Thiết hồn ảnh - Chương 03 - Phần 1

Chương 3

Cái đạo của kẻ làm
sát thủ

Trên sườn núi Cửu Cung, cây xanh rợp bóng, gió nhẹ vi vu.

Một thác nước từ trên cao đổ xuống, tung bọt trắng xóa, phát
tiếng vang rền. Xen lẫn tiếng thác đổ là tiếng đàn réo rắt, không gian phảng phất
mùi hoa cỏ thanh tân, thực chẳng khác chốn bồng lai tiên cảnh.

Có hai người đang ngồi lặng lẽ trong ngôi đình bên cạnh dòng
thác, ung dung thưởng trà và đánh cờ với nhau. Phải biết rằng khi đánh cờ, điều
quan trọng nhất là tâm phải tĩnh, hai người này có thể coi như không nghe thấy
tiếng nước chảy ầm ầm bên cạnh, định lực ấy thực khiến người ta kinh ngạc.

Ván cờ đang đến hồi kịch liệt. Người ngồi bên trái là một vị
lão tăng có hai hàng lông mày màu trắng, vẻ mặt tập trung, trong tay cầm một
quân cờ trắng nhưng lại do dự, mãi vẫn không đặt xuống.

Người ngồi bên phải là một hán tử áo lam hơn bốn mươi tuổi,
mặt màu đồng cổ, đầy vẻ trải đời, tuy chuyên tâm vào ván cờ nhưng mỗi cái đưa
mày liếc mắt đều tỏa ra hào khí. “Quân này của đại sư mà đánh xuống, chỉ e bên
đen sẽ rơi vào đường cùng, tại sao ngài mãi vẫn không quyết định, lẽ nào muốn
tha cho ta một con đường sống?” Tuy y hỏi bằng giọng rất nhẹ nhàng nhưng âm
thanh lại vang xa, thể hiện nội công cực kỳ thâm hậu.

Bạch mi lão tăng đột nhiên ngẩng đầu, nhìn về phía quầng mây
trắng đằng xa, nói: “Chỉ vì ta có cảm giác hôm nay người thua nhất định là ta!”

Người áo lam bất giác cả kinh. “Lục Ngữ đại sư mỗi ngày chỉ
nói sáu câu, sao mới câu đầu tiên đã làm người ta kinh ngạc đến vậy?”

Vị bạch mi lão tăng này có pháp danh Lục Ngữ, chính là sư
huynh của chưởng môn phái Hoa Sơn - Vô Ngữ đại sư, xưa nay vẫn luôn vân du
thiên hạ, hành tung bất định. Vô Ngữ đại sư luyện thành môn Bế Khẩu thiền, suốt
mấy chục năm không nói một lời; Lục Ngữ đại sư thì tu luyện Khổ Khẩu Bà Tâm đại
pháp, tuy không đến mức cả ngày không nói năng gì như sư đệ nhưng cũng quý chữ
như vàng, mỗi ngày chỉ nói tối đa sáu câu, cho nên mới có pháp danh là Lục Ngữ.

Nghe người áo lam hỏi vậy, Lục Ngữ chỉ cười không đáp rồi chợt
phất tay áo làm rối loạn bàn cờ, sau đó cầm chén trà lên uống cạn trong một
hơi.

Người áo lam trầm ngâm suy nghĩ, đoạn khẽ lẩm bẩm: “Sắp thua
mà chưa thua, ấy chính là đặt mình vào chỗ chết để tìm đường sống. Bên đen chưa
chắc đã không có cơ hội phản công, chẳng lẽ đại sư lại tự tin đến mức không cho
ta cơ hội vãn hồi thế cuộc sao?”

“Thí chủ quá để tâm tới sự thắng bại, phải nhảy ra ngoài ván
cờ thì mới có thể nhìn đời bằng ánh mắt khoáng đạt hơn.”

“Ta chẳng qua chỉ muốn đánh một nước cờ tuyệt diệu trong ván
cờ đó mà thôi. Nước cờ ấy tuy có được ngẫu nhiên nhưng phải từng bước, từng bước
mới xuất hiện, ta thực không nỡ dang dở giữa đường, đành tiếp tục chấp mê bất
ngộ.”

