Hạ Tuyết - Chương 20

Góc khuất 20: Ly rượu mê

Sáng vào lớp, Hà Dương tình cờ
đụng mặt Thế Anh. Dường như quá bất ngờ nên cả hai đều thoáng lúng túng. Tất
nhiên đối với Hà Dương là đang nghĩ liệu hôm qua anh chàng lớp trưởng có xem lá
thư giải thích của mình hay không. Còn về phía Thế Anh thì chính bởi đã xem qua
lá thừ gửi từ cô bạn nên ngay lúc này cậu mới thấy khó xử.

“Chào cậu.”

Tròn xoe mắt ngạc nhiên khi nghe
Thế Anh cất tiếng chào trước, Hà Dương liền trả lời: “Chào, buổi sáng tốt
lành.”

Đối diện, Thế Anh tự dưng gãi đầu
rồi không biết phải đáp lời sao nên đành cười cười xong sau đó chậm rãi đi
ngang qua Hà Dương. Dù bản thân rất muốn lên tiếng nói gì đấy với cô bạn nhưng
chẳng hiểu thế nào mà môi cậu cứ dính chặt còn đôi chân giống như bị điều khiển
phải bước đi ngay. Lòng cậu cứ rối bời, không thể suy xét để điều chỉnh thái độ
của mình. Còn Hà Dương, trước hành động khá lạnh nhạt và bỏ mặc của Thế Anh, cô
đứng bất động trong chốc lát rồi tiếp theo khẽ cúi đầu lặng im.

Giờ nghỉ trưa hôm ấy, trong thư
viện Thế Anh đang đứng dựa lưng vào kệ sách xem tài liệu tham khảo ôn thi thì
chợt nghe giọng của Hà Dương vang lên ngay phía bên kia kệ, thật nhỏ nhưng đủ
để cậu nghe rõ được.

“Xin cậu đừng quay qua và hãy
khoan bỏ đi trước khi nghe mình nói những điều này.” Hà Dương nhìn tấm lưng áo
sơmi trắng của anh chàng lớp trưởng qua các kẻ hở sách. “Mình không biết cậu đã
xem lá thư hôm qua mình cố tình nhét vào cặp cậu chưa... Mình xin lỗi vì đã nói
dối mình phụ việc ở tiệm bánh pizza. Đúng vậy. Đêm trước như cậu đã thấy, mình
làm thêm trong bar. Một PR! Chắc cậu cũng hiểu PR trong bar nghĩa là gì!”

Đôi mắt không chớp dán chặt lên
những dòng chữ trên trang giấy nhưng thật chất lại đang nghĩ ngợi không ngừng,
Thế Anh vẫn đứng yên lặng lắng nghe.

“Thật xấu hổ khi mới học cấp III
mà mình phải làm ở bar. Nhưng mình không còn lựa chọn. Lớn lên không có bố bên
cạnh, mẹ lại mắc bệnh thần kinh, mình chẳng có lấy một người thân. Cuộc sống
lại quá vất vả chính vì vậy mình đành nhịn nhục xin làm PR.” Giọng Hà Dương bắt
đầu hơi nghẹn. “Nhưng, mình tuyệt đối không qua đêm. Mình chỉ nói chuyện và
uống rượu với khách. Thỉnh thoảng cho khách ôm nắm tay vậy thôi. Mình đã định
làm ở bar năm nay, khi thi vào đại học xong mình sẽ đi xin việc khác.”

Nghe tiếng Hà Dương lạc dần và đứt
quãng, lòng Thế Anh xót xa. Rất muốn có thể đến bên cạnh ôm cô vào lòng an ủi
nhưng sao cậu không làm được. Sợ. Một nỗi sợ vô hình mà to lớn đang trói buộc
đôi chân như dính chặt xuống nền đất và cậu chẳng thể làm được gì ngoài việc
lặng thinh.

“PR là công việc vất vả. Hơn một
giờ sáng mình mới về đến nhà. Mệt mỏi đến mức nhiều lúc mình muốn ngã nguỵ,
buông xuôi mọi thứ. Cái nghề này sắp huỷ hoại sức khoẻ mình.” Không thấy cậu
bạn đáp lời hay phản ứng, Hà Dương ngừng lại ít phút rồi tiếp. “Mình chỉ muốn nói
bấy nhiêu thôi. Tóm lại mình mong cậu hãy hiểu cho mình... Hiểu rằng vì hoàn
cảnh ép buộc mình mới làm ở bar chứ không phải do bản thân là đứa con gái hư
đốn chẳng ra gì. Cám ơn cậu vì đã lắng nghe mình.”

