Sự Cám Dỗ Cuối Cùng - Chương 11 - Phần 1

Chương 11. Sự thật

Phiến
lá vàng rơi rụng báo hiệu mùa thu đã tới. Mùa hè nóng nực cuối cùng cũng qua đi.
Kể từ hôm đó Trịnh Vĩ hoàn toàn biến mất khỏi cuộc sống của Giản Nhu. Cô tưởng với
tính cách của anh, chắc chắn anh sẽ điều tra ra chân tướng sự việc. Nhưng ngày lại
ngày trôi qua, Lâm Cận vẫn tiếp tục hô phong hoán vũ trong giới đầu tư. Giản Nhu
quyết định không đợi nữa, đặt vé máy bay đi Toronto ba ngày sau đó.

Quay
xong một cảnh, Giản Nhu ngồi ở một góc phim trường, mở điện thoại ra xem theo thói
quen. Nhìn thấy ngày tháng trên màn hình, cô có chút thất thần. Vào ngày này mười
năm trước, cô và Trịnh Vĩ tình cờ gặp nhau trong công viên giải trí. Khi ấy, cô
không biết hôm đó là sinh nhật anh. Thời gian trôi qua nhanh thật, chớp mắt đã mười
năm rồi.

Giản
Nhu cất di động, tiện tay lấy tờ tuần báo Giải
trí
, mở ra xem. Lật đến trang đăng tin đồn về nữ ca sĩ Nghiêm Vũ, cô bất giác
đọc kĩ hơn. Gần đây, Giản Nhu khá thích Nghiêm Vũ. Cô gái đó không chỉ xinh đẹp
mà còn hát rất hay, đặc biệt là khúc tình ca do cô tự sáng tác, trình bày ở cuộc
thi “Giọng ca mới” giúp cô thành danh sau một đêm. Trong bài đó, giọng hát của Nghiêm
Vũ vừa tình cảm vừa bi thương. Mỗi lần nghe Giản Nhu đều chìm đắm, không dứt ra
được.

Tuy
biết rõ phần lớn tin đồn của làng giải trí chỉ là chiêu trò “câu view” nhưng là
người trong ngành, cô cũng phải nắm sơ qua mới có đề tài để trò chuyện với đồng
nghiệp. Giản Nhu bất giác đảo mắt qua tấm hình đăng kèm, sững sờ trong giây lát.

Trong
ảnh, Nghiêm Vũ bước xuống từ một chiếc A8 màu đen. Người đàn ông trong xe chỉ để
lộ gương mặt nhìn nghiêng, còn bị mái tóc che mất một nửa nên không rõ diện mạo.
Tuy nhiên Giản Nhu chỉ liếc nhìn cũng có thể nhận ra đó là Trịnh Vĩ.


chạm nhẹ đầu ngón tay vào hình bóng mơ hồ trên tờ báo. Mọi ký ức đẹp đẽ về anh trở
nên ra xôi, không thể chạm tới.

“Chụp
mờ như thế mà em vẫn nhận ra à?” Nhạc Khải Phi đi tới, ngồi xuống cạnh cô.

Giản
Nhu nở nụ cười tươi như hoa. “Làm sao không nhận ra chứ? Người đàn ông đẹp trai
đến thế, không phải anh ấy thì còn ai vào đây nữa?”

Nhạc
Khải Phi rất không hài lòng về nhận xét của Giản Nhu, cố ý thò mặt ra trước cô.
“Còn tôi nữa.”

Giản
Nhu lườm anh ta một cái. Từ trước đến nay, cô không bao giờ phát biểu ý kiến về
sự tự luyến của Nhạc công tử.

“Tối
nay có rảnh không? Tôi đưa em tới một nơi rất vui.”

“Tôi
không rảnh.” Cô trả lời ngay.

“Tối
nay em đâu có lịch trình gì. Đừng nói với tôi là em quay về trường học đấy nhé?”

“Tôi
muốn đi dạo công viên giải trí.”

“Thế
thì tiếc thật đấy! Câu lạc bộ tư nhân mà tôi định đưa em đến rất vui, nhiều ngôi
sao thích đến đó chơi. Tôi nghe nói tối nay Nghiêm Vũ cũng có mặt, hình như để chúc
mừng sinh nhật ai đó...”

“Tôi
rảnh.” Giản Nhu lập tức lên tiếng trước khi Nhạc Khải Phi đứng dậy rời đi.

