Án mạng đêm động phòng - Chương 32 - 33
Chương 32
Lúc đầu do gục xuống bàn ngủ nên ngủ mới chập chà chập chờn, sau lại bị Liễu
Hà An đánh thức, náo loạn một hồi, rốt cuộc sau khi đuổi Liễu Hà An về, Tiểu Chúc
lại không thể ngủ nổi.
Nàng suy nghĩ rất nhiều.
Nàng nghĩ, thật ra Liễu Hà An vẫn đẹp như hai năm trước, thậm trí còn càng ngày
càng đẹp hơn. Nhưng nàng đã không còn giống như trước kia, cứ mỗi lần nhìn thấy
hắn lại thẹn thùng xấu hổ.
Tuy vừa mở mắt đã nhìn thấy Liễu Hà An, sau giây phút kinh ngạc thì cũng có
phần vui mừng, nhưng trừ lúc đó ra thì không còn nhiều cảm xúc nữa. Nhất là sau
khi nghe được câu chuyện của Liễu Hà An, nàng cảm thấy vô cùng thất vọng. Tuy đây
là lần đầu tiên Liễu Hà An nói với nàng, rằng nàng chính là người mà hắn để ý, thậm
chí nói nàng là ý trung nhân, nhưng nàng… lại hoàn toàn không cảm thấy vui mừng.
Nếu Liễu Hà An giải thích, chỉ đoạn trước thôi, Tiểu Chúc nghe xong sẽ hơi cảm
động. Nhưng sau khi hắn nói nốt vế sau, thì cảm xúc đó từ từ biến đổi, nàng tình
nguyện nghe Liễu Hà An nói hắn muốn thành thân với Quách Khiết Oánh, dù đối với
nàng sẽ có phần ngượng ngùng, vì sau này hắn là chồng của Quách Khiết Oánh rồi thì
những chuyện trước kia, coi như trôi vào dĩ vãng.
Nếu Liễu Hà An nói như thế, có lẽ Tiểu Chúc chỉ cảm thấy khó chịu một chút thôi,
rồi nàng cũng sẽ chấp nhận sự thật, rồi cũng sẽ chúc phúc cho hắn. Nhưng… Hầy…
Tiểu Chúc buồn bực thở dài, trở mình qua lại vài lượt vẫn không ngủ nổi, cứ
như thế suốt một đêm, đến gần sáng nàng mới chợp mắt được một lúc. Nàng thầm nghĩ,
thôi mai không mở cửa Lan Cao Minh Chúc, nàng thật sự không còn sức nữa…
Nghĩ như thế, Tiểu Chúc yên tâm chìm vào giác ngủ, mê man một hồi, đến khi tỉnh
lại, là vì bị tiếng đập cửa đánh thức.
Lúc đầu tiếng đập cửa rất xa xăm, còn chưa rõ rệt, sau đó dần dần chân thực
hơn, hơn nữa càng ngày càng dồn dập, lại còn kèm theo mỗi tiếng đập cửa lại là một
tiếng “Lâm cô nương”.
Tiểu Chúc mơ mơ màng màng kéo chăn lên trùm đầu, bịt tai lại, kết quả là không
thể nào át được tiếng ồn kia. Cuối cùng chỉ có thể trợn trừng mắt, nổi giận đùng
đùng ra khỏi giường… nàng đã biết, cái người đang điên cuồng ở ngoài gọi tên nàng
kia, chỉ có thể là gã gấu chó nào đó…
Đúng là tức chết mà…
Tiểu Chúc tức giận mặc y phục tử tế, sau đó tóc tai bù xù đi ra mở cửa, vừa
mở vừa quát: “Đừng gõ cửa! Đừng có gọi nữa! Ta còn chưa chết đâu!”
Quả nhiên, đứng ngoài cửa chính là Tiêu Ngân Đông, có thể thấy hắn đã sốt ruột
thế nào, nhưng sau khi thấy Tiểu Chúc bình yên vô sự mở cửa cho mình, hắn nhẹ nhàng
thở phào: “Lâm cô nương.”
Tiểu Chúc tức giận: “… Huynh làm cái gì thế hả, mới sáng sớm đã chạy tới gõ
cửa nhà ta…”
Tiêu Ngân Đông ngẩn người: “Đã… đã sắp trưa rồi, không phải rất sớm…”
Tiểu Chúc: “… Rốt cuộc là có chuyện gì?”