Nói xong Hà Dương mau chóng quay
lưng, rời khỏi thư viện thật vội vã. Còn Thế Anh vẫn không thay đổi tư thế đứng
bất động, lựng dựa vào kệ sách. Chính xác, cậu đang cố kiềm nén những xúc cảm
dữ dội nào đó sắp bùng phát ngay bên trong cơ thể mình. Thật khó khăn để chịu
đựng chúng. Gấp tư liệu lại và hai tay buông xuôi, Thế Anh ngã đầu ra phía sau
kệ nhắm mắt, miệng thờ dài nghe vô cùng nặng nề. Cậu tự hỏi bản thân phải làm
gì đây? Lúc biết Hà Dương làm PR ở bar, Thế Anh hoang mang lẫn bần thần khôn
tả, cả đêm thức trắng không ngủ được. Nhưng lá thư hôm qua cùng những lời giải
bày ban nãy của cô giờ đây lại khiến cậu nặng lòng quá đỗi. Anh chàng lớp
trưởng tự hỏi, rốt cuộc nên làm sao cho đúng?...

Thư viện vắng bóng người, chỉ còn
nghe âm thanh thời gian trôi chậm chạp.

***

“Thật à? Cậu với Trang Trang đã
làm lành?” Hạ Tuyết mừng rỡ hỏi Hải Luân khi cả hai cùng đi ra ngoài cổng
trường lúc tan học.

“Ừm, chiều qua Trang Trang đến
nhà xin lỗi mình, hai đứa sau cùng đã giảng hoà.” Hải Luân cười kể lại mọi
chuyện.

“Vậy thì tốt quá! Mình cũng mong
cả hai trở về như cũ.”

Nghe giọng nói đầy vui vẻ của Hạ
Tuyết, Hải Luân chợt hỏi nghe trầm hẳn:

“Cậu... rất mừng khi mình về lại
với Trang Trang à?”

“Ừ, hiển nhiên. Nhưng sao cậu lại
hỏi lạ lùng vậy?”

“À mình hỏi vu vơ thôi, cậu đừng
bận tâm.” Hải Luân cười nhạt, cố che giấu cảm xúc khác lạ mà chẳng hiểu lý do
gì lại xuất hiện trong mình.

Tuy nhận ra Hải Luân không được
bình thường như mọi lần nhưng Hạ Tuyết cũng chẳng muốn hỏi nhiều. Rất nhanh, cô
liền bảo:

“Để mình cầm giúp cậu cái túi vẽ,
nó hơi nặng quá đó.”

Vừa gật đầu Hải Luân vừa đưa
chiếc túi da phồng to cho Hạ Tuyết. Trong lúc đón lấy đồ, tay cô vô tình chạm
vào bàn tay mềm mại như con gái của chàng trai. Không rõ sao nhưng cô đã phản
ứng khá mạnh khi lập tức rút tay lại, đồng thời bối rối nói: “Xin... xin lỗi
cậu.”

Lần này đến lượt Hải Luân ngạc
nhiên vì nghe giọng cô vô cùng lúng túng.

“Mình thấy việc này có gì đâu,
sao cậu phải xin lỗi rối rít thế?”

Đối diện, Hạ Tuyết thoáng im
lặng. Đúng là việc tay chạm tay vẫn rất bình thường nhưng vì Hạ Tuyết nghĩ đến
chuyện giờ đây bản thân đã không còn trong trắng như xưa nữa nên thật xấu xa
nếu cô chạm vào người Hải Luân – chàng trai lương thiệt tốt đẹp như thế. Đúng
hơn, Hạ Tuyết thấy mình chẳng còn xứng đáng nữa khi đã thuộc về người khác...

“Ờ, chắc do hơi giật mình.” Hạ
Tuyết trả lời vụng về.

Còn Hải Luân thì bắt đầu cảm
giác, cô bạn đang che giấu điều gì rất khó xử.

