Cảm lạnh mùa hè - Chương 08 - Phần 2

Lúc tám giờ tối, có người
gõ cửa nhà tôi, lại là bà cụ bán hàng. Bà cụ bán hàng này dễ chịu hơn bà cụ nhắc
tôi không được dùng nước kia rất nhiều. Tôi vô cùng nhiệt tình mời bà vào nhà.

“Y Thần, cháu vẫn chưa ăn
cơm à?” Bà đưa tay lau mồ hôi trên trán.

Tôi thật không ngờ tôi chỉ
vô tình nói số nhà, số tầng có một lần mà bà vẫn nhớ. Tôi cười cười, trả lời bà
rằng tôi ăn cơm rồi.

“Y Thần à, bà giới thiệu
cho cháu một anh chàng nhé? Tính tình khỏi nói, người ngợm cũng tuấn tú lắm.” Lúc
nói những lời này bà trở nên nhanh nhạy hơn.

Tôi đứng khỏi sofa, vội vàng
xỏ dép chạy vào phòng ngủ.

“Bà ơi, cháu có người yêu
rồi ạ, người yêu cháu tên là Y Dương, Y trong cụm từ ”sữa tươi Y Lợi”, Dương trong
cụm từ “dương mi thổ khí” ấy ạ.” Để bà cụ tin, tôi còn chạy vào phòng ngủ lấy tấm
ảnh để trên bàn mang ra cho bà ấy xem.

“Sao bà chưa từng thấy anh
này?” Bà ấy cẩn thận xem xét bức ảnh.

“Anh ấy làm việc ở nơi khác
ạ.” Đúng thế, chưa bao giờ thấy Y Dương đến chỗ tôi, có ngốc mới tin anh ta là người
yêu tôi.

Bà cụ vừa nhặt ba cái vỏ
chai bia vừa nói: “Tuyệt đối đừng yêu người ở nơi khác, xa mặt cách lòng.” Tôi tiễn
bà cụ ra tận cửa, cảm thấy bà cụ vì chuyện này mà leo lên tận tầng năm tìm tôi.
Tôi ra đứng tì vào cửa sổ nhìn xuống thì thấy bà cụ đã đi xuống dưới lầu rồi.

Tôi nằm trên giường ngẫm
nghĩ, cảm thấy hình như gần đây mình gặp vận đào hoa, nếu không, tại sao ai cũng
muốn giới thiệu bạn trai cho tôi. Lẽ nào phụ nữ đến một tuổi nào đó đều phải đi
tìm duyên phận của mình? Tôi vô cùng cẩn thận cất bức ảnh đó vào trong ngăn kéo.

Tuần này trời có vẻ rất âm
u, rất ít ngày nắng. Tôi chỉ thích nằm trong chăn, lòng cảm thấy vô cùng nhẹ nhõm.

“Y Thần, ngày mai anh lên
đường đi Đại Liên, em có đi cùng không?” Lăng Sở ngồi trên ghế vừa hỏi vừa xoay
khối vuông rubic.

Khối rubic đó là do Y Dương
mua cho tôi, nói là để tôi thử trí thông minh, hẹn tôi một tuần xem ai hoàn thành
nó trước. Kết quả là hơn nửa tháng mà một mặt tôi cũng chưa xếp xong, đừng nói là
sáu mặt. Tôi chán ghét vứt nó vào ngăn tủ rất lâu rồi.

“Món đồ này cũng thật không
dễ chơi.” Lăng Sở tặc lưỡi hai cái, biểu thị sự đau đớn cho trí tuệ của mình.

“Anh thiểu năng như vậy,
sao chơi được trò này?” Tôi quay sang khẽ cấu cấu ngón tay anh ấy ý bảo là anh ấy
trả lại rubic cho tôi. Ai biết được anh ấy không biết xấu hổ, hay là muốn an ủi
tôi.

“Này, tai anh nhét đầy lông
gà à, sao không nghe thấy tôi nói gì?” Tôi tức giận mắng anh ta.

“Nghe thấy rồi, anh đã nghe
thấy con heo mẹ kêu rồi. Là em không nghe thấy anh hỏi đến lần thứ ba việc em có
đi Đại Liên không ấy.” Anh ấy trừng mắt nhìn tôi, vặn lại.

Anh chàng này có mấy ngày
không gặp mà tính khí thay đổi thật rồi. Tôi cuốn chặt chăn quanh người, quay lưng
lại. Sau đó rất thoải mái trả lời: “Đi. Đương nhiên phải đi rồi.”

