Bảy ngày kết hôn ngắn ngủi: Mẹ yêu đừng trốn! - Chương 100 - 101

Chương 100: Đi cùng anh

"Tiểu thư, để tôi đưa cô về trước!"Thạch Nam
không thể không nghe lời của cậu chủ, hơn nữa chuyện của hai anh em bọn họ, hắn
là người ngoài cũng không tiện xen vào. Đây là lần đầu tiên hắn thấy Lâu Tử
Hoán biểu hiện như vậy, hoàn toàn tuyệt vọng, sinh mạng dường như đã đi tới
tuyệt cảnh, không có lối thoát.

Lâu Nhược Hi ngoảnh mặt làm ngơ trước lời nói của Thạch Nam,
cô ta bình tĩnh nhìn Lâu Tử Hoán: "Anh, sau này anh thực sự sẽ không lo
cho em à?"

Thạch Nam
nhịn không được bèn nói: "Tiểu thư, cô hãy để cho anh trai được một mình
yên tĩnh, để tôi đưa cô về."

Lâu Nhược Hi vẫn bất động, nhìn Lâu Tử Hoán không chớp mắt.

Lâu Tử Hoán nở nụ cười nhàn nhạt, tiếp tục đi về phía trước,
không hề để ý đến cô ta.

Lâu Nhược Hi bị Thạch Nam kéo vào xe, hắn gọi điện thoại
cho An Tử Khê, vừa lái xe vừa báo tin cho An Tử Khê.

An Tử Khê cũng không ngủ được, Lâu Tử Hoán cứ thế đi ra
ngoài, lại không nghe điện thoại, cô sao có thể ngủ yên được. Đến khi nghe được
điện thoại của Thạch Nam,
báo cô biết chỗ của Lâu Tử Hoán, bảo cô lập tức đi tìm hắn. Bên ngoài mưa rất
to, cô cũng lo lắng cho Nhạc Nhạc phải ở nhà một mình.

Cô đánh thức Nhạc Nhạc, nhìn thấy Nhạc Nhạc hé mở đôi mắt
còn ngái ngủ, cô nói: "Nhạc Nhạc, bây giờ mẹ phải đi ra ngoài tìm chú
người xấu, con ở nhà một mình được không?"

Nhạc Nhạc dụi dụi mắt: "A Tử, chú người xấu lạc đường
ạ, tìm không được đường về ư?"

Tử Khê gật đầu: "Đúng vậy, chú người xấu bị lạc đường,
mẹ muốn đi tìm chú ấy về. Mẹ để điện thoại ở đầu giường, ngoài đường cũng vẫn
còn đèn, Nhạc Nhạc, con ở nhà, chờ mẹ về, được không?"

Nhạc Nhạc gật đầu: "Dạ, Nhạc Nhạc rất dũng cảm, sẽ
không sợ đâu. A Tử, mẹ nhanh đi tìm chú người xấu về đi! Không thì chú ấy ở bên
ngoài một mình, sẽ sợ lắm."

Tử Khê hôn lên mặt con gái: "Nhạc Nhạc thật lợi hại, A
Tử sẽ mau trở về thôi."

Nhạc Nhạc cũng hôn nhẹ lên mặt Tử Khê: "A Tử không phải
sợ nha, chú người xấu rất lợi hại, chú ấy sẽ không sao đâu."

Tử Khê gật đầu, đỡ Nhạc Nhạc nằm xuống, cô kiểm tra lại cửa
sổ cùng tất cả các thiết bị điện trong nhà rồi cầm chìa khóa ra ngoài. Cô khởi
động xe, đi được hơn nửa giờ đồng hồ, rốt cuộc cũng thấy được dáng người Lâu Tử
Hoán trên đường. Cô nhấn còi, thế nhưng Lâu Tử Hoán dường như không nghe thấy,
cứ tiếp tục bước về phía trước. Cô xuống xe, vội chạy đến nắm lấy tay hắn:
"Lâu Tử Hoán, anh điên rồi sao? Mưa lớn như vậy, anh sẽ bị cảm mất, theo
em về đi."