Cách chỗ cổng trường đại học một
khoảng khá xa ở phía bên kia đường, Trọng Lâm đang đứng dựa lưng vào chiếc mô
tô, mắt nhìn đăm đăm cảnh Hạ Tuyết nói cười vui vẻ với Hải Luân. Thậm chí lúc
hai người nọ chuẩn bị lên xe buýt, cái nhìn lạnh lùng vô cảm của hắn vẫn không
rời khỏi họ. Khẽ khàng lấy điếu thuốc ra châm lửa rồi đưa lên môi, Trọng Lâm
rít thuốc thật dài và lâu. Khi nhả những làn khói trắng đục ra ngoài không
trung, đôi mắt hắn phản chiếu hình ảnh bầu trời buổi trưa hè. Trống rỗng. Vô
định.

***

Tối. Bar Gossi.

Xúi quẩy làm sao khi Hà Dương
đứng ngay cửa bar chưa được lâu thì đã bị một ông khách đi ngang qua quấy phá.
Thấy cô bé mặt non chẹt, dáng thanh mảnh, làm PR mà trông cứ như gái nhà lành
nên ông ta khoái lắm cứ nằng nặc ép cô đi khách. Tất nhiên, Hà Dương quyết liệt
từ chối. Cố vùng vẫy để thoát khỏi cái nắm tay ghì siết của lão dê xòm nhưng
xem ra cô có vẻ yếu thế. Còn chưa biết phải làm gì đột ngột Hà Dương thấy ai đó
túm lấy cổ áo vị khách sỗ sàng kia rồi nhanh như cắt quật ngã ông ta nằm sóng
soài ra đất. Sau mấy phút ngẩn người, bấy giờ Hà Dương mới đưa mắt nhìn vị ân
nhân vừa cứu mình và cô hết sức kinh ngạc khi thấy đó là Thế Anh.

“Cậu... Thế Anh...”

Lúc ấy, Thế Anh không quan tâm
đến lời Hà Dương mà chỉ nhìn ông khách đang lồm cồm ngồi dậy, bảo rõ ràng:

“Cậu ấy đáng tuổi con cháu chú
đó! Sao chú có thể làm thế?”

“Mày nói cái gì thằng oắt này?” Ông khách loạng choạng do men rượu, gắt
gỏng.

“Chú không được đụng đến cậu ấy
nữa, nếu không thì cháu sẽ nặng tay đó.”

Trông tình cảnh hơi xấu đi, Hà
Dương liền chen vào ngăn Thế Anh lại rồi cúi đầu với ông khách nọ, miệng xin
lỗi không ngừng:

“Dạ, cậu chưa hiểu chuyện nên mới
vậy, anh bỏ qua. Em không đi khách, anh thông cảm chọn cô PR khác! Thành thật
xin lỗi.”

Thấy Hà Dương cúi đầu liên tục và
nhìn gương mặt Thế Anh đầy giận dữ, ông khách trung niên nọ lầm bầm gì đó trong
miệng xong cuối cùng cũng bước cao bước thấp đi vào trong bar. Xem như mọi
chuyện đã ổn.

“Chú đó lớn hơn mình cả chục tuổi
mà cậu lại gọi anh sao?” Thế Anh khoanh tay, bực bội.

“Khách đi bar, PR như mình đều
phải gọi vậy hết. Đến nỗi một ông già bạc đầu mình vẫn phải kêu bằng anh. Nhưng
sao cậu lại đến đây?”

“Mình đến lớp luyện võ nhân tiện
đến xem cậu thế nào.”

“Cậu... không còn ghét mình nữa
hả?” Hà Dương trố mắt.

“Ai nói là mình ghét cậu? Đúng là
mình có hoang mang khi biết cậu làm ở bar nhưng sau khi xem lá thư và nghe
những điều cậu nói sáng nay thì mình cũng hiểu được một phần nào đó chuyện cậu
trở thành PR.”

“Thật chứ?” Hà Dương rạng rỡ. “Ôi,
hay quá! Cám ơn cậu, Thế Anh!”

Còn chưa dứt tiếng reo là Hà
Dương đã ôm chầm lấy cổ Thế Anh, vui mừng. Bất ngờ vì bị cô gái mình thích ôm
nên anh chàng lớp trưởng lập tức đỏ mặt, cả người cứng đơ và hai tay thì xụi
lơ. Chưa kể cách ăn mặc quá ư người lớn của Hà Dương khiến cậu tự dưng nhận ra
cô thật... xinh đẹp quyến rũ.