Tiêu Ngân Đông thấy sắc mặt nàng mệt mỏi, đành nói: “À, cũng không có chuyện
gì, ta tới Lan Cao Minh Chúc tìm nàng, nhưng thấy nàng mãi chưa tới mở cửa, sợ nàng
xảy ra chuyện gì, cho nên mới tới đây tìm xem…”
Tiểu Chúc ngẩn người, sau đó bĩu môi, nói: “Thật lắm chuyện…”
Nhưng trong lòng lại có chút ngọt ngào.
Cũng không biết vì sao, mặc dù cái gã gấu chó này mới sáng sớm đã tới phá giấc
ngủ khiến người ta tức giận, nhưng nhìn bộ dạng của hắn, lại không thể nào phát
hỏa.
Tiểu Chúc nói: “Hôm qua ta ngủ muộn, cho nên sáng dậy không nổi, mới không đi
mở cửa hàng, làm sao xảy ra chuyện gì được.”
Tiêu Ngân Đông gật đàu: “Không có chuyện gì là tốt rồi… Vậy nàng đi ngủ tiếp
đi.”
Tiểu Chúc nhếch môi: “Thôi đi, dậy cũng dậy rồi, còn ngủ gì nữa?”
Tiêu Ngân Đông rụt rè hỏi: “Giờ cũng sắp trưa rồi, hay là chúng ta… cùng đi
ăn đi?”
Lâm Tiểu Chúc nghĩ thầm, gấu chó xấu xa này cũng không tệ lắm, còn biết hẹn
người đi ăn cơm, lại nghe Tiêu Ngân Đông nói tiếp: “Ở đường Đông Thập Tự mới mở
một cửa hàng bán bánh bao…”
Tiểu Chúc: “…” Nàng giận dữ nạt. “Huynh định mời ta ăn bánh bao à?”
Tiêu Ngân Đông do dự: “Ừm, Lâm cô nương, nàng không thích ăn bánh bao à?”
Tiểu Chúc quát: “Ta không thích! Ta cũng không thích huynh!”
Dứt lời, đóng rầm cửa lại.
Tiêu Ngân Đông: “…”
Chờ đến khi Tiểu Chúc rửa mặt chải đầu xong, vẫn ngáp vài cái ra mở cửa, quả
nhiên vẫn thấy Tiêu Ngân Đông đứng chờ trước cửa, thấy nàng mở cửa, hắn ngập ngừng:
“Lâm cô nương…”
Tiểu Chúc không nhịn được cười: “Sao huynh vẫn chưa đi, lại muốn chờ ở đây cả
ngày rồi lại ốm hay sao?”
Tiêu Ngân Đông thật thà: “Giờ ban ngày, sẽ không ốm đâu…”
Tiểu Chúc dở khóc dở cười: “Thôi quên đi, ăn bánh bao thì ăn bánh bao, ta cũng
đang đói bụng…” Dứt lời nàng liền khóa cửa đi ra ngoài, lại phát hiện Tiêu Ngân
Đông không đi theo, nàng ngoái đầu lại vẫn thấy hắn ngây ngốc đứng nguyên tại chỗ,
nàng ngẩn người rồi nói: “Sao còn chưa qua đây?”
Tiêu Ngân Đông vội vã đi theo, vừa nói “Ừ.”
Cuối cùng Tiêu Ngân Đông vẫn đưa nàng tới một quán cơm nổi tiếng, Tiểu Chúc
buồn cười: “Này, không phải huynh muốn mời ta ăn bánh bao sao?”
Tiêu Ngân Đông: “Nhưng nàng nói nàng không thích ăn…”
Tiểu Chúc cười gật đầu: “Đúng vậy…”
Chờ đến khi đồ ăn được đưa lên, Tiểu Chúc ăn được vài miếng mới phát hiện ra
Tiêu Ngân Đông còn chưa động đũa, nàng hoài nghi hỏi: “Huynh đang làm gì thế? Sao
còn chưa ăn?”
Hắn ngây thơ nói: “À, không có gì, ta chỉ muốn quan sát xem nàng thích ăn gì
thôi.”
Tiểu Chúc: “…” Nàng đặt đũa xuống, nhìn hắn: “Vì sao?”
“Hả? Không có lý do gì hết..” Tiêu
Ngân Đông ngây ngốc nói: “Chỉ quan sát một chút…”
Tiểu Chúc lại càng thêm tò mò, nghe
nói có một số loại dã thú trước khi vồ mồi sẽ đều quan sát con mồi hồi lâu… Chẳng
lẽ con gấu này có thiên tính như thế ư?
