Vô hạn khủng bố - Quyển 11 - Chương 15 - Phần 1

Chương 15: Kỹ năng tự sáng tạo

Âm thanh không thể truyền được trong vũ trụ nếu không một
chiến hạm bị tên lửa bắn trúng nhất định sẽ phát ra tiếng nổ đinh tai nhức óc,
Trịnh Xá đang hiện đang ở trong vũ trụ nên hắn cũng chẳng biết những chuyện đã
xảy ra, cứ bình thản bước xuống tàu giao thông.

Bên ngoài tàu giao thông chỗ nào cũng thấy binh lính đang
bối rối chạy tới chạy lui, trong mắt đầy vẻ kinh hoàng và sợ hãi. Trịnh Xá phát
hiện những binh sỹ này đại đa số đều là tân binh theo quân đội cấp cao tới đây,
họ chưa từng trải qua chiến trường thật sự nên khi gặp tình huống đột ngột phát
sinh có vẻ không có kinh nghiệm xử lý, so với những lão binh thuần thục còn
sống sót, họ chỉ biết nghe lệnh cấp trên mà thôi. Trịnh Xá nhìn thấy vài nhóm
lính do một số binh sỹ có thâm niên chỉ huy hợp thành từng tiểu đội đang giằng
co với một số tiểu đội khác, tiểu đội bên đó cũng có sỹ quan chỉ huy thậm chí
còn có cả cấp úy, hẳn là sỹ quan có sẵn trong bộ đội chi viện.

Mấy tên lão binh chợt nhìn thấy Trịnh Xá đi đến, tất cả đều
rất ngạc nhiên tiếp đó là vui mừng hướng về phía hắn làm quân lễ, trong đó một
sỹ quan chạy tới cạnh hắn nói:

- Báo cáo chỉ huy, đại bộ phận binh sỹ trên kỳ hạm đã bị đám
người ký sinh kích động, trước mắt mới huy động được một phần tư quân số trên
kỳ hạm, nhưng chỉ huy cứ yên tâm, chúng tôi đang toàn lực đàm phán, tin rằng sẽ
nhanh chóng có kết quả...

Trịnh Xá chào đáp lễ, nói:

- Nghỉ... Không thể từ từ đàm phán với bọn chúng nữa, chúng
ta nhất định phải ngăn cản trước khi chúng gây tổn thương cho mấy vị tướng
quân, nếu như để bọn chúng ký sinh vào sỹ quan cấp tướng thì rất nhiều bí mật
của quân đội sẽ lọt vào tay loài bọ. Thế này đi, quân đội do ta chỉ huy, bắt
đầu xâm nhập tấn công, bất kỳ binh lính nào có ý cản trở chúng ta tiến vào
trung ương kỳ hạm... Giết không tha. Mặc dù có chút tàn nhẫn nhưng vì vô số
dân thường trên trái đất, vì chiến thắng của loài người trong trận chiến này,
cố gắng lên các anh em!

- Vâng!

Tên lính này lập tức hô lớn, hắn giơ tay chào rồi chạy ra
xa, ra lệnh cho tiểu đội của hắn cùng mấy tiểu đội phía sau, nhóm người này liền
giơ súng bắn thẳng vào nhóm quân đang cản đường.

Một người lính nếu chưa trải qua huyết tinh sát lục trên
chiến trường thì hắn còn cách lão binh chân chính rất xa, ít nhất một binh lính
có kinh nghiệm khi giết người tuyệt đối không run tay, hơn nữa đối với những
sinh vật uy hiếp tới tính mạng mình hoặc với mục tiêu đã được chỉ định, lão
binh chắc chắn sẽ không nương tay nhân từ, đây là chênh lệch, chênh lệch đủ để
gạt bỏ kỹ năng chiến đấu sang một bên.

