Vô hạn khủng bố - Quyển 13 - Chương 27 - Phần 1

Chương 27: Xuất phát! Thủ đô Gondor, Minas Tirith

Khi nhóm Trịnh Xá trở lại thủ đô Rohan thì đã qua hai ngày
hai đêm, hành trình tới Isengard ngoài giết chết pháp sư áo trắng Saruman đã
phát điên ra họ không có thu hoạch nào khác. Pháp sư áo trắng vốn uy thế vô
cùng lại dễ dàng bị Bạo liệt tiễn ba mũi của Legolas cùng Phong chi tiễn của
Trương Hằng giết chết, thân là pháp sư vậy mà đến cả vòng bảo vệ cũng không dựng
lên, tinh thần là hoàn toàn điên loạn, lão chẳng hơn gì một ông già bình
thường.

Nhưng không giống như trong kịch bản, sau khi Saruman chết,
tháp pháp sư liền bắt đầu sụp đổ, theo như Gandalf nói thì tòa tháp này dựa vào
ma pháp của Saruman chống đỡ mới có thể đứng thẳng, sau khi lão chết, tháp pháp
sư cũng biến thành gạch vụn.

- Chỉ tiếc những thư trong tháp, theo như ông nói, những thứ
một pháp sư cất chứa chắc chắn là vô cùng nhiều, tài sản của pháp sư hoàn toàn
có thể gọi là phú khả địch quốc (*), trong đó không biết có bao nhiêu năng
lượng thạch hoặc vật phẩm loại ma pháp truyền thuyết đây.

Trịnh Xá tiếc nuối nói với Gandalf.

Gandalf lại có chút xấu hổ, bởi vì ông nghĩ nhóm Trịnh Xá
vốn không cần phải tham gia trận chiến đối mặt với Mordor, chỉ là lúc trước
được ông ta nhờ cậy nên mới bị liên lụy, mà làm lính đánh thuê, rõ ràng giá trị
số năng lượng thạch ông ta giao cho họ lúc trước là quá ít, bản thân ông cũng
không thể so với pháp sư áo trắng như Saruman được, mới trở thành pháp sư áo
trắng không lâu, tài sản cũng chẳng nhiều nhặn gì nên chỉ có thể nói:

- Sau khi trận chiến với Mordor kết thúc, ta sẽ tìm cách trả
đủ thù lao cho các ngươi. Yên tâm đi, Trịnh Xá, đồng đội của ngươi sẽ không
phải chết vô ích đâu.

Trịnh Xá thuận miệng đáp ứng, trong lòng hắn thì lại nghĩ
đến chuyện sau này hoán đổi thời gian quay lại thế giới Lord of the Rings, nhất
định phải tới Isengard đào bới, tháp pháp sư có thể đã sụp đổ nhưng những thứ
trong tháp cũng sẽ không lập tức biến mất, vì thế mặc kệ thế nào, đều có một khoản
tài phú lớn chôn ở đó.

Isengard tạm thời không còn gì đáng nói, mọi người trở về
Edoras, tiếp đó đương nhiên là quân đội cùng dân chúng thỏa sức vui chơi, vốn
một trận chiến diệt vong lại có thể thắng lợi khiến cho quân dân khắp Rohan đều
mừng rỡ như điên. Lại thêm quốc vương Théoden đã khôi phục thần trí, thu nạp
lại quân đội bị lưu đày trước kia, trong vòng một tuần ngắn ngủi cả Rohan đã có
hơn bảy nghìn kỵ binh, cho dù trừ đi những người bị thương, bệnh tật cũng còn
hơn năm nghìn kỵ binh tinh nhuệ, quân đội như vậy tại Middle Earth đã là một
đội quân rất mạnh mẽ rồi, ít nhất cũng có sức uy hiếp tới đại quân Orc của
Mordor.

- Nhưng tại sao chứ?

Quốc vương Thesoden quát lớn:

- Tại sao ta lại phải tới cứu viện Gondor, phải giúp đỡ
những kẻ gọi là minh hữu nhưng không thèm tới cứu viện chúng ta, các ngươi nói
cho ta nghe thử? Dựa vào cái gì mà muốn ta làm như vậy?

