Ván Cờ Người - Phần I - Chương 6 - Phần 1 - 2

VI. CHÂM NGÒI

1

Lúc tan cuộc chơi, Oánh Oánh nói với Hồ Bằng, gần đây Vân
Tài vẫn đến chơi mạt chược với một nhóm người trong cơ quan chị.

Nghe nói vậy, Hồ Bằng không thể không hỏi được thua thế nào,
điều này rất quan trọng. Oánh Oánh làm việc ở Cục kinh doanh thuốc lá, ở đấy
không nói gì đến lương cao, mà tiền thưởng mỗi năm cũng hàng chục nghìn đồng.
Vân Tài vợ anh là trùm thua, chơi mạt chược với bọn họ chẳng khác nào đem cả
gia tài ra chơi.

Oánh Oánh không muốn nói với Hồ Bằng nhiều chuyện, bị anh hỏi
nhiều mới nói ra, sợ nói thua mấy nghìn Hồ Bằng không tin, bảo Vân Tài không có
nhiều tiền để thua đậm như vậy.

Oánh Oánh không nói gì thêm, chỉ dặn anh về đừng nói gì với
vợ là do chị mau mồm mau miệng. Nhưng dụng ý của chị là tốt. Những người kia được
tiền của Vân Tài còn cười chị là “Bí thư doanh nghiệp thua lỗ”, chị chỉ nghĩ
Vân Tài không nên chơi bài với họ, Vân Tài không nhiều tiền bằng bọn họ, càng
chơi càng thua đau.

Hồ Bằng cáu lắm, anh về nhà trước hết xem sổ sách đi chợ
hàng ngày của vợ, không thấy chị ăn bớt tiền chợ. Anh lại đến ngân hàng để xem
các khoản tiền gửi, cũng không thấy rút khoản nào ra chi dùng. Anh gọi điện đến
xưởng bột giấy nơi Vân Tài làm việc, hỏi xem gần đây nhà máy có khoản bù lương
hoặc tiền thưởng nào không, người được hỏi trả lời đều không có khoản nào.

Thật kì lạ, Vân Tài lấy tiền ở đâu để thua? Câu hỏi cứ giày
vò Hồ Bằng. Nhất định phải làm rõ các khoản tiền bất minh của vợ, anh cho rằng ở
đây có những quan hệ rất khó hiểu.

Chờ đến khuya Vân Tài chơi mạt chược về, Hồ Bằng hỏi ngày
hôm nay thua bao nhiêu. Vân Tài ngớ ra, mặt hơi đỏ: “Hôm nay không gặp may,
thua một ít, không nhiều, cũng chỉ hơn tám chục đồng”.

“Em đem bao nhiều tiền đi chơi mạt chược?”

“Trên người em chẳng có bao nhiêu, anh biết đấy”. Vân Tài
nhìn chồng, không biết tại sao hôm nay anh lại thế.

“Em bảo anh biết gì? Mắt anh không phải là tia X quang, làm
sao có thể nhìn thấu ví tiền của em. Em đem bao nhiêu tiền? Nói!”

“Anh cứ mở ra, tiền ở cả đấy”. Vân Tài ném mạnh ví tiền lên
ghế.

Hồ Bằng vẫy vẫy tay, ra hiệu cho vợ đưa ví tiền cho anh. Vân
Tài thấy Hồ Bằng định xem thật, chị do dự giây lát, nhìn sắc mặt chồng, biết
không đưa không xong, chị đành phải đưa cho anh.

Quả thật trong ví chỉ có mấy chục đồng, nhưng lật tận đáy ví
có mấy tờ một trăm. Hồ Bằng giả vờ không phát hiện ra, hỏi Vân Tài gần đây chơi
mạt chược có may mắn không.

Vân Tài trả lời rất mơ hồ, chị nói có thắng có thua. Hồ Bằng
lại hỏi thua nhiều hay thắng nhiều? Chị bảo thua nhiều hơn. Hồ Bằng thở dài, bảo
Vân Tài không xem lời anh ra gì, anh nói vào tai này ra tai kia.

Vân Tài đi chơi mạt chược vì Hồ Bằng ít khi có nhà. Từ sau
khi chơi chị đâm nghiện, chỉ cần ngồi vào bàn mạt chược là không còn biết anh về
sớm hay về muộn, không còn cãi nhau thậm chí đánh nhau với anh về chuyện ấy nữa.