Khi đội ngũ của nhóm binh lính có kinh nghiệm đột nhiên tập
kích, nhóm lính cản đường lập tức hỗn loạn, bởi vì họ căn bản không thể tưởng
tượng được những người kia lại đột ngột tấn công. Họ mới từ hoàn cảnh yên ổn
hòa bình của trái đất tới đây, mặc dù nghề nghiệp vốn là quân nhân nhưng chưa
từng trải qua chiến trường khủng bố đầy máu tươi, đối với họ chiến tranh bất
quá chỉ là một mệnh lệnh của cấp trên mà thôi, bây giờ đám lão binh này dùng
máu để thức tỉnh bọn họ, có điều, máu này là máu của chính họ.

Lúc Trịnh Xá đi về phía phòng hội nghị ở trung tâm kỳ hạm,
đám lão binh ở xung quanh khu vực tàu giao thông đã bắt đầu công kích những
binh lính khác, hơn thế nữa, mệnh lệnh của Trịnh Xá còn được họ không ngừng
tuyên truyền, khi những lão binh này nhìn thấy Trịnh Xá xuất hiện lập tức hoan
hô, tiếp đó chỉ huy binh sỹ tấn công càng mãnh liệt, thường chỉ hô hạ vũ khí
vài lần không có kết quả là lập tức quyết đoán ra lệnh công kích, tình huống
như vậy Trịnh Xá thấy đến mấy lần.

“Nhưng thật sự có thể được không? Sở Hiên, ta đã ra lệnh như
người yêu cầu, hiện tại cả kỳ hạm đã hoàn toàn hỗn loạn, nhưng ta vẫn thấy lo,
trước mắt coi như phe ta chiếm ưu thế nhưng rút cuộc cũng không thể giết cả mấy
vị tướng quân kia đúng không? Khi chúng ta không còn chiếm được ‘thế’ có lợi
nữa thì cuộc binh biến này sẽ không dễ gải quyết đâu, kích động binh lính tiến
hành bạo loạn, đợi khi chính phủ Liên bang địa cầu bình tĩnh lại, chúng ta có
thể sẽ không khống chế được đám lính này nữa, dù bọ ký sinh có kinh khủng đến
mức nào cũng không thể ký sinh toàn bộ quan chức cấp cao của Liên bang mà?”

Trịnh Xá thông qua ý thức nói với Sở Hiên.

Sau khi Sở Hiên phát biểu, hơn 80% số lão binh đã tiếp nhận
mệnh lệnh của hắn bắt đầu cướp đoạt quân quyền trong hạm đội, Chiêm Lam cũng sử
dụng kỹ năng tinh thần lực tảo miêu cùng tâm linh tỏa liên, hơn nữa nàng còn
dùng tâm linh tiên thát tấn công tinh thần lực khống chế giả của Nam Viêm Châu
đội. Đến lúc này, đối phương đã mất trợ giúp từ các kỹ năng tinh thần lực, từ
mức độ nào đó mà nói, Trung Châu đội đang nắm ưu thế tuyệt đối, Zero và Chiêm
Lam đang cùng Sở Hiên đi cứu La Cam Đạo.

“Không sao cả, chuyện lần này chẳng qua chỉ là một thí
nghiệm của ta thôi, nhưng xem ra hiệu quả có vẻ cũng rất tốt... Ta được một
nghìn điểm thưởng, ngươi thì sao?”

Sở Hiên lại tránh né không trả lời thẳng vấn đề Trịnh Xá đề
cập mà hỏi ngược lại, Trịnh Xá ngẩn người rồi đáp:

“Cái này, hình như vừa rồi có tiếng thông báo được thưởng
một nghìn điểm. Ủa? Giết một người bên đội đối phương hay làm cái gì? Tại sao
tự nhiên lại được thưởng một nghìn điểm?”

Sở Hiên thản nhiên đáp:

“Ừm, vừa rồi là lúc Bá Vương bắn tên lửa phá hủy một chiến
hạm cỡ nhỏ, nên được một nghìn điểm, nếu là chủ chiến hạm cỡ lớn điểm thưởng ít
nhất phải gấp đôi, thậm chí càng nhiều, vậy cứ làm thế đi...”

