Phượng ẩn thiên hạ (Tập 3) - Chương 42 - Phần 1
Chương
42: Tóc mây trâm ngọc
Buổi chiều,
Nguyệt Thị tiểu vương tử Nạp Lan Tuyết ngồi xe ngựa dẫn tuỳ tùng Nguyệt Phách
của hắn và một đám thị nữ đến dịch quán. Dịch quán của Nguyệt Thị Quốc không
lớn, chỉ là một căn viện nhỏ bé tinh xảo, chính giữa đặt sừng sững một tòa giả
sơn, trồng mấy cây cổ thụ.
Nạp Lan Tuyết
bước ra khỏi xe ngựa, chậm rãi đi vào trong dịch quán. Vừa vòng qua giả sơn,
hắn liền không nhịn nổi, chỉ cảm thấy trước ngực sôi lên, liền dựa vào giả sơn
không ngừng thở dốc.
Nguyệt Phách thở
dài một tiếng, dựa vào giả sơn, điềm nhiên nói: “Huynh cũng liều mạng quá, vết
thương còn chưa khỏi hẳn, mà cứ nhất định đòi đi!”
Nạp Lan Tuyết
lườm hắn một cái, lạnh lùng nói: “Hôm nay huynh cũng chơi đủ rồi chứ!” Nói
đoạn, chẳng thèm nhìn Nguyệt Phách, hắn chau mày men theo cầu thang cong cong,
lên một gian phòng được bày biện tinh tế ở tầng hai.
Nguyệt Phách
theo Nạp Lan Tuyết lên căn phòng trên tầng hai, dẩu môi nói: “Rất vui, nhưng
vẫn chưa chơi đủ, ta cảm thấy sự tình càng lúc càng thú vị. Ồ... ” Hắn đột
nhiên thở dài giơ ngón tay ôm lấy mặt mình, nói với vẻ cực kỳ thương xót:
“Khuôn mặt này lần đầu tiên để lộ dưới ánh mặt trời, không ngờ lại khiến bao
nhiêu người ngơ ngẩn như thế, ta thực là đẹp trai quá, sức quyến rũ vô biên.”
Thị nữ Nguyệt
Thị Quốc theo bọn họ vào đang thắp nến, nghe thấy thế liền phì cười khiến ngọn
nến vừa thắp lên lại bị thổi tắt. Nguyệt Phách gắt lên: “Được lắm, Nguyệt Phách
ngươi dám cười ta ư?”
Đôi mắt lộ ra
bên ngoài tấm khăn che mặt của thị nữ được gọi là Nguyệt Phách cong như vầng
trăng, “Tiểu vương tử, nô tì không nhịn được.”
“Nguyệt Phách,
cái tên của ngươi dùng rất tốt. Thời gian này, bản Vương tử cứ dùng tên của
ngươi, coi như trừng phạt!” Gã tuỳ tùng nheo mắt nói.
“Vậy nô tỳ dùng
tên gì?” Thị nữ lại thắp nến lên, cười khúc khích hỏi.
“Ngươi... ” Tuỳ
tùng Nguyệt Phách chỉ vào ngọn nến đang cháy nói, “Ngươi sẽ tên là A Chúc[1]!
Thế nào, rất hay phải không! Cứ quyết định như thế, ngươi lui ra đi!”
[1]
“Chúc” có nghĩa là ngọn nến.
Thị nữ bất mãn
trề môi, xị mặt không còn cách nào khác gật đầu lui ra.
Nguyệt Thị tiểu
vương tử Nạp Lan Tuyết ngồi trên giường chậm rãi gỡ chiếc mặt nạ trên mặt
xuống, để lộ ra khuôn mặt tuấn mĩ vô song, chỉ là sắc mặt cực kì nhợt nhạt
không còn chút huyết sắc.
Ngọn nến trong
phòng đung đưa, ánh nến mờ mờ, nhưng lại mang đến cảm giác huy hoàng rực rỡ,
bởi lẽ hai người trong phòng đều mang vẻ tuyệt thế, đáng để gọi là nguồn ánh
sáng.