Là người quản lý tiền nong, Hồ Bằng cho Vân Tài năm trăm đồng
để làm vốn chơi mạt chược, bảo với chị thua hết sẽ không cho nữa. Anh chỉ cho vợ
chơi nhỏ thôi. Về mặt chơi bời, Hồ Bằng có nguyên tắc, cho rằng phải có lý trí.
Anh có một qui tắc: chơi ba ván mạt chược phải thắng hai, có thể chơi hàng
ngày; chơi hai ván thắng thua bằng nhau, có thể thỉnh thoảng mới chơi; chơi ván
nào thua ván ấy, kiên quyết không chơi.

Hồ Bằng hỏi: “Gần đây em chơi bài bao nhiêu?”

“Năm - mười lăm”.

“Lớn năm - mười lăm hay nhỏ năm - mười lăm?”

“Chơi mấy ván lớn, lớn năm - mười lăm”.

“Tại sao lớn vậy? Năm - mười lăm làm sao tính sổ?”

“Điều này anh còn phải hỏi em?”

“Đánh lớn, được thua lớn, vậy em phải được to, nếu không,
làm sao em thích chơi như vậy?”

Vân Tài không có cách nào trả lời Hồ Bằng, chi bằng ba mươi
sáu chước, chước im lặng là thần tiên.

Hồ Bằng còn hơn cả thần tiên, anh ra tay khiến Vân Tài không
thể im lặng. Anh chơi trò bạo lực gia đình, dùng cực hình bức cung. Vân Tài thấy
chồng sắp ra tay, không chờ cái tát của anh, chị đã làm toáng lên.

Người bị kinh động chính là mẹ Hồ Bằng. Bà chạy vào đóng cửa,
bảo cháu đang ngủ, đừng làm nó thức giấc.

Đêm hôm ấy Hồ Bằng không cho Vân Tài ngủ, bắt chị phải khai
ra hai vấn đề: thứ nhất thua mất bao nhiêu tiền; thứ hai, lấy đâu ra tiền để
thua?

Vấn đề thứ nhất Vân Tài ấp úng, bảo thua hơn một nghìn đồng.
Hồ Bằng nhảy lên, hỏi tiếp vấn đề thứ hai: lấy đâu ra tiền? Vân Tài khó trả lời,
Hồ Bằng tấn công hiểm độc vào nhân thân Vân Tài, có phải đi “bán” hay không?
Vân Tài biện bạch: “Tiền lấy ở nhà máy, không độc ác như anh tưởng tượng”.

Lấy ở nhà máy như thế nào, Hồ Bằng buộc Vân Tài phải nói.
Không còn cách nào khác, Vân Tài phải nói rõ, khiến Hồ Bằng giật mình kinh hãi.

Vân Tài là người phụ trách cân của nhà máy, mỗi lần nhập
than chị thông đồng với người coi kho, nhập mười xe ghi mười hai xe. Chị nói,
ban đầu không dám làm như thế, Triệu Ngọc Mai giám sát mã cân nói các ca khác
cũng làm như vậy, than nhập về với khối lượng lớn, cấp trên cấp dưới có ai
không xà xẻo? Mình không lấy cũng không ai tin. Người cung cấp than nhét tiền
xuống ghế họ ngồi, ít là hai trăm, nhiều là năm trăm, một nghìn, tùy sự cống hiến
của họ nhiều hay ít. Trước sau họ đã lấy được hơn ba chục nghìn đồng, Vân Tài
chia đôi, chị lấy một nửa.

Anh hỏi lại Vân Tài đã thua bao nhiêu, chị bảo thua hơn chục
nghìn.

Hồ Bằng không ngờ vợ mình làm chuyện táo bạo như vậy. Anh
nói: “Em chuẩn bị vào tù. Đấy là tội trong ngoài cấu kết ăn cắp của nhà máy. Ăn
cắp năm trăm đồng đã bị công an khởi tố, tội của em đủ để ngồi mấy năm tù rồi
đó”.

Đúng là Vân Tài táo bạo nhưng không sợ Hồ Bằng dọa, vẫn chưa
đuối lý, chị nói chỉ một việc cỏn con, trời sụp còn có trần cao, đất sụt còn có
đáy, nhà máy bột giấy chẳng dám đụng đến chị.

Mẹ Hồ Bằng vẫn đứng ở cửa lắng nghe con trai và con dâu cãi
nhau. Bà nghe thấy con dâu lấy tiền của nhà máy đi chơi mạt chược tức đến lộn
ruột, muốn chạy vào nói vài câu. Hồ Bằng giận dữ từ trong phòng đi ra, bà hỏi
con trai số tiền còn lại của Vân Tài để đâu, bảo anh lấy số tiền ấy về.

