Thời gian hoa nở - Ngoại truyện 2 (Hết)

Ngoại truyện

1.

Sau khi Chu Tiểu Viên chính thức thăng chức thành Thang phu
nhân, cuộc sống của Thang Hi Hàn cũng không có quá nhiều thay đổi. Mọi thứ đều
như cũ, ai đó có vẻ về cơ bản là hài hòng với việc này. Tuy nhiên dạo gần đây,
Tiểu Viên bị mê mẩn bởi trò ăn cắp thức ăn, chất lượng cuộc sống của ai đó giảm
một cách rõ rệt, thức ăn hầu hết đều là đồ chay.

Về việc ăn chay này, lúc đầu Thang Hi Hàn cũng không để ý lắm,
có một lần nhắc đến, Tiểu Viên vừa ngáp vừa trả lời: “Ăn chay có lợi cho sức khỏe.”
Anh cũng chẳng nói gì thêm. Ăn chay cũng chẳng có gì, nhưng nội dung của những
món chay này mặc định là những món sống, ít nhiều cũng khiến người khác phải
điên đầu chứ nhỉ?

Một lần Thang Hi Hàn nghi hoặc hỏi Tiểu Viên: “Tại sao ngày
nào chúng ta cũng ăn rau sống vậy?”

Tiểu Viên chột dạ đáp: “Rau sống có nghĩa là sinh tài[24], ý
nghĩa hay thế còn gì?”

[24] Trong tiếng
Trung, từ “rau sống” và “sinh tài” có âm đọc gần giống nhau.

Ừ, ý nghĩa hay thật, nhưng cũng không cần ngày nào cũng ăn
chứ? Thang Hi Hàn đề nghị: “Nhưng tại sao nhà mình không ăn đỗ, khoai tây hay
hành gì đó?”

Tiểu Viên lẩm bẩm một mình, cười ranh mãnh: “Đồ ngốc, đỗ thì
phải tách, khoai tây thì phải thái chỉ, thái hành thì cay hết cả mắt, phiền phức
lắm! Chỉ có mấy thứ rau, rửa qua nước là cho luôn vào nồi được, đều là những
món chế biến cực đơn giản. Ha ha ha!”

Tiểu Viên vừa ăn vừa nói: “Ngày mai ăn cải chíp nhé!”

Thang Hi Hàn nhìn đống rau trước mặt, nở một nụ cười méo xệch,
tuần này đã ăn tới bảy, tám bữa rồi! -_-!

2.

Sau khi Tiểu Viên có thai, cô càng hạnh phúc hơn, tâm nguyện
được viên mãn, về cơ bản cuộc sống của cô không khác gì của lợn, ngoài ăn và ngủ,
cô không cần phải làm bất cứ việc gì khác. Nhưng dù sao người cũng không phải
là lợn, khi một người chẳng phải làm bất cứ việc gì thì sẽ suy nghĩ rất nhiều.

Dạo gần đây Tiểu Viên thường xuyên suy nghĩ rất nhiều, cuối
cùng không thể chịu nổi nên đã kể lại thành quả suy nghĩ của cô cho Thang Hi
Hàn, đó là vấn đề liên quan đến tên của đứa trẻ.

Cái tên khiến Tiểu Viên dằn vặt suốt cả một đời thì đã không
có hy vọng gì rồi, nên bảo bối của cô không thể đi theo vết xe đổ của mẹ nó. Nhất
định cô phải đặt cho bảo bối một cái tên thật đẹp, Thang Viên chỉ có thể là tên
gọi ở nhà, còn tên chính thức thì sao?

Thang Hi Hàn cười nói: “Vẫn còn chưa biết là trai hay gái, vả
lại, cái tên cũng chỉ để gọi, quan trọng gì chứ!”

Thời kỳ ốm nghén của Tiểu Viên gần như không có biểu hiện
gì, không nôn, không sợ thứ gì, nhưng vấn đề nặng nhất là vấn đề tâm lý, tâm trạng
thì cứ gọi là thay đổi khó lường, nghe Thang Hi Hàn nói “quan trọng gì chứ”, cô
liền bốc hỏa.

Cô đau khổ nhớ lại những câu chuyện ái hận tình thù mà cô đã
cùng ba chữ Chu Tiểu Viên này trải qua suốt quãng đời vừa rồi. Nhưng hơn cả, cô
nhớ đến một người bạn học còn bi đát hơn cả mình. Nghe nói cậu học sinh ấy họ
Ân, tên chỉ có một chữ Tuấn. Con trai mà tên Tuấn, Ân Tuấn, Anh Tuấn,… thì đúng
là một cái tên thật đẹp.

