Vô hạn khủng bố - Quyển 19 - Chương 10 - Phần 1

Chương 10: Trung Châu đội tấn công

- ….Trên đây là toàn bộ quá trình các ngươi giao chiến?
Trung Châu đội có một người bị bắt sống? Tên là Triệu Anh Không?

Trên kỳ hạm của hạm đội Thái Bình Dương số bảy nước Mỹ, Đông
Hải đội đang mở máy liên lạc với tiểu đội Thiên Thần. Sau khi lần tập kích cơ
bản đã thành công, hiện tại đã tới thời khắc quyết định vận mệnh của Đông Hải
đội, sử dụng một thành viên này đàm phán hòa bình với Đông Hải đội, hay là tiếp
tục tiến hành dựa theo kế hoạch của Adam, họ đã đến lúc phải ra quyết định cuối
cùng.

- Đúng thế, tên là Triệu Anh Không. Tinh thần lực khống chế
giả của chúng ta có thể thăm dò tới ý thức tầng vỏ của cô ta, những tin tức cá
nhân này rất dễ xác nhận.

Miyata Kuraki gật đầu, có chút mệt mỏi, nói.

Những ký hiệu màu đen trên người hắn lúc này đã biến mất hơn
một nửa, những ký hiệu còn lại cũng trở nên cực kỳ nhạt, sắc mặt rất khó coi,
nhìn qua còn có vẻ tệ hơn Masao bị chặt đứt một tay đang đứng cạnh nhiều.

- Ta thấy rất tò mò, theo tư liệu mà ta có được, cô gái tên
Triệu Anh Không này là một trong những thành viên rất mạnh của Trung Châu đội,
trước đây hình như là một thiên tài của thích khách thế gia. Xin thứ cho ta mạo
muội, nếu chỉ dựa vào thực lực đội các ngươi, ta không nghĩ các ngươi có thể
bắt được cô ta, đặc biệt là chỉ cần hai người đã bắt sống được, điểm này...

Giọng nói của Adam vang lên ôn hòa, có điều ý tứ trong đó
lại khiến cho gần như tất cả thành viên Đông Hải đội đều sắc mặt trắng bệch.

Miyata chần chừ một chút rồi thở dài, nói:

- Quỷ kiếm sỹ có hai phân nhánh cường hóa, cái ta cường hóa
là “tâm”. Kiếm trảm nhục thân, tâm trảm linh hồn, sức mạnh công kích đặc thù
của ta là lấy kiếm chiêu công kích linh hồn làm chủ, trong lúc gấp rút, cho dù
là người mở cơ nhân tỏa cao hơn ta cũng bị chấn động tới linh hồn. Nếu như linh
hồn vốn đã yếu ớt, hoặc là người trong linh hồn có vấn đề thì bị ta đánh ngất
cũng không phải là không thể... Hoặc ý ngươi muốn nói là, đây là cạm bẫy của
Trung Châu đội?

- Có phải cạm bẫy hay không tạm thời chưa bàn? Trước tiên
xin hỏi các ngươi định chuẩn bị thế nào, sẽ xử lý thành viên này của Trung Châu
đội ra sao?

Adam đột nhiên hỏi.

Miyata đưa mắt nhìn quanh, đặc biệt là về phía Aoi, thấy cô
gái này khẽ gật đầu, hắn mới chậm rãi nói:

- Ý của bọn ta là giảng hòa với Trung Châu đội, tuy chúng ta
đã chết mất một người nhưng điểm thưởng lúc trước cũng đủ để bù đắp phần bị
trừ, vì trận chiến cuối cùng, Đông Hải đội bọn ta cũng đã chuẩn bị rất lâu.
Ngoài ra bọn ta cũng đã bắt sống một thành viên Trung Châu đội, dùng để uy hiếp
bọn chúng, như vậy...

- Ngươi sẽ không ngây thơ như vậy chứ?

Thanh âm của Adam truyền tới, nói:

- Ngươi cho rằng sẽ có đội nào bỏ qua mấy chục nghìn điểm
thưởng cùng chi tiết kịch tình cấp S trở lên sao? Cho dù là từ bỏ thì cũng phải
trong tình huống thực lực hai bên cân bằng mới từ bỏ. Ngươi nghĩ tiểu đội luân
hồi không có sức mạnh đủ uy hiếp... Sẽ nhận được sự tôn kính của đội ngũ khác
sao?