Lâu Tử Hoán vô thần nhìn cô một cái, rút tay cô ra, tiếp tục
đi về phía trước.

Tử Khê cũng bị hắn dọa làm cho tái nhợt, Lâu Tử Hoán trước
mắt cô giờ đây lại biến thành thế này, Lâu Tử Hoán ngông cuồng, tự đại không ai
bì nổi đã không thấy đâu nữa. Hắn giờ đây chỉ là cái xác không hồn. Cô đuổi
theo hắn, ôm lấy hắn, giọng nói cũng mềm nhẹ đi rất nhiều: "Lâu Tử Hoán,
đã xảy ra chuyện gì?"

Lâu Tử Hoán vẫn không nhìn cô, hắn phải đi, phải tiếp tục đi
tiếp. Biết đâu nhờ vậy mà hắn có thể tìm được lối ra.

Tử Khê bị hắn đẩy ra, lúc này cô mới nhận định được hắn thật
sự đã bị đả kích quá lớn. Đó là đòn đả kích trí mạng, nếu không phải hắn cũng
sẽ không như vậy. Cô tiếp tục đuổi theo: "Tử Hoán, anh theo em trở về có
được không? Có chuyện gì, chúng ta về nhà rồi nói!"

Lâu Tử Hoán vẫn không để ý đến cô, bây giờ ai hắn cũng không
muốn gặp, âm thanh gì cũng không muốn nghe, hắn mong chờ sẽ có tia sét đánh
xuống, vậy thì tất cả đều có thể được giải thoát.

"Được, anh muốn đi, em sẽ đi cùng anh!"Cô kéo hắn,
hắn không nhúc nhích, ngoại trừ đi cùng hắn, cô không nghĩ ra được bất cứ biện
pháp nào cả.

Lâu Tử Hoán như thể vẫn không nghe thấy, tiếp tục đi.

Tử Khê đi theo sau hắn, cẩn thận nhìn hắn.

Dần dần mưa cũng ngớt hạt, rồi ngừng hẳn. Không khí buổi đêm
ẩm ướt và mát mẻ, chỉ trong chốc lát, mặt trăng lại lộ ra chiếu ánh sáng bàng
bạc. Hắn đi ở phía trước, cô đi ở phía sau, bóng hai người kéo dài trên đường,
vô định bước về phía trước.

Một chiếc xe dừng lại bên người cô, theo cô tiến về phía
trước, một thanh niên trẻ tuổi lộ mặt ra ngoài cửa sổ: "Tiểu thư, sao lại
đi bộ một mình, có cần anh đi cùng một đoạn không. Quần áo em đều ướt hết cả
rồi, nhà anh cũng không xa, hay là đến nhà anh thay đồ đi."

Tử Khê cũng không nhìn gã, trong mắt cô chỉ có Lâu Tử Hoán,
nhưng hắn vẫn cứ tiếp tục đi về phía trước.

Gã kia vẫn chưa chịu từ bỏ ý định, xuống xe, kéo cô:
"Tiểu thư, đừng sợ, anh không phải là người xấu. Theo anh về nhà đi, em
thân gái đơn côi ở ngoài đường giờ này rất nguy hiểm."

"Anh là loại người gì vậy hả, buông tôi ả!"An Tử
Khê cố sức đá gã một cú, "Không được đi theo tôi!"

Gã thẹn quá hóa giận, đuổi theo nắm lấy cánh tay cô:
"Là đàn bà như cô, mặc quần áo thế này, còn thanh cao nỗi gì. Kỹ nữ chết
tiệt, cô lại còn dám đá tôi, xem tôi lát nữa sẽ trừng trị cô thế
nào!"

"Buông cô ấy ra!" Lâu Tử Hoán chẳng biết tự khi
nào đã đứng trước mặt bọn họ, mắt nhìn trừng trừng gã đàn ông lạ mặt.

