Tầm tần ký - Hồi 282 - 283

Hồi 282

Dùng hình bức cung

Xương Văn quân từ phía sau đuổi lên, cùng Hạng Thiếu Long
cưỡi ngựa đi chầm chậm, các thiết vệ và tùy tùng của Xương Văn quân đều để ý
xung quanh để đề phòng thích khách, dáng vẻ rất căng thẳng.

Hạng Thiếu Long nhẹ nhàng hỏi, „Huynh không cần hầu hạ bị
quân sao?"

Xương Văn quân lắc đầu hỏi, „Thiếu Long định đối phó với
gian đảng như thế nào, có thể tiết lộ để ta phối hợp hành động không?

Hạng Thiếu Long điềm nhiên nói, „Phải chăng bị quân bảo
huynh đuổi theo để hỏi tại hạ hay không?"

Xương Văn quân lộ vẻ ngạc nhiên, không thể trả lời.

Hạng Thiếu Long mỉm cười, „Không cần phải nói, ta cũng biết
huynh khó xử."

Xương Văn quân chợt sầm mặt hổ thẹn mà đáp rằng, „Thiếu Long
có thể giúp ta không?"

Hạng Thiếu Long nói, „Vậy thì hãy nói với bị quân, ta đã nắm
được một ít manh mối, có thể quét trọn một mẻ Quản Trung Tà và thích khách của
sáu nước, nhưng chuyện này phải tuyệt đối giữ bí mật, cho nên càng ít người
biết càng tốt.

Xương Văn quân vội vàng nói, „Thiếu Long cần binh phù để làm
gì?"

Hạng Thiếu Long nhủ thầm tấm binh phù dĩ nhiên là dùng để
bảo vệ cho mạng ta, nhưng miệng thì lại đáp rằng, „Bởi vì ta cần phải điều động
ba vạn quân đô ky để truy quét kẻ địch đột nhập vào biên giới nước ta."

Rồi hỏi ngược lại, „Thân phận của úy Liêu lúc này là
gì?"

xương Văn quân lộ vẻ khó xử, cúi đầu, „Tại hạ không
biết?"

Hạng Thiếu Long trong lòng thầm than, Xương Văn quân rốt
cuộc không có nghĩa khí bằng anh trai của mình. Cùng hưởng phú quý thì dễ, cùng
gánh hoạn nạn thì là chuyện khác.

Nghĩ tới đây, nào có hứng thú nói chuyện với y nữa? Chỉ nói
một câu, „Xin hãy quay về!"

Rồi cùng với các thiết vệ phóng nhanh lên phía trước.

Về đến quan thuộc, lập tức gọi Ðằng Dực, Kinh Tuấn và Ô Quả
đến, nói chuyện về tấm binh phù xong thì bảo rằng, „Giờ đây chúng ta có thể nói
đã đứng ở chỗ không thể thất bại, trừ phi Doanh Chính tự tay cầm đại quân đến
giết ta, nếu không những kẻ khác không dám động thủ."

Ðằng Dực nhíu mày, „Nhưng Doanh Chính có thể hạ lệnh, đoạt
lại binh quyền của tam đệ."

Hạng Thiếu Long mỉm cười, „Ðây chính là chỗ tuyệt vời nhất!
Vì muốn đệ đối phó với Quản Trung Tà, cho nên trước khi làm lễ đội mũ, Doanh
Chính sẽ không dám đoạt lại binh phù. Ðến khi y muốn đối phó với đệ, thì đột
nhiên phát hiện rằng đệ không hề ở Ung Ðô, lúc đó chúng ta ít nhất cũng có một
hai ngày để toàn lực đối phó với Lã Bất Vi."

ô Quả gật đầu, „Nói như thế, tiểu nhân phải bỏ chạy trước
khi làm lễ xong."

Kinh Tuấn nói, „Vậy chúng ta có thật sự tiêu diệt Quản Trung
Tà không?"

"Ðó là món quà cuối cùng mà chúng ta gởi cho Doanh
Chính!" Hạng Thiếu Long thở dài nói.

Ðằng Dực đồng ý, „Chúng ta cũng đành phải làm. Nếu để cho Lã
Bất Vi thành công, chúng ta cũng sống không yên."

Hạng Thiếu Long nói, „Chỉ cần chúng ta quét sạch một mẻ
những tên thích khách đang ẩn nấp trong chốn rừng núi, Đồ Tiên sẽ không cho Lã
Bất Vi biết việc này, còn chúng ta thì dùng hình để bức cung, nắm được hành
tung của Quản Trung Tà."