Có lẽ bố mẹ cậu ấy rất hãnh diện, nhưng sự hãnh diện này vào
một ngày đã bị một thầy giáo có giọng địa phương đặc sệt phá tan nát. Người thầy
giáo này có giọng địa phương rất nặng, khi điểm danh, đã đọc tên cậu thành Ân
Hành[25]. Cả lớp ồ lên, từ đó về sau, chẳng ai còn nhớ cậu ta tên là Tuấn nữa,
bọn con trai thì gọi cậu ta là Ân Hành, còn đám con gái thì không gọi tên, nhìn
thấy cậu ấy chỉ cười ồ lên.

[25] Trong tiếng
Trung, chữ Tuấn và chữ Hành có cách đọc gần giống nhau.

Biệt danh này của cậu ta đã truyền tới tận tai bác bảo vệ. Một
lần trường tổ chức đại hội, có người đến tìm gặp cậu ta, bác bảo vệ hí hửng đứng
giữa cổng trường, hô lớn: “Ân Hành, ra có người gặp.”

Cậu ấy tức giận! Thực sự tức giận rồi!

Cậu liền hét lên như ngựa hí: “Cháu tên là Ân Tuấn, Ân Tuấn,
cậu, cậu, cậu, cả cậu nữa…”

Cậu ta chỉ tay khắp lượt, nói toáng lên trước tất cả mọi người:
“Tất cả các cậu không được phép gọi tôi là Ân Hành nữa, đã nghe rõ chưa?”

Thật ra, tiếng gọi của bác bảo vệ cũng không lớn, chắc chắn
là không lớn bằng tiếng của cậu. Lúc đầu thì cũng không có nhiều người nghe thấy,
nhưng sau khi cậu ta la toáng lên thì tất thảy đều nghe thấy. Thậm chí khi đá
bóng, mấy thằng nhóc lớp dưới cũng gọi cậu ta là anh Ân Hành.

“Thật là bi đát quá, phải không anh?” Tiểu Viên nói, tỏ vẻ
thông cảm.

Thang Hi Hàn cười: “Buồn cười quá!”

Cuối cùng, để làm hài lòng tính khí của cô vợ, Thang Hi Hàn
đồng ý, nhất định sẽ đặt cho bảo bối một cái tên không có bất cứ nghĩa xấu nào,
cộng thêm, sẽ đồng ý cho nó toàn quyền quyết định tên gọi của mình sau này.

Sau khi vấn đề đau đầu về cái tên đã được giải quyết, Tiểu
Viên lại tiếp tục lo lắng về gene. Cô nhắc đến con trai của chị y tá trưởng năm
nay lên lớp một, thế nhưng...

Tiểu Viên nói với Thang Hi Hàn, vẻ vô cùng lo lắng: “Anh biết
không, chồng của chị y tá trưởng chỗ em là giảng viên đại học đấy!”

“Hả, rồi sao?” Thang Hi Hàn bất lực nghe cô nói.

“Nhưng con trai họ năm học đầu tiên thi cuối kỳ chỉ được có
bốn mươi ba điểm thôi!”

“Lệch môn nghiêm trọng thế à? Môn nào mà được có bốn mươi ba
điểm vậy?” Thang Hi Hàn cũng cảm thấy có chút hơi thổi phồng, Tiểu Viên ơi, mới
lớp một mà.

Tiểu Viên khẳng định lại: “Không phải là môn nào, mà là hai
môn cộng lại cơ đấy.”

“Cái này...” Thang Hi Hàn không biết nói gì, không biết phải
làm sao để an ủi cô.

“Tuy chị y tá trưởng không phải thiên tài gì nhưng cũng
không đến nỗi học hai môn cộng lại mới được bốn mươi ba điểm chứ, theo anh cái
này là do ai? Hai vợ chồng nhà họ, đợt họp phụ huynh giữa kỳ đã thảm lắm rồi, đợt
họp phụ huynh cuối năm chẳng ai muốn đi họp. Về sau, ông bố tìm thằng bé họp
gia đình, nghe nói sau đợt ấy, thằng bé về nhà, nằng nặc đòi tuyệt giao với bố.”

Thang Hi Hàn than thở: “Thang Viên sẽ không thế đâu...”

Tiểu Viên vẫn lo lắng: “Nhưng em ngốc thế này, đến lúc ấy… đến
lúc ấy thì ai đi họp phụ huynh?”

Thang Hi Hàn ôm cô vào lòng, hôn nhẹ một cái, cười nói:
“Không sao cả, bảo Diệp soái đi!”