Trịnh Xá lập tức toát cả mồ hôi nói:

“Chờ, chờ chút, cái gì mà ‘cứ làm như thế’, tính toán của
ngươi làm ta run lắm rồi đấy, trước hết không nên vội phá hủy chiến hạm, ngươi
còn chưa trả lời câu hỏi của ta... Nếu như bọn họ bình tĩnh lại thì phải làm
thế nào? Ngươi giết quá nhiều người, nếu chiến dịch tiếp theo vì thế mà phải
trì hoãn, khiến quân đội cấp cao truy cứu trách nhiệm thì chúng ở giữa vũ trụ
biết làm sao? Không nên vừa mới đánh bại Nam Viêm châu đội mà đã đắc ý vong
hình khiến cả đội thất bại!”

Thanh âm Sở Hiên thoáng mỉm cười đáp lại:

“Yên tâm đi, phương diện này ta đã suy tính kỹ rồi, nếu
không đã không hành động lớn như vậy... Ngươi còn nhớ đoàn đội trên hành tinh
bọ không? Bọn chúng không thể cứ an toàn đợi tại đó, Chủ Thần công bằng với tất
cả các đội, thực lực càng cao thì nguy hiểm càng lớn nhưng cũng không có nghĩa
là đoàn đội yếu sẽ không gặp nguy hiểm, nếu không nơi này đã không gọi là luân
hồi phim kinh dị mà gọi là dạo chơi cày điểm... Nếu chiến trường đầu tiên tại
Klendathu thì chiến trường thứ hai với loài bọ hẳn là tại Tango Urilla, vậy bọn
chúng làm thế nào từ một hành tinh vượt qua khoảng không vũ trụ chạy tới hành
tinh kia được? Ta không tin bọn chúng lại có nổi đạo cụ xa xỉ như tàu vũ trụ,
khả năng duy nhất chỉ có thể là... Loài bọ có thể sống được trong không gian
vũ trụ sẽ xuất hiện, hơn nữa chúng nó nhất định sẽ tấn công chúng ta!”

Trịnh Xá nghe mà không hiểu gì cả, hắn kỳ quái hỏi:

“Có bọ xuất hiện trong vũ trụ, hơn nữa còn chắc chắn sẽ tấn
công chúng ta, nhưng chuyện này thì có liên quan gì tới tình huống của chúng ta
hiện tại? Từ phi đám bọ này sẽ lập tức tấn công chúng ta... Không phải chứ? Ý
ngươi là đám bọ sẽ tấn công ngay lập tức?”

“Mặc dù không phải ngay lập tức nhưng cũng không chênh lệch
lắm... Ngươi tính xem chúng ta đã tới thế giới này bao nhiêu lâu rồi? Cộng cả hôm
nay tổng cộng đã được mười lăm ngày rồi, còn chưa tới năm ngày nữa thôi, suy
luận theo thời gian, nếu lũ bọ còn không xuất hiện chúng ta sẽ an toàn về tới
Chủ Thần không gian, mà Chủ Thần chắc chắn sẽ không tính toán để chúng ta bình
yên vô sự vượt qua phim kinh dị như vậy, nó chỉ có cách gia tăng độ khó, gia
tăng mức nguy hiểm. Nếu đám bọ này cũng có trí tuệ, vậy đây là cơ hội tấn công
tốt nhất mà ta tạo cho chúng... Tới đi, để chúng ta xem xem, Chủ Thần rút cuộc
là đề ra nhiệm vụ khó khăn tới mức nào!”

Trịnh Xá lại chỉ có thể thở dài, hắn không có trí tuệ cùng
khả năng suy luận gần như biến thái của Sở Hiên, cũng không có kiểu suy nghĩ
cuồng nhiệt tìm kiếm khiêu chiến mới này, hắn là muốn thành viên trong đội có
thể an toàn sống sót, bản thân cùng mọi người có thể mạnh mẽ lên... Chỉ là
thực tại luôn đẩy hắn ra chỗ đầu sóng ngọn gió.