ô Quả thắc mắc, „Tiểu nhân quả thật không hiểu, tốp thích
khách ấy tại sao không thừa cơ đến Ung Đô trước mà lại ở Hàm Dương?"

Hạng Thiếu Long nói, „Ðạo lý rất đơn giản, bởi vì Lã tặc sợ
Lao ái phát hiện, thứ đến là không hiểu ta có đến Ung Đô hay không. Nếu ta ở
đây, mặc dù giết được Doanh Chính, nhưng ta có thể dựa vào thực lực và uy tín
của mình để xoay chuyển tình thế. Lã Bất Vi cũng muốn xem thử có cơ hội giết
chết Doanh Chính trên đường đến Ung Đô hay không, cho nên bốn tốp người đó phải
ở gần đây để đợi lệnh."

Ngừng một lát rồi tiếp tục nói, „Tên lão tặc này đành phải
nhờ Đồ Tiên để liên hệ với nhóm thích khách, nếu dùng bọn người Hứa Thương, thì
tin tức này sẽ sớm lộ ra."

Kinh Tuấn nói, „Còn ba ngày nữa Doanh Chính đến Ung Ðô, tam
ca chuẩn bị lúc nào hành động?"

Hạng Thiếu Long nở nụ cười tự tin, bình thản nói, „Trong đêm
nay!"

Dưới ánh trăng sáng, Hạng Thiếu Long lúc này đã hóa trang
thành Ô Quả cũng với Kỷ Yên Nhiên đang nấp trên một ngọn đồi ở phía thành nam
ngoài thành Hàm Dương, lặng lẽ chờ đợi.

Bọn họ đều mặc áo dạ hành, mang theo cung nỏ có thể gấp nhỏ
lại, lưng có mặc áo giáp, được thiết kế như áo tránh đạn của thế kỷ hai mươi
mốt.

Hạng Thiếu Long nằm thoải mái trên sườn cỏ, đưa tay vỗ lên
đùi nàng Kỷ tài nữ đang ngồi bên cạnh, nhẹ giọng hỏi, „Hy vọng Ô Quả không xảy
ra chuyện thì tốt!"

Ðêm nay Ô Quả lần đầu tiên đội lốt của Hạng Thiếu Long để
xuất hiện cùng Ðằng Dực đi gặp Hứa Thương, nghiên cứu nên phối hợp thế nào giữa
đô ky quân và đô vệ quân sau khi Doanh Chính rời khỏi Hàm Dương.

Tác dụng của chiêu này, đương nhiên là khiến cho Hứa Thương
không nghi ngờ.

Nếu phát hiện được Hạng Thiếu Long đã ra thành, thì y sẽ đề
phòng.

Lúc này Kinh Tuấn đến phía trước hai người, hạ giọng nói,
„Kẻ địch có khoảng mười hai đến mười lăm tên, đang cắm trại trong rừng rậm, chỉ
có hai tên canh gác. Ðệ đã bố trí thiên la địa võng, đảm bảo không ai có thể
chạy thoát."

Kinh Tuấn là một thợ săn xuất sắc đã chế ra mấy chục tấm
lưới, có thể giăng dưới đất hay tung từ trên ngọn cây xuống.

Những thích khách đến nước Tần lần này đều là những tử sĩ
được sáu nước chọn ra kĩ càng, nếu như không có thủ đoạn đặc biệt, muốn giết
bọn chúng thì dễ, muốn bắt sống thì lại khó hơn lên trời.

Hạng Thiếu Long đứng dậy nói, „Ra tay đi!"

Kinh Tuấn lại quay về chỗ cũ.

Hạng Thiếu Long cùng Kỷ Yên Nhiên lên trên đỉnh đồi, giám
sát hành động vây bắt ở phía dưới.

Nếu không phải có tin tức chính xác của Đồ Tiên, lại phái
thêm một ngàn quân đi điều tra, cũng đừng mong có thể bao vây mục tiêu trùng
trùng như thế này.

Ðột nhiên có tiếng vó ngựa cách một dặm vang lên rầm rập, từ
xa đến gần, chạy thẳng đến khu rừng rậm.

Bọn Hạng Thiếu Long không hề ngạc nhiên, bởi vì đây là sự
sắp xếp của bọn họ, để buộc kẻ địch chạy trốn theo hướng ngược lại, chiu đầu
vào lưới.

Quả nhiên kẻ địch lập tức phản ứng, chỉ nhìn thấy vị trí
chim rừng bay lên, thì cũng đã biết bọn chúng chạy về hướng đông nam.

Có tiếng la hét vang lên trong rừng, trong chốc lát thì lại
im bặt.