Nàng nạt: “Này, Tiêu Ngân Đông, trước
kia huynh từng nói, nếu ta muốn thành thân thì cứ tìm huynh phải không?”
Tiêu Ngân Đông ngạc nhiên, rồi vội
gật đầu: “Đúng thế.”
Tiểu Chúc mỉm cười: “Vậy… chúng ta
thành thân đi.”
Tiêu Ngân Đông lại ngẩn người: “Hả?”
Tiểu Chúc vẫn cười híp mắt như cũ:
“Chúng ta thành thân đi.”
Tiêu Ngân Đông: “A…”
Trán Tiểu Chúc nổi vài cái gân xanh,
nhưng nàng vẫn cố gắng duy trì nụ cười. “Ta nói là, chúng ta thành thân đi.”
Ngồi ăn ở bàn cách đó không xa, hai
người phụ nữ trung niên nghe thấy cuộc đối thoại của hai người, một người kéo người
còn lại thì thầm: “Năm nay… lại có một cô gái mở miệng cầu hôn trước cơ đấy!”
“Còn không phải ư, thật sự hoang đường,
hơn nữa bà xem, nhìn mặt chàng trai kia lúng túng như thế, chắc là không muốn cưới
cô bé đó rồi.”
“Chẹp chẹp, đám con gái bây giờ đúng
là không biết liêm sỉ!”
“Đúng thế, đúng thế, năm đó chồng
tôi còn phải cầu hôn tôi trăm lần tôi mới chịu đồng ý đó!”
“Tôi cũng vậy, tôi cũng vậy, muốn
tôi chủ động mở miệng á, còn lâu nhé.”
Hai người phụ nữ bàn tán sôi nổi,
Tiểu Chúc nghe thế tức đến nghiến răng nghiến lợi, nhưng hiển nhiên là Tiêu Ngân
Đông vẫn đang bị vây trong trang thái bất ngờ, cứ ngẩn người nhìn nàng.
Rốt cuộc Tiểu Chúc cũng hết kiên nhẫn,
bực bội đạp mạnh vào chân Tiêu Ngân Đông, còn hầm hầm nghiến hai cái, Tiêu Ngân
Đông đau đến mức mặt cắt không còn hột máu, cũng phục hồi tinh thần, lắp bắp: “Lâm
cô nương… ta…”
“Ta cái gì mà… huynh đi chết đi.”
Tiểu Chúc vừa xấu hổ, lại vừa buồn
cười liền xoay người bỏ đi. Tiêu Ngân Đông nhanh chóng đứng dậy đuổi theo, nghĩ
gì đó, rồi lại ngừng lại, đối mặt với hai người phụ nữ đang bàn tán kia: “Ừm… Thật
ra là trước kia ta đã từng cầu hôn cô ấy! Nhưng từ đầu nàng đã từ chối ta… Lâm cô
nương là một cô gái tốt, không phải là không biết liêm sỉ!”
Dứt lời lại vội vã đuổi theo, để lại
hai người phụ nữ há hốc miệng ngồi đó.
Tiểu Chúc chạy một lát mới thấy Tiêu
Ngân Đông đuổi theo, đúng là dở khóc dở cười, lần đầu tiên nàng nói với một người
đàn ông là hãy thành thân với mình, tuy nhìn có bên ngoài có vẻ rất thờ ơ, điềm
tĩnh nhưng trong lòng nàng vẫn ngượng ngùng không thôi, nhưng thấy gã Tiêu Ngân
Đông ngốc kia, nàng cũng không biết phải nói thế nào nữa.
Đến lúc nói ra, ai ngờ đối phương
lại không có phản ứng gì.
Biết cái đầu của hắn không dùng được,
nàng chỉ có thể nhẫn nhịn chịu đựng xấu hổ và tức giận lặp lại lần nữa.
Kết quả… vẫn không có phản ứng.
Nhắc tới hai lần rồi, nàng nghiến
răng nhắc lại lần nữa.
Nhưng… lại có thể…
Tiểu Chúc giận quá hóa cười.
Đang miên man suy nghĩ, cánh tay nàng
bị người ta từ phía sau tóm được, Tiểu Chúc tức giận quay đầu lại, quả nhiên thấy
Tiêu Ngân Đông lo lắng nhìn mình: “Lâm cô nương… ta… ta.. vừa rồi ta quá kinh ngạc
nên mới…”
Hắn hít một hơi thật sâu, sau đó nói:
“Ta đồng ý.” Giọng nói của hắn rõ ràng, rành mạch, khiến ánh mắt mọi người đổ dồn
về phía này.
