Bức thư bị lãng quên - Ngoại truyện 09 - 10 - 11 (Hết)

Ngoại truyện 9. Xa cách là để gặp lại
lần sau

Giữa
năm nay, bố của Từ Mạc Đình tuyên bố nghỉ hưu, có phóng viên hỏi ông: “Thưa ông,
cả cuộc đời ông đã có nhiều cống hiến cho đất nước, vì công việc, ông thường phải
ở Bắc Kinh và còn phải thường xuyên đi nước ngoài công tác, lần dài nhất tôi nhớ
là hơn nửa năm không về nhà, nhưng chúng tôi biết gia đình ông rất đầm ấm, hạnh
phúc, ông có thể chia sẻ với chúng tôi, làm thế nào ông có thể thành công cả trong
sự nghiệp lẫn gia đình như vậy không ạ?”

Ông
Từ nói một cách dí dỏm: “Thực ra, thủ đô cũng là nhà của tôi, các bạn cũng biết
bố mẹ tôi đều ở đây, tôi ở đây một thời gian dài, vợ tôi cũng đến thăm tôi. Nhưng
tôi phải thừa nhận, tôi có thói quen đi theo vợ tôi, vì thế nhiều người nói rằng
tôi được gả cho vợ tôi.” Câu nói của ông khiến cánh phóng viên bật cười.

Ông
Từ nói tiếp: “Ở bên ngoài, trước khi nghỉ hưu, công việc của tôi là chịu sự quản
lý của trung ương, vợ tôi chịu sự quản lý của địa phương, mặc dù ngành không liên
quan nhưng nhiều việc bà ấy đều lắng nghe ý kiến của tôi, địa phương nghe trung
ương là điều hiển nhiên rồi. Còn ở nhà, vợ tôi là trung ương, tôi là địa phương,
tôi đều nghe theo bà ấy. Tất cả các mối quan hệ đều cần bình đẳng, như vậy mới có
thể duy trì lâu dài.”

Sau
tiếng vỗ tay, có một phóng viên hỏi: “Nghe nói con trai ông hai năm trước đã kết
hôn rồi ạ? Dự kiến năm nay sẽ làm việc trong bộ Ngoại giao ạ?”

“Đúng
vậy, con trai độc nhất của tôi đã kết hôn, con dâu rất tốt, thấu tình đạt lý, rất
hiếu thuận. Tôi hy vọng con trai tôi cho dù trong sự nghiệp hay trong cuộc sống
gia đình đều hậu sinh khả úy.”


người cười và hỏi: “Con trai ông, so với năm ông vào bộ Ngoại giao còn trẻ hơn rất
nhiều đúng không ạ?”

Ông
Từ cười vui vẻ: “Con trai của nó còn biết nói sớm hơn nó nhiều. Con hơn cha là nhà
có phúc, tôi tin nhân tài của đất nước chúng ta ngày càng nhiều, cũng ngày càng
xuất sắc.”

Hôm
đó, xem bản tin này trên mạng, Meo Meo bật cười: “Vừa nãy, lúc bố ăn cơm còn nói,
già rồi, đến tuổi nghỉ hưu không muốn nghỉ cũng phải nghỉ. Nói thì nghiêm túc như
vậy nhưng ở trong này lại là, bố được gả cho mẹ... Hì hì, đáng yêu quá! Từ Mạc Đình,
em là địa phương hay là trung ương của anh?”

Từ
Mạc Đình: “Thuộc địa.”

“...”

Meo
Meo suýt quên, trên điện thoại của người này, tên của cô được lưu là “My territorry(55)”.

(55) Có nghĩa là “lãnh thổ của tôi”.

Sau
ngày Quốc khánh Từ Mạc Đình sẽ lên nhậm chức, do đó họ phải chuyển nhà, cả gia đình
bốn người.

Trước
khi chuyển nhà, Meo Meo hẹn các chị em thân thiết của mình ăn cơm, kết quả hôm đó,
cô đang lái xe ra khỏi cổng thì quệt vào một chiếc xe “cừu non”.

Meo
Meo vội vàng xuống xe xem: “Anh không sao chứ?”

Chủ
chiếc “cừu non” nhấc xe dậy, nói: “Tôi đang vội, không cần cô chịu trách nhiệm đâu.”
Trên tay anh ta ôm chặt một bó hoa, sau đó xiêu xiêu vẹo vẹo ngồi lên xe đạp.

