Mặt nạ của Hoàng Tử - Chương 16 - 17

Chương 16: Lời thú tội của Ác quỷ

May mắn rằng hôm
nay Ju vẫn là Ju mà tôi quen biết!
Sau câu chào gượng gạo để che đi một hành động gượng gạo, tôi cười híp cả mí.
Người đối diện khẽ giật mình, môi mím chặt, lát sau mới nói.
- Cậu biết nấu ăn không?
BỊ hỏi một câu không liên quan đến hoàn cảnh hiện tại, tôi yếu ớt nhắc lại.
- Nấu ăn?
Ju chậm rãi đi xuống cầu thang, lướt qua tôi, nghiêm túc nói.
- Ừ. Từ lúc về, tớ chưa ăn gì.
Trong mắt tôi lóe lên một tia sáng. Trong đầu cũng nhớ lại lần nữa lí do mình
tới nhà Ju, bụng bảo dạ đây chính là lúc để chứng minh cho Ju thành ý hối lỗi
vì chót làm cho cậu ấy ốm. Ầy, nấu một bữa sáng để chuộc tội thì cũng đơn giản
mà. Quá hời cho tôi rồi!
Nghĩ đến đây, tôi lon ton theo Ju xuống cầu thang, gật gù liên tục, ra rả đáp.
- Được. Được. Được.
--
Địa điểm: Trong phòng bếp.
Nhân vật: Nam:
Đang ngồi chống tay lên bàn mắt lơ đãng nhìn ra ngoài cửa sổ.
Nữ: Đeo tạp dề chiến đấu.
Nhạc nền: …Choang……..Choang…….
Nội dung: Nữ nấu ăn cho Nam.
Bức bách. Nhân vật Nữ đang thấy bức bách.
Ức chế. Nhân vật Nữ đang thấy ức chế.
Khét khét. Nhân vật Nữ đang ngửi thấy mùi khét.
- Thật ra thì cậu biết nấu món gì vậy? - Nhân vật Nam sau khi hết kiên nhẫn liền quay
sang phía nhà bếp hỏi nhân vật Nữ.
Nhân vật nữ trên trán lấm tấm mồ hôi, khiêm tốn đáp.
- Món gì tớ cũng biết nấu. Chỉ là nhất thời quên!
Âm thanh nền lại vang lên….." Choang"……
Giọng nhân vật Nam
lại ngao ngán hơn.
- Cái đĩa thứ 5 rơi rồi.
Nhân vật nữ cũng bực mình đáp.
- Úp mì!
Kết thúc. Hai nhân vật ngồi ăn Mì trong bếp. Rất có hậu!
Nhận xét: Nhân vật Nữ rất là hậu đậu và không biết nấu món gì ngoại trừ úp mì!
Rất không may là nhân vật Nữ kia lại là tôi! Dù tôi có làm vỡ mấy chiếc đĩa
và nấu cháy vài món nhưng bù lại: Tôi nấu mì rất ngon. Thật đấy, không đùa
đâu.
Bàn tay người đối diện đánh nhịp đều đều trên bàn, tôi bưng nồi Mì nghi ngút
khói đặt trước mặt Ju. Ánh mắt thâm trầm của người đối diện liếc lên nhìn bộ
dạng của tôi, sau chỉ lắc đầu nhẹ. Tôi thuận đà, cũng liếc xuống nhìn bộ quần
áo mình đang mặc.
Có nghi vấn mình như là...là…..là nô tì ở đây!
Ngẩng đầu lên, tôi cười khan hai tiếng, giục.
- Ju ăn Mì đi.
Viền môi người đối diện hơi nhếch lên, một nụ cười quái đản như căn bếp toàn đồ
mới lạ này. Nhìn Ju chậm rãi ăn Mì, tôi mới để ý thấy khuôn mặt tái xanh của
cậu ấy. Qua khung cửa sổ, những tia nắng nhàn nhạt khẽ xiên qua, bao quanh
người phía trước, tôi chỉ còn thấy lờ mờ mái tóc nâu. Chói quá. Tôi dụi mắt
liên tục.