Gã kia nhìn vẻ mặt chật vật của Lâu Tử Hoán, cũng tức giận
nói: "Mày là ai, bớt lo chuyện người khác đi."

Lâu Tử Hoán đưa tay đấm gã một cú, lúc còn ở trường đại học,
hắn chính là đội trưởng của đội quyền anh, chỉ bằng vài cú đấm đã làm cho gã
kia ngã lăn xuống đất: "Tao nói rồi, thả cô ấy ra!"

Gã kia sợ hãi bò ra chạy, chui vào trong xe, chạy mất.

Lâu Tử Hoán lập tức buông cô ra, tiếp tục đi về phía trước,
trong miệng nói: "Về nhà đi!"

Tử Khê cố chấp vẫn đi theo phía sau, lớn tiếng nói:
"Anh không quay về, em cũng không quay về, anh muốn đi, em sẽ đi cùng
anh."

Lâu Tử Hoán dừng lại, hắn quay đầu lại nhìn khuôn mặt cố
chấp của cô. An Tử Khê từ trước đến nay đều là như vậy, cố chấp, ngốc nghếch,
làm cho đối phương không có biện pháp. Hắn hơi mở rộng vòng tay, chờ cô đi
đến.

Tử Khê nở nụ cười, bước lên vài bước, ôm chặt lấy hắn. Quần
áo trên người bọn họ đều ướt đẫm, cứ dán chặt vào cơ thể rất khó chịu. Hai
người cứ thế ôm nhau, quần áo ướt đẫm khít vào nhau, trái lại còn tạo nên cảm
giác tê tê nhè nhẹ.

"Lâu Tử Hoán, chúng ta về nhà có được không?" Cô
rầu rĩ trong lòng hắn nói, "Nhạc Nhạc ở nhà một mình, em không an tâm. Anh
làm thế này, em cũng rất đau lòng. Nếu cứ thế này, em sẽ bị bệnh tim
mất."

Lâu Tử Hoán nghe cô nói xong liền nở nụ cười, An Tử Khê ngốc
nghếch, lời cô nói rất êm tai, thời khắc này, đã sưởi ấm trái tim hắn.

Bọn họ đi ngược lại rất lâu mới tìm được chỗ xe đậu. Trên
xe, Tử Khê có để sẵn tấm đắp và khăn mặt, cô không nghĩ đến mình, đưa khăn cho
hắn lau tóc, khoác tấm đắp lên bộ quần áo sũng nước của hắn lên thảm. Lâu Tử
Hoán đón lấy khăn mặt cô đưa lau mặt, sau đó đặt tấm đắp lên người cô, tựa
người vào ghế: "Anh ngủ một chút, khi nào về đến nhà thì bảo
anh!"

Tử Khê nhìn hắn thật lâu, rồi mới khởi động máy, bọn họ phải
về nhà.

Chương 101: Làm nhân tình của tôi

Bọn họ về đến nhà đã thấy Nhạc Nhạc ngồi ôm gối trong phòng
khách. Tử Khê bước qua ôm con bé: "Nhạc Nhạc, sao con không đi ngủ
đi?'

Nhạc Nhạc nắm lấy bộ quần áo ướt đẫm của Tử Khê, đôi mắt mơ
màng nói: "A Tử, quần áo mẹ ướt hết rồi này!"

"Xin lỗi, Nhạc Nhạc!" Tử Khê thả con bé ra,
"Nhạc Nhạc, đã khuya rồi, con đi ngủ trước đi nhé?"

Nhạc Nhạc gật đầu, nhìn Lâu Tử Hoán một chút, từ trên ghế sô
pha bước xuống: "Chú ơi, A Tử nói chú bị lạc đường, muốn tìm chú trở về.
Chú đó, chú là người lớn rồi, không thể để lạc đường nữa nhé, nếu không A Tử
lại phải giữa đêm hôm đi tìm chú."

Lòng Lâu Tử Hoán khẽ động, xoa xoa khuôn mặt nhỏ nhắn của
con bé, nói: "Mau đi ngủ đi!"