Trịnh Xá vừa nói chuyện với Sở Hiên vừa đi tới, vốn hắn đang
muốn trao đổi thêm mấy chuyện nhưng phía trước bỗng nhiên có một đám binh sỹ
đứng chắn đường. Đám lính này là những tiểu đội tân binh được các binh lính có
kinh nghiệm dẫn đầu, phía trước họ tiếng súng đạn đối kích vang lên kịch liệt,
lúc này một người lính chạy tới chỗ Trịnh Xá nói:

- Thượng tá, đi tiếp về phía trước chính là phòng hội nghị
trung ương, nhưng trước mặt đã bị người của đối phương chặn lại, chúng ta vừa
lộ ra là sẽ lập tức bị công kích... Thượng tá, những kẻ này rất có thể đã bị
bọ ký sinh khống chế, cho dù chúng tôi cảnh báo kiểu gì cũng không có tác
dụng... Đáng ghét, lại không thể sử dụng tên lửa hạt nhân mini!

Lực lượng quân sự của Liên bang trái đất, đặc biệt là bộ
binh thật sự quá yếu kém, vũ khí hạng nặng duy nhất là tên lửa hạt nhân mini uy
lực cũng không tồi, nhưng loại uy lực này không phải có thể an toàn sử dụng
trong bất kỳ tính huống nào, ví dụ như trong chiến hạm tuyệt đối không thể sử
dụng vũ khí hạng nặng cỡ đó, một khi sử dụng, mọi người không liên quan trong
chiến hạm cũng sẽ bị giết sạch.

Trịnh Xá đánh giá một chút đoạn rẽ vào phòng hội nghị, rồi
lại quay đầu nhìn lối đi tương tự sau lưng, một lúc sau mới nhìn tên lính kia
nói:

- Áo giáp chống đạn trên người ngươi có thể chặn được đạn
súng tự động không?

Tên lão binh hơi ngẩn người, gật đầu đáp:

- Có thể, nhưng không chặn được đạn súng ngắm, hơn nữa hai
ba khẩu súng bắn liên tục cùng lúc cũng sẽ phá được áo giáp...

Trịnh Xá cười cười nói:

- Vậy cứ giao chỗ rẽ này cho ta... Giúp ta chuẩn bị hai
chiếc áo giáp chống đạn còn nguyên vẹn.

Áo giáp chống đạn này cũng là đồ Liên bang chế tạo để thích
ứng với chiến tranh vũ khí công nghệ cao, nhưng thật nực cười, loại áo giáp này
chính là trang bị quân sự rác rưởi nhất, sức phòng ngự yếu đến đáng thương,
người mặc nó bị súng tự động bắn chỉ được một thoáng là biến thành tổ ong nên
công hiệu gần như bằng số không. Đương nhiên, so với kỹ thuật quân sự còn lạc
hậu hơn các thời đại trước, kỹ thật dân dụng lại có tiến bộ lớn, ví dụ những
chiếc áo giáp này nhìn có vẻ nặng nhưng thực chất lại rất nhẹ, có thể tự con
giãn theo thể hình của từng binh sỹ, phương diện này coi như cũng có chút dáng
vẻ công nghệ cao.

Trịnh Xá cầm hai chiếc áo giáp che trước người, giống như
một tấm lá chắn, khi hắn vừa bước vào lối rẽ trên tấm giáp đã truyền đến tiếng
lộp bộp, lực bắn cũng liên tục truyền tới. Đoạn rẽ này dài khoảng hai mươi mét,
phía bên kia là hơn mười người lính đang cầm súng bắn không ngừng, mục tiêu của
họ lúc này chính là Trịnh Xá.

Kỳ thật Trịnh Xá căn bản không cần e ngại vũ khí công nghệ
cao có uy lực kiểu này, vòng cổ long tinh đến cả tên lửa mini cũng ngăn được
một hai phát tự nhiên là không cần quan tâm tới loại đạn này. Bất quá Trịnh Xá
cũng có khổ mà khó nói, lúc này hắn đang chiến đấu trước mặt cả đám binh sỹ,
giống như lúc trước không thể sử dụng Hổ hồn, bây giờ hắn cũng không thể sử
dụng long tinh để phòng ngự, nếu không sẽ có thể bị hiểu nhầm là kỹ năng vòng
bảo vệ của loài bọ, đến lúc đó hắn có trăm cái miệng cũng không nói lại nổi.

