Luôn có người đợi anh - Chương 3 - Phần 2
3.
Điền Điền gần như bước vào tòa nhà ký túc xá vừa lúc tiếng
chuông đóng cửa vang lên, ngay phía sau cô là Du Tinh. Cô nàng và La Thiên Vũ
đi hẹn hò. Anh ta vừa đưa cô ấy về. Cô ấy đuổi theo Điền Điền, gọi: “Điền Điền,
đợi tớ với.”
Vừa nhìn thấy cô, Du Tinh liền khen bộ váy cô đang mặc: “Oa!
Bộ váy này đẹp thật đấy! Cậu mặc đẹp như thế cùng Liên Gia Kỳ đi đâu vậy?”
Câu này nói đi đâu thế? Điền Điền không hiểu gì cả: “Cậu nói
gì? Cái gì gọi là tớ và Liên Gia Kỳ đi đâu đấy?”
“Đừng giả vờ nữa. Vừa rồi, khi Thiên Vũ lái xe đưa tớ về có
đi qua cổng trường. Chúng tớ đã nhìn thấy hai người rồi. Rõ ràng là anh ta đưa
cậu về. Trước đấy, chắc chắn hai người đi cùng nhau. Cậu và anh ta qua lại với
nhau từ khi nào thế? Chẳng thấy nói năng gì cả. Như vậy mà là bạn bè sao?”
“Du Tinh, cậu hiểu lầm rồi. Không phải như cậu nghĩ đâu.”
Du Tinh truy hỏi đến cùng: “Không phải như tớ nghĩ, vậy là
như thế nào?”
Điền Điền bèn kể lại một lượt toàn bộ chuyện xảy ra tối nay
cho Du Tinh nghe. Khi nói đến chuyện mình bị ngất, tim cô bỗng đập mạnh, một cảm
giác gì đó thoáng qua mà không rõ. Du Tinh nghe thế lại thúc giục, cảm giác đó
trôi qua, cô đành kể tiếp.
Du Tinh nghe xong cũng có phần ngạc nhiên: “Tại sao lại là
anh ta đưa cậu đến bệnh viện? Về lý mà nói, sao đến lượt anh ta cơ chứ? Nều đồng
nghiệp không đưa cậu đi thì cũng phải là Tổng giám đốc Đào, chủ nhân bữa tiệc cử
người đi chứ?”
Điền Điền cũng không rõ: “Tớ cũng không biết sao lại là anh
ta nữa. Khi ở bệnh viện, đúng là xấu hổ chết đi được.”
Du Tinh cười khì khì:“Đúng là xấu hổ thật. Nhưng mà cũng chẳng
sao. Đó là chuyện bình thường ấy mà.”
“Cậu không rơi vào hoàn cảnh đó, đương nhiên thấy không sao rồi.
Khi nào cậu đứng trước mặt La Thiên Vũ mà xấu hổ như vậy một lần thì sẽ biết.”
Vừa nói, cô vừa leo lên cầu thang, bất giác đã về đến phòng.
Hai người bạn cùng phòng đã ngủ, họ cũng không nói gì nữa, chỉ rón rén đi vào,
rửa mặt mũi chân tay xong thì cũng lên giường đi ngủ.
Chiều hôm sau, Điền Điền tranh thủ không phải lên lớp đến
công ty trả váy. Vừa hay, Yoyo cũng ở đó. Vừa gặp, cô ấy liền hỏi: “Em không
sao chứ?”
“Cảm ơn chị. Em không sao.”
“Không sao thì tốt rồi. Tối qua, chị bị em làm cho sợ chết
khiếp đấy! Vừa đẩy cửa nhà vệ sinh ra, chỉ nghe “cộp” một tiếng đã thấy em ngã
lăn ra rồi. Em nằm trên sàn nhà, mặt trắng bệch khiến chị sợ quá, vội la toáng
lên.”
Điền Điền nhớ lại, vội hỏi: “Chị Yoyo, sau khi chị la lên
thì Tổng giám đốc Đào cử người đưa em đến bệnh viện à?”