Tiểu Chúc: “…” Quá đáng, vì sao cứ
có cảm giác như nàng đang cầu thân mà Tiêu Ngân Đông thì miễn cưỡng lắm mới đồng
ý vậy?
Tiểu Chúc giận quá, quát ầm lên: “Đồng
ý cái gì chứ? Ta còn chưa nói gì đâu, hừ.”
Tiêu Ngân Đông mờ mịt: “…” Chẳng lẽ
vừa rồi hắn nghe nhầm?
Không phải chứ… Hắn đành phải nói:
“Ta… ta đồng ý thành thân với nàng.”
“…” Tiểu Chúc dở khóc dở cười, hất
tay hắn ra, tiếp tục đi thẳng về phía trước, không thèm để ý hắn lẽo đẽo theo sau,
đi tới Lan Cao Minh Chúc mở cửa.
Tiêu Ngân Đông cũng nhanh chóng đi
vào, nghiêm trang ngồi ngay ngắn trên ghế.
Tiểu Chúc ngẫm nghĩ, vẫn nên đóng
cửa vào thì hơn. Còn Tiêu Ngân Đông ngồi bên trong, cúi đầu trầm tư suy nghĩ nghiêm
túc vì sao mình lại làm Tiểu Chúc không vui… nghĩ tới nghĩ lui, hình như vẫn chỉ
có khả năng vì hắn trả lời chậm thì phải.
Vì thế Tiêu Ngân Đông vô cùng chân
thành tha thiết nói: “Lâm cô nương, vừa rồi thật sự ta không kịp phản ứng…”
Tiểu Chúc ngồi xuống bên cạnh hắn:
“Được rồi… ta biết.”
Nàng chống cằm, nhìn hắn: “Đúng là
một con gấu ngốc mà… Này, huynh đồng ý rồi, là thật sự muốn thành thân với ta đấy
nhé. Muốn đưa ta vào nhà họ Tiêu, hơn nữa phải làm đúng như lời huynh từng nói,
từ nay về sau không được đụng chạm cô gái khác, tốt nhất gặp cũng không gặp, cũng
không được nạp thiếp…”
Tiêu Ngân Đông vội vàng nói: “Ta tuyệt
đối không nạp thiếp.”
Tiểu Chúc cười cười: “Ừm… ta tin huynh
cũng không dám...”
Tiêu Ngân Đông nhìn nàng cười tươi
tắn như thế, không kìm được nghĩ thầm, Tiểu Chúc cười tươi nhìn rất đẹp, hắn lại…
muốn giữ lấy nàng…
Không được, có ý nghĩ thế này trong
đầu là không tốt…
Tiêu Ngân Đông áp chế ý nghĩ xấu xa
xuống, rồi nói: “Vậy… vậy ta sẽ về nhà ngay, nói cho cha mẹ ta biết, sau đó tìm
bà mối, rồi chọn ngày… Lâm cô nương, nàng thấy thế có được…”
Tiểu Chúc cắt ngang lời hắn: “Còn
gọi ta là Lâm cô nương à? Huynh xem ta cũng chưa bao giờ gọi huynh là Tiêu công
tử, ngốc vậy.”
Tiêu Ngân Đông nghi ngờ: “Nhưng… Cho
tới bây giờ nàng cũng không gọi tên ta…”
Tiểu Chúc: “…” cũng đúng, nàng thường
gọi là “này” hoặc gọi hắn là con gấu…
Tiểu Chúc thẹn quá hóa giận; “Được
rồi, cho huynh gọi ta là Lâm cô nương!”
Tiêu Ngân Đông vội lắc đầu, sau đó
gọi: “Tiểu Chúc…”
Tiểu Chúc vốn định để hắn gọi mình
là Lâm Tiểu Chúc, ai ngờ tên này cũng không ngốc, còn biết trực tiếp gọi nàng là
Tiểu Chúc, gọi xong còn gãi gãi đầu, mặt hơi đỏ lên nữa chứ.
Tiểu Chúc vốn muốn trêu hắn, nhưng
thấy hắn đỏ mặt như thế… mình cũng… chẳng hơn gì hắn, cũng đỏ mặt…
“Được rồi, được rồi, huynh mau đi
làm chuyện của huynh đi, còn muốn ở đây làm gì nữa.” Tiểu Chúc đỏ mặt đuổi hắn đi.