Bầu
không khí trong câu lạc bộ tư nhân có sân khấu biểu diễn quả là rất khác biệt. Ánh
đèn nhấp nháy chiếu xuống sân khấu lớn ở giữa đại sảnh. Còn ở những góc tối chỉ
thấy lố nhố bóng người. Giản Nhu và Nhạc Khải Phi đi đến một chỗ, cô cầm ly rượu
lấy lệ, ánh mắt từ đầu đến cuối không rời khỏi người đàn ông ngồi ở tầng trên, bên
cạnh cô ca sĩ Nghiêm Vũ diện bộ váy đỏ rực rỡ. Mới hai tháng không gặp, anh tựa
hồ biến thành người hoàn toàn khác.

Phát
hiện Trịnh Vĩ đưa mắt về phía mình, cô lập tức cúi đầu, lùi ra sau. Một lúc sau
cô mới ngẩng lên, thấy anh đang uống rượu với bạn bè. Anh cầm một chai Hennessy,
tu ừng ực, mọi người ở xung quanh đều vỗ tay tán thưởng. Đợi anh uống xong, Nghiêm
Vũ đứng dậy, đi xuống sân khấu. Mọi âm thanh hỗn loạn biến mất, khúc nhạc dạo đầu
da diết vang lên. Sau đó Nghiêm Vũ cất giọng hát ngọt ngào, ánh mắt chỉ hướng về
một người.


câu nói, người phụ nữ cuốn hút nhất là lúc cô ấy hát tình ca. Trước đây, Giản Nhu
không tin nhưng hôm nay, cô đã thực sự tin. Một Nghiêm Vũ như vậy còn khiến cô rung
động nữa là đàn ông.

Kết
thúc bài hát, Nghiêm Vũ quay lại chỗ ngồi, dịu dàng tựa vào vai người đàn ông bên
cạnh, hôn lên má anh. Còn anh không cự tuyệt, thậm chí ôm cô gái vào lòng.

Giản
Nhu đoán Trịnh Vĩ sẽ nhanh chóng có tình yêu mới, cũng đoán anh sẽ tìm được một
người phụ nữ hoàn hảo. Hiện tại, mọi chuyện đều phát triển theo hướng cô dự tính.
Cô nên vui mới đúng, tại sao sống mũi lại cay cay?

Nhạc
Khải Phi im lặng từ đầu đến cuối, Giản Nhu cũng chẳng có tâm trạng để ý đến anh
ta. Đám người ở tầng trên dường như chơi trò gì đó, cười nói vui vẻ. Đến nửa đêm,
Giản Nhu phát hiện Trịnh Vĩ đã uống say bởi vì người anh cứng đờ, tay mò mẫm một
hồi mới cầm được ly rượu. Sau đó anh đứng dậy. Nghiêm Vũ cũng lập tức đứng lên đỡ
lấy anh. Hai người cùng nhau đi xuống dưới.

Đợi
một lúc cũng không thấy Trịnh Vĩ và Nghiêm Vũ, Nhạc Khải Phi lên tiếng: “Tôi nghĩ
họ sẽ không quay về đây nữa.”

Giản
Nhu đặt ly rượu xuống bàn. “Chúng ta đi thôi!”

Trên
đường xuống bãi đỗ xe ở tầng ngầm, Nhạc Khải Phi hỏi cô: “Bây giờ em đã thật sự
tắt hy vọng chưa?”

“Tôi
đã tắt hy vọng từ lâu rồi.”

“Vậy
thì đến với tôi đi!”

“Tôi...”
Giản Nhu im bặt, nhìn chằm chằm chiếc A8 ở phía trước.

Bãi
đỗ xe vô cùng yên tĩnh, trong không khí thoang thoảng mùi ẩm ướt và mùi khói xe
nhức mũi. Trong chiếc xe Audi màu đen đỗ cạnh bờ tường, hai hình bóng quấn lấy nhau.
Dù cách một đoạn Giản Nhu vẫn có thể nhìn rõ gương mặt của người đàn ông, gương
mặt đã khắc sâu vào tâm trí cô.

Giây
tiếp theo, thân xe rung rung. Vết thương trong lòng Giản Nhu như rỉ máu nhưng cô
không cảm thấy đau. Cô thậm chí không có bất cứ cảm giác nào khác.