“Chị vừa la lên, cả chục người ở bàn tiệc đều chạy đến. Tổng
giám đốc Đào vốn cử lái xe đưa em đến bệnh viện nhưng đúng lúc anh Liên xin
phép về trước nên nói tiện đường đưa em đi luôn.”
Điền Điền nghe vậy sững sờ, chuyện xảy ra tối qua giống như
những thước phim tự động hiện lên trong đầu cô. Hình ảnh sau khi hôn mê lờ mờ
không rõ nhưng có một chi tiết cô nhớ nhất là đôi tay rắn chắc và lồng ngực ấm
áp... Hóa ra, đều đến từ Liên Gia Kỳ. Người bế cô tối qua là Liên Gia Kỳ. Sau
khi cảm nhận được hơi ấm của anh, cô còn kề sát vào anh theo bản năng. Nghĩ đến
đây, mặt Điền Điền lại bất giác đỏ lên. Vừa xấu hổ vừa ngượng ngùng, có chút hối
hận. Sớm biết như vậy, thực sự không nên đi ăn bữa cơm chùa đó mà. Kết quả là
chưa nhận được bao lì xì một nghìn tệ thì đã rơi vào tình huống khó xử này.
Yoyo còn đứng bên úp úp mở mở: “Điền Điền, tối qua, anh Liên
chủ động đề nghị đưa em đến bệnh viện. Xem ra anh ta rất quan tâm đến em. Chưa
biết chừng em còn có cơ hội đấy!”
Ý là có cơ hội được để mắt đến. Người mẫu của công ty ăn cơm
chùa cùng khách, ngoài việc mong kiếm được thu nhập thì còn tranh thủ tìm cơ hội
lấy người có tiền. Chẳng hạn như Sa Mỹ đã thôi việc làm vợ một thương nhân. Tuy
người đó hơn cô ấy tới ba chục tuổi, cô ấy lại là người vợ thứ ba nhưng người
ta có xe có nhà có tài sản, khoảng cách về tuổi tác sẽ bị đồng tiền xóa mờ, còn
không ít người ngưỡng mộ ấy chứ!
Nếu không lấy được người có tiền thì cũng có thể qua lại với
họ, ít nhiều vẫn có lợi. Chẳng hạn như Man Lệ đã tìm được một ông chủ Đài Loan,
đi lại chưa được mấy tháng mà ông ấy đã tặng cô hẳn một căn hộ chung cư, cũng
không ít người ngưỡng mộ.
Lời của Yoyo, Điền Điền chẳng có tâm trạng đâu mà đáp lại.
Cô đang cố gắng nghĩ rằng sự việc không phải như vậy. Yoyo và Lily đều là người
mới vào công ty sau khi Sa Mỹ thôi việc. Họ không hiểu cô và Liên Gia Kỳ đã xảy
ra chuyện gì, cô cũng không muốn giải thích tường tận.
Jack thấy Điền Điền liền mỉm cười: “Chuyện gì thế? Công ty cứ
cử cô đi ăn cơm chùa là cô liền làm loạn. Đang yên đang lành sao lại ngất đi thế?
May mà anh Liên rộng lượng, không thèm để ý chuyện cũ, chủ động đưa cô đến bệnh
viện đấy! Phải rồi! Cô đã cảm ơn người ta chưa?”
Điền Điền còn có thể nói gì, cô chỉ đỏ mặt lí nhí: “Cảm ơn rồi
ạ!”
Sau khi ra khỏi công ty, mặt Điền Điền vẫn chưa hết đỏ. Liên
Gia Kỳ bế cô đã là chuyện tối qua, nhưng cảm giác đó vẫn cứ lưu lại trong cô giống
như tơ nhện vấn vít, không thể trói buộc nhưng lại khiến người ta không thể
không để ý đến.
“Cái gì? Tối qua, mày trông thấy Liên Gia Kỳ đưa Điền Điền về
trường ư? Thiên Vũ, mày không nhìn nhầm đấy chứ?”
