20. Tình cũ
Tình cũ
Ngày ấy mình
chia tay vì lý do gì nhỉ? Chẳng nhớ nữa, chỉ biết là anh và em tự nhiên không gặp
nhau nữa. Không điện thoại, không đến những nơi hai đứa vẫn hay đến cùng nhau.
Không nhắc đến tên nhau cũng như không nói với bất cứ ai về mối tình ấy. Mặc
dù, nhiều lúc kỷ niệm dội về lại hành hạ cô. Như thểvướng vào mạng nhện vậy,
lùng bùng, dính dấp. Câu hỏi lởn vởn với hàng trăm câu trả lời mà chẳng có cái
nào nào hợp lý: Tại sao chúng mình chia tay?
- Anh dạo
này thế nào?
Cô hỏi mà mắt
vẫn không rời chiếc bút kẹp nơi túi áo anh. Chiếc bút rất quen. Hình nhưđó
chính là chiếc bút cô mua tặng anh nhân ngày sinh nhật lần thứ mười tám của cô.
- Cũng tốt!
Vừa chính thức được ký hợp đồng dài hạn với tòa soạn.
- Ừ, tốt thật!
Làm nhà báo, đúng mơước của anh nhé!
Cô đưa mắt
nhìn ra cửa. Hình ảnh tòa soạn mà anh nhắc tới lại hiện về trong cô. Ngày xưa,
cô vẫn thường lên đó với anh. Cô thấy mình ngồi nép bên cái bàn đầy thư, bài bạn
đọc, còn anh đang ngồi lắng nghe anh thư ký tòa soạn nhận xét bài viết mới của
mình. Dạo ấy anh viết rất nhiều nhưng chẳng mấy khi được đăng. Cô là độc giả
duy nhất của anh.
- Anh vẫn giữ
cái bút đó à?
- Cái bút,
à… ừ… không, nó là cái bút khác, nó giống nhau thôi.
- À, ừ, em
tưởng…
- Vì hiệu
bút này dùng tốt.
Anh rút chiếc
bút ra, đặt nó lên bàn:
- Em vẫn nhớ
à?
- Không, à,
vâng! Cũng chẳng biết nữa. Thấy quen thuộc quá thôi.
Sau đợt ấy,
cô yêu một cậu khác.
Và biết anh
cũng đã yêu cô gái khác.
Như thể cả
hai đã phản bội nhau ngay từ khi còn đang yêu nhau vậy. Nếu không phải thế thì
sao anh có thể yêu ngay lập tức người khác? Và cô cũng vậy.
- Cô gái đó…
Bạn gái sau của anh ấy…
- Chi Anh!
Quen hồi anh đi học tiếng Anh ở trung tâm. Cô ấy biết rõ em, thậm chí còn có cảảnh
chúng mình.
- Vậy à? Sao
em không nhớ nhỉ?
- Anh đã kể
cho em nghe rồi, hồi ấy, nhưng em đã không để ý.
- Ra thế!
- Còn cậu bạn
của em?
- Vâng!
Thích em từ hồi chúng mình còn yêu nhau. Tên anh ấy là Bảo.
- Nghe quen
quá nhỉ?
- Anh chưa gặp
lần nào đâu.
Bảo thích cô
trước và đã tấn công cô liên tục ngay cả khi cô đang là bạn gái của anh. Cô đã
không kể cho anh nghe vì tính anh hay ghen. Nhiều lúc, cô cũng muốn tâm sự với
anh nhiều điều lắm, nhưng lần nào cũng vậy, cứ có một cái tên con trai trong
câu chuyện của hai đứa là y như rằng anh sẽ vặn vẹo đủ thứ. Cô đã nhiều lần kể
chuyện về những cậu con trai khác nhưng đổi tên thành con gái hoặc biến câu
chuyện đó thành câu chuyện của “cái Thủy bạn em” hay “con bạn học cùng lớp”.
- Em béo lên
mấy cân đấy!
- Đâu có!
Anh thấy em vẫn vậy. Mà béo lên thì là tốt chứ sao!
Cô mỉm cười.
