Luôn có người đợi anh - Chương 2 - Phần 3

5.

Khi các phóng viên của tòa báo tìm đến nhà họ Diệp thì Điền
Điền đang chăm sóc mẹ cô ở bệnh viện. Chuyện xảy ra khi bà Điền Quyên đang trực
ca. Theo lời y tá trưởng, sáng sớm bà đến nhận ca đã thấy có gì đó bất thường,
tinh thần có vẻ lơ đãng. Kết quả, chưa đầy nửa tiếng, khi đưa mẫu thử của bệnh
nhân đến khoa hóa nghiệm, xuống cầu thang bộ, bà không cẩn thận bị hụt chân, cả
người lăn từ trên cầu thang xuống. Khi đó, bà mê man bất tỉnh và được đưa đến
phòng cấp cứu. Bác sĩ kiểm tra kỹ càng, chẩn đoán xương cánh tay phải và xương
sườn thứ chín bên trái bị gãy, ngoài ra có dấu hiệu não bị chấn động nhỏ, cần
phải nằm viện điều trị.

Nhận được điện thoại của bệnh viện, Điền Điền kinh hãi thất
sắc. Cô vừa lo lắng vừa sợ hãi khóc òa lên. Y tá trưởng vội an ủi cô trong điện
thoại: “Đừng lo lắng quá! Vết thương của mẹ cháu không nghiêm trọng lắm đâu. Từ
từ rồi bà sẽ khỏe lại thôi.“

Dù biết vết thương không quá nghiêm trọng nhưng Điền Điền vẫn
rất lo. Vì rõ ràng tai nạn do lơ đãng lần này là ảnh hưởng từ chuyện bố cô bị
tai nạn xe năm xưa. Cô sợ bà sẽ lại giống như năm đó, suốt một thời gian dài ở
trong tình trạng như bị thôi miên, càng sợ vì chuyện này mà mẹ cô lại phải uống
thuốc chống trầm cảm lần nữa.

Từ sau khi mẹ Điền Điền bị thương phải nằm viện, ngày nào cô
cũng ở trong bệnh viện để chăm sóc bà. Cô mang hết cả đồ dùng cá nhân đến phòng
bệnh và còn thuê thêm một giường để ở lại. Cô hoàn toàn không về nhà. Một là để
có thể chăm sóc tốt cho vết thương của mẹ mình, hai là cô cũng biết thế nào các
phóng viên cũng đến làm phiền, tốt nhất là tránh đi một thời gian.

Thấy bà Điền Quyên có một cô con gái hiểu biết và chăm sóc mẹ
chu đáo như vậy, các bệnh nhân cùng phòng đều rất ngưỡng mộ, khen bà có phúc.
Bà Điền Quyên nhìn con gái mỉm cười mà xót xa. Đúng vậy, bà có phúc, có được một
cô con gái ngoan, nhưng tiếc là phúc không đủ nên chồng bà mới ra đi sớm như vậy.

Cứ nghĩ đến người chồng đã sớm qua đời của mình, bà Điền
Quyên lại rơi lệ. Điền Điền biết rõ tại sao mẹ mình lại khóc nhưng không dám
nói ra, cô chỉ có thể nhẹ nhàng khuyên bà: “Mẹ, mẹ đừng như vậy. Mẹ cứ thế, con
lo lắm!“

Bà Điền Quyên lấy tay gạt nước mắt: “Mẹ không sao. Điền Điền,
con yên tâm. Vì con, mẹ sẽ không để mình xảy ra chuyện gì đâu.“

Lời của mẹ cuối cùng cũng khiến Điền Điền yên tâm được phần
nào.

Biết tin bà Điền Quyên bị ngã phải nằm viện, Du Tinh vội
vàng chạy đến thăm ngay. Cái miệng liến thoắng hay nói hay cười của cô khiến sắc
mặt bà Điền Quyên khá hơn rất nhiều.