Hoắc Khởi Minh kinh ngạc và hoài nghi. La Thiên Vũ khẳng định,
còn nhấn mạnh: “Sao tao có thể nhìn nhầm được chứ? Cho dù tao nhầm nhưng khi đó
Du Tinh cũng ở đấy, cô ấy cũng nhìn thấy mà. Đúng là Liên Gia Kỳ và Điền Điền.
Khi đó, một người trong xe, một người ở ngoài, không biết họ nói gì nhưng mặt
Điền Điền đỏ ửng. Có vẻ rất thú vị! Không phải nha đầu này hóa giải thù hận với
Liên Gia Kỳ xong thì yêu cậu ta luôn đấy chứ?”
Lời của La Thiên Vũ khiến sắc mặt Hoắc Khởi Minh trở nên vô
cùng khó coi. Mùa đông năm ngoái, chuyện rắc rối tám năm trước của hai nhà Liên
- Diệp đã bị Hoắc Khởi Minh ngấm ngầm đẩy lên cao trào khiến Liên Gia Kỳ sứt đầu
mẻ trán, còn anh ta thì vui không gì bằng. Nhưng sự việc đang phát triển theo
chiều hướng thuận lợi thì cuối cùng, Liên Gia Kỳ lại được trả lại sự trong sạch.
Sau khi sự việc yên ắng, anh ta cũng chẳng buồn liên lạc với Điền Điền vì cô đã
không còn tác dụng giúp anh ta công kích Liên Gia Kỳ nữa.
Nhưng Hoắc Khởi Minh không ngờ thời gian này, Điền Điền và
Liên Gia Kỳ không nói tiếng nào đã đi lại với nhau. Hơn nữa, nghe La Thiên Vũ kể
lại, dường như cô còn có thái độ và tình cảm đặc biệt với Liên Gia Kỳ. Nếu
không, tại sao khi nói chuyện với Liên Gia Kỳ, cô lại đỏ mặt chứ? Xấu hổ là
khúc dạo đầu của tình yêu. Một cô gái xấu hổ trước một người con trai thì nói
lên điều gì? Người có chút kinh nghiệm yêu đương nào cũng đều có thể đoán ra.
Sắc mặt khó coi của Hoắc Khởi Minh chứng tỏ anh ta đoán ra
câu trả lời. Nói thực, ban đầu khi tiếp cận với Điền Điền, anh ta không hề nảy
sinh ý tứ nào với cô, đơn thuần chỉ là vì rắc rối giữa cô và Liên Gia Kỳ nên
anh ta mới nhìn cô bằng con mắt khác. Tuy Điền Điền cũng rất xinh nhưng bây giờ
những cô gái đẹp ở thành phố này quá nhiều, tựa như mây trên trời. Dung mạo của
cô thậm chí cũng chẳng hề khiến anh ta động lòng.
Thế nên, dù có qua lại với Điền Điền nhưng Hoắc Khởi Minh
chưa bao giờ muốn nắm lấy cô trong tay mình. Với anh ta, cô chẳng qua cũng chỉ
như những cô gái quen trong buổi tiệc khác mà thôi. Một khuôn mặt đầy thù hận
không thể nào chiếm được tình cảm của anh ta. Quan hệ giữa cô và anh ta chỉ giống
như những người bạn bình thường. Dù là lời nói hay cử chỉ thì cũng chỉ dừng lại
ở đó, đều có giới hạn. Thành thật mà nói, anh ta tương đối ít qua lại với các
cô gái.
Khi đó, Hoắc Khởi Minh chẳng để ý vì nghĩ rằng Điền Điền
chưa trả được thù nhà sẽ chẳng có tâm trạng nào mà nghĩ đến chuyện yêu đương. Nếu
cô có chút tình cảm ở phương diện này, chắc chắn sẽ bị anh ta mê hoặc ngay. Đại
công tử Hoắc tuấn tú, phóng khoáng, phong lưu, ngọt ngào, mê hoặc các cô gái chẳng
phải dễ như trở bàn tay sao?