“Ờ ừ... cổ mình hơi đau.” Thế Anh
nói lãng, mặt phải xoay đi hướng khác.

“Hi hi, mình xin lỗi.” Vòng tay Hà
Dương chậm rãi rời khỏi cổ cậu bạn.

Cố lấy lại nét mặt bình thường,
Thế Anh gãi đầu bảo với giọng hơi vẩn vơ:

“Vì mỗi đêm đều đến lớp học võ
nên từ giờ mình sẽ tranh thủ ghé qua chỗ cậu một chút. Nếu hôm nào tan học sớm,
mình vào trong bar gọi cậu phục vụ... Vả lại, tiện giúp cậu xử lý những ông
khách háo sắc giống ban nãy.”

“Cậu vào bar luôn hả? Nhưng cậu
đâu có biết uống rượu.”

“Bar vẫn cho gọi Coca, Pepsi, 7Up
được mà. Mình uống nước ngọt thôi.”

Nghệch mặt trong mấy giây, Hà
Dương liền phì cười trước kiểu đi bar trong sáng của anh chàng lớp trưởng. Đúng
là ngốc! Đi bar đâu phải dễ vậy...

“Thôi, cậu ghé thăm mình là vui
rồi, đừng vào bar. Trong ấy phức tạp lắm, cậu không chịu nổi đâu. Chưa kể, đi
bar mỗi ngày như thế tốn tiền đấy.”

“Mình chỉ bảo là những khi tan
học sớm thôi...”

“Cậu yên tâm, mình tự xoay sở
được. Mấy chị trong Gossi tốt với mình lắm, nếu mình bị ức hiếp họ sẽ bênh vực
ngay. Vậy hen! Cậu đừng lo.”

Thấy Hà Dương kiên quyết như vậy,
Thế Anh cũng đành gật đầu nghe theo.

“Ừm, hiểu. Cậu phải cẩn thận nhé.
Giờ mình đến lớp tập võ, gặp cậu sau.”

Dõi theo bóng dáng cao gầy của
Thế Anh khuất xa, Hà Dương thở phào nhẹ nhõm. Cô vui vì cậu bạn đã cảm thông
cho mình. Vậy là xem như gánh nặng này đã được trút đi.

“Dương!” Chợt Quỳnh Anh xuất hiện
gọi. “Chị Nghi sắp rời khỏi Gossi luôn rồi, chị em mình vào trong nói gì đó với
chị ấy đi.”

Nhìn gương mặt tiếc nuối của mọi
người, Thục Nghi cười bảo:

“Thôi nào! Chỉ là rời khỏi bar Gossi
chứ có phải Nghi đi chết đâu mà sao mặt ai cũng như đưa đám vậy. Thỉnh thoảng,
Nghi sẽ về thăm mọi người.”

“Đột nhiên nói nghỉ là nghỉ luôn, đường đột quá chừng.” Bình Mai tặc lưỡi.
“Bộ em có việc làm mới hả hay kiếm được anh nào giàu sụ đấy.”

“Phải đó! Sao nghỉ ngang hông thế? Bất ngờ thiệt chứ.”

Nghe câu hỏi tiếc nuối của Thu Ánh, Thục Nghi chỉ biết mỉm cười, trong đầu
nhớ về chuyện đêm qua...

Sau khi chờ Thục Nghi nín khóc và bình
tĩnh lại, Tri Đồng liền đề nghị:

“Anh thấy em nên nghỉ làm ở bar. Tính em
ương bướng lại dễ bị nói khích thế nào cũng có ngày rước hoạ vào thân. Vả lại,
anh thật sự không muốn trông cái cảnh em đứng bàn phục vụ cho mấy tên không ra
gì.”

“Nhưng không làm PR thì em biết làm gì?
Người thất học như em, chổ nào mà chịu nhận?”– Nấc khẽ, Thục Nghi trả lời ngập
ngừng.

“Chuyện đó, anh sẽ nghĩ cách... Nói chung,
em đừng làm PR nữa.”

