Phá lãng Trùy - Chương 07
Chương 7. Chuyện cũ tang thương(19)
(19) Nguyên văn: Chuyện
xưa còn tiều tụy hơn con người ấy - DG.
Một vật
màu bạc nằm lọt thỏm giữa lòng bàn tay trắng nõn của Phong Băng, tỏa ra những tia
sáng li ti đầy vẻ quỷ dị và nguy hiểm.
Đó là một
mũi dùi rất ngắn, cán dài hai tấc, mũi dài ba phân, có bốn mặt, mỗi mặt lại có một
đường rãnh máu chạy dọc xuống dưới theo hình xoắn ốc, trên thân dùi có khắc hai
chữ triện cổ: Phá Lãng.
Đây mới
là đòn tuyệt sát của Phong Băng, cũng chính là “Kinh Mộng” của nàng.
Cõi lòng
nàng lại trở về cuộc chính biến Bắc Cung mười chín năm trước.
Năm đó,
bào đệ(20) của đương kim Hoàng thượng là Bắc Thành Vương muốn soán ngôi,
dẫn theo ba ngàn tử sĩ tấn công Tử Cấm thành.
(20) Bào đệ: Em ruột -
BBT.
Bắc Thành
Vương âm thầm bày mưu tính kế, sau khi chuẩn bị mấy năm mới bắt đầu hành động, không
chỉ ngầm câu kết với mấy vị quan lớn trong triều, còn mua chuộc được cả Cấm Vệ quân
bên cạnh Hoàng thượng, có thể nói là mười phần đã nắm chắc được tám, chín. Nhưng
bọn họ lại tính sót mất một người: Phó thống lĩnh Cấm Vệ quân Ngụy Nam Diệm.
Khi đó Ngụy
Nam Diệm còn chưa nổi tiếng, vẫn luôn thu liễm phong mang(21), vậy nhưng
vào lúc người người trong Tử Cấm thành đều lo sợ không yên, y lại dũng cảm đứng
ra, đầu tiên là dùng một mũi tên bắn chết Bắc Thành Vương giữa đám loạn quân, sau
lại đánh bại thống lĩnh Cấm Vệ quân khi đó là Tần Thiên Hồ. Bắc Thành Vương bị giết,
Tần Thiên Hồ bị đánh bại, phản quân lập tức tan vỡ. Ngụy Nam Diệm lại tiếp tục dẫn
quân đi tàn sát dư đảng của Bắc Thành Vương, đồ thành suốt bảy ngày, làm cho máu
chảy thành sông. Nhưng một cơn đại họa cũng vì thế mà được hóa giải.
(21) Thu liễm phong mang: nghĩa là thu lại, ẩn giấu sự
sắc sảo, tài năng... - BBT.
Thống lĩnh
Cấm Vệ quân Tần Thiên Hồ cũng là một nhân vật phi thường. Thấy Bắc Thành Vương đã
chết, mình lại thua dưới kiếm của Ngụy công tử, lão biết việc chẳng thể thành, nhưng
dựa vào một thân võ công kinh thế hãi tục, lão vẫn cứu được con gái út của Bắc Thành
Vương, trốn ra khỏi Tử Cấm thành, từ đó ẩn cư nơi sơn dã, tự xưng là Thiên Hồ lão
nhân...
Về sau,
Ngụy Nam Diệm được Hoàng đế ngự phong làm Thái Bình công tử, từ đó chẳng còn ai
gọi tên thật của y nữa, chỉ gọi y là công tử.
Bốn năm
trước, Phong Băng từ biệt sư phụ Hàn Mai sư thái và Thiên Hồ lão nhân để tới kinh
sư.
Hàn Mai
sư thái xưa nay không tham gia vào việc trên giang hồ, không một ai biết lai lịch
của bà.
Để tiếp
cận Ngụy công tử, Phong Băng không chỉ dùng đến một thân võ công mười phần cao minh
nhưng chẳng ai biết rõ nguồn gốc mà còn phải dựa vào vẻ đẹp trời cho cùng với khí
chất cao quý tột cùng của mình.
Nàng rốt
cuộc đã tiếp cận được Ngụy công tử, hơn nữa còn trở thành tay cao thủ đứng đầu trong
bộ ba “Băng Phong Vũ” dưới trướng y.
Nàng chỉ
có một mục đích duy nhất: Giết chết Ngụy công tử.