Nhạc Nhạc lúc này mới gật đầu, thật sự đi ngủ.

Tử Khê bước vào phòng tắm bắt đầu mở nước, cô tìm khăn mặt
đưa cho Lâu Tử Hoán, hắn khẽ nhếch miệng hơi cười, một tay ôm lấy cô bước vào
phòng tắm.

"Này!" Tử Khê bị hắn dọa, nghĩ đến Nhạc Nhạc vẫn
còn chưa ngủ, cô cũng không dám phát ra tiếng động gì. Tay
cô đặt lên gáy hắn, cùng hắn bước vào phòng tắm.

Vào phòng tắm, Lâu Tử Hoán không quên đóng cửa lại, mở nước.
Hắn bắt đầu cởi quần áo, cởi bỏ bộ quần áo sũng nước. Hắn nhìn cô, cô vẫn không
hề nhúc nhích, tiện tay hắn cởi bỏ luôn quần áo của cô. Cho đến khi hai cơ thể
giao hòa vào nhau, nhiệt độ trong phòng tắm cũng nóng lên.

Cô ngơ ngác nhìn Lâu Tử Hoán, đưa tay vuốt khuôn mặt hắn.
Trong đôi mắt hắn như che giấu một nỗi đau xót khôn cùng, cô muốn biết, rốt
cuộc hắn đã gặp phải chuyện gì. Hắn gặp Hắc Diệu Tư, hay vì em gái hắn mà tâm
lực tiều tụy, cô hiểu rất rõ, Lâu Nhược Hi có bản lĩnh bức điên hắn thành thế
này.

"An Tử Khê!" Hắn nâng khuôn mặt của cô lên, khuôn
mặt diễm lệ của cô gần ngay trước mắt, nhưng cũng lại rất xa mãi không với tới
được. "Chúng ta không thể kết hôn được!"

Người Tử Khê run lên, cô không ngờ hắn sẽ nói như vậy, có lẽ
từ khi hắn cầu hôn cô, cô sợ sẽ có một ngày hắn nói với cô câu này. Bọn họ
không thể kết hôn, cùng hắn kết hôn, vốn là chuyện khó tin trên đời này.

"Vì sao tôi lại muốn kết hôn với cô chứ?" Lâu Tử
Hoán cười, "Kết hôn cùng cô, Nhược Hi sẽ hận tôi cả đời, sau đó sẽ không
ngừng hủy hoại bản thân để báo thù tôi. Kết hôn với cô, ba tôi cũng sẽ không
đồng ý, ông ta đã quyết tàn nhẫn với tôi rồi, nếu như tôi thật sự kết hôn với
cô, quan hệ cha con coi như cắt đứt, đến lúc đó tôi hoàn toàn trắng tay. Kết
hôn với cô, ông ngoại cũng sẽ không tha thứ cho tôi, cô là An Tử Khê, ông sao
có thể dễ dàng tha thứ cho đứa con của kẻ đã hại chết con gái ông chứ! Ông
ngoại có ý giao lại tập đoàn Mỹ Giao cho tôi quản lí, giờ đây cũng trở nên
không thể. Kết hôn với cô, tôi sẽ bị toàn bộ thế giới vứt bỏ, vì cô mà thương
tổn tất cả người thân của tôi, thực sự đáng giá sao?"

Tử Khê cũng cười, cô một chút cũng không trách Lâu Tử Hoán
lại nói ra những lời này, tuy rằng mỗi câu nói của hắn đều đâm sâu vào ngực cô,
vết thương trong lòng cô cứ thế lại bị động. Cô vuốt ve khuôn mặt tuấn tú của
hắn: "Em không hi vọng xa vời em thực sự có thể kết hôn với anh, Lâu Tử
Hoán, anh không cần phải tìm nhiều lí do như vậy, làm cho chính bản thân mình
trở nên đê hèn như thế, nếu anh vì những lí do này mà không kết hôn cùng em,
ngày đó anh sẽ không cầu hôn em, đúng không? Em biết chúng ta không thể kết
hôn, anh có thể hữu tình với cả thế gian, nhưng lại chỉ có thể vô tình với mình
em, em hoàn toàn hiểu rõ mà!"