Mấy người Gandalf đều im lặng, có lẽ nhóm Trịnh Xá không
hiểu được nhưng trong mắt người ở thế giới này, minh hữu chính là người phải có
mặt vào thời điểm mấu chốt lúc lâm vào chiến tranh, khi đối phương đã vứt bỏ
minh ước, không khinh bỉ cùng tuyệt giao đã là rất tốt rồi, còn muốn họ phải
liều mạng chiến đấu nữa, làm gì có chuyện tốt như vậy? Quốc vương Théoden chẳng
qua chỉ là đang sử dụng quyền lợi mà mình đáng phải có thôi.

Gandalf vẫn mềm mỏng nói:

- Nhưng sau khi Gondor bị hủy diệt, môi hở răng lạnh...

- Không!

Théoden nhìn chằm chằm vào Gandalf, nói:

- Tôn nghiêm lại càng quan trọng hơn! Nếu như Rohan chúng ta
quên đi sự vô tình của Gondor, quên rằng bọn không hề tới cứu viện chúng ta, cứ
như vậy nhắm mắt chạy tới! Rohan sẽ không còn một chút tôn nghiêm nào nữa, vì
thế chúng ta tuyệt đối không cứu viện, trừ phi... Trừ phi Gondor đốt lên phong
hỏa đài thời cổ đại, để chính miệng họ nói với Rohan, họ đã đến lúc sinh tử tồn
vong, cần máu tươi của Rohan cứu giúp họ... Nếu không, kể cả Mordor có san bằng
Gondor, Rohan cũng sẽ không phái đi một người một ngựa!

Đây là câu trả lời của Théoden, Gandalf bất đắc dĩ chỉ có
thể quyết định tự mình sẽ tới Gondor trước, chuẩn bị thuyết phục quan nhiếp
chính của Gondor, đốt phong hỏa đài thời cổ đại, chỉ có như vậy mới có thể kết
hợp sức mạnh của loài người thành một khối. Mà đồng thời, ông cũng không để
Aragorn đi cùng, do quan nhiếp chính vẫn đang điều khiển Gondor, nếu Aragorn
liều lĩnh tới đó, kết quả sẽ rất khó dự đoán.

- Aragorn, ngươi nhất định phải đi một con đường khác tới
Mordor, ở đó có lực lượng cuối cùng cũng là lực lượng mạnh mẽ nhất của Gondor,
nắm lấy lực lượng ấy, đến lúc đó... Ngươi sẽ hiểu ý nghĩa của một vị vua thật
sự.

Đây là lời Gandalf nói khi ra đi, tiếp đó ông ta mang theo
Mery rời khỏi thủ đô Rohan... về phần tại sao lại phải mang Merry theo, thâm ý
trong đó có lẽ chỉ mấy người Trịnh Xá đã hiểu rõ kịch bản phim mới có thể hiểu
được.

“Chuẩn bị nếu quan nhiếp chính không đồng ý thì để Merry lẻn
vào đốt phong hỏa đài phải không? Cái này cũng giống kịch bản gốc thôi...”

Do Trịnh Xá mô phỏng phương thức suy luận của Tiêu Hoành
Luật, biết được tầm quan trọng của trận chiến tại Minas Tirith lần này, gần như
hoàn toàn ảnh hưởng tới thế lực Trung Châu đội giành được sau này sẽ thế nào,
vì thế hắn không thể không đi theo hai ngươi Gandalf, cùng tới Gondor.

- Chúng ta bây giờ phải chia ra, ta cùng Chiêm Lam tới
Gondor trước, một là bảo vệ hai người Gandalf, hai là phải giúp trận chiến
Minas Tirith thắng lợi, nhưng điều đó cũng không quan trọng, mấu chốt là phải
dự phòng hai đội kia tập kích. Hiện tại ta đã mở cơ nhân tỏa tầng thứ tư, mặc
dù không thể khống chế nhưng cũng rất mạnh, đi trước tới Gondor cũng có thể uy
hiếp hai đội kia... Triệu Anh Không, Trương Hằng, Trình Khiếu, ba người các
ngươi đi theo Aragorn, theo như kịch bản phim, Đội quân người chết uy lực vô
cùng, cho dù thế nào cũng phải giúp hắn được bọn chúng thừa nhận, đương nhiên,
tính mạng các ngươi vẫn là số một.