Miyata nhất thời không nói gì, không chỉ hắn, các thành viên
còn lại của Đông Hải đội cũng đều sắc mặt phát xanh, chỉ có gã đầu trọc vốn đã
bị chặt đứt một tay mà tâm tình kích động, bây giờ lại càng kêu lên:

- Ta nhớ ngươi từng nói với bọn ta, Trung Châu đội là một
trong ba đội ngũ mạnh nhất trong thế giới luân hồi, bọn chúng cực kỳ giả nhân
giả nghĩa, cho dù là để giữ mặt mũi cũng được, tóm lại là không thể bỏ mặc đồng
đội của mình mà?

- Ừm, đúng là ta đã nói như vậy.

Adam bật cười, đáp:

- Nhưng mà... với trí tuệ và kiến thức của ngươi chỉ có thể
lặp lại lời ta nói là hết. Cái gọi là giả nhân giả nghĩa cũng phải xem xem đang
đối phó với kẻ địch như thế nào. Ngươi nghĩ Trung Châu đội khi đối mặt với Đông
Hải đội các ngươi thì còn có thể tiếp tục giữ thái độ giả nhân giả nghĩa đó
sao?

- Vậy là sao?

Masao ngạc nhiên hỏi.

- Người Nhật các ngươi thích gọi người Trung Quốc là...
người Shina[59] phải không nhỉ?

[59] Một
cách gọi Trung Quốc của người Nhật, xuất phát từ âm "Cina" trong
tiếng Phạn, khi chuyển sang tiếng Hán được viết là "支那". Thực tế phải
trong giai đoạn Thế chiến 2 và thời kỳ căng thẳng Nhật - Trung sau đó, cách gọi
này mới mang ý nghĩa miệt thị. Hiện tại, trong các văn bản chính thức của Nhật
đã không còn sử dụng cách gọi này nữa, người Nhật cũng ít khi sử dụng nó trong
ngôn ngữ nói, thậm chí những người sử dụng cũng hiếm người nghĩ rằng cách gọi
này là xúc phạm tới người Trung Quốc.

Một ví dụ tương tự nhưng ở chiều ngược lại là cách người
Việt gọi người Trung Quốc là "người Tàu". Trước đây, cách gọi này ko
mang một ý nghĩa kỳ thị nào hết, quen miệng thì gọi, đến nay thì hầu như những
gì dính đến "Tàu" sẽ được người đọc tiếp nhận với một hàm ý xấu.

Adam vẫn tiếp tục nhẹ nhàng nói:

- Ta không biết các ngươi từ nhỏ đã được dạy dỗ như thế nào,
hoặc là sống trong hoàn cảnh như thế nào, nhưng tôn trọng kẻ địch cũng chính là
tôn trọng bản thân. Khi các ngươi mồm thì liên tục kêu gào người Shina, đến lúc
rơi vào thế yếu thì lại muốn đối phương duy trì sự giả nhân giả nghĩa bỏ qua
cho mình, làm như vậy ngươi không cảm thấy có chút vô liêm sỉ à?

- Được rồi, bỏ qua cái chuyện vô liêm sỷ hay không đó đi,
cũng giống như lực tác động sẽ đến từ hai phía, thù hận cũng đến từ hai bên,
khi các ngươi hô hào cái kiểu gọi xúc phạm đó, ngươi nghĩ ấn tượng của Trung
Châu đội với các ngươi sẽ rất tốt ư? Thù hận truyền đời trong mắt người ngoài
luôn luôn rất nực cười, chỉ là kẻ trong cuộc lại không thể nhận ra. Các ngươi
đều là những kẻ ngốc chìm đắm trong thù hận, ngươi nghĩ Trung Châu đội sẽ đối
xử với các ngươi giống như những đội ngũ khác sao? Các ngươi là kẻ thù truyền
đời cơ mà! Cho dù là Trung Châu đội luôn ra vẻ vì đại nghĩa, lúc gặp các ngươi
cũng sẽ đuổi tận giết tuyệt!