Tiêu Ngân Đông lại không nhúc nhích:
“Ta… ta muốn ngồi thêm một lát nữa…”
Hắn nhìn Lâm Tiểu Chúc, ánh mắt sáng
lấp lánh, mặt vẫn còn phớt hồng, chỉ còn mỗi nước khắc bốn chữ “ta rất vui vẻ” lên
trên trán nữa mà thôi.
Tiểu Chúc ho khan, thầm nghĩ, không
lẽ gấu chó còn định… tán tỉnh…?
Khụ… mình cũng nghĩ quá nhiều rồi…
Tiểu Chúc cũng không muốn đuổi hắn
đi, hai người cứ ngồi yên một lát, nàng lại bỗng nhiên muốn trêu chọc hắn, vì thế
nói: “À mà, sao huynh không hỏi ta là vì sao lại đột nhiên muốn gả cho huynh?”
Lúc này Tiêu Ngân Đông mới nhớ ra:
“Đúng thế, vì sao…”
Tiểu Chúc: “…” Nàng nghiến răng nói:
“Vì ta coi trọng… gia sản của huynh! Ta muốn cướp tài sản nhà họ Tiêu!”
Tiêu Ngân Đông ngẩn người: “Lâm cô...
Tiểu Chúc, nàng cứ thích nói đùa.”
Tiểu Chúc buồn bực: “Sao huynh cứ
nghĩ ta nói đùa thế nhỉ? Tục ngữ có câu, không thể trông mặt mà bắt hình dong, chẳng
may ta thế thật thì sao?”
Tiêu Ngân Đông lại lắc đầu: “Ta xem
người, không phải xem bằng ánh mắt, mà dùng cảm nhận của bản thân.”
“…” Tiểu Chúc lại không có tiền đồ
mà đỏ mặt, sau đó nàng khẽ hứ một tiếng, nhỏ giọng nói: “Đầu óc còn không có, cảm
nhận ở đâu cơ chứ…”
Tiêu Ngân Đông: “Hả?”
Tiểu Chúc: “À, không có gì…”
Tiêu Ngân Đông: “Hơn nữa Tiểu Chúc
là người thông minh, nếu nàng thật sự muốn làm việc gì đó thì sẽ không nói ra.”
“…” Cái này có tính là đang khen không?
Hẳn không phải là khen đâu nhỉ?
Tiểu Chúc dở khóc dở cười, đành phải
nói: “Nhưng… ta còn chưa thích huynh thì sao? Ta gả cho huynh, chỉ vì cảm thấy hiện
tại gả cho huynh cũng tốt… Dù sao ta cũng không muốn tìm Liễu Hà An, nhưng nếu về
quê, ta sẽ lại lẻ loi một mình, rất buồn. Cho nên mới muốn gả cho huynh… thật ra
đối với huynh mà nói, đó là sự bất công.”
“Trong kinh thành có rất nhiều chàng
trai, Tiểu Chúc xinh xắn như thế, lại thông minh. Nếu nàng muốn, có thể tùy tiện
gả cho người nào, không nhất thiết phải là ta.” Tiêu Ngân Đông nghiêm túc nói. “Cho
nên chứng tỏ nàng cảm thấy ta xứng đáng để nàng gửi gắm cả cuộc đời, cho nên mới
chịu gả cho ta. Với ta mà nói, như thế cũng đủ rồi, còn thích… ừm, vẫn là câu nói
kia, chờ đến khi nàng gả cho ta rồi, sau đó dĩ nhiên sẽ thích ta.”
Tiểu Chúc: “…” lúc này nàng chịu hết
nổi bầu không khí này rồi, đưa tay đẩy hắn: “Huynh mau về đi thôi.”
Chương 33
Nhà họ Tôn nhận được bái thiếp của
nhà họ Tiêu, vô cùng hào hứng, nói nếu đã là con gái nuôi của Tiêu thượng thư chắc
hẳn cũng là một cô gái rất tài giỏi, Tôn Trường Hưng có thể kết duyên trăm năm với
cô gái ấy thì đúng là một mối lương duyên tốt đẹp.
Trịnh Thấm và Tôn phu nhân nói chuyện
rất ăn ý, chọn ngày đẹp để Tôn Trường Hưng đến nhà họ Tiêu một chuyến.