An
Ninh mỉm cười, lắc lắc đầu rồi lên xe, cảnh vừa nãy khiến cô hoảng hốt nghĩ đến
cảnh một vài năm trước, cô cũng đạp chiếc xe “cừu non”, đụng vào một chiếc xe Audi...
Lúc đó cô đâm vào... Ấy? Chiếc xe lái vào khu này là xe của bố chồng ư? Đợi chút,
lúc đó cô đâm vào... hình như là xe của bố chồng?! Bố của Từ Mạc Đình?!

Meo
Meo với nhận thức muộn màng hẳn vài năm, trong phút chốc không bình tĩnh được nữa.
Cô vừa lái xe vừa chủ động gọi điện cho Từ Mạc Đình. Người ở đầu dây bên kia nhận
cuộc gọi, giọng nhẹ nhàng: “Nhớ anh à?”

Meo
Meo nói như sắp khóc: “Mạc Đình, ngày trước anh đi học đều là bố đưa đi đúng không?”

Từ
Mạc Đình trầm mặc một lúc mới nói: “Em muốn hỏi gì?”

“Ồ,
em muốn nói, bố anh cũng thỉnh thoảng đến trường đại học của chúng ta đúng không?
Bố bận như vậy, không có chuyện gì chắc không đến đâu đúng không? Lúc đó anh cũng
lớn như vậy rồi, đi học hay đi đâu chắc cũng không cần đưa đón đúng không?”

Từ
lão đại nói: “Bố có bạn ở đó.”

“Ai?”

“Hiệu
trưởng.”

“...”

Hôm
đó, sau khi ăn cơm xong, An Ninh nói với ba bạn về việc chuyển nhà, sau một hồi
trầm lặng, Tường Vi khảng khái nói: “Tôi vừa đến bà đã đi, bà không muốn tôi cùng
bà hít thở chung bầu không khí của thành phố này như vậy sao?”

Triều
Dương: “Ôi, từ nay về sau gặp Meo Meo sẽ khó khăn rồi, nhìn thấy sờ không thấy,
nghĩ đến mà thật đau lòng.”

Mao
Mao khóc to: “Meo Meo đi rồi, sau này còn ai nói với tôi những chuyện thú vị mà
tôi muốn biết nữa?”

Meo
Meo cũng rất chán nản: “Tôi cũng đau lòng lắm, nhưng cuộc sống không phải là bữa
yến tiệc không bao giờ tàn.”

Mao
Mao khóc càng to hơn.

Meo Meo an ủi: “May mà bây giờ đi máy bay rất tiện, lúc nào
rảnh tôi sẽ quay về, dù sao bố mẹ chồng vẫn ở đây mà.”

Mao
Mao vẫn khóc thút thít: “Nhắc đến máy bay, đã giao hẹn từ trước là chúng ta sẽ làm
thiên sứ của nhau, nhưng chẳng phải đều không giữ lời đấy sao?”

Tường
Vi từ nãy vẫn nhẫn nhịn không nói, cuối cùng không chịu nổi: “Bà nặng cả tấn thế
này có thể làm thiên sứ không? Cùng bay để gẫy cánh à?”

Mao
Mao lau nước mắt, nói: “Đừng nghĩ tôi dốt văn nhé, câu răn mình của tôi là: “Thiên
sứ có thể bay lên là vì đã coi mình rất nhẹ.” Tôi luôn coi mình rất nhẹ mà!”

An
Ninh nhíu mày: “Mao Mao, “nhẹ” trong câu nói này không chỉ về thể trọng, mà chỉ
sự khiêm tốn, đại ý của câu nói đó là người khiêm tốn mới có thể thành công.”

Mao
Mao kinh ngạc: “Hả?! Hóa ra...”

Tường
Vi cũng rất kinh ngạc: “Hóa ra đúng là cậu dốt văn thật.”

Sau
đó, Mao Mao hỏi An Ninh: “Meo à, tôi luôn muốn hỏi bà một câu, câu hỏi này tôi đã
băn khoăn từ rất lâu, trước khi bà đi, hãy nói cho tôi đáp án, nếu không tôi sẽ
ăn không ngon, ngủ không yên, dày vò bản thân, sống không bằng chết!”

“Câu
hỏi gì?”

“Người
Lý Bạch yêu rốt cuộc là ai?!”

“...”