Sắc mặt Masao lập tức trắng bệch, đặc biệt là cơn đau dồn
dập từ cánh tay cụt không ngừng nhắc nhở hắn, đội trưởng Trung Châu đội là một
con quái vật. Nhất thời cảm giác sợ hãi cái chết ập thẳng vào lòng hắn, tiếng
rên rỉ đau đớn cũng càng thêm rõ ràng.

Vẻ mặt Aoi cũng tái nhợt, một lúc lâu sau mới nói:

- Vậy thì... Cái gã Sở Hiên trong Trung Châu đội thì sao?
Hắn cũng có trí tuệ giống như ngươi đúng không? Chẳng lẽ hắn lại không suy nghĩ
vấn đề rõ ràng? Mất đi một thành viên chủ chiến, ngoài ra chiến đấu với chúng
ta còn có thể có tử thương, chuyện như vậy hắn hẳn là phải hiểu rất rõ ràng mà?
Dù sao trận chiến cuối cùng cũng sẽ lập tức diễn ra...

Adam trực tiếp ngắt lời nàng, nói:

- Rất đơn giản, nếu là phương thức suy nghĩ của gã “ba
không” ấy, hắn sẽ tìm cách chiến đấu không cần phải chết người nào, trực tiếp
đoàn diệt các ngươi. Nếu như trong lòng các ngươi còn ôm ảo tưởng, muốn có thể
giảng hòa với Trung Châu đội... Vậy trước tiên hãy rút hết máu huyết trong
người đi. Đừng để lại một giọt máu nào của dân tộc Đại Hòa[60] các
ngươi, làm vậy ta nghĩ đám người Trung Quốc ấy đại khái có thể bỏ qua cho các
ngươi như bỏ qua một con chó...

[60] Yamato,
dân tộc bản địa chính của Nhật, bắt nguồn từ tên cũ của tỉnh Nara

- Câm mồm!

Miyata Kuraki lạnh lùng đứng dậy, hắn rút kiếm chỉ vào dụng
cụ liên lạc, chậm rãi nói:

- Ngươi có thể giết chết bọn ta, cũng có thể sắp đặt cạm bẫy
hoặc những thứ gì khác, nhưng đừng có xúc phạm linh hồn chúng ta... Có lẽ đối
với người nước ngoài như các ngươi sẽ cảm thấy rất kỳ lạ, thậm chí cảm thấy tư
tưởng bọn ta có vấn đề, nhưng mà... Trong lòng ta mãi mãi là linh hồn Đại Hòa!
Cho dù chết cũng tuyệt đối không tiếp nhận sỉ nhục!

Thanh âm của Adam lại không hề dừng lại, hắn tiếp tục nói:

- Không sai, linh hồn Đại Hòa đúng không? Vừa khéo, trong
ngực kẻ thù truyền đời của các ngươi cũng có trái tim Trung Quốc, ngươi cảm
nhận được không? Bọn chúng sẽ bỏ qua cho các ngươi?

Miyata nghe vậy liền nhắm mắt lại, hít sâu một hơi rồi mới
nói:

- Adam… Tương lai của Đông Hải đội không thể giao vào tay
ngươi, nếu như Đông Hải đội còn có thể sống sót, hy vọng vẫn có thể hợp tác với
ngươi trong Liên minh Thiên sứ… Hợp tác thực sự, chứ không phải coi chúng ta là
đồ vật.

Nói đoạn, thanh kiếm trong tay hắn bổ xuống, chém vỡ máy
liên lạc làm đôi.

Phần lớn thành viên Đông Hải đội đều trầm mặc, chỉ có gã đầu
trọc cùng mấy người khác là giật mình kinh hãi. Masao vội vàng gào lên:

- Miyata! Ngươi điên rồi sao? Phá hủy máy liên lạc với Adam,
thế này làm sao chúng ta dự đoán được tình hình Trung Châu đội nữa? Ngươi muốn
hại chết mọi người à?

- …Có lẽ thật sự sẽ chết.

Miyata quay đầu lại nhìn mọi người, nói:

- Mọi người, ý ta đã quyết! Nếu như Trung Châu đội muốn hòa
bình, chúng ta sẽ hòa bình, nếu như bọn chúng muốn đánh, chúng ta sẽ đánh! Cho
dù là chết cũng không thể như con chó vẫy đuôi cầu xin. Đây là yêu cầu duy nhất
của ta với mọi người, nếu không ta sẽ là kaishakunin[61] cho các ngươi.