“Muộn rồi, anh về đây. Mai
anh đến đón em.” Nói xong, anh ấy ném khối rubic xuống chăn cho tôi, nhẹ nhàng đóng
cửa rồi bước xuống cầu thang.

Tôi nhặt khối rubic lên,
cố nghĩ xem sao tự nhiên tôi lại nhận lời đi Đại Liên cùng Lăng Sở, xem ra nên đơn
giản hóa sự việc này, cứ coi nó như là một sự khởi đầu mới cho chúng tôi.

Tối hôm đó tôi không dám
tắt điện thoại, cũng chỉ vì sợ mình sẽ ngủ quên. Đây là lần đầu tiên tôi đi xa như
vậy.

Sáng sớm hôm sau, Lăng Sở
đã gọi điện đến đánh thức tôi, tôi không dậy ngay, mà nằm nán lại trên giường thêm
mấy phút. Ai mà biết được anh chàng đó lại gọi điện đến đánh thức cơ chứ, cứ như
chỉ lo tôi sẽ hối hận mà không đi nữa. Có phải đi đầu thai đâu, vội cái gì mà vội.

Trong lúc Lăng Sở chưa đến
đón, tôi chống tay lên cửa sổ nhìn lên bầu trời, ngắm mấy đám mây buổi sớm đang
trôi nhè nhẹ, từng chút từng chút bay ngang qua tôi, sau đó chúng bay đi đâu thì
tôi cũng không biết. Nếu là Y Dương cùng tôi đi Đại Liên thì tốt biết bao, chắc
chắn anh ấy sẽ chuẩn bị kẹo sữa béo Alpenliebe cho tôi, nhưng lúc này, làm gì có
anh ấy, chỉ có một mình tôi thôi.

Lúc đến sân bay, tôi có chút
mất phương hướng, đây là lần đầu tiên tôi đi máy bay. Còn Lăng Sở dáng vẻ rất lão
luyện, anh ấy đi phía sau tôi, giống như một cái đuôi. Tôi tin rằng, sẽ có một ngày
tôi bay đến Bắc Kinh thăm Y Dương.

Lăng Sở quay người vỗ vỗ
vào vai tôi: “Haizz, đang nghĩ gì thế? Phải lên máy bay rồi.”

Suốt chuyến bay, tôi không
nói câu nào. Tư tưởng giống như sợi dây đang bị rối, có chỗ còn gặp cả nút thắt
chết nữa(30). Tôi chỉ lặng lẽ nhìn tiếp viên hàng không đưa nước cho
khách, nhìn người khách phía trước mình mua tờ báo sáng…

(30) Nút thắt chết là nút thắt không thể gỡ được.

Lúc từ sân bay đi ra, Lăng
Sở hai tay kéo hai chiếc va li, tôi đeo ba lô, vừa đi vừa uống nước cam ép, cứ đi
cách xa một đoạn là lại bị giục đi nhanh lên.

Lăng Sở đã đặt khách sạn
rồi, chúng tôi gọi taxi đi thẳng đến khách sạn đó. Chuyến đi này, Lăng Sở còn phải
làm việc, còn tôi nhẹ nhàng thảnh thơi, không dắt, không ôm gì cả. Nghĩ đến viêc
bị điện thoại làm phiền suốt cuộc chơi, tôi vội vàng tắt máy, không thể để bị thế
giới bên ngoài kia quấy nhiễu nữa.

“Y Thần, em nghỉ ngơi trước
đi nhé. Anh đi ký hợp đồng, quay về sẽ đến tìm em.” Ăn xong bữa trưa muộn, sau khi
sắp đặt cho tôi xong, Lăng Sở vội vàng đi làm việc.

Tôi ngồi trong phòng 304
của khách sạn mà cảm thấy vô cùng cô đơn. Phía ngoài là con đường tấp nập người
xe, ánh mặt trời chiếu rọi đến từng ngóc ngách của thành phố xa lạ này. Đã mấy ngày
liền tôi không được nhìn thấy mặt trời, hôm nay đến đây có thể được nhìn thấy cảnh
ánh nắng tràn ngập thế này quả là một việc xa xỉ biết bao.

Nghĩ lại thì thấy, mặc dù tôi đã rời xa thành phố đau
thương đó, nhưng trái tim tôi vẫn âm ỉ đau. Hóa ra, chạy trốn cũng không phải là
một biện pháp hay.

