Lạc chốn phù hoa (Tập 2) - Chương 13 - Phần 01

Chương 13. Chết trẻ

1.

Chung
Thanh không có nơi nào để trút nỗi buồn bực, cô chợt nhớ tới Tô Mạt. Nhưng khi đối
diện với Tô Mạt, cô không biết nói sao, chỉ kể vắn tắt chuyện về một số người và
sự việc ở môi trường mới. Cô không nhận xét nhiều mà chờ đợi ý kiến của chị họ.

Một
điều đáng buồn, Tô Mạt tỏ ra bao dung trước câu chuyện của em gái. Đợi Chung Thanh
nói xong, cô mỉm cười. “Mỗi người đều có cách sống riêng, có người có gia thế xuất
sắc, có người có năng lực xuất sắc, em thuộc loại thứ hai. Cuộc sống rất công bằng,
phương diện này cho em nhiều một chút, phương diện khác sẽ lấy đi của em một chút.
Em hãy nhìn rõ mình, làm tốt vai trò của bản thân là được!”

Chung
Thanh nghĩ, đây chỉ là giáo lý lừa gạt trẻ con. Cuộc sống không công bằng. Cuộc
sống là một chiếc gương lồi lõm, con người chỉ có thể nhìn thấy hình ảnh méo mó
ở trong đó. Vì vậy, trên đời này có rất nhiều người trải qua nỗi đau mới trở nên
tỉnh táo, còn cô thà tỉnh táo trong nỗi đau.

Tuy
bề ngoài Tô Mạt tỏ ra bình thản nhưng trong lòng hơi lo lắng. Cô cảm thấy ngôn ngữ
và cử chỉ của em họ có dấu hiệu báo trước suy nghĩ không an phận.


vậy, khi Chung Thanh một lần nữa dùng giọng điệu vừa hâm mộ vừa khinh thường kể
chuyện đàn chị yêu người có tiền, Tô Mạt không kìm được, hỏi: “Biết rõ điều kiện
của mình xuất sắc hơn nhưng không may mắn như bọn họ, có phải em cảm thấy rất bất
bình?”

Chung
Thanh lặng thinh.

Tô Mạt nói tiếp: “Khi nào rảnh, chị sẽ đưa em tới một nơi.”

Khoảng
thời gian bận rộn của Tô Mạt cuối cùng cũng kết thúc. Đã có kết quả đấu thầu. Không
nằm ngoài dự đoán, An Thịnh trúng thầu, tiệc mừng diễn ra theo đúng kế hoạch. Không
chỉ có vậy, Vương Á Nam còn mời Thượng Thuần và lãnh đạo bên mời thầu. Kết quả khiến
mọi người đều hài lòng, các nhân vật quan trọng lần lượt xuất hiện. Tô Mạt lặng
lẽ rời đi mà không ai hay biết.

Cô lái xe đưa Chung Thanh đến nơi ở của Mạc Úy Thanh.

Chung
Thanh tỏ ra hứng thú với chiếc xe ô tô. Cô hỏi: “Chị, chị mua xe rồi à?”


Mạt trả lời: “Không phải, là xe của công ty.”

Chung
Thanh “ờ” một tiếng. Khi chiếc xe đi vào một khu chung cư rợp bóng cây, cô hỏi chị
họ: “Chị, chị đưa em đến đây làm gì?”


Mạt dừng xe bên đường, nhìn em gái bằng ánh mắt nghiêm túc. “Thanh Thanh, một cô
vợ bé của Thượng Thuần từng sống ở nơi này.” Cô dè dặt hỏi: “Em còn nhớ Thượng Thuần
không?”

“Tất
nhiên, sao em có thể không nhớ?” Sắc mặt Chung Thanh lạnh hẳn đi. “Chị đưa em đến
đây làm gì?”


Mạt tự trách mình, không biết cách này liệu có quá tàn nhẫn. “Người phụ nữ đó đã
qua đời.”

“Ai
cơ?” Chung Thanh nhướng mắt nhìn.

“Cô
vợ bé đó.”

“Chị
ta chết thì liên quan gì đến em?”

Tô Mạt có chút do dự nhưng vẫn chỉ tay về khu đất trống trước
tòa nhà. “Chính là ở chỗ kia, cô ấy nhảy từ tầng mười xuống.”