Bởi vì nàng
chính là con gái của Bắc Thành Vương! Bởi vì nàng phải trả mối thù sát phụ diệt
môn mười chín năm trước!
Nhưng Ngụy
công tử thân ở ngôi cao, ra vào đều mang theo rất nhiều thủ hạ, nàng không có cơ
hội ở một mình bên cạnh y. Nàng không sợ chết, nhưng Ngụy công tử võ công cái thế,
một đòn không trúng sẽ chẳng thể có thêm cơ hội nào, nàng chỉ đành chờ đợi.
Năm đó,
Giang Bắc gặp cơn hạn hán lớn, Ngụy công tử dâng tấu xin Hoàng thượng miễn thuế
ba năm. Hoàng thượng chuẩn tấu, Ngụy công tử cả mừng, bèn bày tiệc lớn thết đãi
môn khách trong phủ, truyền lệnh không say không về.
Kết quả
mọi người đều say, chỉ còn lại mình nàng với mối thù lớn trên người.
Sau đó,
Ngụy công tử mời nàng cùng đi dạo trong hậu hoa viên, đây là lần đầu tiên nàng được
ở một mình bên Ngụy công tử. Trái tim đập thình thịch, nàng biết cơ hội đã tới rồi.
Trong ống
tay áo của nàng vẫn luôn giấu cây Phá Lãng trùy(22) đó, nó là thứ duy
nhất được Thiên Hồ lão nhân mang ra khỏi Bắc Thành Vương phủ khi cứu nàng. Cây dùi
này là một món thần khí được chế tạo từ thời thượng cổ, sau khi dùng thủ pháp xảo
diệu để bắn ra thì sẽ xuyên vào cơ thể của bất cứ người nào, có thể phá mọi loại
nội công trong thiên hạ.
(22) Trùy ở đây có nghĩa
là cây dùi - DG.
Thiên Hồ
lão nhân khổ công nghiên cứu suốt mười năm, rốt cuộc đã ngộ ra được cách phóng Phá
Lãng trùy, sáng tạo ra nửa chiêu đầu tiên mà sau này truyền thụ lại cho nàng - Kinh
Mộng.
Nàng đã
dùng rất nhiều nhân vật thành danh trong võ lâm để thử chiêu. Phàm là người từng
nhìn thấy Phá Lãng trùy thì đều đã vong mạng, không một ai có thể tránh được luồng
sáng màu bạc nhanh như chớp đó...
Ra tay không
dấu vết, Tuyệt tình Phong Băng!
Dù vậy,
Thiên Hồ lão nhân cũng không dám tùy tiện khẳng định rằng có thể thắng được Ngụy
công tử. Chỉ có lão mới biết võ công của Ngụy công tử ghê gớm đến mức nào.
Hôm đó,
lần đầu tiên Phong Băng được nhìn thấy Ngụy công tử thi triển võ công.
Trong lúc
nửa say nửa tỉnh, Ngụy công tử đại triển thần uy nơi hậu hoa viên, một chưởng đánh
ra làm tất cả hoa đào trong vườn rơi rụng. Dưới sự thi triển toàn lực của y, những
cánh hoa rơi không chạm đất mà múa lượn giữa không trung, đẹp đẽ vô cùng.
Không ai
có thể đoán được tiếp theo Ngụy công tử sẽ làm gì.
Nàng cho
rằng y đang thị uy với nàng. Nàng cho rằng y đã phát hiện ra mục đích và ý đồ của
nàng khi tiếp cận y.
Phá Lãng
trùy gặp mạnh lại càng mạnh. Công lực của Ngụy công tử càng cao, nàng sẽ càng có
cơ hội. Nhưng Ngụy công tử chuyển động càng lúc càng nhanh, nàng thậm chí còn không
phân biệt được đâu là hoa, đâu là thân thể y...
Lòng bàn
tay nàng lấm tấm mồ hôi. Nàng chuẩn bị liều chết xuất chiêu...
Thế nhưng
khi những cánh hoa rơi xuống đất, Ngụy công tử đột nhiên xuất hiện trước mắt nàng,
đưa cho nàng một nhành hoa. “Khắp vườn hoa đào, chỉ có nhành hoa này là xứng với
vẻ thanh lệ, thoát tục của nàng.”
Hương hoa
đào thanh nhã khiến người ta đắm say lọt vào mũi nàng. Nàng nhìn thấy vẻ mặt y.