Nhiều
năm sau, Giản Nhu quên đi nhiều chuyện, duy nhất một cảnh mà cô muốn lãng quên thì
luôn hiện ra rõ rệt trong ký ức. Chỉ mười mấy giây ngắn ngủi nhưng khắc sâu vào
tâm trí cô, không thể xóa nhòa. Ngay cả mùi ở bãi đỗ xe cô cũng nhớ rõ, đến mức
sau này cô có sự kháng cự mãnh liệt đối với bãi đỗ ô tô, mỗi khi đi vào sẽ cảm thấy
ngạt thở.

Nhạc
Khải Phi kéo tay Giản Nhu, muốn đưa cô rời khỏi nơi đó nhưng chân cô không thể nhúc
nhích. Cô chỉ có thể túm chặt tay anh ta, tựa như sợ nếu anh ta buông ra, cô sẽ
rơi xuống vực sâu vạn trượng. Cuối cùng Nhạc Khải Phi ôm vai cô, gần như lôi cô
lên xe, rời khỏi bãi đỗ với tốc độ nhanh nhất.

Giản
Nhu không biết một điều, ngay khi xe của Nhạc Khải Phi khuất dạng, chiếc Audi lập
tức ngừng rung. Trịnh Vĩ đẩy cửa xe bước xuống, tựa vào thân xe, châm một điếu thuốc.

Nghiêm
Vũ vuốt mái tóc lòa xòa, cũng xuống xe, gương mặt vẫn đỏ bừng.

“Xin
lỗi, vừa rồi tôi...” Anh lên tiếng.

“Không
có gì! Em sẽ không coi là thật. Cô ấy chính là người anh muốn quên mà không quên
nổi, đúng không?”

Trịnh
Vĩ lặng thinh.

Nghiêm
Vũ nói tiếp: “Qua dáng vẻ đau đớn của cô ấy, em đoán cô ấy cũng có tình cảm với
anh.”

Trịnh
Vĩ quay sang hỏi: “Vừa rồi cô ấy tỏ ra đau đớn sao?”

“Anh
không nhìn ra à?”

“Cô
ấy là diễn viên có diễn xuất cực kỳ xuất sắc.”

“Vậy
ư? Nếu vừa rồi chỉ là đóng kịch, thế thì cô ấy hoàn toàn có khả năng đi tranh giải
Oscar rồi.”

Trên
xe, Giản Nhu ngồi ở ghế lái phụ, giàn giụa nước mắt. Nhạc Khải Phi hỏi: “Em có hối
hận không?”

“Tôi
rất hối hận...” Cô gục đầu, để mặc nỗi bi thương và những giọt nước mắt tuôn trào.
“Sớm biết có ngày hôm nay, tôi nhất định sẽ càng trân trọng khoảng thời gian ở bên
anh ấy, sẽ không miệt mài đóng phim, bỏ lỡ bao nhiêu ngày cuối tuần. Lúc đó tôi
thật ngốc nghếch, cứ tưởng ngày tháng còn dài, chúng tôi còn nhiều thời gian ở bên
nhau.”

Nhạc
Khải Phi hít một hơi sâu. “Em đúng là hết thuốc chữa rồi!”

Một
tuần sau, Giản Nhu cùng mẹ và em gái đi dạo trong khuôn viên trường Đại học Toronto.
Xung quanh toàn là cây cối xanh mướt, những tòa nhà cổ kính và hiện đại nằm xen
kẽ, vô cùng tĩnh mịch. Tâm trạng mệt mỏi của cô có dịp lắng xuống.

Chân
của Giản Tiệp hồi phục rất tốt. Cô cũng vui vẻ hơn trước nhiều, kéo tay chị gái
giới thiệu các học viện trong trường. Gương mặt xinh xắn của cô tràn đầy vẻ tự tin.
Mẹ cô tuy già hơn trước nhưng nụ cười vẫn hiền từ và ấm áp như thế. Đối diện với
gương mặt rạng ngời của mẹ và em gái, Giản Nhu cảm thấy được an ủi phần nào.

Đi
bộ một lúc, phát hiện chân Giản Tiệp có vẻ cứng đờ, Giản Nhu liền quay sang hỏi
mẹ: “Mẹ có mệt không ạ?”

“Ừ,
mẹ hơi mệt. Chúng ta tìm chỗ nào ngồi đi.”