Anh cũng béo lên một chút thì phải. Cô muốn thử vòng tay ôm anh một cái để xem
anh béo lên thế nào. Cái ý nghĩấy ám ảnh cô suốt. Chia tay nhau cũng được ba
năm rồi chứ ít gì. Ba năm qua, dù Bảo rất tốt với cô và cô cũng rất yêu Bảo
song câu hỏi tại sao vẫn như căn bệnh tiềm ẩn, cứ trái gió trở giời là cô lại
đau đớn. Bảo hay hờn mát: “Em đã dùng hết tình yêu trong tim với Quang rồi nên
anh thiệt quá!” Mối tình đầu của anh với cô kéo dài được ba năm, cũng bằng đúng
thời gian chia tay nhau. Ba năm ấy, đã có những thời gian tưởng như cả hai có
thểđi đến cuối cùng với nhau. Vậy mà…
- Nhưng em vẫn
tò mò…
- Anh hiểu!
Có những lúc ngang qua nơi cũ, anh vẫn đau thắt lòng.
- Điều đó,
dù em thật sự không mong đợi song em vẫn thấy nhẹ lòng hơn.
Tại sao thế
nhỉ? Tại sao biết anh đau thắt lòng như cô mà cô lại thấy nhẹ lòng hơn? Có phải
cô quá ích kỷ? Mà tại sao nhỉ? Tại sao vẫn yêu nhau mà lại chia tay?
- Lòng tự trọng
của cả hai quá lớn!
- Có lẽ! Có
bao giờ anh…
- Có! Thỉnh
thoảng anh vẫn về quán cũ. Cảm giác thắc thỏm đợi chờ dù biết chẳng khi nào em
tới.
- Anh biết
mà! Em sợ!
Cô sợ thật!
Vài lần, vô tình Bảo đèo cô tới quán cũđó, cô ngồi mà cứ hồi hộp như ngồi trên
lửa vậy. Đến mức cô nằng nặc đòi về và nằm bẹp trong nhà cả buổi.
- Có lần anh
chạy xe lên nhà em, đứng dưới đường nhìn lên phòng em.
- Có thấy em
không?
- Không!
Nhưng anh biết em ở nhà.
- Sao anh
không gọi điện cho em?
Nếu anh gọi
điện cho cô thì sao nhỉ? Có lẽ cô cũng chẳng nghe máy đâu. Nhưng cô vẫn chờđợi.
Số máy của anh, cô đã xóa đi khỏi phonebook rồi nhưng không xóa trong đầu mình
được. Cô đã mấy lần muốn đổi sốđiện thoại để quên anh và cũng là để anh không
thể gọi cho cô nhưng cô không đủ can đảm. Anh vẫn ám ảnh cô kể cả khi cô thấy
yêu Bảo nhất. Trong tình yêu với Bảo, có một phần là vì anh, cô muốn đền đáp phần
nào những bí mật mà cô đang giấu Bảo, về anh.
- Thực ra
có! Lần anh đi công tác miền Nam, anh đã gọi cho em nhưng không nói gì cả.
- Ra thế! Em
cũng đoán vậy!
Không chỉđoán
vậy, lần đó cô còn mong là vậy. Nhưng rồi cô tự cười mình đã quá hão huyền. Bây
giờ biết, tự nhiên cô cảm thấy nhẹ lòng hơn rất nhiều. Hình như cô mong rằng
anh còn yêu cô như cô còn yêu anh vậy. Có như thế cô mới cảm thấy được an ủi.
Nhưng để làm gì nhỉ? Khi mà cô đã có Bảo và anh đã có Chi Anh? Cô cảm thấy lúng
túng với ý nghĩđó.
- Sao không
gặp nhau mà nói lời chia tay mà phải chơi trò biến mất hả anh?
- Anh sợ
mình sẽ không nói được.
- Nếu đã hết
yêu thì sao lại không nói được?
Thương hại?
Tự nhiên cô thấy lòng mình quặn lại. Cô không chịu nổi cái ý nghĩ rằng anh đã hết
yêu cô nhưng lại không dám nói ra vì thương hại. Cái cảm giác ấy khiến mặt cô
nóng bừng. Anh bối rối.
