Ván Cờ Người - Phần V - Chương 3 - Phần 1

III. TAN CUỘC

1

“Nhật báo Tứ Phương” đưa tin hỏa hoạn ở Trung tâm thời trang
hồi sáng sớm cũng đồng thời giới thiệu sơ qua chuyện Tiểu Mãn tham gia cứu hỏa
bị thương và được bệnh viện cứu chữa.

Xuyên Thanh ở nhà dưỡng bệnh đọc được tin này trên báo, lập
tức gọi điện cho Ban Tuyên truyền của Thành ủy Tứ Phương, anh nói cuối cùng
thành phố đã xuất hiện một anh hùng nghĩa dũng, Bí thư thành ủy và Chủ tịch
thành phố nên đến thăm, đài truyền hình, đài phát thanh, báo ngày, báo buổi chiều
cần thiết theo dõi, thông tin đầy đủ, có bài bản.

Người ở Ban Tuyên truyền nhận điện thoại của Xuyên Thanh thiếu
kiên nhẫn, anh ta đặt máy xuống liền kêu ca: “Cái anh chàng Thanh này bệnh tâm
thần nặng rồi. Anh ta cứ nghĩ mình là lãnh đạo tỉnh ủy, thay mặt cho Ban tuyên
truyền tỉnh ủy trao nhiệm vụ cho chúng ta”.

Buổi tối, đài truyền hình thành phố đưa tin, Bí thư thành ủy
và Chủ tịch thành phố vào bệnh viện thăm Tiểu Mãn, hỏi thăm tình trạng sức khỏe
của anh và tình hình điều trị, chỉ thị cho bệnh viện phải bằng mọi giá cứu sống
người anh hùng cứu hỏa vì nghĩa này. Nhân dân trong thành phố lũ lượt kéo đến
thăm anh, hoa tươi để đầy lối đi bên ngoài phòng bệnh.

Thấy đài truyền hình đưa tin, Xuyên Thanh rất xúc động đi đi
lại lại trong phòng, miệng lầm bẩm: “Mãn ơi! Nếu tờ báo còn trong tay tớ, tớ sẽ
đưa tin liên tục, đưa tin có hệ thống, đưa tin sâu đậm, mở chuyên mục, để cậu
trở thành đại anh hùng ai ai cũng biết”.

Tiểu Mãn bị bỏng sâu trên phần lớn diện tích cơ thể, thêm
vào đấy đường hô hấp bị cháy. Bệnh viện tổ chức hội chẩn, đề ra phương án điều
trị nghiêm ngặt, lúc mổ có sáu bác sĩ làm việc liên tục, chia thành ba nhóm xử
lý toàn diện. Vì mới qua cơn choáng, cơ thể Tiểu Mãn rất yếu, mổ nhanh có thể
giảm ra máu, mà cũng đỡ đau.

Sau phẫu thuật, lớp da chết trên người đã bị loại bỏ, để lộ
một diện tích lớn lớp thịt dưới da, bác sĩ phải xử lý bằng cách đậy lên người
anh một lớp da khác, chờ đến khi đủ điều kiện sẽ cấy da của bản thân anh.

Tiểu Mãn nằm trong phòng cách li vô trùng, lúc đầu Vân Tài
ít có cơ hội chăm sóc anh, vào thăm phải thay đồ vô trùng, bác sĩ cũng hạn chế
thời gian thăm, không cho chị nói chuyện nhiều với anh.

Mặt Tiểu Mãn bị bỏng nặng, có thể nói khuôn mặt bị biến dạng,
trong vòng một tháng phải phẫu thuật bốn lần, bác sĩ phải chỉnh sửa da trên người,
trên mặt anh, lấy da ở những nơi khác cấy vào khuôn mặt. Tiểu Mãn rất đau đớn,
toàn thân băng bó, không cử động nổi. Để giữ cho vết thương khô ráo, ngày nào
bác sĩ cũng thay băng hai lần, mỗi lần thay phải hơn hai tiếng đồng hồ. Không
phải lần nào mở băng ra đều có thể gây mê, vì không thể ngày nào cũng gây mê
hai lần. Mỗi lần thay băng trong tình trạng gây mê cũng rất đau đớn, Tiểu Mãn tỏ
ra kiên cường.