Hạng Thiếu Long và Kỷ Yên Nhiên nhìn nhau mỉm cười, biết
rằng kế hoạch của mình đã thành công, điều còn lại chỉ là xem thủ đoạn bức cung
của Tiêu Nguyệt Ðàm.

Kẻ bị bắt sống có mười ba người, tướng mạo đều kỳ dị, đều là
hạng cao lớn. Nếu như giao phong chính diện, chắc chắn bên mình sẽ khó thoát
chết.

Những kẻ ấy đều đã bàn trước, không ai lên tiếng, tỏ ra thà
chết chứ không chịu khai.

Sau khi bí mật áp giải bọn chúng về đến Ô phủ, Tiêu Nguyệt
Ðàm căn dặn nhốt riêng bọn chúng ra. Sau khi quan sát, thì hạ lệnh dùng một tên
thích khách để làm mục tiêu bức cung, nói với mọi người rằng, „Tên này tướng
mạo anh tuấn, trông cũng oai vệ, có lẽ cũng được bọn nữ nhân ưa thích. Ðược như
thế, chắc chắn cũng là mạo hiểm đến đây, cũng chỉ là muốn sau khi xong việc thì
được phong thưởng tiền tài và sắc đẹp, đương nhiên sẽ biết quý trọng thân thể
và tính mạng của mình."

Kỷ Yên Nhiên khen rằng, „Tiên sinh quả nhiên là chuyên gia
dùng hình. Chả trách nào đã trở thành trợ thủ đắc lực của Đồ tổng quản."

Tiêu Nguyệt Ðàm mỉm cười, „Tại hạ cũng chỉ vì thích động não
hơn kẻ khác mà thôi!"

Rồi hạ giọng nói, „Yên Nhiên có thể tránh ra một chốc
không?"

Kỷ Yên Nhiên hiểu ra chắc chắn có chuyện mà nữ nhi không thể
thấy được, tuy không muốn, nhưng cũng chỉ đành ngoan ngoãn bỏ ra ngoài.

ở trong phòng chỉ còn lại Hạng Thiếu Long, Kinh Tuấn và Tiêu
Nguyệt Ðàm, hai chiến sĩ Ô gia bắt ra tên thích khách đã chọn.

Người này cao lớn tuấn tú, lúc này mặt mũi xám ngoét, cúi
đầu rầu rĩ, khắp người đầy bụi đất, áo quần thì bị rách nát nhiều chỗ, hai tay
bị trói quặt ra sau lưng, chân thì mang xích sắt.

ánh mắt của ba người nhìn vào khuôn mặt y, không bỏ qua bất
cứ thay đổi nào trên khuôn mặt ấy.

Tiêu Nguyệt Ðàm mỉm cười nói, „Vị bên cạnh ta chính là Hạng
Thiếu Long danh lừng thiên hạ, huynh đài đã có gan đến đây, chắc không thể
không biết y là người như thế nào?"

Người ấy ngẩng đầu nhìn Hạng Thiếu Long, lúc mới đầu thì hơi
ngạc nhiên rồi hơi gật đầu.

Hạng Thiếu Long và Kinh Tuấn trong lòng đều khâm phục chọn
tù binh của Tiêu Nguyệt Ðàm. Bởi vì những người khác đều không có phản ứng gì,
người này chịu gật đầu, thì có thể có cơ hội để điều tra.

Tiêu Nguyệt Ðàm nhẹ giọng nói, „Huynh đài tên gọi là gì,
người xứ nào?"

Người ấy lộ vẻ đau khổ vì giằng xé trong lòng, cuối cùng
cũng lắc đầu, tỏ ý sẽ không nói.

Tiêu Nguyệt Ðàm cười ha ha nói, „Ðể bổn nhân cho ngươi xem
một vật này trước, rồi ngươi hãy quyết định có hợp tác với chúng ta hay không?
Cởi quần áo của y xuống."

Hai chiến sĩ Ô gia cùng ra tay, trong chốc lát người ấy đã
trần truồng như nhộng, còn mặt thì lộ vẻ kinh hoàng.

Lúc này cả hai người Hạng, Kinh đều không biết thủ đoạn tiếp
theo của Tiêu Nguyệt Ðàm là gì.

Tiêu Nguyệt Ðàm lại hạ lệnh nữa, ngoài cửa có tiếng bánh xe
chuyển động, lại có tiếng kêu chịu chít kỳ lạ, khiến hai người Kinh Hạng đều
rợn da gà.