Trịnh Thấm và Bạch Mai nói chuyện
một lúc lâu, Bạch Mai ra vẻ ngượng ngùng nhưng trong lòng thì chẳng có cảm giác
gì, sau khi đi ra ngoài lại chạm mặt Tiêu Thần Tức. Bạch Mai nhớ tới cuộc nói chuyện
lần trước giữa hai người, trong lòng rất xấu hổ nhưng vẫn muốn thử một phen, đang
do dự không biết nói gì thì lại nhớ ra mình sắp gặp Tôn Trường Hưng, vì thế nói:
“Tiêu đại công tử…”
Tiêu Thần Tức vốn định đi lướt qua
nàng, lại nghe thấy nàng gọi mình nên đành dừng bước lại: “Sao?”
Bạch Mai mấp máy môi: “Tiêu phu nhân…
hình như có ý muốn giúp ta tìm một vị hôn phu, đã chọn công tử nhà họ Tôn, mấy ngày
nữa sẽ tới đây…”
Tiêu Thần Tức không hề biết chuyện
này, nghe thế cũng ngạc nhiên, liền nói: “Ta không quen công tử nhà họ Tôn, nhưng
đúng là gặp mặt cũng tốt.”
Nghe Tiêu Thần Tức nói thế, Bạch Mai
cảm thấy tuyệt vọng, thở dài, xoay người rời đi.
Tiêu Thần Tức ngẫm nghĩ, rồi gõ cửa
phòng Trịnh Thấm: “Mẹ?”
Trịnh Thấm đi ra mở cửa, nhìn thấy
hắn thì ngạc nhiên: “Thần Tức? Sao thế con?”
“Không có gì ạ, chỉ là vừa rồi con
va phải Hầu Mai, cô ấy nói mẹ giới thiệu thiếu gia nhà họ Tôn cho cô ấy ạ?” Tiêu
Thần Tức thản nhiên hỏi.
Trịnh Thấm gật đầu: “Đúng thế. Ta
thấy Mai Nhi cũng rất vui mà, còn có vẻ e thẹn… Ây da, hi vọng chuyện của cô bé
với Tôn công tử sẽ tiến triển tốt đẹp.”
Tiêu Thần Tức nghe thế liền hiểu ý
tứ của Trịnh Thấm: “Mẹ cảm thấy Hầu Mai ở lại đây không tiện phải không ạ?”
“Cũng không có gì là không tiện…”
Trịnh Thấm do dự nói: “Nhưng sức khỏe em gái của Mai Nhi cũng đã có chuyển biến
tốt, mà Mai Nhi cũng đã lớn rồi, hoàn toàn có thể lập gia đình, nhưng chuyện trước
kia của cô bé… Hầy, tóm lại, ta tìm vị hôn phu giúp cô ấy, chỉ là muốn giúp tương
lai sau này của cô bé dễ sống hơn thôi.”
Tiêu Thần Tức không nói gì, Trịnh
Thấm bỗng lo lắng hỏi: “Thần Tức à, có phải con… đối với Mai Nhi…?”
Tiêu Thần Tức ngẩn người, sau đó cười
cười: “Đã không còn thích nữa rồi ạ.”
Trịnh Thấm mở to mắt nhìn. Đã không
còn thích, tức là trước kia đã từng thích….
Tuy không biết vì sao mà hiện giờ
nó không còn thích Hầu Mai nữa, nhưng cũng may, cũng may… Tuy nhiên, suy đoán của
bà quả nhiên rất chính xác…
Trịnh Thấm vội nói: “Vậy con thấy
Thường Như Tinh thế nào?”
Thần Tức nghĩ nghĩ, rồi trả lời: “Cô
ấy cũng được, nhưng hình như hơi ít nói.”
Trịnh Thấm nói: “Thật ư, Thường Như
Tinh có thể nói là một cô gái rất tài hoa đó. Cô ấy ít nói là vì người ta thẹn thùng
thôi…”
Tiêu Thần Tức dở khóc dở cười: “Vâng…”
Trịnh Thấm lại nói: “Sao, nếu con
cảm thấy cũng được, vậy đêm thất tịch sắp tới, con có thể mời Thường Như Tinh đến
chơi. Đêm thất tịch… ừm, rất có ý nghĩa, có thể đi dạo chợ đêm, còn có xem lễ hội
hoa đăng, rất lãng mạn.”
Tiêu Thần Tức đành phải gật đầu: “Vâng,
được ạ.”
