Vô hạn khủng bố - Quyển 19 - Chương 11 - Phần 1
Chương 11: Trở về
- ...Nói tóm lại, không cần biết bọn ta từ đâu tới, không
cần biết bọn ta muốn đi đâu, ít nhất bọn ta không có bất kỳ ác ý nào với các
vị.
Trịnh Xá đang thông qua máy liên lạc trên tàu khu trục trao
đổi với tư lệnh hạm đội Thái Bình Dương số 7 của Mỹ. Trên thực tế, sau khi
Trung Châu đội tấn công, hạm đội Thái Bình Dương số 7 đã hoàn toàn dừng lại,
bọn họ thậm chí không dám tiếp tục truy kích Trung Châu đội. Sức chiến đấu của
Trung Châu đội cùng con rồng đen khổng lồ đó đã triệt để chấn nhiếp bọn họ. Đây
là một loại sức mạnh hoàn toàn không thuộc về thới giới này, vô cùng mạnh mẽ,
khiến họ thậm chí không giết được một kẻ địch nào đã tổn thất vài chiến hạm,
tình huống như vậy chưa từng xảy ra.
Trong khi hải quân Mỹ đang hoảng hốt lo sợ thì đột nhiên
Trung Châu đội lại gửi tới yêu cầu muốn trao đổi.
- Ngươi cho rằng cướp bóc chiến hạm, hơn nữa còn sử dụng vũ
khí siêu cấp tiến hành thị uy, những hoạt động như vậy đều là hành vi không có
ác ý sao?
Tư lệnh hạm đội yên lặng nhìn màn hình. Trên thực tế, đến
tận giờ phút này hắn mới thật sự thấy rõ bộ dạng những người trong Trung Châu
đội. Bọn họ chẳng có ba đầu sáu tay gì cả, nhìn qua cũng chỉ như người bình
thường, thật sự, bọn họ so với binh lính phổ thông cũng không bằng, trong đội
còn có cả phụ nữ, trẻ em, tổ hợp này dù nhìn kiểu gì cũng không giống quân đội.
Trịnh Xá trầm mặc một chút rồi đáp:
- Xin hãy tin là bọn ta cũng bị ép bất đắc dĩ, thực tế bọn
ta có dùng vũ khí đó oanh kích Trân Châu cảng không? Hoặc là có lạm sát bất kỳ
nhân viên vào của Trân Châu cảng lúc đó không? Bọn ta không có quan hệ nhiều
tới thế giới này, chỉ là muốn hoàn thành một số nhiệm vụ nên mới đến đây, sẽ
nhanh chóng rời đi, cũng không thể quay lại thế giới này nữa, như vậy chúng ta
có thể đạt thành hiệp định hòa bình không?
Viên tư lệnh im lặng một lúc lâu rồi mới nói:
- Ta chỉ là tư lệnh một hạm đội, không có tư cách bàn luận
vấn đề hòa bình với các ngươi. Bây giờ có thể giúp ngươi liên lạc với tổng
thống cùng bộ trưởng bộ quốc phòng... Cho dù thế nào đi nữa, việc các ngươi
giết rất nhiều binh sỹ của chúng ta, phá hủy chiến hạm của chúng ta, đó đều là
sự thực không thể chối cãi.
Trịnh Xá cũng chỉ có thể cười khổ không đáp. Hơn mười giây
sau, trên màn hình xuất hiện bảy tám quân nhân lớn tuổi cùng vài người mặc âu
phục, đứng đầu là một người đàn ông hơi mập khoảng hơn năm mươi tuổi, chính là
tổng thống Mỹ trong thế giới này.
- Đây là lần đầu tiên chúng ta nói chuyện... Nên gọi các vị
là gì đây? Kẻ cướp? Phần tử khủng bố của thế giới tương lại? Hay là những người
sắp trở thành phần tử khủng bố tại thế giới này của chúng tôi?
Tổng thống Mỹ khẽ cười, nhìn thẳng vào Trịnh Xá, hỏi.