Ba
người ngồi xuống chiếc ghế dài nghỉ ngơi. Thấy Giản Nhu xem điện thoại, trên gương
mặt thấp thoáng nét cô đơn, bà Giản tưởng con gái đang đợi điện thoại, liền hỏi
cô: “Con đang đợi điện thoại của bạn trai đấy à?”

“Dạ?
Không phải đâu ạ! Con xem giờ ấy mà.”

“Lần
trước con nói sắp đăng ký kết hôn, lúc nào thế? Mẹ còn chưa gặp cậu ấy, sao con
không dẫn cậu ấy sang bên này? Nếu không tiện, đợi khi nào Giản Tiệp được nghỉ,
mẹ và em con về nước gặp cũng được.”

“...
Bọn con chia tay rồi.”


Giản rất muốn hỏi nguyên nhân tại sao nhưng nhìn vẻ mặt của con gái, bà lại thôi.

Đi
dạo quanh Đại học Toronto mất nửa ngày, bà Giản mới dẫn Giản Nhu quay về chỗ trọ.
Căn phòng tồi tàn, không khá hơn ngôi nhà cũ của bà nội để lại là bao. Nếu không
tận mắt chứng kiến Giản Nhu không thể tin ở thành phố được coi là thích hợp để sống
nhất thế giới vẫn còn có khu dân cư nghèo như vậy.

Sắp
đồ xong, Giản Nhu đang định nghỉ ngơi thì mẹ cô bê chậu nước nóng đi vào. Trò chuyện
vài câu, Giản Nhu mới hỏi: “Mẹ, con có thể hỏi mẹ một vấn đề không ạ?”

“Con
nói đi!”

“Ai
đã hại chết bố con? Có phải là Lâm Cận và Lữ Nhã Phi không ạ?”


Giản biến sắc mặt.

“Con
chỉ muốn biết sự thật thôi. Con muốn biết có phải là bọn họ hay không. Con đã trưởng
thành nên biết rõ mình nên làm gì, không nên làm gì. Nhất định con sẽ bảo vệ mình
thật tốt.”


Giản do dự hồi lâu. Thấy vẻ kiên định trên gương mặt con gái, cuối cùng bà gật đầu.
“Được rồi…”


mở ngăn kéo lấy ra một cái hộp được đóng gói nhiều lớp, sau đó lôi ra chiếc USB
từ dưới đáy hộp. “Đây là di vật của bố con. Bên trong có đoạn ghi âm ghi lại cuộc
trò chuyện giữa Lâm Cận và Lữ Nhã Phi. Con nghe sẽ hiểu ngọn ngành.”

Giản
Nhu cắm USB vào máy tính, mở đoạn ghi âm. Giọng nói nghẹn ngào của Lữ Nhã Phi vang
lên: “Anh đã bỏ đi rồi tại sao còn quay về? Tại sao còn tìm em? Em đã lấy người
khác. Em sống rất hạnh phúc.”

“Anh
về là muốn đưa mẹ con em rời khỏi nơi này. Chúng ta cùng đi Đức, sẽ bắt đầu lại
từ đầu. Anh có thể cho hai mẹ con cuộc sống tốt hơn.”

Lữ
Nhã Phi tỏ ra sốt ruột: “Em đã nói với anh bao nhiêu lần rồi, Trịnh Vĩ không phải
là con anh. Sau này anh đừng đến trường làm phiền nó nữa. Nó chỉ là đứa trẻ...”

Đến
đây, Giản Nhu đột nhiên không nghe thấy bất cứ âm thanh nào. Trong đầu cô chỉ vang
lên câu nói: “Trịnh Vĩ không phải là con anh...”

Một
lúc sau Lâm Cận mới lên tiếng: “Em không cần phải giấu anh nữa. Anh biết năm xưa
em đã mang thai đứa con của anh. Vì muốn con có bố nên em mới lấy Trịnh Diệu Khang.”

“Lâm
Cận, chúng ta quen biết bao nhiêu năm, anh cho rằng em là hạng đàn bà đó sao? Em
lấy Diệu Khang là bởi vì anh ấy thật lòng với em. Ở bên anh ấy, em cảm thấy vô cùng
hạnh phúc. Trịnh Vĩ là cốt nhục của anh ấy, không hề có quan hệ với anh. Anh đừng
đoán mò nữa.”