- Không phải
vậy! Khi đó anh vẫn còn yêu em.
- Vẫn còn
yêu? Vẫn còn yêu sao lại chia tay?
- Anh… anh
không biết nữa…
Ơ hay, chính
cô cũng vậy kia mà! Chính cô cũng đã chấp nhận sự biến mất của anh, cô cũng tự
biến mất đấy thôi. Nhưng sao lúc này đây, cô lại cảm thấy giận anh đến thế!
- Tại sao thế?
Em đã làm gì sai?
- Không! Là
anh sai.
Ai sai?
Không có ai sai cả. Nhưng tại sao?
Càng hỏi tại
sao, cả anh và cô càng chẳng thể hiểu nổi mình khi đó. Nếu như… Thì sẽ thế nào
nhỉ?
- Có thể do
lúc đó chúng ta đã quá quen thuộc nhau. Và điều đó đã khiến chúng ta cảm thấy mệt
mỏi.
- Kiểu yêu
thương quá hóa nhạt nhòa hả? Đó chỉ là lý thuyết! Em muốn biết sự thực cơ! Liệu
có phải vì Chi Anh tấn công anh?
- Không! Cho
đến khi anh ngỏ lời với Chi Anh, cô ấy mới biết anh yêu cô ấy!
- Tức là anh
đã yêu cô ấy từ trước? Từ khi nào? Có phải là khi chúng ta còn yêu nhau? Có phải
vậy mà anh quyết định ra đi?
Cô hỏi dồn dập
và khi câu hỏi rời miệng rồi cô mới cảm thấy sợ phải nghe câu trả lời. Anh lúng
túng như một người mắc lỗi thực sự. Còn cô, cô cũng tưởng tượng ra khuôn mặt
mình lúc này. Nó thật thảm hại. Như thể cô đang bi lụy vô cùng. Như thể cô đang
cầu xin anh vậy. Nhưng rõ ràng, khi bị Bảo tấn công, cô đã không phản đối, thậm
chí cô còn cho Bảo cơ hội để chinh phục được cô nhanh hơn. Rõ ràng khi ấy, cô với
anh vẫn đang yêu nhau kia mà!
- Lẽ ra
chúng ta không nên gặp nhau thế này.
- Anh đã rất
hồi hộp trước cuộc hẹn.
- Em thật có
lỗi với Bảo và Chi Anh.
- Không! Là
anh!
Sau những nụ
hôn triền miên còn mặn mòi cả vị nước mắt, cô thổn thức. Hai ng ười vẫn tay
trong tay mà lòng nặng nề kinh khủng. Cô cũng không biết tại sao và như thế nào
nữa. Chỉ biết rằng hai đứa như bị thôi miên, vồ vập lấy nhau, hôn nhau và cùng
khóc. Để rồi sau đó, cả anh và cô đều ngẩn ngơ. Cô muốn hỏi anh về tình yêu của
anh với Chi Anh lắm nhưng cô sợ phải nghe những điều tương tự như cô với Bảo.
Anh cũng lúng túng. Cả hai cùng nói những câu vô nghĩa để khỏa lấp tâm trạng
lúc này. Hỏi mà chẳng để nghe trả lời. Từ lúc nào không biết, cô và anh đã ngồi
sát nhau.
- Nếu lần đó
chúng ta chịu đối thoại, chắc cứu vãn được, phải không anh?
- Có lẽ vậy!
Vì anh vẫn yêu em rất nhiều. Còn em? Khi đó em còn yêu anh không?
- Còn chứ!
Khờạ, em vẫn yêu anh đến tận lúc này.
- Thế với Bảo
thì sao?
Thế với Bảo
thì sao? Không thể nói là không yêu Bảo song tại sao với anh, những cảm giác vẫn
còn nguyên như vậy? Đâu là tình yêu đích thực? Hay vì Bảo quá tốt với cô? Hay
vì anh là mối tình đầu? Cô lại lúng túng. Đâu là tình yêu đích thực của mình?
- Anh yêu em
nhiều hơn hay yêu Chi Anh nhiều hơn?