“Ly, hôm nay ta
chẳng qua chỉ muốn trút giận cho huynh, cũng không định giết tên tiểu thái giám
đó. Có điều, thật không ngờ, những người muốn trút giận cho huynh thực không
ít. Lần này, tên tiểu thái giám kia e là không còn đường sống rồi.” Nguyệt Thị
tiểu vương tử Nạp Lan Tuyết thật, cũng là tuỳ tùng Nguyệt Phách chau mày nói.
Nam tử ngồi trên giường chính là Cơ
Phụng Ly mới chết đi sống lại, ngọn nến rung rinh, phản chiếu khuôn mặt tiều
tụy của chàng, đôi môi nhợt nhạt, tựa như làm từ băng, ánh mắt sâu thẳm, dường
như không còn bất kì cảm xúc gì bên trong. Nhưng chàng như thế, lại khiến người
khác không thể phớt lờ sự tồn tại của mình.
Cơ Phụng Ly lạnh nhạt nói: “Huynh
tưởng Hoàng Phủ Vô Song nhốt y vào viện Nội Trừng, rồi sẽ giết y sao?”
Nạp Lan Tuyết chau mày, mỉm cười nói:
“Hóa ra, Hoàng Phủ Vô Song cũng có tình ý với y à?”
Cơ Phụng Ly thần sắc hờ hững nhếch
môi, “Có hay không, đều chẳng liên quan gì đến ta cả.”
Nạp Lan Tuyết chau mày, hạt chu sa
trên trán dưới ánh nến cực kì nổi bật, “Huynh không muốn đi cứu y sao? Dù sao,
huynh cũng từng đối với y... ”
Cơ Phụng Ly lạnh nhạt nói: “Đó đều là
chuyện của kiếp trước rồi!” Thanh âm của chàng lạnh lùng đến thế, tựa như một
cơn gió thổi qua đỉnh tuyết sơn giữa ngày đông, lấp lánh trong suốt mà lạnh
lùng sắc bén.
Cũng coi như đã quen đường đến viện
Nội Trừng, dẫu sao thì mùa hè năm ngoái, Hoa Trước Vũ đã ở đây một thời gian.
Vừa bước vào cửa lớn viện Nội Trừng, người ra đón vẫn là vị Viện quan mặt mày
nghiêm nghị Châu Toàn đó. Hắn dùng giọng nói không mang chút tình cảm nào cứng
nhắc nói: “Ngài đã đến đây, thì không còn là Tổng quản thái giám nhất phẩm nữa,
chỉ là một phạm nhân thôi. Ngài đã bước vào đây, thì tiểu nhân không cần hành
lễ với ngài nữa. Đây là gông cùm, mời ngài đeo vào.”
Giọng điệu và ngữ khí mới quen thuộc
làm sao, Hoa Trước Vũ cảm thán một tiếng, chậm rãi giơ tay, mặc cho hai tên
viện đeo lại gông lên tay mình. Năm ngoái, khi Hoàng Phủ Vô Song phải đến đây,
cũng từng bị đeo gông, đừng nói là một tiểu thái giám như nàng.
Xuyên qua hành lang dài tối đen, bước
vào một gian nhà lao ẩm thấp, không ngờ lại đúng là gian lần trước nàng từng ở.
Thế cũng tốt, quen thuộc! Nàng không sợ phải chịu khổ gì, chỉ sợ liên lụy đến
Đan Hoằng. Bởi vì nam nữ khác biệt, càng bởi vì nàng và Đan Hoằng còn có “gian
tình”, cho nên vừa vào viện Nội Trừng, hai người đã bị tách ra nhốt riêng. Đan
Hoằng hiện giờ đang mang thai, cũng không biết nàng ấy có chịu nổi khổ sở trong
nhà lao này không. Vốn định nhanh chóng đưa nàng ấy ra khỏi cung, vậy mà không
ngờ lại thành ra liên lụy nàng ấy rơi vào cảnh lao tù.