Du Tinh ngồi lại khoảng nửa tiếng thì xin phép về cho bà nghỉ
ngơi. Điền Điền tiễn cô, vừa ra khỏi cửa phòng bệnh, cô đã nói ngay: “Điền Điền,
lại có tin tức mới về Liên Gia Kỳ đấy. Cậu đã biết chưa?“

Điền Điền lắc đầu. Mấy ngày nay, cô chỉ ở bệnh viện chăm sóc
mẹ, chẳng có tâm trạng nào để ý đến những chuyện bên ngoài. Cô chẳng hề đọc
báo, cũng chẳng lên mạng nên không biết gì cả. “Lại sao thế? Hay là nói chuyện
anh ta ra tay đánh tớ?“

Về chuyện mấy tờ báo đăng tin Liên Gia Kỳ ra tay đánh người
tối hôm đó, Điền Điền đã gọi điện cho Du Tinh và nói cho cô ấy biết. Cô biết
tin tức đó nói quá sự thực. Tuy tối hôm đó, anh ta có hành động mất bình tĩnh
nhưng vẫn chưa đến mức đánh người. Mấy phóng viên này đúng là toàn thêm mắm
thêm muối viết mò. Có điều, họ viết như vậy cũng chẳng liên quan gì đến cô nên
cô chỉ thản nhiên đứng ngoài mà thôi. Dù sao, gã Liên Gia Kỳ đó cũng chẳng phải
là hạng người tốt đẹp gì. Có oan thì cũng oan rồi. Ngay hôm sau, mẹ cô lại bị
ngã nên cô càng chẳng có tâm trạng đâu mà chú ý đến chuyện Liên Gia Kỳ đánh người
trên báo có phải sự thực hay không.

Tin mà Du Tinh mang đến lại có lợi cho Liên Gia Kỳ. Có một
người mẹ trẻ gọi điện đến tòa soạn nói rằng, sau khi nhìn thấy ảnh của Liên Gia
Kỳ trên mạng, cô này nhận ra anh ta chính là người tốt bụng đã nhiệt tình giúp
đưa cô con gái bị thương của mình đến bệnh viện ở quảng trường Văn hóa của
thành phố chữa trị. Khi đó, anh ta không hề để lại tên tuổi hay số điện thoại
liên lạc mà đi mất luôn. Cô ta luôn muốn cảm ơn nhưng không tìm được người. Đến
khi làn sóng dư luận dồn dập trên mạng thì cô ta mới biết hóa ra người tốt bụng
đó chính là Liên Gia Kỳ đang được công chúng chú ý.

Tòa soạn báo nhanh chóng cử phóng viên đến phỏng vấn cô Dư,
bà mẹ trẻ này. Cô Dư kể lại chi tiết chuyện xảy ra hôm đó. Lúc ấy, cô dẫn cô
con gái nhỏ bảy tuổi đi trượt băng ở quảng trường. Con gái cô rất thích trượt
băng. Cháu cùng một đám bạn nhỏ chơi rất vui. Nhưng đang trượt thì cháu không cẩn
thận bị ngã, chảy máu đầu, khóc rất thảm thiết. Khi đó, cô sợ phát khiếp, lập tức
ôm con lao như điên ra đường gọi taxi để đến bệnh viện.

“Khi đó, vừa may anh Liên lái xe qua. Vừa thấy tôi bế con
gái lao ra chặn xe, anh ta lập tức dừng lại, giúp tôi bế cháu lên xe và đưa
chúng tôi đến bệnh viện. Lúc ấy, tôi vô cùng rối trí. Đến bệnh viện, tôi chỉ biết
bế con chạy thẳng đến phòng cấp cứu. Anh ta đã lo toàn bộ chuyện đăng ký, nộp
viện phí mà không hề nói một tiếng nào. Sau khi vết thương của con tôi được băng
bó xong và cháu đã nằm truyền dịch thì tôi mới nhớ ra, định đi cảm ơn thì anh
ta đã đi mất rồi. Sau đó, tôi luôn muốn tìm người tốt bụng này để cảm ơn nhưng
đi hỏi han mãi mà không có tin tức gì. Đến hôm nay, tôi thấy ảnh anh ta trên mạng.
Người tốt bụng như vậy mà lại trở thành đối tượng công kích của bao nhiêu người,
họ nói anh ta là ngụy quân tử, là công tử con nhà giàu bất nhân. Sao có thể nói
anh ta bất nhân chứ? Tôi thấy anh ta rất nhân hậu. Nếu không thì hôm đó, anh ta
sẽ không chủ động giúp đỡ mẹ con tôi.”