Trong thời khắc này, y chẳng hề giống với Ngụy công tử danh vang triều chính, trong
cặp mắt nửa tỉnh nửa say chỉ có một gã nam nhân thâm tình đang dùng ánh mắt nóng
bỏng và si mê nhìn nữ tử mình yêu.
Nàng biết
đây là cơ hội tốt nhất của nàng, nhưng bỗng nhiên nàng lại không biết nên làm gì
mới phải.
Trước giờ
chưa từng có người nào nói nàng đẹp. Hồi còn ở trong sư môn, cả ngày nàng phải ở
bên Hàn Mai sư thái và các vị sư tỷ, sư muội một lòng thanh tu. Sau khi bước chân
ra giang hồ, tuy cũng có người tán tụng vẻ đẹp của nàng nhưng đó đều là những tay
lãng tử háo sắc, cuối cùng nếu không phải là chết dưới Thiên Thu sách của nàng thì
cũng bị nàng đánh cho thành tàn phế.
Nàng không
ngờ ở trong mắt của Ngụy công tử, người xưa nay vẫn luôn tỏ ra chín chắn, sâu sắc,
mình lại là một người “thanh lệ”. Càng không ngờ y hao phí công lực đánh rụng hoa
đào đầy vườn chỉ để chọn ra một nhành hoa xứng với vẻ “thoát tục” của nàng.
Nàng nhất
thời ngây người, ngẩn ngơ nhìn khí thế ngạo nghễ giữa đất trời và phong độ ung dung
tiêu sái của y, ngẩn ngơ nhìn y nhẹ nhàng vuốt ve bờ má mình, ngẩn ngơ nhìn y mỉm
cười rồi xoay người rời đi...
Hồi lâu
sau, nàng bỗng phát hiện nhành hoa đào kia đã được cài lên búi tóc mình...
Kể từ đó,
Ngụy công tử càng tin tưởng Phong Băng, thường xuyên gọi nàng tới để bàn quốc sự,
thậm chí là... tâm sự.
Lần nào
nàng cũng chắc mẩm mình có cơ hội, nhưng lần nào nàng cũng không thể ra tay. Nàng
tự nói với mình rằng cần phải chờ cơ hội tốt hơn, nhưng có lúc nàng bắt đầu hoài
nghi liệu có phải mình đang kiếm cớ?
Mười chín
năm trước, khi Thiên Hồ lão nhân cứu nàng ra khỏi Bắc Thành Vương phủ, nàng chỉ
mới hai tuổi. Giờ đây, hình bóng của cha mẹ và người thân trong ký ức của nàng dường
như còn chẳng rõ nét bằng từng lời nói, tiếng cười của Ngụy công tử...
Nhìn y nói
năng đĩnh đạc, đọc đại kế trị quốc của y; nhìn ánh mắt khoan dung, độ lượng của
y, nghe y thổ lộ tâm tình; nhìn y đối nhân xử thế, nghe y hát giữa đêm trăng; hiểu
được y nhu tình thắm thiết, ngâm nga lời thơ da diết, miên man của y...
Đối mặt
với vị công tử đã giết chết cha mẹ và tất cả người thân của mình, nàng phát hiện
nỗi căm hận trong lòng mình ngày càng vơi bớt.
Thế rồi
vào một đêm xuân, trong cơn nửa say nửa tỉnh, tâm thần mê loạn, nàng đã trao thân
cho y.
Nửa đêm
tỉnh dậy, nàng muốn đâm mạnh Phá Lãng trùy vào thân thể y biết bao, rồi sau đó đâm
luôn vào thân thể mình... Nhưng sau một phen dằn vặt đấu tranh, nàng rốt cuộc vẫn
không làm được.
Kể từ đó,
Ngụy công tử chỉ còn dùng hai chữ “Băng Nhi” để gọi nàng.
Vào một
ngày mấy tháng trước, sau khi lên triều trở về, Ngụy công tử lập tức tới tìm nàng,
mặt lạnh tựa băng sương.
Y uống rất
nhiều rượu, cuối cùng mới lên tiếng: “Băng Nhi, nàng rất giống một người. Lần đầu
tiên gặp nàng, ta đã có cảm giác như gặp lại bà ta.”
“Ai?”
“Một người
mẹ cầu xin ta đừng giết con trai của bà ta.”
