Lạc chốn phù hoa (Tập 2) - Chương 13 - Phần 05
5.
Vương
Cư An nhận được điện thoại từ Canada.
Người
giám hộ hỏi thăm tình hình của Vương Tiễn, sau đó an ủi: “Tuổi dậy thì chính là
một thảm họa. Con trai một người bạn của tôi, mùa đông nhất định đòi mặc quần short
mới chịu đi học. Anh cũng biết mùa đông ở Canada lạnh thế nào rồi đấy! Cả gia đình
vì chuyện này mà cãi lộn bao nhiêu năm, qua mười tám tuổi là trở lại bình thường...
Còn con gái một đồng nghiệp, học cấp ba bắt đầu yêu đương, chưa tốt nghiệp đã sinh
con, cả gia đình vô cùng phiền não, vậy mà bây giờ cô gái đã trở thành bác sĩ nha
khoa...”
Vương
Cư An thầm thở dài.
Trước
khi tan sở, nhóm dự án tham gia cuộc họp. Tâm trạng của anh ta không tốt, sắc mặt
u ám. Tuy không lớn tiếng trách mắng ai nhưng Vương Cư An thể hiện thái độ không
hài lòng với tiến triển của công việc. Anh ta cho rằng, nhóm dự án không cần lãng
phí nhân lực và thời gian vào công việc hướng dẫn kỹ thuật cho doanh nghiệp, nên
nhanh chóng tập trung mở rộng dự án tiếp theo.
Có
người cho rằng làm vậy không thỏa đáng. Người này chính là kỹ sư Hàn mới vào công
ty. Kỹ sư Hàn nói, việc ứng dụng kỹ thuật ô tô liên quan đến tính năng an toàn của
sản phẩm. Hướng dẫn kỹ thuật cần được coi trọng bởi như thế là chúng ta chịu trách
nhiệm về mặt an toàn với khách hàng.
“Cậu
có biết đặc điểm làm việc của người Trung Quốc là gì không?” Vương Cư An hỏi.
Kỹ
sư Hàn đáp: “Cần cù, lương thiện.”
Vương
Cư An nói: “Mấy ngàn năm trước đúng là vậy. Còn đặc điểm của người hiện đại là chỉ
vì cái lợi trước mắt. Lấy ví dụ việc hướng dẫn kỹ thuật, phía nhà máy bắt đầu học
cách sử dụng nhân hệ điều hành đầu tiên, họ đã lên kế hoạch ba tháng sau đi vào
sản xuất. Bọn họ chẳng hề bận tâm đến tính an toàn hay độ bền của sản phẩm. Dù sao,
điều khách hàng của bọn họ quan tâm không phải vấn đề chất lượng, mà là số lượng.
Câu hỏi đầu tiên luôn là nâng cao số lượng chưa? Sản lượng có tăng lên không? Do
đó, các cậu việc gì phải lãng phí thời gian vào thứ người khác không coi trọng?
Tình hình trong nước là vậy. Việc chúng ta cần làm là giảm bớt những chuyện vô nghĩa,
thuận theo trào lưu.”
Sau
khi tan sở, kỹ sư Hàn mời Tô Mạt ăn cơm. Anh ta nói: “Ăn ở ngoài quá khách sáo và
qua loa, bà xã tôi đã mua thực phẩm, chuẩn bị ở nhà rồi.”
Trước
đó, Tô Mạt từng từ chối một lần, thấy anh ta mời một cách chân tình, cô không tiện
từ chối.
Hai
người cùng xuống dưới, kỹ sư Hàn nở nụ cười ngượng ngập với Tô Mạt. “Thảo nào bây
giờ nhiều công ty không thích mời “hải quy”. Những người đi du học về cần nhiều
thời gian mới thích ứng được với tình hình trong nước. Ngoài ưu thế học lực, ở những
phương diện khác, chúng tôi không thể sánh bằng “dễ nhũi(14)”.” Biết
trong lúc kích động mình đã phát ngôn câu đắc tội với người bên cạnh, anh ta vội
nói: “Xin lỗi, tôi không có ý gì khác!”
(14) “Dễ nhũi”
chỉ những người chưa bao giờ bước ra ngoài đời nên không mở rộng tầm mắt.
Tô
Mạt cười cười. “Tôi tin vấn đề anh quan tâm cũng chính là mục tiêu phát triển của
các doanh nghiệp trong nước. Bọn họ cần thời gian để cải tiến.”
Kỹ
sư Hàn rất phong độ, nói không khí ở tầng ngầm đỗ xe rất tệ, bảo Tô Mạt đứng đợi
ngoài cửa, anh ta sẽ đi lấy ô tô giúp cô.
