cung cô có thói quen
cắt giấy ngày tết, Tú Bình là cao thủ trong lĩnh vực này. Phi Tâm nhàn nhã, bèn
theo cô ta học cắt rồng bay trên tường, định thừa lúc năm mới chúc mừng y. Y
vui mừng, sau này biết đâu sẽ ban cô ân điển đó. Nhưng hôm nay nhìn cảnh này,
cô mà lấy ra chắc cũng bị chê bai. Y thích phụ nữ phóng túng to gan, người cổ
hủ như cô nhìn thấy đã ghét. Hậu cung mĩ nữ như vân, cô cũng không bàn tới đoan
trang hay không, trong lòng cô tự hiểu, dù cô có giống những người này, hoàng
thượng cũng chẳng thèm để ý, trước kia để cô đắc sủng vì y cần mượn cô đặt bẫy.
Nay y đã thành công rồi, càng không thể có thiện cảm gì với cô.

Thêm
nữa, cô vào cung là do giống Tuệ Phi, và hoàng thượng vốn chẳng ưa Tuệ Phi, chỉ
là thuận tiện muốn làm thái hậu mất cảnh giác thôi. Từ khi cô vào cung, đã trở
thành một phần của kế hoạch, kế hoạch hoàn thành rồi thì phần đặt trong cung
này chỉ là cái đinh trong mắt mà thôi.

Trước
kia cô còn tưởng rằng, chỉ cần mình chấp cung có quy tắc, y tự khắc sẽ dần dần
xem trọng cô. Nay cô cũng hiểu rồi, cô chấp trưởng tốt hay không thực ra đối
với y mà nói cũng không quan trọng, chỉ nhìn vào việc thụ ấn của Đức Phi là
hiểu. Trước giờ chỉ một mình cô ôm mộng hão huyền!

Tú Linh
bảo cô không chịu cầu tiến, thực ra không phải, là cô đã nghĩ nát óc, nhưng sau
cùng cả hai bên đều không cập bến. Tuyên Bình Triều không phải Khang Định
Triều, Tuyên Bình Triều cũng không cần Hiền Phi, Tuyên Bình Đế cũng không phải Khang
Định Đế, bản thân y là một người rất giỏi bày mưu, là bậc quân biết dùng người.
Hậu cung chỉ là trò vặt vãnh với y, y muốn làm cho sóng lớn ngất trời cũng
được, muốn bốn bề lặng gió cũng được, chẳng cần đến Hiền Phi giúp y coi trông.

Cô ngày
càng cảm thấy vô vị, uống liên tục mấy li, chuốc đến mặt mày đỏ bừng, lồng ngực
khó chịu thì sẽ có cái cớ. Cô mới khẽ đứng lên, đã nhìn thấy ánh mắt Vân Hi như
lưỡi dao sắc bén đang quay về phía cô, ánh nhìn khiến cô choáng váng nửa tỉnh
nửa say. Mông đã nhích khỏi vị trí, giống như muốn xuống dưới điện trợ hứng vài
điệu nhảy.

“A, Quý
Phi cũng có hứng muốn nhảy một điệu cho trẫm xem à?” Lời châm chọc của y khiến
cô hơi run, vẫn chưa lên tiếng, Đức Phi bên cảnh đã đẩy cô một cái, sau đó nói:
“Hoàng thượng, hôm nay là đêm 30. Quý Phi tỷ tỷ múa chắc chắc sẽ rât tuyệt!” Cô
đang sầu não không nghĩ ra cách áp chế bọn đàn bà kia, nay vừa đúng mượn Phi
Tâm lấn áp khí thế bọn chúng. Trong cung đều biết, Quý Đức song phi hệt như hai
ngọn núi, tiếc là họ chung sống yên hòa, nay lại cùng chung vai vế, Quý Phi
muốn nhảy múa, ai dám làm loạn? Thoáng chốc trong điện yên ắng cả.

“Bẩm
hoàng thượng, thần thiếp không biết múa.” Phi Tâm cúi mặt, hôm nay cô uống
nhiều li, có chút say, cũng vì thế mà khiến cảm xúc ức chế của cô khó lòng kìm
nén nổi. Tú Linh phía sau đã hớt hãi, nghĩ Quý Phi cứ thế mãi, đứng trước hoàng
thượng thì cứ luôn nhát gan, như đang sợ người ta tìm thấy điểm tốt của mình.
Cô vội vàng sát đến gần, to gan nói: “Nương nương không nên quá khiêm tốn,
huống hồ hôm nay là đêm 30 tết, chẳng phải nương nương đã từng học điệu múa
trên trống sao?”