[61] Nghi
lễ mổ bụng tự sát (seppuku) của samurai Nhật, sau khi người tự mổ bụng cắm dao
ngập vào người mình, một kaishakunin đứng đằng sau sẽ chặt đầu người đó.

- Ta tuyệt đối không vứt bỏ mọi người, vì thế cho dù là chết
thì cũng để chúng ta cùng nhau tử chiến đi!

Cùng lúc ấy, tại thế giới chỗ Adam, hắn mỉm cười đứng nhìn
máy liên lạc trước mặt đang phát ra âm thanh sè sè, một lúc lâu sau mới ấn nút,
cắt đứt tiếng động đó.

- Adam, bị Sở Hiên phát hiện ngươi nấp sau lưng Đông Hải đội
ra đòn rồi sao?

Tống Thiên đang ngồi bên cạnh Adam, hắn nhắm mắt, khẽ hỏi.

- Vẫn chưa… Không, có thể là đã phát hiện, nhưng cũng có thể
là vẫn chưa. Đúng là xảo diệu, hư mà như thực, thực mà như hư, chỉ vẻn vẹn để
một thành viên trong đội bị bắt sống là tính toán của ta đối với hắn đã hoàn
toàn mất tác dụng. Bây giờ ta không còn biết hắn đang nghĩ cái gì nữa, ít nhất
là không biết hắn rút cuộc là đã rõ ràng sự tồn tại của ta hay chưa.

Adam cười khổ, phất phất tay, đáp.

- Tại sao?

Tống Thiên tò mò hỏi.

- Bởi vì Đông Hải đội bắt sống một người đáng ra không thể
bị bắt sống. Với thực lực của Triệu Anh Không mà chúng ta biết, lần này bị bắt
sống có quá nhiều chi tiết cố ý, nhưng chính vì như vậy ta mới không hiểu Sở
Hiên rút cuộc là đang nghĩ cái gì. Hắn đã biết sự tồn tại của ta rồi sao? Biết
từ lúc nào, từ lúc Đông Hải đội đưa ra dương mưu đã biết rồi? Hay là khi Đông
Hải đội đánh lén mới biết? Hoặc là căn bản không hề biết, chỉ là theo quán tính
mà bày ra thế cục trước mắt?

Tống Thiên mở mắt ra, nhìn Adam, nói:

- Bỏ đi, Trung Châu đội dù sao cũng là Trung Châu đội, đến
trận chiến cuối cùng chúng ta sẽ toàn lực đối phó với bọn chúng. Ngươi đã cố
gắng hết sức rồi, đến cả tình cảm dân tộc của Đông Hải đội cũng bị khêu lên,
bọn hắn chắc chắn là tử chiến đến cùng, ta quá quen thuộc với đám người Oa ấy,
tư tưởng chủ nghĩa quân phiệt bệnh hoạn của bọn hắn chính là như thế!

- ….Chung quy vẫn có cảm giác ta đã bỏ quên chi tiết nào đó,
có vẻ rất quan trọng.

Adam cười khổ không thôi. Hắn đứng dậy nhìn lên trời, một
lúc lâu sau mới quay sang phía Tống Thiên, nói:

- Người Trung Quốc các ngươi có một câu như thế này phải
không?

- Trời đã sinh Du, sao còn sinh Lượng…

Sau khi Đông Hải đội tập kích và liên lạc với tiểu đội Thiên
Thần, thời gian đã trôi qua được nửa ngày. Tất cả mọi người đều sắc mặt u ám,
không biết bao giờ Trung Châu đội sẽ phát động công kích, hay là tới quần đảo
Điếu Ngư Đài dĩ dật đãi lao chờ họ, tóm lại, mất đi trí tuệ của Adam, Đông Hải
đội lúc này đã không còn có thể tính toán được gì nữa.

- Có lẽ chúng ta thật sự đã sai lầm...

Trên boong tàu, Miyata Kuari cùng Aoi một trước một sau chậm
rãi bước đi, không khí trong phòng họp cực kỳ nặng nề, hai người cuối cùng cũng
không chịu nổi, vì thế liền đi ra bên ngoài.

- Vậy chúng ta tiến hành theo sách lược mà Adam đã để lại.