Chỉ thấy hai thiết vệ đẩy một chiếc lồng sắt lớn vào, trong
đó có chứa hàng trăm con chuột, đang bò lúc nhúc.

Kinh Tuấn kêu lên, „Hay lắm!"

Hạng Thiếu Long thì đổ mồ hôi, suýt nữa bỏ chạy ra ngoài.

Người ấy tái mặt, hai chân mềm nhũn, té xuống đất, toàn thân
run bần bật, rõ ràng là đang nghĩ tới số phận của mình.

Tiêu Nguyệt Ðàm nghiêm mặt nói, „Không cần bổn nhân nói ra,
huynh đài chắc cũng biết chiếc lồng chuột này dùng để làm gì? Nghe nói loài
chuột này rất giỏi đào lỗ, hà hà!“

Người ấy rên lên một tiếng, suýt tý nữa thì ngất đi.

Tiêu Nguyệt Ðàm ghé vào tai Hạng Thiếu Long nói, „Ðến lúc
Thiếu Long làm người tốt."

Hạng Thiếu Long hiểu ý, cố nén sự ghê tởm đối với bầy chuột,
đứng dậy, đỡ người ấy mà nói rằng, „Huynh đài chắc cũng biết Hạng Thiếu Long
này là người như thế nào, Hạng mỗ dám lấy đầu trên cổ để bảo đảm rằng, chỉ cần
huynh đài chịu hợp tác, tại hạ sẽ đảm bảo để cho huynh đài rời khỏi đây, lại
còn tặng bạc, đảm bảo không báo chuyện này cho triều đình, để tránh liên lụy
cho quý quốc."

Người ấy cúi đầu, run giọng nói, „Có thật không?"

Hạng Thiếu Long không hề khách khí mà rằng, „Huynh đài có
nghe ai từng nói tại hạ không giữ lời chưa? Nhưng đương nhiên là phải chứng
thực lời huynh đài không phải dối, thì mới có thể thả huynh đài quay về."

Người ấy rầu rĩ gật đầu, „Ta nói."

Sau khi được tin tức quý báu, Ô Quả, Ðằng Dực và các thiết
vệ đều vui mừng quay về, rõ ràng là đã lừa gạt được Hứa Thương.

ô Ngôn khen rằng, „Quả đại ca thật tuyệt, mỗi lần có điều
không hiểu, đều ho sù sụ lên, lúc thì ôm đầu, lúc thì nhăn mặt, quả thực giả
rất giống."

Ðằng Dực nói, „Ngay cả ta cũng coi y như tam đệ, chỉ là nhãn
thần hơi kém một chút, may mà người khác cũng tưởng rằng y vừa mới bệnh khỏi,
cho nên không nhìn ra sơ hở."

Rồi quay sang Hạng Thiếu Long nói, „Kết quả thẩm vấn thế
nào?"

Hạng Thiếu Long vui mừng ra dấu đã thành công.

ô Quả và các thiết vệ đều vui mừng.

Kinh Tuấn nói, „May mà có Tiêu tiên sinh ra tay, khiến cho
tên tiểu tử này phải ngoan ngoãn, cả những điều không cần nói cũng nói ra, té
ra tốp tử sĩ này chẳng phải là đoàn thích khách của sáu nước gì cả, đó chỉ là
thủ đoạn của Ðiền Ðan, bọn chúng toàn là những người của nước Tề phái đến.
Nhưng ai cũng giả thành thân phận của năm nước khác. Kẻ đứng đầu là Biên Ðông
Sơn, là đệ tử chân truyền của Tào Thu Ðạo, chính y đã huấn luyện ra Lan Cung
Viên. Người này giờ đây đã đến Ung Ðô."

Tiêu Nguyệt Ðàm bổ sung thêm, „Kẻ này là đại hành gia trong
nghề ám sát, chúng ta tuyệt không nên lơi lỏng."

Ðằng Dực ngạc nhiên nói, „Sư môn của Quản Trung Tà không
phải là có thù oán với Tắc Hạ kiếm thánh hay sao, tại sao lại có thể hợp tác
với đồ đệ của Tào Thu Ðạo?"

Hạng Thiếu Long nói, „Chuyện này đương nhiên có Hàn Kiệt,
thủ hạ của Lao ái làm cầu nối, kẻ này đã bị Lã Bất Vi mua chuộc, trở thành gian
tế của Lã tặc bên cạnh Lao ái."

Kỷ Yên Nhiên nói, „Phu quân định đối phó với Quản Trung Tà
thế nào?"

"Trong tình huống trước mắt, không phải người chết thì
ta vong, cho nên ta phải giết chết Quản Trung Tà trước."