- Cậu có thể tháo chiếc tạp dề ra được rồi đấy.
Một lời nhắc cũng khá chân thật. Tôi cười hiền lành, ngoan ngoãn tháo chiếc tạp
dề ra. Cánh tay còn đang theo đà lên cổ để tháo dây nhưng ngay lập tức đã ngừng
lại. Những ý nghĩ " Hình như đang bị sai khiến?" bắt đầu len lỏi
trong tâm trí tôi.
Cậu ta hỏi tôi có biết nấu ăn không. Tôi ngoan ngoãn đi theo.
Cậu ta nói tôi vào bếp nấu ăn. Thì tôi vào bếp nấu ăn!
Đến giờ, cậu ta kêu tôi bỏ tạp dề. Thì tôi cũng bỏ tạp dề?
Nghĩ cũng cứ tưng tức. Tôi ngẩng đầu lên, hướng một góc 135 độ, gục gặc đáp.
- Không bỏ.
Này này, đừng nhìn tôi bằng ánh mắt đấy nhé. Ánh mắt này tôi thấy quen thuộc
lắm rồi đấy.
Nhìn thấy dáng vẻ bất cần của tôi, giọng người đối diện trầm xuống.
- Mặc tạp dề không thấy khó chịu à…..Cậu…..
" Cạch…"
Lời vẫn chưa nói hết, thì một âm thanh gì đó rất lạ vang lên. Âm thanh rất kì
quái. Đúng. Từ phía bát Mì. Tôi hấp tấp hỏi.
- Tiếng gì vậy?
Người đối diện miệng lưỡi hơi giần giật, ánh mắt trong chốc lát tối om. Rồi
chẳng nói chẳng rằng, cậu ta đưa tay lên che miệng, vội vàng đi vào nhà tắm gần
đó.
Cánh cửa nhà tắm vừa đóng lại, tôi thừa cơ lườm trộm cậu ta vài cái. Người gì
đâu mà kì cục.
Nhưng nghĩ lại âm thanh vừa rồi, tôi lại gần bát Mì của Ju để xem xét. Mà có
khi nào tôi bỏ quên thứ gì đó đại loại như một chiếc thìa trong nồi Mì không
nhỉ? Nghĩ tới đây, tay chân tôi bắt đầu lẩy bẩy. Không lẽ Ju đã nuốt trọn một
cái thìa ư?
Oh my God!
Tôi bắt đầu dùng đũa kiểm tra lại. Rõ ràng là không thấy gì mà. Nước Mì trong,
Mì thì vàng. Hấp dẫn thế này còn sao nữa. Cho đến khi mắt tôi quét qua bát mì
của Ju. Cái gì như… như niềng răng thế này?
Phân nửa mặt tôi tối om. Không lẽ tôi lại cho thêm niềng răng vào Mì à? Nhưng
mà quái lạ, tôi nhớ không nhầm thì ở trong nhà bếp làm gì có gia vị nào tên là
" Niềng răng"?
- Linh Đan. Ju. Tớ về rồi nè. Nhiều thức ăn quá.
Một thanh âm khác lạ từ ngoài cửa chính vang lên. Tôi đoán chắc mẩm đấy là
tiếng của Tùng béo. Vẫn chưa biết phải làm gì vì mắt tôi vẫn còn dính vào bát
mì trên bàn, chân tay vẫn lóng ngóng thì một giọng nói khác từ trong nhà tắm
giục.
- Linh Đan. Cậu ra ngoài phòng khách giúp Tùng đi.
Chân như có công tắc tự động, tôi phi thẳng ra nhà khách. Đi được giữa đường
lại khựng lại. Này, từ bao giờ mà tôi lại trở thành Osin biết nghe lời thế?
Định bụng quay lại nói rõ trắng đen với tên Ju kia thì tiếng Tùng béo ở ngoài
cửa đã gọi với tôi lại.
- Này Linh Đan ơi. Nhấc hộ tớ cái bao này đi.