Mọi suy nghĩ trong đầu đều
muốn nói rằng, nếu tôi cứ ngồi trong phòng mà chờ đợi thế này thì thật là lãng phí
thời gian. Tôi ra khỏi phòng, để lại cho Lăng Sở mảnh giấy nhắn: “Tôi đi dạo xung
quanh một lát, anh đừng lo lắng cho tôi.”

Khí hậu của Đại Liên rất
dễ chịu. Đây là một thành phố đầy sức sống. Kiến trúc ở đây mang một phong cách
riêng, cổ điển xen lẫn hiện đại, góp phần làm nên một thành phố du lịch nổi tiếng.

Một cơn gió nhẹ thổi tới,
tôi nhớ trước đây Y Dương cũng giới thiệu với tôi về thành phố biển Đại Liên này
như thế, cứ nghĩ là tôi lại bật cười.

Hóa ra, có rất nhiều chuyện
trong cuộc sống là do Y Dương dạy cho tôi. Tôi mang theo cả hình bóng của anh ấy
đến thành phố xa lạ này, nhưng cho dù có đi xa như vậy, tôi vẫn không thể nào quên.

Chỉ có một mình thực sự rất
cô đơn. Tôi chỉ nam đi bắc(31), mãi lâu sau cũng về tới khách sạn. Lăng
Sở đang ngồi trên chiếc ghế gỗ trong đại sảnh đợi tôi. Thấy tôi từ ngoài cửa đi
vào, anh ấy cuống lên như phát điên, chạy ra ôm chặt lấy tôi: “Em đi đâu? Em đã
đi đâu vậy?” Cánh tay anh ấy siết chặt, tôi muốn thoát ra nhưng lực bất tòng tâm.

(31) Chỉ nam đi bắc: Thành ngữ, lấy ý từ câu truyện
cổ, có người thời nhà Chu hỏi đường đi đến nước Tề, người ta chỉ hướng nam, anh
ta lại đi hướng bắc, kết quả lạc đường, quay lại chỗ cũ.

Lăng Sở cứ ôm chặt lấy tôi
như ở chỗ không người. Sau phút choáng váng, tôi cũng đứng yên không cử động, bởi
vì trong vòng tay ôm chặt của anh ấy, tôi tìm thấy cảm giác an toàn và ấm áp. Giờ
đây tôi muốn mượn bờ vai của anh ấy, bởi vì tôi đã quá mệt mỏi rồi.

Sau đó Lăng Sở dìu tôi ngồi xuống sofa, nhìn trước nhìn sau hỏi tôi có bị
làm sao không. Tôi khẽ lắc đầu, lớn như thế này rồi, nhưng đây là lần đầu tiên tôi
được quan tâm đến thế này.

Những chuyện Y Dương không làm cho tôi, Lăng Sở đều làm thay anh ấy. Anh
ấy lặng lẽ bước vào cuộc sống của tôi, thay tên khốn Y Dương yêu tôi.

“Bữa tối, em muốn ăn gì?” Lăng Sở vuốt tóc tôi rất dịu dàng, giống như đang
dỗ dành một đứa bé bị đau vậy.

Tôi nghĩ một lát rồi nói: “Đến Đại Liên đương nhiên muốn ăn hải sản rồi.”

Chúng tôi lại người trước kẻ sau đi ra cửa.

Đại Liên là thành phố ven biển, đương nhiên đồ hải sản nhiều không kể xiết,
cá mực, bào ngư, cua bể, hải sâm, tôm hùm, sò biển… mới nghe thôi đã thấy thèm chảy
nước miếng rồi.

Hầu bao của Lăng Sở chắc cũng bị thiệt hại không ít. Anh ấy vui vẻ quay sang
cười với tôi. Chúng tôi đi sát bên nhau trên con phố đêm rất đẹp, giống như một
đôi tình nhân thân thiết, chỉ là chúng tôi không khoác tay, không ôm, và càng không
có chuyện hôn.

“Y Thần, chúng ta ở bên nhau có được không?” Lăng Sở đi đến cạnh gốc cây
cổ thụ rồi quay đầu lại, ánh mắt nhìn tôi chờ đợi.

Tôi thở ra một tiếng, hai tay đút vào túi áo: “Không được, tôi đã có bạn
trai rồi.”