Sắc
mặt Chung Thanh trắng bệch, một lúc sau cô mới lên tiếng: “Tại sao chị ta đã tự
tử?”

“Thượng
Thuần định bỏ rơi cô ấy nhưng cô ấy đã mang thai. Sợ cô ấy gây chuyện ầm ĩ, Thượng
Thuần bày kế bắt cô ấy phá thai.” Tô Mạt thở dài. “Cô ấy biết được sự thật, bị đả
kích nặng nề nên mắc bệnh trầm cảm, cuối cùng nhảy lầu tự tử... Cô ấy còn rất trẻ,
cũng rất xinh đẹp.”

Chung
Thanh trầm mặc.

“Thanh
Thanh!” Tô Mạt cất giọng nghiêm túc. “Chị rất xin lỗi vì đã đưa em đến nơi này!
Chị muốn nói, nếu một người luôn nghĩ đến thứ không thuộc về mình, tiền bạc hay
tình cảm cũng vậy, đây vô cùng nguy hiểm. Cho dù người đó phải trả giá như thế nào,
cuối cùng vẫn chỉ còn hai bàn tay trắng.”

“Người
phụ nữ...” Chung Thanh đột nhiên lên tiếng. “Có nhận được sự thương xót của anh
ta không?”

“Không.”
Sống mũi Tô Mạt cay cay. “Thượng Thuần nghi ngờ đứa bé trong bụng không phải con
của anh ta. Em cũng biết đấy, trước kia chị từng làm người giúp việc ở nhà cô ấy.
Trước khi qua đời, cô ấy tìm gặp chị. Biết được chuyện này, Thượng Thuần hỏi chị,
trước khi chết, rốt cuộc cô ấy nói với chị điều gì?”


Mạt nhớ rõ, buổi tối hôm đó, Thượng Thuần có vẻ rất nôn nóng. Cô liền lợi dụng chuyện
này để tiến hành cuộc giao dịch với hắn. Sau khi hắn nhận lời giúp An Thịnh, cô
mới nói cho hắn biết qua điện thoại: “Cô ấy từng nói, cả đời này cô ấy chỉ yêu một
mình anh. Kể từ lúc đi theo anh, cô ấy một lòng một dạ với anh. Cô ấy và Châu Viễn
Sơn chưa từng xảy ra chuyện gì. Đứa bé mà cô ấy bỏ đi mang họ Thượng.”

“Sau đó thì sao, anh ta có nói gì không?” Chung Thanh hỏi.


Mạt cười gượng gạo. “Anh ta chẳng nói chẳng rằng, lập tức cúp máy.”

“Chỉ
có vậy thôi sao?”

“Chỉ
có vậy thôi.”

Chung
Thanh im lặng.


Mạt ngồi một lúc, thấy xung quanh không có người, cô xuống xe, dặn dò em họ: “Em
ở trong xe đợi chị, chị lên trên đó một lát.”

“Chị
lên đó làm gì?”

“Bọn
chị từng là bạn bè, chị muốn lên lấy ảnh lưu niệm... Bố mẹ cô ấy chắc vẫn sống ở
trên đó.”

Lúc
này, trời đã bắt đầu tối, Tô Mạt đi vào tòa nhà. Ở góc bên này thang máy là dãy
hòm thư, đèn trần như sắp hỏng, nhấp nha nhấp nháy.


Mạt rút chìa khóa, mở hòm thư 1004.

Bên
trong có một phong thư không dán kín. Cô cầm lấy rồi định đi ra ngoài, ngọn đèn
đột nhiên tắt ngóm, có người gọi câu gì đó.


Mạt giật mình, run tay, thứ gì đó từ phong thư rơi xuống đất nhưng cô không hề biết.
Khi nhìn rõ người xuất hiện là Chung Thanh, cô mới thở phào, hỏi nhỏ: “Em làm chị
sợ chết đi được!”

Chung
Thanh tiến lại gần. “Chị cũng làm em sợ quá! Nơi này từng có người chết, em đâu
dám ở một mình!”


Mạt vội kéo Chung Thanh đi ra ngoài.

Chung
Thanh giẫm phải dây giày nên cúi xuống buộc lại. Cô chợt nhìn thấy thứ gì đó nằm
ngay bên chân, hình như rơi từ tay chị họ.


buộc xong dây giày, hai chị em nhanh chóng rời khỏi tòa nhà.