“To
gan, nô tài mà dám phát ngôn trước điện à?” Phi Tâm nóng nảy, lần đầu trong đời
cô trách mắng nô tài trước mặt hoàng thượng, khiến Tú Linh sợ đến quỳ xuống.
Phi Tâm mặt đỏ ửng: “Thần thiếp không biết múa, thần thiếp đã say, xin hoàng
thượng ân chuẩn rời tiệc.” Lời chưa dứt, người đã nhào về trước, vướng phải
chân bàn, “rầm,” cả người ngã nhoài ra! Chợt có những tiếng lẻng khẻng, li tách
rớt xuống, Phi Tâm người dính đầy thức ăn và rượu, nằm lăn xuống đất. Mọi người
trong điện mặt mày thất sắc, Đức Phi tuy đứng rất gần, nhưng dù sao thì cũng
sức yếu, nên chẳng thể kéo cô lại, còn Phi Tâm ngã xuống, bản năng sợ rượu và
thức ăn sẽ dính vào người, lùi ra sau, nấp về phía cung nữ đi theo sau cô.

Vân Hi
sắc mặt như đáy chảo, đột nhiên hét lên: “Lui ra hết!” Hoàng thượng vừa lên
tiếng, mấy cung nữ thái giám đang tính đỡ Phi Tâm vội vàng lùi lại, gập người
chào rồi lui ra hết. Chúng phi tần cũng im như thóc, tâm tư vốn định xem trò
đùa cũng tan biến, mọi người lui cả ra. Tú Linh đỡ Phi Tâm vừa định quỳ xuống,
Vân Hi lên tiếng: “Tú Linh, ngươi cũng ra ngoài.” Tú Linh không ngờ hoàng
thượng điểm đích danh cô, cô chẳng dám ngẩng đầu, chỉ dạ một tiếng, lo lắng
nhìn Phi Tâm rồi từ từ lui ra.

Rượu mà
Phi Tâm uống làm từ quả mơ, vốn không dễ say. Nhưng gần đây cô tâm trạng suy
tư, hơn nữa hôm nay lại chẳng ăn thứ gì vào bụng, vừa nãy uống liên tục nên mới
say, khiến tinh thần cô có chút phiêu dật. Nếu không cô tuyệt đối không dám nói
với hoàng thượng là không biết nhảy múa, với cá tính của cô thì sẽ không bao
giờ làm trái ý hoàng thượng, dù nhảy tệ đi chăng nữa, bảo cô nhảy, cô cũng đành
cắn răng nhảy. Nhưng bây giờ, không ai đỡ, cô đã loạng choạng đứng không vững.
Chiếc váy đầy rượu và thức ăn, ngay cả mái tóc cũng bị dính.

Cô đang
lảo đảo thì chợt bị một người kéo sang. Cô chưa kịp phản ứng, đã nghe tiếng
roẹt roẹt, chốc lát đã bị y xé sạch!

Vào
thời điểm rét đậm, cung điện cao to không hơn gì Noãn Các, dù Phi Tâm đã say
nhưng vẫn nổi rợn tóc gáy, run cầm cập trước điện. Cơn say của cô đã tỉnh một
nửa do cú ngã lúc nãy, lúc ấy đã thấy mất hết thể diện trước điện, té như thế
trước mặt phi tần, chẳng thà để cô chết đi còn hơn, nay lại còn bắt cô để lộ cơ
thể, càng khiến cô chết lặng đi!

Y tiện
tay đưa bình rượu trên bàn mình ra. Bàn y có nhiều loại rượu đủ hình dạng, dùng
kèm từng món ăn, có vàng có trắng, còn có cả rượu trái cây, bình rượu y cầm lúc
này là rượu ngon Tuyền Châu dâng hiến, rượu mạnh ngâm lâu năm. Y chẳng nói
chẳng rằng, đưa tới trước mặt cô, lúc đó chân cô đã run lẩy bẩy, gân cốt cả
người như bị rút sạch.

Y đưa
tới cô không dám không nhận, không dám xin li, nhắm mắt uống cạn bình.

“Danh
tiếng sau khi chết? Danh tiếng trước khi chết Quý Phi cũng không có, còn đòi
danh tiếng sau khi chết để làm gì?”