Trịnh Xá nhìn ba người trước mặt, nghiêm túc nói.

Trình Khiếu cười ha ha đáp:

- Yên tâm đi, chỉ cần ta còn một hơi thở, nhất định sẽ bảo
vệ thật tốt cho Anh Không muội muội... Còn về Trương Hằng, ngươi chết đâu cũng
được, ta không bảo vệ đàn ông...

Trịnh Xá lại xốc áo Trình Khiếu nói:

- Ta muốn các ngươi đều sống sót, không phải lại thấy ngươi
một lần nữa cười cợt đứng chắn trước phụ nữ... Sống sót, điều này quan trọng
hơn tất cả mọi thứ, quan trọng hơn tất cả mọi chuyện... Sống sót, chúng ta cùng
sống sót!

Trình Khiếu bất đắc dĩ gật đầu, đến khi Trịnh Xá buông tay
ra, hắn mới lẩm bẩm áo mình sắp bị xé rách, bất quá có thể thấy được trong mắt
hắn thoáng qua một tia cảm động, hồi hộp.

- Như vậy... Gặp lại ở Minas Tirith, để chúng ta cùng nhau
sống sót!

Trịnh Xá kéo cương, khô lâu chiến mã nhảy dựng lên, tiếp
theo tung vó chạy băng băng, Trịnh Xá cùng Chiêm Lam từ từ đi xa, bám sát con
ngựa trắng của Gandalf, cùng tiến về phía Gondor.

Đường đến Gondor, với sức chạy của hai con ngựa có thể tới
nơi trong vòng ba ngày, vì thế trên đường cả bốn người đều trầm mặc, chỉ đưa
mắt nhìn về phía Gondor, hy vọng trước khi Mordor xuât binh có thể đốt lửa
phong hỏa đài, như vậy kỵ binh Rohan mới có thể tập hợp trong thời gian ngắn
nhất, tới chi viện Gondor.

Bốn người đi được khoảng hai ngày, Trịnh Xá đột nhiên giật
giọng hỏi Gandalf:

- Gandalf, cái túi không gian của ông đang giữ bên người à?
Hay là ở chỗ Legolas?

Gandalf đang điều khiển mã vương phi nước đại, nghe Trịnh Xá
hỏi vậy, một lúc sau ông ta mới đinh thần lại, đáp:

- Ồ, là ở chỗ Legolas, hình như hắn quên trả lại túi cho ta,
có vấn đề gì sao?

Trịnh Xá ngẩn người, bối rối đáp:

- Không, không có gì, có lẽ là ta quá lo lắng thôi...

Chiêm Lam ngồi trong lòng hắn chợt hỏi:

- Đã xảy ra chuyện gì sao? Anh nghĩ ra cái gì?

- À, có chút cảm giác, anh chung quy vẫn cảm thấy Sở Hiên
không thể dễ dàng chết như thế, mặc dù đã nhận được thông báo trừ một điểm
nhưng với trình độ trí tuệ như hắn, rất có thể lại là một lần tính kế khác,
không chỉ tính kế tất cả chúng ta, biến chúng ta thành quân cờ, càng có khả
năng là hắn tính kế cả bản thân mình trong đó... Không nhìn thấy thi thể hắn,
liền có cảm giác tên này vẫn đang còn sống, cảm giác như vậy thật sự là...

Trịnh Xá cười khổ, kéo cương, đẩy cao tốc độ khô lâu chiến
mã, nói tiếp:

- Không quản nhiều làm gì, nếu như hắn không chết thì nhất
định sẽ có chuyện thú vị, anh có nghĩ nhiều cũng vô dụng, Nếu như hắn thật sự
đã chết, chuyện anh cần làm là phải càng tích cực đối mặt với khiêu chiến, nếu
không Trung Châu đội chúng ta sẽ không còn hy vọng!