Hồ Bằng bực tức: “Hết rồi! Thua sạch rồi! Dùng rồi! Hết sạch
rồi!”.

Mẹ Hồ Bằng tức tối, bà lấy cái ghế ngồi ở cửa phòng con
trai, bắt đầu chửi, chửi con dâu gây tai họa, là đứa làm bại hoại gia đình, chửi
Vân Tài là đồ đĩ cờ bạc, không phải là người tốt lành gì.

Hồ Bằng nghe chối tai, lòng những bức xúc, hầm hầm tung cửa
bỏ đi.

Phải làm thế nào để thu xếp tai họa này của Vân Tài? Hồ Bằng
dù có ba đầu sáu tay thì cũng không biết phải làm thế nào. Để xử lý vụ này chỉ
một chút hiểu biết pháp luật cũng không đủ, cần phải có kinh nghiệm và quan hệ
xã hội.

Hồ Bằng biết hôm nay Văn Hòa đang chơi mạt chược ở đâu đó, một
mình Oánh Oánh ở nhà, anh gọi điện cho chị ta.

Oánh Oánh lấy làm lạ vì giờ này Hồ Bằng gọi điện cho mình,
chị đã nằm xuống nhưng rồi phải ngồi dậy, lấy đệm kê người cho dễ chịu, định
nói chuyện dài dài với Hồ Bằng.

Nghe thấy tiếng Hồ Bằng chị biết tâm trạng anh lúc này, anh
bảo ở nhà có chuyện, truy hỏi chuyện Vân Tài đánh mạt chược nhưng lại moi ra được
chuyện khác. Nghe Hồ Bằng nói đại khái, chị Hai bĩu môi, không biết nói gì. Một
lúc sau chị ngắt lời Hồ Bằng, hỏi anh tại sao lại tin chị, nói chuyện này với
chị.

Hồ Bằng nói: “Những người em tin tưởng rất ít”. Lòng chị Hai
bỗng ấm lên, nhưng chị đưa câu chuyện sang hướng khác. Chị nói, Vân Tài vì tiền
mà phạm sai lầm không thể bù đắp nổi. Chị khuyên Hồ Bằng nghĩ kĩ, xử lý việc
này thật êm thấm, đừng để tổn thương Vân Tài. Hồ Bằng hỏi có cách nào, chị Hai
ngập ngừng giây lát, Hồ Bằng nói anh cũng chưa biết phải thế nào, muốn nghe ý
kiến người ngoài cuộc xem sao.

Oánh Oánh nói: “Chị có cách nào đâu! Chị muốn cậu chọn một
trong hai giải pháp, thứ nhất giấu kín sự việc, bảo Vân Tài không được làm thế
nữa, càng không thể để mọi người phát hiện; thứ hai, đem tiền đến trả cho nhà
máy, tranh thủ chủ động, đừng để sự việc bại lộ rồi mới giải quyết, đánh mất sự
chủ động”.

Hồ Bằng nghe Oánh Oánh nói cảm thấy chị dúng là người phụ nữ
không bình thường, rất đáng khâm phục. Anh càng oán giận Vân Tài ngu xuẩn, vô
tri. Anh bảo, anh biết cách xử lý vụ việc, chị nói vẫn chưa yên tâm, dặn anh đừng
làm khó cho Vân Tài, chắc chắn lúc này Vân Tài cũng đang hối hận.

Oánh Oánh đặt máy xuống nhưng hồi lâu vẫn không ngủ nổi. Chị
cũng hối hận, không biết mình nói với Hồ Bằng chuyện Vân Tài chơi mạt chược
đúng hay sai. Từ ngày chơi mạt chược với Hồ Bằng, hình như mình rất quan tâm đến
anh, chú ý tìm hiểu tình hình gia đình anh một cách không tự giác, phải chăng
mình có cảm tình với người đàn ông này rồi? Không đâu! Mình không thích đàn ông
ít tuổi hơn mình, đây chỉ là một người đàn ông ít tuổi đầy sức sống, khiến chị
nhận ra chồng mình về mặt nào đó đã suy yếu. Anh làm cho chị nhận ra sức sống,
khiến chị về phương diện nào đó đang được kích hoạt, nhưng vào lúc này chị lại
không thừa nhận.