Ngừng một lát, cô Dư lại nói tiếp: “Đương nhiên, tôi cũng đã
đọc chuyện Liên Gia Kỳ gây tại nạn bỏ trốn tám năm trước. Anh ta cũng đã công
khai thừa nhận sai lầm mình phạm phải trên blog và còn lên tiếng xin lỗi người
thân của nạn nhân và công chúng. Tôi nghĩ, năm đó, tuy anh ta đã phạm sai lầm
nhưng lúc đó anh ta còn quá trẻ. Ai mà không từng phạm sai lầm cơ chứ? Biết sai
có thể sửa là được rồi, đúng không? Tôi tin con người anh ta bây giờ đã thay đổi.
Mấy năm nay, anh ta đâu có làm gì sai trái khiến người ta phải lên tiếng? Tại
sao nhất định phải trói người ta vào chuyện đã xảy ra từ tám năm trước? Nếu là
như vậy thì có cần sửa chữa sai lầm không? Tóm lại, tôi cảm thấy những cáo buộc
trên mạng bây giờ là vô cùng mất lý trí.“

Sau khi tòa soạn này độc quyền đăng tải bài phỏng vấn cô Dư,
không ít các phương tiện truyền thông cũng đăng tin về nó. Trên mạng tự nhiên lại
nổi lên một làn sóng. Dân mạng chia ra thành hai thái cực rất rõ ràng. Số người
nói tốt cho Liên Gia Kỳ bắt đầu nhiều lên. Họ cũng rất tán đồng câu nói của cô
Dư: “Ai mà không từng phạm sai lầm? Biết sai có thể sửa là được rồi.” Có thể
nói là nhân chứng lần này đã trấn áp được dư luận về chuyện tám năm trước và
còn khẳng định thêm một điều: không thể quy kết những người giàu có đều là kẻ xấu.
Giàu có không phải là tội lỗi. Con của người giàu phạm sai lầm không có nghĩa
là tội đó bị tăng lên một bậc. Điều này hoàn toàn là do tâm lý hận người giàu
có mà thôi.

Nhưng vẫn còn khá nhiều dân mạng ghét Liên Gia Kỳ. Lý do của
họ là dù nói thế nào, anh ta cũng đã gây tai nạn rồi bỏ trốn, đã làm hại người
ta rồi còn bất chấp tính mạng của họ mà bỏ đi. Năm đó, anh ta cũng đã hai mươi
tuổi, là người trưởng thành, anh ta phải chịu trách nhiệm về những hành động mà
mình gây ra. Hành vi xấu xa này dù là tám năm trước hay tám năm sau thì đều phải
bị cực lực lên án. Đặc biệt là khi Điền Điền vạch chuyện của anh ta trước đây
trong buổi phỏng vấn, anh ta đã chạy đến nhà họ Diệp ngay trong tối đó và để xảy
ra xô xát. Anh ta đã thừa nhận, tối đó đúng là anh ta có nhất thời mất bình
tĩnh. Điều này chứng tỏ tính cách con người này có vấn đề, không đáng được tha
thứ như thế.

Còn có người cho rằng, sự xuất hiện của cô Dư này rất khả
nghi. Ở đâu tự nhiên nhảy ra một người phụ nữ chủ động liên hệ với tòa soạn lớn
tiếng nói tốt cho Liên Gia Kỳ như thế, khiến người ta cảm thấy có chút nghi ngờ.
Không chừng anh ta đã dùng tiền để thuê người dẹp yên chuyện này cũng nên.

Về thái độ thù ghét người giàu có, có người đã phát ngôn phản
đối: “Giàu có đúng là không có tội nhưng chúng tôi hận người giàu có đem đến sự
bất công.” Hai phái ở hai thái cực khác nhau liên tục tranh luận kịch liệt và
trở thành một trong những chủ đề nóng bỏng trên blog.