Aoi liếc nhìn Miyata, tiếp đó cúi đầu thì thào nói.

- Không phải chuyện đó... Mà là về thái độ của chúng ta đối
với người Shina... Không, thái độ của chúng ta đối với người Trung Quốc.

Aoi nhất thời liền trầm mặc. Vấn đề này, lúc bình thường
nàng đều rất ít khi nhắc tới, bởi vì nàng biết thân thế của Miyata. Ông nội hắn
là một sỹ quan quân đội tham gia Chiến tranh thế giới 2, hơn nữa còn mang quân
hàm đại tá, cha hắn lại càng là thành viên cốt cán của Kokuryuukai[62],
cả nhà đều là cánh hữu nên vừa sinh ra hắn đã được giáo dục theo tư tưởng cánh
hữu cực đoan đó.

[62] Hắc
long hội (黒龍会) một tổ chức bán quân sự, dân tộc cực đoan theo khuynh hướng cách
hữu do Uchida Ryōhei (内田 良平) thành lập

So với hắn thì đời trên của Aoi vốn thuộc Đảng cộng sản
Nhật, tuy sau này đảng phái dần dần suy sụp nhưng gia tộc nàng đúng là không có
kỳ thị gì với người Trung Quốc. Khi Trung Quốc tiến hành vận động trồng cây gây
rừng ở khu vực tây bắc, gia tộc nàng cũng từng phái người đến hỗ trợ vì thế lúc
nhỏ nàng từng có một nửa thời gian là ở tại đó. Trải qua cuộc sống trên đất
nước khác cũng khiến tư tưởng nàng cởi mở hơn khá nhiều, hiểu rằng thế giới này
cũng không phải như những gì phái hữu tuyên truyền, đất nước này cũng không
phải một nơi thù địch với Nhật Bản...

Nhưng bằng sức lực của một mình nàng thì có thể làm được gì?
Nhật Bản cánh hữu hoàng hành, sửa đổi sách giáo khóa, chết cũng không chịu thừa
nhận tội ác chiến tranh trong Thế chiến 2, cộng thêm rất nhiều xung đột khác,
Trung Quốc lại càng thêm căm ghét Nhật Bản, sự thù hận giữa hai quốc gia cũng
càng lúc càng sâu sắc.

Cho dù là trong tiểu đội luân hồi này, những đồng đội mà
nàng thường ngày gặp mặt... Phần lớn bọn họ cũng bị những tư tưởng đó đầu độc.

Nàng biết Miyata không giống với ông và cha hắn, kỳ thực hắn
là người rất tốt, nguyên nhân tiến vào thế giới luân hồi là vì trong một tai
nạn xe hơi, hắn không cứu được bạn bè mình, sau đó mới chán nản nản đau đớn,
cuối cùng thì tiến vào đây…. Nhưng cho dù là hắn, cho dù là một người tốt như
vậy cũng bị những tư tưởng thù hằn, dân tộc cực đoan làm ảnh hưởng, lúc thường
khi nhắc đến người Trung Quốc cũng đều gọi là người Shina, biểu hiện đủ loại
khinh thị.

- Chẳng lẽ chúng ta thật sự giống như những gì mấy tay viết
người Mỹ đã nói sao? Gặp kẻ mạnh chỉ biết khom lưng uốn gối, gặp kẻ yếu thì
hung hăng, vô sỉ? Giống như lúc đối mặt với Trung Châu đội mạnh hơn chúng ta...

Aoi thần sắc phức tạp nhìn Miyata, cẩn thận lắng nghe từng
lời hắn nói.

- ...Trên thế giới này không có dân tộc thấp kém, chỉ có cá
nhân hèn hạ. Bất kỳ dân tộc nào cũng có điểm vĩ đại, cũng có nhân vật vĩ đại,
đồng thời cũng có những kẻ hèn kém, phản bội, nhát gan, đáng khinh bỉ. Tuyệt
đối không phải như ông và cha ta nói, người Trung Quốc sớm đã mất đi hồn phách
của họ, sau này chỉ đáng gọi là người Shina, không phải như vậy. Adam nói rất
đúng, chúng ta có tâm hồn Đại Hòa, bọn họ cũng có trái tim Trung Quốc, không
thể phân cao thấp, sang hèn được...