Tôi biết nói ra câu này, người khác nghe thấy sẽ nói tôi vô tình, tôi có
thể nói sai nhưng đối với Lăng Sở, tình cảm này tôi không thể tiếp nhận. Cũng không
biết đã bao lâu rồi tôi không nghĩ đến tình yêu, có lẽ là lâu lắm rồi.

Lăng Sở nhìn về nơi xa cười buồn: “Thế cũng được.”

Trên cây trang trí đầy những dây đèn xanh đỏ nhấp nháy, ánh đèn soi vào mặt
chúng tôi, từng vòng từng vòng rực rỡ. Thành phố này cho tôi cảm giác nó không chỉ
có vẻ bề ngoài tươi đẹp mà con người ở đây cũng rất thời thượng.

Về đến khách sạn đã là hơn mười giờ tối, lúc chào nhau về phòng tôi chợt
nhớ ra một chuyện bèn gọi Lăng Sở lại. “Hợp đồng ký thế nào rồi?” Lúc trước vì quá
ham chơi cho nên tôi quên mất chưa hỏi.

Lăng Sở quay về phía tôi giơ ngón tay cái ra hiệu “ok” rồi nói: “Người đẹp,
chúc ngủ ngon!”

Tôi mở cửa phòng đi vào. Anh chàng này trở nên lẻo mép từ lúc nào vậy nhỉ?

Giường của khách sạn mềm hơn giường ở nhà rất nhiều, nằm trên đó có cảm giác
rất thư thái, dễ chịu. Tôi len lén lấy bao thuốc giấu trong túi xách, giống như
kẻ nghèo hèn làm chuyện mờ ám. Ngoài phố ánh đèn vẫn lung linh rực rỡ, tôi đứng
trước cửa sổ hút thuốc, hết điếu này đến điếu khác, cho đến khi cả căn phòng sặc
mùi khói thuốc mới thôi.

Không biết từ lúc nào, cuộc sống về đêm đã không còn thuộc về tôi nữa, những
cái đó có lẽ đã là độc quyền của lớp thanh niên. Tôi vứt đầu thuốc vào thùng rác,
lên giường đánh một giấc.

Bữa sáng trong khách sạn này được phục vụ miễn phí, quý khách muốn ăn bao
nhiêu tùy ý. Tôi chọn một bát cháo kê và một cái bánh rán. Lăng Sở nói tôi ăn ít
quá, rồi gắp cho tôi một miếng bánh nhân đậu. Từ khách sạn đi ra, Lăng Sở chỉ dẫn
cho tôi chuyên nghiệp không khác gì hướng dẫn viên nhà nghề, có vẻ anh ấy đã từng
đến đây nhiều lần. Tôi bám đuôi anh ấy, không biết nhìn tôi có giống một nô lệ thời
nguyên thủy theo hầu ông chủ hay không nữa.

Chúng tôi đến đảo Cây Chày, đây là một hòn đảo nhỏ hoàn toàn tự nhiên nằm
gần bờ biển. Nghe Lăng Sở nói, bởi vì hòn đảo này nhô lên cao chót vót cách mặt
nước biển năm trăm mét, nhìn từ xa trông giống như cái chày dùng để giặt quần áo
rét của những người nông dân, cho nên mới đặt tên cho nó là đảo “Cây Chày”.

Tôi bán tín bán nghi nhìn Lăng Sở, sau đó lại gật đầu liên hồi.

Nơi đây trời xanh biển rộng, nắng vàng cát trắng. Tôi tháo giày, để chân
trần chạy trên bờ cát. Lăng Sở nhìn thấy tôi cởi giày, liền đi sau nhặt lấy.

Trên bờ biền rất đông người, người thì tắm biển, người thì nhặt vỏ sò, có
người lại xây lâu đài cát… Tôi thì chỉ đi đi lại lại, muốn tìm một chỗ thích hợp
để ngồi.

Trên bãi biển có bày bán đầy những sản phẩm thủ công làm từ vỏ sò, vỏ ốc,
chẳng hiểu sao tôi không hề hứng thú với mấy món đồ ấy nên vội vàng đi nhanh. Trên
bãi biển còn có rất nhiều những người thợ chụp ảnh, họ cầm những tấm ảnh mẫu lẽo
đẽo đi theo tôi và Lăng Sở, mời chào chúng tôi chụp một tấm. Bọn họ bám dai như
đỉa, đáng ghét quá đi mất.