Bây giờ, Điền Điền không còn thù hận trong lòng nên trái tim
đã bắt đầu như mùa xuân đâm chồi nảy lộc, nhưng đối tượng khiến cô rung động lại
là Liên Gia Kỳ. Đối diện với điều này, sắc mặt của Hoắc Khởi Minh sao có thể
không khó coi cho được?
Nói thế nào, Điền Điền cũng là đối tượng anh ta tiếp cận trước,
sao có thể bị Liên Gia Kỳ hớt tay trên được chứ? Trên thương trường không phải
là đối thủ của Liên Gia Kỳ thì anh ta còn cam lòng chấp nhận. Đó là do thế lực
vốn có của Liên Gia Kỳ chứ không phải là thực lực cậu ta mạnh. Có điều, đến
tình trường cũng bị Liên Gia Kỳ đánh bại, mặt mũi Hoắc Khởi Minh còn để đi đâu
được chứ? Không được! Sao anh ta có thể thua trận này được?
4.
Bất ngờ nhận được điện thoại của Hoắc Khởi Minh, Điền Điền
có phần kinh ngạc. Vì đã lâu lắm rồi anh ta không hề liên lạc với cô. Thời gian
này, cô đang điều chỉnh lại cảm xúc của mình nên cũng chẳng có tâm trạng nào mà
liên hệ với anh ta. Rốt cuộc thì quan hệ giữa cô và anh ta không thân mật cũng
chẳng có gì sâu đậm, chỉ là trước đây họ thường đến câu lạc bộ tennis cùng nhau
mà thôi. Giờ cô tuyệt nhiên không hề đến câu lạc bộ đó, cũng có nghĩa là càng
chẳng có lý do gì để liên lạc với anh ta.
Du Tinh thì vẫn thường xuyên cùng La Thiên Vũ đi chơi
tennis. Cô ấy còn hỏi La Thiên Vũ mấy lần, rằng sao dạo này không thấy Hoắc Khởi
Minh liên lạc với Điền Điền. Tuy La Thiên Vũ quá rõ nguyên do nhưng đương nhiên
là anh ta không nói sự thật cho Du Tinh biết mà chỉ lấp lấp lửng lửng bảo Hoắc
Khởi Minh bận việc không đi chơi được. Điền Điền vốn cũng chẳng để ý xem câu
nói lấp lửng đó là giả hay là thật. Dù sao, cô cũng không bận tâm đến anh ta.
Không liên lạc thì không liên lạc.
Hoắc Khởi Minh cười trong điện thoại: “Điền Điền, lâu rồi
không liên lạc. Dạo này cô thế nào?”
“Vẫn ổn. Còn anh? Nghe nói dạo này anh rất bận, đúng không?”
“Đúng vậy. Ông già gây cho tôi nhiều phiền phức quá, còn thề
sẽ rút hết gân cốt sức lực của tôi, đợt vừa rồi còn đổ cả đống công việc lên đầu
tôi làm tôi bận chết đi được. Lúc đó chẳng có thời gian mà đi đánh tennis. Hai
ngày nay mới tạm coi là đỡ rồi. Chiều nay cô có rảnh không? Cùng tôi đến câu lạc
bộ tennis làm vài séc nhé?”
Đánh tennis ư...
Điền Điền nghĩ ngợi, có nên đi không? Nhất thời, cô có chút
do dự không quyết định ngay được.Vì quan hệ với Liên Gia Kỳ, Điền Điền đã lâu lắm
rồi không đến câu lạc bộ tennis vì sợ chạm trán anh. Nhưng cuối cùng, vẫn không
thể tránh được. Hôm đó, khi đi ăn cơm chùa ở biệt thự của Tổng giám đốc Đào, vẫn
oan gia ngõ hẹp. Anh chẳng hề để bụng chuyện trước đây, còn rất chu đáo ân cần
nên cô cũng chẳng có cách nào giả làm con đà điểu cứ rúc đầu xuống cát không chịu
chui lên được. Cuối cùng, cô đã nói được câu “xin lỗi” muộn màng với anh.Sau
khi sự việc đã rõ chân tướng, Điền Điền luôn nợ Liên Gia Kỳ lời xin lỗi này.