Quay người lại thì thấy Tùng béo tay xách nách mang nào là rau xanh, hoa quả,
dưới chân còn có một bao gạo to tướng. Bộ tên này định khiêng cả chợ về đây à?
Nghĩ cũng tội, tôi tặc lưỡi để chuyện phân trắng đen về chuyện Osin sau, lập
cập lại gần giúp Tùng béo một tay.
Đến khi bao gạo được chuyển vào trong bếp, lúc này Tùng béo mới quay sang nhìn
tôi một cách chính diện.
Lại là ánh mắt như nhìn một người ngoài hành tinh!
Tôi cau có, hỏi.
- Bộ nhìn tớ khó coi à?
Cậu bạn béo ú nhún vai, đáp.
- Trông rất là chuyên nghiệp!
Tôi đứng ngẩn người, có thể coi đây là một lời khen hay chê vậy? Tôi cứ đứng
ngắm mười đầu ngón chân như thế cho đến lúc ánh mắt rơi trên chiếc đồng hồ đeo
tay. Bây giờ đã hơn 9 giờ sáng lận!
Ban đầu thì nghĩ cũng chỉ qua xin lỗi bố mẹ Ju, sau rồi trình bày sự việc,
nhưng không ngờ mọi chuyện lại diễn biến thế này. Đúng là mình tính không bằng
người tình mà!
Nghĩ đên đây, tôi thẳng thừng nói.
- Giờ tớ về đây.
- À, thế Ju đâu? - Cậu bạn bên cạnh đang chăm chú nhìn vào bát Mì trên bàn.
- Ju ở trong nhà tắm kia kìa. - Tôi chỉ.
- Ơ. Sao lại thế, nãy tớ đi cậu ấy vẫn còn khỏe mà? - Ánh mắt nghi ngờ quay
sang nhìn tôi.
Tôi giãy nảy. Thế không lẽ tôi làm cậu bạn Ju vàng bạc bảo bối của cậu ốm thêm
chắc?
- Cậu ấy đang ăn Mì thì đột nhiên chạy vào trong đó! - Tôi đáp.
Người bên cạnh khẽ " À" lên một tiếng kiểu đã hiểu. Tôi thủng thẳng.
- Thôi. Tớ về.
Nói xong, tôi vớ lấy chiếc cặp của mình đi thẳng. Nhưng vừa tới cửa ra vào,
tiếng Tùng béo đã gọi với lại.
- Linh Đan.
Tôi miễn cưỡng quay đầu lại.
Người đằng sau thều thào nhắc nhở:
- Chiếc tạp dề.
***
Ngắm mười đầu ngón tay dính đầy mỡ của mình, vừa đi đường tôi vừa bực dọc. Đấy,
rõ là muốn làm Thiên thần một ngày cũng đâu có cơ hội thể hiện. mềm quá thì bị
coi như Osin. Phũ phàng làm bị ốm thì bị ý nghĩ làm cho rối trí. Đúng là muốn
trở thành người tốt thì cũng phải biết cân bằng giữa lí trí và con tim.
Định bụng phi thẳng vào quán kem bên cạnh ăn cho xả láng hết giận, nhưng nghĩ
đi nghĩ lại thì cũng phải xem lại mặt mũi mình thế nào đã. Ngẫm vậy, tôi lôi
điện thoại ra soi lại mặt mình. Ầy, cũng đâu đến mức nào.
Nhưng quái lạ, trong lớp kính điện thoại, tôi thấy phản chiếu một chiếc xe ô tô
màu đen. Đúng, rất quen. Nếu tôi nhớ không lầm thì từ lúc rời nhà Ju, tôi có
thấy một chiếc xe ô tô đậu ở bên kia vỉa hè. Nhìn đã thấy ngờ ngợ rồi. Lúc đi
đến quán kem này, lại gặp.
Ý nghĩ thoáng qua khiến tóc gáy tôi dựng đứng. Không lẽ…. không lẽ đang theo
dõi mình?