Meo
Meo khổ sở suy nghĩ một hồi mới nói: “Lý Bạch cả một đời thất bại, ông muốn làm
quan để phục vụ nhân dân nhưng Đường Minh Hoàng chỉ tìm ông để làm thơ ca ngợi vẻ
đẹp của quý phi, làm cơ ca ngợi sự hào hoa của cung điện, ông luôn cảm thấy chán
nản, sau đó khó khăn lắm mới xảy ra loạn án sử...”

Tường
Vi bật cười: “Đợi chút, khó khăn lắm? Bà nói câu này, Meo Meo à, trong lòng bà tiềm
ẩn yếu tố bạo lực đấy nhé!”

Meo
Meo toát mồ hôi: “Tôi nói khó khăn lắm là xuất phát ở góc độ của Lý Bạch, dưới thời
đại loạn, cơ hội xuất hiện anh hùng sẽ nhiều hơn mà, kết quả... Haizz, ông ấy dựa
dẫm nhầm người nên bị đi đày đến Dạ Lang. Đúng rồi, nói đến đây, tiện thể nói luôn,
Lý Bạch rất có thể là người Kyrgyzstan.”

Mao
Mao kinh ngạc: “Gì cơ? Từ nhỏ đến lớn tôi đọc thơ của ông, ông lại không phải là
tổ tiên của chúng ta à? Có cảm giác như bị phản bội ấy nhỉ?”

Thẩm
Triều Dương, Phó Tường Vi: “...”

Meo
Meo: “Ừ, nghe nói không phải. Nếu thật sự ông là người Kyrgyzstan, thế thì ông cũng
có thể là chú râu rậm trán cao mắt sâu.”

Mao
Mao đau đớn cực độ: “Ông ấy không phải là tiên thơ sao? Râu rậm làm sao thành tiên
được? Trong những giờ văn, bọn tôi còn khắc họa ông là một nhân vật có tà áo trắng
bay bay, ống tay áo cũng bay bay... Hiểu nhầm, hiểu nhầm nghiêm trọng rồi.”

Meo
Meo vỗ lưng Mao Mao: “Trở lại vấn đề chính nào, khi Lý Bạch bị đi đày đến Dạ Lang,
trên đường đi có gặp Quách Tử Nghĩa. Quách Tử Nghĩa là đại tướng quân có nhiều công
trạng hiển hách, ông ta đã dùng danh tiếng của mình bảo lãnh cho Lý Bạch, do đó
Lý Bạch không bị đi đày ở Dạ Lang nữa.”

Tường
Vi sờ cằm, trầm ngâm nói: “Tôi ngửi thấy mùi gian tình rồi.”

Meo
Meo: “Một đại tướng quân vô duyên vô cớ cứu một nhà thơ mà ông ta không quen biết,
quả thực là rất kỳ lạ, nhưng giữa hai người họ không có chuyện gì. Vì Lý Bạch không
phải đến Dạ Lang nữa nên sau khi cảm tạ đại tướng quân đã tiếp tục uống rượu và
ngao du sơn thủy. Nhân tiện kể luôn, truyền thuyết kể rằng Đường Minh Hoàng đã từng
cho Lý Bạch đặc quyền, chính là đi đâu uống rượu cũng không phải trả tiền. Điều
này thật hay giả thì tôi không biết, nhưng dù là chuyện không có thật thì cũng rất
thú vị.”

Mao
Mao: “Tôi chỉ muốn biết, tại sao ông lại không muốn đại tướng quân? Tại sao?”

Meo
Meo: “Ặc, Mao Mao, tôi sắp kể đến đoạn bà thích nghe rồi đây:

Lâu
rồi không gặp Lý sinh

Giả
điên vờ dại, cho mình xót ai

Giết
đi là ý người đời

Ngậm
ngùi riêng chỉ mình tôi mến tài

Lẹ
mau thơ viết ngàn bài

Bây
giờ một chén nổi trôi bụi trần

Nơi
xưa đọc sách Khuông Sơn

Mái
đầu bạc trắng, cố nhân hãy về.(56)

(56) Bài thơ Bất kiến của Đỗ Phủ. Dịch thơ: Trần Trọng San.

Bài
thơ này là Đỗ Phủ viết, có nghe ra không, tỏ tình trần trụi đấy!”

Mao
Mao, Tường Vi: “...”

Triều
Dương: “Meo Meo, nên nhớ, bọn tôi là dân tự nhiên, còn bà là một loại dị dạng của
khoa tự nhiên.”