Lâu Tử Hoán lo lắng, hắn thật sự là muốn kết hôn với cô,
thật sự là muốn kết hôn với cô, hắn thật sự khát khao được kết hôn với cô. Nếu
như hắn không phải là Lâu Tử Hoán, nếu như lưng hắn không mang nhiều xiềng xích
như vậy, hắn không cần suy nghĩ nhiều lí do để không thể kết hôn cùng cô. Tình
cảm của hắn đối với An Tử Khê thật sự quá phức tạp, hắn không biết là mình yêu
cô hay hận cô, có đôi khi hắn bị cô chọc giận đến phát điên, muốn bóp chết cô.
Nhưng chưa bao giờ hắn nghĩ sẽ để cô rời xa hắn. Cầu hôn cô, cũng có chút xung
đột, thế nhưng từ ngày đó, hắn chưa từng hối hận, trái lại còn rất mong chờ
ngày đó. Thế nhưng, ngày đó không thể đến!

Một cảm giác hoảng hốt cùng sợ hãi ùa đến, hắn không thể
tưởng tượng được, An Tử Khê rời khỏi cuộc sống của hắn. Hắn hôn môi cô, ôm sát
cô, để cô áp sát vào người mình.

An Tử Khê gắt gao bám lấy cổ hắn, sôi nổi đáp lại hắn. Bởi
vì, cô biết, đây chính là lần cuối cùng họ được thân thiết với nhau thế
này.

Lâu Tử Hoán khóa vòi nước, ôm cô vào bồn tắm lớn. Hắn ôm sát
lấy cô, lưng cô dán vào ngực hắn, Tử Khê hỏi: "Lâu Tử Hoán, anh có thể trả
lời em một vấn đề được không?"

"Ừ!" Lẽ nào hai người ở chung một chỗ trong tình
huống đặc biệt thế này lại có thể bình tĩnh được vậy sao, hắn cố ôm chặt thắt
lưng cô, đầu để lên trên đầu vai mềm mượt của cô.

Cô nhịn không được, cuối cùng cũng để nước mắt tuôn ra. Cô
cúi đầu, làn tóc bết lại hai bên sườn mặt. Cô cố gắng lấy lại bình tĩnh, không
để cho âm thanh nức nở thoát ra ngoài: "Lâu Tử Hoán, anh nói cho em biết,
anh có thật sự có chút thích em hay không?"

Lâu Tử Hoán ôm cô chặt hơn, hắn không hề do dự trả lời:
"Tôi chưa bao giờ thích cô cả. An Tử Khê, cô nói đi, cô luôn chống đối lại
tôi, thường hay chọc tôi tức chết. Phụ nữ không đáng để yêu như cô, cô làm thế
nào để người khác thích cô được đây?"

"Nếu như vậy, anh ôm tôi làm gì, buông tôi ra!" An
Tử Khê tức giận, muốn giật tay hắn ra, cô một chút cũng không muốn ở cùng
hắn.

"An Tử Khê, tôi còn chưa nói xong, cô gấp cái gì?"
Lâu Tử Hoán không cho cô cơ hội để trốn thoát, hắn chuyển tư thế, để cô đối mặt
với hắn. "An Tử Khê, tôi tuy rằng không xác định được, bản thân mình có
yêu cô hay không. Thế nhưng tôi biết rõ, tôi không muốn cô rời xa tôi, một chút
cũng không muốn."