Du Tinh nói: “Cả sáng nay tớ đã ngồi xem blog. Có không ít
người không tin lời của cô Dư này, cho rằng rất có thể là Liên Gia Kỳ thuê.
Cũng không biết là thật hay là giả nữa.“

Di động hết pin, Điền Điền mượn di động của Du Tinh để lên mạng.
Cô đọc kỹ bài phỏng vấn liên quan đến cô Dư đó và chú ý đến một chi tiết. Ngày
con gái cô ấy xảy ra chuyện chính là ngày nghỉ đông đầu tiên của trường. Điền
Điền còn nhớ rất rõ, hôm đó, Hoắc Khởi Minh mời cô đi xem triển lãm tranh của
Hoắc Lệ Minh. Lúc ấy, Liên Gia Kỳ đã đến muộn. Khi anh ta xuất hiện, trên tay
áo sơ mi có mấy vết máu không dễ phát hiện lắm. Khi đó, Hoắc Lệ Minh hỏi anh ta
có chuyện gì xảy ra, anh ta chỉ nói qua loa là có chút chuyện trên đường nên đến
muộn mà không hề nói rõ nguyên nhân.

Qua chi tiết này, Điền Điền hiểu ra lời của cô Dư kia là thật.
Hôm đó, Liên Gia Kỳ đến muộn chính là vì bận đưa mẹ con họ đến bệnh viện. Tay
áo anh ta có vết máu, có lẽ là do khi bế cô bé bị dính phải. Dù Điền Điền không
muốn nhưng cũng không thể không thừa nhận. Trong chuyện này, Liên Gia Kỳ đã biểu
hiện rất tốt, là người tốt bụng không sai một phân một li nào. Tại sao tám năm
trước, anh ta không làm như vậy? Nếu lúc đó, sau khi đâm xe vào bố cô, anh ta
không sợ hãi bỏ trốn thì bây giờ cô cũng không hận anh ta đến thế.

Đương nhiên, bây giờ anh ta có thể thay đổi, cũng còn tốt
hơn là tiếp tục làm người xấu vô trách nhiệm. Điền Điền bắt đầu có thể bình
tĩnh để suy nghĩ. Nếu lần này Liên Gia Kỳ lao đao như vậy, anh ta cũng đã thực
sự thay đổi, sau này cô cũng không cần phải cố ý nhằm vào anh ta, nhất quyết đấu
với anh ta nữa. Cô đã giảm bớt lòng thù hận rồi.

Sau khi Du Tinh rời khỏi bệnh viện không lâu, Hoắc Khởi Minh
gọi điện cho Điền Điền: “Thiên Vũ nói, Du Tinh bảo cậu ấy là mẹ cô đang nằm viện.
Không có chuyện gì chứ?“

“Cảm ơn anh. Mẹ tôi không sao. Mấy ngày nữa là bà được ra viện
rồi.“

“Vậy thì tốt. Một tuần nữa là đến Tết rồi. Nếu ăn Tết ở bệnh
viện thì sẽ không được hay lắm.”

Đúng vậy, chỉ còn vài ngày nữa là đến đêm Giao thừa, nhà nào
cũng bận rộn chuẩn bị. Mỗi năm đến dịp này, hai mẹ con đều bắt đầu làm bánh chẻo.
Nhưng bây giờ, bà Điền Quyên đang nằm viện, một mình Điền Điền cũng chẳng làm nữa.
Cô chỉ có thể ra chợ mua bánh chẻo làm sẵn thôi.“Phải rồi. Tôi đến bệnh viện
thăm bác gái một chút có tiện không?“

Điền Điền vội vã cảm ơn rồi từ chối: “Không cần, không cần
đâu. Mẹ tôi... tâm trạng đang không được tốt lắm, không muốn gặp người lạ. Để
sau rồi hẵng nói.“

Điền Điền không muốn để Hoắc Khởi Minh chạy đến thăm, một phần
vì, đúng là mẹ cô khá trầm lắng, chẳng có tâm trạng nào mà tiếp khách, huống hồ
còn là một người lạ mặt không quen biết, hai là, cô chưa từng có bạn nam thân
thiết, đến bạn nam cùng học cũng chưa từng dẫn về nhà. Bỗng nhiên, một Hoắc Khởi
Minh ở đâu chạy đến, nhất định mẹ cô sẽ hiểu lầm anh ta là bạn trai của cô. Cô
không muốn có sự hiểu lầm như vậy.