“...”
Meo Meo cứng họng. “Được rồi... Lâu rồi không gặp Lý sinh, câu này không
phải thể hiện ý tương tư à, cuối cùng còn nói: Nơi xưa đọc sách Khuông Sơn. Mái
đầu bạc trắng, cố nhân hãy về.
Ý của ông ấy à: Lý Bạch ơi, ông đã không phải
đi Dạ Lang nữa thì hãy về đây ở với tôi đi.”

Phó,
Thẩm, Mao: “Á á á, bạn cùng phòng trần trụi thỉnh cầu đây mà.”

Meo
Meo: “Đáng tiếc Lý Bạch không đi.”

Mao
Mao: “Tại sao vậy?!”

Meo Meo: “Đỗ Phủ đã từng viết một bài thơ về nơi ở của ông:
Mao ốc vị thu phong sở phá ca(57), khụ khụ, tôi nghĩ Lý
Bạch thấy Đỗ Phủ quá nghèo, vì thế ông thà uống rượu ngắm trăng còn hơn ở cùng với
Đỗ Phủ trong mái nhà tranh.”

(57)
nghĩa là: Bài ca nhà tranh bị gió thu phá.

Triều
Dương: “Ừm, con người mà, đều là người thực tế, không nhà, không xe, ai muốn cùng
sống đến hết cuộc đời?”

Tường
Vi: “Lý Bạch cũng có chút cặn bã nhỉ?”

Meo
Meo: “Thực ra, Lý Bạch “yêu” Mạnh Hạo Nhiên là chuyện rất có căn cứ.

Tôi
yêu thầy Mạnh Hạo Nhiên

Tiếng
phong lưu đã lan truyền thế gian

Trẻ
thì mũ áo coi thường

Bạc
đầu nằm giữa mây thông hững hờ

Thường
cùng với nguyệt say sưa

Cỏ
hoa ham thú, việc vua chẳng màng

Núi
cao đâu thể sánh bằng

Chỉ
đành ngưỡng mộ mùi hương tuyệt vời.(58)

(58) Bài thơ Tặng Mạnh Hạo Nhiên của Lý Bạch. Dịch
thơ: Trần Trọng San.

Ông
ấy nói: “Tôi yêu thầy Mạnh Hạo Nhiên” đấy...”

Triều
Dương: “Tôi muốn hỏi, rốt cuộc Lý Bạch có bao nhiêu mối tình?”

Meo
Meo: “Lý Bạch là tài tử phong lưu mà. Nhưng người Mạnh Hạo Nhiên yêu lại là Đường
Minh Hoàng. Mạnh đã từng viết: “Bất tài minh chủ khí, đa bệnh cố nhân sơ(59)”.”

Mao
Mao hơi choáng: “Bao nhiêu P(60) vậy?”

(59) Có nghĩa là: Bất tài vua cũng bỏ,
nhiều bệnh bạn đều xa.

(60) P: Chỉ mối quan hệ.

Meo
Meo ho một tiếng, cuối cùng quyết định chấn chỉnh quan điểm của mình: “Nhưng tôi
nghĩ Lý Bạch yêu nhất là ánh trăng. “Cất chén mời trăng sáng, mình với bóng là ba”,
những người khác chỉ là khách qua đường, đều là phù vân thôi.”

Mao
Mao: “Tôi còn yêu mặt trời nữa cơ.”

Tường
Vi phê bình: “Mao Mao, không được nói bậy!”

“...”

Họ
cứ nói cười, đùa giỡn như vậy, cảm giác như lại được trở về mấy năm trước còn học
cùng trường. Những ký ức và hiện tại được tái hiện lại mới tươi đẹp làm sao, giống
như họ chưa từng phải rời xa nơi này. Tình bạn là bông hoa đẹp nhất tô điểm cho
tuổi thanh xuân, mùi hương của nó khiến bạn nhớ mãi. Sống trong những năm tháng
thanh xuân ấy, họ có bao nhiêu trò nghịch ngợm và có cả bao nhiêu niềm vui, nỗi
buồn...

Ngoại truyện 10. Những người yêu nhau
cuối cùng cũng nên vợ nên chồng

Sau
khi chào tạm biệt bạn bè, An Ninh trở về nhà, vừa vào đến cửa thì nghe bố mẹ chồng
vừa xem ti vi vừa nói chuyện.

An
Ninh bước vào chào bố mẹ, mẹ chồng cô nói: “Ninh Ninh về rồi à con? Mạc Đình nói
tối nay con ra ngoài ăn cơm với bạn?”