Trịnh Xá lại cười khổ chống đỡ, hắn đại khái có thể tưởng
tượng ra Đông Hải đội đã bịa những chuyện gì với chính phủ Mỹ, có điều bọn họ
cũng chẳng còn cách nào khác. Chuyện của thế giới luân hồi tự nhiên là không
thể tùy tiện nói ra, muốn trong tình huống đó nhận được sự hỗ trợ của chính phủ
Mỹ, bịa đặt là biện pháp duy nhất, Trung Châu đội chỉ là do trình độ đã đạt đến
một cấp độ nhất định, nếu không cũng lại phải bịa đặt mới qua cửa được.
- Xin cứ gọi chúng tôi là Trung Châu đội, đây là tên gọi
thật sự, còn những cái khác thì không thể đáp lời...
Trịnh Xá nhún nhún vai đáp.
Tổng thống Mỹ có vẻ cũng rất mệt mỏi, ổng ta day day hai bên
thái dương, nói:
- Vị tiên sinh Trung châu đội này, có lẽ anh còn chưa biết
anh và đội ngũ của mình rút cuộc là đã gây ra cho thế giới chúng tôi bao nhiêu
chấn động rồi nhỉ? Các anh cướp một chiến hạm, ngoài ra còn dùng một loại vũ
khí siêu cấp làm biến mất một hòn đảo. Uy lực như vậy vũ khí hạt nhân cũng có
thể làm được, nhưng tuyệt đối không phải dưới hình thức như pháo laser đó, hơn
nữa cũng không thể nằm trong tay một vài người...
- Được rồi, vấn đề vũ khí tạm thời bỏ qua, các anh đến cùng
là có mục đích gì? Bắt cóc tàu chiến của chúng tôi, lại uy hiếp chúng tôi, bây
giờ còn ra tay tấn công hạm đội số 7... Không, hẳn phải là tiêu diệt một nửa
hạm đội số 7, hành vi như vậy đơn giản là chủ nghĩa khủng bố trần trụi, các anh
rút cuộc là có mục đích gì...
Trịnh Xá càng nghe càng nhức đầu, hắn không phải kẻ chuyên
làm chính trị, hơn nữa bây giờ cũng không phải lúc để tiếp tục đe dọa hay uy
hiếp nữa. Thể hiện sức mạnh của mình ra chỉ là để chấn nhiếp, nhưng nếu khiến
đối phương hiểu lầm thì lại thành phản tác dụng, khéo quá hóa vụng thì cũng như
không, vì thế hắn dứt khoát nói:
- Tôi đã nói rồi, chúng tôi không có mục tiêu gì, chỉ vỏn
vẹn muốn được an toàn mà thôi... Ừm, cứ tạm coi chúng tôi là phần tử khủng bố
của thế giới tương lai đi, điểm ấy cũng không thể cấu thành tội danh khủng bố
trong thế giới này đúng không? Nếu như dùng phương thức tị nạn chính trị gia
nhập nước Mỹ, trong điều luật tị nạn chính trị của các vị có thể tiếp nhận
người từ thế giới tương lai không?
- Hả? Cái gì?
Trên màn hình, không chỉ tổng thống Mỹ ngẩn người mà cả các
nhân viên cùng quân nhân xung quanh cũng đều sững sờ. Bọn họ hoàn toàn không
thể tưởng tượng nổi, đội ngũ khủng bố cùng hung cực ác tới từ tương lại, hơn
nữa còn có thực lực cường hãn này vậy mà lại yếu cầu tị nạn chính trị... Tị nạn
chính trị từ tương lai? Nước Mỹ chưa bao giờ có tiền lệ nào như thế.
- Đương nhiên, để bồi thường tổn thất cho nước Mỹ trong sự
kiện này, khoa học kỹ thuật trong tay chúng tôi có thể giao cho nước Mỹ một
phần, cùng với một số vũ khí mạnh hơn trình độ của thời đại này... Đổi lại chỉ
cần một hoàn cảnh an toàn, coi như một bộ phận của tị nạn chính trị... Yêu cầu
này không quá đáng chứ?
Trịnh Xá nhìn màn hình, nói.
- ...Rất xin lỗi, tôi còn phải thương lượng với nội các một
chút. Tôi nghĩ nếu hai bên đều đã biểu lộ thành ý, vậy có thể thường xuyên liên
lạc không? Hải quân chúng tôi sẽ không dùng vũ lực tấn công các anh nữa, cũng
xin các anh khắc chế hành động, tôi nghĩ như vậy sẽ có lợi cho cả đôi bên, phải
không?