“Không
cần nữa...” Lần này Phi Tâm say thật rồi, là say thật hay là muốn chết, cô cũng
không rõ rồi. Trong đầu cứ nhức bưng bưng, oan uất trước giờ đã loạn cả lên.
Cảnh tượng trước mắt đã bị chia làm tám phần, nhìn cũng nhìn không rõ rồi, cô
lầm bẩm vài chữ, cả người nhẹ tênh, ngã nhào tới.

Quyển 1 – Chương 19

Tâm ý vòng vèo, tránh mũi nhọn

Phi Tâm
cảm giác mình đã nằm một giấc mơ, cô bị hoàng thượng lột sạch quần áo trước
điện, sau đó cô uống một bình rượu to. Y còn không ngừng chuốc rượu cho cô, rượu
chảy đầy người cô, sau cùng chịu hết nổi, cô dằng co, và cuối cùng cắn vào vai
y một cái!

Cô bị
giấc mơ kì lạ khiến cho sợ toát mồ hôi lạnh, trừng mắt ra, nhìn thấy màn lụa
màu xanh quen thuộc, bốn gốc giường trang trí bốn hoa văn, tua xõa xuống cũng không
lay động.

Cô tỉnh
dậy thì thấy đầu đau nhức, bèn gọi người lấy trà. Tú Linh nghe động tĩnh, khẽ
vén màn lên, Tú Thể dâng cốc trà cho cô.

“Hôm
qua...” Phi Tâm cứ cảm giác giấc mơ đó chân thật lắm, cô chợt sợ hãi, tự dưng
co rúm lên, chẳng còn dám mở miệng hỏi.

“Hôm
qua nương nương uống say ở Liễm Diễm Điện, khi rời khỏi thì té một cú, là nô tì
và Tiểu Phúc Tử đỡ nương nương về.” Tú Linh vừa lấy áo bào cho cô, vừa nói.

“Vậy
hoàng thượng…” Phi Tâm nghe xong, thở phào.

“Tối
qua hoàng thượng thấy nương nương như vậy, lại nổi giận rồi, đuổi mọi người về
hết, bãi giá hồi cung.” Tú Linh nói tiếp, “Nương nương, chuyện này nương nương
nên thỉnh tội với hoàng thượng thì tốt hơn.”

“Ừ, bổn
cung biết rồi.” Phi Tâm đã yên tâm hoàn toàn rồi. Y giận là chuyện thường tình,
Quý Phi thất lễ trước điện, đừng nói là y, ngay cả cô cũng khó chấp nhận, nhưng
dù sao cũng không đáng sợ bằng giấc mơ đó. Nếu cô dám cắn hoàng thượng, truy
cứu tội này, cả nhà Lạc Chính của cô cũng gánh không xuể.

Từ
tháng 11 đến nay, họ chỉ gặp nhau một lần trong tiệc 30 tết. Nhưng lần này, Phi
Tâm thật sự cảm thấy chán chường rồi. Trước nay cô vẫn chú trọng đoan trang
tĩnh nhã, dù y có đối xử cô thế nào, chí ít bề ngoài cô vẫn là Quý Phi cao quý,
tao nhã trước mặt các phi tần. Còn nay, mọi người đã thấy vẻ thất thố của cô,
lời đồn giết người, Phi Tâm cảm thấy không chết cũng chẳng còn ý nghĩa gì nữa!

Theo lệ
Cẩm Thái, ngày tết năm mới. Hoàng thượng phong bút từ 25 tháng chạp, phong ấn,
mùng một tháng giêng sẽ khai bút vào đại điển khánh niên của hoàng gia. Nông
dân lúc ấy đều rất nhàn hạ, tháng giêng là tháng ăn chơi, quan lại được nghỉ
phép nửa tháng, nửa tháng sau chiếu lệ trực ca; triều thần thì nghỉ phép năm
ngày, sau đó cũng luân phiên trực ca; trọng thần thì nghỉ phép ba ngày, ngày
thứ tư bắt đầu lệnh hành làm việc. Cũng có nghĩa là từ mùng 1 đến mùng 3 tháng
giêng tuy thiên tử đã khai bút, nhưng cũng không cần thượng triều thính chính,
nhưng thiên tử không có ngày nhàn hạ, ngày ngày vẫn phải xử lí chính sự. Nhưng
sau khi cử hành đại lễ toàn quốc, cơ bản cũng không có nhiều tấu chương gì, có
thể xem là thời gian nhàn nhất trong một năm.

