Đến Phủ Khai Phong Làm Nhân Viên Công Vụ (Tập 3B) - Chương 01 - Phần 1

Ngũ thử náo Đông Kinh

Hồi một

Phụng thánh lệnh nhập cung trực ban.

Tử Vân điện ma quái lộng hành.

Nhà ăn của Khai
Phong phủ nằm ở tây nam viện trong phủ nha Khai Phong, bên cạnh Tam ban viện,
chính là nơi để chúng nha dịch Tam ban thưởng dùng bữa cơm, mỗi sáng, trưa,
chiều đều nghỉ ngơi ăn cơm tại đây, nơi này đều là bóng người đi đi lại lại,
huyên náo không thôi.

Đặc biệt là đến
bữa cơm chiều lúc hoàng hôn, nhà ăn lại càng náo nhiệt.

Ngoại trừ Tứ đại
hiệu úy, Triển đại nhân, Công Tôn tiên sinh theo hầu bên cạnh Bao đại nhân dùng
bữa tại Phu Tử viện ra, thì những bổ khoái tuần phố, tạp dịch quét dọn, tráng
đinh của Khoái ban trong Khai Phong phủ đều tề tựu về đây trong khoảng thời
gian này, vừa ăn cơm vừa nói chuyện, kể về những sự kiện mới mẻ đã gặp trong
suốt một ngày, hàn huyên vô cùng thích ý.

Lại nói đến một
bàn kê cạnh cửa, bởi vì hướng gió tốt, cảnh sắc khiến người ta sảng khoái vui
vẻ, cho nên tất nhiên trở thành vị trí chuyên biệt dành cho mấy vị đầu lĩnh có
uy tín của các ban trong Khai Phong phủ ngồi.

Ngồi ở vị trí chủ
tọa chính là một vị có khuôn mặt đầy những râu là râu, trông hơi phát tướng,
mỗi khi cất tiếng là oang oang như lệnh vỡ, đó chính là Bành Quy Hải, ban đầu
của Tam ban; ngồi phía tay trái Bành Quy Hải là một người cao cao gầy gầy, mặt
vàng mắt nhỏ, chính là Hoàng Tề ban đầu của Tạo ban; vị ngồi phía tay phải kia
thân hình tráng kiện, là một hán tử mặt đen mắt hổ, Lí Thiệu, ban đầu của Khoái
ban; còn vị ngồi bên cạnh Lí Thiệu, thân hình vạm vỡ, khuôn mặt ngăm đen, mỗi
khi khoát tay, duỗi chân đều có thể nghe được tiếng rắc rắc của những lóng
xương cạ vào nhau, người này, chính là Phùng Thiên, ban đầu của Tráng ban. Mà
vị ngồi gần cửa nhất lại là một lão đầu tuổi cũng gần năm mươi, râu tóc đều
điểm sương, tinh thần sáng láng minh mẫn, đó chính là Mạnh Nhạc, lao đầu của
lao Khai Phong phủ.

Mấy người họ ngồi
quây quần bên một cái bàn, bất luận khí thế hay khí phái đều hơn các bàn khác
một bậc, đến cả những vấn đề mà họ đàm luận cũng cao thâm hơn nhiều so với các
bàn khác.

Chủ đề đàm luận
của chúng bổ khoái nha dịch, không phải là hôm nay lại bắt được bao nhiêu tên
trộm đạo lớn nhỏ, thì là chợ ở Cửa Nam thành lại có gánh hát, tạp kĩ như thế
nào tới hay hôm nay các cô nương của “Ỷ Thúy lâu” lại có những chiêu trò gì
mới.

Còn chủ đề đàm
luận của mấy người này lại chính là chuyện đại sự triều đình, những công việc
có liên quan mật thiết đến các kế hoạch lâu dài của Khai Phong phủ.

Chẳng hạn như,
thức ăn vừa được dọn lên bàn, Phùng Thiên, ban đầu của Tráng ban đã không nhịn
được mở miệng hỏi:

“Bành ban đầu, mấy
hôm nay trong triều có chuyện lớn nào xảy ra không?”