“Dạ
vâng, con ăn xong rồi ạ!” An Ninh gật đầu.

Ông
Từ nói: “Mạc Đình vừa đưa bọn trẻ lên lầu đấy.”

“Vâng
ạ!” An Ninh nghĩ ngợi rồi cúi đầu nói: “Bố ơi, mấy năm trước, con không cẩn thận
đụng vào xe của bố, con xin lỗi!”

Ông
Từ ngẩn người một lát rồi bật cười: “Con còn nhớ à? Hôm đó, Mạc Đình ngồi bên cạnh
bố, nó còn nói với bố một câu: “Bắt cô ấy bồi thường”, ha ha ha!”

“...”
An Ninh cuối cùng muốn khóc rồi, người gì thế không biết, Từ Mạc Đình ơi là Từ Mạc
Đình!

Vừa
chạy lên tầng ba, đẩy cửa bước vào, An Ninh đã nhìn thấy đống chăn to, đống chăn
nhỏ đang nằm rất thoải mái trên giường xem phim hoạt hình. Cô gọi thấp giọng nhưng
có lực: “Từ Mạc Đình!”

Từ
Mạc Đình quay người lại: “Em về rồi à?”

An
Ninh hầm hầm mặt bước đến, vừa định mở miệng, bỗng từ gậm giường có một con mèo
chui ra, đó không phải là con mèo đen có đôi mắt màu vàng của nhà họ hay sao?

Từ
Mạc Đình nhìn con mèo, nói: “Anh đã nói với em từ lâu rồi, em cho nó ăn nhiều quá.”

“Ặc...”
An Ninh cũng nhìn con mèo, mặc dù có béo nhưng bước đi vẫn rất uyển chuyển.

Từ
Mạc Đình than thở: “Một con mèo mà béo như lợn con, đây không còn là vấn đề quá
trọng lượng nữa, mà là quá tiêu chuẩn của giống loài nhỉ?”

“...”

Con
gái bé nhỏ của họ lúc này gọi liên hồi: “Mẹ mẹ mẹ”, rồi lảo đảo đứng dậy chạy đến,
An Ninh lập tức ngồi xuống mép giường ôm con: “Oa, bé Tiểu Yến Tử nhà chúng ta bây
giờ đứng dậy nhanh ghê!”


bé được mẹ bế thích thú cười khanh khách, sau đó vẫy tay về phía mép giường bên
kia đang có bố và anh nằm, ngón tay nhỏ xíu lúc xòe ra lúc nắm vào.

Từ
Mạc Đình hơi nháy mắt: “Thế là có ý muốn cả gia đình bốn người đoàn tụ ư?” Nói xong
liền đứng dậy ôm con trai bước về phía vợ và con gái.

Cậu
trai cả vốn lạnh lùng khi được thả xuống liền trèo qua đầu gối của An Ninh, chen
vào giữa chỗ ngồi của mẹ và em gái. Mẹ đứa trẻ cảm thấy kỳ lạ, hỏi: “Sao thế con?”

Bố
đứa trẻ nhẹ nhàng ôm eo vợ, nói: “Tạo điều kiện cho bố mẹ ấy mà.”

Nhìn
ba người ở bên cạnh, An Ninh cảm động không nói nên lời, ý định “tính sổ” trước
đó sớm đã quên sạch. “Hình như dạo này chưa chụp ảnh bốn người”, nói xong liền lấy
điện thoại di động ra, mở chức năng chụp ảnh. “Nào nào, cùng chụp một kiểu ảnh,
được rồi, ngoan, chụp ảnh nào, đừng có đụng vào mẹ nhé, cùng cười nào, tách...”
Sau khi chụp, An Ninh xem lại hình ảnh, từ trái sang phải: Từ Mạc Đình, cô, con
trai, con gái. Biểu cảm lần lượt là: vẻ mặt nghiêm chỉnh, nụ cười rạng rỡ, vẻ mặt
lạnh lùng, nụ cười đáng yêu. An Ninh cảm nhận sâu sắc, di truyền thật thần kỳ...

An
Ninh gửi ảnh cho chị họ đang ở miền Nam xa xôi, chị họ trả lời: “Hai nhóc nhà em,
nếu có người dám nghi ngờ đó không phải do em và chồng em sinh ra, chị sẽ quả quyết
nói với họ rằng: “Đúng mà! Là bản sao từ bản mẫu mà!” Ha ha, thật quá thần kỳ!”