Ở bên kia, khi Trịnh Xá cùng Gandalf đều mang người tới
Gondor, những người ở Edoras mặc dù chưa xuất phát nhưng cũng không nhàn rồi,
mỗi ngày đều rèn luyện bản thân, đặc biệt là hai người mới có vũ khí giải
phong, ngoài khi sử dụng cảm thấy trọng lượng giảm xuống ra, uy lực thật sự của
hai món vũ khí này cũng bắt đầu được thể hiện. Ví dụ như thanh gươm Excalibur
không chỉ sắc bén, sau khi giải phong nó còn có thể tiến hành tấn công không bị
đấu khí ảnh hưởng, cho dù trên người có phương có đấu khí hoặc trên vũ khí có
đấu khí, hiệu quả hủy diệt của nó đều có thể phá nát tầng đấu khí của đối
phương trong nháy mắt, Hổ hồn đao mang của Trịnh Xá cũng không khác gì, chỉ là
Triệu Anh Không còn chưa tìm được tuyệt kỹ của thanh kiếm này như Trịnh Xá đã
kể, chiêu thức uy lực cực mạnh như bắn ra một luồng laser.

Trương Hằng cũng phát hiện ra một số diệu dụng của cây cung
trong tay vì thế hắn đặc biệt tìm Legolas, hy vọng vị đại sư cung tiễn này có
thể cho mình một số trợ giúp. Khi hắn tìm tới nơi thì thấy Legolas đang đứng
nhìn một kỵ binh mặc áo đen phóng ngựa chạy ra xa, tên kỵ binh đó vóc người gầy
nhỏ, cũng không mặc áo giáp, cứ như vậy cưỡi ngựa chạy ra ngoài thành, dần dần
đi ra xa.

- Đó là ai vậy, sao ta thấy rất quen mắt?

Trương Hằng khẽ nói.

Legolas giật mình quay lại, hắn nhìn Trương Hằng cười cười
xấu hổ, đáp:

- Một vị sứ giả... Sứ giả mang đến thắng lợi.

Cưỡi ngựa suốt ba ngày ba đêm liên tục không ngừng nghỉ, tố
chất thân thể Trịnh Xá cùng Gandalf còn miễn cưỡng chịu đựng được, Chiêm Làm
cùng Merry thì thật sự không có cách nào, hai người đều chỉ biết dựa vào người
đằng sau ngủ thiếp đi. Suốt quãng đường, mọi người gần như không nghỉ ngơi tử
tế một chút nào, đến bình minh ngày thứ tư, nghênh đón ánh nắng sớm là một tòa
thành màu trắng hùng vĩ xuất hiện trước mặt họ.

- Đây là thủ đô của Gondor, cũng là thành phố hùng vĩ nhất
của loài người, Minas Tirith, còn có tên khác là thành phố của đức vua. Nơi này
là tượng trưng cho chính quyền con người, một khi bị đại quân Orc của Mordor
công phá, loài người cũng sẽ kết thúc.

Gandalf thở dài, khẽ vỗ đầu tuấn mã, tiếp đó lao về phía
thành phố trắng.

Trịnh Xá bám sát theo Gandalf, một con ngựa trắng cao lớn
cùng một khô lâu chiến mã cùng tiến tới Minas Tirith. Quân lính canh giữ trên
tường thành lập tức kích động, do uy danh của pháp sư áo trắng tại Middle Earth
là rất lớn, mặc dù Saruman phản bội khiến cho thanh danh của pháp sư áo trắng
suy giảm nhưng phần lớn con người vẫn tin tưởng pháp sư áo trắng là cứu tinh
của nhân loại.