Hoa Trước Vũ trải xong củi cỏ ở một
góc nhà lao, nằm xuống đất, nhắm mắt ngủ. Mệt mỏi suốt một ngày, vừa rồi lại
cùng với Nguyệt Phách của Nguyệt Thị Quốc tỷ thí võ nghệ một phen, nàng mệt quá
rồi. Vào nhà lao, nàng cũng không cần phải hầu hạ Hoàng Phủ Vô Song nữa, coi
như được nửa ngày nhàn nhã của cuộc đời, phải nghỉ ngơi một phen cho tốt mới
được.
Giấc ngủ này thật là ngon, lại còn mơ
thấy những chuyện khi còn nhỏ. Rất nhiều hình ảnh chợt hiện ra: sự huấn luyện
khổ sở khi còn nhỏ, lần đầu tiên cầm đao giết người, lần đầu tiên ra chiến
trường…
Trong nhà lao rất lạnh, nửa đêm, Hoa
Trước Vũ rét quá tỉnh dậy. Nàng co người, ngay lúc đó, trên hành lang vang lên
tiếng bước chân.
Tiếng bước chân của vài người, đi
thong dong bình tĩnh, hiển nhiên không phải kẻ địch xông vào.
Hoa Trước Vũ khẽ thở dài một tiếng, cửa
lớn nhà lao được mở ra, đèn lồng sáng trưng chiếu sáng cả buồng giam rộng lớn.
Ánh sáng bất chợt khiến Hoa Trước Vũ khẽ nheo đôi mắt trong trẻo, giơ tay che
mắt, chỉ thấy dưới ánh sáng huy hoàng, Hoàng Phủ Vô Song mặc thường phục, đứng
trước cửa phòng giam.
Thực ra Hoa Trước Vũ đã đoán được
Hoàng Phủ Vô Song nhất định sẽ vào nhà lao thăm nàng, dẫu sao thì chuyện này
cũng phải làm cho rõ. Chỉ là nàng không ngờ, hắn lại lén lút nửa đêm thế này.
Ánh mắt của Hoàng Phủ Vô Song khóa chặt
lấy Hoa Trước Vũ đang ngồi trên đống cỏ, bỗng nhiên hắn nheo mắt ra lệnh: “Cát
Tường, ngươi đi truyền lệnh, bảo Châu Toàn tự mình đi lĩnh năm mươi trượng.”
Ngữ khí lạnh như băng, mang theo uy lực không thể nào phản kháng.
Cát Tường kinh sợ trong lòng, năm
mươi trượng, đánh mạnh có khi còn mất mạng luôn. Có điều, thấy phòng giam bày
biện thô sơ, hắn cũng hiểu vì sao Châu Toàn lại đắc tội với hoàng thượng rồi.
Trông thấy khuôn mặt cực kỳ lạnh lùng của Hoàng Phủ Vô Song, hắn vội đáp một
tiếng rồi đi truyền chỉ.
“Các ngươi lui
hết cả ra!” Hoàng Phủ Vô Song lại lạnh lùng ra lệnh. Mấy ám vệ theo hầu đằng
sau cắm lồng đèn lên tường trong phòng giam, lặng lẽ lui xuống, còn khẽ đóng
cửa nhà lao lại.
Vào khoảnh khắc
cửa lao đóng lại, Hoàng Phủ Vô Song nhanh chân đi đến trước mặt Hoa Trước Vũ,
mỉm cười nói: “Tiểu Bảo Nhi, trẫm nhớ ngươi chết đi được.” Hắn đến ngồi xổm
xuống trước mặt nàng. Nàng ngước mắt, đôi mắt đen của Hoàng Phủ Vô Song cách
nàng quá gần, gần đến mức nàng có trông thấy bóng mình trong mắt hắn, cực kỳ rõ
ràng.