Trông nét mặt nghiêm túc của Tri Đồng,
Thục Nghi giấu tiếng thở dài. Vốn dĩ có ai lại thích làm ở bar, cũng vì hoàn cảnh
ép buộc và trên hết là thất học không bằng cấp. Bởi gia đình quá nghèo nên cô phải
nghỉ học khi vừa lên lớp bốn. Giờ ngoài việc đọc viết chữ rồi tính toán đơn giản
ra, cô còn làm được gì... Đang rối bời với vô số dòng suy nghĩ ngổn ngang thì
chợt Thục Nghi thấy ngay túi áo vet Tri Đồng mặc có tấm bảng nhỏ màu vàng đề
tên công ty ELLE. Tức thì, một ý tưởng mau chóng xuất hiện.

“Đúng rồi! Hay anh cho em vào công ty
ELLE của anh làm việc đi!”

“Vào công ty ELLE?” Tri Đồng nhíu mày. “Nhưng
việc tuyển người rất kỹ lưỡng, nếu không có bằng cấp thì...”

“Em có bảo anh cho em làm việc ở văn
phòng đâu chứ. Ừm... em làm tạp vụ cũng được mà. Anh là giám đốc, chỉ cần vài
ba câu nói chắc sẽ được nhỉ?”

“Em chịu làm tạp vụ à?”

“Trời! Người không bằng cấp như em được
xin làm tạp vụ cho một công ty lớn như thế là may mắn lắm rồi, em nào dám đòi hỏi.
Đừng lo, cực mấy em cũng chịu được vì lúc nhỏ em quen đi làm thuê cho người
ta.”

Đảo mắt, Tri Đồng có vẻ hơi lưỡng lự.
Tuy nhiên, ý này của Thục Nghi không đến nỗi tệ. Dẫu sao trước tiên điều quan
trọng là đưa cô ra khỏi bar Gossi, còn các vấn đề khác từ từ tính tiếp...

Bỗng có người lay gọi: “Ê, làm gì thẫn thờ thế? Sao im re vậy?”

Thục Nghi thoáng giật mình, quay qua:

“Hả? À, không sao. Mà sao không thấy Hạ Tuyết với cả Hà Dương đâu?”

“Hạ Tuyết chưa vào. Còn Hà Dương kìa, mới nhắc đã có, linh thật!”

Đúng lúc Hà Dương bước đến gần, vẻ mặt vẫn còn ngạc nhiên, hỏi:

“Chị Nghi, nghe nói chị rời khỏi Gossi luôn, có thật không ạ?”

“Ừm, tạm thời mọi người làm việc đi, Nghi muốn bàn riêng với Hà Dương vài
chuyện.” Thục Nghi đưa mắt sang những PR khác, đề nghị.

Những người nọ nhìn nhau rồi lần lượt rời phòng. Quan sát xung quanh xong,
Thục Nghi mới đảo mắt trở lại cô em gái còn đang ngồi chờ đợi:

“Dương, chị biết rồi... Việc em với Tri Đồng là anh em cùng cha khác mẹ.”

Đối diện, Hà Dương thoáng bất động và chỉ biết mở to mắt nhìn chằm chằm.

Trong khi Thục Nghi đang nói chuyện với cô bé họ Hà thì ở ngoài ngay bàn
VIP, Tri Đồng lại gặp Phụng “tỷ”. Chẳng rõ nàng PR này muốn làm gì nữa.

“Anh uống với tôi một ly được không?” Phụng “tỷ” đưa ly thuỷ tinh có chứa
chất lỏng màu đỏ ra trước mặt chàng trai, mời mọc.

“Tôi xin từ chối.” Tri Đồng nghĩ mình nên đề phòng cô chị đại này hơn.

Lặng im vài giây, tay vẫn còn giữ ly rượu, Phụng “tỷ” chậm rãi nói đều đều:

“Đúng là đêm qua tôi không nên làm vậy với Thục Nghi. Tôi thừa nhận mình
hơi quá đáng, may là không xảy ra chuyện đáng tiếc. Suy cho cùng, cả hai đã từng
là chị em trong một thời gian dài. Giờ nghe tin Thục Nghi rời khỏi Gossi, lòng
tôi thấy có gì đấy buồn buồn. Chắc là không còn ai để kiếm chuyện nữa ha ha. Tôi
cũng dự định sẽ nói lời xin lỗi nó... Nè, xem như nể tình một chút, hãy cùng
tôi uống ly rượu cuối cùng này. Thiết nghĩ, giờ Thục Nghi hết làm ở Gossi rồi,
chắc anh ít khi ghé qua đây.”

