Ván Cờ Người - Phần IV - Chương 1

Phần bốn

BẮC

Hồ Bằng không gật mà cũng không lắc, anh bỏ đi, không
nghe vợ nói. Anh không tin Oánh Oánh tìm đến cái chết, lần trước với Văn Hòa chị
cũng đã dùng đến chiêu này rồi, chị viết chúc thư là buộc anh ta phải bỏ khoản
tiền gửi ngân hàng ra. Lần này chị cũng chỉ tái diễn chuyện cũ, không có gì mới.
Anh không sợ Oánh Oánh một lần vất vả sẽ kết thúc mọi chuyện. Anh đoán, Oánh
Oánh không thể rời anh, cái chị gái già này chỉ bám lấy anh, không đủ tư cách
làm mình làm mẩy.

I. GIA PHONG

1

Các ông chủ của các xưởng may dân doanh thành phố Tứ Phương
được một trận gió thu kích động, có điều gió thu hơi lạnh một chút, họ thông
báo cho nhau rằng, gió lạnh sắp về.

Mùa đông là mùa làm ăn của những xưởng may nhỏ, áo lông vũ
là sản phẩm gia công chủ yếu của những xưởng may này, chỉ cần mùa đông năm nay
giống như mùa đông năm ngoái, họ sẽ có được hàng loạt hợp đồng gia công cho các
thương hiệu của hãng Bosideng và Nhã Lộc. Năm ngoái vì trời rét, lượng tiêu thụ
áo lông vũ trên thị trường có chiều hướng gia tăng, kéo theo sự phát triển của
nghề gia công áo lông vũ, các xưởng gia công áo lông vũ được vỗ béo, các ông chủ
kiếm được đầy hầu bao. Sang mùa xuân năm nay, cả thành phố có bốn trăm xưởng
may nhỏ nhanh chóng phát triển lên đến hơn bảy trăm.

Chiều hướng phát triển ấy đã tạo cho chính quyền thành phố
có ý tưởng phát triển nghề may gia công với qui mô lớn, kéo theo lượng tiêu thụ
mặt bằng kinh doanh trong “khu giao dịch thời trang” của giai đoạn đầu công
trình Trung tâm thời trang. Một số người dân thành phố có chút ít tích lũy mua
mặt bằng để đầu tư, rút tiền gửi ngân hàng, bọc lớn bọc nhỏ tiền mặt đem đi đặt
cọc. Rất nhanh chóng, việc bán mặt bằng tạm ngưng, muốn có phần cần phải móc
ngoặc, đi cửa sau, đến độ khó kiếm được một gian hàng.

Cơ sở công nghiệp của thành phố Tứ Phương rất mỏng, chỉ có
nhà máy phân bón hóa học, nhà máy bột giấy, xưởng may số ba của nhà nước là lớn
một chút. Nhà máy phân bón hoá học đang sống dở chết dở vì cơ cấu sản phẩm, nhà
máy bột giấy bị đình chỉ sản xuất vì gây ô nhiễm nghiêm trọng, xưởng may vì quản
lý tồi nên bị đổ bể. Công nhân của xưởng may nhà nước sau khi bị mất việc họ
không ngồi không mà tìm đến làm việc cho các xưởng may của các xã và của tư
nhân, bổ sung vào lực lượng kĩ thuật thiếu hụt của những nơi đó. Có nhiều cán bộ,
viên chức mạnh dạn lập xưởng may nhỏ chừng một chục công nhân đổ lại, bảy tám
máy khâu, thuê vài gian xưởng, đó là qui mô ban đầu của họ, làm độ một năm, khi
đã tạm ổn liền nghĩ đến việc mở rộng.

Có thể nói thế này, thời vụ sản xuất hàng mùa đông bắt đầu từ
mùa xuân, qua Tết, sang tháng giêng họ căn cứ vào qui mô sản xuất để chiêu binh
mãi mã. Mở rộng qui mô xưởng phải mua sắm thêm thiết bị và phải thuê thêm thợ.
Hầu như nhà may nào cũng thiếu vốn.