Tô
Mạt vừa đi ra cửa liền nhìn thấy xe của Vương Cư An đỗ ở bên ngoài. Trong xe không
có người, lão Trương đứng bên cạnh xe hút thuốc. Cô chào hỏi ông ta, cười, nói:
“Ông Trương, ông lại lên cơn nghiện thuốc rồi à?”
Nhìn
thấy Tô Mạt, lão Trương lắc đầu. “Cô không biết đâu, tôi đang sốt ruột chết đi được!”
Thấy xung quanh không có người, ông ta tiến lại gần, nói nhỏ: “Con trai của Tổng
giám đốc bỏ nhà đi mấy ngày rồi. Tổng giám đốc rất lo lắng nhưng không chịu đi tìm.
Hai bố con đều ngang, hễ nói chuyện là xung đột, chẳng ai chịu “xuống nước”. Thằng
bé mới mười tám tuổi, đang ở độ tuổi cứng đầu, lo chết đi được!”
Tô
Mạt giật mình.
Tô
Mạt đến nhà kỹ sư Hàn. Anh ta quấn tạp dề, vào bếp. Bà xã của anh ta tiếp chuyện
Tô Mạt, hai đứa trẻ chơi đùa ở bên cạnh.
Trong
nhà, ánh đèn dìu dịu, mùi thức ăn thơm phức, bầu không khí vô cùng ấm áp, dễ chịu.
Lâu
rồi không được cảm nhận được không khí gia đình, trong lòng Tô Mạt bất giác nảy
sinh sự ngưỡng mộ.
Bà
xã của kỹ sư Hàn lớn hơn Tô Mạt vài tuổi, rất thích sự dịu dàng, chững chạc của
cô. Thấy cô còn độc thân, chị ta hỏi thăm tình hình. Tô Mạt kể sơ qua, chị ta cười.
“Khi nào rảnh rỗi thì đưa con gái của em đến đây chơi, có ba đứa trẻ càng vui. Bạn
học của chị còn một đống đàn ông chưa vợ, trước đây bận rộn vì sự nghiệp, bây giờ
ổn định mới muốn tìm một người vợ tốt. Nếu em có hứng thú, chị sẽ liệt kê một danh
sách cho em!”
Nói xong, hai người đều cười, bầu không khí rất thân thiện.
Tô
Mạt cảm thấy không yên tâm. Về nhà ngẫm đi nghĩ lại, cô gọi điện thoại cho Chung
Thanh, hỏi em họ mấy ngày nay thế nào, Vương Tiễn có đến quấy rầy không?
Chung
Thanh đáp: “Không.” Ngừng vài giây, cô nói tiếp: “Cậu ta không đến tìm em nữa, cậu
ta sống chung với người khác ở bên ngoài rồi.”
Tô
Mạt kinh ngạc. “Sao em biết?”
Chung
Thanh cất giọng bình thản: “Phùng Du gọi điện thoại cho em khoe khoang, nói cậu
ta đã câu được công tử của An Thịnh.”
“Phùng
Du là ai?”
“Chính
là con bé bạn học của em thời cấp hai.”
Tô
Mạt nhớ ra. “Thanh Thanh, em vẫn còn tiếp xúc với loại người đó?”
“Nó
biết số điện thoại của em nên chủ động gọi điện.” Giọng điệu của Chung Thanh có
vẻ khinh thường. “Em còn lâu mới liên lạc với nó, em đâu có ngốc nghếch như vậy!
Nó “chơi băng” đấy.”
“Chơi
băng gì cơ?”
Chung
Thanh tỏ ra mất kiên nhẫn. “Tức là chơi ma túy đá ấy!”
Tô
Mạt giật mình, do dự vài giây mới lên tiếng: “Em... em có biết chúng đang sống ở
đâu không?”
“Chị,
chị quan tâm đến chuyện của người khác làm gì?” Chung Thanh hỏi lại.
Tô
Mạt không biết trả lời thế nào. Nghĩ đến cậu bé thông minh, hoạt bát được mọi người
yêu quý trước đây, cô nói: “Lần trước em bị bắt nạt, cậu ấy vì em mà đánh nhau với
người ta. Những chuyện khác không nói, ít nhất cậu ấy cũng từng thật lòng thích
em.”
Chung
Thanh trầm mặc một lúc mới lên tiếng: “Hồi trước Vương Tiễn bảo em tới một quán
bar nhưng em chẳng thèm để ý. Hình như bọn họ hay đến đó.”