Nghe câu nói vừa trầm vừa nhỏ nhẹ của Phụng “tỷ”, Tri Đồng hơi ngạc nhiên.
Chắc có lẽ chưa bao giờ, anh thấy cô nàng PR chuyên gây sự ấy lại đàng hoàng nghiêm
túc như vậy.

“Thôi được, cũng nhờ cô mà tôi và Thục Nghi mới có cơ hội bày tỏ tình cảm với
nhau nên tôi sẽ uống ly rượu này!” Tri Đồng đón lấy ly thuỷ tinh.

Quan sát Tri Đồng đưa ly rượu lên môi từ từ uống cạn, Phụng “tỷ” kín đáo nở
nụ cười thích thú. Rõ ràng cô vẫn đang có âm mưu nào đó chứ chẳng hề tỏ ra hối
hận hay nuối tiếc như ban nãy đã “diễn kịch”. Đôi mắt sắc bén của cô cứ chăm
chăm vào đáy ly, nơi vừa có một viên thuốc mê hoà tan.

Trở lại cuộc trò chuyện kia, trông dáng vẻ im im từ Hà Dương, Thục Nghi nhẹ
nhàng:

“Tuy chị không rõ về việc của bố mẹ em nhưng đấy đã là của đời trước và
hoàn toàn không liên hệ gì đến đời sau. Tri Đồng và em, cả hai là anh em ruột.
Đó là sự thật không chối bỏ được. Chị không có quyền bảo em phải làm thế này mới
đúng hay làm cái kia là sai nhưng chị chỉ mong em đừng từ chối sự giúp đỡ của
Tri Đồng. Anh ấy rất quan tâm và lo lắng cho em. Nếu chị nhớ không lầm, anh ấy
còn có ý định đưa em rời khỏi Gossi. Dương, cho Tri Đồng một cơ hội được chứ?”

“Anh ta nhờ chị khuyên em à?”

“Không. Tri Đồng kể mọi chuyện cho chị nghe và chị nghĩ mình nên giúp anh ấy
và cũng giống như giúp em.”

“Chị Nghi, em biết chị muốn tốt cho em thế nhưng... đây là chuyện của riêng
em, em biết mình phải làm gì. Với Hoàng Tri Đồng, em cần có thời gian để chấp
nhận. Mong chị bỏ qua cho sự cứng đầu của em.”

Nhìn Hà Dương hồi lâu, Thục Nghi tự dưng cười nhẹ:

“Hai anh em đúng là giống nhau thật! Chị chỉ khuyên em vài điều thôi, còn
quyết định là tuỳ thuộc vào em. Nhưng chị vẫn mong em sẽ chấp nhận người anh
trai này. Ừm... Giờ chị phải đến chào quản lý Khương, nói rõ về việc sẽ nghỉ
làm. Em ở đây nếu thấy Hạ Tuyết vào thì bảo Hạ Tuyết chờ chị nhé.”

“Vâng, tất nhiên ạ.” Hà Dương đứng dậy. “Chị nhớ giữ gìn sức khoẻ!”

Sau khi Thục Nghi rời khỏi phòng locker, Hà Dương khẽ thở dài vì bắt đầu
suy nghĩ về những điều cô chị vừa bảo...

Nói chuyện với Khương Dung xong, Thục Nghi trở lên sàn để tìm Tri Đồng
nhưng không thấy anh đâu. Ngay cả bàn VIP cũ cũng trống trơn. Khó hiểu, cô liền
bước đến chỗ Mỹ Cúc đang đứng một mình, hỏi:

“Cúc ơi, bồ có thấy cái anh tên Tri Đồng vừa ngồi ở bàn VIP kia?”

“À có. Ban nãy cách đây gần nửa tiếng, mình thấy anh ta đi với chị Phụng xuống
cầu thang phòng VIP. Chắc là đi khách rồi!”

... Đôi chân bước vội xuống từng bậc thang rồi đi vào lối hàng lang tối hẹp,
Thục Nghi mau chóng tìm căn phòng VIP mà Phụng “tỷ” với Tri Đồng hiện đang ở
đó. Linh cảm mách bảo cô rằng, người chị đại mưu mô sảo trá đó lại định giở trò
với anh. Nhất định, cô tuyệt đối không để chuyện gì xảy ra.