Tử Khê nhìn hắn, hắn và cô đều giống nhau, trong đôi mắt ẩn
chứa rất nhiều nỗi đau. Cô không giống hắn, trên lưng hắn đeo rất nhiều xiềng
xích. Hắn là trụ cột tương lai của Lâu gia, là anh trai của Lâu Nhược Hi, là
cháu ngoại của Tịch Chấn Quốc. Lâu Tử Hoán bề ngoài thì lạnh lùng, trên thực tế
là người rất trọng tình. Hắn muốn bảo vệ người thân của hắn, còn muốn thành
toàn cho họ, cuối cùng người phải hy sinh chính là hắn.

"Cô còn phải ở lại bên cạnh tôi, An Tử Khê!" Tay hắn luồn xuống phía dưới, môi kề sát môi cô, "Cô
phải ở lại bên cạnh tôi, thế nhưng tôi vĩnh viễn không thể kết hôn với
cô."

Tử Khê không thể tin được tai mình, hắn không thể lấy cô,
nhưng còn muốn cô ở lại bên cạnh hắn. Thật nực cười, trong lòng tràn đầy chua
xót, hô hấp cũng trở nên khó khăn. "Anh muốn tôi cả đời ở bên cạnh anh,
không muốn tôi thấy được ánh sáng sao."

Lâu Tử Hoán hôn lên môi, lên cằm cô, mỗi một phân trên thân
thể cô đều thật ngọt ngào. Y như một loại thuốc phiện, một khi đã thử một ngụm,
không bao giờ có thể bỏ được. "Cô phải ở bên cạnh tôi, An Tử Khê, nhất
thiết phải vậy."

"Lâu Tử Hoán, anh sao có thể làm thế? Sao lại có thể
đối xử với tôi như thế?" Nếu như cô chỉ có một mình, vì không thể kháng
cự, cô cũng sẽ đáp ứng hắn. Thế nhưng hiện tại cô có Nhạc Nhạc, cô muốn cho
Nhạc Nhạc một cuộc sống bình thường. Cô không thể để xã hội sỉ nhục Nhạc Nhạc,
con bé đã chịu nhiều khổ sở rồi, cô tuyệt đối không để Nhạc Nhạc đi vào vết xe
đổ của cô.

Lâu Tử Hoán đưa tay vào giữa hai chân cô, khiêu khích cô,
sau đó tiến vào. An Tử Khê kêu lên một tiếng đau đớn, cô ngẩng đầu lên, khuôn
mặt cô quyến rũ hồng nhuận, làn tóc ướt của cô khẽ đung đưa trong không khí,
đẹp đến khiến người khác phải nín thở.

Hắn lắc người, lần lượt chiếm lấy cô. Hắn cắn vào bên tai
cô, nói khẽ: "An Tử Khê, trên đời này không có người đàn ông nào có thể
đem lại cho cô niềm sung sướng như thế này, đúng không? Cô không phải yêu tôi
sao? Yêu tôi thì phải ở bên cạnh tôi, tôi sẽ quan tâm cô, sẽ vui vẻ hòa thuận
với cô."

Tay cô đặt trên vai hắn, cô hưởng thụ cảm giác vui sướng
trong cơ thể do hắn mang lại, nhưng lòng lại chua xót muốn khóc lớn lên.
"Lâu Tử Hoán, anh trả lời em, anh sẽ kết hôn chứ? Sẽ có một ngày anh kết
hôn có đúng không?"

Lâu Tử Hoán ngừng lại một chút, co giật dữ dội. "Cô
nghĩ tôi có thể kết hôn được sao? Chỉ cần Nhược Hi còn ở bên cạnh tôi, tôi
không thể kết hôn được. An Tử Khê, cuộc đời tôi coi như đã xong rồi, đã bị hủy
rồi, vì thế tôi cũng sẽ kéo cô xuống nước cùng."

Tử Khê thở hổn hển, rên rỉ, cô không nói nên lời, chỉ có thể
khóc mà thôi. Lâu Tử Hoán xấu xa, lần đầu tiên cô gặp hắn từ lúc cô sáu tuổi,
nhiều năm như vậy, hắn vẫn còn ức hiếp cô.