Hơn mười ngày sau, bác sĩ xét đến khả năng chịu đau và sức
chịu đựng về tâm lý của Tiểu Mãn, ngoài việc điều trị theo phác đồ thông thường
còn tiến hành chỉ dẫn về tâm lý. Hàng ngày Vân Tài đến với anh lâu hơn, được
nói chuyện với anh nhiều hơn.

Vân Tài biết Tiểu Mãn quan tâm đến công ty, chị nói rõ cho
anh biết, chỉ giấu anh một sự việc. Nhưng không thể giấu được anh, anh nhận ra
ngay. Một hôm, sau khi Vân Tài nói chuyện công ty, mắt anh cứ nhìn xoáy vào chị.
Vân Tài không dám nói, chuyện giấu anh có thể gây sốc cho anh.

Tiểu Mãn mặt bị thương không được nói chuyện, anh chỉ dùng
âm mũi bảo chị “nói đi”.

Vân Tài chỉ nói với anh, Hồ Bằng đã bỏ trốn.

Hồ Bằng không nói đi đâu, trước lúc đi anh để lại cho Vân
Tài một phong bì có năm trăm nghìn và một lá thư, bảo chị chuyển cho Tiểu Mãn.
Thư rất đơn giản: “Anh, rất xin lỗi, tất cả đều do tôi sai trái. Hãy giúp tôi
chăm sóc con”. Công an tìm Vân Tài để tìm hiểu về Hồ Bằng. Bảo anh có liên quan
đến vụ việc lừa đảo huy động vốn. Vân Tài không nói với công an chuyện Hồ Bằng
để lại thư và tiền. Sau đấy chị rất sợ, muốn nói chuyện này với Tiểu Mãn, lại sợ
anh bị sốc.

Phản ứng của Tiểu Mãn làm chị căng thẳng, anh trợn mắt, nằm
bất động, giống như đang suy nghĩ căng thẳng lắm..

Rất lâu sau, Tiểu Mãn dùng âm mũi để nói: “Trả… công… nhân…”
Vân Tài gật đầu, hiểu ý anh.

Trước lúc Vân Tài về, Tiểu Mãn lại thay đổi ý định, anh vất
vả lắm mới ra hiệu cho Vân Tài biết phải đưa tiền và thư đến cho công an.

Theo ý Tiểu Mãn, Vân Tài đưa tiền và thư đến công an, ông
Đào Triệu Quốc, đội trưởng đội điều tra trực tiếp nhận. Ngay tối hôm ấy ông vào
bệnh viện thăm Tiểu Mãn.

Ông Quốc không hỏi gì Tiểu Mãn, chỉ cho biết hiện tại công
an tạm giữ Hai Hiến, trợ thủ của Hồ Bằng, thông qua anh ta để biết những người
bị hại, sơ bộ được biết Hồ Bằng đã phi pháp huy động được hơn mười hai triệu đồng
cho cái gọi là Quĩ hỗ trợ. Hai hôm trước, Hồ Bằng ở Hàng Châu gửi về cho đội điều
tra một lá thư, trong đó có bản sao chụp chứng từ của bốn mươi hai chủ xưởng
may vay một triệu hai trăm bảy mươi nghìn. Như vậy Hồ Bằng ôm một khoản tiền lớn
bỏ trốn.

Ông Quốc dặn Tiểu Mãn và Vân Tài, nếu có tin tức gì về Hồ Bằng
phải báo ngay với công an, công an đã công bố lệnh truy nã Hồ Bằng.

Sau hôm ông Quốc vào bệnh viện, đội điều tra lại tìm Vân Tài
nhiều lần, tìm hiểu kĩ tình hình Quĩ hỗ trợ có liên quan đến Tiểu Mãn.

Hiện tình của Tiểu Mãn có sự thay đổi, bộ phận có liên quan
ngừng ngay việc đề nghị tuyên dương Tiểu Mãn danh hiệu cá nhân tiên tiến, các
phương tiện thông tin đại chúng cũng thôi tuyên truyền công lao thành tích của
anh. Nhưng điều ấy không ảnh hưởng đến Tiểu Mãn, đáng sợ là bác sĩ thông báo với
Vân Tài khoản viện phí phải trả là một trăm nghìn, gồm chi phí phẫu thuật và nằm
viện, bác sĩ còn cho biết hậu kì điều trị của Tiểu Mãn cần phải một trăm nghìn
nữa.