“Anh
đã làm xét nghiệm ADN rồi, kết quả tương đồng đến chín mươi chín phần trăm.”

Mọi
âm thanh chấm dứt. Nhịp thở của Giản Nhu cũng ngưng trệ. Thông tin Lâm Cận là bố
đẻ của Trịnh Vĩ khiến cô cảm thấy trời đất sụp đổ.

Một
lúc lâu sau Lữ Nhã Phi mới cất tiếng: “Rốt cuộc anh muốn thế nào?”

“Anh
chỉ muốn bù đắp sai lầm mà anh đã phạm phải. Anh muốn cho em và con cuộc sống tốt
hơn. Nhã Phi, năm xưa tại sao em không nói với anh? Nếu biết em mang thai đứa con
của chúng ta, chắc chắn anh sẽ không bỏ đi.”

“Nếu
biết mình có thai, em đã không lấy Diệu Khang.” Lữ Nhã Phi cất giọng chua xót. “Mười
bảy năm qua, mỗi khi chứng kiến Diệu Khang coi Trịnh Vĩ như con ruột, âm thầm làm
nhiều điều vì nó, anh tưởng em dễ chịu hay sao? Nhưng em thực sự không dám nói thật
với anh ấy. Nếu anh ấy biết Trịnh Vĩ không phải là con ruột của mình... Với tính
cách của anh ấy, chắc chắn không bỏ qua cho mẹ con em. Em thì thế nào cũng được,
nhưng em không muốn anh ấy bị đả kích, càng không muốn cuộc đời Trịnh Vĩ bị hủy
hoại. Em hy vọng nó mãi mãi là con trai của Diệu Khang, anh có hiểu không?”

“Những
thứ Trịnh Diệu Khang có thể cho con, anh cũng có thể.”

“Anh
không thể nữa rồi. Tình cảm mà Diệu Khang dành cho nó, anh đã không có cách nào
thay thế... Bây giờ, dù chúng ta nói cho nó biết sự thật, nó cũng sẽ không bao giờ
nhận anh là bố. Anh không thể cho nó thứ gì mà chỉ hủy hoại nó thôi.”

Im
lặng vài giây, Lâm Cận lên tiếng: “Em thì sao? Nhã Phi, những thứ Trịnh Diệu Khang
cho em, liệu anh còn có thể thay thế không?”

Lữ
Nhã Phi không trả lời, chỉ nói: “Sau này anh đừng đến tìm em nữa. Em là Trịnh phu
nhân, điều này mãi mãi không thay đổi.”

Nghe
xong đoạn ghi âm, Giản Nhu đã hiểu rõ một điều. Đây mới là sự thật mà Lữ Nhã Phi
muốn che đậy. Đây mới là điều bí mật mà Lâm Cận sợ bố cô tiết lộ. Người bọn họ muốn
bảo vệ không phải là bản thân mà là con trai họ. Cuối cùng cô cũng hiểu tại sao
hôm đó đến tìm cô, Trịnh Vĩ lại nói: “Anh đã biết rồi. Cuối cùng anh cũng hiểu tại
sao em lại trút mối thù hận lên anh.” Chắc chắn anh đã biết sự thật, nguyên nhân
khiến cô tan cửa nát nhà chính là thân thế của anh. Vì vậy anh mới tin cô không
yêu anh. Vì vậy anh mới che giấu bí mật này, để Lâm Cận tiếp tục nhởn nhơ ngoài
vòng pháp luật.


nên làm gì bây giờ? Có nên đưa bí mật này ra ngoài ánh sáng? Nhưng nếu làm vậy,
đối tượng mà cô trả thù không chỉ có Lâm Cận và Lữ Nhã Phi mà còn cả Trịnh Vĩ, người
đàn ông cô yêu sâu sắc.

Ôm
tia hy vọng cuối cùng, Giản Nhu hỏi mẹ: “Chỉ dựa vào đoạn ghi âm làm sao mẹ biết
bọn họ hại chết bố? Có khi nào cái chết của bố thật sự là tai nạn ngoài ý muốn,
vụ mẹ và Giản Tiệp bị xe đâm cũng thế không ạ?”