Trời! Nàng lập tức biết rằng người ấy chính là mẹ nàng, và
đó là lúc mẹ nàng cầu xin Ngụy công tử đừng giết anh trai nàng. Nàng suýt nữa đã
phóng Phá Lãng trùy ra. Y đang cố ý nhắc nàng đừng quên đi thù hận sao?
Lý do duy
nhất khiến nàng có thể tạm thời nhẫn nại là nàng còn muốn nghe xem kẻ thù này sẽ
nói gì về người thân của nàng. Từ miệng sư phụ và Thiên Hồ lão nhân, nàng chỉ được
biết về thân thế của mình, còn những thứ khác nàng chẳng có chút ấn tượng nào dù
là nhỏ nhất.
Phong Băng lạnh lùng nói: “Nhưng cuối cùng ngài vẫn giết con
trai của bà ta, còn giết luôn cả bà ta nữa?”
Ngụy công
tử khẽ thở dài một tiếng. Có lẽ là vì hơi rượu, có lẽ là vì đang nhớ lại chuyện
xưa, y dường như không hề phát hiện giọng nói của Phong Băng đã trở nên run rẩy.
“Không sai, ta chỉ có thể làm như vậy.”
“Tại sao?
Sao ngài có thể tàn nhẫn như thế...”
“Bắc Thành Vương coi binh như con, kết giao rộng rãi khắp
thiên hạ. Nếu không dùng thủ đoạn đặc biệt, bọn dư đảng sẽ lập chủ mới mà khởi binh
gây loạn, đến lúc ấy, chỉ e trăm họ sẽ rơi vào cảnh sinh linh đồ thán...”
“...”
“Ta chỉ
có thể tự nói với bản thân mình rằng, thực ra ta đã cứu được nhiều cặp mẹ con hơn.”
“Nhưng...”
“Băng Nhi,
nàng không cần nói nữa. Ta biết nàng chính là con gái của Bắc Thành Vương.”
Nghe thấy
những lời này, Phong Băng kinh hãi không thôi, nhưng tay phải còn chưa kịp phóng
Phá Lãng trùy thì đã bị Ngụy công tử giữ chặt.
Ngụy công
tử trầm giọng nói: “Mấy năm nay, chắc nàng cũng đã hiểu con người của ta. Ta một
lòng phò vua trị quốc, thực ra cũng là để trả món nợ mười chín năm trước thôi.”
“Tại sao
phải nói với ta những điều này?” Phong Băng khàn giọng nói.
“Minh Tướng
quân đã điều tra ra lai lịch của nàng, yêu cầu Thánh thượng trị ta tội che giấu
dư nghiệt của Bắc Thành Vương.”
Nàng ngẩng
lên, ngẩn ngơ nhìn Ngụy công tử, bất giác giật mình hiểu ra. Minh Tướng quân lúc
nào cũng muốn lật đổ Ngụy công tử, tất nhiên sẽ điều tra kĩ lưỡng từng người bên
cạnh y, do đó mới phát hiện ra thân phận thực sự của nàng. “Ngài muốn giao ta cho
Minh Tướng quân sao?”
Ngụy công
tử cất tiếng cười vang. “Ha ha, nàng đã thấy ta sợ Minh Tướng quân bao giờ chưa?
Huống chi từ xưa đến nay có bao kẻ vì mỹ nhân mà mất nước, Ngụy Nam Diệm ta cùng
lắm cũng chỉ mất đi chức quan và tính mạng thôi, có gì phải sợ?”
“Nhưng mối
thù giữa chúng ta... Ngài không sợ ta giết ngài sao?”
“Nàng nắm
chắc rằng sẽ giết được ta ư?”
“Ngài tự tin rằng sẽ đề phòng được ta cả đời sao?”
Ngụy công
tử trầm giọng nói: “Ta trước nay chưa từng đề phòng nàng. Chắc nàng cũng đã có không
ít cơ hội.”
Phong Băng
ngẩn người, khẽ lẩm bẩm: “Có lẽ ta vẫn đang đợi.”
“Đợi cơ
hội tốt nhất? Bây giờ ta đã biết nàng là kẻ thù của ta, nàng còn có cơ hội nữa sao?”
“...” Trong
khoảnh khắc đó, nàng thật sự hận y, hận bản thân mình, hận sư phụ, hận cả vận mệnh.