Nàng chớp mắt
một cách khó chịu, lạnh nhạt cười nói: “Hoàng thượng, người không nghi ngờ nô
tài là thái giám giả sao?”
“Tiểu Bảo Nhi,
trẫm nhốt ngươi vào đây, cũng chỉ là cái kế quyền nghi mà thôi. Qua đợt sóng
gió, trẫm sẽ nói ngươi là thái giám thật, rồi thả ngươi ra.” Hoàng Phủ Vô Song
nhếch môi cười nói.
“Nói như vậy là,
hoàng thượng cho rằng Tiểu Bảo Nhi là thái giám thật?” Hoa Trước Vũ nhẹ cất lời
hỏi.
“Bất luận ngươi
là thái giám thật hay giả, đối với trẫm mà nói, cũng như nhau cả thôi. Tiểu Bảo
Nhi, đừng động đậy, trên đầu ngươi có cọng cỏ.” Hoàng Phủ Vô Song chăm chú nói,
giơ tay lên gỡ vật lạ trên búi tóc trên đầu Hoa Trước Vũ.
“Gã Châu Toàn
này thực không có mắt, lần này, cho hắn một bài học.” Hắn nhặt một cọng cỏ trên
búi tóc của Hoa Trước Vũ xuống, chậm rãi nói.
“Nô tài là phạm
nhân, Châu Toàn cũng chẳng làm gì sai. Để nô tài tự làm được rồi!” Hoa Trước Vũ
chau mày, thân hình ngửa ra phía sau.
“Đừng động đậy!
Ở đây vẫn còn một cọng.” Hoàng Phủ Vô Song nói với thần sắc chăm chú, lại giơ
tay ra, lần này Hoa Trước Vũ chỉ thấy búi tóc trên đầu lỏng ra, khi nhìn lại,
thứ Hoàng Phủ Vô Song đang cầm trong tay không phải là cọng cỏ gì hết, mà là
cây trâm cài đầu của nàng.
Mái tóc đen lập
tức xõa ra, tựa như dòng suối trong giữa khe núi buông xuống ngang eo. Mái tóc
đen trải dài, càng tôn lên khuôn mặt trắng trẻo như ngọc của Hoa Trước Vũ, trên
khuôn mặt thuần khiết là đôi mắt sáng như sao.
Sau một khoảnh
khắc ban đầu hơi sững lại, Hoa Trước Vũ cười nhạt. Hóa ra, rốt cuộc Hoàng Phủ
Vô Song đã nghi ngờ, e rằng từ khi bắt đầu vào nhà lao, hắn đã tính toán xem
phải làm sao để gỡ cây trâm cài đầu của nàng xuống.
“Rốt cuộc ngươi
cũng nghi ngờ rồi sao?” Nàng dựa vào tường, chậm rãi hỏi.
Hoàng Phủ Vô
Song trợn tròn đôi mắt đen, nhìn Hoa Trước Vũ chằm chặp, bộ dạng như thể nhìn cả
đời cũng không đủ.
“Tiểu Bảo Nhi,
nàng là con gái ư? Đúng là con gái!” Hắn nói như thể không tin, khóe môi cong lên vui sướng.
Nụ cười đó thực
sự rất vui mừng, lóa mắt đến thế, tựa như có ánh sáng chiếu vào trong tim hắn,
lại tựa như một người nghèo khổ cả đời bỗng nhiên nhặt được đĩnh vàng. Cảm giác
vui sướng bất ngờ đó, từ trong ra ngoài đều hết sức rõ ràng. Hắn nhìn đến xuất
thần, không kìm nén được giơ tay nâng cằm nàng lên. Hoa Trước Vũ nghiêng đầu,
tránh không cho hắn chạm vào.
Nụ cười trên môi
Hoàng Phủ Vô Song dần dần ngưng lại, có phần buồn rầu nói: “Tiểu Bảo Nhi... ”
“Làm thế nào mà
ngươi lại nghi ngờ ta là con gái?” Hoa Trước Vũ lạnh nhạt hỏi.