Tiêu Nguyệt Ðàm nói, „Thiếu Long định lúc nào thì ra
tay?"

Hạng Thiếu Long nghiêm mặt nói, „Có cách nào tìm ra hai
chiếc thuyền đánh cá bình thường hay không? Nhưng không để cho kẻ khác
biết."

Ðào Phương nói, „Chuyện đó cứ giao cho ta, Thiếu Long lúc
nào cần thuyền?"

Hạng Thiếu Long nói, „Ngày mai, càng sớm càng tốt, chúng ta
phải lấy đầu của y để tặng cho Doanh Chính trước khi ra đi."

Hồi 283

Ra tay bất ngờ

sáng sớm hôm sau, Hạng Thiếu Long giả thành Ô Quả cùng Kinh
Tuấn dắt theo năm mươi chiến sĩ của Ô gia, ngược dòng lên Ung Ðô. Ðằng Dực thì
phụ trách chỉ huy đô ky quân và càn quét ba tốp thích khách còn lại, đồng thời
giũ vững Hàm Dương.

Ngày hôm nay mây đen mù mịt, trời như sắp đổ mưa. Hai người
Hạng Thiếu Long và Kinh Tuấn ngồi ở đầu thuyền bàn bạc chi tiết của cuộc hành
động.

Hạng Thiếu Long nói, „Chúng ta chỉ có một ngày một đêm, nếu
không thể giết chết Quản Trung Tà trong thời gian này, thì sẽ không có cơ hội
thứ hai."

Kinh Tuấn nói đầy tự tin, „Sau khi vào Ung Ðô, chúng ta sẽ
lập tức theo dõi nơi Quản Trung Tà giấu mình, đợi đến đêm mới ra tay giết chết
y."

Hạng Thiếu Long nhíu mày nói, „Nhưng ta vẫn còn chưa quyết
định, rốt cuộc có nên mượn sức An Cốc Hề hay không? Như thế có lẽ sẽ kinh động
đến Lao ái."

Kinh Tuấn nói, „Hay là chúng ta tìm tứ ca vậy."

Hạng Thiếu Long lắc đầu, „Ta không muốn xong chuyện này thì
để Doanh Chính biết được, sẽ ảnh hưởng đến tiền đồ của tứ đệ."

Kinh Tuấn hớn hở nói, „Vậy chúng ta cứ tiến hành một mình,
chỉ cần đột kích theo như kế hoạch, thành công thì lập tức rút lui, lúc đó Quản
Trung Tà đã chết, Lao ái vẫn chưa biết chuyện gì."

Hạng Thiếu Long lắc đầu nói, „Nhưng Hàn Kiệt sẽ nhanh chóng
biết được, mà vì đây là nơi của Hàn Kiệt, nếu muốn cùng lúc giết y, rủi ro sẽ
càng lớn hơn, cho nên ta vẫn do dự khó quyết định."

Kinh Tuấn nói, „Thì cứ để cho y biết vậy. Chả lẽ y dám báo
với Lao ái sao? Vả lại cho dù y lập tức sai người báo cho Lã Bất Vi cũng là
chuyện của hai ngày sau, huống chi y cũng chưa chắc qua được cửa ải của nhị
ca."

Theo như kế hoạch, sau khi tiểu Bàn dắt văn võ bá quan đến
Ung Ðô, đô ky quân của Ðằng Dực sẽ kiểm tra hai con đường thủy và bộ giữa Hàm
Dương với Ung Ðô, đặt ra các trạm gác, kiểm tra chặt chẽ.

Hạng Thiếu Long đồng ý nói, „Chỉ đành làm thế!"

Hoàng hôn ngày hôm ấy, Hạng Thiếu Long chỉ còn cách Ung Đô
hai dặm nữa, thì bỏ thuyền lên bờ, đi theo đường bộ đến Ung Ðô. Nhờ vào các văn
kiện, bọn họ giả thành người ở bên ngoài đến, lần lượt tiến vào thành.

Sau khi đã liên lạc với các chiến sĩ của Ô gia mà Ðào Phương
đã phái đến trong vòng hai năm nay, bọn họ giấu mình trong một căn nhà dân
thường ở phía nam của thành Ung Ðô, chuẩn bị cho mọi thứ.

Ung Đô là một đô thành lớn ở Quan Trung của người Tần, nằm ở
nơi giao nhau của Vị Hà và Chi Hà, là điểm liên tiếp văn hóa Quan Trung, văn
hóa Ba Thục và văn hóa Thụy Hương. Từ các đường giao thông thủy và bộ, có thể
đi đến Long Nam, Hán Trung, Ba Thục. Một trăm năm mươi năm trước Tần Ðức Công
chọn Ung Đô làm kinh đô, là muốn lấy đây làm cứ điểm trấn thủ Quan Trung.