Những xưởng may nhỏ tích lũy vốn ban đầu rất khó khăn, vốn mở
xưởng phải tự xoay xở, dựa vào nguồn tiền tiết kiệm của gia đình hoặc vay bạn
bè, người thân. Mở xưởng kiếm được tiền lại nghĩ đến làm lớn, nghĩ đến cứ liều
một phen. Cái lý vốn lớn lãi nhiều ai cũng hiểu, nhưng tìm đâu ra vốn? Vay ngân
hàng rất khó, nhiều người chạy đi vay tín dụng dân gian.

Tín dụng dân gian là do các ông chủ các xưởng may nhỏ tự tạo,
không đến nỗi phải đi vay lãi suất cao để mở xưởng. Tám mươi phần trăm trong số
hơn chục triệu của Văn Hòa là đổ vào các xưởng may nhỏ, đổ vào sản xuất của họ,
hơn năm chục xưởng có dính đến khoản vay này. Lãi suất hàng tháng của Văn Hòa một
hào, hai hào đều có. Vụ việc bị bại lộ, các ông chủ xưởng may phải vay lãi suất
cao đều vui mừng, nhà nước xử lý họ chỉ phải trả lãi suất không quá N lần theo
qui định của ngân hàng. Nên nhớ, tiền họ kiếm được đã lấp đầy cái hố sâu lãi suất
không đáy kia.

Tội của Văn Hòa là chiếm dụng công quĩ và cho vay phi pháp.
Những ông chủ vay tiền của Văn Hòa có người nói họ mở rộng qui mô sản xuất, tiền
bỏ vào mua sắm thiết bị và thuê công nhân, có khó khăn, phải một thời gian nữa
mới hoàn trả nổi. Có người tỏ ra dứt khoát không trả, bảo lãi suất phải trả đến
đời con, lãi vượt quá vốn, đòi được hưởng lợi ích hợp pháp.

Mùa đông sắp tới sẽ thế nào? Rét hơn, rét hơn năm ngoái, rét
đến độ nhân dân cả nước phải đi sắm áo lông vũ, các xưởng may ở thành phố Tứ
Phương được dịp làm ăn. Các ông chủ kiếm được tiền trả bớt cho Văn Hòa, như vậy
tội của anh có phần giảm nhẹ. Vào thu, ngày nào Oánh Oánh cũng trông, cũng
mong.

Hồ Bằng bảo Oánh Oánh hoang tưởng, mùa đông sắp tới có thể ấm
hơn không nói làm gì, cho dù các ông chủ nhà may kiếm được, phát tài to họ cũng
không đem tiền đi trả ngay, họ sẽ tính chuyện mở rộng sản xuất cho năm sau. Với
lại, ai cũng biết tiền của Văn Hòa có thể kéo dài, chây ỳ. Cho dù cơ quan tư
pháp có dùng biện pháp mạnh để đòi nợ thì chính quyền thành phố cũng không bằng
lòng, nếu những xưởng sản xuất nhỏ kia gặp rủi ro thì rất có khả năng Trung tâm
thời trang cũng bị tổn thất lây. Dùng luật pháp để đòi nợ cũng phải có lộ
trình, lộ trình phải từng bước, mỗi một bước đều có sự rắc rối, rắc rối ở chỗ
các ông chủ kia sẽ lợi dụng pháp bảo.

Nghe Hồ Bằng nói vậy, Oánh Oánh đâm nản chí. Chị biết, Hồ Bằng
hiểu các xưởng may kia hơn chị.

Từ sau ngày Văn Hòa bị bắt, Hữu Ngư khôi phục quan hệ với Hồ
Bằng. Anh ta chủ động mời Hồ Bằng ăn cơm, coi như tan băng. Buôn bán làm ăn của
anh ta cũng thay đổi, buôn bán than ít đi, thấy mở xưởng may kiếm được, anh ta
cũng theo trào lưu mở một xưởng với qui mô hai trăm công nhân, nghe nói cũng
lãi lắm.