Hoắc Khởi Minh nghe giọng kiên quyết của cô thì cũng không
nài thêm nữa: “Vậy cũng được. Nếu có chuyện gì cần giúp, cô cứ gọi điện cho
tôi. Đừng khách sáo.“

“Cảm ơn anh Hoắc.“

“Điền Điền, cô đừng khách sáo với tôi được không? Chúng ta
đã quen biết nhau lâu như vậy, đều là bạn bè, còn phải gọi trang trọng như thế
làm gì? Du Tinh và Thiên Vũ đã sớm gọi nhau bằng tên rồi. Sau này cô cũng gọi
tên tôi là được. Thế nào hả?“

Điền Điền cung kính không bằng tuân lệnh, cô thản nhiên gọi
cả tên cả họ anh ta: “Vậy cũng được. Cảm ơn anh, Hoắc Khởi Minh.“

6.

Hoắc Khởi Minh cúp điện thoại rồi nằm ườn ra sofa. Cách đó
không xa, La Thiên Vũ đang đứng trước cửa sổ, cầm điện thoại nói chuyện với ai
đó. Không biết đối phương đã nói gì mà anh ta nghe xong, mặt lộ rõ vẻ vui mừng:
“Thật không? Tốt quá rồi!“

Cúp điện thoại, anh ta vui mừng nhào đến chỗ Hoắc Khởi Minh,
nói: “Khởi Minh, có tin tốt đây. Sau khi cho người điều tra tư liệu về cô Dư
thì phát hiện ra anh trai cô ta đang làm việc ở một công ty con của tập đoàn
Liên thị, cách đây không lâu còn được đề bạt làm giám đốc bộ phận. Chúng ta có
thể dựa vào điểm này để viết bài đấy.“

Hoắc Khởi Minh nghe xong mừng rỡ: “Thật không? Vậy thì càng
hay. Lập tức liên hệ với công ty PR mà chúng ta thuê đi, để họ phát tán tin tức
này trên mạng. Phát đi càng rộng càng tốt.“

La Thiên Vũ tán thành gật đầu: “Tin tức này mà phát ra thì
Liên Gia Kỳ có nhảy xuống sông Hoàng Hà cũng không rửa sạch tội. Có tầng quan hệ
này, e là chẳng ai tin lời của cô Dư đâu.“

“Chẳng phải sao? Liên Gia Kỳ, có trách thì trách cậu ta
không may thôi. Khó khăn lắm mới có một người nói giúp thì lại có quan hệ khó
thanh minh. Tự nhận mình xui xẻo đi. Lần này, bản thiếu gia nhất định sẽ chơi
cho cậu ta chết thì thôi.”

Từ sau khi tin Liên Gia Kỳ năm xưa gây tai nạn giao thông rồi
bỏ trốn bung ra, Hoắc Khởi Minh đã nắm lấy cơ hội này liên hệ với một công ty
PR và trả giá cao để thuê họ dùng mạng internet gây ra những làn sóng dư luận.
Chuyện này càng lan rộng thì họ càng nhận được thù lao cao. Công ty này đã cố gắng
hết sức có thể để nâng câu chuyện lên, bao gồm việc tiết lộ tư liệu cá nhân
liên quan đến cô Dư lần này.

Không ngoài dự liệu, sau khi tin tức anh trai cô Dư đang làm
ở một công ty con của Liên thị được đăng lên, tuyệt đại đa số cư dân mạng đều
không chịu tin lời cô ta nữa, bao gồm cả những người trước đây đã từng tin tưởng.
Rất nhiều người cho rằng, lần này cô ta đứng ra nói tốt cho anh ta, gây dựng
hình tượng cho anh ta đều là giả dối. Nhất định là Liên thị đã đồng ý đem lại
điều gì đó cho anh trai cô ta nên cô ta mới xuất hiện để diễn kịch như thế. Do
đều đoán như vậy nên trên mạng lại bắt đầu xuất hiện những lời chửi mắng Liên
Gia Kỳ. Thậm chí còn có người chửi cả cô Dư.

“Đồ lừa đảo! Đồ lừa đảo bị đồng tiền mua chuộc! Lại còn mặt
dày nói dối chuyện của con gái mình. Cô không xứng đáng làm một người mẹ.”

“Đúng vậy. Vì tiền mà bán cả linh hồn cho quỷ chứ đừng
nói là kéo con gái mình vào chuyện xấu xa. Lại còn trù ẻo con gái bị ngã phải
vào bệnh viện nữa chứ! Loại người như cô thật đáng khinh bỉ!”