Lục Ngữ đột nhiên quát lớn, âm thanh vang vọng trong sơn cốc:
“Trên đời này, người chấp mê bất ngộ nhiều biết bao, thắng được ván cờ nhưng lại
thua mất cả đời người!”

Hán tử áo xanh khẽ ấn tay xuống bàn cờ, những quân cờ đen trắng
hỗn loạn bỗng chia thành hai đống, ranh giới rõ ràng. Y không đổi sắc mặt, ngẩng
đầu nhìn trời, cười dài. “Lời của đại sư như thực mà hóa hư, như vụng mà lại
khéo. Hôm nay mang trà lên núi, được nghe lời khuyên dạy của đại sư, Trùng mỗ
thấy đáng lắm!”

Thì ra người áo lam này chính là bạch đạo đệ nhất sát thủ
Trùng đại sư danh vang thiên hạ. Ông vốn là người hào sảng, phóng khoáng, tài
năng siêu phàm, cả đời đắm chìm trong ba thứ võ đạo, kỳ đạo và trà đạo, lần này
gặp được Lục Ngữ đại sư, hai người tuy một tăng một tục nhưng lại lấy cờ kết bạn,
trở thành bằng hữu tri giao.

Mấy năm trước, Minh Tướng quân trưng dụng dân phu đại tu lại
cung Khiếu Nguyệt trong phủ tướng quân, cực kỳ hao tài tốn của. Chưởng môn phái
Hoa Sơn Vô Ngữ đại sư thỉnh nguyện vì dân, cam lòng phá hủy công phu Bế Khẩu
thiền đã tu luyện nhiều năm, thẳng thắn khuyên ngăn đương kim Thánh thượng, vì
thế mà chọc giận Minh Tướng quân. Phái Hoa Sơn tự biết không thể địch lại thế lực
của phủ tướng quân, vì muốn tránh chuyện binh đao không cần thiết nên các môn
nhân đã phân tán khắp nơi, trong đó Vô Ngữ đại sư đi vân du thiên hạ, còn Lục
Ngữ đại sư thì ẩn cư ở núi Cửu Cung.

Trùng đại sư rất yêu cờ nhưng lại không tìm được đối thủ
ngang sức, khó khăn lắm mới biết được tung tích của Lục Ngữ đại sư, bèn mang
theo ấm trà ngon mình đích thân pha lên núi Cửu Cung mời, do đó mới tìm được cơ
hội đấu cờ với cao nhân. Chẳng ngờ sau một hồi suy nghĩ, Lục Ngữ lại vung tay
áo làm rối loạn bàn cờ, tuy lúc ấy bản thân đã ở vào thế kém nhưng Trùng đại sư
vẫn không được tận hứng. Nghe thấy lời thiền của Lục Ngữ, trong lòng ông như hiểu
ra điều gì, biết rằng trong mắt vị cao tăng đắc đạo này, sát khí của mình quá nặng,
đã đi ngược hẳn với tinh thần giao lưu kỳ đạo...

Nhưng Trùng đại sư vốn là người có tính tình cởi mở, cầm lên
được ắt đặt xuống được, nghĩ đến những nước cờ tuyệt diệu trong ván cờ vừa rồi,
bèn rót cho Lục Ngữ một chén trà đầy, nhất thời hương trà tỏa ra tứ phía. “Cảm
tạ lời dạy của đại sư, Trùng mỗ xin kính đại sư một chén!”

Lúc này vừa khéo có một trận gió núi thổi tới, tiếng đàn kia
như nương theo làn gió bay xa, thoắt ẩn thoắt hiện...

Lục Ngữ nâng chén, nhấp một ngụm trà, bỗng lại bỏ chén xuống
bàn, đưa mắt nhìn về phía con đường núi đằng xa, mỉm cười không nói gì, tựa như
đã nhìn thấu thiên cơ.

Trên con đường núi có một bóng người đang thoăn thoắt đi tới.

Trùng đại sư nhìn về hướng con đường núi, chậm rãi cất tiếng:
“Người đang tới là ai vậy?”