Hữu Ngư có vốn, cửa miệng anh ta vẫn nói: “Nếu tôi có tiền,
mua sắm một nghìn máy, mỗi mùa đông làm hai triệu áo, rất nhẹ nhàng kiếm được một
khoản lớn. Vậy là tôi thành ông chủ lớn”.

Anh ta cũng nói, Văn Hòa có cống hiến đặc biệt cho sự phát
triển ngành may của thành phố Tứ Phương. Còn đối với Đại Trung cũng bị bắt, anh
ta không nói gì.

Có lần Hồ Bằng hỏi Hữu Ngư, Văn Hòa có bao nhiêu tiền ở chỗ
anh ta? Hữu Ngư không trả lời, chỉ ậm ự không rõ ràng.

2

Cát Hồng nghe nói, cánh buôn bán bất động sản ở Ôn Châu, Triết
Giang kéo đến Tứ Phương, họ buôn mặt bằng của Trung tâm thời trang. Chị vội nói
với Xuyên Thanh, các gian hàng số 8 và 3,6,9 đều bị cánh buôn bán bất động sản
Triết Giang kia đặt cọc, bây giờ chỉ còn mấy gian nữa trong tay các ông chóp bu
trong ban chỉ huy xây dựng, vị trí rất đẹp. Chị ta muốn thuê một gian, giục
Xuyên Thanh đi tìm ông Vũ.

Xuyên Thanh như ngậm trái đắng, cứng họng không sao nói nên
lời. Anh ta còn mặt mũi nào để đi gặp ông Vũ?

“Chơi mạt chược ảnh hưởng tiến bộ lắm”. Câu nói không may
phát ra sau tiệc rượu. Bây giờ Xuyên Thanh làm việc ở Ban lịch sử thành phố đặt
trong ngôi nhà mái bằng thuộc khuôn viên cơ quan chính quyền. Anh trốn trong
thành nhỏ, ngày thường vẫn cưỡi xe, cúi đầu ra vào khuôn viên chính quyền, trốn
cũng không thoát.

Xuyên Thanh mặt dày mày dạn đi tìm ông Vũ nhưng không gặp phải
sự lạnh nhạt, ông Vũ vẫn pha trà mời anh như trước đây, không nhắc nhở gì đến
chuyện bị kỉ luật vì chơi mạt chược. Như vậy Xuyên Thanh rất tự nhiên, không ngồi
ngay ngắn mà ngả ngớn trên sofa, thậm chí còn ra dạo quanh hành lang.

Anh nghĩ cũng phải, tuy tôi đến cầu xin anh, nhưng tôi là
ai? Nếu tôi không ra sức, liệu anh có thể ngồi ở vị trí này không?

Ông Vũ hỏi Xuyên Thanh làm việc ở Ban nghiên cứu lịch sử có
thích hợp không, Xuyên Thanh bảo rỗi rãi đến khó chịu, trở thành cá muối phơi nắng.
Ông Vũ cười, cá muối sẽ có ngày vươn mình. Tiếp đó, ông hỏi anh đến có chuyện
gì, Xuyên Thanh nói: “Tất nhiên có việc nhờ cậu. Không có việc tớ đến đây làm
gì?”

Ông Vũ nói: “Nếu tìm tớ để mua gian hàng trong Trung tâm thời
trang thì cậu đừng nên nói”.

Xuyên Thanh ngồi ngay ngắn: “Chính là chuyện đó, cậu phải giúp
tớ”.

Ông Vũ trầm mặc hồi lâu. Xuyên Thanh nghĩ, ông ta đang khó xử,
không ngờ ông ta nói: “Nếu cậu thật sự muốn mua, lúc này đến tìm tớ thì chỉ có
một khả năng, đấy là vợ cậu đang rỗi việc, đúng không nào?”