Giản lắc đầu. “Năm xưa, ngoài đoạn ghi âm này, mẹ còn tìm ra nhân chứng, là người
hàng xóm sống ở tầng dưới khu nhà chúng ta. Hôm bố con xảy ra chuyện, đúng lúc bà
ấy ra ngoài đổ rác nên nhìn thấy Lâm Cận và hai người đàn ông chính là hai tên trộm
bị tòa xử lén lút lên cầu thang. Bà ấy đã nhận lời sẽ ra tòa làm chứng, nhưng sau
khi mẹ và Tiểu Tiệp bị xe đâm, bà ấy sợ hãi không dám ra mặt. Sau đó bà ấy chuyển
nhà để tránh mặt mẹ.”


Giản cầm bàn tay lạnh toát của con gái. “Tiểu Nhu! Những năm qua, mẹ không nói với
con bí mật này bởi vì mẹ cũng là một người mẹ. Mẹ hiểu, người làm cha làm mẹ có
thể dùng bất cứ thủ đoạn nào để bảo vệ con cái mình. Đừng nói là giết người diệt
khẩu, thậm chí hy sinh cả mạng sống, họ cũng không do dự. Lâm Cận và Lữ Nhã Phi
chắc chắn sẽ tìm mọi cách để che giấu sự thật. Bố con đã vậy rồi, mẹ không thể để
bi kịch xảy ra với con và Tiểu Tiệp. Cho dù vì mẹ, con cũng phải tự bảo vệ mình,
rõ chưa?”

“Mẹ...
mẹ cam tâm bỏ qua cho bọn họ hay sao?”

“Mẹ
không cam tâm nhưng chẳng có cách nào khác. Mẹ chỉ có thể chờ đợi. Nhất định Chúa
sẽ trừng phạt bọn họ. Một ngày nào đó họ sẽ bị báo ứng.”

Đúng
thế! Đây chính là báo ứng. Nếu không, một người đàn ông như Trịnh Vĩ làm sao có
thể yêu cô?

Trong
một tuần ở Toronto, ngày nào Giản Nhu cũng cùng mẹ đến nhà thờ cầu nguyện. Tuy nhiên
cô vẫn không có cách nào bình tĩnh lại được. Dù muốn tha thứ, muốn khoan dung nhưng
cô chẳng thể thuyết phục bản thân.

Từ
Toronto về đến Bắc Kinh vào buổi trưa, Giản Nhu chưa từng rơi vào tình trạng chênh
lệch múi giờ nên không thích ứng được. Cô quyết định về nhà ngủ bù, không ngờ chập
chờn mãi đến nửa đêm mới chìm vào giấc ngủ. Sáng hôm sau, vừa tỉnh giấc cô liền
mở di động.

Trong
một tuần qua, để được yên tĩnh nghỉ ngơi ở Canada nên cô không mở máy. Vì vậy bây
giờ trên màn hình lập tức hiển thị một loạt cuộc gọi nhỡ và tin nhắn. Rất nhiều
người tìm cô, có Nhạc Khải Phi, người quen trong làng giải trí và các bạn học. Ngoài
ra, còn có một cuộc gọi nhỡ của Trịnh Vĩ.

Thất
thần nhìn tên anh hồi lâu, Giản Nhu mới tiếp tục xem tin nhắn. Một tin nhắn xuất
hiện trên màn hình: “Anh muốn gặp em. Anh không tin em chưa bao giờ yêu anh.” Thời
gian hiển thị là hôm cô rời khỏi Trung Quốc.

Tin
nhắn tiếp theo: “Anh sẽ đợi em ở rạp chiếu phim đó lúc sáu giờ chiều nay. Anh có
vài lời muốn nói với em.”

Trịnh
Vĩ không nói rõ là rạp chiếu phim nào nhưng Giản Nhu biết chính là nơi anh từng
đợi cô trong quá khứ. Cô xem thời gian nhắn tin, là trưa hôm qua, lúc cô xuống máy
bay.

Lại
như ngửi thấy mùi ẩm ướt và mùi khói xe của bãi đỗ xe, Giản Nhu hít một hơi sâu
mới đỡ thấy nghẹt thở. Bây giờ, đối với cô yêu hay không chẳng còn quan trọng nữa
bởi Trịnh Vĩ là con trai của Lâm Cận và Lữ Nhã Phi nên cô và anh càng không thể.


ăn sáng rồi dọn nhà sạch sẽ. Sau đó cô pha một cốc trà đồng thời gọi điện cho mọi
người, bao gồm cả Nhạc Khải Phi, hỏi họ tìm cô có việc gì. Chỉ duy nhất cuộc gọi
và tin nhắn của Trịnh Vĩ là Giản Nhu không hồi đáp.