Phi Tâm
biết phải thỉnh tội với hoàng thượng về việc đêm 30, cô tự chấp cung, hiểu rõ
nguyên tắc trong cung nhất, lúc đó cũng chẳng nghĩ ngợi van nài gì, chỉ cần làm
đúng luật là được.

Mùng
một tháng giêng khánh niên đại điển, Phi Tâm không tham dự, cô tịnh cung một
ngày. Sang mùng hai, cô thu xếp một lúc, dò la được hoàng thượng đến Khải
Nguyên Điện, bèn cùng Tú Linh sang đó. Cô không đi kiệu, cũng không ăn diện trang
điểm hoa huề, người có tội lại còn làm dáng thì càng khó tha.

Đến
Khải Nguyên Điện, thái giám bên ngoài thấy cô, vội chạy vào báo. Tục ngữ có
câu, có tật giật mình, Phi Tâm biết mình đã thất thố, thấy người khác cứ như
đang bụm miệng cười, càng thêm hớt hãi, càng không muốn chờ bên ngoài, chỉ muốn
nhanh nhanh vào trong cho xong. Nhưng ông trời không chiều lòng người, chờ khá
lâu vẫn chưa thấy ra, hệt như muốn bắt cô đứng nửa ngày trời, người qua kẻ lại
không ngớt, cô thật không chịu nổi giày vò.

Nửa
ngày sau, Uông Thành Hải cũng đi ra, vẫy phất trần cúi chào rồi để cô vào,
nhưng ngăn không cho Tú Linh vào. Khiến cô cũng cảm giác Uông Thành Hải đang
cười mỉa mai cô, cũng chẳng dám ngẩng đầu, vội vàng vào thẳng bên trong.

Uông
Thành Hải dẫn cô vào Khải Nguyên Điện, đưa đến ngự thư phòng bên cạnh. Chưa
bước vào, cô đã nghe thấy một tiếng cười giòn, khiến mặt mũi cô tối sầm.

Lúc ấy
Vân Hi đang nằm trên ghế tự bằng gỗ Tử Đàn trong thư phòng, Linh Tần đứng bên
cạnh, vừa xoa bóp vai cho y vừa liếc mắt tình tứ. Y vừa thấy Phi Tâm, gương mặt
tươi cười dịu dàng bỗng quay phắt như chuyển mùa, từ mùa xuân thành mùa đông,
lạnh lùng hỏi: “Nàng đến làm gì?”

“Thân
thiếp cung thỉnh thánh an.” Hôm nay Phi Tâm mặc bộ váy bào màu lông ngỗng, búi
mái tóc đơn giản, chỉ dùng trâm cài hai bên, ảm đạm rất nhiều so với màu hồng
diễm lệ của Linh Tần.

“Trẫm
không cần lời thỉnh an của Quý Phi.” Y dùng lời lẽ lạnh nhạt, khiến Phi Tâm đơ
người. Y không kêu đứng lên, cô đành quỳ xuống, Linh Tần cũng chẳng cần cúi
chào. Khóe môi Linh Tần hơi mỉm cười, nhưng chẳng lộ thanh sắc.

“Thần
thiếp thất thố trước điện, nên đến thỉnh tội hoàng thượng.” Phi Tâm thật không
còn cách, đành mặt dày nói cho xong.

“Quý
Phi nay đã chấp trưởng hậu cung, phi tần thất lễ tất nhiên phải xử theo cung
quy. Cần gì đến thỉnh tội với trẫm cho rắc rối?” Câu nào của y cũng như có gai,
nhưng vừa hay khiến Phi Tâm có thể tiếp lời mình muốn nói.

“Thần
thiếp uống say vào đêm 30, khiến buổi tiệc khó tiếp tục. Làm mất thể diện thánh
thượng, là nỗi nhục hậu cung, theo nguyên tắc hậu cung, nếu cung tần thất lễ sẽ
chép phạt giáo huấn Phi Đức, phạt lương bổng ba tháng, lui về cung kiểm điểm ba
tháng. Thần thiếp thân là Quý Phi, là tấm gương trong cung phi, không biết giữ
khẽ, phải phạt gấp đôi. Thần thiếp nguyện giao trả quyền chấp trưởng, không còn
mặt mũi hỏi chuyện hậu cung.” Phi Tâm chậm rãi nói.