Sau
khi ru con ngủ ở phòng bọn trẻ xong, An Ninh về phòng, Từ Mạc Đình tắm xong, bước
ra và nói: “Tối nay ngủ sớm một chút nhé!”

“Vâng.”

Trước
khi đi, An Ninh đến thăm mẹ. Trong khu mộ rất yên tĩnh, chỉ có một vài chú chim
hót ríu rít trên cây. Tiểu Yến Tử kéo vạt áo mẹ, ngây thơ nói: “Mẹ ơi, anh nói,
bà ngoại chỉ lên thiên đường thôi, ở đó rất thích, có bao nhiêu ông bà tốt bụng...”

Cậu
con trai cả đứng bên cạnh cũng kéo một góc áo của An Ninh, giọng nói trẻ con mà
nghiêm túc: “Vì thế, mẹ đừng buồn nhé!”

An
Ninh quỳ xuống ôm hai con, Từ Mạc Đình đứng phía sau lặng lẽ nhìn ba mẹ con.

Trên
đường về nhà, hai đứa trẻ lần lượt nằm ở hai bên An Ninh ngủ ngon lành.

An
Ninh nhìn phong cảnh mùa thu ngoài cửa sổ, chậm rãi nói: “Mẹ em làm giáo viên hơn
nửa đời người, cho đến khi sức khỏe không tốt mới xin nghỉ, mẹ đã dạy em rất nhiều
điều, nhưng điều em nhớ sâu sắc nhất là, cuộc đời của con người quá ngắn ngủi, vì
thế sống đơn giản một chút sẽ tốt hơn, không sống quá bon chen, giành giật, như
vậy sẽ được nhận nhiều hơn.”

Người
đang lái xe khẽ “ừ” một tiếng.

An
Ninh quay đầu nhìn anh, rồi nhìn các con. “Ngoài việc mẹ ra đi quá sớm, em bây giờ
chẳng còn gì tiếc nuối nữa.”

Từ
Mạc Đình dịu dàng nói: “Anh và các con sẽ mãi ở bên cạnh em.”

An
Ninh cười nhẹ. “Vâng.”

Trong
lúc sắp xếp hành lý, An Ninh đột nhiên nghĩ đến người thân ở Bắc Kinh, liền hỏi
Từ Mạc Đình: “Em luôn tò mò, tại sao ông bà nội của anh đều ở Bắc Kinh mà không
trở về đây, ở đây không phải là quê sao?”

“Năm
đó, ông nội đi Bắc Kinh là do yêu cầu của công việc, sau đó không trở về nữa mà
ở lại đó dưỡng lão, vì ông không muốn trở về đây để tức cảnh sinh tình.”

“Hả?”

Từ
Mạc Đình cho sách mà cô đã sắp xếp gọn gàng vào trong thùng. “Là một chuyện có liên
quan đến cả đời ông.”

“Là
vì chú hai của anh sao?”

Từ
Mạc Đình tỏ ra ngạc nhiên, nói: “Ông bà nội sinh được ba trai ba gái, bố anh là
cả, bố của Từ Trình Vũ là thứ ba, chú hai của anh thì chết rồi, chết ở quê, người
ngoài không biết, cứ nghĩ chú ra nước ngoài.”

An
Ninh nhớ đến chuyện ngày trước bố có nói: “Chú ấy chết rồi...”

Thảo
nào cô chưa bao giờ gặp chú ấy.

“Ừ.
Anh có ấn tượng với chú hai ở việc chú hút thuốc, viết thư pháp, vẽ tranh, chú hầu
như không ra khỏi thư phòng. Nhiều người nói chú phong lưu, nhưng anh không cảm
thấy như vậy, chú sống rất khép kín... Cái chết của chú ấy cũng cần giữ bí mật với
bên ngoài, ông nội cũng nhắc nhở người nhà không được nhắc đến chú hai, có người
hỏi thì nói chú ấy ra nước ngoài. Ông nội và bà nội sau khi đi Bắc Kinh thì không
quay trở lại nữa, lần duy nhất trở về chính là hôn lễ của chúng ta.”

An
Ninh nghe xong bất giác thở dài, những chuyện của đời trước mặc dù cô không biết
cụ thể thế nào nhưng nghe anh kể không tránh khỏi cảm giác buồn bã. Cô bất giác
ôm chầm lấy người bên cạnh, thầm nghĩ, chuyện tình cảm không được như ý trên đời
này thật nhiều, may mắn mình gặp được anh. Thật sự hy vọng những người yêu nhau
sẽ gặp ít trắc trở, vì gặp được nhau đã là điều không hề dễ dàng rồi.