Miyata Kuraki đưa mắt nhìn ra xa, thì thào nói:

- Từ trận đoàn chiến đầu tiên chúng ta đã nghe kể về ba tiểu
đội luân hồi mạnh nhất, Ác Ma, Thiên Thần, Trung Châu, sớm đã nghe kể về kẻ
mạnh nhất Trịnh Xá, clone của hắn, cùng với chuyện đồng đội của hắn... Ta không
tin cường giả như vậy lại là kẻ ti tiện, mỗi cường giả đều đáng được tôn kính,
chỉ có người hội đủ dũng, bá, tâm, ý mới có thể trở thành cường giả. Có lẽ
chúng ta thật sự đã sai rồi... Người Trung Quốc vẫn là một dân tộc từng sáng
tạo nên lịch sử huy hoàng, chỉ có điều giống như Napoleon đã nói, họ vẫn đang
ngủ say[63].

[63] "Quand
la Chine s'éveillera, le monde tremblera." "khi Trung Hoa thức dậy,
nó sẽ làm rung chuyển thế giới."

Phát biểu của Napoléon Bonaparte, có thể trong thời gian
lưu đày tại đảo Saint Helena.

Nổi tiếng hơn qua tác phẩm cùng tên của Alain Peyrefitte

- Đây là thói xấu của chúng ta chăng?

- Thói xấu gì?

Miyata nhất thời tò mò hỏi.

- Ức hiếp kẻ yếu, sùng bái kẻ mạnh...

Miyata liền trỏe nên trầm mặc, hắn lẩm bẩm nhắc lại mấy chữ
này, trong mắt đầy vẻ phức tạp, một lúc lâu sau mới thở dài nói:

- Có lẽ đúng là thói xấu... Nhưng nếu có thể quyết một trận
tử chiến với cường giả thì cho dù là như hoa anh đào héo tàn trong nháy mắt,
tỏa ra vẻ đẹp rực rỡ trong khoảnh khắc cũng đủ rồi... Nếu có thể sống sót trở
về thế giới hiện thực, ta nhất định sẽ tới đài tưởng niệm cuộc thảm sát Nam
Kinh, nói một câu xin lỗi, nếu như có thể sống sót...

- Nếu như phải chết... Mong rằng anh có thể nắm tay em cùng
chết.

Aoi khẽ quàng tay ôm lấy Miyata, hai người yên lặng đứng đó,
cảm nhận giây phút ấm áp có lẽ là cuối cùng này.

- Hỏng rồi

Aoi chợt kêu lên, sắc mặt đỏ bừng chạy vào trong phòng họp,
bộ dạng có vẻ cực kỳ tức giận. Miyata Kuraki thoáng ngẩn người rồi lập tức định
thần lại, cũng đầy vẻ tức giận bám sát theo nàng, đồng loạt lao vào trong
phòng.

Trong phòng họp, Masao đang đỏ ngầu hai mắt, nhào lên người
Triệu Anh Không, hắn to mồm chửi bới, cánh tay còn lại không ngừng kéo xé áo
nàng. Khi hai người tiến vào vừa đúng lúc nhìn thấy hắn xé rách áo cùng vải
quấn ngực của Triệu Anh Không, bộ ngực to lớn nẩy vọt ra trước mắt mọi người.

- Ngươi muốn làm gì!

Aoi còn chưa dứt lời, Miyata đã gầm lên một tiếng đạp thẳng
vào lưng Masao đá bay gã to lớn còn cao hơn cả bản thân mình này ra mấy mét, ầm
một tiếng đâm sầm vào chiếc bàn bằng gỗ cứng ở cạnh đó, đập nát nó thành mảnh
vụn.

- Điên rồi à? Muốn chơi phụ nữ thì về Chủ Thần không gian tự
mà tạo! Đừng có làm mất mặt dân tộc Đại Hòa chúng ta ở đây! Cô ấy là tù binh,
không phải kỹ nữ cho ngươi đùa bỡn!

Miyta hét lên.

Masao đưa tay quệt vết máu tươi trên trán, hắn đứng dậy bật
cười hung tợn rồi cũng gào lên:

- Ta thấy ngươi điên rồi mới đúng chứ? Không ngờ lại đơn
phương vứt bỏ hỗ trợ của Adam, trí giả của tiểu đội Thiên Thần, ngươi nghĩ
ngươi sánh được với hắn sao? Ngươi đang muốn ép chúng ta vào đường cùng! Ông
đây không muốn chết chung với ngươi! Hơn nữa còn là chết nhục nhã trong tay đám
Shina, đám lợn Shina ấy...