Linh
Tần nghe xong, mừng thầm trong bụng, ẩn cư Cúc Tuệ Cung nửa năm, khác nào tự
cầu xin vào lãnh cung. Sau ửữa năm, người trỗi dậy thì đã trỗi dậy, kẻ mang
thai thì mang thai, tới lúc đó cô muốn vực dậy cũng không dễ dàng gì. Vì thế
phụ nữ hậu cung, không sợ phạt tiền, chỉ sợ tự kiểm điểm. Đánh thì không thể,
đàn bà của hoàng thượng, chỉ có hoàng thượng mới có thể đánh. Mắc phải tội, có
thể khiến cô ta chết, chứ chưa bao giờ có chuyện phi tử phải chịu đòn roi, trừ
phi cắt bỏ chức vị, đày làm tiện nô, thì mới có chuyện đó. Nhưng kiểm điểm lại
là chuyện lớn, kiểm điểm nửa năm, hoàng thượng chẳng nhớ nổi người này, chẳng
khác gì vào lãnh cung cả.

Ngọn
núi này sụp ngã, Đức Phi đó sẽ không cầm cự nổi. Xinh thì xinh đấy, nhưng nổi
trội quá thì cũng không tốt.

Lời của
Phi Tâm, thật ra có hai ý. Nhượng quyền, lui về kiểm điểm, bề mặt là phạt, thực
chất cô đang tự tìm đường lui cho mình. Không có quyền không thể quản bất kì
việc gì, kiểm điểm không rời cung phòng, ít ra trong vòng nửa năm nay sẽ không
cần gánh thêm tội danh gì nữa. Sau lần này, muốn lấy lòng hoàng thượng là không
thể, vinh sủng trước kia chỉ là tấm bia, cô chưa bao giờ đắc sủng. Xin danh
tiếng sau khi chết lại càng là ân điển không thể nào có, nhưng Phi Tâm vẫn vùng
vẫy. Chỉ cần cô cứ kiểm điểm, lui ẩn trong cung, không làm gì cả thì chẳng có
gì sai. Tất nhiên, tháng ngày trong lãnh cung chẳng dễ sống. Trước kia người ta
nâng niu cô, là vì hoàng thượng, mất cái cây to như hoàng thượng, sau này cô sẽ
rất khốn đốn. Tất cả những điều này cô đều nghĩ cả rồi, cô có thể nhịn, chỉ cần
không đoạt chức phi của cô, trong mắt gia đình ngoài cung điện, cô vẫn là Quý
Phi cao sang, thế là đủ rồi.

“Quý
Phi không biết à, sổ sách tới cuối năm đều phải kiểm kê lại toàn bộ. Để xem thử
trước đó có gì sai sót không, như vậy thì mới không uổng công bận rộn cả năm
trời.” Vân Hi im lặng một lúc, chợt thong thả nói.

Phi Tâm
rùng mình, lời này Linh Tần không hiểu, nhưng cô thì hiểu. Y muốn nói với cô
rằng, vội vã lui trận, cũng phải nhìn lại địa điểm. Nhường trả quyền lực, lui
về ẩn cư, sau này sẽ không phạm sai lầm, nhưng còn trước đó thì sao? Lấy tiền
của họ Lâm, cấu kết bên ngoài, chỉ cần nắm lấy một tội, cũng là tội lớn rồi!

Cô run
cầm cập, thật muốn chết quách cho xong. Không chờ cô mở miệng, y khoan thai
nói: “Đứng dậy đi, chẳng qua là ái phi uống quá chén trong đêm 30. Đây cũng là
chuyện bình thường trong tiệc, đã là tiệc nhà, không cần nhiều quy củ thế này,
chuyện này từ nay về sau đừng nhắc nữa.”

Uông Thành
Hải bên cạnh là kẻ lanh lợi, vừa thấy hoàng thượng nói thế, vội vàng bước đến
vịn cô dậy: “Sàn nhà lạnh, nương nương mau đứng lên nào.”

Xương
cốt Phi Tâm rụng rời, hoàn toàn chẳng biết y muốn gì, càng không dám nhìn y,
chỉ cúi gầm mặt: “Hoàng thượng, thần thiếp thân là Quý Phi...”

Uông
Thành Hải thấy vị này không những không biết ý, nhanh nhanh men theo chiếc bậc
thang này leo xuống, mà còn lải nhải hậu cung quy tắc gì đó, trong lòng cũng
hốt hoảng. Quý Phi ngày thường tinh minh, nhưng cứ hễ thấy hoàng thượng thì
cuống cuồng lên, thật chưa bao giờ thấy cảnh này.