So với pháp sư áo trắng, khô lâu chiến mà càng khiến người
ta quen thuộc và sợ hãi, đó chính là vật cưỡi của Ringwraith, hình tượng của
chiến mã này căn bản không thể bắt chước nên khi binh lính trên tường thành
nhìn thấy pháp sư áo trắng bị Ringwraith đuổi theo, những người này lập tức
huyên náo, đồng thời một đại đội cung thủ từ trong doanh trại chạy lên tường
thành.

Phải tới hơn một giờ sau, chuyện hiểu lầm này mới được giải
thích rõ ràng, đặc biệt là Trịnh Xá phải tới chỗ khô lâu chiến mã, giao nó cho
binh lính Gondor phái ra, những binh sỹ này mới tin là pháp sư áo trắng giết
chết Ringwraith (họ không tin rằng dựa vào vũ khí hoặc thân thể có thể giết
được Ringwraith), còn khô lâu chiến mã thì là chiến lợi phẩm.

- Rất bất đắc dĩ phải không?

Gandalf cười, nói:

- Không có cách nào, người Gondor chính là như vậy, họ sẽ
luôn kiên trì với chuyện mình đã nhận định, dù là tốt hay xấu, chỉ cần họ nhận
định mình phải đi con đường này thì sẽ đi đến tận cùng.

Trịnh Xá có chút khó khăn điều khiển chiến mã dưới chân, đây
là chiến mã mà lính Gondor giao cho hắn sau khi lấy đi khô lâu chiến mã, hắn
cũng không lo không lấy lại được nó, cho dù phải dùng vũ lực đoạt về thì những
binh lính bình thường này cũng làm sao có thể ngăn cản được hắn? Hơn nữa
Gandalf cũng tuyệt đối không để chuyện đó xảy ra.

- Đi thôi, chúng ta tới gặp quan nhiếp chính!

Chuyện tiếp theo tạm thời không cần kể rõ, đều là nhắc lại
kịch bản phim (tránh để có một số người đọc lại nói người viết câu bài, tác
giả), tóm lại khi mấy người Gandalf tới gặp quan nhiếp chính thì lại nhận được
câu trả lời rằng không muốn Rohan tới chi viện. Bởi vì hắn biết người kế thừa
vương tộc Gondor đang ở Rohan, hắn không hy vọng Gondor lại trờ về tay quốc
vương, như thế quan nhiếp chính sẽ chẳng còn chỗ nào để đi, vì thế hắn quyết liệt
từ chối đề nghị của Gandalf, đốt phong hỏa đài cầu viện Rohan.

- Ngu xuẩn! Đúng là ngu xuẩn hết sức! Cho dù quốc gia này
bây giờ là của hắn nhưng đến khi Mordor sang bằng nơi này, hắn sẽ còn lại được
cái gì? Chẳng còn lại gì cả, chỉ có thể chết tại đay, hắn sau không trao trả
đất nước lại cho quốc vương, như vậy còn có thể lưu lại chút tiếng tốt!

Gandalf nổi giận đùng đùng từ trong hoàng cung đi ra, ông
bước tới đài quan sát trong thành phố, từ đó có thể nhìn thấy Mordor ở bên kia
mấy dãy núi phía xa, nơi ấy đỏ như máu, giống như có thứ gì đó đang bùng cháy
trong không khí.

Gandalf vẻ mặt ảm đạm nói:

- Chúng ta thua rồi, loài người sắp diệt vong... Sauron đã
hồi sinh, chiếc nhẫn tối cao đã trở lại chỗ hắn, nhưng loài người thì vẫn đang
âm mưu tranh giành, vẫn đấu đá lẫn nhau vì quyền lực mơ hồ, quân đội như thế,
chính quyền như thế... Chúng ta làm sao có thể đánh bại quân vương tàn bạo của
Mordor chứ... Chúng ta thua rồi.

Trịnh Xá vỗ vai Gandalf nói:

- Đừng bỏ cuộc, chúng ta đã chiến đấu nhiều như vậy, bao
nhiêu cảnh ngộ khó khăn đều đã vượt qua, chẳng lẽ lại chịu thua cái tên quan
nhiếp chính vô dụng ấy sao? Chúng ta còn có kỵ binh tinh nhuệ của Rohan, chúng
ta còn có đội quân Ent đang tới đây, chúng ta còn có một nhóm minh hữu nữa...
Khi Sauron thật sự hồi sinh, người Elf trên đại lục này dù thế nào cũng phải
xuất một phần sức lực, nếu không họ chỉ có thể lập tức cúp đuôi chạy trốn thôi.