Xuyên Thanh không biết phải trả lời thế nào, bị ông Vũ nói
thẳng, không còn mặt mũi nào, anh đành phải sĩ diện, nói thẳng chuyện muốn mua
mặt hàng: “Hồng bị mất việc, muốn mua một gian, chờ cho Trung tâm thời trang hoạt
động, cho dù để bán nước trà âu cũng là một lối thoát”.

Ông Vũ hỏi Xuyên Thanh trong tay có bao nhiêu tiền, anh do dự
giây lát rồi trả lời, có chừng hai ba trăm nghìn, vay người thân, sau đó trả sẽ
không vấn đề gì. Ông Vũ cười Xuyên Thanh đập nồi bán sắt vụn, không cần thiết
phải như vậy. Ông nói, nếu là Cát Hồng tìm việc làm, thì đấy là một việc tốt.
Xuyên Thanh sốt ruột muốn biết việc tốt ông Vũ nói là gì, nhưng ông không nói.

Ông Vũ bảo ông đang gặp chuyện đau đầu, muốn tìm cách giúp đỡ.
Khu sản xuất trong Trung tâm thời trang được thiết kế thành khu nhà xưởng theo
tiêu chuẩn quốc tế năm mươi năm không lạc hậu. Nhưng không một nhà may nào vào,
được hưởng chính sách ưu đãi nhưng không ai thuê, quảng cáo mỏi cả miệng vẫn
không có người hỏi.

Xuyên Thanh có cái nhìn riêng, anh nói đầu tiên do qui hoạch
nhà xưởng lớn quá, không thiết thực, khiến các ông chủ xưởng may nhỏ phải bước
một bước quá dài từ thuê mướn đến mua đứt, giống như bắt nông dân mặc áo Piere
Cardin, bảo người cưỡi xe đạp mua xe BMW, Mercedes, coi như bảo họ đập nồi bán
sắt vụn để mua một cái bát.

Nói ra được điều ấy Xuyên Thanh cảm thấy nhẹ nhàng. Vừa rồi
ông Vũ bảo anh đập nồi bán sắt vụn mua gian hàng, anh đã phân tích, đưa ra kết
luận chính ông Vũ bảo người khác đập nồi bán sắt vụn mua bát. Ông Vũ nghe không
thoải mái lắm, nhưng không có cách nào, vấn đề ông nói đúng là một tồn tại, chỉ
chờ xem có giải pháp gì không. Từ sau ngày lên làm Phó thị trưởng, ông cảm thấy
thiếu người bên cạnh để bàn bạc công chuyện.

Ông Vũ cảm thông với những ông chủ các xưởng may nhỏ không
có tầm nhìn xa, nói hãng Bosideng chuẩn bị đưa cơ sở sản xuất lớn nhất vào
Trung tâm thời trang, tám mươi phần trăm sản phẩm sẽ được gia công tại Tứ
Phương này. Những doanh nghiệp lớn sẽ kéo theo các xưởng may nhỏ cùng phát triển,
vào khu sản xuất sẽ có nhiều cái tốt, là hoa hồng trong vườn hoa. Không nghĩ đấy
là những doanh nghiệp tư nhân, những hộ cá thể không thể nghĩ nổi.

Xuyên Thanh nói, ban đầu anh đưa ra ý tưởng về một Trung tâm
thời trang đã nghĩ đến bước này rồi. Ông Vũ mắt sáng lên, vội hỏi: “Tại sao
không nói với tớ?”. Xuyên Thanh nói: “Cậu không hỏi tớ rồi sao?”

Ông Vũ giục Xuyên Thanh, anh nói: “Dựng những nhà xưởng đơn
giản và gọi cho thuê. Tớ đã thấy ở Tô Nam từng dãy, từng lớp nhà xưởng xanh có,
đỏ có, trắng có, vàng có. Khu sản xuất của cậu sẽ lấp đầy, vừa thực dụng, vừa đẹp”.