ở Ung Đô có nhiều cung điện hùng vĩ, trong đó lớn nhất là
cung Ðại Trịnh và cung Kỳ Niên. Cung Ðại Trịnh là nơi ở của Chu Cơ, cung Kỳ
Niên là hành cung mà tiểu Bàn sẽ ở tạm trong lần đến đây.

Ðến Ung Ðô, Hạng Thiếu Long mới thực sự cảm nhận uy phong
của Lao ái. Quân phục của lính đóng ở đây đều được viền bằng màu vàng, lộ ra vẻ
hào hoa, khác hẳn với bề ngoài đơn giản của quân Tần, mà ai nấy thì cũng tỏ vẻ
ngang ngược.

Rất rõ ràng, quân của An Cốc Hề vẫn chưa giành được quyền
khống chế trong toàn thành, chỉ nắm được cửa thành phía nam gần sông Vị Thủy,
và con đường giao thông đến cung Kỳ Niên.

vì có Chu Cơ sau lưng, trước khi chính thức đối chọi với
nhau, cả tiểu Bàn cũng chẳng làm gì được Lao ái. Ðương nhiên, chỉ cần đội quân
vô địch của Vương Tiễn vào trong thành, tình thế sẽ lập tức thay đổi, ba vạn tử
sĩ của Lão ái dù có uy phong thế nào, đến lúc ấy cũng đành chịu chết mà thôi.

Ðiều đáng sợ duy nhất là nhóm ám sát do Quản Trung Tà bí mật
cầm đầu.

Còn Hạng Thiếu Long lần này đến đây chính là muốn giải tán
nhóm ám sát đó. Lại còn phải tiến hành mà không để cho Lao ái biết được, nếu
không sẽ không ai còn mạng rời khỏi đây.

Ðến giờ dậu thì có tin báo về, Quản Trung Tà giả thành người
dân bình thường vừa ra khỏi nơi ẩn nấp, lúc này trời đang mưa lất phất. Quản
Trung Tà cũng giống như Hạng Thiếu Long, dầu y giả trang thành thế nào cũng sẽ
có người nhận ra.

Hạng Thiếu Long lập tức hạ lệnh hành động.

Hai người Hạng Kinh và năm mươi chiến sĩ đến một ngõ nhỏ gần
với mục tiêu rồi mới cởi áo bào bên ngoài ra, để lộ bộ dạ hành.

Năm mươi người lập tức chia thành năm nhóm, mỗi nhóm năm
người, leo vào phía trong.

Vì hành động của họ nhanh chóng mà bí mật, người trong nhà
không hề phát giác, trong chốc lát thấy có người vào sảnh, đó là những đại hán
lạ mặt.

Ðợi cho tất cả mọi người đã vào vị trí, Hạng Thiếu Long và
Kinh Tuấn cùng với hai nhóm chiến sĩ lẻn vào trong bụi hoa bên cạnh của tòa nhà
chính.

Phía trong có hắt ra ánh sáng và vọng ra tiếng người.

Một chiến sĩ lẻn tới bên cửa sổ nghe lén xong quay về báo
cáo, „Trong sảnh có năm người, chỉ có hai người mang binh khí, tập trung ở cửa
sổ phía đông."

Hạng Thiếu Long trầm giọng nói, „Có nữ nhân không?"

Một chiến sĩ vừa mới quay về trả lời rằng, „Phía trong nội
đường có hai ả nô tỳ."

Hạng Thiếu Long cảm thấy khó xử, gã vốn là quyết định sẽ
giết chết toàn bộ những người trong nhà, trong tình huống người không chết thì
ta vòng này, không có ý nghĩ nhân từ.

Nhưng gã làm sao hạ lệnh giết chết những nữ nhân không thể
chống trả được.

Thở dài nói, „Nam thì giết chết không tha, nữ thì bắt sống
xử lý sau, bảo bọn họ chờ ám hiệu của ta."

Bốn chiến sĩ nhận lệnh quay ra.

Ðợi một lát, Hạng Thiếu Long hạ lệnh tấn công, Kinh Tuấn
liên tục phát ra ba tiếng kim kêu như đã hẹn.

Hạng Kinh và các chiến sĩ từ trong bụi hoa và những nơi khác
mau chóng phóng ra, chặn lại ở các cửa ra vào.

Tiếng chim lại vang lên.