Trịnh Xá vừa lao vào trong lối rẽ lập tức có vô số viên đạn
quét về phía hắn, sở dĩ Trịnh Xá cần hai tấm áo giáp là để một che thân trên,
một che thân dưới, sau đó hai mắt hắn trở nên mờ mịt, lao vọt về phía trước, cự
li hai mươi mét chỉ thoáng cái đã vọt qua. Tốc độ này đúng là hơi quá nhanh,
đương nhiên, đây còn là Trịnh Xá đã bảo lưu thực lực nên cũng không đến mức
người ta không thể chấp nhận nổi, hơn mười tên lính còn đang bắn thì hắn đã lao
vào giữa cả đám, tên lính ở gần nhất còn chưa định thần lại đã thấy đầu đau đớn
trực tiếp hôn mê, một cước của Trịnh Xá đá trúng cằm, đẩy người này văng ra xa
ba mét, không biết sống chết thế nào.

Hơn mười người kia đều sững sờ, không để họ kịp tỉnh táo
lại, Trịnh Xá đã ném thẳng hai chiếc áo giáp rách nát tới, ba bốn người lập tức
nghiêng người tránh qua nhưng ngay lúc họ vừa né sang Trịnh Xá đã lao vụt tới,
hung hăng tung một cước vào giữa ngực, gần như đá bay một tên lính lên, người
này chỉ kịp kêu hự một tiếng rồi đổ ập xuống đất.

Với tố chất thân thể của Trịnh Xá hiện tại, đám lính này căn
bản không thể gây uy hiếp tới hắn, đặc biệt là trong tình huống cận chiến, tất
cả dễ dàng bị hắn đánh gục, kể cả mấy sỹ quan cấp úy cũng chịu chung số phận,
đối mặt với sức cận chiến đáng sợ của Trịnh Xá, cho dù không dốc toàn lực người
bình thường cơ bản cũng không thể gây thương tổn cho hắn được.

Từng binh sỹ một ngất đi, Trịnh Xá cũng không hạ sát thủ, dù
sao phía sau hắn cũng có rất nhiều binh lính đi theo, nếu thủ đoạn quá tàn bạo,
đặc biệt là đối với binh sỹ thì khó tránh khỏi làm người ta phản cảm hoặc nghi
ngờ, nhất là tình như hiện tại hắn không thể để binh lính nảy sinh bất kỳ nghi
ngờ nào, ít nhất là không được để họ nghi rằng hắn bị bọ ký sinh.

Trịnh Xá tiếp tục đi tới phía trước, không lâu sau cửa phòng
hội nghị đã xuất hiện trước mặt, nhưng chuyện khiến hắn kinh ngạc là trước cửa
toàn binh sỹ Liên bang nằm la liệt, theo trang phục có thể thấy đây là tân binh
vừa tới đây, tất cả đều bị người đánh ngã xuống đất, không biết đã bị giết hêt
chưa?

Cửa phòng hội nghị bật mở, một người trung niên cao lớn bước
ra, hắn nhìn Trịnh Xá cùng hơn trăm binh sỹ theo sau, khẽ nói:

- Việc đã đến nước này cũng không cần cố kỵ bọn họ nữa...
Tên ngươi là Trịnh Xá phải không? Đội trưởng Trung Châu đội... Ta từng gặp
ngươi trên chiến hạm lúc trước, chúng ta coi như đã có duyên gặp mặt, bây giờ
cũng chẳng có gì để nói nữa, vào đi, ta biết ngươi tới để bắt thành viên đội ta
tại chiến hạm này đúng không? À quên, ta đã mở cơ nhân tỏa tầng thứ nhất, giết
ta có thể được rât nhiều điểm cùng chi tiết kịch tình đó.

Báo cáo nội dung xấu

Chi phí đọc tác phẩm trên Gác rất rẻ, 100 độc giả đọc mới đủ phí cho nhóm dịch, nên mong các bạn đừng copy.

Hệ thống sẽ tự động khóa các tài khoản có dấu hiệu cào nội dung.