Vận hết nội công trong người, tôi từ từ cất điện thoại vào trong cặp và bắt
đầu…..
CHẠY!

Chương 17: Một tuần

Gặp kẻ địch mạnh
thì kế chuồn là thích hợp hơn cả trong 36 mưu kế!
Tẩu Vi thượng sách. Co giò mà thực hiện "Tẩu vi thượng sách". Cạp
đất, cạp bờ tường, cạp cây cối mà thực hiện "Tẩu vi thượng sách".
Gặp kẻ địch mạnh thì kế chuồn là thích hợp hơn cả trong 36 mưu kế!
Sau khi phi như bay về nhà, tôi thở không ra hơi sau cánh cửa. Đúng một lúc cho
ổn định nhịp tim, tôi nén nhịn, lén lút quay lại nhìn qua khe cửa lần nữa.
Sau một hồi ngó nghiêng hết góc phải, góc trái, trên trời, dưới đất. Tôi mới có
thể yên tâm đi vào nhà. Thở phào; Chiếc xe ôtô đen lúc nãy đã biến mất.
Đúng là: Gặp kẻ địch mạnh thì kế chuồn là thích hợp hơn cả trong 36 mưu kế!
Đây là bài học mà tôi rút ra khi xem phim hoạt hình Tom & Jerry. Giờ thì đã
áp dụng triệt để và thành công rực rỡ!
***
Cả buổi tối tôi chìm ngập trong đống bài vở. Được nghỉ một ngày mà sáng thì thăm
bạn bệnh sau rồi thành Osin, sau nữa thì phải cày mặt ra đường để chạy, chiều
về dọn phòng, tối ăn cơm xong lại đánh vật với sách vở. Đúng là sẽ có ngày lao
lực mà lăn ra ốm.
Mà giả sử nhỡ có ốm thì ngay cả việc đi học cũng không làm nổi chứ chưa nói gì đến
việc trở thành một học sinh gương mẫu. Vậy nên…
Đạp lên dư luận, đạp lên lương tâm và đạp lên đống chăn, tôi lăn ra giường ngủ.
#$%^&*()
Hôm sau, tôi đến trường rất sớm. Trống truy bài đầu giờ tôi đã nghiêm chỉnh như
học sinh gương mẫu ngồi khoanh tay ngay ngắn trên bàn học.
Nhưng mà nghĩ cũng lạ, lớp học hôm nay không khí rất là quái đản. Học sinh Nam
thì chăm chú xem lại bài. Học sinh nữ nghiêm chỉnh tìm hiểu bài mới. Người bên
cạnh tôi là Ju thì cũng chưa thấy đâu. Vốn dĩ thường ngày lúc ở điểm chờ xe Bus
tôi và Ju vẫn thường gặp nhau và cùng tới trường. Nhưng sáng nay, với tinh thần
của học sinh gương mẫu vì ăn năn tối qua đi ngủ sớm khi chưa làm xong bài tập,
tôi đã vội lên xe Bus và không chờ Ju như mọi ngày. Hơn nữa, thực tình thì tôi
vẫn ấm ức cái vụ làm Osin ngày hôm qua.
Yul thì vẫn hay tới lớp muộn. Phía bên kia bàn chỉ có nhỏ Hạnh Nhi vẫn điềm
tĩnh ngồi cắn hạt hướng dương. Trên bàn tôi, Tùng béo đang ngồi lẩm nhẩm bài
học thuộc.
Này, không khí này có vẻ rất dị không?
Đúng. Không khí rất là quái đản. Nhưng….cũng rất quen thuộc!
Nghĩ đến đây, tôi chỉ biết ngẩng mặt lên trời mà than.
- Không phải lại làm bài kiểm tra loại học sinh như lần trước đấy chứ?
" Chóc"
Vừa dứt lời, một vỏ hạt hướng dương bay cái vèo qua vai. Quay sang, gặp ngay nụ
cười tinh quái của nhỏ lớp trưởng Hạnh Nhi. Cô bạn nhìn tôi, tán dóc.