Bây giờ nói ra được, lòng cô cũng thấy thanh thản hơn rất nhiều. Ít nhất, khi gặp
lại anh, cô cũng có thể tự nhiên một chút.
Thấy Điền Điền do dự, Hoắc Khởi Minh hiểu là cô muốn từ chối,
anh ta liền tung ra tuyệt chiêu:“Không nói gì tức là đồng ý đấy nhé! Được rồi.
Tôi đang có điện thoại, không nói chuyện với cô được nữa. Hai giờ chiều nay,
tôi đến cổng trường đón cô. Tạm biệt.”
Nói xong, anh ta lập tức cúp máy, như vậy tức là Điền Điền
không đồng ý cũng không được.
Buổi chiều, Điền Điền vốn muốn hẹn Du Tinh cùng đến câu lạc
bộ tennis nhưng cô nàng nói đã có kế hoạch khác với La Thiên Vũ rồi.
“Cậu đi một mình đi. Hoắc Khởi Minh cũng chẳng phải là bạn mới
quen, đã đi chơi cùng nhiều như thế rồi còn cần tớ đi theo sao? Hai người đi
đánh bóng của hai người, chúng tớ đi chơi của chúng tớ.”
Cô buột miệng hỏi một câu:“Hai người đi chơi ở đâu?”
“Thiên Vũ nói sẽ lái xe đưa tớ đi ăn hải sản ở thành phố S.
Vừa hay, ngày mai và ngày kia đều được nghỉ. Tiện thể, chúng tớ sẽ ở lại thành
phố S chơi hai hôm.”
Nói như vậy, La Thiên Vũ đã sắp xếp một chuyến đi ngắn cho họ
rồi.Nghe có vẻ không tồi nhưng Điền Điền có chút lo lắng cho người bạn thân, cô
thấp giọng hỏi: “Cậu cùng anh ta đến thành phố S một mình sao? Buổi tối thì làm
thế nào? Không phải cậu định cùng anh ta... ở bên nhau đấy chứ?”
Du Tinh chẳng cần suy nghĩ, đáp:“Đương nhiên là không. Bảo
anh ta thuê hai phòng là được rồi.” Ngừng một lúc, cô ấy lại nói:“Việc này thì
cậu không cần lo lắng. Tớ biết phân biệt nặng nhẹ. Lên giường với anh ta nhanh
như vậy, chỉ khiến anh ta coi thường tớ mà thôi. Cái gì khi chưa có được thì
còn hấp dẫn, một khi có được rồi sẽ chẳng còn gì thú vị nữa. Thế nên, tớ sẽ
không dễ dàng trao thân cho anh ta như thế đâu.”
Du Tinh vẫn còn chút tỉnh táo, sẽ không vì muốn câu công tử
mà hiến dâng tất cả, bán cả bản thân đâu. Trên đời thiếu gì những cô gái ngu ngốc
đã dâng hiến trọn vẹn rồi lại bị bỏ rơi cơ chứ?
Hai giờ chiều, Hoắc Khởi Minh đến đón Điền Điền ở cổng trường
rất đúng giờ. Sau đó, họ cùng đến câu lạc bộ tennis.Vừa đến nơi, Điền Điền đã
vô thức nhìn xung quanh. Cô đang nghĩ không biết có tình cờ gặp Liên Gia Kỳ hay
không, anh cũng là khách thường xuyên ở đây mà. Nhưng không hề thấy bóng dáng
anh đâu cả, dù là trong câu lạc bộ hay ngoài sân cầu. Như vậy cũng tốt. Nếu
không, tuy đã hóa giải chuyện cũ nhưng vụ xấu hổ ở bệnh viện hôm đó vẫn còn khiến
cô mất tự nhiên.