Cú điện thoại của Hồ Bằng làm cho Oánh Oánh nhận ra, giữa
anh ta với vợ rất căng thẳng, anh vẫn có tình cảm với vợ. Qua điện thoại chị có
thể đánh giá tình cảm anh đối với vợ, muốn khen anh vài câu, nhưng không sao
nói nên lời. Chị Hai nghĩ, nếu mình gặp chuyện như vậy Văn Hòa sẽ đối với mình
thế nào? Nếu Văn Hòa gặp chuyện tương tự thì mình sẽ như thế nào? Nghĩ đi nghĩ
lại, chị nghĩ đến một câu nói làm chị nản lòng: “Vợ chồng không phải là chim
cùng cánh rừng, hễ gặp nạn mỗi con bay một hướng”.

Chị đã từng hỏi Văn Hòa, giữa hai vợ chồng nếu một người gặp
khó khăn, người kia có bỏ đi hay không? Câu trả lời của Văn Hòa chắc nịch: “Vì
chúng ta là vợ chồng, là những người có liên quan về lợi ích, không ai bỏ được
ai”.

Lúc ấy nghe câu trả lời của chồng chị chỉ cười, bây giờ nghĩ
lại vẫn muốn cười. Văn Hòa muốn nói quan hệ vợ chồng về mặt lý tính, chị nghe
mà nhức tai. Chị cho rằng Văn Hòa đem quan hệ vợ chồng biến thành con châu chấu
trên sợi dây, biến thành quan hệ hợp tác đôi bên. Chị thường xuyên khuyên Văn
Hòa. Có những việc không thể làm, chị cảm thấy anh ngày một táo bạo, không ngăn
nổi, đã có lần chị dọa chồng, nếu anh để xảy ra chuyện gì thì chị sẽ li hôn.
Văn Hòa không dám nhận câu nói của vợ.

2

Sau khi gọi điện thoại nói chuyện với Oánh Oánh, Hồ Bằng
không về nhà. Một mình anh đi uống bia ở quán vỉa hè, uống cho nỗi lòng nguội lạnh.

Chuyện của Vân Tài khiến Hồ Bằng phải chạy đôn đáo khắp nơi
để tìm hướng giải quyết. Anh tìm một bạn học đang làm luật sư, đáp án tìm được
cũng không hay ho gì. Theo “Luật Công ty”, việc Vân Tài làm đã đủ để khởi tố.
Anh bạn luật sư không biết mình thật sự quan tâm hay từ góc độ nghề nghiệp để
bày tỏ thái độ rõ ràng, khuyên Hồ Bằng đưa Vân Tài ra đầu thú. “Ăn trái táo có
cái hột”, sự việc sớm muộn gì cũng bị lộ, đầu thú có thể được giảm nhẹ, còn nếu
tố giác, có biểu hiện lập công, vấn đề sẽ không lớn. Anh bạn luật sư còn chủ động
nhận làm luật sư bảo vệ quyền lợi cho Vân Tài, chỉ lấy một nửa chi phí. Hồ Bằng
không muốn đưa chuyện này ra ánh sáng, anh đang suy nghĩ xem có cách nào khác
không.

Cái gọi là cách khác cũng chỉ là mượn người đến đội điều tra
hình sự hỏi thăm tình hình. Người của đội điều tra hình sự bảo việc ấy không
thuộc quyền mà do đội điều tra kinh tế phụ trách. Hồ Bằng lại hỏi thăm xem ai
quen ông Đào Triệu Quốc, Đội trưởng đội điều tra các vụ án kinh tế.

Thành phố Tứ Phương nhỏ bé, Hồ Bằng tìm ra một đống họ hàng
thân thuộc với ông Đào Triệu Quốc, nhưng ai cũng bảo không thể giúp gì được.
Ông Quốc không cho phép người nhà, họ hàng thân thích nhúng tay vào các vụ án.
Ông làm quyết liệt, họ hàng bà con cũng ít qua lại với ông.

Oánh Oánh gọi điện bảo với Hồ Bằng, việc này có thể giao cho
đồn công an giải quyết, nếu giải quyết được ở đồn công an thì sự việc trở nên
đơn giản hơn. Hồ Bằng cảm thấy có lý, anh liền nhờ ông Lưu, Trưởng công an quận.

Ông Lưu bảo, tốt nhất đưa đương sự đến, không liên lạc qua
điện thoại, đến trình bày rõ sự việc. Cho dù việc lớn, nhưng đến công an coi
như đã ra đầu thú, sau đấy xử lý cũng không còn bị động.

Hồ Bằng nghĩ đúng là lối thoát. Những việc như vậy có rất ít
người có thể bàn bạc. Hữu Ngư quan hệ rất rộng, có thể nhờ vả, nhưng không dám
tin ở anh ta, sợ sau đấy để lại cho anh ta một chuyện cười. Định tìm Xuyên
Thanh, lại cảm thấy không có gì chắc chắn.