- Yên tâm. Không phải đâu.
Tôi thở phào nhẹ nhõm. Cơ mà không kiểm tra thì tại sao không khí lớp tôi lại
nặng nề như vậy?
- Hôm nay có thông báo từ phía nhà trường. - Hạnh Nhi cười đáp.
Nghe nhỏ Hạnh Nhi nói vậy, tôi thở dài ngao ngán.
- Chỉ là một thông báo thôi mà. Lớp mình có cần phải nghiêm túc quá mức sự thật
không?
Nhỏ Hạnh Nhi nghe tôi nói vậy, lập tức nhẩy bổ sang bàn tôi, miệng vẫn cắn hạt
hướng dương, đáp.
- Linh Đan không biết đấy chứ. Trước giờ nhận thông báo từ phía người này, cả
lớp mình còn sợ hơn cả việc nhận chỉ thị của hiệu trưởng.
Tôi ngẫm nghĩ một lúc, sau đoán.
- Thế người này là bố của hiệu trưởng trường mình à?
Hạnh Nhi vẫn cắn hạt hướng dương, lắc đầu.
- Không lẽ là bố của bố hiệu trưởng?
Vẫn lắc đầu.
Nghĩ đến mức này mà vẫn không đúng, còn phương án cuối, tôi sửng sốt.
- Không lẽ cụ hiệu trưởng còn sống?
"Phụt"
Nhỏ bạn bên cạnh phì luôn một hạt hướng dương ra ngoài, than thở.
- Trời ơi. Linh Đan. Không phải đâu.
Tôi bực mình, giận dỗi đáp.
- Thế thì tớ chịu.
- Là vợ của hiệu trưởng đấy.
Sặc!
Chính thức là tôi sặc nước miếng.
Cứ tưởng rằng ở cái đất nước này, trừ gia đình tôi ra thì đàn ông bao giờ cũng
phải giành giải nhất trong cuộc thi chạy maratong mang tên"Tiếng nói gia
đình" Thế té ra, hiệu trưởng oai phong, dáng vẻ điềm tĩnh, thương gia
thành đạt, tiếng tăm lẫy lừng kia, rốt cục cũng chỉ giành giải nhì trong cuộc
thi chạy maratong "Tiếng nói gia đình" thôi sao? Rõ mà, quá rõ mà. Vợ
hiệu trưởng có lẽ phải là một bóng hồng tuyệt thế giai nhân.
Nhưng để cho chắc chắn, tôi hỏi lại lần nữa.
- Vợ hiệu trưởng chắc là xinh đẹp lắm đúng không?
Hạnh Nhi gẩy gẩy mấy hạt hướng dương trên bàn, thì thầm.
- Bình thường!
Cằm tôi rơi bộp một cái xuống đất. Không lẽ gu thẩm mĩ của hiệu trưởng lại kém
thế sao?
Hạnh Nhi chắc cũng đoán ra thừa cái suy nghĩ đang mắc tóc của tôi, cô bạn bắt
đầu kể lể.
- Ngày trước khi tớ được hiệu trưởng đích thân tặng suất học bổng duy nhất của
trường, khi ấy có một lần được gặp vợ hiệu trưởng. Mọi người hay gọi bà ấy là
Phu nhân?
- Phu nhân? - Tôi nhắc lại.
- Ừ. - Hạnh Nhi gật đầu - Gọi là Phu nhân.
Sau cái gật đầu chắc nịch, nhỏ bạn thủ thì cho tôi về người được gọi là Phu
Nhân kia.
Phu Nhân là vợ của hiệu trưởng. Một người theo Hạnh Nhi nói không thuộc nhan
sắc mĩ miều, dáng không hình chữ S, nhưng vẫn phải khiến bao người ngước nhìn.
Một phụ nữ thông minh, sắc sảo, thành đạt. Trước giờ tôi vẫn ngưỡng mộ tài năng
của thầy hiệu trưởng, nhưng khi Hạnh Nhi thao thao bất tuyệt về khối tài sản
của vợ hiệu trưởng, thì tôi lại càng ngưỡng mộ….hiệu trưởng hơn nữa. Sao lại có
thể khiến trái tim người phụ nữ thành đạt ấy rung động được cơ chứ?