Ở một nơi cách đó rất xa, Diệp soái hắt xì hơi liên tiếp ba
cái liền.

Ký ức về một thời
tươi đẹp đã qua

Khi tôi mười mấy tuổi, sự tiếp xúc với văn chương cũng chỉ dừng
lại ở những câu chữ tâm sự viết trong cuốn nhật ký của một cô bé yêu thích văn
chương hay mơ mộng. Cho đến một ngày tự mình quay đầu lại, mới phát hiện ra rằng
thời thiếu nữ đã chỉ còn là dĩ vãng, còn sở thích nhỏ bé ngày trước đã bị chôn
vùi rất lâu rồi, giờ chỉ còn như những hạt bụi.

[Chúc bạn đọc sách vui vẻ tại www.gacsach.com - gác nhỏ cho người yêu sách.]

Và thế là, tôi đã ấp ủ kế hoạch để hoàn thành giấc mơ của
mình, bắt đầu những ngày tháng viết lách tại Tấn Giang. Khi đặt dấu chấm cuối
cùng cho Thanh mai, tôi đã có được hai cuốn sách ở Tấn Giang. Cảm giác
sung sướng lúc ấy không thể dùng lời để diễn tả. Sau khi có thông báo rằng Thanh
mai
có thể được xuất bản, từ tập bản thảo trở thành một cuốn sách, để tôi
có thể cầm trên tay mình, tôi đã nghĩ, đây thực sự là một điều kỳ diệu!

Mỗi người con gái đều cần có một đôi giày thật đẹp, bởi sẽ
có một ngày, đôi giày ấy sẽ dắt họ đến với người mà họ yêu nhất. Cuộc sống luôn
luôn ẩn chứa những điều không thể đoán trước được, mỗi ngày trôi qua, sẽ đều có
những điều kỳ diệu xảy ra.

Cuốn sách nhỏ bạn đang cầm trên tay kể về một cô gái bình
thường, có chút gì đó ngốc nghếch, số phận đã đưa cô gặp lại trúc mã của ngày ấu
thơ. Nhưng cô lại chẳng nhớ gì về trúc mã của ngày ấy…

Khi tình yêu đến gõ cửa, một Thang Hi Hàn lạnh lùng đã bắt đầu
dùng trái tim mình để cảm nhận. Một Tiểu Viên vô tâm vô tính đã bắt đầu suy
nghĩ nghiêm túc. Họ học cách sống cùng nhau, học cách để yêu nhau… Điều căn bản
của một cuộc sống bình thường đó là, cho dù một người có ưu tú, giỏi giang đến
đâu thì vẫn có những khuyết điểm, cho dù một người có suy nghĩ đơn giản thế nào
thì cũng có những ước mơ và hy vọng cháy bỏng. Trong khuông nhạc của trái tim,
có thể không phải là một bản nhạc du dương, kiều diễm, nhưng họ nguyện hát cho
người kia nghe khúc tình ca ngọt ngào ấy.

Như trong một đoạn văn tình yêu cảm động nào đó đã viết: Cuộc
đời này, anh nguyện trở thành một chú chuột cùng em chia gió sẻ bão trong một
ngày mùa đông lạnh giá, cùng yêu nhau một cách ngốc nghếch, cùng nhau đi qua
chiều dài của tháng năm. Anh muốn ở bên em mãi mãi, chỉ muốn ở bên em, cho dù
là những ngày bão dông hay mưa tuyết lạnh căm vẫn có thể chui vào đống rơm, ôm
chặt lấy và cắn vào tai em.

Tôi nghĩ, đây chính là thứ tình yêu mà tôi muốn diễn đạt,
bình dị, giản đơn mà chân thật, ngọt ngào…

Thanh mai không phải là một cốc rượu nặng chát, có lẽ nó là
một tách trà nhè nhẹ…

Nếu bạn có thể cầm cuốn sách này trên tay, lật mở từng
trang, khóe miệng sẽ khẽ nở một nụ cười…

Nếu vào một buổi chiều lười nhác, nó có thể cùng bạn lặng lẽ
trải qua những phút giây đọc sách thoải mái, vô ưu…

Khi bạn đặt nó xuống, mắt nhìn về xa xăm, thầm nhớ đến một
người luôn thường trực trong tâm trí. Khi bạn gập nó lại, có thể cảm nhận được
sự ấm áp, sự ngọt ngào, và cùng với tôi, cảm ơn những ký ức đẹp đẽ về một thời
đã qua…

Thì đó chính là điều tôi mong muốn, và cũng là mục đích
xuyên suốt của tôi khi viết cuốn sách này.

Tô Lạc

Báo cáo nội dung xấu