Từ
Mạc Đình xoa đầu cô: “Em chỉ cần biết Từ Mạc Đình và Lý An Ninh mãi mãi sánh bước
bên nhau là được.”

“Ừm,
còn có bé mặt lạnh và bé Tiểu Yến Tử nữa.”

Lúc
đó, điện thoại của Từ Mạc Đình reo vang, anh nghe máy, một lát sau nói: “Biết rồi!”
Sau đó cúp máy.

An
Ninh bất giác hỏi: “Ai vậy?”

“Lão
tam.”

“Ồ!”
An Ninh không hỏi nhiều nhưng hôm sau cô nhận được điện thoại của lão tam, đối phương
gào lên: “Lão đại không phải là người! Hôm qua tôi gọi điện thoại nói tôi túng đến
nỗi cơm không có mà ăn, bảo anh ta thương tôi, gửi cho tôi ít đồ ăn. Anh ta cũng
gửi nhưng lại bắt tôi trả hóa đơn. Chị dâu, tôi thật sự không biết hôm qua hai người
mới sớm thế đã ân ái rồi, làm phiền hai người là tôi không đúng, nhưng lão đại làm
thế này thật quá đáng! Tôi phải mượn tiền đồng nghiệp trả đấy, tôi luôn là người
đứng đắn, làm việc chu toàn, hình tượng cao to oai phong của tôi thế là bị hủy hoại
rồi!”

“...”

Meo
Meo xin thề, cô ấn nhầm vào nút loa ngoài tuyệt đối không phải cố ý.

Nhưng
mà ván đã đóng thuyền rồi, do đó trong chiếc xe dã ngoại, ngoài ông Từ, bà Từ đi
tiễn hai vợ chồng còn có dì lớn, dì bé cũng muốn nhân cơ hội này đi Bắc Kinh thăm
ông bà nội đều nhìn chăm chăm vào Từ Mạc Đình đang lái xe, nghĩ thầm: “Cái con người
này... thật là xấu xa!”

Từ
Mạc Đình với sắc mặt không thay đổi, nói: “Quên!”

“...”

Meo
Meo nói một cách yếu ớt: “Thà anh gửi câu “quên” ấy đi còn hơn!”

Từ
Mạc Đình, nhân vật điển hình của “đi một ngày đàng, học một sàng khôn”, tức là để
người khác đi một ngày đàng, còn bản thân học một sàng khôn, người như vậy đi đến
đâu cũng không bị thiệt thòi. An Ninh cảm nhận sâu sắc, tổ quốc có anh là cô yên
tâm rồi.

Thời
tiết vào đông, tại sân bay. Hạ Thiên Liên từ Hồng Kông trở về ngồi ở sân bay đợi
lái xe đến đón.

Đợi
khoảng mười phút, có một đôi tình nhân trẻ bước đến ngồi cạnh ghế và luôn dành cho
nhau những cử chỉ âu yếm, những lời ngọt ngào.

Tổng
giám đốc Hạ là người bàng quan mà cũng không kìm nổi tiếng thở dài, tuổi trẻ thật
là tốt.

Năm
Hạ Thiên Liên ba mươi tuổi, bố anh ngồi tù, anh rời Hồng Kông đến đại lục, công
việc đầu tiên của anh là mở một Tòa soạn báo ở một thành phố khá phát triển, đây
được coi là ước mơ thời trẻ của anh, không ngờ việc kinh doanh rất tốt, do đó anh
làm mấy năm. Ở đó anh gặp Lạc Trăn, người thứ hai anh thích từ trước đến giờ, nhưng
người ta không quên được quá khứ. Anh cũng không muốn gây khó dễ cho cô, anh cũng
từng cố gắng mà không được, đành chúc cô một câu hạnh phúc, sau này gặp lại cũng
có thể uống cà phê, ngồi nói chuyện. Sau đó một năm, bác anh gọi điện, bảo anh đến
thành phố Giang Ninh quản lý doanh nghiệp hợp doanh trong và ngoài nước, năm mươi
phần trăm cổ phần của doanh nghiệp này là của nhà họ Hạ, bây giờ chuyển giao cho
đứa con riêng duy nhất của nhà họ Hạ. Anh mỉm cười, nói cảm ơn. Với một món quà
khảng khái như vậy, anh mà không nhận thì thật có lỗi với bản thân, mặt khác lúc
đó anh cũng cảm thấy mình đã ở một nơi quá lâu, nên thay đổi môi trường. Do đó,
sau khi bàn giao tòa soạn báo cho người khác, anh trở về Giang Ninh.