“Cũng không có
chuyện lớn gì,” Bành ban đầu gắp một miếng cải xanh đưa lên miệng, đáp, “Vụ án
Li miêu hoán thái tử nửa tháng trước đã làm triều đình xôn xao dậy sóng một
phen, phàm là những đại thần vẫn thường qua lại mật thiết với Lưu hậu ai nấy
đều cảm thấy bất an, rất sợ Lưu hậu ngã ngựa, Hoàng thượng liền túm lấy họ khai
đao. Nhưng hơn nửa tháng đã trôi qua mà vẫn không có động tĩnh gì, những đại
thần này cũng an tâm hơn, mấy ngày nay trên triều lại rất yên ổn.”

“Vậy thì tốt,”
Hoàng Tề, ban đầu Tạo ban cũng tiếp lời, “Chỉ mong trên triều không có chuyện
gì, Bao đại nhân cũng yên tâm, các huynh đệ chúng ta cũng có những ngày tháng
yên lành.”

“Vị tất đã như vậy,”
Lí Thiệu, ban đầu Khoái ban nhíu mày nói, “Tôi vừa thấy người trong cung tuyên
Triển đại nhân nhập cung, nghe nói trong cung xảy ra chuyện lạ.”

Những lời này vừa
thốt ra, mấy người trong bàn đều hào hứng cả lên, không khỏi rướn người lên,
gấp giọng hỏi:

“Chuyện lạ ư?”

Lí ban đầu chớp
chớp mắt, cả người cũng ghé sát về phía trước, thấp giọng kể: “Tôi là nghe
Trương hiệu úy nói, cụ thể sự việc thế nào, tôi cũng không rõ…”

Mấy người họ rất
kinh ngạc, đưa mắt nhìn nhau, “Chuyện lạ năm nay cũng thật không ít…”

Nói đến đây, Phùng
Thiên tựa như nhớ ra chuyện gì đó, sắc mặt hơi trầm xuống, nói: “Nói đến mới
nhớ, mấy ngày nay sao tôi thấy Kim hiệu úy cũng rất kì quái, hình như có chút
không thích hợp lắm hay sao đó?”

“Ồ? Thế nào mà
không thích hợp?” Bành ban đầu nghi hoặc hỏi.

“Chính là… haizzz,
tôi cũng không biết nói sao nữa, chỉ là không thích hợp,” Phùng ban đầu nghiêng
nghiêng đầu đáp.

“Có phải là mặt
mày trắng bệch, quầng mắt đen kịt, hai mắt lạc thần, chân đi không có lực, cổ
tay run run phải không?” Mạnh lao đầu đột nhiên tiếp lời.

“Chính thế, chính
là bộ dạng như vậy!” Phùng ban đầu vỗ trán, nhìn Lao đầu Mạnh Nhạc với vẻ kính
nể. “Mạnh lao đầu, ông cả ngày từ sáng đến tối đều ở trong đại lao, sao lại
biết rõ ràng những chuyện ở bên ngoài như vậy?”

Mạnh lao đầu khẽ
mỉm cười, giơ ngón tay lên chỉ ra ngoài cửa nói: “Bởi vì tôi tận mắt thấy rõ.”

Mọi người nhìn
theo hướng ngón tay của Mạnh lao đầu, liền thấy một người vận quan phục hiệu úy
màu đỏ đen đang nheo đôi mắt nhỏ được tô điểm bởi hai quầng mắt đen sì, bưng
một bát cơm to, thân hình gầy nhỏ cứ chao đảo không ngừng, đi được một bước lại
lảo đảo ba bước, chính là Kim Kiền, Tòng hiệu úy lục phẩm.