Buổi trưa, Hồ Bằng đem theo hai cây thuốc ngon, hai chai rượu
ngon tìm đến nhà ông Lưu. Ông Lưu không về ăn cơm, vợ ông ta không hỏi tên Hồ Bằng,
cứ thế cất đồ đi rồi mới nói, chồng về thể nào cũng trách chị.

Buổi chiều Hồ Bằng đưa Vân Tài ra công an. Anh vào phòng ông
Lưu trước, khẽ nói trưa nay đã đến nhà. Ông Lưu nhận thuốc Hồ Bằng đưa mời, cố
làm ra vẻ bực tức: “Anh đừng đến như thế”. Hồ Bằng cười: “Chút xíu không đáng
gì, công chuyện xong xuôi tôi sẽ có lời cảm ơn”.

Ông Lưu miệng lẩm bẩm, chuyển sự việc sang Vân Tài, hỏi một
vài câu. Ông ta bảo, rất may sự việc này nằm trong phạm vi xử lý của ông, nhà
máy bột giấy không nằm trong địa hạt của ông, nhưng cái công ty cung cấp than vẫn
trong địa hạt của ông, hai đầu bắt một cũng đủ.

Ông Lưu gọi một cảnh sát trẻ có tên là Tống đến, nói với cậu
ta: “Cậu ngồi đây nghe người nhà anh Bằng phản ảnh chuyện xảy ra ở nhà máy bột
giấy”.

Hồ Bằng giục vợ vào phòng viên cảnh sát kia. Vân Tài sợ
không dám vào, Hồ Bằng kéo chị vào. Vào đến nơi, Hồ Bằng phát hiện, viên cảnh
sát vẻ mặt hiền hòa vừa rồi lúc này trở nên nghiêm túc, bên cạnh còn có một nữ
cảnh sát ngồi ghi chép. Tống bảo Hồ Bằng ra ngoài, lát nữa sẽ gọi anh vào.

Trong lúc Vân Tài và viên cảnh sát nói chuyện, Hồ Bằng dạo
quanh mảnh sân của đồn, giống như kiến bò chảo nóng, chốc chốc lại có một viên
cảnh sát chạy ra, cảnh giác hỏi anh có việc gì? Anh bảo ở Sở Tài nguyên đến có
việc, những viên cảnh sát kia không hỏi gì nữa.

Bực một nỗi, Hồ Bằng gặp một tên đầu gấu đường phố, vì đánh
nhau đang chờ cảnh sát xử lý, hắn hỏi anh có phải anh cũng “đáp” vào đây hay
không? “Đáp” có nghĩa là bị bắt, hắn nói như vậy cho dễ nghe. Hồ Bằng không nói
thật, chỉ cau mày, bảo anh đến tìm người. Tên đầu gấu đưa mời anh điếu thuốc,
nhờ anh nhận anh em nói giúp hắn vài câu. Hồ Bằng làm ra vẻ có thể giúp, vờ gọi
điện thoại, bỏ đi chỗ khác.

Vân Tài phản ảnh tình hình rất lâu, hơn một tiếng đồng hồ. Cậu
Tống ra trước, sang phòng quận trưởng, hình như để báo cáo. Hồ Bằng đến bên cửa
sổ, Vân Tài ngồi ngây như tượng gỗ ở kia, thấy Hồ Bằng đứng ngoài nhìn chị, chị
quay mặt đi chỗ khác.

Tống từ phòng quận trưởng ra, gọi Hồ Bằng vào.

Ông Lưu không hút thuốc của Hồ Bằng mời, bảo hút nhiều khô cổ.
Ông ta bảo đã tìm hiểu sự việc, hi vọng những điều Vân Tài nói là đúng. Rồi
khuyên Hồ Bằng đưa Vân Tài đến nhà máy báo cáo rõ tình hình, xem thái độ của
nhà máy thế nào.

Vân Tài rất căng thẳng khi nghe nói phải báo cáo sự việc với
nhà máy, nói thế nào chị cũng không chịu đi. Hồ Bằng nói, cảnh sát bảo đến báo
cáo với nhà máy là việc may mắn, chứng tỏ tình hình không quá nghiêm trọng, việc
này không xử lý coi như cái nhọt bọc, sớm muộn gì rồi cũng viêm tấy, vỡ mủ.

Ra khỏi đồn cảnh sát hai chân Vân Tài mềm nhũn, vội đi tìm
nhà vệ sinh, tiếp đó chị đi giải liên tục.

Hãy để lại chút cảm nghĩ khi đọc xong truyện để tác giả và nhóm dịch có động lực hơn bạn nhé <3