Có tiếng phá cửa.

ở nơi đại đường, Kinh Tuấn phá cửa sổ phóng vào trước, trước
khi hạ xuống đất thì đã bắn ra mũi tên thứ nhất, mở màn cuộc chém giết.

Một hán tử dựa vào cửa sở trúng tên ngay cổ họng, ngã nhào
xuống đất. Những người khác thì hoảng hốt phóng người lên, mỗi người trúng ít
nhất ba mũi tên, chết ngay tại chỗ, nhưng không biết có Biên Ðông Sơn trong số
ấy không.

Phía hậu viện cũng có tiếng kêu thảm vang lên không ngớt,
nhưng trong chốc lát trở nên tĩnh mịch.

Một lát sau, mười chiến sĩ áp giải một nữa tử đang ôm đứa
trẻ và bốn ả nô tỳ mặt mũi tái mét đến trước Hạng Thiếu Long và Kinh Tuấn.

Hạng Thiếu Long và Kinh Tuấn nhìn nhau, đó chính là tam tiểu
thư Lã Nương Dung của nhà họ Lã.

Lã Nương Dung mặt không còn chút máu, nhưng ánh mắt vẫn kiên
định, lóe lên tai thù hận sâu sắc, đứa trẻ trong lòng thì vẫn đang đùa nghịch
gấu áo nàng, không hề biết rằng đại họa đang giáng xuống đầu.

Nàng nghiến răng nói, „Hãy giết chúng ta đi, phụ thân nhất
định sẽ báo thù cho chúng ta."

Hạng Thiếu Long hoàn toàn không nghĩ ra được rằng Lã Nương
Dung sẽ xuất hiện ở đây, nhất thời không biết làm thế nào. Nói cho cùng, gã đối
với Lã Nương Dung cũng có ý hối hận. Gã càng không muốn đổ mọi thù hận của Lã
Bất Vi lên một nữ nhi như thế này.

Kinh Tuấn cười lạnh lùng, „Báo thù! Hừ, cha của nàng giờ đây
thân mình khó giữ, làm sao báo thù cho nàng, muốn trách thì hãy trách nàng là
con gái của y."

Lã Nương Dung tức giận kêu lên, „Im miệng! Ngươi có tư cách
gì nói chuyện với ta."

Hạng Thiếu Long đưa tay cản lại, dịu giọng nói, „Tam tiểu
thư vì sao lại ở đây?"

Lã Nương Dung cười lạnh lùng, „Bổn tiểu thư thích làm gì thì
cứ làm, nào đến lượt các ngươi quản."

Các chiến sĩ Ô gia chỉ chờ Hạng Thiếu Long hạ lệnh thì sẽ
lập tức dùng loạn đao chém chết nàng. Bốn ả nữ tỳ hoảng sợ đến nỗi té nhào
xuống đất, một ả thì sợ đến nỗi ngất xỉu, đứa trẻ bắt đầu khóc.

Hạng Thiếu Long ngăn mọi người xong thì thở dài nói, „Những
chuyện khác không cần phải nói nữa, nhưng tiểu thư chẳng lẽ không nghĩ cho con
trẻ hay sao?"

Lã Nương Dung cúi đầu dỗ đứa con yêu, nước mắt tuôn ra rầu
rĩ nói, „Nếu Trung Tà đã chết, mẹ con chúng ta sống còn ý nghĩa gì nữa?"

Lúc này có người vào báo, „Mục tiêu đã quay về."

Lã Nương Dung ngẩng đầu lên nhìn về phía Hạng Thiếu Long,
lần đầu tiên trong mắt nàng lộ ra vẻ cầu khẩn.

Hạng Thiếu Long cũng đau khổ không kém nàng. Gã đã từng hứa
với tiểu Bàn, trước ngày đội mũ sẽ dâng lên đầu của Quản Trung Tà, nhưng giờ
đây đối mặt với mẹ con Lã Nương Dung, gã làm sao có thể nhẫn tâm.

Lúc này không còn đủ thời gian suy nghĩ nữa, hạ giọng nói,
„Mời Lã tiểu thư ngồi yêu một chỗ!" rồi nói tiếp, „Tam tiểu thư đừng kêu
la, nếu không Quản huynh chắc chắn sẽ chết, nàng hãy tin tưởng Hạng Thiếu Long
này."

Lã Nương Dung nghe thế thì ngạc nhiên, Kinh Tuấn cũng lộ vẻ
không đồng ý, nhưng rốt cuộc không nói ra lời.