Đừng thấy cả người
Kim Kiền không vững, tựa như một trận gió thổi qua cũng có thể làm Kim Kiền ngã
xuống mà nhầm, công phu dưới chân lại chẳng mảy may suy giảm, chỉ vèo vèo mấy
bước đã xông vào nhà ăn, chen lên đặt mông ngồi xuống vị trí cạnh Mạnh lao đầu,
không thở gấp cũng chẳng có giọt mồ hôi nào chảy ra.

“Kim hiệu úy?” Mấy
người họ kinh ngạc đồng thời hô lên, “Cậu hẳn phải ở trong Phu Tử viện dùng cơm
cùng đại nhân chứ, vì sao lại tới đây?”

“Suỵt, suỵt…” Kim
Kiền đảo đôi mắt nhỏ một cái, giơ một ngón tay lên, hạ giọng nói: “Đừng làm ồn,
đừng làm ồn, vất vả lắm tôi mới nhân lúc con mèo kia… khụ, nhân lúc người khác
không để ý mà chuồn ra đây, cứ ồn ào thế này nếu để con mèo kia… khụ khụ, để
người khác phát hiện ra thì đại sự không hay đâu…”

“Hả?” Mọi người
lại càng không hiểu, đều nhìn chằm chằm vào Kim Kiền.

“Ăn cơm, ăn cơm…”
Kim Kiền nhìn xung quanh một lượt, tiếp tục hạ giọng nói.

“À…” mọi người gật
gật đầu, nhìn nhau, không nói gì nữa, cùng cúi đầu và ăn cơm.

Nhất thời trên bàn
yên tĩnh hẳn.

“Lạch cạch,” một
tiếng động lạ thường vang lên.

Mọi người cùng
dừng động tác và cơm, nhìn nhau.

“Lạch cạch,” lại
là tiếng động dị thường.

Mọi người cùng
ngẩng lên, đưa mắt nhìn về phía phát ra âm thanh.

“Sặc, mẹ nó…” chỉ
thấy Kim Kiền trong miệng làu bàu mắng chửi, lại nhặt hai chiếc đũa từ trên bàn
lên, lựa một lúc lâu mới cầm đúng tư thế. Cánh tay vừa mới vươn ra vẻ như định
gắp đĩa rau trước mặt thì ngón tay cầm đũa lại hệt như bị chuột rút, run rẩy
không ngừng, đôi đũa trong tay Kim Kiền rung rung giây lát, lại “lạch cạch,
lạch cạch” hai tiếng rơi xuống bàn.

Hả?

Mọi người trợn
mắt, Kim Kiền vừa chửi thề vừa lặp lại động tác lúc nãy, nhưng đôi đũa còn chưa
chạm được đến bên cạnh đĩa thì đã lại song song rơi xuống bàn.

“Kim hiệu úy, tay
của cậu…,” Bành ban đầu thật sự không nhìn tiếp được nữa, liền đưa tay gắp hai
miếng rau cải vào bát Kim Kiền, hỏi, “Tay của
Kim hiệu úy sao lại run dữ như vậy? Lẽ nào là bị thương sao?”

Kim Kiền thở dài
một tiếng, run run đưa đôi đũa, gian nan vạn phần, đến bên miệng bát vừa và cơm
vào miệng vừa nói: “Không có gì, không có gì, chỉ là sớm tối mấy ngày nay đều
được Triển đại nhân chỉ điểm võ công, có hơi mệt mỏi mà thôi…”

Nhưng trong bụng
thì thầm mắng: Con bà nó, con mèo kia có phải là định rắp tâm cản trở mình
không?

Hết giờ làm buổi
chiều lại còn giám sát mình luyện tập trung bình tấn, luyện đến độ hai chân mình
mềm nhũn, bắp chân thì bị chuột rút…

Mới bảnh mắt ra
trời chưa sáng đã phải đến thao trường luyện kiếm, lại cứ khăng khăng chọn một
cây kiếm sắt nặng chết người để đùa bỡn mình, còn nói rất hay ho là để cho mình
luyện lực cánh tay…

Có gì mà phải
luyện chứ?