Sau
khi lên ô tô, Chung Thanh hỏi: “Chị, chị vẫn chưa lên nhà người ta.”


Mạt nhét phong thư vào túi xách, nói dối: “Vừa rồi chị gọi điện thoại, không ai
nhấc máy. Có lẽ bố mẹ cô ấy không ở nhà, có gì tính sau.”

Chung
Thanh im lặng.


Mạt đưa em họ về trường. Chung Thanh vừa vào ký túc xá, Tô Mạt lập tức mở phong
thư ra xem. Bên trong là một tờ giấy gấp đôi và một tấm thẻ ngân hàng.

Trên
tờ giấy không đề gửi cho ai, chỉ có mấy câu viết vội:

Trong
thẻ có một triệu năm trăm ngàn, năm trăm ngàn để bố mẹ tôi dưỡng lão. Chị nhớ đừng
cho hai thằng em trai tôi biết, bọn chúng thấy tiền là mờ mắt, chỉ vài đồng cũng
lấy của bố mẹ tôi bằng được. Bố mẹ tôi không nhận tôi, vì vậy chị đừng nói tôi đưa.
Còn một triệu tệ, để lại cho con gái tôi phòng thân. Không biết cuộc sống của nó
sau này thế nào, có ai ức hiếp nó hay không? Tôi biết chị là người tốt bụng, nhất
định không phụ lòng tôi. Mật mã là sinh nhật con gái tôi, cảm ơn chị nhiều!

Mạc
Úy Thanh.

Viền
mắt Tô Mạt đỏ hoe. Cô bỏ phong thư vào túi xách, khởi động xe.

Hôm
sau đi làm, Vương Á Nam giao hai dự án nhỏ cho Tô Mạt để cô thử sức.

Nhóm
dự án vẫn chìm trong không khí vui vẻ do vụ đấu thầu thành công mà không biết cuộc
họp hội đồng quản trị đã ngầm dậy sóng.

Hơn
một nửa cổ đông phủ quyết việc tiếp tục đầu tư vào chứng khoán Thương Nam. Tiếp
theo, đề xuất của Vương Cư An về việc dành không gian cho ngành ô tô cũng bị gạt
đi.

Vương
Cư An và số ít người ủng hộ anh cho rằng ngành ô tô rất có triển vọng. Khu khoa
học kỹ thuật do An Thịnh xây dựng chuyển sang hợp tác với nhà nước, nhà nước kêu
gọi đầu tư, An Thịnh có thể giành được sự ủng hộ và tiếp viện tài chính từ chính
quyền địa phương. Hơn nữa, thông qua hiệu ứng quảng cáo, An Thịnh sẽ càng đạt nhiều
ích lợi. Những người khác đưa ra lập luận, việc định vị nhà đầu tư của khu khoa
học kỹ thuật thay đổi sẽ tạo thành hiện tượng thu hồi vốn chuyển nhượng đất đai
chậm chạp, ảnh hưởng đến hiệu quả của vườn ươm doanh nghiệp công nghệ, mang đến
áp lực cho việc kinh doanh của khu khoa học kỹ thuật.

Hai
bên không ai chịu nhượng bộ, tranh cãi ỏm tỏi. Vương Á Nam nghiêm mặt ngồi một bên,
không phát biểu một câu. Cuối cùng, bà mới lạnh lùng nói với cháu trai: “Vào văn
phòng của tôi ngay!”

Vương
Cư An đi theo, thấy sắc mặt cô ruột còn lạnh nhạt hơn lúc họp, anh ta biết ngay
đã xảy ra chuyện gì.

Quả
nhiên, Vương Á Nam đập mạnh tập tài liệu xuống bàn, gần như nghiến răng nghiến lợi
nói: “Rốt cuộc trong mắt anh còn có bậc trưởng bối này hay không?”

Vương
Cư An cười. “Cô đừng tức giận! Cô không những là bậc trưởng bối của cháu, còn là
chủ tịch của tập đoàn An Thịnh. Mỗi lời cô nói đều là thánh chỉ. Cháu làm sao dám
không nghe theo?”