Xong
xuôi đã là buổi trưa, Giản Nhu không có việc gì để làm nên mở ti vi xem. Bản tin
thời sự đưa tin về trận hỏa hoạn ở khu vực phía tây thành phố tối qua. Những tòa
nhà bị thiêu rụi chứng tỏ đám cháy lớn đến mức nào. Cô phóng viên cho biết, ba tiếng
sau ngọn lửa mới được dập tắt, may mà không có người chết, những người bị thương
đã được đưa đến bệnh viện điều trị.

Xem
xong tin tức, lại xem một tập phim truyền hình nhàm chán, kim chỉ giờ mới chậm chạp
bò được hai vòng. Nội tâm ngày càng xao động, Giản Nhu tự nhủ mình nên ra ngoài
hít thở không khí trong lành. Xuống dưới nhà đi dạo một vòng, cô lại tự nhủ, chỉ
đứng từ phía xa xem có phải anh đang đợi ở cửa rạp chiếu phim hay không.

Khi
taxi dừng lại trước cửa rạp chiếu phim, Giản Nhu mới phát hiện chỗ này rất gần nơi
xảy ra trận hỏa hoạn. Bởi vì đám cháy đã được dập tắt nên mọi người đã giải tán
gần hết, chỉ còn một vài phóng viên ở lại đưa tin, phỏng vấn.

Từ
lúc đặt chân vào làng giải trí, Giản Nhu rất hiếm khi đến những nơi đông người.
Vì vậy cô đi thẳng vào trong rạp chiếu phim. Ngoài nhân viên gác cửa, rạp chiếu
phim không một bóng người, cũng chẳng thấy Trịnh Vĩ đâu. Nhân viên gác cửa nhiệt
tình hỏi han: “Cô đến xem phim phải không? Hay là có hẹn?”

“Tôi...
chỉ dạo loanh quanh thôi.” Giản Nhu ngập ngừng.

“Thật
ngại quá. Rạp chúng tôi đã được một người bao trọn gói rồi.”

“Bao
cả mấy phòng chiếu sao?” Giản Nhu hỏi.

Nhân
viên gật đầu. “Người đó bao hết, nhờ chúng tôi chiếu đi chiếu lại bộ phim Titanic.”

“Anh
ấy bao trong bao lâu?”

“Cậu
ấy không nói, chỉ bảo đến khi người cậu ấy đợi xuất hiện mới thôi.”

Giản
Nhu bần thần nhìn xung quanh nhưng vẫn không thấy bóng dáng Trịnh Vĩ.

Người
nhân viên lại nói: “Cô muốn xem phim thì hãy tới rạp khác... Cậu đó tối qua đi cứu
hỏa, đến giờ vẫn chưa về. Nghe nói cậu ấy bị thương. Có lẽ hôm nay chúng tôi vẫn
không thể kinh doanh bình thường...”

Giản
Nhu lập tức chạy ra khỏi rạp chiếu phim, tới hiện trường vụ cháy ở phía đối diện.
Cô mở tấm ảnh Trịnh Vĩ trong điện thoại rồi túm một người, hỏi: “Anh có gặp người
này không?”

“Không...”

Giản
Nhu hỏi mấy người liền nhưng họ đều không biết. Cuối cùng một người nói: “À, tôi
nhớ rồi! Cậu ta bị gạch rơi trúng đầu trong khi cứu một bé gái, đã được đưa đi cấp
cứu ở bệnh viện số Một rồi.”

Bệnh
viện số Một đầy ắp bệnh nhân. Giản Nhu tìm một lúc mới phát hiện Trịnh Vĩ đang ở
trong phòng theo dõi. Cô không thấy rõ người ở trên giường bệnh, chỉ nhìn thấy Lữ
Nhã Phi với đôi mắt đẫm lệ, vẻ mặt lo lắng của Trịnh Diệu Khang, Diệp Chính Thần
và bạn bè anh.

Báo cáo nội dung xấu

Chi phí đọc tác phẩm trên Gác rất rẻ, 100 độc giả đọc mới đủ phí cho nhóm dịch, nên mong các bạn đừng copy.

Hệ thống sẽ tự động khóa các tài khoản có dấu hiệu cào nội dung.