Ông Vũ đập bàn kêu lên: “Nhà xưởng lợp tôn đầu tư ít hiệu quả
lớn, lắp ráp hoặc dỡ bỏ cũng nhanh chóng. Chúng ta có thể bán quyền sử dụng từ
năm năm đến mười năm, không ảnh hưởng đến kế hoạch dài hạn. Sau này nhà xưởng lớn
vẫn xây dựng”.

Xuyên Thanh không nói thêm, không bàn bạc gì với ông Vũ nữa.
Anh trở về với chủ đề của mình, hỏi ông Vũ cho anh việc tốt gì? Ông Vũ cũng rất
sảng khoái, bảo Cát Hồng sẽ thầu chỗ đỗ xe trong Trung tâm thời trang.

Xuyên Thanh cau mày suy nghĩ, nếu số tiền thầu không quá lớn,
đúng là một việc tốt. Ông Vũ vỗ vai anh, nói đấy là miếng thịt ngon, rất nhiều
người nhòm ngó. Cát Hồng là công nhân mất việc, để chị nhận thầu là một cách tạo
công việc cho người thất nghiệp. Đến lúc ấy có thể định mức tiền bao thầu vừa
phải, thời hạn nhận thầu cũng dài hơn.

Xuyên Thanh vội cảm ơn ông Vũ, không phải là lời nói suông,
anh hứa sẽ biếu ông bức thư họa tổ truyền. Ông Vũ cười ha hả: “Cậu ấy à, những
thứ quí báu cứ cho đi cho lại”. Cho đù Xuyên Thanh không đỏ mặt, nhưng trong
lòng vẫn thấy khó xử.

Về đến nhà, Xuyên Thanh nói với Cát Hồng chuyện ông Vũ có ý
định để chị nhận thầu chỗ để xe trong Trung tâm thời trang. Cát Hồng mặt lạnh
tanh, nói với giọng bất cần, cho rằng Xuyên Thanh không kiếm được miếng thịt mà
đi nhặt cục xương về, vậy mà cũng khấp khởi vui mừng.

Trong bụng Xuyên Thanh có rất nhiều điển cố. Anh kể với Cát
Hồng một câu chuyện, vào thời đi tìm vàng ở miền viễn tây nước Mĩ, có một người
thông minh không mạo hiểm sinh mệnh, anh ta mua một con thuyền, đỗ ở một bến
sông mà người đào vàng phải qua lại. Người đào vàng có người bỏ mạng mà không
kiếm được vàng, còn anh kia thì kiếm tiền một cách yên ổn. Đó là một bước đi
khác, vẫn được gọi là “mọi con đường đều dẫn đến thành Rome”.

Cát Hồng vẫn không phấn khởi, cảm thấy đấy là sự trả ơn tất
yếu sau khi anh đã giúp ông Vũ.

3

Từ sau ngày Xuyên Thanh về làm việc ở Ban lịch sử thành phố
không bận như trước kia, buổi tối ở nhà cơm nước xong không có việc gì làm. Mạt
chược thì hoàn toàn đoạn tuyệt, sách đọc không vào, cảm thấy mình đã quá tuổi đọc
sách, không còn tâm trạng nào để đọc. Báo lại càng không, từ ngày rời tòa soạn,
hễ cầm đến tờ báo lại bị kích thích. Không có việc gì làm, Xuyên Thanh và Cát Hồng
cùng xem ti vi. Cát Hồng thích xem phim truyền hình nhiều tập không hợp khẩu vị
của Xuyên Thanh. Xem một lúc anh chửi truyền hình, chửi biên tập, chửi người
xem.

