Tình Bất Yếm Trá - Chương 22

Chương 22: Vợ chưa cưới

Ôn Tửu không nghĩ đến đột
nhiên anh lại hỏi cái này, cúi đầu đặt bao lì xì chứa tiền mừng tuổi ở trên bàn
sách trong phòng Yến Luật.

Cô ngước mắt lên, mỉm cười,
dịu dàng hỏi ngược lại: “Vậy thì tại sao Yến tiên sinh lại phải thuê bạn gái?”

Yến Luật lạnh lùng nói: “Là
tôi đang hỏi cô.”

Ôn Tửu mỉm cười nhìn anh: “Anh
trả lời tôi trước, rồi tôi sẽ nói cho anh biết.”

Yến Luật: “...”

Đúng là phụ nữ luôn luôn
không nói lí, rõ ràng là vấn đề anh đã hỏi trước, thế nhưng mà đối mặt với cái
lúm đồng tiền như hoa này anh lại không thể nào tức giận được, lại càng không
thể phẩy tay áo bỏ đi giống như đối xử với Úc Thiên Thiên được, anh đành phải
nhịn xuống, thuận miệng nói qua loa: “Đương nhiên là vì người nhà ép cưới.”

Yến Luật xưa nay vốn không
phải là người nói nhiều, hơn nữa đây cũng là việc riêng của anh, anh cũng không
muốn nói nhiều với người xa lạ như Ôn Tửu đây.

Ôn Tửu cười lắc đầu: “Không
phải như vậy đâu.”

Yến Luật nhăn mày lại, trong
giọng nói có chút đề phòng: “Vậy cô cho rằng là vì cái gì?”

“Nếu như là vì bị người nhà
ép cưới, nếu nhìn thấy anh dẫn theo bạn gái về, nhất định sẽ vô cùng mừng rỡ.
Thế nhưng mà ông nội nhìn thấy tôi, lại không hề vui vẻ chút nào, còn gọi anh
vào trong phòng sách, đập bàn.”

Yến Luật không nghĩ tới anh
công bố lí do là người nhà ép cưới, Ôn Tửu sẽ nghi ngờ, hơn nữa lại còn chất
vấn vô cùng có lí.

Mồng ba Úc Thiên Thiên sẽ đến
thành phố X, có lẽ nên nói tình hình thực tế với cô, để cho cô có sự chuẩn bị,
không đến mức lúc đó phải bó tay, bị Úc Thiên Thiên làm khổ.

Vì vậy, Yến Luật nghĩ nghĩ,
nói luôn: “Đúng là còn có một nguyên nhân khác. Ông ngoại tôi có một đồng đội
cùng vào sinh ra tử, họ Diệp, con gái ông với mẹ tôi là bạn bè thân nhất, lúc
mẹ tôi qua đời, tiếc nuối lớn nhất chính là không được nhìn thấy tôi kết hôn,
không thể nhìn thấy vợ tương lai của tôi. Vừa vặn cô Diệp có một đứa con gái
tên là Úc Thiên Thiên, bởi vì hai nhà đã thân thiết mấy đời, mẹ tôi đã nhìn cô
ta lớn lên từ nhỏ, nên thích cô ta.”

Nói đến đây, Yến Luật không
khỏi nhăn cho đầu lông mày nhíu lại, cảm giác giống như vô cùng phiền phức,
dừng một chút rồi lại nói tiếp: “Đã là ý của mẹ tôi, mọi người đều ngầm thừa
nhận cô ta là vợ chưa cưới của tôi. Hai năm qua, ông ngoại vẫn luôn ép tôi làm
đám cưới, tôi vẫn không đồng ý. Mồng ba là sinh nhật của ông nội, Úc Thiên
Thiên sẽ tới chúc Tết, chúc thọ.”

Ôn Tửu nghe xong thì đã hiểu
rõ, thì ra mình tới đây là để làm tấm bia chắn. Không trách được ông cụ Yến vừa
nhìn thấy mình đã nổi giận, trong nhà đã có một cháu dâu mà mọi người đều công
nhận, Yến Luật lại tự mình dẫn một bạn gái khác trở về, đây không phải là muốn
làm loạn sao?

Ôn Tửu xoa xoa ấn đường, quả
thực không biết nên nói cái gì cho phải. Chuyện này, thực sự là có chút đau đầu
đây.

Cô nhất thời chủ quan mà bị
cuốn vào trong đó, bây giờ lại muốn dứt ra là chuyện không thể được.