Vân Tài cầu xin bố mẹ, thu gom tiền gia công cũng chỉ như muối
bỏ bể, vừa phải nộp viện phí cho Tiểu Mãn, vừa phải trả lương cho công nhân,
chi tiêu cho nhà máy, hiện tại mỗi ngày có không biết bao nhiêu người đến ngồi ở
công ty, họ bị Hồ Bằng lừa mua cổ phiếu quĩ hỗ trợ.

Nhà sư bỏ trốn nhưng chùa thì không thể đi theo, họ đòi Tiểu
Mãn và Vân Tài phải trả nợ thay cho Hồ Bằng.

Cũng may, công nhân trong xưởng nể tình Vân Tài, sau ngày Tiểu
Mãn bị nạn họ cũng không đòi lãi suất hàng tháng, sẵn sàng cùng công ty qua cơn
hoạn nạn. Nếu không có sự ủng hộ của công nhân thì Vân Tài cũng đổ từ lâu rồi.

2

Sau hỏa hoạn, vì việc Hồ Bằng bỏ trốn, Trung tâm thời trang
nổi sóng, cảnh ngộ của Tiểu Mãn được các chủ xưởng may đồng tình.

Tiểu Mãn bị thương trong khi cứu hỏa tại Trung tâm thời
trang, nếu không vì cứu tài sản của người khác, anh không đến nỗi phải nằm viện,
cũng không đến nỗi bị mất da trên cơ thể, mặt không bị biến dạng. Cát Hồng biết
có nhiều người muốn bày tỏ tấm lòng với Tiểu Mãn, muốn tổ chức lạc quyên giúp đỡ
Tiểu Mãn.

Sau khi đóng cửa phòng chơi bài, những ông chủ thích chơi mạt
chược trong Trung tâm thời trang đều có ý kiến với Cát Hồng, làm ăn của chị
cũng bị ảnh hưởng, nhà ăn vắng khách nhiều. Dần dần mọi người cũng hiểu được chị.
Trước kia Cát Hồng dựa vào Xuyên Thanh, những mong vợ chồng vinh hoa phú quí,
Xuyên Thanh bị bệnh thần kinh, Cát Hồng gần như trở thành người khác. Chị nắm lấy
bãi đỗ xe và gia đình, một mặt chú ý đến làm ăn ở bãi đỗ xe, mặt khác chăm sóc
chồng ốm đau. Tính tình Cát Hồng có phần khác đi, nhưng trong cốt tủy vẫn cởi mở
nghĩa hiệp, thường xuyên giúp đỡ người khác, thích làm việc thiện, được mọi người
khen ngợi. Bởi lòng dạ ngay thật, nhanh mồm nhanh miệng, nói năng thẳng thắn mọi
việc lớn nhỏ trong Trung tâm thời trang, ra vào đồn công an hoặc đến tòa án chỉ
một mình chị, chị trở thành ủy viên hội đồng hòa giải dân sự.

Buổi tối cuối tuần, Cát Hồng làm mười mâm cỗ, mời các vị chủ
xưởng trong Trung tâm thời trang. Người đến đông hơn dự kiến, không những người
của các xưởng may, một số người của khu thương mại cũng đến dự. Có người đến
không ăn, trao tiền quyên góp rồi về. Tiền quyên góp hoặc nhiều hoặc ít, nhiều
hai ba nghìn, ít không dưới hai trăm.

Cát Hồng chúc rượu, nói với mọi người khó khăn của Vân Tài
và Tiểu Mãn. Người được chúc rượu đều nhận góp một khoản nào đó, tưởng như đã
được bàn bạc kĩ, mỗi vị bỏ ra một nghìn đồng. Hữu Ngư ngồi kia, anh im lặng,
không nói chuyện với người ngồi bên cạnh, không ai nhận đóng góp. Hữu Ngư sợ
Cát Hồng hiểu nhầm, bảo anh đã tính toán, sắp xếp. Cát Hồng nói, Tiểu Mãn lấy đức
báo oán, vì Hữu Ngư mà bị thương, Hữu Ngư nên ủng hộ nhiều hơn mới phải, Hữu
Ngư gật đầu lia lịa.

Cát Hồng chúc rượu mọi người xong, con số đóng góp đã lên đến
bảy tám chục nghìn, cộng với số tiền của những người ủng hộ trước bữa ăn được tất
cả hơn một trăm nghìn. Chị đưa ánh mắt về phía Hữu Ngư, xem anh định tính toán
thế nào.

Hữu Ngư đứng dậy, hắng giọng, nói: “Chúng tôi đây xin ủng hộ
một trăm nghìn”.