Anh nói, anh đã đọc một bài báo về chuyện này, bây giờ phim
truyền hình chỉ có những phụ nữ xấu, nghèo và già xem. Những phụ nữ có tiền và
thời thượng không xem phim truyền hình bao giờ, họ có những sinh hoạt về đêm vô
cùng phong phú. Dung nhan của họ, tiền bạc của họ, thú vui của họ, khả năng của
họ, địa vị độc lập của họ, khiến họ cưỡi trên cuộc sống. Quán bar, vũ trường,
KTV là sân khấu của họ, có thể cho họ diễn dịch tình cảm, sáng tạo nên những
câu chuyện của riêng mình, hiểu được cuộc sống của mình. Phụ nữ xấu, phụ nữ
nghèo, phụ nữ già phần đông khó tránh khỏi thất nghiệp và nhàn rỗi không biết
làm gì, họ có thể tìm được sự đồng cảm trong những phim truyền hình nhão nhoét
tình cảm, hưởng thụ cái lãng mạn và cái đẹp lý tưởng. Những phụ nữ có tiền và
thời thượng có thể xem một số phim truyền hình, nhưng không phải ngày nào sau bữa
cơm tối đều ngồi nhà chờ xem phim. Họ mua một lô đĩa DVD cho chạy tốc độ nhanh,
chọn xem một số đoạn hợp khẩu vị.

Nói đến phim truyền hình, Xuyên Thanh có phần oán hận phụ nữ.
Một hôm, Cát Hồng bị anh chửi mắng bỗng nhận ra, người xem là ai? Người xem
chính là chị. Xuyên Thanh chửi chính chị. Cát Hồng tắt máy, phản kích chồng,
nói phượng hoàng sổ lồng không bằng gà, bây giờ anh chỉ là trưởng phòng không
còn ai mời ăn uống gì nữa.

Xuyên Thanh bị chạm vào chỗ đau, anh nặng mặt, bảo nhiều người
mời anh ăn cơm, có điều anh không đi đấy thôi, nói nếu Cát Hồng không có ý kiến
gì thì anh vẫn đi như mọi khi.

Cát Hồng bảo cứ thế làm, chị chỉ mong Xuyên Thanh ngày nào
cũng đi ăn ở đâu đó.

Chiều hôm sau, Xuyên Thanh hết giờ làm về nhà, Cát Hồng hỏi:
“Anh nói rồi, bắt đầu từ hôm nay em không thổi cơm cho anh, đỡ lãng phí. Tại
sao hôm nay về sớm thế, chắc là không nhận lời ai à?”

Xuyên Thanh không muốn cãi cọ với vợ, chỉ buông một câu:
“Tôi đi, có người mời. Về nhà là để thay quần áo”. Anh cố tình thay áo quần,
đánh giày thật bóng, cắp cặp bỏ đi.

Ra đến cửa, Xuyên Thanh không biết đi về phía nào.

Vấn đề mà Xuyên Thanh cần giải quyết đó là nơi ăn và ăn xong
phải bằng cách nào cho hết thời gian. Đến khách sạn lớn là không thể, không nói
gì gặp người quen, mà ở đấy tốn kém không chịu nổi. Đến các nhà hàng ăn nhỏ vấn
đề lại càng nhiều hơn, một mình ngồi ăn, ai trông thấy cũng đều lấy làm lạ.

Anh vào siêu thị mua một hộp mì ăn liền và hai cái xúc xích,
cho vào phồng cả cặp. Cuối cùng quyết định đi tắm hơi, giải quyết vấn đề ăn và
giết thời gian trong phòng tắm hơi. Có nhiều cách gọi tắm hơi, có người gọi là
trung tâm tắm hơi, có người gọi là nhà nghỉ. Trước đây Xuyên Thanh thường được
người khác mua vé phòng riêng cho anh, bây giờ thì phải bỏ tiền túi, chỉ có thể
tắm ở phòng kinh tế, tức là nơi không làm gì.