Nghe đồn rằng phân nửa thời trang cao cấp trong nước được phân phối độc quyền
bởi công ty do bà làm chủ tịch hội đồng quản trị. Nghe thêm, bà là người mẫu
mực, yêu hòa bình nên đi đâu cũng phải hàng chục chiếc ô-tô đi theo, xuất hiện
thì có cả thảy hơn chục người mặc áo đen bảo vệ. Nghe nữa, bà rất chiều chuộng
đứa con nuôi duy nhất của mình.
- Con nuôi duy nhất? Con nuôi? - Tôi thì thào hỏi lại.
- Phu Nhân không sinh con. Có nhiều lí do lắm. Yul được nhận nuôi từ nhỏ khi
mới sinh, trong mắt Phu Nhân thì Yul giống như con ruột của mình vậy. Thậm chí
còn hơn con ruột ý chứ!
Tôi đi hết bất ngờ này đến bất ngờ khác. Dù lần trước Hạnh Nhi cũng loáng
thoáng cho tôi biết về thân phận của Yul, nhưng kì thực thì tôi không thể ngờ
rằng mẹ Yul lại là một người phụ nữ giàu có như vậy.
- Này Hạnh Nhi, vậy cậu có biết hiệu trưởng đột ngột ra nước ngoài vì chuyện gì
không vậy?
Cả tôi và Hạnh Nhi giật thót. Cái giọng thều thào có chút phấn khích kia là của
cậu bạn bàn trên, Tùng béo. Sao lại có thể lén lút nghe chuyện của người khác
xong lại mang bộ mặt ngây thơ kia quay xuống hỏi một câu xanh rờn như vậy cơ
chứ?
Nhưng mà lại hỏi vào đúng câu mà tôi cũng đang thắc mắc.
Ánh mắt tôi hoà vào đường ánh mắt của Tùng béo. Cả bốn ánh mắt đều nhìn chằm
chằm vào Hạnh Nhi.
Nhỏ bạn hồ nghi liếc nhìn qua chúng tôi, nghĩ ngợi chút mới nói.
- Tớ nghe đâu là đi tìm người.
- Tìm người? - Cả tôi và Tùng béo đồng thanh.
- Ừ.
- Tìm ai vậy? - Tôi và Tùng béo đồng thanh lần hai.
- Tớ không biết.
- Trời! - Cả tôi và Tùng đồng thanh lần ba.
Đến lúc này, hai đứa mới quay sang nhìn nhau. Ngỡ ngàng. Cậu bạn này cũng chung
sở thích tò mò với tôi đấy chứ. Tiện tò mò, tôi hỏi luôn.
- Ju đâu?
- Tớ không biết. HÌnh như ra ngoài từ sáng sớm.
- Này, hai người bơ tôi đấy à?
Tôi định hỏi vài câu nữa nhưng thanh âm trong cổ vẫn chưa kịp phát ra thì giọng
giận dỗi của Hạnh Nhi đã khiến cậu bạn béo kia cười hề hề. Tôi thấy vậy cũng
cười theo sau.
Cười mãi, cậu bạn bên cạnh mới nhẹ nhàng.
- Sao Hạnh Nhi biết rõ về gia đình hiệu trưởng vậy?
Chính thức thì không khí vui vẻ lúc này bị câu hỏi " Sao Hạnh Nhi biết rõ
về gia đình hiệu trưởng vậy?" của cậu bạn béo kia bị chặn cho ngột ngạt.
Cả ba đứa bỗng ngồi đờ ra nhìn nhau ái ngại. Hạnh Nhi đảo mắt qua nhìn tôi, sau
lại liếc xuống mấy vỏ hướng dương trên mặt bàn, thỏ thẻ.