Thực tế hắn cũng cần phải sớm đi lại
với một người con gái khác, để cho Bạch Mai hoàn toàn rời xa khỏi hắn.
Thần Tức cảm thấy mình đã không còn
thích Bạch Mai, nhưng đó là vì nỗi thất vọng quá lớn nên không thích, nhưng chuyện
đó cũng dần dần biến mất, cũng may Bạch Mai vẫn còn ở Tiêu gia. Tuy nhiên mỗi lần
nàng chạy tới tìm hắn, lại dùng dáng vẻ khóc lóc giả mù sa mưa ấy kiếm cớ bắt chuyện
khiến hắn phản cảm, hắn lại càng thêm không thích nàng, cứ như thế cách thật lâu
không gặp, cái sự không thích ấy nó lại nặng nề hơn.
Bạch Mai vẫn chưa biết, nhưng mỗi
lần gặp nhau lại ngại ngùng, Tiêu Thần Tức cũng tự cảm thấy vậy, như thế cũng không
phải biện pháp tốt, bản thân hắn vẫn nên quên Bạch Mai đi thì hơn.
Thường Như Tinh là lựa chọn thích
hợp nhất, nàng thích hắn… Tiêu Thần Tức có thể cảm nhận rõ điều này, hồi trước hắn
đã xem nhẹ nàng, giờ lại cảm thấy thú vị, nhìn thấy Thường Như Tinh vốn nhanh mồm
nhanh miệng mỗi khi đứng trước mặt mình lại ấp a ấp úng, rất dễ thương.
Ngay cả Lâm Tiểu Chúc… Tiêu Thần Tức
nghĩ đến Lâm Tiểu Chúc, lúc nào cũng cười đùa vui vẻ, thực ra hắn cảm thấy Tiểu
Chúc mới là người thú vị nhất, nhưng từ nhỏ đến lớn, hắn không bao giờ giành đồ
với Tiêu Ngân Đông, đó đã trở thành một thói quen của hắn.
Huống chi, Tiêu Ngân Đông hiện giờ…
Tiêu Thần Tức lắc lắc đầu, không muốn
nghĩ tiếp.
… Nếu Bạch Mai biết được, nàng dùng
trăm phương ngàn kế để bắt chuyện với hắn, hậu quả thu được lại là sự phiền chán
của hắn, chắc chắn nàng sẽ khóc…
***
Trịnh Thấm vẫn còn suy nghĩ về chuyện
của Tiêu Thần Tức và Bạch Mai, đã thấy Tiêu Ngân Đông ngây ngô cười đi tới, nhìn
hắn như thế, gân xanh trên trán bà lại nổi lên, bà cảm thấy đây không phải là chuyện
gì tốt đẹp.
Quả nhiên, hắn cứ ngoác miệng cười
chạy vào phòng, gọi bà một tiếng: “Mẹ.”
Trịnh Thấm: “Ừm…” Bà cảm thấy đau
đầu, đau ngực…
Tiêu Ngân Đông: “Lâm cô nương… à không,
Tiểu Chúc nàng…”
“Con bé đồng ý gả cho con rồi chứ
gì?” Trịnh Thấm thản nhiên nói.
Tiêu Ngân Đông ngạc nhiên, lập tức
gật đầu: “Vâng ạ.”
Trịnh Thấm hừ lạnh: “Ta biết ngay
mà, trước kia chẳng qua đều là dùng lạt mềm buộc chặt mà thôi!”
Tiêu Ngân Đông rất muốn giải thích
thay Tiểu Chúc, nhưng nếu muốn giải thích thì sẽ phải nhắc tới chuyện của Liễu thái
y, tuy hắn cảm thấy chuyện đó cũng không mấy quan trọng, nhưng trực giác hắn mách
bảo, nếu hắn lỡ mồm nói ra chuyện này thì sẽ khiến Tiểu Chúc gặp khó khăn, thế nên
hắn nghe theo trực giác của mình, cũng không nói gì cũng chẳng giải thích gì.
Trịnh Thấm thở dài, nói: “Được rồi,
dù sao lần trước cha mẹ cũng coi như đồng ý rồi, giờ còn có thể đổi ý hay sao? Hai
ngày nữa con dẫn con bé về đây đi… À, mà ngày kia không được, ngày kia Tôn công
tử sẽ tới.”
“Tôn công tử?” Tiêu Ngân Đông tò mò
lặp lại.