Tô
Mạt cầm điện thoại, đi đi lại lại trong phòng. Cô định gọi điện cho lão Trương nhưng
cuối cùng bấm số của Vương Cư An. Điện thoại đổ chuông rất lâu, đến mức cô nghi
ngờ liệu có phải mình đang quấy rầy người ta. Tô Mạt định cúp máy thì đối phương
nghe máy. Giọng nói của Vương Cư An khàn khàn, có vẻ như anh ta vừa uống rượu. Tô
Mạt còn nghe thấy tiếng mạt chược loạt soạt.
Cô
cảm thấy đau đầu, nhủ thầm chi bằng thông báo cho lão Trương.
Không
đợi cô nói xong, Vương Cư An cắt ngang: “Chuyện của con trai tôi, nhà em cũng có
liên quan, nếu nó thiếu một sợi lông, tôi sẽ tìm họ hàng của em tính sổ.”
Tô Mạt tức giận. “Tôi có lòng tốt nhắc nhở anh, anh lại đổ
hết lên đầu chúng tôi. Vụ này chẳng liên quan đến em họ tôi!”
Vương Cư An phì cười. “Vậy em lo chuyện bao đồng làm gì?”
Tô
Mạt không định cãi nhau với anh ta. “Lúc trước anh nói đối xử tốt với tôi mà tôi
không cảm nhận được. Hôm nay tôi làm vậy, chỉ muốn trả món nợ ân tình cho anh.”
Vương
Cư An im lặng, Tô Mạt chỉ nghe thấy nhịp thở trầm ổn ở đầu máy bên kia. Cô tiếp
tục: “Em họ tôi nói, con trai anh đợt trước thường tới một quán bar, hay là anh
thử đến đó tìm xem sao?”
Lúc
này Vương Cư An mới lên tiếng: “Nó không có tiền, làm sao có thể tới quán bar?”
Tô
Mạt đáp: “Chúng tôi cũng không rõ tình hình cụ thể. Em họ tôi còn nói, con trai
anh hiện đang sống cùng một con bé tên Phùng Du. Con bé đó hình như sử dụng ma túy...”
Vương
Cư An giật mình, tinh thần tỉnh táo hơn nhiều. Anh ta cúp máy, đứng dậy đi ra ngoài.
Lên
ô tô, anh lại gọi cho Vương Tiễn nhưng vẫn bị từ chối. Trong lòng rối bời, Vương
Cư An ngồi một lúc để suy nghĩ. Sau đó, anh ta rút tờ kê chi tiêu của tấm thẻ ngân
hàng, tìm địa chỉ quán bar Vương Tiễn thường tiêu tiền.
Nhìn
thấy bộ dạng của anh ta, lão Trương không dám hỏi nhiều, chỉ biết lái xe với tốc
độ nhanh nhất.
Sau
khi vào quán bar, Vương Cư An đảo mắt một vòng, không nhìn thấy con trai. Anh ta
lại túm mấy thanh niên hỏi nha đầu họ Phùng sống ở đâu.
Ai
ngờ con bé đó khá nổi tiếng, không ít người biết, một số còn nhìn anh bằng ánh mắt
mờ ám.
Phùng Du và Vương Tiễn đang mặt nặng mày nhẹ ở nhà.
Vương
Tiễn lần đầu tiên nếm mùi đời, khí huyết dâng trào, mấy ngày liền đòi hỏi vô độ.
Sau khi xong chuyện, cậu vùi đầu ngủ say, không thèm nói với Phùng Du nửa câu. Phùng
Du tức giận, lén lấy điện thoại của cậu, tìm số của Chung Thanh, gọi điện cho đối
phương, tuyên bố chủ quyền.
Sau khi biết chuyện, Vương Tiễn vô cùng tức giận, đòi bỏ đi.
Phùng
Du bật khóc. “Lần đầu tiên gặp anh, em đã thích anh. Em cũng biết mình không xứng
với anh, chỉ có loại người như Chung Thanh mới lọt vào mắt anh. Anh làm gì, em cũng
có thể chịu đựng. Em chỉ không chịu nổi chuyện anh ngủ với em nhưng trong lòng vẫn
nhớ tới cậu ta.”
Bản
thân cũng cảm thấy vậy, Vương Tiễn giơ tay xoa đầu cô gái, thở dài. “Chuyện trước
kia đừng nhắc tới nữa!”
Phùng Du lập tức ngừng khóc, lao vào lòng cậu. Đôi nam nữ ôm
ôm ấp ấp một lúc, lại nổi hứng thú, liền đè nhau xuống giường.