Cánh cửa phòng VIP cuối cùng mở toang, Thục Nghi đứng sững lại khi một cảnh
tượng đập vào mắt: Tri Đồng mình trần nằm sấp trên giường, mắt nhắm nghiền. Tuy
phần dưới được đắp chăn che phủ nhưng cô biết chàng trai không hề có mảnh vải
nào trên người bởi toàn bộ quần áo của anh đều rơi vung vãi dưới sàn. Và điều
gây sốc nhất là bên cạnh Tri Đồng, Phụng “tỷ” trong dáng vẻ loã lồ đang nằm ôm
anh và khi nghe tiếng mở cửa, cô chị đại liền đưa mắt nhìn thì thấy Thục Nghi
xuất hiện.

“Có biết phép lịch sự gõ cửa không?” Phụng “tỷ” thở hắt, dựng người dậy.

“Cái quái gì đang xảy ra thế?” Thục Nghi nhìn thân thể trần truồng của Phụng
“tỷ”, gằn giọng hỏi.

Kéo xếch mép, Phụng “tỷ” chậm rãi bước xuống giường, không chút ngại ngùng
bước đến gần Thục Nghi.

“Mắt mù hả? Thì chúng tôi đang ân ái còn gì!”

Khẽ đảo mắt về phía Tri Đồng nằm nhắm mắt trên giường rồi Thục Nghi nhìn
sang chiếc bàn thấp gần bên, nơi có ly rượu uống dở và một gói giấy...

“Tại sao cô lại phải giở cái trò đê tiện này ra hả? Định làm gì với Tri Đồng?
Cưỡng bức à?” Giọng Thục Nghi nghe lạnh lùng nhưng có sự chế giễu.

“Làm gì là làm gì? Tại cậu chủ Hoàng bảo muốn đi khách nên cả hai mới xuống
phòng VIP.” Phụng “tỷ” hất nhẹ tóc, khoanh tay phía trước ngực.

“Nè, nói dối cũng phải biết cách chứ, học sinh lớp một còn nói dối hay hơn
cô đấy.” Thục Nghi từ từ tiến lại gần chiếc giường nhìn Tri Đồng. “Có ai đời
nào muốn đi khách mà lại ngủ say như chết vậy không chứ?”

“Thì anh ta uống say nên lăn đùng ra ngủ.” Phụng “tỷ” chưng hửng.

Cười nhạt nhẽo, Thục Nghi hơi xoay người qua bên phải, với tay lấy gói giấy
cắt dở nằm trên bàn đưa lên xem xét:

“Ồ, thuốc mê? Không ngờ cô lại biết dùng đến thuốc mê đó.”

“Gì? Gói thuốc ấy của ai, sao tao biết. Lỡ như của vị khách trước vừa mới
vào thì sao. Xem ra, mày vẫn không tin cậu chủ Hoàng muốn đi khách với tao nhỉ?
Xì! Mày tưởng mình là ai mà anh ta chết mê chết mệt mày. Đàn ông đều như nhau cả
thôi, rượu vào thì nhà ngói cũng như nhà tranh ấy mà!”

BỐP! Không rõ Thục Nghi tiến đến
gần Phụng “tỷ” từ lúc nào và thẳng tay tát vào mặt cô ả PR lẳng lơ ấy. Lần này,
cú đánh còn mạnh hơn lần trước vì mặt Phụng “tỷ” gần như muốn méo hẳn sang một
bên. Sau khi hoàn hồn trở lại, đôi mắt Phụng “tỷ” phun trào cơn điên tiết, hai
hàm răng nghiến chặt nghe ken két. Không nhiều lời, cô chị đại lập tức vung tay
lên định đáp trả nhưng xui xẻo làm sao vì Thục Nghi đã kịp thời giữ tay ả lại.

“Mày... mày... Con quỷ cái! Dám đánh tao hả?” Giọng Phụng “tỷ” gầm gừ như
con hổ bị giam trong chuồng.

Hướng cái nhìn lạnh băng vào đối phương, Thục Nghi nói như dằn mặt ả:

“Đừng có mang Tri Đồng ra so sánh với lũ đàn ông thối nát của cô! Tôi từng
cảnh cáo: Nếu cô còn đụng đến anh ấy một lần nữa thì đừng trách tôi! Xem thường
lời nói của tôi chứ gì? Giờ tôi cho cô thấy hậu quả! Sao nào?”