Xuyên Thanh vào phòng, trong đó có hai cái giường, người nằm
giường bên cạnh đang tắm hoặc làm việc gì đó. Người ấy tắm xong quay về phòng,
anh nhận ra đấy là Kiều, Giám đốc Công ty phục vụ lao động của Sở điện, anh chỉ
biết người này vẫn gọi là Kiều. Kiều hàn huyên với anh một lúc, lại mời anh điếu
thuốc.

Chỉ một lúc sau, các cô gái như một đàn cá kéo vào phòng,
chèo kéo hai người mát xa. Xuyên Thanh làm lơ, giống như lão hòa thượng nhập định.
Thấy vậy, các cô gái không đến với Xuyên Thanh, họ ngồi bên giường Kiều, sờ nắn
xoa bóp người anh ta.

Kiều không dám đi với các cô kia. Trước mặt Xuyên Thanh anh
ta giả bộ súng gươm cũng không làm gì nổi, chỉ cười cợt một lúc rồi đuổi các cô
ra ngoài. Các cô gái vốn quen Kiều đều cảm thấy bất ngờ, hỏi anh ta tại sao
không chọn được cô nào, trong đó có hai cô mới đến. Một cô nói đùa mấy câu, bảo
Kiều sợ bất tiện, chỉ giả vờ vậy thôi.

Xuyên Thanh không dám cười thành tiếng, biết mình làm hỏng
việc của Kiều, anh bảo Kiều đừng ngại, cứ tự nhiên. Kiều nghĩ rằng đã gặp được
đồng hao, bảo chúng ta cùng làm, anh ta mua vé mời. Xuyên Thanh sợ Kiều khó xử,
thoái thác bảo phải về “nộp lương” cho vợ. Vậy là Xuyên Thanh không mát xa, Kiều
cũng đành ngồi không.

Ngồi một lúc, chừng như Kiều không cam tâm, anh ta mời Xuyên
Thanh ngâm chân. Ngâm chân có lợi cho sức khỏe, không phải là chơi bời, Xuyên
Thanh cùng ngâm chân với Kiều. Anh chưa muốn về vì hãy còn sớm, không có nơi
nào để giết thời gian, hơn nữa hộp mì vừa mua có thể ở đây đổ nước sôi vào để
ăn

Ngâm chân cho hai người là một chị công nhân thất nghiệp
trên ba mươi tuổi (nhưng chị đã tìm được việc ở đây). Có thể Kiều không thích dịch
vụ này, chỉ một chốc anh đã ngáy khò khò, ngâm chân xong anh ta vẫn chưa dậy. Bụng
Xuyên Thanh sôi ùng ục, đòi ăn, cứ để Kiều ngủ, cho dù anh ta ngủ nhưng Xuyên
Thanh vẫn thấy ngượng.

Gần mười hai giờ Kiều vẫn chưa dậy. Xuyên Thanh phải về, anh
không dám về muộn, vậy là anh nhẹ tay nhẹ chân ra về, ra quầy thanh toán tiền.

Ra khỏi trung tâm tắm hơi, anh cảm thấy Kiều giống như cái
quẩy, miệng chỉ ồn ào mời khách và dùng một giấc ngủ để tránh phải trả tiền.
Xuyên Thanh về rồi Kiều vẫn có thể làm chuyện kia.

Không nuốt nổi món mì ăn liền, lại không thể đem về nhà, ngộ
nhỡ Cát Hồng trông thấy lại cười anh, Xuyên Thanh phải xử lý hộp mì ăn liền.
Anh nhìn quanh, mong trông thấy một người ăn xin hoặc có ai đó có thể nhận hộp
mì này của anh. Cho đến khi về đến cửa vẫn chưa thấy ai, anh đành để hộp mì ở
ngăn tủ nơi hành lang.

Lúc mở cửa, bụng Xuyên Thanh lại sôi ùng ục. Anh cười đau khổ,
lắc đầu.

Hãy để lại chút cảm nghĩ khi đọc xong truyện để tác giả và nhóm dịch có động lực hơn bạn nhé <3