Cô Dư tự nhiên bị đổ oan. Để chứng minh những lời nói của
mình là sự thực, cô đã đăng hóa đơn viện phí và các giấy tờ liên quan hôm đó. Một
số dân mạng lại đổi giọng, nói có thể hôm đó đúng là con gái cô bị thương phải
vào viện nhưng chắc chắn là Liên Gia Kỳ không có mặt. Chỉ là họ mượn chuyện này
để tạo chứng cứ giả mà thôi. Toàn bộ sự việc chỉ có mình cô nói, ai có thể chứng
minh là thật được chứ?

Cô Dư tức quá, đến bệnh viện tìm người làm chứng. Nhưng chuyện
cách vài ngày thì bác sĩ, y tá còn nhớ được chứ chuyện đã xảy ra từ tháng trước
thì quả thật khá khó khăn. Hằng ngày, số bệnh nhân vào viện nhiều vô số kể, họ
thật sự không thể nào nhớ hết được. Cô chỉ có thể thất vọng quay về. Trên blog
là vô số comment bày tỏ thái độ khinh bỉ của cư dân mạng. Họ nói, biết ngay là
cô sẽ nói bác sĩ y tá không nhớ hết được mà. Đây thật sự là chứng cứ tuyệt diệu.

Thực sự là cô Dư tức không chịu nổi nữa. Trên blog cô đã
nói: “Các người luôn miệng nói tôi bị Liên Gia Kỳ dùng tiền mua chuộc. Nếu thật
sự anh ta có thể mua chuộc tôi thì cũng có thể mua chuộc được những người trong
bệnh viện. Nếu muốn làm giả thì sẽ làm giả tới cùng. Hơn nữa, nếu thật sự muốn
tạo bằng chứng giả, việc gì anh ta phải vất vả khổ sở chọn một người có liên
quan đến công ty của mình? Một khi bị điều tra ra, chẳng phải là tự mang đá đập
vào chân hay sao? Các người cứ nghĩ kỹ đi. Liệu có ai đi làm chuyện ngu xuẩn
như vậy không?”

Những lời này được đăng lên đã khiến dân cư mạng bình tĩnh
trở lại, một số người bắt đầu comment với thái độ tán đồng, nhưng rất nhanh sau
đó lại bị nhấn chìm bởi công ty PR mà Hoắc Khởi Minh thuê. Theo yêu cầu của chủ
thuê, đội quân này cố gắng hết sức hướng dư luận đi theo hướng bất lợi cho Liên
Gia Kỳ.

Sự việc ngày càng bị đẩy đi quá xa, ông Liên Thắng Kiệt cũng
bắt đầu cảm thấy bó tay. Hình tượng con trai cả của ông trước công chúng vốn cực
kỳ hoàn hảo nhưng lần này đã bị đạp từ trên mây xuống rồi lại bị xô vào vũng lầy.
Đầu tiên là chuyện gây tai nạn giao thông rồi bỏ trốn tám năm trước bung ra; tiếp
sau đó là tin đánh người bị bắt đến đồn cảnh sát; bây giờ lại bị nghi là dùng
tiền mua chuộc để tạo hình tượng “người tốt” cho mình. Sự việc dồn dập đổ xuống,
rắc rối càng lúc càng nhiều. Thật đúng là khiến người ta nhảy xuống sông Hoàng
Hà cũng không rửa sạch được.

Sau khi gọi Liên Gia Kỳ đến bàn bạc, ông Liên Thắng Kiệt quyết
định mở một cuộc họp báo để nói rõ mọi việc xảy ra gần đây với công chúng. Khi
buổi họp báo được tổ chức, các công ty truyền thông lớn nhỏ đều có mặt đông đủ.
Họ vừa phỏng vấn vừa lập tức gõ máy tính đăng tin lên mạng. Đối diện với vô số
câu hỏi gay gắt của các phóng viên, Liên Gia Kỳ bình tĩnh trả lời, lần lượt để
công chúng thấy được những điều đồn đại gần đây về anh là sai sự thật.