- Ngày trước tớ có giúp việc cho nhà Yul. Hiệu trưởng thấy nhà tớ khó khăn, nên
đã kêu tớ đến. Cho đến khi Yul đi du học về, thì tớ nghỉ.
Tôi tỉnh người. Thế chẳng nào.
Định bụng hỏi Hạnh Nhi thêm nữa về hiệu trưởng, nhưng cơ miệng vừa kéo lên đã
hạ không vận tốc khi ba tiếng trống vang lên.
Tùng….Tùng….Tùng……..
***
Phi lí. Thực là phi lí.
Hoang đường. Thực là hoang đường!
Thực là khiến người khác có tâm trạng Lộn xộn.
Lòng thấy bừa bộn……….Cảm xúc Hỗn độn……Vui buồn lẫn lộn!
Chúng tôi được nghỉ một tuần ở nhà tự học!
Lăn qua lăn lại trên giường, cầm tờ giấy thông báo ở tay bên phải, tôi ngán
ngẩm soi sang lịch những môn tự học tay bên trái. Càng nghĩ càng thấy vô lí mà!
Lúc ấy, sau hồi trống vào, rõ là lớp học khá nghiêm túc. Rồi, một đống người áo
đen đi vào, rồi một đống người áo đen đi ra. Đống người trước phát cho lịch tự
học. Đống thứ hai phát cho tờ giấy thông báo. Và kết quả là một đống học sinh
lớp tôi về!
Thông báo đại loại nói rằng; Hình phạt lần trước mà thầy hiệu trưởng ra quyết
định với Yul và Ju nay giảm xuống còn một tuần thay vì một tháng. Lần trước là
nhặt lá, bây giờ là tổng vệ sinh toàn trường. Vì tổng vệ sinh toàn trường có
thể gây ảnh hưởng tới không khí trong trường, nên là những học sinh khác được
nghỉ một tuần ở nhà tự học theo lịch học có sẵn để đảm bảo sức khỏe. Sang tuần
mới sẽ đồng loạt khai giảng các lớp câu lạc bộ.
Đúng là một mũi tên chết 3 con chim mà! Vị Phu Nhân kia quả là khôn ngoan. Biết
sao không? Ầy, tôi có thể phân tích.
Thứ nhất. Hình phạt nhặt lá kia là phạt Yul và Ju. Mà Yul là ai? Là con cưng
của vị Phu nhân kia. Nghe đâu Phu Nhân và hiệu trưởng thường có mâu thuẫn là
cũng bởi Yul. Mà bây giờ hiệu trưởng đã ra nước ngoài, thì toàn quyền là do Phu
Nhân.
Lần này, thay vì quyết định nhặt lá một tháng bằng tổng vệ sinh toàn trường 1
tuần nghe thoáng qua thì tưởng hình phạt nặng hơn, nhưng tôi cũng thừa đoán ra.
Ai biết đâu Yul có chịu hình phạt ấy không? Biết đâu Phu Nhân thuê người làm
thay Yul thì sao?
Thứ hai. Cho học sinh ở nhà tự học có vẻ vô lí. Nhưng sau cái câu vô lí ấy, lại
là thông báo " Khai giảng tưng bừng các câu lạc bộ của trường." Rõ là
tập 1 mới làm người khác hụt hẫng, tập 2 cũng là tập cuối đỡ người bằng tấm nệm
êm ru!
Thứ ba. Cũng là một cách để chứng minh cho các lãnh đạo trong trường rằng: Tuy
tôi không thường xuyên đến trường, nhưng quyền của tôi vẫn là lớn nhất!
Quả là nội tâm thâm hậu!
Tôi ngồi gật gù với những dòng suy luận của bản thân, sau rồi cũng thở hắt.
Không biết trong chuyện này Ju có chịu thiệt thòi gì không?

Báo cáo nội dung xấu

Chi phí đọc tác phẩm trên Gác rất rẻ, 100 độc giả đọc mới đủ phí cho nhóm dịch, nên mong các bạn đừng copy.

Hệ thống sẽ tự động khóa các tài khoản có dấu hiệu cào nội dung.