Mọi người đều ngạc nhiên, Cát Hồng không tin ở tai mình. Hữu
Ngư nói: “Cậu Mãn là người tốt, còn chúng ta cũng làm chút việc tốt”.

Nghe anh nói vậy mọi người cùng cười, có người hỏi có phải
anh muốn làm người tốt việc tốt không. Hữu Ngư lắc đầu nói không phải. Anh giơ
cao hai tay rồi ấn xuống, ra hiệu cho mọi người im lặng: “Chúng tôi đây bủa
vây, chơi mạt chược chỉ có ra không vào, chơi được một trăm nghìn thì thôi
không chơi nữa”.

Có người hỏi Hữu Ngư bủa vây là thế nào, tại sao quyên tiền
lại chơi mạt chược?

Hữu Ngư nói: “Tôi là người nhà quê, quê chúng tôi có nghĩa cử
giúp đỡ người gặp khó khăn, cần giúp ai chúng tôi ngồi lại với nhau, dùng cách
chơi mạt chược. Người tham gia cuộc chơi đều là những bậc đức cao đạo trọng
trong làng, thua bao nhiêu bỏ ra bấy nhiêu, theo cách nói duy tâm “ông trời có
mắt”.

Hữu Ngư chỉ vào những người ngồi cùng bàn và người ngồi bàn
bên cạnh, nói tiếp: “Chúng tôi đây không thể coi là đức cao đạo trọng, chỉ là
những người thích chơi mạt chược, mỗi năm thu được đến mấy chục nghìn. Chơi mạt
chược lớn là phạm pháp, chơi nhỏ không việc gì. Theo chị Hồng nói, mạt chược
làm con người hư hỏng. Nói về chúng tôi, chơi mạt chược quên cả cứu người, suýt
nữa thì xưởng cháy thành than. Rất may có anh Mãn, làm liên lụy đến anh”.

Thấy mọi người nghe rất nghiêm túc, Hữu Ngư càng nói càng
hăng: “Chúng tôi bàn với nhau, vì anh Mãn chơi một trận cuối cùng, coi như mượn
chậu vàng để rửa tay, từ nay về sau không chơi mạt chược nữa. Xin mọi người chứng
giám”.

Mọi người vỗ tay nhiệt liệt, Cát Hồng xúc động, nói: “Hôm
nay tôi phá lệ, xin tới đây chơi mạt chược. Tôi đưa bàn mạt chược tự động bấy
lâu nay niêm phong ra cho mọi người chơi. Hoan nghênh mọi người xem, trà thuốc
miễn phí”.

Mọi người cùng vui,
không ai nghĩ đến ăn uống, ồn ào ngồi vào bàn mạt chược.

Phòng chơi bài bày ra năm bàn mạt chược, Hữu Ngư đưa ra qui
tắc hai chục nghìn coi như về vườn, người thua nhiều nhất cũng chỉ hai chục
nghìn.

Cát Hồng chia quân bài tú-lơ-khơ cho mọi người làm thẻ nợ, dặn
mọi người chơi đến một trăm nghìn sẽ về vườn, coi như kết thúc.

Tiếng xoa mạt chược rào rào, Cát Hồng bưng trà rót nước còn
thêm một việc, nghe bàn nào xóc bài chị liền đến xâu nợ.

Bàn của Hữu Ngư người đứng xem đông nhất, anh qui định không
được ù nhỏ, mong mọi người ù to không tiền khoáng hậu, cho dù sau này không
chơi nữa mọi người cũng nên đánh thật nghiêm túc, mong sao ù một ván thật lớn để
làm kỉ niệm.

Thẻ nợ trước mặt Hữu Ngư nhiều nhất, người thua một nghìn vẫn
cười hì hì: “Chơi mạt chược chưa bao giờ thoải mái như lúc này, được thua đều
có ý nghĩa!”

Vừa qua mười hai giờ đêm, thẻ nợ trên tay Cát Hồng đã có tám
chục nghìn, xem ra sắp kết thúc, bỗng có tiếng gõ cửa.

Cát Hồng mở cửa chợt đứng sững, định đóng cửa nhưng không kịp,
một tốp cảnh sát ập vào. Chị quen người dẫn đầu nhóm cảnh sát này, chính là ông
Lâu, người xử lý vụ mạt chược của Xuyên Thanh, ông vừa được điều về làm đồn trưởng
trong khu kinh tế. Trong lòng Cát Hồng kêu khổ, cảnh sát vây lây bàn mạt chược.