Tổng thống Mỹ thoáng trầm tư một chút rồi vội vàng nói. Nhìn
bộ dạng ông ta thì thực chất trong lòng đã có quyết định rồi, chỉ là người làm
chính trị đương nhiên không thể đưa ra quyết định vội vàng như thế, cho nên ông
ta cũng phải thương lượng qua với các trợ lý của mình.
Lại qua hơn nửa giờ, phía tổng thống Mỹ cuối cùng cũng
chuyển tin tới. Không ngoài dự đoán của Trịnh Xá, phía Mỹ quả nhiên là vội vàng
đáp ứng yêu cầu tị nạn chính trị của Trung Châu đội, bọn họ thậm chí còn đề
nghị lập tức phái máy bay trực thăng, đưa mấy người Trịnh Xá tới Mỹ.
- Trực thăng? Trong thời tiết thế này? Xin miễn đi, chúng
tôi sẽ tìm một hòn đảo nhỏ đóng lại, chờ sau khi bão tan mới có thể đến Mỹ, có
điều vẫn hy vọng hạm đội Thái Bình Dương số 7 có thể bảo vệ dọc đường cho chúng
tôi... Thế này đi, chúng tôi sẽ dừng lại tại quần đảo Điếu Ngư Đài chờ hạm đội
số 7, ở đó chúng ta sẽ thảo luận tiếp có thể giao cho nước Mỹ những kỹ thuật và
vũ khí gì.
Kết quả này tuy không được hoàn hảo nhưng nước Mỹ cuối cùng
cũng yên tâm, ít nhất là không cần phải dùng tới các thủ đoạn công kích như vũ
khí hạt nhân, lại có thể giành được vũ khí và khoa học tương lại, cứ như vậy,
tổng thống Mỹ cùng nội các của ông ta không khỏi vui vẻ ăn mừng...
- Đúng là, mỗi lần đều phải nói bốc phét mới giải quyết được
việc. Lòng tham, tất cả đều là lòng tham làm hại người.
Trịnh Xá lầm bầm nói, đồng thời hắn cũng quay sang phía cô
gái Nhật Bản vẻ mặt lạnh lùng, thành viên Đông Hải đội, Aoi.
- Xin chào, tôi là đội trưởng Trung Châu đội, bọn họ đều là
thành viên Trung Châu đội. Đừng nghiêm mặt như vậy, chúng tôi không có loại
người như Đông Hải đội của cô, sẽ không làm chuyện gì xấu xa với cô, điểm ấy cô
cứ yên tâm.
Trịnh Xá mỉm cười nói.
Aoi cười lạnh, chỉ ra xa, nói:
- Không cần phải nói dễ nghe như vậy, nếu các người không
ngược đãi tù bình vậy thì bọn họ đang làm sao?
Phía Aoi chỉ tới chính là các thành viên Đông Hải đội bị
Triệu Anh Không đánh trật khớp toàn thân, bọn họ đang nằm trong một góc phòng
không ngừng rên rỉ. Nhìn họ vừa cầu xin vừa rên la đau đớn, bộ dạng thật sự rất
đáng thương.
Trịnh Xá nhún vai đáp:
- Chúng tôi là tiểu đội luân hồi, không phải tổ chức từ
thiện. Nói thật nhé, nếu như lần này là Đông Hải đội các cô chiếm địa vị thực
lực tuyệt đối, các cô sẽ làm thế nào? Đừng nói với tôi là vỏn vẹn bốn người các
cô có thể ngăn cản đội viên giết chết chúng tôi. Sợ rằng ngoài giết ra, những
chuyện ghê tởm hơn cũng có thể làm được, đúng không?
...
Aoi muốn mở miệng nhưng cả nửa ngày cũng không nói được câu
nào, nàng chỉ có thể bất đắc dĩ cúi đầu im lặng, căn bản không để ý Trịnh Xá
đang nói những gì.