Chả trách Yến Luật lại trả
cái giá rất cao là mười vạn một ngày, hóa ra là muốn cô sắm vai kẻ độc ác đi
chen ngang giành giật người tình. Hiển nhiên, Úc Thiên Thiên sắp tới thành phố
X, dường như là một nhân vật khó đối phó, nếu không thì Yến Luật cũng sẽ không
gióng trống khua chiêng trả giá cao như vậy để thuê bạn gái.

Đó rốt cuộc là một cô gái như
thế nào? Ôn Tửu ngược lại lại hơi tò mò.

Yến Luật nói: “Được, tôi nói
xong rồi, bây giờ đến lượt cô.”

Chuyện ngày xưa của bảy năm
trước, Ôn Tửu đương nhiên sẽ không kể lại với người xa lạ như Yến Luật, đây là
ân oán giữa cô và Thương Cảnh Thiên, mà quan hệ của anh với Thương Cảnh Thiên
lại không tệ, cô sẽ lại càng không nhắc tới.

Ôn Tửu tự nhiên cười, nói: “Tôi
và anh đều giống nhau, cũng đều bị người nhà ép cưới. Nhìn thấy quảng cáo của
anh, tôi cũng muốn đến thử một lần, dù sao Tết âm lịch tôi cũng được nghỉ, cũng
không có chuyện gì quan trọng, nếu có thể là diễn giả thành thật, trở thành một
đôi với người kia, ngược lại cũng không tệ.”

Yến Luật nhíu mày không nói,
trong lòng suy nghĩ về lời Ôn Tửu nói, dường như cũng không có lí do tốt hơn để
giải thích mục đích của cô.

Yến Luật lựa chọn tin tưởng,
âm thầm cảm thấy may mắn là chính mình vẫn luôn ra ám hiệu cho cô rằng đừng có
ý gì với mình, bằng không thì kì nghỉ bảy ngày chấm dứt, nếu cô lừa bịp anh,
vậy mới là phiền.

Ôn Tửu nhẹ nhàng cười nói: “Nhưng
mà anh yên tâm, ngay từ lúc vừa gặp, tôi đã hiểu rõ rằng chúng ta không thích
hợp với nhau. Tôi sẽ không có ý gì với anh.”

Yến Luật sa sầm mặt.

Cô nói những lời này là có ý
gì? Vừa gặp đã cảm thấy không thích hợp? Chẳng lẽ ý cô là, mặt mũi anh thế này
mà cô vẫn còn chưa vừa ý? Lập tức, cơn khó chịu dâng lên tới tận mắt, Yến Luật
cũng dần lạnh mặt đi.

“Sau khi Úc Thiên Thiên đến,
tôi hi vọng cô có thể phối hợp thêm với tôi, để cho cô ta tin tưởng cô là bạn
gái của tôi, hơn nữa là đối tượng có dự định kết hôn. Để cho cô ta hoàn toàn
hết hi vọng.”

Ôn Tửu gật đầu cười cười: “Được,
tôi sẽ cố gắng hết sức.”

Nhìn vào tiền lương là mười
vạn một ngày, cô cũng phải giúp ông chủ Yến một tay cho thật tốt.

Yến Luật còn muốn nói thêm gì
nữa, lúc này, điện thoại cố định trên bàn vang lên, Yến Luật cầm lên, ông nội
nói trong điện thoại: “A Luật, huyện trưởng Tề đến rồi.”

“Vâng, cháu lập tức xuống
ngay.”

Yến Luật ra khỏi phòng, Ôn
Tửu cũng đi cùng anh xuống tầng.

Trong phòng khách, có mấy
người đàn ông trung niên, đang theo thứ tự bắt tay với ông nội: “Chúc mừng năm
mới, lãnh đạo.” Người đàn ông đang nói chuyện khoảng hơn bốn mươi tuổi, mặc một
bộ áo lông màu vàng đất.

Ông nội cất cao giọng nói: “Chúc
mừng năm mới, huyện trưởng Tề.”

Ôn Tửu không nghĩ tới vị này
thế mà là huyện trưởng của thành phố X, nhìn thái độ cung kính của ông với ông
nội, chắc hẳn tại thành phố X, ông nội rất có tiếng tăm.

Huyện trưởng Tề trông thấy
Yến Luật, đã đưa tay ra từ xa, cười nói: “Yến tiên sinh, chúc mừng năm mới, vừa
trở về năm ngoái sao.”