Đến
nay, anh đã là Tổng giám đốc Hạ bốn mươi lăm tuổi, anh đã có cả công danh và tiền
bạc nhưng lại ngày càng cảm thấy cuộc sống vô vị. Trước đây, vào những ngày nghỉ,
anh còn ra ngoài tìm chút vui thú, nhưng bây giờ anh chỉ ở nhà, thậm chí còn bắt
đầu trồng hoa, tập pha trà đạo. Tổng giám đốc Hạ không thể không cảm khái, mình
thật sự già rồi, lâu lắm mới đi máy bay ba tiếng mà đã cảm thấy lưng mỏi nhừ. Hiển
nhiên, đó là do Tổng giám đốc Hạ khiêm tốn thôi. Mọi người đều nói đàn ông bốn mươi
như một cành hoa, đặc biệt loài hoa này lại phong độ, chín chắn, lại chẳng thiếu
sự thú vị, hài hước, diện mạo tuấn tú, có tài, là người đàn ông mà bao cô gái mơ
ước.

Do
đó, khi Meo Meo và Phó Tường Vi xách hai túi nhỏ đến đón cán bộ ngoại giao họ Từ
trở về khi anh đi tham dự “Ngày kỷ niệm Ma Cao được trao trả”, họ đã vội vàng dừng
chiếc xe QQ rồi nhanh chóng chạy vào sảnh chờ của sân bay, không cẩn thận đụng vào
Tổng giám đốc Hạ đang từ bên trong bước ra, anh nói câu “sorry”, sau đó đứng bên
đường đợi xe, rồi nhanh chóng rời đi. Tường Vi cứ nhìn theo chiếc xe đó cho đến
khi không thấy bóng dáng đâu, thầm nghĩ, nếu anh ta chưa kết hôn thì sẽ là bố của
các con cô trong tương lai.

Phật
dạy rằng, mỗi người bạn gặp trong cuộc đời chính là sự sắp đặt của số phận, tất
cả đều là duyên phận.

Cho
dù bạn bao nhiêu tuổi, khi bạn gặp người yêu bạn chính là thời khắc đẹp đẽ nhất.
Cho dù đó là ai, trong cuộc đời luôn có những khoảnh khắc rực rỡ hơn cả hoa mùa
hè.

Ngoại truyện 11. Gặp em là điều tuyệt
vời nhất

Anh
là một cái cây.

Làm
thế nào để em nhìn thấy anh

Thời
khắc đẹp đẽ nhất của anh


đây.

Anh
đã cầu Phật năm trăm năm

Cầu
Phật để chúng ta kết nên duyên phận

Phật
đã hóa anh thành một cái cây

Mọc
bên cạnh con đường em đi qua

Dưới
ánh nắng

Nở
rất nhiều những đóa hoa

Mỗi
bông đều là hy vọng của anh từ kiếp trước.

“An
Ninh! Nhanh đến xếp hàng đi, thầy giáo sắp điểm danh rồi!”

“Ừ,
ừ!” An Ninh vội vã đặt cuốn Tập thơ Địch Mộ Dung xuống ghế, dùng áo khoác
đồng phục che lên, hu hu, thầy thể dục đáng sợ đã tuýt còi rồi.

[Chúc bạn đọc sách vui vẻ
tại www.gacsach.com - gác nhỏ cho người yêu sách.]

“Mạc
Đình, nhìn gì mà chăm chú thế? Ngoài cửa sổ có cái gì à? Để tôi xem nào!”

“Không
có gì. Ông đọc sách của ông đi!”

Khi
em bước lại gần

Xin
em hãy lắng nghe


cây rung nhè nhẹ đó


sự nhiệt tình chờ đợi của anh.

Thực hiện bởi

Nhóm Biên tập viên Gác
Sách

Ktmb - Mint

(Duyệt – Đăng)

Báo cáo nội dung xấu

Chi phí đọc tác phẩm trên Gác rất rẻ, 100 độc giả đọc mới đủ phí cho nhóm dịch, nên mong các bạn đừng copy.

Hệ thống sẽ tự động khóa các tài khoản có dấu hiệu cào nội dung.