Đó là một thanh niên đầu quấn khăn đỏ, trong tay cầm một chiếc
hộp gỗ dài, nhìn thấy Trùng đại sư bèn vội cúi đầu thi lễ. “Vãn bối Châu Lệnh
Phương, Đường chủ Trầm Hương đường của Liệt Không bang, vâng lệnh gia sư Hạ
Thiên Lôi đến bái kiến Trùng đại sư và Lục Ngữ đại sư.”

Trùng đại sư thấy Châu Lệnh Phương dáng vẻ vội vàng, mặt đầy
bụi bặm, lại có thân phận đường chủ, liền biết rằng ắt đã xảy ra chuyện lớn.
“Châu thiếu hiệp miễn lễ, có việc gì xin cứ nói thẳng ra!”

Lục Ngữ đột nhiên lớn tiếng nói ra câu nói thứ tư trong ngày
hôm nay: “Lão nạp đột nhiên ngửi thấy mùi máu tanh.”

Trùng đại sư ngoảnh đầu nhìn Lục Ngữ, biết rằng Lục Ngữ là
người của Phật môn, tu luyện Minh Huệ công, linh giác cực kỳ nhạy bén, nói như
vậy ắt là đã phát hiện ra điều gì. Trong lòng ông chợt nổi lên một suy nghĩ
quái dị, cảm nhận được rõ ràng có người đang ở bên rình mò. Ông thân là bạch đạo
đệ nhất sát thủ, sở trường chính là ẩn giấu hành tung nhưng lúc này, sau khi
ngưng thần quan sát, chỉ thấy mấy người bên cạnh, ngoài ra không còn chỗ nào kỳ
lạ, trong lòng ông không khỏi cảm thấy có chút nghi hoặc.

Châu Lệnh Phương đặt chiếc hộp gỗ trên tay xuống, chậm rãi mở
ra, bên trong chính là Lưu Tô câu của Thư Tầm Ngọc!

Trùng đại sư chấn động toàn thân, biến hẳn sắc mặt. “Chẳng lẽ
Tầm Ngọc đã gặp chuyện bất trắc rồi sao?”

Châu Lệnh Phương buồn bã gật đầu.

Tiếng đàn đột nhiên rối loạn, “tạch” một tiếng, một sợi dây
đàn đã đứt, sau đó khung cảnh chìm vào tĩnh lặng.

Mắt hổ rớm lệ, Trùng đại sư đưa tay cầm Lưu Tô câu lên, nhìn
suốt hồi lâu. Sau khi sắc mặt trở lại vẻ bình lặng như mặt nước hồ thu, ông hít
sâu một hơi, trầm giọng nói: “Vận Nhi, tâm có thể loạn nhưng tuyệt đối không được
để lộ ra mặt!”

Tiếng đàn lại vang lên, như than như khóc, đi vào lòng người.

Châu Lệnh Phương trầm giọng nói: “Thư sư huynh gặp nạn trong
thành Thiên Châu, phủ tướng quân có Vệ Trọng Hoa bỏ mạng, Cát Xung cụt tay, Lỗ
Thu Đạo thì không hề bị thương, tham gia vào việc này còn có Lôi Kinh Thiên và
Tri huyện Lưu Khôi. Tin tức cụ thể còn đang được ngầm điều tra.”

Trùng đại sư ngẩng đầu nhìn vầng mây trắng giữa trời, buồn
bã than: “Tầm Ngọc hành sự lão luyện, đã tung chiêu rồi thì không lý nào không
thể làm Lỗ Thu Đạo bị thương. Chẳng lẽ đã có kẻ tiết lộ hành tung của y?”

Tiếng đàn đột nhiên im bặt, một giọng nói trong trẻo vang
lên: “Linh Vận xin được đi báo thù cho sư huynh!”

Tới lúc này, Châu Lệnh Phương mới biết tiếng đàn biến ảo khó
lường mà mình nghe thấy trên đường tới đây là do đại đệ tử của Trùng đại sư, Cầm
trung linh vận Tần Linh Vận gảy, nhưng thực không hiểu vì sao người này lại gọi
Thư Tầm Ngọc vốn xếp hàng thứ ba là sư huynh. Có điều y không dám hỏi, chỉ đứng
lặng lẽ một bên, chờ Trùng đại sư lên tiếng.