- Câm miệng! Tôn trọng kẻ thù chính là tôn trọng chính mình!
Bọn họ là người Trung Quốc!

Miyata quát lớn, bộ dạng như lại xuống lao tới đánh Masao.

Masao tựa hồ cũng đã bất chấp tất cả, hắn vừa lùi ra sau vừa
kêu lên:

- Ngươi quên mất danh dự của dân tộc Đại Hòa rồi, linh hồn
samurai của ngươi ở đâu? Không ngờ còn gọi lũ lợn ấy là người Trung Quốc...
Ngươi quên cha ông ngươi đã chiến đấu anh dũng trên đất Mãn Châu thế nào rồi
sao? Vậy mà còn đồng tình với cái dân tộc hạ đặng ấy?

Miyata gầm lên, rút kiếm ra, quát lớn:

- Ngươi đúng là điên rồi, trong đầu ngươi rút cuộc là đang
nghĩ gì? Chẳng lẽ ra tay với người không có sức phản kháng ngươi cũng cảm thấy
vui sướng sao?

- Không sai! Đối với loại dân tộc hạ đẳng đó không cần phải
nói nhân nghĩa gì cả!

Masao gào lên.

- Vậy ngươi sẽ nói nhân nghĩa với ai? Thành viên tiểu đội
Thiên Thần?

Miyata vụt vung kiếm, kề sát da đầu Masao nhưng lại không
chém xuống, mà chỉ lạnh lùng hỏi hắn.

- ...Nếu là tiểu đội Thiên Thần thì tự nhiên là khác.

Mắt thấy Miyata thật sự muốn chém mình, toàn thân Masao lập
tức đổ mồ hôi lạnh, nói chuyện cũng có vẻ thận trọng hơn.

- Ngươi...

Nghe vậy, Miyata nhất thời tức giận đến không nói được tiếng
nào, cánh tay cầm kiếm run rẩy không ngừng, để lại một vệt máu tươi trên đầu
Masao.

Những người xung quanh thấy vậy đều vội vàng đến khuyên
giải, tất cả hợp sức tách hai người ra, trong đó có mấy tên khẽ lẩm bẩm:

- Dù sao Trung Châu đội cũng đã là kẻ địch với chúng ta,
giao cô ta cho hắn đi, với người Shina còn phải nói nhân nghĩa cái gì...

- Các ngươi... Các ngươi đều điên rồi! Các ngươi rút cuộc là
đang nghĩ gì vậy!

Miyara càng tức giận đến mức hồ đồ, nhưng khi hắn nhìn kỹ
thì lại chứng kiến ánh mắt mọi người nhìn hắn đầy vẻ khó hiểu cùng xem thường,
tựa hồ những gì hắn nới là điên rồ.

- …Thật sự là như vậy sao? Khinh thường kẻ yếu, sung bái kẻ
mạnh… Đây là tinh thần võ sỹ đạo mà ta vẫn tin tưởng sao?

Miyata đột nhiên cảm thấy niềm tin và thế giới của mình
phảng phất như sụp đổ, tới khi một bàn tay nhỏ bé nắm lấy tay hắn thật chặt,
Miyata mới định thần lại. Aoi đứng sát bên hắn, nói:

- Đây là dân tộc Đại Hòa thật sự, bởi vì sự tẩy não, tuyên
truyền của cánh hữu, phần lớn mọi người hoặc ít hoặc nhiều đều có khuynh hướng
như vậy. Chúng ta chỉ là một bộ phận rất nhỏ, Masao cũng là một bộ phận rất
nhất, nhưng đại bộ phận những người ở giữa đã bắt đầu từ từ chuyển sang cánh
hữu...

- Vậy ư?

Báo cáo nội dung xấu

Chi phí đọc tác phẩm trên Gác rất rẻ, 100 độc giả đọc mới đủ phí cho nhóm dịch, nên mong các bạn đừng copy.

Hệ thống sẽ tự động khóa các tài khoản có dấu hiệu cào nội dung.