Tôi là một thiếu
nữ yểu điệu thời hiện đại, lẽ nào phải luyện ra cơ bắp trên cánh tay mang
thương hiệu Thủy thủ Popeye [1] thì mới được? Quá mất mĩ quan kinh thành!

[1] Hay ở Việt Nam còn gọi là Thủy thủ Papai, là một
nhân vật hoạt hình hư cấu được tạo ra bởi E. C. Segar. Năm 2002, TV Guide đã
xếp Popeye vào danh sách “Năm mươi nhân vật hoạt hình vĩ đại nhất mọi thời đại.”

Cơ tam đầu, cơ nhị
đầu [2] còn chưa luyện ra, đã dãn đến cơ thịt toàn thân mệt mỏi quá độ, nhức
mỏi không chịu được, hiện giờ đến cầm đôi đũa còn không nổi, ăn bữa cơm cũng
không yên…

[2] Cơ nhị đầu (biceps) là chỉ bắp tay (con chuột), cơ
tam đầu (triceps) là phần đối diện ở phía dưới của bắp tay (gần nách).

Đáng ghét…

Mọi người nghe Kim
Kiền nói xong, lúc này mới hiểu ra, không khỏi im lặng cúi đầu, vui vẻ hẳn lên.

Chỉ thấy Mạnh lao
đầu khuôn mặt tràn ngập ý cười, vỗ vỗ vai Kim Kiền nói: “Kim Kiền này, công phu
trên cánh tay cậu còn kém một chút, luyện nhiều cũng tốt.”

Những người khác
cũng gật đầu phụ họa.

“Không sai không
sai, nhìn Kim hiệu úy gầy yếu thế này, cánh tay lại chẳng có chút khí lực nào,
sau này làm sao tróc nã tội phạm đoạt tang vật đây? Phải theo Triển đại nhân
học nhiều vào,” đây chính là lời của Lí Thiệu, ban đầu Khoái ban.

“Triển đại nhân
bằng lòng chỉ điểm cho cậu, thực đúng là may mắn lắm đó!” đây là lời của Phùng
Thiên, ban đầu Tráng ban.

“Kim hiệu úy, cậu
cũng là nhân vật đi lên từ Tạo ban chúng ta, ngàn vạn lần đừng làm mất mặt Tạo
ban đó, bình thời phải năng hướng Triển đại nhân xin chỉ giáo vào!” đây là lời
của Hoàng Tề, ban đầu Tạo ban.

Bình tổng ban đầu
nhìn khắp lượt, rất có uy tín gật đầu tổng kết: “Kim hiệu úy, Triển đại nhân là
nhân vật nổi danh trên giang hồ, ngài ấy nếu bằng lòng chỉ điểm cho cậu một hai
phần, thì đó cũng là phúc khí phải tu ba kiếp mới có được đó!”

Kết lại điều cốt
lõi nhất là: Triển đại nhân tốt lắm…

Hai điều cơ bản
là: Triển đại nhân tuyệt vời lắm… Triển đại nhân không chê vào đâu được…

Kim Kiền nghe mà
gân xanh trên trán nổi cả lên, tất cả những bực tức, mệt mỏi, thiếu ngủ mấy
ngày nay đều bùng nổ, đôi đũa cầm trong tay kêu “phụp” một tiếng cắm phập vào
bát cơm nửa tấc, nhảy dựng lên, nổi trận lôi đình, “Con mèo đó hại tôi ăn không
ngon, ngủ không yên, có muốn lén làm biếng cũng không được. Tôi và con mèo đó
có mối hận đoạt giấc ngủ, nỗi oán hận ăn cơm rơi vãi, mối thù cướp thời gian
rảnh, những thâm thù, đại hận đó sao có thể đội trời chung, người thần cùng căm
phẫn!”