Ngụy công
tử nhìn Phong Băng, trong mắt chứa chan tình cảm chân thành. “Ta vẫn sẽ không đề
phòng nàng, nhưng nàng chỉ có thể có một cơ hội thôi. Nếu không giết được ta, nàng
có cam tâm tình nguyện cả đời làm nữ nhân của ta không?”
“Một cơ
hội?”
“Ta có thể
tha thứ cho nàng một lần, nhưng nếu còn có lần thứ hai, nàng sẽ không còn là nữ
nhân của ta nữa, được không?”
Nàng thậm
chí có thể cảm nhận được trong giọng nói của y đa phần là sự khẩn cầu chứ không
phải là mệnh lệnh.
Đối mặt
với nam nhân đầu tiên trong đời mà nàng hận vô cùng nhưng cũng yêu sâu sắc, sao
nàng có thể không đồng ý được!
Bởi vì thân
thế của nàng, cho dù Ngụy công tử đã cực lực giải thích nhưng sự nghi ngờ của Hoàng
thượng với y vẫn ngày một tăng.
Minh Tướng
quân rốt cuộc đã bình định xong phương Bắc, dẫn quân quay về, cậy công ép Hoàng
thượng phải hạ chiếu bãi miễn chức quan của Ngụy công tử, sau đó ra lệnh truy sát,
nhất định đòi lấy bằng được tính mạng của y.
May mà Ngụy
công tử sớm biết đạo lý công cao lấn chủ nên đã ngầm chuẩn bị kĩ lưỡng, khiến Minh
Tướng quân nhất thời khó có thể làm gì được.
Nhưng trong
những ngày tháng lênh đênh phiêu bạt thế này, nàng làm sao nhẫn tâm rời khỏi y?
Thế là Phong
Băng lại có một cái cớ mới, một cái cớ để tạm thời không giết Ngụy công tử. Nàng
nói với mình rằng: Lúc này không người nào có thể làm tổn thương y, kể cả nàng.
Còn nhớ
lúc rời khỏi sư môn, Thiên Hồ lão nhân có nói với nàng, lão sẽ chuyên tâm nghiên
cứu chiêu thức đối phó với Ngụy công tử, và nàng còn cần một trợ thủ nữa. Bây giờ,
người trợ thủ ấy đã đến, không ngờ lại là Sở Thiên Nhai.
Mãi tới
khi nhìn thấy chiêu Vô Nhai của Sở Thiên Nhai, nàng mới hiểu được ý đồ của sư phụ.
Nhưng...
trái tim nàng lại càng rối bời.
Tận nơi
sâu thẳm trong nội tâm của Phong Băng, có lẽ Ngụy công tử và nàng vĩnh viễn không
cùng một loại người. Y có thể che chở cho nàng, có thể làm nàng mê đắm, có thể mang
tới cho nàng cảm giác về một tay anh hùng đội trời đạp đất, nhưng y không thể hiểu
thấu nỗi cô độc của nàng, không thể biết rõ sự đau đớn của nàng. Huống chi, nàng
không thể buông bỏ mối thù kia.
Ngược lại,
ngay từ lần đầu tiên nhìn thấy Sở Thiên Nhai, người sư đệ mà mình vẫn luôn muốn
gặp, Phong Băng đã biết rằng mình và Sở Thiên Nhai thật giống nhau. Giống nhau ở
cảnh ngộ, sự cô độc và cả vận mệnh...
Tuy cũng
giống như Ngụy công tử, y vui theo niềm vui của nàng, buồn vì nỗi buồn của nàng,
ngẩn ngơ vì vẻ đẹp của nàng, không kiềm chế nổi bản thân vì một lời nói bất chợt
của nàng, nhưng y cũng có chỗ khác với Ngụy công tử. Ngụy công tử có lẽ chỉ coi
nàng như một bông hoa “thoát tục” giữa những cánh hoa bay khắp vườn, còn Sở Thiên
Nhai lại coi nàng là người quan trọng nhất trong cuộc đời y.
Một người
thì hào tình cái thế, một người thì hiệp cốt nhu tình, nhưng đến cuối cùng, có lẽ
nàng không thể không làm tổn thương cả hai người họ.
Vừa nghĩ
tới đây, Phong Băng không kìm được khẽ thở dài, trong lòng nổi lên cảm giác ngẩn
ngơ khi bị vận mệnh trêu ngươi.