Hoàng Phủ Vô
Song cười nói: “Sau khi nghe Cát công công nói, trẫm nghĩ lão không tự mình ra
tay, nhưng hôm đó trẫm đã trông thấy, ngươi quả thực... quả thực không giống
một nam tử,” Hôm đó, để khiến Hoàng Phủ Vô Song không nghi ngờ nữa, Hoa Trước
Vũ còn cố tình nhấc vạt áo lên cho hắn xem. Tuy không cởi quần ra, nhưng đủ để
hắn nhận thấy, chỗ đó của nàng đã bị tịnh thân. Không ngờ, hắn lại vì thế mà
liên tưởng đến việc nàng là con gái.
Khóe môi Hoa Trước Vũ không nhịn được nở một nụ
cười lạnh lùng, ngước mắt nhìn Hoàng Phủ Vô Song, nhưng thấy hắn lại dường như
cảm nhận được tâm tư của nàng, cười tươi như hoa xuân hé nở.
Hoàng Phủ Vô
Song dường như sinh ra đã có bản lĩnh điên đảo chúng sinh như thế, nàng biết rõ
nụ cười của hắn có độc, nhưng vẫn không kìm được bị hắn mê hoặc.
“Vô Song, ngươi
thả ta ra đi!” Hoa Trước Vũ ngước mắt nói. Nàng hiện giờ, không thể nào làm
thái giám ở đây được nữa, nên nhất định phải ra đi, lập tức ra đi.
“Ta không thả!”
Hắn nói cực kì bá đạo.
Hắn đột nhiên
vòng tay một cái, thân thể hai người đã dính chặt vào nhau, hắn cảm thấy nàng
định dùng sức giằng ra, liền cắn răng, ôm mạnh nàng vào lòng.
“Nàng thực sự
muốn rời xa ta đến thế sao? Tiểu Bảo Nhi, nàng ở bên cạnh ta lâu như vậy, mà
không hề rung động trước ta sao?”
Hơi thở ấm áp ùa
vào bên tai, toàn là những lời trầm ấm thâm tình của Hoàng Phủ Vô Song, khiến
khuôn mặt Hoa Trước Vũ lập tức trở nên trắng bệch.
Thì ra... Hoàng
Phủ Vô Song đối với nàng...
Nàng định giãy
ra khỏi vòng ôm trước mắt, lúc này mới phát hiện ra, lực đạo của Hoàng Phủ Vô
Song mạnh mẽ đến vậy. Nàng nằm trong lòng hắn, không nhịn được ngầm hít một
hơi. Nàng đã biết từ lâu, Hoàng Phủ Vô Song tuyệt đối không đơn giản như vẻ bề
ngoài, nhưng lúc này xem ra, võ công của hắn cũng hoàn toàn không kém.
Cả con tim vô cớ lạnh run lên.
“Tiểu Bảo Nhi, ông trời đã sắp đặt
nàng là của ta rồi!” Lời nói của hắn từng câu từng chữ vang lên bên tai nàng,
mang theo chút vô lại và bá đạo. Hắn khẽ nghiêng đầu, hôn mạnh lên môi nàng.
Hoa Trước Vũ lạnh lùng nheo mắt, đột
nhiên vận nội lực đánh vào trước ngực Hoàng Phủ Vô Song, “bình” một tiếng,
Hoàng Phủ Vô Song bị một chưởng của nàng đẩy ra, đâm vào bức tường phòng giam.
Hoàng Phủ Vô Song xoay một vòng trên
không trung, gắng gượng giữ vững thân hình, chậm rãi quay người lại.
Ngọn đèn lồng treo trên tường, bị lực
đạo khi Hoàng Phủ Vô Song lao tới đánh vào, lập tức rung lên rất mạnh. Ánh đèn
vàng nhanh chóng lướt qua khuôn mặt Hoàng Phủ Vô Song, lại nhanh chóng lướt đi.