Trùng đại sư đưa tay khẽ vuốt Lưu Tô câu, nói: “Được! Vận
Nhi lần đầu tiên ra tay, vi sư chỉ có mấy lời này dặn con: làm sát thủ, phải
tránh sự bồng bột, xốc nổi!”

Tiếng đàn lại vang lên, tựa như dòng suối mát chảy qua tảng
đá, không còn gặp chút trở ngại nào, cuối cùng càng lúc càng xa, không sao nghe
thấy nữa.

Châu Lệnh Phương thấy Trùng đại sư gặp cơn kinh biến mà mặt
không đổi sắc, đợi sau khi Tần Linh Vận đã vâng lệnh đi xa mới lại khom người
hành lễ. “Gia sư đã có lệnh, toàn bộ huynh đệ trong Trầm Hương đường xin nghe
theo sự điều động của đại sư.”

Trùng đại sư khẽ khoát tay. “Đa tạ hiền điệt, ngươi hãy lui
trước đi!”

Châu Lệnh Phương nói: “Gia sư còn có mấy lời bảo vãn bối nói
với đại sư.”

“Lời gì?”

“Kẻ địch cố ý đưa trả di vật của Thư sư huynh, việc này e là
có vấn đề!”

“Ồ!” Trùng đại sư tỉ mỉ quan sát Lưu Tô câu, thấy bên trên
dường như được bôi một thứ gì đó màu xám khiến lưỡi câu không còn được sáng
bóng như xưa.

Châu Lệnh Phương nói tiếp: “Trên lưỡi câu này không biết được
bôi thứ gì, dùng nước khó mà rửa được, bang chủ dặn đại sư nhất định phải cẩn
thận, chớ nên trúng quỷ kế của kẻ địch.”

Lục Ngữ chợt nói ra câu thứ năm trong ngày hôm nay: “Trên
trán Châu thiếu hiệp còn đọng mồ hôi, đầu ngón tay tái xanh, có phải vừa mới động
thủ với người ta không?”

Trùng đại sư bất giác cả kinh, vừa rồi hay tin đệ tử gặp
chuyện chẳng lành, ông không khỏi thảng thốt, nay tập trung để ý mới phát hiện
tim Châu Lệnh Phương đập quá nhanh, nội khí xao động, bèn trầm giọng hỏi: “Có
phải có kẻ nào đó theo dõi ngươi không?”

Châu Lệnh Phương hít sâu một hơi. “Trước khi lên núi, vãn bối
có gặp một người bịt mặt, sau khi giao thủ, hắn bị thương trốn mất, chẳng rõ
lai lịch thế nào.” Nhìn ấm trà trên chiếc bàn đá, y nói: “Vãn bối thực đang rất
khát, xin đại sư ban trà!”

Trùng đại sư thấy Châu Lệnh Phương có thần thái đĩnh đạc,
không hề tỏ ra tự mãn về phen kịch đấu vừa rồi, trong lòng rất thích tính cách
thẳng thắn của y, bèn cười rộ. “Ha ha, sức cờ của ta không so được với Lục Ngữ,
đành dùng trà lấp miệng ông ấy. Châu thiếu hiệp không cần khách sáo, trà này có
tên gọi Phong Lưu, ta phải mất ba năm hong sấy mới làm được, cậu cứ uống đi, đừng
ngại!”

Châu Lệnh Phương đón lấy chén trà, cất tiếng cảm ơn rồi một
hơi uống cạn. Nhìn Trùng đại sư, y muốn nói gì đó song lại thôi.

Trùng đại sư thấy vậy bèn hỏi: “Thiếu hiệp còn lời gì muốn
nói sao?”

Châu Lệnh Phương nói: “Vãn bối có thể xem lại vũ khí của Thư
sư huynh một chút không?”

Trùng đại sư y lời, đưa Lưu Tô câu cho y. Trong khoảnh khắc ấy,
ông chợt có cảm giác bị nhìn trộm, ngay sau đó, một luồng sát khí vô cùng rõ
ràng truyền tới từ phía bên cạnh. Trong cơn kinh hãi, ông lập tức vận công khắp
toàn thân.

Có thể ẩn giấu sát khí khéo như vậy, mãi tới lúc chuẩn bị ra
tay mới để lộ, trong thiên hạ này có mấy người?

Báo cáo nội dung xấu