“Con khốn! Mày dựa vào cái gì mà lại tin thằng đó dữ vậy? Chắc gì nó tốt
như mày nghĩ nào?” Phụng “tỷ” điên tiết la lớn.

Trông vẻ mặt kích động dữ dội của cô chị đại, Thục Nghi im lặng chốc lát rồi
đáp rõ: “Vì tôi yêu anh ấy!”

Ánh mắt Phụng “tỷ” đứng yên bất động. Nhưng rất nhanh, cô cười lớn đầy
khinh miệt: “Yêu? Ha ha ha! Mắc cười ghê! Nghe mà buồn nôn!”

Thục Nghi nhìn chằm chằm Phụng “tỷ”...

Mấy phút sau, Phụng “tỷ” bị Thục Nghi ném mạnh ra khỏi phòng VIP trong tình
trạng trần truồng. Khỏi nói, cô chị đại phát điên phát khùng đến cỡ nào, miệng
không ngừng gào hét đòi xử lý đối phương.

Trong phòng, bỏ mặc cái thứ âm thanh chát chúa ở ngoài kia, Thục Nghi ngồi
xuống giường nhìn Tri Đồng vẫn còn nằm ngủ ngon lành, chẳng biết gì. Thậm chí đến
cả việc, bản thân anh vừa sắp bị một cô PR “cưỡng ép.”

“Anh đấy, ngốc thật! Lần sau đừng có tin lời cô ta nữa.” Thục Nghi luồng những
ngón tay vào mái tóc đang ngủ yên đó, mỉm cười. “Thế giới bar đáng sợ lắm, anh
không biết hết đâu. Nhưng đừng lo, em sẽ bảo vệ anh!”

Dứt lời, Thục Nghi cúi xuống tựa đầu lên tấm lưng trần của Tri Đồng.

Mới từ cầu thang phòng VIP đi lên thì Thục Nghi gặp ngay Hạ Tuyết. Ngạc
nhiên vì sao cô bạn lại từ đó bước ra nên Hạ Tuyết hỏi ngay:

“Bộ bồ... đi khách hả?”

“Bồ độc mồm thật.” Thục Nghi đánh mạnh vào lưng bạn. “Chắc có ngày trinh tiết
của mình bị bồ phá hết quá.”

Đối diện, Hạ Tuyết bật cười.

“Đùa thôi, ai chứ Lý Thục Nghi thì giữ mình còn hơn gái nhà lành. À mà nghe
Hà Dương nói bồ sẽ nghỉ làm ở Gossi. Tìm được việc mới rồi hả?”

“Có thể nói là vậy.” Thục Nghi nhún vai.

“Sướng nhé, chúc mừng bồ đã sớm rời khỏi thế giới khủng khiếp này để “hoàn
lương”. Mình mừng cho bồ! Nhớ nắm bắt cơ hội đó.”

“Ừ rồi người đẹp, mình sẽ cố gắng! Mình sẽ nhớ bồ lắm đấy.”

“Mình cũng vậy. Nhớ giữ gìn sức khoẻ.”

Dứt lời, hai cô gái mau chóng ôm nhau. Cái ôm thật lâu và thật chặt như thể
họ không muốn phải rời xa. Và trong bóng tối của bar, mắt cả hai đỏ hoe.

Chợt, có tiếng người gọi Thục Nghi từ phía xa. Hoá ra là những cô PR khác.

“Chắc các chị em lại bắt mình uống hết rượu cho đêm cuối đây mà.” Đẩy nhẹ bạn
ra, Thục Nghi thở dài chán nản.

“Thế thì bổ mau đến với mọi người đi. Làm cú chót trước khi chia tay.”

Bật cười, Thục Nghi gật đầu. Dõi theo bóng Thục Nghi đi đến chỗ mọi người,
Hạ Tuyết mỉm cười. Cuối cùng, cũng có một người thoát khỏi vũng bùn này để bắt
đầu cuộc sống mới... Rồi cô chuyển cái nhìn về phía bàn VIP, nơi Trọng Lâm hay
ngồi. Trống trơn. Đêm nay, hắn lại không đến Gossi.

Báo cáo nội dung xấu

Chi phí đọc tác phẩm trên Gác rất rẻ, 100 độc giả đọc mới đủ phí cho nhóm dịch, nên mong các bạn đừng copy.

Hệ thống sẽ tự động khóa các tài khoản có dấu hiệu cào nội dung.