Lâu lắm rồi không đánh tennis, Điền Điền có phần xuống tay.
May mà Hoắc Khởi Minh là huấn luyện viên giỏi, anh ta hướng dẫn vài séc đã từ từ
giúp cô lấy lại phong độ. Chiều nay, cô rất cao hứng, đánh đến nỗi mồ hôi mồ kê
vã ra như tắm.
Hoắc Khởi Minh vừa đưa khăn bông cho cô vừa nói:“Mệt rồi hả?
Chúng ta đi tắm suối nước nóng trị liệu nhé? Dễ chịu hơn nhiều đấy!”
Đi tắm suối nước nóng cùng một người con trai, Điền Điền chẳng
cần nghĩ liền lắc đầu:“Không cần đâu. Tôi vào phòng tắm hơi một lúc là ổn
thôi.”
Hoắc Khởi Minh cắn môi. Cô nàng này thật khó tiếp cận. Trên
mặt anh ta vẫn nở nụ cười như không hề có chuyện gì:“Cũng được. Chúng ta chia
nhau ra vậy. Lát nữa, tôi đợi cô ở phòng thư giãn dưới tầng một.”
Sau khi Điền Điền từ phòng tắm hơi đi ra, cô đến phòng thư
giãn theo lời hẹn để tìm Hoắc Khởi Minh. Anh ta ngồi gần quầy bar ở vị trí đập
ngay vào mắt, không phải một mình, còn có một cô người mẫu xinh đẹp đang đứng
bên cạnh nói nói cười cười. Anh ta cũng cười híp cả mắt.Điền Điền dừng bước,
nghĩ thế này không nên làm phiền anh ta thì hơn. Nhưng Hoắc Khởi Minh đã nhìn
thấy cô, anh ta lập tức vẫy tay gọi. Đồng thời, anh ta cũng thu lại nụ cười với
cô gái xinh đẹp kia:“Thật ngại quá! Bạn tôi đến rồi. Sau này lại nói chuyện tiếp
nhé!”
Cô gái xinh đẹp đó ngoái đầu lại, nhìn thấy Điền Điền bước đến
gần liền hiểu chuyện, vui vẻ cáo từ. Trước khi đi, cô ta còn thấp giọng nhấn mạnh
với Hoắc Khởi Minh:“Hoắc thiếu gia, sao dạo này anh lại có hứng thú với nữ sinh
thế?”
Đương nhiên, Hoắc Khởi Minh không có phản ứng gì, anh ta chỉ
lịch sự đứng dậy kéo ghế cho Điền Điền, toàn tâm toàn ý với cô.Điền Điền vừa từ
phòng xông hơi đi ra, khuôn mặt trẻ trung vừa được hơi nóng làm cho ửng hồng
như cánh hoa đào. Cái cằm mềm mại rất đáng yêu. Cả khuôn mặt như bừng sáng. Mái
tóc dài ẩm ướt càng thêm đen nhánh, hàng mi dài cong cong cũng đen mướt tựa như
lông của loài quạ Mexico.
Trước đây, Hoắc Khởi Minh chưa từng nhìn Điền Điền kỹ đến
như vậy. Giờ mới phát hiện ra cô gái này không những rất xinh đẹp mà càng nhìn
càng thấy khác biệt, đặc biệt là sức thanh xuân căng tràn ở cô. Nó khiến cô
xinh đẹp hơn rất nhiều. Có tuổi trẻ, vẻ đẹp bừng sáng tựa như hoa đào nở rộ
tháng Ba vậy.Nhìn Điền Điền xinh đẹp như cánh hoa đào tươi tắn, Hoắc Khởi Minh
đã thầm hạ quyết tâm, tuyệt đối không thể để đóa hoa này rơi vào tay Liên Gia Kỳ
được. Trên thương trường, anh ta không đấu lại Liên Gia Kỳ nhưng trên tình trường,
dù thế nào, anh ta cũng phải thắng.