Vương
Á nam trừng mắt nhìn anh ta. “Tôi bảo anh bán hết cổ phần của Nam Thương, anh lại
chẳng thèm nói một tiếng, ký hợp đồng thu mua với người ta. Bề ngoài anh tỏ ra thế
này nhưng sau lưng giở trò khác, nói còn hay hơn hát!”

Vương Cư An xòe hai tay ra phía trước. “Đây chắc chắn là sự
hiểu nhầm. Cháu đã ký hợp đồng thu mua trước khi cô bảo bán cổ phần. Cháu sợ bị
cô mắng nên mới không dám tiết lộ.”

Vương
Á Nam cười nhạt. “Anh là người nhát gan như vậy sao? Còn sợ bị tôi mắng?”

Cháu
trai bà đột nhiên thở dài. “Đây là việc cháu hành động theo cảm tính.”

“Thế
nào gọi là hành động theo cảm tính?” Bà hỏi.

Vương
Cư An im lặng vài giây, cất giọng khẩn thiết: “Chắc cô cũng biết, tâm nguyện của
bố cháu lúc sinh thời là mua một công ty chứng khoán, để trở thành doanh nghiệp
tư nhân duy nhất của tỉnh sở hữu một tập đoàn chứng khoán. Cháu chỉ muốn hoàn thành
di nguyện của ông. Bây giờ An Thịnh đang rất phát triển. Dưới sự lãnh đạo của cô,
nói An Thịnh trở lại thời kỳ huy hoàng cũng không khoa trương. Ít nhất về mặt sổ
sách, giấy tờ đều sạch sẽ, là thời điểm thích hợp để làm chứng khoán. Cô nói có
đúng không?”

Vương
Á Nam á khẩu trước câu hỏi của cháu trai.


thở dài, sắc mặt lộ vẻ mệt mỏi, một lúc sau mới đáp: “Anh cũng biết tôi vừa đại
diện cho các cổ đông vừa là người đứng đầu công ty này, trách nhiệm hết sức nặng
nề. Vì vậy, tôi mong anh nhanh chóng giao nộp bản hợp đồng thu mua Thương Nam trước
kia, những chuyện khác chúng ta sẽ mở cuộc họp để thảo luận.”

Vương
Cư An quay về phòng làm việc, mặt hằm hằm. Anh ta nới lỏng cà vạt, ném tập văn kiện
xuống bàn, sau đó đi đến bên cửa sổ, chống hai tay vào mép cửa sổ, dõi mắt về phía
xa.

Tâm
trạng bất mãn, bực dọc và ấm ức ngày càng dồn tụ, không biết lúc nào sẽ bùng phát.

Di
động đổ chuông, là điện thoại quốc tế.

Người
giám hộ của Vương Tiễn cất giọng sốt ruột: “Tôi vừa đi nghỉ về. Tôi đi tìm cậu ấy
nhưng ở căn hộ trước đó, trường học và ký túc xá đều không thấy. Tôi hỏi nhà trường,
họ nói cậu ấy không đi học. Tôi cãi nhau với họ, đáng lý xảy ra chuyện này thì phải
thông báo với chúng ta một tiếng, tuy nhiên họ nói...”

Vương
Cư An lập tức cúp máy, kêu người điều tra ghi chép thanh toán thẻ ngân hàng của
Vương Tiễn. Đợi cả buổi chiều, đối phương mới gửi bản chi tiết, đa số là tại khách
sạn thuộc Đại học Nam Chiêm của tỉnh. Ngoài ra, Vương Tiễn còn từng sử dụng thẻ
ở gần trường đại học, một số nơi vui chơi giải trí, quán bar...

Vương
Cư An càng đọc càng tức giận. Anh ta không thể kiềm chế, gạt hết giấy tờ trên bàn
xuống đất. Một lúc sau, anh ta bắt đầu lo lắng, vội tới khách sạn tìm con trai.

Đến
khách sạn nói rõ tình hình, nhân viên phục vụ đưa Vương Cư An lên tầng trên. Mở
cửa phát hiện con trai đang đeo micro ngồi lắc lư trước máy vi tính chơi game, Vương
Cư An tức giận, lửa bốc lên đầu. Anh ta xông đến, túm cổ con trai, tung nắm đấm
nhưng đến nửa chừng đột nhiên dừng lại.

Vương
Tiễn đang tập trung vào trò chơi. Biến cố đến bất thình lình, cậu vẫn chưa định
thần, nhưng khi nhìn thấy sắc mặt tối sầm của bố, cậu sợ đến mức không dám thở mạnh.