“Tôi tuyệt đối không dùng tiền để mua chuộc cô Dư đứng ra
nói tốt cho tôi. Còn chuyện anh trai cô ấy làm ở Liên thị thì tôi cũng chỉ mới
biết khi đọc báo. Nhân viên của tập đoàn Liên thị nhiều vô số kể, tôi không thể
nào quen biết tất cả mọi người được.“

“Anh Liên Gia Kỳ, nói như vậy, khi đó anh thật sự đã lái xe
đưa mẹ con họ đến bệnh viện? Anh có thể kể lại cụ thể tình hình lúc đó không?“

Vàng thật không sợ thử lửa, Liên Gia Kỳ liền kể lại chi tiết
sự việc xảy ra ngày hôm đó. Tất cả đều hoàn toàn khớp với những điều cô Dư đã
nói. Có phóng viên cực kỳ khôn lanh còn moi các chi tiết dễ sơ hở ra để hỏi thử
xem có tìm được sai sót nào hay không, nhưng bất luận hỏi thế nào cũng tuyệt đối
không có hiện tượng tiền hậu bất nhất.

Hoắc Lệ Minh cũng xuất hiện trong buổi họp báo để làm chứng
cho Liên Gia Kỳ. Liên Gia Kỳ vốn không gọi, là cô chủ động đòi được tham gia:
“Gia Kỳ, để em giúp anh đi. Sự việc hôm đó xảy ra, tuy em không có mặt nhưng
khi anh đến tham gia buổi triển lãm tranh của em, em đã nhìn thấy vết máu trên
tay áo anh. Điều này có thể chứng minh hôm đó anh đến muộn là vì bận đưa mẹ con
họ đến bệnh viện.“

Lời làm chứng của Hoắc Lệ Minh khiến các phóng viên bán tín
bán nghi. Có nữ phóng viên thẳng thắn hỏi lại:“Cô Hoắc, bên ngoài có tin rằng
cô và anh Liên Gia Kỳ đang có quan hệ gắn bó thân thiết với nhau, có đúng thế
không? Nếu đúng, cô làm chứng giúp anh ta thì lời nói của cô không có sức thuyết
phục cho lắm.“

Qua khẩu hình của nữ phóng viên khi phỏng vấn, Hoắc Lệ Minh
đọc và hiểu được lời cô ta. Má cô hơi đỏ nhưng vẻ mặt vẫn khá bình tĩnh. Cô
không trả lời vế trước của câu hỏi, chỉ trả lời vế sau:“Nếu các vị cho rằng lời
tôi không đáng tin, vậy thì lúc đó còn có hai người thấy Gia Kỳ vội vàng đến và
có vết máu dính ở tay áo. Các vị có thể tìm họ để hỏi.“

Nghe thế, đám phóng viên nhao nhao hào hứng truy hỏi: “Xin hỏi
hai vị đó là ai?“

“Một trong hai người đó là Hoắc Khởi Minh, anh trai tôi.
Đương nhiên, theo lý luận của các vị thì anh ấy là anh trai tôi nên tất nhiên sẽ
hướng về phía tôi, cũng là nhân chứng không đáng tin. Nhưng vị kia thì các vị
tuyệt đối tin lời cô ấy. Cô ấy chính là đương sự trong sự kiện lần này, cô Diệp
- con gái ông Diệp Chấn Hùng.“

Hoắc Lệ Minh nêu ra cái tên này khiến các phóng viên đều
không ngờ tới. Tất cả đều vô cùng kinh ngạc: “Hả? Là cô ấy sao?“

“Không sai. Khi đó, cô Diệp cũng có mặt. Những gì tôi nhìn
thấy thì cô ấy cũng nhìn thấy. Nếu cô ấy đồng ý đứng ra làm chứng thì các vị
không còn nghi ngờ sự trong sạch của Liên Gia Kỳ trong chuyện này nữa chứ?“

“Nhưng cô Hoắc, làm sao cô có thể khẳng định cô Diệp sẽ ra
làm chứng cho anh Liên? Giữa họ có mối hận thù rất lớn.“

“Tôi không thể khẳng định. Tôi chỉ ra rằng khi đó cô Diệp
cũng có mặt mà thôi. Nếu các vị không tin lời tôi thì có thể tìm cô ấy hỏi chuyện
xảy ra hôm đó.“