Hoắc Khởi Minh đang nghĩ ngợi những gì, Điền Điền đều không
hề hay biết. Qua lại với anh ta đã lâu nhưng đối với Điền Điền thì anh ta chỉ
là bạn bè bình thường. Trước đây, anh ta cũng chẳng hề biểu lộ ý định theo đuổi
cô, chỉ thường xuyên hẹn cô đi đánh tennis mà thôi. Không giống như La Thiên Vũ
đối với Du Tinh, vừa tặng hoa vừa tặng quà, vừa hẹn hò đi ăn, xem phim gì đó.
Cô cũng chẳng hề để ý đến anh ta. Trước đây, trong lòng cô luôn có một Hạ Lỗi.
Đương nhiên, lúc này, cô đã không còn ôm ấp mãi hình bóng đó nữa. Anh ta đã có
người yêu. Trong mắt anh ta, cô chỉ là một em gái hàng xóm, chỉ có thể gạt nước
mắt mà chấp nhận hiện thực thôi.
Ngồi tán gẫu ở phòng thư giãn một lúc, Điền Điền nhìn đồng hồ.
Khi cô đang định bảo đi về thì Hoắc Khởi Minh bỗng nảy ra ý định kỳ lạ:“Điền Điền,
hai ngày tới cô có rảnh không? Hay là chúng ta lái xe đến thành phố S chơi với
Thiên Vũ và Du Tinh nhé? Cùng đến thành phố S chơi hai ngày. Cô thấy thế nào?”
La Thiên Vũ trước kia mỗi lần có dự định gì đều hỏi Hoắc Khởi
Minh có muốn tham gia không, nhưng lần này, anh ta không hề rủ Hoắc Khởi Minh
mà chỉ mỉm cười đầy ẩn ý:“Tôi định nhân chuyến này sẽ nắm lấy Du Tinh. Thế nên,
cậu đừng đến phá đám đấy!”
Hoắc Khởi Minh cũng chẳng định đến xen vào chuyện của La
Thiên Vũ. Bây giờ, trong đầu anh ta chỉ nảy ra ý nghĩ sao không cùng Điền Điền
bắt đầu mối quan hệ mới. Anh ta cũng vui vẻ để La Thiên Vũ đưa Du Tinh đi, như
vậy càng tiện cho họ ở riêng bên nhau, nhanh chóng có được bước tiến mới.Có điều,
lần này, sau khi đánh tennis với Điền Điền, anh ta lại muốn thừa thắng xông
lên, muốn nhân cơ hội tiếp tục rút ngắn khoảng cách giữa hai người. Thế nên,
anh ta cũng hẹn cô cùng đến thành phố S chơi hai ngày. Chuyến đi ngắn một nam một
nữ, chưa biết chừng có thể khiến tình cảm của hai người có bước nhảy vọt.
Nhưng phản ứng của Điền Điền khiến anh ta thật mất hứng. Dường
như cô chẳng hề suy nghĩ gì mà lắc đầu:“Không đi được. Mai tôi có việc mất rồi.
Thật ngại quá!”
Trên thực tế, hôm sau, Điền Điền chẳng hề bận việc gì. Ngày
kia có một tiệm áo cưới mời chụp hình. Lần này chỉ là cô muốn từ chối thôi vì
cô không muốn cùng Hoắc Khởi Minh đến thành phố S. Quan hệ giữa cô và anh ta
chưa thân thiết đến mức đó. Suốt quãng đường hơn một tiếng đồng hồ, cô và anh
ta, hai người ngồi trong chiếc xe nhỏ, cô lại không giỏi ăn nói lắm, đặc biệt
là nói chuyện riêng suốt một khoảng thời gian dài. Đến lúc đó, nếu chỉ nhìn anh
ta mà không nói gì thì chẳng phải càng thêm khó xử sao? Thế nên, cô chẳng hề do
dự gì mà từ chối luôn.
Hoắc Khởi Minh cụt hứng nhưng vẫn nhẫn nại:“Thế à? Vậy thì để
lần sau nhé!”