Đột nhiên bên ngoài có tiếng gõ cửa “cộc cộc”, đồng thời
vang lên tiếng quát lớn: “Vương Tiễn, mày mau ra đây cho tao!”
Vương
Tiễn giật mình sợ hãi, nhưng ngay sau đó cậu lấy lại bình tĩnh, nói với Phùng Du:
“Là bố tôi.”
Phùng
Du vội vàng chỉnh trang quần áo, ra mở cửa.
Vương
Cư An nhìn đôi nam nữ, liếc qua căn phòng bừa bộn. Không khí bốc mùi vẩn đục, lòng
anh ta trở nên lạnh lẽo. Anh ta không tỏ ra bực bội, chỉ đứng ở cửa, hỏi con trai:
“Vương Tiễn, rốt cuộc mày muốn gì?”
Vương
Tiễn im lặng.
Vương
Cư An nói tiếp: “Mau theo bố về nhà!”
Vương
Tiễn nói: “Con không về. Con sống ở đây rất tốt, còn tốt hơn ở nhà. Ở nhà hay ở
Canada, lúc nào con cũng chỉ có một mình.”
Vương
Cư An thở dài, liếc Phùng Du rồi lại nói với con trai: “Mày theo bố về nhà!”
Vương
Tiễn không lên tiếng.
Vương
Cư An chỉ vào Phùng Du. “Nó chơi ma túy đấy. Bố hỏi mày một lần nữa, mày có theo
bố về nhà không?”
Vương Tiễn kinh ngạc, hết nhìn cô gái lại liếc nhìn bố. Sau
vài giây ngần ngừ, cậu nói rành rọt từng từ một: “Con không về!”
Vương
Cư An không nói một lời, quay người đi xuống cầu thang.
Phùng
Du ôm Vương Tiễn khóc. “Trước đây em từng thử thứ đó nhưng bây giờ đã tránh xa rồi.
Anh hãy tin em! Mấy ngày qua chúng ta luôn ở bên nhau, anh có thấy em động đến thứ
đó đâu mà...”
Vương
Tiễn coi như không nghe thấy. Cậu đóng cửa, thả người xuống sofa, trầm mặc.
Thấy
Vương Cư An xuống dưới nhưng không có Vương Tiễn đi cùng, lão Trương vội hỏi: “Tổng
giám đốc, thằng bé không ở trên đó sao?”
Vương
Cư An xua tay. “Chú chở tôi về nhà đi!”
Lão
Trương rất nóng ruột nhưng nhìn thấy vẻ mặt u ám của anh ta, ông không dám hỏi nhiều,
chỉ từ từ lái xe.
Điện
thoại đổ chuông, Vương Cư An bắt máy, “a lô” một tiếng. Người ở đầu máy bên kia
nói: “Tôi vừa nghe ngóng được thông tin, ủy ban giám sát chứng khoán dự định điều
tra đến cùng, anh nên chuẩn bị tâm lý.”
Vương
Cư An không nói một lời, cúp điện thoại.
Lão
Trương lái được một đoạn, cuối cùng dừng xe bên đường, khuyên nhủ: “Tổng giám đốc,
bên ngoài loại người nào cũng có, vô cùng nguy hiểm. Dù thế nào cũng nên đưa thằng
bé về nhà trước rồi tính sau.”
Vương
Cư An bỏ ngoài tai. Anh ta gác một cánh tay lên thành cửa sổ xe, một tay ấn huyệt
thái dương. Một lúc lâu sau, anh ta mới nói nhỏ: “Chú Trương, tôi rất mệt, rất mệt
mỏi!”
Lão
Trương trầm mặc, trong lòng vô cùng xót xa.
Sau
khi đưa Vương Cư An về nhà, lão Trương lại chạy đi tìm Vương Tiễn. Nhưng cậu nổi
cơn bướng bỉnh, không thèm mở cửa tiếp ông.
Ông
chợt nhớ tới một người, liền gọi điện cho người đó mà không để ý bây giờ đã là đêm
khuya. “Tô tiểu thư, ngày mai cô nhất định phải tới khuyên Vương Tổng!”
Tô
Mạt ngẩn người. “Sao vậy chú?”
Lão
Trương nói thẳng: “Chúng tôi đã tìm thấy Vương Tiễn nhưng hai bố con lại gây gổ.
Bây giờ một người có nhà mà không muốn về, một người buông xuôi mặc kệ. Tôi nhìn
thằng bé lớn khôn, ngộ nhỡ xảy ra chuyện gì...”