“Đúng thế... Hầy, dù sao con cũng
đã mất trí nhớ, không còn nhớ rõ… Kể ra thì, trước kia quan hệ giữa con và hắn không
tệ. Ta giới thiệu hắn với Bạch Mai.”
Tiêu Ngân Đông thầm nghĩ tới viễn
cảnh Trịnh Thấm cứ thích làm bà mai giới thiệu cho một nam một nữ gặp mặt nhau mà
sợ hãi, lại thêm một nghi vấn trong lòng… người có quan hệ tốt với hắn trước kia,
vậy hẳn là phẩm chất của người này cũng không ra gì rồi…
Nhưng cũng không thể tùy tiện suy
đoán.
Tiêu Ngân Đông gật gù: “Vâng… vậy,
giờ cần phải tìm bà mối chứ nhỉ? Con muốn nhanh chóng cưới Tiểu Chúc vào cửa.”
Trịnh Thấm bĩu môi: “Con gấp cái gì
chứ, người cần sốt ruột phải là con bé mới đúng.”
“Con… cố gắng… gấp lắm.” Tiêu Ngân
Đông gãi đầu, có phần xấu hổ.
Trịnh Thấm bất đắc dĩ lắc lắc đầu:
“Được rồi, Ngân Đông à, mẹ nói cho con biết, tuy mẹ đã đồng ý cho con lấy Tiểu Chúc,
nhưng cũng không muốn nhìn con bị nó bắt nạt đâu. Con phải nhớ kỹ lời mẹ dặn, là
con bé trèo cao nhà chúng ta, biết chưa.”
Tiêu Ngân Đông không tranh luận, chỉ
lắc lắc đầu.
Trịnh Thấm: “…” Cuối cùng thấy mình
lao tâm khổ tứ quá độ, đành phải nói: “Được rồi… Ta sẽ đi thu xếp.”
Tiêu Ngân Đông cười cười: “Vâng, để
con đi cùng.”
Trịnh Thấm nhíu mày: “Chuyện này con
đi theo làm gì? Ta sai người hầu là được rồi, con yên tâm đi, chuyện này mẹ sẽ làm
chu đáo, sẽ chuẩn bị tốt nhất.”
Tiêu Ngân Đông: “Không sao ạ, con
chỉ muốn đi xem một lúc thôi.”
Trịnh Thấm hết cách: “Hầy…”
Thằng con nhà mình đúng là ăn hại,
sao có thể thích Lâm Tiểu Chúc kia đến thế cơ chứ?
Đến khi Tiêu Ngân Đông đi thông báo
chuyện này cho Tiêu Minh Duệ biết, Tiêu Minh Duệ cũng chỉ biết thở dài cảm khái,
nhưng ông vẫn nói: “Chuyện cưới hỏi không thể làm qua loa, huống chi lần trước ta
cũng chưa đồng ý hẳn đâu, chính là muốn Lâm cô nương tới nhà ta một chuyến. Lần
này cũng thế… con dẫn cô ấy về đây.”
Lần này Tiêu Ngân Đông đã tin, nên
gật đầu nói: “Vâng.”
Rời khỏi thư phòng của Tiêu Minh Duệ,
Tiêu Ngân Đông vui vẻ đi ra đúng lúc lại gặp Bạch Mai, nàng thấy hắn vui vẻ như
thế, liền bắt chuyện, sau đó tò mò hỏi: “Tiêu nhị thiếu có chuyện gì mà vui thế?”
Tiêu Ngân Đông cười ngây ngô, sau
đó gật đầu: “Ừm, ta sắp cùng… Tiểu Chúc thành thân.”
Bạch Mai ngẩn người.
Lâm Tiểu Chúc?
Thật ư?
Nói ra thì, thân phận của Tiểu Chúc
cũng chẳng cao quý hơn nàng là bao, nhưng vì sao cô ta có thể công khai gả cho Tiêu
Ngân Đông mà Trịnh Thấm cũng đồng ý? Còn không phải vì Tiêu Ngân Đông thật sự rất
thích Lâm Tiểu Chúc, thậm chí còn vì cô ấy mà thay đổi nhiều như vậy…
Còn nàng thì sao? Ông trời không thèm
để mắt tới nàng, người nàng thích không hiểu vì sao đã thay tâm đổi ý. Mà nàng lại
không thể không đi xem mặt người khác.
Vì sao… thật sự quá bất công, vì sao
Tiểu Chúc lại may mắn hơn nàng? Trong lòng Bạch Mai tràn đầy sự ghen tị, nhưng vẫn
phải cố nén.