- Đương nhiên, cô có thể phủ nhận, nhưng tất cả những gì tôi
nói đều là sự thật... Hơn nữa chuyện đội viên tôi gặp phải tại chỗ các cô,
chẳng lẽ cô cũng có thể phù nhận sao? Vì thế, người đáng giết tôi chắc chắn sẽ
giết, bọn chúng có muốn chạy cũng không thoát...
Trịnh Xá tiếp tục nói.
Aoi im lặng một lúc lâu, cuối cùng cũng thấp giọng, nói:
- Vậy thì giết luôn cả tôi đi, một mình tôi sống cũng chẳn
còn ý nghĩa nữa...
- Ồ... Cô khẳng định mình muốn chết khi đội trưởng Đông Hải
đội còn sống?
Trịnh Xá vừa cười vừa nói.
Aoi vụt ngẩng đàu lên, vội vàng hỏi:
- Anh nói Kuraki-kun chưa chết? Anh không lừa tôi?
Trịnh Xá khẽ cười, tháo tấm kim loại màu bạc gắn sau gáy
nàng ra, sau đó mới nói:
- Cô dùng quét hình tinh thần lực tự xem đi.
Aoi lập tức nhắm mắt lại, một thoáng sau sắc mặt nàng cuối
cùng cũng được thả lỏng, đang sắp sửa mỉm cười thì Trịnh Xá đã lại gắn miếng
kim loại màu bạc vào gáy nàng, tiếp đó nói:
- Liên lạc tới đây là hết, tôi đã nói rồi, kẻ đáng giết nhất
định sẽ phải giết. Bọn chúng làm nhục thành viên đội tôi, hơn nữa đây cũng là
đoàn chiến, tôi cũng không thể bỏ qua cơ hội cường hóa cho thành viên đội mình,
tôi phải phụ trách cho họ... Đương nhiên, bốn người các cô có thể không phải
chết, cái giá phải trả là cô cần làm một việc.
Sắc mặt Aoi lập tức bến thành vừa trắng vừa đỏ, cả nguồi khe
khẽ run rẩy. Nàng cắn môi cúi đầu trầm mặc, một lúc lâu sau mới quyết tâm nói:
- Đươc... Chỉ cần anh tha cho bọn họ... Tôi sẽ đáp ứng, bất
cứ chuyện gì cũng sẽ đáp ứng.
Nói đến đây nước mắt nàng đã không ngăn được, trào ra.
Trịnh Xá lúc đầu còn chưa hiểu, tới khi Trình Khiếu ở cách
đó không xa bật cười quái dị, hắn mới bừng tỉnh, vội vàng nói:
- Cô đừng có hiểu nhầm, tôi không xấu xa như đám đội viên
của cô. Tôi chỉ hy vọng cô có thể giúp tôi cứu tỉnh thành viên trong đội, bọn
họ đang lâm vào hôn mê của trạng thái tâm ma.
- Mặt khác, tôi cũng hứa với cô, tha cho ba người họ một
đường sống, thỏa thuận có tác dụng trong bộ phim kinh dị lần này.
- Trung Châu đội, hãy chờ đấy! Cho dù là chết! Ta cũng không
thể để các ngươi mang cô ấy đi.
Từ sau khi Trịnh Xá mang mười thành viên Đông Hải đội đi,
Miyata Kuraki phảng phất như đánh mất cả linh hồn, ngơ ngơ ngác ngác không biết
phải làm gì. Đến khi tinh thần lực của Aoi liên lạc với hắn, tên này mới giống
như phát điên, không ngừng cắt phá da thịt mình, cho máu chảy vào trong một
chiếc bình lớn.
- Kuraki-kun! Nếu dùng chiêu này anh sẽ chết mất!
Thanh niên tên là Mitarai Kiyoshi lập tức ngăn cản, kêu lên.
Miyata dùng sức đẩy hắn ra, nói:
- Cho dù phải chết... Cho dù phải chết ta cũng không bỏ rơi
đồng đội của mình! Những kẻ phản bội đó coi như thôi, chỉ có cô ấy... Chỉ có cô
ấy ta dù thế nào cũng không thể bỏ rơi! Tránh ra!
Nói đoạn, hắn trực tiếp cắt cổ tay lấy máu, sắc mặt cũng dần
dần tái nhợt.