Tô
Mạt do dự. “Cháu khuyên anh ấy chưa chắc đã có tác dụng, chưa biết chừng còn chọc
giận anh ấy...”
“Hôm
nay, cô nói với Tổng giám đốc, cậu ấy lập tức đi tìm thằng nhỏ. Tôi tin cậu ấy sẽ
nghe lời cô.” Lão Trương thở dài. “Dù thế nào cũng phải thử, coi như tôi xin cô!”
Buổi
đêm, Tô Mạt nằm trên giường, nhớ lại chuyện cô và Vương Cư An tới quê nhà của cô
tham gia vụ đấu thầu vào mùa xuân năm nay. Lúc đó, mọi người đi tìm hòa thượng già
trên chùa xem bói. Cô vốn không tin mấy lời nói đó, nhưng bây giờ nghĩ lại mới cảm
thấy bất an.
Sáng
hôm sau đi làm, Tô Mạt tới phòng nghỉ uống cà phê. Mấy hôm nay, cô hầu như không
gặp Vương Cư An.
Tô
Mạt ngẫm nghĩ, quay về phòng lấy một bản báo cáo, đích thân mang đến phòng làm việc
của Tổng giám đốc.
Vương
Cư An đang phê duyệt văn bản. Thấy cô đi vào, anh ta chỉ nhướng mắt liếc nhìn, không
có hứng thú hỏi han.
Tô
Mạt đóng cửa, đặt báo cáo xuống bàn, hỏi: “Hôm qua anh đã tìm thấy con trai chưa?”
Gương
mặt anh ta rất mệt mỏi, anh ta không ngẩng đầu. “Đây là việc riêng của nhà tôi.”
Tô
Mạt im lặng vài giây, lên tiếng: “Con gái tôi sống ở Giang Bắc cùng bố mẹ tôi. Hơn
một năm không gặp nó, nó đã không muốn nhận tôi, không gọi tôi là mẹ, cũng chẳng
nói chuyện với tôi, bởi người hằng ngày cùng nó ăn cơm, đi ngủ, chơi với nó không
phải là tôi. Sau đó, phải mất vài ngày nó mới chịu gần gũi tôi. Các bậc cha mẹ dành
bỏ thời gian và sự kiên nhẫn cho con cái hay không, bình thường đều có thể nhận
ra điều đó. Con cái không gần gũi bố mẹ, ngỗ nghịch không vâng lời, phụ hyunh chúng
ta nên tìm nguyên nhân từ phía mình.”
Vương
Cư An ngẩng đầu nhìn Tô Mạt. “Vương Tiễn đã lớn, có suy nghĩ của nó, không giống
chuyện của nhà em.”
Tô Mạt ngẫm nghĩ, vẫn cất giọng nhẹ nhàng: “Tối qua chú Trương
gọi điện cho tôi, nhờ tôi khuyên anh. Chú ấy cho rằng tình cảnh của con trai anh
bây giờ không tốt lắm. Chú ấy hy vọng anh có thể khoan dung một chút, nhẫn nại với
con trai hơn.”
Vương
Cư An đột nhiên ném tập văn bản xuống bàn, nghiêm mặt. “Nó đã trưởng thành rồi.
Nó muốn làm thế nào thì làm, không về nhà cũng được, trụy lạc cũng được, chết ở
bên ngoài không ai quan tâm cũng được, tất cả là sự lựa chọn của nó. Tôi đã nuôi
nó đến năm mười tám tuổi, không thể nuôi nó cả đời.”
Đợi anh ta nói xong, Tô Mạt hỏi: “Anh còn nhớ lần trước đến
Giang Bắc, chúng ta đến chỗ vị hòa thượng già xem bói?”
Vương
Cư An không trả lời.
“Cuối cùng ông ấy phán mấy chữ, tôi không dám nói với anh.”
Vương
Cư An cười khẽ, lắc đầu, không buồn phản ứng.
“Liên
quan đến Vương Tiễn.”
Lúc
này, anh ta mới nhướng mắt, hỏi: “Ông ta nói gì?”
Tô
Mạt do dự, không biết có nên lên tiếng hay không.
“Rốt
cuộc ông ta nói gì?” Anh ta lại hỏi.
“Ông
ấy nói... Ông ấy nói...” Tô Mạt cảm thấy căng thẳng. Cô nhắm mắt, quyết tâm thốt
ra mấy từ: “Nói anh... lúc về già không có con cái.”
Vương
Cư An kinh ngạc nhìn cô, nạt nộ: “Vớ vẩn!”