Khuôn mặt tuấn mĩ của hắn dưới ánh đèn lồng, khi mờ khi tỏ, giống như con người
hắn, lúc như tiên đồng, lúc lại giống ác ma.
“Tiểu Bảo Nhi... sao nàng lại đẩy ta
mạnh thế?” Hắn trợn đôi mắt còn lấp lánh hơn cả bảo thạch lên, nhìn nàng đầy vẻ
ai oán.
Hoa Trước Vũ vốn cứ tưởng hắn sẽ tức
giận, nhưng không ngờ hắn lại đầy vẻ nhẫn nhịn ai oán, nỗi xấu hổ trong lòng
lập tức tiêu tan. Thế nhưng, nàng vẫn có phần chưa nguôi cơn giận.
Hoàng Phủ Vô Song lại dám hôn nàng,
điều này thực khiến nàng quá mức chấn động. Đại khái là bởi từ lần đầu gặp gỡ,
hắn quá ngang bướng, tương đối trẻ con, nên nàng luôn cảm thấy hắn nhỏ tuổi hơn
nàng, nhưng kỳ thực có lẽ giữa hắn và nàng cách biệt không lớn. Sau khi từ
chiến trường trở về, nàng nhận thấy hắn bỗng nhiên từ thiếu niên ngang ngược
trở thành nam tử trầm ổn, thế nhưng, trong lòng nàng vẫn cho rằng hắn nhỏ tuổi
hơn nàng.
“Ngươi... sao ngươi lại hôn ta?” Hoa
Trước Vũ dựa vào tường, sắc mặt trắng bệch hỏi, đôi mắt trong veo trợn trừng,
đáy mắt đen lấp lánh phản chiếu ánh đèn, dường như muốn thiêu đốt hết màn đêm
vô tận.
“Vì sao ư?” Hoàng Phủ Vô Song tiến
lên một bước, ánh mắt rừng rực nhìn nàng chằm chằm, “Tiểu Bảo Nhi, chẳng lẽ
nàng không biết, ta nằm mơ cũng muốn hôn nàng như thế.”
Hoa Trước Vũ không dám tin vào tai
mình nữa, nàng không hề biết rằng, Hoàng Phủ Vô Song cũng có suy nghĩ trái thân
phận với nàng. Vậy thì, bây giờ nàng làm sao ra khỏi cung được nữa?
“Tiểu Bảo Nhi, ở lại đây, chỉ cần nàng
ở trong cung, ta sẽ cho nàng thân phận tôn quý nhất.” Đôi mắt tuyệt mỹ sâu
không thấy đáy của Hoàng Phủ Vô Song mang theo sức mạnh câu hồn nhiếp phách,
nhìn Hoa Trước Vũ không chớp.
Hoa Trước Vũ lại cười lạnh lùng, chậm
rãi nói: “Ở lại trong cung ư?” Nụ cười trên khóe môi ngưng lại, trong đôi mắt đen láy lóe lên
một tia sắc bén, “Thế nhưng, ta lại rất để bụng đó. Hơn nữa, hoàng thượng, ta
không có tình cảm nam nữ với ngươi. Thân phận tôn quý đó, ngươi nên để dành cho
Ôn tiểu thư. Nàng ấy vì ngươi, đã làm không ít chuyện! Ngươi đối với nàng ấy
cũng vẫn luôn chung tình kia mà. Hai người mới là trời sinh một cặp, hãy thả
cho ta đi!”
Thanh âm của nàng rất lạnh nhạt, nhẹ
nhàng và ôn hòa nhưng ngữ khí lại quyết liệt, không mang theo chút cơ hội xoay
chuyển.
Trong mắt Hoàng Phủ Vô Song vụt lên
một tia u ám. Dưới ánh đèn, khuôn mặt hắn tuấn mĩ đến mức khiến người ta hoa
mắt mê mẩn, tựa như một ngọn lửa rừng rực thiêu đốt. Ngọn lửa ấy, trước đây
từng sưởi ấm cho nàng, nhưng hiện giờ lại có thể khiến nàng bị bỏng.