“Cô ơi, chụp một tấm làm kỷ niệm nhé, chụp cái là lấy được ngay.” Một phụ
nữ đội cái mũ tránh nắng vành rất rộng không chịu buông tha, cứ chìa mấy tấm ảnh
ra trước mặt tôi, mời rất tha thiết. Cô ta đội mũ tránh nắng, đó là một cái mũ rất
to, nhưng dù có vậy thì da mặt cô ta vẫn cháy đen vì nắng.

“Không chụp đâu.” Tôi gạt tay cô ta ra, dứt khoát đi về phía trước. Lăng
Sở đi ngay sau tôi, không khí này khiến ai cũng cảm thấy khó xử.

Thấy không gạ được tôi, cô thợ ảnh đó quay sang tấn công Lăng Sở: “Anh chụp
một tấm đi, tôi lấy giá ưu đãi thôi.”

Tôi thấy phát sợ lên được, chúng tôi chẳng phải tình nhân, chỉ là bạn bè,
làm sao có thể chụp ảnh chung với nhau được. Cô ta tiến nhanh lên trước, cản bước
chúng tôi, xem ra lời từ chối của Lăng Sở chẳng hiệu quả tí nào.

“Cô ơi, chụp một tấm thôi.” Cô ta gần như đứng sát tôi, giọng nói khẩn thiết,
tay vẫy vẫy mấy tấm ảnh cũ.

Tôi bắt đầu thấy bực mình, quay sang mắng cô ta: “Phiền quá, phiền quá, tôi
nói rồi, không chụp.”

Cô ta dừng chân, nhìn nhìn tấm lưng của Lăng Sở. Có lẽ không ai ngờ được
là tôi lại nổi cáu như thế.

Lăng Sở cười cười, nói một câu mà mãi sau này nhớ lại tôi vẫn thấy nó mới
nguyên: “Đợi lần sau đi, chụp bây giờ người yêu cô ấy mà thấy sẽ ghen mất.” Sau
đó vẫy tay với cô thợ ảnh và chạy theo tôi.

Từng đợt sóng biển xô vào bờ, lúc nhẹ nhàng như mơn trớn, lúc lại cuộn trào
mãnh liệt như nổi giận. Những tảng đá nham thạch lớn trông giống như những ngọn
đồi nhấp nhô tiếp nối, tôi len qua một lối đi hẹp giữa hai tảng đá, ánh nắng mặt
trời bao trùm khắp nơi nơi. Chỗ này rất xa nơi đám đông tụ tập, cho nên không có
mấy người đến đây, tôi càng được thể độc chiếm vị trí tuyến đầu, một mình độc chiếm
một chỗ rộng lớn. Lăng Sở sau khi nhìn xung quanh một hồi cũng tiến đến đây.

Mặt biển phía trước xanh thẫm, tôi mon men đi quanh bờ như một con vịt cạn.
Sóng lại xô bờ, tôi tưởng tượng những con sóng ngập đến đầu gối mình, rồi lại dâng
lên cao thêm, từng chút, từng chút một. Lăng Sở nói trên tảng đá này có nhiều rêu
xanh, bước xuống phải cẩn thận kẻo bị trượt, nói rồi lại tiện tay dắt tôi trèo xuống.
Tôi gỡ kính râm của anh ấy, dựa vào tảng đá, phơi nắng, ánh nắng đột nhiên biến
mất. Hóa ra chỉ cần thay đổi một chút là thế giới trong tầm mắt mình sẽ đổi khác.
Không lâu sau Lăng Sở cũng đến đứng cạnh tôi, anh ấy dùng tay che mắt, dáng vẻ như
đang say nắng.

“Sao thế?” Tôi trả lại kính mát cho anh ấy, anh ấy lại lắc đầu không nhận,
biểu hiện giống như một đứa trẻ bất hạnh.

Chúng tôi dựa vào tảng đá to lớn như một chiếc giường, ấm ấm, ẩm ẩm, tảng
đá đỡ lấy chúng tôi. Tiếng sóng biển rất to, khi nó lại gần làm cho tôi cảm thấy
có chút sợ hãi.

“Lăng Sở, anh đã từng hạnh phúc chưa?” Tôi nhắm mắt, rất giống một đứa trẻ
con nhõng nhẽo hỏi anh ấy.

“Đương nhiên là rồi.” Một trận gió thổi qua, hất tung tóc mái tôi, gió ngừng
thổi, tóc hai bên bị thổi tung, xòa trên mặt tôi, mềm mại như một tấm rèm lụa.

Báo cáo nội dung xấu