Hét một trận xong,
Kim Kiền bỗng cảm thấy đầu óc thư thái sáng láng hẳn, thở ra hít vào khoan
khoái, tứ chi thoải mái, đến cả đôi mắt nhuốm màu mệt mỏi không chịu nổi của
mấy ngày dồn lại thoắt cái cũng trở nên sáng trong hơn hẳn, nhìn vô cùng rõ
ràng nét mặt trắng bệch kinh hãi của chúng nha dịch trong cả căn nhà ăn này…

Hả?

Cái đám người này
uống nhầm thuốc hay bị làm sao vậy?

Vì sao nét mặt cứ
như là nhìn thấy ma thế?

Mặc dù lời nói của
mình có hơi hiện đại, nhưng cũng chưa chỉ đích danh tên họ, cũng không phát
ngôn ra từ nào tục tĩu cả, có chỗ nào đáng kinh ngạc đến thế đâu…

… Hửm?

Gió lạnh đâu ra
vậy? Lạnh quá…

Kim Kiền không
khỏi run lên.

Không ổn rồi, cứ
theo kinh nghiệm phong phú của mình mà phán đoán, gió này nhất định không tầm
thường.

Đây không phải gió
lạnh, mà chính là sát khí…

Hơn nữa căn cứ vào
sức hút của luồng sát khí đặc biệt này, vào cảm xúc nồng hậu và nội hàm phong
phú của nó thì có dõi mắt cả cái thành Đông Kinh Biện Lương cũng chỉ có một
người mới có bản lĩnh phát ra sát khí khiến lỗ tai người ta đau nhức như vậy…
Hức… Không hay rồi…

Không chỉ có Kim
Kiền cảm thấy bồn chồn chân tay, mà cả phòng ăn cũng chẳng có ai dám động cựa
dù chỉ là mảy may.

Cả phòng tĩnh
lặng.

Kim Kiền không có
động tĩnh, người phát ra sát khí phía sau cũng im lìm bất động.

Đột nhiên, trong
đầu Kim Kiền lóe lên một tia sáng, lập tức ra quyết định, thình lình ngẩng đầu
lên, một tay đỡ ngực, một tay chống xuống bàn, cất giọng nói hệt như tiếng đỗ
quyên thở than:

“Đã từng có một
con mèo biết bắt chuột xuất hiện trước phòng mà tôi lại không biết quý trọng,
cho đến khi lũ chuột hoành hành trong phòng, tôi mới hối hận khôn nguôi, chuyện
đau khổ nhất trong nhân gian cũng chỉ đến thế mà thôi… Nếu như ông trời ban cho
tôi cơ hội gặp lại một lần nữa, nhất định tôi sẽ nói với con mèo đó ba chữ:
Quay về đi. Nếu như có thêm một kì hạn để con mèo đó trở lại, thì tôi hi vọng…
Chính là ngày mai…”

Một tràng những
lời lay động lòng người này vừa nói ra, Kim Kiền hân hoan phát hiện, nét mặt
của chúng nha dịch phía trước đã biến thành sắc xanh lét.

Mà luồng sát khí
âm hàn phía sau dường như cũng mãnh liệt hơn vài phần.

“Triển mỗ không
biết thì ra Kim hiệu úy còn có sở thích nuôi mèo…”

Giọng nói vừa mạnh
mẽ vừa lạnh băng, hệt như cây kem trong những ngày Tam cửu hàn thiên [3].

[3] Ở Trung Quốc bắt đầu từ Đông chí, cứ chín ngày thì
được gọi là “một cửu,” tổng cộng có chín cửu, trong đó tam, tứ cửu là những ngày
lạnh nhất.

Hức! Những phim
truyền hình lúc tám giờ kia đều là lừa gạt người khác hết!

Lời thoại kinh
điển, tình tiết cảm động lòng người cái khỉ gió gì, căn bản một chút công dụng
cũng không có!

Báo cáo nội dung xấu

Chi phí đọc tác phẩm trên Gác rất rẻ, 100 độc giả đọc mới đủ phí cho nhóm dịch, nên mong các bạn đừng copy.

Hệ thống sẽ tự động khóa các tài khoản có dấu hiệu cào nội dung.