Lâu Tử Hoán lướt môi xuống ngực cô, liếm dấu răng bên mạn
sườn ngực: "An Tử Khê, trên người cô đã có dấu vết của tôi, cô chính là
người của tôi. Từ khi cô bước chân vào nhà họ Lâu, từ khi cô bò lên giường tôi
thì cô đã thành người của tôi rồi, đã định trước như vậy, cô thoát cũng không
được đâu. Tôi sẽ không để cô rời xa tôi, tuyệt đối không cho phép."

Tử Khê ngẩng đầu, nước mắt ràn rụa. Thân thể của cô bị hắn
thiêu đốt đến cực hạn, thế nhưng trí não cô lại muốn cô giết chết người đàn ông
đốn mạt này. Loại cảm giác vừa đau đớn vừa khoái lạc này khiến cô muốn hủy diệt
chính bản thân mình, cũng muốn hủy diệt luôn cả hắn. Lâu Tử Hoán vẫn ở trong
người cô, tâm trí cô dần hồi tỉnh, thân thể mất kiểm soát mà run rẩy. Cô càng
khóc to hơn, giãy dụa muốn hắn. Lâu Tử Hoán ôm chặt lấy cô, cảnh cáo cô:
"Đừng nhúc nhích, nếu còn nhúc nhích nữa, xảy ra chuyện gì, cô chịu trách
nhiệm đấy."

Hắn còn trong người cô, không ngừng phát nhiệt. Thân thể cô
cứng lại, tay cô đặt trên vai hắn: "Anh ra ngoài đi!"

Lâu Tử Hoán nâng người cô lên, giải thoát cho cô. Đã đủ thỏa
mãn cô, bọn họ còn chưa nói chuyện xong, lại cứ tiếp tục dây dưa không dứt. Hắn
ôm lấy cô, ôm sát thắt lưng cô, để cô dựa vào mình. Ra khỏi bồn tắm lớn, hắn mở
nước, cúi đầu nhìn khuôn mặt khóc sướt mướt của cô. An Tử Khê quật cường là
thế, mà nay khóc thành thế này, lòng hắn co rút đau đớn, hắn không thích nước
mắt của An Tử Khê.

Nước nóng tuôn xuống, hắn vẫn hôn khóe mắt cô, đầu lưỡi liếm
những giọt nước mắt của cô: "An Tử Khê, thế này không phải tốt sao? Chúng
ta có thể ở cùng với nhau, chỉ là không có giấy tờ mà thôi!"

Tử Khê nhìn không rõ mặt hắn lắm, cô nói không nên lời,
không thể làm gì khác hơn là liều mạng lắc đầu, cô không muốn, không nên, không
thể.

Lâu Tử Hoán thấy cô cố chấp như vậy, nổi giận: "An Tử
Khê, cô không được quyền lựa chọn, cô nhất thiết phải là người của
tôi!"

Tử Khê vẫn lắc đầu, bất luận Lâu Tử Hoán nói gì, cô cũng
không phản đối, chỉ có thể lắc đầu.

Lâu Tử Hoán tức giận, không có biện pháp đành ôm lấy cô, hai
người cuối cùng cũng kết thúc màn tắm chung dây dưa. Hắn ôm An Tử Khê đặt lên
giường, lau khô tóc cho cô, điện thoại trong phòng khách đổ chuông. Hắn đi tới
tiếp điện thoại, là điện thoại của ba hắn. Hắn cau mày, nhấn nút nhận
điện.

Hắn nghe thấy giọng ba hắn tràn đầy lo lắng: "Con sao
lại không nghe điện thoại thế, con lập tức đến bệnh viện đi. Nhược Hi tự sát,
đang trong phòng cấp cứu, con lập tức đến đây đi!"

Báo cáo nội dung xấu

Chi phí đọc tác phẩm trên Gác rất rẻ, 100 độc giả đọc mới đủ phí cho nhóm dịch, nên mong các bạn đừng copy.

Hệ thống sẽ tự động khóa các tài khoản có dấu hiệu cào nội dung.