Trên bàn không có dấu vết mạt chược, nhưng bài tú-lơ-khơ
cũng có thể là bằng chứng, ông Lâu gọi bộ đàm điều xe cảnh sát lớn đến, dồn tất
cả hai chục người chơi mạt chược lên xe về đồn.

Trên đường đến dồn cảnh sát, Cát Hồng giải thích với ông
Lâu, bảo họ đánh bài bủa vây để quyên góp ủng hộ Tiểu Mãn. Ông Lâu cảm thấy
nghìn lẻ một đêm đi bắt mạt chược chưa ai mượn cớ này, ông bảo Cát Hồng đến đồn
sẽ trình bày.

Đến đồn cảnh sát, mỗi người một câu, tất cả đều nói “bủa
vây” không phải đánh bạc ăn tiền. Hữu Ngư ra sức giải thích bủa vây là gì, mới
mấy tiếng đồng hồ trước mọi người còn nói “bủa vây” thật phấn khởi. Ông Lâu
không biết phải xử lý thế nào. Rõ ràng là đánh bạc lại bảo không phải vì mục
đích được thua, ông đành phải chờ đến sáng hôm sau hỏi phòng pháp chế của sở.

Phòng pháp chế đã gặp một vụ như thế này rồi, họ xem xét,
cho rằng đánh mạt chược là hành động phạm pháp vì kiếm lợi, còn đây là những
người chơi “bủa vây” nhằm quyên góp ủng họ người gặp khó khăn, không thể nói
không vi phạm trật tự xã hội, ít nhất cũng là làm trái với phong trào: Phòng
pháp chế đề nghị đồn công an phê bình những người tham gia trò mạt chược.

Ông Lâu nghiêm sắc mặt phê bình mọi người, bảo rõ rằng họ
làm việc tốt nhưng lại bằng phương thức không tốt, mọi người cần nâng cao phẩm
chất. Hữu Ngư nói: “Đúng vậy”. Có mấy người đã từng bị xử lý về tội chơi mạt
chược, vừa bước vào đồn gặp mấy nhân viên cảnh sát quen mặt gọi họ là “tôi phạm
thân quen” lúc này nghe ông Lâu nói không xử lý, tỏ ra vui hết cỡ.

Từ đồn cảnh sát ra, có người đề xuất tiếp tục “bủa vây”.
Không phải chỉ một vài người muốn vậy, về đến bãi đỗ xe họ cùng ngồi lại. Cát Hồng
rất bình tĩnh, khuyên mọi người về, lý do chị đưa ra vì có ông Lâu đồn trưởng.

Mọi người không làm khó Cát Hồng, bảo bỏ tiền ra, cư tính
toán theo ghi chép, dù sao thì cũng là tiền ủng hộ Tiểu Mãn. Đều là những tay
chơi mạt chược kì cựu, rất nhớ mình thua bao nhiêu, phải bỏ ra bao nhiêu. Cát Hồng
đếm tiền, hơn một trăm nghìn. Chị thay mặt Tiểu Mãn cảm ơn mọi người, hẹn Hữu
Ngư chiều nay vào bệnh viện thăm anh.

Hôm sau, Vân Tài đến bãi đỗ xe tìm Cát Hồng, mặt đỏ bừng đứng
trước Cát Hồng hồi lâu không nói nên lời. Cát Hồng sốt ruột, bảo Vân Tài có gì
thì nói nhanh lên. Vân Tài ấp úng, chính chị đã đến đồn công an báo việc bãi đỗ
xe có đám đánh bạc. Chị không biết nguồn cội, chỉ nghe nói Hữu Ngư và những người
khác đánh mạt chược ở đấy.

Vân Tài nói: “Tôi căm giận mạt chược”.

Cát Hồng nói: “Không trách đằng ấy, tớ cũng rất căm giận. Nếu
tớ không biết cũng sẽ hành động như đằng ấy. Bãi đỗ xe sẽ không còn ai chơi mạt
chược nữa, lúc nào khỏe tớ sẽ phá những cái bàn mạt chược kia đi, không bán cho
ai”.

Báo cáo nội dung xấu

Chi phí đọc tác phẩm trên Gác rất rẻ, 100 độc giả đọc mới đủ phí cho nhóm dịch, nên mong các bạn đừng copy.

Hệ thống sẽ tự động khóa các tài khoản có dấu hiệu cào nội dung.