Yến Luật nắm chặt tay ông ta:
“Xin chào huyện trưởng Tề, cháu vừa trở về ngày hôm qua thôi.”

Ôn Tửu không nghĩ tới huyện
trưởng Tề cũng sẽ tôn kính khách sáo như vậy với người còn trẻ như Yến Luật.
Tiếp theo ngồi nghe bọn họ nói chuyện, cô mới hiểu được, thì ra Yến Luật đã đầu
tư một hạng mục ở thành phố X. Cho nên, huyện trưởng Tề nhân dịp vội tới chúc
tết ông cụ Yến, thuận tiện báo cáo lại một lượt tiến triển của hạng mục cho Yến
Luật.

Ôn Tửu chuẩn bị trà xong, đặt
ở trên bàn trà, thuận tiện nhìn thoáng qua Yến Luật đang ngồi nghiêm chỉnh.

Đây là lần đầu tiên cô nhìn
thấy dáng vẻ xử lí công việc của Yến Luật, nghiêm túc chăm chú, cẩn thận tỉ mỉ,
tuy nhiên vẫn khó giấu được vẻ trong trẻo và khí chất lạnh lùng trên trán,
nhưng loại khí chất ôn hòa này thật đúng là hoàn toàn khác biệt với dáng vẻ
kiêu ngạo kia, giống như chợt ẩn đi vẻ bướng bỉnh đường hoàng, bên trong trầm
ổn bình tĩnh, lại có khí thế như núi như biển.

Ôn Tửu chỉ ngồi lại một lát,
rồi đi ra sân.

Bầu trời vô cùng trong xanh,
so với bầu không khí của đô thị lớn, không khí tại đây như có thể dùng từ trong
lành, mát rượi để hình dung, hơn nữa bởi vì trong nhà có mấy cây hoa mai, lại
lan tỏa mùi hương thơm ngát thấm sâu vào ruột gan.

Nhìn những đóa hoa mai thanh
khiết kiêu ngạo đã bắt đầu nở ra, Ôn Tửu không khỏi lấy điện thoại di động ra
chụp ảnh, lúc này, cổng được mở phát ra tiếng lạch cạch, Yến Thanh Ngọc xách
theo một giỏ trứng gà ta, bước vào trong nhà.

“Cô ba trở về rồi.” Ôn Tửu
cất điện thoại, tiến lên đỡ lấy giỏ trứng gà trong tay bà.

Yến Thanh Ngọc nghe thấy
tiếng nói chuyện trong phòng khách, cười hỏi: “Có khách tới nhà sao?”

“Vâng, huyện trưởng Tề đang ở
đây.”

Huyện trưởng Tề cũng không
phải là khách quý ít gặp gì, vẫn thường xuyên đến nhà, cho nên Yến Thanh Ngọc
đi vào phòng khách, rất tùy ý lên tiếng chào hỏi huyện trưởng Tề, sau đó đi vào
nhà bếp với Ôn Tửu.

Ôn Tửu giúp bà nhặt lấy từng
quả trứng gà một bỏ vào tủ lạnh.

Yến Thanh Ngọc nói: “Bà nội
cứ luôn mồm khen cháu, nói cháu làm bữa đêm Giao Thừa đúng là không hề kém gì
so với khách sạn lớn.”

Ôn Tửu nở nụ cười: “Bà nội
đây là yêu ai yêu cả đường đi, khen ngợi cháu cũng chỉ vì A Luật thôi.”

“Vậy cũng không đúng rồi,
Úc...” Vừa nói ra khỏi miệng, Yến Thanh Ngọc đột nhiên phát hiện ra không thích
hợp, vội vàng ậm ờ, thay đổi chủ đề.

Huyện trưởng Tề đã nói chuyện
đến hai tiếng, trước khi đi, Yến Luật, ông nội và bà nội tiễn mấy người ra
ngoài cổng. Ôn Tửu cũng đi theo sau lưng Yến Luật để tiễn khách.

Mấy người huyện trưởng Tề vừa
đi, đột nhiên có người gọi một tiếng: “Cô Ôn.”

Ôn Tửu quay mặt nhìn lại,
không nghĩ tới người gọi mình thế mà lại là Lục Trùng, đi theo bên cạnh anh ta
là Lục Bình Dũng và một người phụ nữ trung niên.