Trong màn mưa lất phất, Quản Trung Tà cứ thản nhiên bước vào
trong nhà, đến khi phát giác không ổn. Hạng Thiếu Long và Kinh Tuấn đã xông ra
từ hai bên trái phải, chế phục được y.

Mọi người biết y lợi hai, sau khi tước binh khí thì cột hai
tay y lại, nhưng Hạng Thiếu Long ngăn lại, nói, „Quản huynh cớ gì quay về mà
không thông báo với tiểu đệ một tiếng?"

Quản Trung Tà nghe tiếng thì nhận ra Hạng Thiếu Long, trầm
giọng nói, „Nương Dung ở đâu?"

Hạng Thiếu Long thở dài nói, „Ðại tẩu và lệnh lang vẫn còn
an toàn, vào rồi hãy nói."

Lã Nương Dung thấy Quản Trung Tà bị bắt, lập tức ngã quy,
khóc không thành tiếng.

Quản Trung Tà chua chát nhìn hai mẹ con nàng, rồi ngồi xuống
ở chỗ mà Hạng Thiếu Long vừa chỉ, tiu nghỉu nói, „Quản Trung Tà này tuy không
phục, nhưng cũng đành phải thừa nhận đấu không lại Hạng Thiếu Long ngươi."

Rồi lại cúi đầu nói, „Có thể tha cho mẹ con nàng không? Ta
chỉ yêu cầu như thế."

Hạng Thiếu Long trong lòng cảm động, lần đầu tiên cảm thấy y
chân thành với mẹ con Lã Nương Dung, cho nên mới cúi mình mà cầu xin như thế.

Hạng Thiếu Long trầm ngâm một lúc, Kinh Tuấn nói, „Tam ca,
đệ muốn nói mấy câu với tam ca."

Hạng Thiếu Long lắc đầu nói, „Chốc nữa hãy nói, ta hiểu ý
đệ."

Rồi quay sang nhìn Quản Trung Tà nói, „Quản huynh chắc đã
biết ngày tàn của quý nhạc phụ đã tới, Lao ái cũng chẳng làm nên trò trống gì,
Quản huynh có tính toán thế nào?"

Quản Trung Tà giật mình, ngẩng đầu nhìn Hạng Thiếu Long,
trong mắt lộ vẻ không thể nào tin được.

Kinh Tuấn vội vàng nói, „Nhưng chúng ta làm thế nào trả lời
với bị quân?"

Hạng Thiếu Long bình tĩnh trở lại, nói, „Ta đã có cách, ý
Quản huynh thế nào?"

Quản Trung Tà hít một hơi, nói, „Hạng huynh không sợ ta
thông báo với trọng phụ hoặc Lao ái sao?"

Hạng Thiếu Long nói, „Cho nên ta mới cần lời hứa của Quản
huynh, sau này sẽ đưa đại tẩu và Quản huynh rời khỏi Ung Ðô, chuẩn bị thuyền để
các ngươi đến nước Sở. Lúc đó dù cho Quản huynh có muốn thông báo cho người
khác, thời gian cũng không kịp. Không có sự phối hợp của kẻ khác, Quản huynh
một tay vỗ lên cũng khó kêu."

Quản Trung Tà nhìn Lã Nương Dung và con trai của mình, trong
mắt lộ ra vẻ dịu dàng, lát sau mới nhìn về phía Hạng Thiếu Long, đưa tay ra.

Hạng Thiếu Long nắm tay y thật chắc, chân thành nói, „Chúc
Quản huynh thuận buồm xuôi gió."

Quản Trung Tà hai mắt đỏ ửng, nói, „Dù cho trước nay chúng
ta luôn đối chọi với nhau, nhưng Hạng huynh là người cả đời Quản Trung Tà này
khâm phục nhất, xin đa tạ!"

Ðêm ấy ngôi nhà của Quản Trung Tà đang ở bốc cháy lớn, sau
khi dập tắt lửa thì phát hiện ba mươi xác chết nam giới, người của Lao ái thì
chẳng hiểu tại sao. Chỉ có Hàn Kiệt thì biết rõ chuyện gì, hoảng sợ đến nỗi bỏ
trốn ngay trong đêm, từ đó không biết tông tích ở đâu.

Sáng hôm sau, Kinh Tuấn và Hạng Thiếu Long mới gặp An Cốc
Hề.

Báo cáo nội dung xấu

Chi phí đọc tác phẩm trên Gác rất rẻ, 100 độc giả đọc mới đủ phí cho nhóm dịch, nên mong các bạn đừng copy.

Hệ thống sẽ tự động khóa các tài khoản có dấu hiệu cào nội dung.