“Nếu cô Diệp phủ nhận thì sao?“

Hoắc Lệ Minh suy nghĩ một lát: “Nếu cô ấy phủ nhận rằng bản
thân chẳng nhìn thấy gì hết thì tôi cũng chẳng còn gì để nói. Có điều, tôi có
thể thẳng thắn nói cô ấy có mặt lúc đó và bảo các vị đến tìm cô ấy để hỏi, như
vậy theo các vị, lời làm chứng của tôi có đáng tin không? Tôi nghĩ các vị ở đây
cũng ít nhiều có được câu trả lời rồi. Cuối cùng, tôi chỉ muốn nhắc lại một
câu. Mỗi từ tôi nói đều là thật, không có nửa lời gian dối.“

Liên Gia Kỳ đã trần thuật lại sự việc, còn có cả lời làm chứng
của Hoắc Lệ Minh, thái độ của cả hai đều vô cùng bình tĩnh khiến con mắt lão
luyện của các phóng viên cũng không phân biệt được thật giả thế nào. Nhân vật
cô Dư này có phải là người do Liên thị mua chuộc không? Dường như họ đều đã tán
đồng là không thể. Ngày hôm đó, việc Liên Gia Kỳ giúp mẹ con họ không còn nghi
ngờ gì nữa.

Phương diện này không thể tiếp tục đào bới thêm được tin gì
có giá trị nữa, có phóng viên chuyển chủ đề hỏi chuyện vụ tai nạn giao thông
tám năm trước: “Anh Liên Gia Kỳ, giờ tôi tin anh đã có lòng tốt giúp đỡ mẹ con
cô Dư. Nhưng tôi muốn hỏi lại một chút, sau khi đâm xe vào ông Diệp Chấn Hùng
trên đường Xuân Quang tám năm trước, tại sao anh lại chọn cách bất chấp tất cả
để bỏ trốn? Nếu năm đó, anh thể hiện một chút trách nhiệm thì bây giờ cũng
không phải đối diện với nhiều vấn đề đau đầu như thế này.“

Câu hỏi vừa được nêu lên, không ít người đã hùa theo.

“Đúng vậy. Anh Liên, anh nói về vụ tai nạn tám năm trước
đi.“

“Tôi được biết, khi đâm vào nạn nhân, anh đang chạy với tốc
độ rất nhanh. Anh có nghĩ đến an toàn cho người đi đường hay không?“

“Sau khi đâm vào người đi đường, anh không dừng xe lại mà
còn quay đầu bỏ trốn. Xin hỏi lúc đó, trong lòng anh nghĩ thế nào?“

...

Các câu hỏi dồn dập và gay gắt khiến mặt Liên Gia Kỳ trắng bệch.
Với những câu hỏi nhằm vào cô Dư, anh ta có thể bình tĩnh trả lời nhưng chuyện
này, anh ta hoàn toàn bất lực. Đối diện với vòng tấn công của các phóng viên,
anh ta cảm thấy vô cùng mệt mỏi, nhất thời không muốn nói gì.

Anh ta im lặng một lúc, chợt có một giọng vang lên, át đi những
câu hỏi của các phóng viên. “Các vị đừng làm khó anh trai tôi nữa. Chuyện tai nạn
xe tám năm trước, người lái xe thực sự là tôi. Anh trai đã chịu tội thay tôi.“

Một câu nói khiến cả phòng họp báo trở nên im lặng, yên tĩnh
đến mức dường như có thể nghe rõ được từng hơi thở. Tất cả mọi ánh mắt đều đổ dồn
về phía phát ra giọng nói đó thì thấy một cậu thanh niên mặt mày sáng sủa, vóc
người cao ráo đang đứng ở cửa. Cậu ta mặc bộ đồ jean và đeo chiếc ba lô du lịch
trên lưng, dáng vẻ vô cùng phong trần. Rõ ràng cậu ta đã vượt cả một chặng đường
dài từ đâu đó về đây.

Nhìn thấy chàng trai trẻ bỗng nhiên xuất hiện, Liên Gia Kỳ
vô cùng bất ngờ, đứng phắt lên: “Gia Ký, sao em lại quay về?“

Báo cáo nội dung xấu

Chi phí đọc tác phẩm trên Gác rất rẻ, 100 độc giả đọc mới đủ phí cho nhóm dịch, nên mong các bạn đừng copy.

Hệ thống sẽ tự động khóa các tài khoản có dấu hiệu cào nội dung.