Mitarai bị đẩy ra cũng không lùi lại, hắn một lần nữa xông
lên giữ chặt lấy Miyata, nói:
- Kuraki-kun! Đội trưởng Trung Châu đội là một con quái vật,
chúng ta sao có thể chiến thắng hắn được? Lúc trước khi hắn đấu với chúng ta rõ
ràng là chưa sử dụng tới một nửa sức mạnh, quái vật như thế chúng ta căn bản
không thể chống đỡ được, đừng đi mà! Nếu anh đi chịu chết, không phải đã lãng
phí chân ý của Aoi khi hi sinh bản thân sao? Đừng đi!
- Bỏ ra... Từ trước tới nay vì chức trách của đội trưởng, vì
mong đợi của tất cả thành viên đoàn đội, ta lúc nào cũng áp chế tình cảm với cô
ấy, tưởng rằng cuộc sống như vậy có thể duy trì đến khi chúng ta trở về thế
giới hiện thực. Nhưng ta sai rồi... Tận đáy lòng ta chưa bao giờ từ bỏ cô ấy.
Hôm nay bỏ qua trách nhiệm đội trưởng, bỏ qua hy vọng sống sót, ta chỉ muốn
thực hiện lời hứa duy nhất của mình với cô ấy, nếu phải chết... Cũng phải nắm
tay cô ấy cùng chết!
Mitarai còn dang muốn nói, ông lão Thần cung đã khẽ thở dài,
bước tới cạnh bình chứa, tự cắt cổ tay mỉnh để máu chảy vào trong. Hành động
này lập tức làm Mitarai sững sờ, hắn ngây ra một lúc lâu rồi cũng không do dự
đứng lên, cắt cổ tay mình bắt đầu lấy máu, bình chứa dần dần đầy lên...
- Sử dụng bí kỹ của Quỷ kiếm sỹ, Đại hắc ám thiên đi. Không,
anh tới thực hiện lời hứa của mình, dù phải chết anh cũng nắm tay em cùng chết!
Lúc này tại tàu khu trục của Trung Châu đội, Trịnh Xá cẩn
thận dặn dò Aoi:
- Chính là hai người bọn họ, chuyện cô cần làm là dùng tinh
thần lực xâm nhập vào ý thức họ, mở ra một đường để họ trở về thế giới hiện
thực. Hành động này cực kỳ nguy hiểm, vì thế tôi đã chọn cho cô căn phòng chứa
đồ ở tầng thấp nhất này. Phòng đã được sửa sang lại, cô tùy ý sử dụng, nhớ kỹ,
không được phép kích động... Sở dĩ tôi phong ấn tinh thần lực của cô lại đã để
tránh bị bên ngoài quấy rầy, hai người bọn họ sẽ ở đây bảo vệ cô.
Nói đoạn hắn chỉ sang Vương Hiệp và Zero đi cùng.
- Bảo vệ?
Aoi cười lạnh, nói:
- Không phải giám thị sao?
- Gọi là giám thị cũng được. Cô thấy không nên làm vậy
chăng?
Trịnh Xá thản nhiên đáp:
- Nói thật, đối với bốn người còn lại các cô, tôi thật sự
không có ác ý, tôi chỉ muốn cứu tỉnh đồng đội của mình mà thôi. Chỉ cần cô cứu
tỉnh bọn họ, tôi tuyệt đối nói lời giữ lời, bỏ qua cho các cô.
Aoi lại cười lạnh mấy tiếng, rồi bỗng cúi đầu khe khẽ thở
dài, nói:
- Nhưng thế thì có ích gì? Chúng tôi chỉ có ba viên đá chống
âm điểm, bốn người chúng tôi vẫn phải có một người chết. Như tính cách của
Kuraki-kun, anh ấy nhất định sẽ bỏ viên của mình cho tôi... Tôi sống một mình
thì còn ý nghĩa gì nữa?
- ...Cũng được, Trung Châu đội chúng tôi cũng có đá chống âm
điểm, cho các cô một viên cũng không sao, coi như trả công. Làm ơn nhất định
phải cứu tỉnh bọn họ, nếu không bốn người đội cô đều phải chết.
Trịnh Xá bình tĩnh nói, tiếp đó liền rời khỏi phòng, chỉ để
lại Zero và Vương Hiệp hai người đứng canh gác.