Quả
nhiên Vân Hi chau mày: “Đủ rồi đủ rồi, chuyện này bỏ qua. Từ nay hậu cung không
được nhắc đến, ai có dị nghị gì, sẽ nghiêm khắc trừng trị!” Lời này là nói với
Uông Thành Hải. Uông Thành Hải vội gập người đáp: “Nô tài đi ngay đến Lệnh Cư
An, Hành Chấp nhị phủ, sau này sẽ trừng trị nghiêm khắc kẻ nào dị nghị.”

Lời của
một chủ một tớ này, tất nhiên Linh Tần bên cạnh hiểu ra. Cô ta tự có điểm tinh
tường của mình, sao lại không hiểu. Ngay lúc Uông Thành Hải đi truyền tin bèn
đến đỡ Phi Tâm: “Nếu hoàng thượng đã nói thế, nương nương đừng cả nghĩ nữa.
Huống hồ chỉ là tiệc nhà, hôm đó thần thiếp cũng say đến mất phương hướng, nếu
không phải Xảo Nhi vịn chắc, e cũng té ngã đau điếng rồi. Nói đến mới nói, Tú
Linh đó thật vô dụng, chẳng biết đỡ lại!” Cô cười yểu điệu, “Hai hôm nay nương
nương khỏe chứ? Tết nhất, theo lệ nhân gian, còn phải chúc tết kìa.” Nói rồi,
nhẹ nhàng lạy một lạy, vừa hay cho qua chuyện lúc nãy không hành lễ với Phi
Tâm.

Trong
hậu cung, thông thường đều xưng hô tỷ muội, nhưng đó là khi thân thiết. Nếu
không thân, thì phân theo vai vế, người thấp thì phải tự xưng thần thiếp, cùng
vai vế thì xưng hô tỷ muội theo chênh lệch tuổi tác. Nếu vai vế quá thấp, như
Sung Viện, Sung Thị thì còn phải tự xưng nô tì. Tất nhiên nếu là người được
sủng thì lại khác. Linh Tần này và Phi Tâm không thân, nên phải gọi Phi Tâm là
nương nương, tự xưng là thần thiếp.

“Hoàng
thượng, dù sao cũng nhàn nhã. Hay là sang bên thần thiếp ngắm hoa? Noãn Uyển
của thần thiếp hôm qua vừa có mẫu đơn nở rộ!” Nói xong, Linh Tần vừa đi đến bên
hoàng thượng, nửa sát vào người y vừa nũng nịu nói.

Ai ai
cũng bảo Linh Tần là Hoa Thần tái thế, có bản lĩnh khiến trăm hoa đua nở. Nay
quả là tin đồn không sai, mùa rét đậm này mà cô ta có thể nuôi trồng mẫu đơn nở
rộ. Chẳng trách người ta hay nói, hậu cung này, nhân tài hằng hà. Không có tí
thủ đoạn, chỉ cậy tí nhan sắc thì khó mà giữ vững.

Đây là
tác phong của Linh Tần, Phi Tâm thật sự không thích. Trước mặt người khác, dính
nhau như sam. Nhưng hoàng thượng thích như thế, chiều theo sở thích cũng là
chuyện bình thường.

“Ừ, vậy
trẫm phải sang đó xem mới được.” Y nhìn phớt về phía Phi Tâm tựa có như không, “Quý
Phi chẳng phải thích hoa mẫu đơn sao?”

Phi Tâm
thẫn thờ, nghe y nói thế, bèn ngẩng đầu lên, chạm ngay vào đôi mắt như đang
cười của y. Lúc ấy đành lí nhí đáp: “Thần thiếp thích.”

Linh
Tần vốn không định mời Phi Tâm đi cùng, nhưng nay người ta đã nói thẳng là
thích. Cô ta đành cười và nói tiếp: “Nếu như thế thì mời nương nương đi cùng,
đến Trú Phương Các của thần thiếp thưởng hoa nhé.”

Phi Tâm
cũng không muốn đi, việc hôm nay cô vẫn chưa làm rõ. Còn tâm tư nào mà ngắm hoa
nữa? Nhưng trước mắt thì không đi không xong, đành phải bẽn lẽn đi theo, cùng
đến Trú Phương Các của Linh Tần.

Báo cáo nội dung xấu

Chi phí đọc tác phẩm trên Gác rất rẻ, 100 độc giả đọc mới đủ phí cho nhóm dịch, nên mong các bạn đừng copy.

Hệ thống sẽ tự động khóa các tài khoản có dấu hiệu cào nội dung.