Bố
cậu không nói một lời, túm vai cậu lôi ra ngoài. Cũng chẳng cần biết những ánh mắt
xung quanh, Vương Cư An tống con trai vào ô tô. Về đến nhà, anh ta mở cửa, ném con
trai vào trong.

Vương
Tiễn đã sợ đến mức hai chân mềm nhũn. Cậu không đứng vững, khuỵu xuống nền nhà.

Vương
Cư An đi đi lại lại trong phòng nhưng không nói một lời. Một lúc lâu sau, anh ta
mới nghiến răng, chỉ tay vào mặt con trai. “Vương Tiễn, mày giỏi thật đấy!”

Vương
Tiễn im lặng.

Vương
Cư An càng điên tiết, đi đến, đạp vào người cậu. “Đứng lên!”

Vương
Tiễn ôm đầu, từ từ đứng dậy.

“Mày
giải thích sao về chuyện này?” Vương Cư An hỏi.

Vương
Tiễn không dám lên tiếng.

Vương
Cư An đi tìm khắp nhà, cuối cùng rút một cây gậy đánh golf. Anh ta vung gậy về phía
con trai, bộ dạng như sắp ra tay. “Mày có nói không hả?”

Vương
Tiễn sợ hãi rụt cổ, ấp a ấp úng: “Con nói, con nói! Con... con đã nói từ lâu, con
không muốn đi học... Con học không vào. Con muốn theo bố học kinh doanh, con muốn
sớm kiếm tiền... Chỉ như vậy thôi!”

Vương
Cư An thở hắt ra. “Mày còn chưa tốt nghiệp cấp ba, ra đời ai nghe mày? Nếu mày không
học tập một cách bài bản, thiếu kiến thức cơ bản, mày làm thế nào để đọ với người
ta? Chưa vào cuộc đã bị người ta chơi chết rồi. Ít nhất cũng phải kiếm tấm bằng
rồi mới tính chứ!”

Vương
Tiễn nói nhỏ: “Bao nhiêu... bao nhiêu người chẳng có bằng cấp vẫn làm ăn, kiếm tiền
bình thường đấy thôi!” Ngừng vài giây, cậu nói tiếp: “Đúng, con không thể sánh bằng
bố. Con không có mẹ, không thông minh, cũng chẳng giỏi giang như bố, học không nổi
trường của bọn Nhật Bản...”

Câu
nói của con trai khiến Vương Cư An càng tức giận. “Chuyện này có liên quan gì đến
mẹ mày?” Anh ta không muốn nhắc đến, rút tờ kê chi tiết từ túi quần, mở ra xem.
“Bố hỏi mày, mày tới Đại học Nam Chiêm làm gì hả?”

Vương
Tiễn cúi đầu lặng thinh.

Vương Cư An càng nghi ngờ, quyết làm tới cùng. Anh ta gọi
điện cho Tô Mạt. “Con bé em họ của em học trường nào?”


đầu kia, Tô Mạt bỗng bị hỏi một câu chẳng biết đâu mà lần, nhưng nghe giọng điệu
hùng hổ của anh ta, cô đành đáp: “Chung Thanh? Nam Chiêm...”

Vương
Cư An lập tức cúp điện thoại, chỉ vào mặt con trai. “Mẹ kiếp, mày vì một con bé
mà bất chấp tất cả?”

“Không
liên quan đến cô ấy!” Vương Tiễn vội lên tiếng.

Vương Cư An càng khẳng định, anh ta gật đầu. “Tốt lắm, mày
không muốn ra nước ngoài, không muốn đi học, đúng không? Kể từ hôm nay, tao không
cho phép mày bước ra khỏi cánh cửa kia nửa bước, nếu không, tao sẽ đánh gãy chân
mày!”

Vương
Cư An một mình ra ngoài ban công hút thuốc, trong lòng thầm nghĩ, con nha đầu thối
tha bụng dạ thâm sâu quả nhiên biết cách quyến rũ người khác.

Ngẫm nghĩ một lúc, anh ta lại gọi điện, cất giọng lạnh lùng:
“Em hãy sắp xếp thời gian, tôi muốn gặp họ hàng của em.”

Báo cáo nội dung xấu