Cô hỏi mà lại
một lần nữa sợ nghe câu trả lời. Câu hỏi dễ phải nhận về sự tổn thương vô cùng.
Nếu anh hỏi cô câu ấy, cô sẽ trả lời thế nào? Cô yêu ai nhiều hơn? Không thể
nói là yêu anh nhiều hơn, nhưng khi so Bảo với anh cũng khiến cô bối rối. Cô
nhưđứng trước ngã ba vậy.
- Thôi, em
phải về rồi!
- Em đừng
đi…
- Chúng ta
đang làm cái gì vậy anh?
- Anh cũng
không biết nữa. Nhưng thực sự anh sợ em đi rồi, anh sẽ không còn gặp lại em nữa.
- Nhưng gặp
nhau thế này thì thật không tốt cho hai người còn lại.
- Anh không
cần biết, anh muốn em trở về bên anh.
- Em cũng vậy.
Nhưng…
Quả thật, cô
cũng muốn anh sẽ chia tay với Chi Anh để về với cô. Nhưng Bảo có lỗi gì? Không
thể nói là cô yêu anh đến mức có thể ngay lập tức chia tay Bảo. Nhưng để anh
đi, cô sẽ thế nào trong những ngày tới đây? Cô nhận ra cô đang yêu anh rất nhiều,
cô nhận ra rằng cô muốn quay trở lại với anh.
Nhưng rồi mọi
thứ sẽđi đến đâu?
- Anh không
biết! Liệu chúng mình quay về với nhau có phải là điều tốt không? Nhưng anh biết,
những ngày kế tiếp sẽ là những ngày không thể thanh thản được của anh.
- Giá mình đừng
gặp nhau thế này…
Nếu không gặp
lại nhau, cô cũng không biết đến bao giờ mới hết đau mỗi khi nghĩ về mối tình đầu
tan vỡ không lý do. Nhưng gặp lại rồi thì cơ sự lại thế này. Rồi mai sẽ thế
nào? Không chia tay với Bảo, cô sẽ tiếp tục lừa dối Bảo đểđược gặp anh. Nhưng nếu
chia tay với Bảo, cô cũng lại không có can đảm đểđi tiếp với anh. Không lẽ cứ
lén lút thỏa mãn sự tham lam của cá nhân mình? Không! Nhất định là không. Cô sẽ
không làm Bảo đau lòng.
- Thôi, em vềđây!
- Anh… anh…
- Chúng ta
đang sai lầm.
Tình cũ
không rủ cũng tới. Người xưa nói quả chẳng sai. Gặp lại nhau quả là điều mạo hiểm.
Nhưng nếu không gặp, cô vẫn sẽ loay hoay với câu hỏi tại sao suốt cuộc đời này
mất. Suốt cuộc gặp, vẫn chưa có câu trả lời nào thỏa mãn câu hỏi “tại sao” của
cô, song như thế là đủ. Cô nghĩ vậy! Đứng lên, khẽ chạm vào bàn tay của anh, cô
lướt ra cửa. Ngoài đường, phốđã lên đèn. Những dòng người xuôi ngược, những tâm
trạng thể hiện trên mỗi khuôn mặt vụt qua trước mắt cô. Điện thoại đổ chuông,
là Bảo. Cô từ chối cuộc gọi. Lúc này đây, cô không muốn nói chuyện với Bảo hay
bất cứ ai. Cô muốn về nhà. Cô mệt rã rời rồi. Ngày mai, cô sẽ gặp lại Bảo. Và
không biết đến lúc nào cô sẽ gặp lại anh. Hai người ấy hiển hiện ngay trước mặt
cô. Khiến cô mệt mỏi. Khiến cô mất sức. Còn anh? Giữa cô với Chi Anh, anh sẽ chọn
ai? Cô không muốn mất anh nhưng cô lại không đủ can đảm để theo anh. Bỏ tất cảđể
theo anh.
Máy điện thoại
lại rung lên. Tin nhắn. Chắc là Bảo. Không! Là của anh. “Ba năm qua là giấc mơ
hay buổi gặp này là giấc mơ?” Cô bật khóc…
2006