Gandalf hít sâu một hơi đáp:

- Đúng thế, cứ theo kế hoạch đã định... Merry.

Người hobbit Merry đang chăm chú nhìn bầu trời đỏ rực phía
xa, cảnh sắc vừa tráng lệ vừa quỷ dị, nhưng khi hắn quay đầu lại liền thấy ba
người còn lại đều nhìn chằm chằm vào mình, lập tức trong lòng hắn chợt có dự
cảm không tốt, giống như sắp bước lên thuyền giặc...

- Cuối cùng phong hỏa đài cũng đã đốt lên rồi...

Một thanh niên tóc đen mặc quần áo hiện đại ngồi trên đỉnh
núi tuyết, hắn trông thấy một ngọn lửa bùng lên trên sườn núi dưới chân, ánh
lửa khiến người ở một ngọn núi khác nhìn thấy, theo đó ngọn lửa ở bên ấy cũng
bốc cháy, tiếp tục truyền đi, dần dần, ánh lửa đã lan ra cách đỉnh núi cực xa.

- Vậy là trận chiến Gondor đã sắp bắt đầu?

Thanh niên tóc đen chợt lộ vẻ tươi cười, hắn cười ha ha mấy
tiếng rồi hung hăng nói:

- Triệu Chuế Không, lần này ta ra tay ngươi sẽ không còn gì
để nói phải không? Cút mẹ ngươi đi! Chờ đến khi ta ngưng luyện xong kim đan, kể
cả ngươi có mở cơ nhân tỏa tầng thứ tư, lão tử cũng không sợ ngươi! Đến lúc đó
không bóp nát ngươi ra không xong, còn cả clone của ngươi, còn cả tên ác ma
kia...

- Chỉ có tu chân mới là sức mạnh tối cường!

Không nhắc đến vẻ điên cuồng của tên thanh niên tóc đen này,
khi ánh lửa truyền tới Edoras, quốc vương Théoden lập tức quyết đoán lạ thường,
ra lệnh xuất binh tới Gondor. Thật sự là người ở địa vị cao, ông ta đương nhiên
là biết đạo lý môi hở răng lạnh, cho dù kỵ binh Roha có mạnh mẽ cũng không thể
đơn độc chống cự lại thế lực Mordor, chuyện duy nhất bọn họ có thể làm là phối
hợp với quân đội Gondor, cùng ngăn cản đại quân Orc của Mordor.

- Mặc dù rất không may, nhưng ta vẫn phải báo với các ngươi
một câu.

Théoden sau khi nghe một kỵ binh trinh sát báo cáo, sắc mặt
ông lập tức trở nên nặng nề, nói:

- Sau khi chiến dịch Helm’s Deep bắt đầu, ta đã phái một số
trinh sát tới Gondor, một là để cầu viện, hai là xem thử quân đội Mordor có bắt
đầu tiến công hay không, bây giờ họ đã trở về, cũng mang theo tin tức về quân
đội Mordor mà họ nhìn thấy... Rất không may, chúng ta phải đối mặt với đại
quân một trăm nghìn tên do Orc cùng Troll tạo thành. Đội quân này so với chúng
ta tưởng tượng lúc trước còn lớn hơn nhiều, mạnh mẽ hơn cả thế lực liên minh tà
ác trong cuộc chiến thời cổ đại... Quân đội có thể xuất chiến của Rohan chúng
ta chỉ được năm nghìn kỵ binh mà thôi...

Đây là hoàng cung Rohan, sau khi Théoden quyết định xuất
binh, ông ta lập tức không hề do dự tiến hành bố trí cùng triệu tập binh lực,
cần phải để binh sỹ đi theo bảo trì sức chiến đấu mạnh nhất. Đến khi lính trinh
sát mang tin tức trở về, đội quân Orc một trăm nghìn tên, trong nháy mắt đã phá
tan lòng tin của mọi người, nơi này không phải thế giới hiện thực, mà là đại
lục Middle Earth, cho dù là trong những ghi chép về cuộc chiến từ thời cổ đại
cũng chưa từng có thể lực tà ác tập hợp với số lượng lớn như vậy, thế lực này
thật sự quá lớn.

- Vậy thì... Phải đi tìm đội quân mới!

Một thanh âm đột nhiên từ bên ngoài cung điện truyền vào,
khi mọi người quay lại thì thấy một người mặc áo chùng bước vào, khi tới nơi,
người này mới bỏ mũ xuống, đó không ngờ chính là một trong những người giữ ba
chiếc nhẫn Elf, đức vua Elrond.

Ngoài ba thành viên Trung Châu đội, những người còn lại đều
hơi khom người làm lẽ, Elrond cũng không khách khí, tiếp nhận lễ tiết rồi trực
tiếp nói:

- Sauron giành lại được chiếc nhẫn, thực lực của hắn đã khôi
phục hoàn hảo, mạnh mẽ như trước kia, nhưng thế lực liên minh thì lại yếu ớt,
hoàng tộc loài người chỉ còn lại một hậu duệ duy nhất, ba chiếc nhẫn của người
Elf cũng bắt đầu mất đi sức mạnh, buộc chúng ta phải lập tức rời khỏi đại
lục... Loài người nếu còn muốn tiếp tục sống sót, Aragorn, các ngươi phải đi
tìm một đội quân mới.

Aragorn cười khổ đáp:

- Đã không còn quân đội nào nữa, người Ent đã xuất phát, kỵ
binh Rohan cũng chuẩn bị xuất phát, sức mạnh của Gondor ta không thể khống chế
nổi, người Elf mất đi sức mạnh của ba chiếc nhẫn cũng sắp li khai... Chúng ta
đã không còn minh hữu nữa.

- Không, vẫn còn một đội quân, họ đã chờ đợi cả nghìn năm
rồi!

Elrond chợt mở áo choàng, lấy ra một thanh trường kiếm lấp
lóe ánh bạc, thanh kiếm này dù không truyền vào chút đấu khí nào cả vẫn liên
tục tỏa ra ánh sáng trắng, giống như một tấm gương bằng bạc.

- Đây là bảo kiếm được đúc lại từ những mảnh vỡ của Narsil,
chỉ có hoàng tộc Gondor mới có thể sử dụng, dùng thanh kiếm này có thể chứng
minh huyết thống của ngươi...

Elrond ngừng một chút rồi, nghiêm trang nói:

- Tới chiêu mộ những người sống trong núi, họ đã chờ đợi có
hội này hàng ngàn năm, chỉ có đội quân đó mới có thể lấp bằng chênh lệch với
Mordor, chỉ như vậy mới có thể xoay chuyển thế cục!

- Những người sống trong núi?

Aragorn sững sờ, sắc mặt hắn thoáng phát xanh, thì thào nói:

- Những kẻ phản tặc đó? Những kẻ bội bạc, vô sỉ đó? Bọn
chúng không có tín ngưỡng, không ai có thể ra lệnh cho chúng...

Elrond cao giọng nói:

- Ngươi có thể! Chỉ ngươi mới có thể ra lệnh cho họ, đội
quân này là đội quân của ngươi! Cũng là chỗ dựa cuối cùng của ngươi!

Nhìn vẻ do dự của Aragorn, Gimli tò mò hỏi Legolas đứng
cạnh:

- Chuyện gì vậy? Hình như Aragorn rất sợ đội quân đó vậy...

- Không phải sợ, là phẫn nộ...

Báo cáo nội dung xấu

Chi phí đọc tác phẩm trên Gác rất rẻ, 100 độc giả đọc mới đủ phí cho nhóm dịch, nên mong các bạn đừng copy.

Hệ thống sẽ tự động khóa các tài khoản có dấu hiệu cào nội dung.