Ba người mang theo rượu thuốc
và hộp quà cáp trong tay, vừa thấy Ôn Tửu đã kích động không thôi, bước nhanh
đi đến gần cô.

Lục Trùng ngại ngùng cười
cười: “Chúng tôi đang định đi hỏi từng nhà, không ngờ thật là may mắn, đúng lúc
thấy cô đi ra.”

Người phụ nữ kia một tay nắm
chặt tay Ôn Tửu, nước mắt cũng tràn ra: “Cô Ôn, cảm ơn cháu đã cứu chồng của
bác.”

Ôn Tửu xấu hổ cười: “Không có
gì, mọi người quá khách sáo rồi.”

Vợ chồng Lục Bình Dũng không
ngừng nói lời cảm ơn.

Ông bà nội đều mơ hồ, không
hiểu là đang xảy ra chuyện gì, càng tò mò vì sao Ôn Tửu lại có thể quen biết
người trong thành phố X. Chỉ có Yến Luật biết rõ mọi chuyện.

Ông nội tuy rằng không hiểu
rõ mọi chuyện, nhưng thấy bọn họ quen biết Ôn Tửu, lại là đồng hương, nên nhiệt
tình bắt chuyện: “Nào nào nào, mời vào trong nhà ngồi đi.”

Ba người vào phòng, bỏ quà
cáp xuống, liên tục cảm ơn Ôn Tửu. Ông bà nội cũng nghe rõ được chuyện gì đã
xảy ra, trong chốc lát lại càng nhìn Ôn Tửu với ánh mắt khác xưa.

Đến lúc tiễn mấy người Lục
Trùng xong, ông nội vẫy tay với Yến Luật, gọi anh vào phòng sách.

Yến Luật đóng cửa lại, ông
nội liền giơ ngón tay cái lên: “Cháu trai thật tinh mắt, con bé này được, có
dũng có mưu, lòng dạ lương thiện, ông nội bây giờ đứng về phía cháu đây.”

Yến Luật nghe xong thực sự
cảm thấy rất vui mừng, có ông nội ra mặt giúp đỡ, vậy đã vượt qua nửa cửa ải
của ông ngoại rồi. Anh đắc ý ra khỏi phòng sách. Trên ghế sô pha, Ôn Tửu đang
ngồi nói tào lao với bà nội, dịu dàng nở nụ cười, lông mi cong cong, thật sự là
càng nhìn càng thuận mắt.

Anh đi qua, ngồi bên cạnh Ôn
Tửu, cười cười với cô.

Ôn Tửu ngây ngẩn cả người.

Yến tiên sinh lại cười với cô
sao.

Đây thật sự là mặt trời mọc
từ phía tây, từ lần đầu tiên nhìn thấy anh, không tính mấy nụ cười châm biếm và
cười lạnh thì đây là lần đầu tiên anh cười với cô.

Anh có bề ngoài tuấn tú, nụ
cười này tựa như làn gió xuân ấm áp lướt qua mặt, có cảm giác như khiến người
ta say rượu và muốn say, nhưng mà Ôn Tửu lại cảm thấy người như đang nổi da gà,
vẫn không quên ân cần hỏi: “Anh không sao chứ?”

Nụ cười của Yến Luật cứng
lại, lộ ra trạng thái im lặng. Một lúc lâu sau, ngượng ngùng nhíu lông mày lại,
đứng dậy đi lên tầng.

Lúc này, Hoan Hoan trong
phòng đã tỉnh, giọng nói yếu ớt gọi bà nội vào mặc quần áo cho cô bé.

Bà nội đi vào phòng ngủ, Ôn
Tửu liền đứng dậy đi lên tầng ba, ngồi trên ghế trong nhà kính trồng hoa, cầm
điện thoại di động lướt internet. Trong không khí yên ắng, hương hoa nhẹ nhàng
bay theo gió, ánh mặt trời mùa đông ấm áp xuyên qua bề mặt thủy tinh, vương
trên người cô, thật sự là nhàn nhã khiến người ta muốn thở dài.

Một tiếng phanh gấp phá vỡ sự
yên lặng, tiếp theo, ngoài cửa có người nhấn chuông.

Ôn Tửu tò mò đi đến phía
trước cửa sổ, thì thấy ngoài cổng, một chiếc Jeep địa hình dừng cạnh xe thương
mại của Yến Luật.

Yến Thanh Ngọc mở cổng ra,
một cô gái trẻ tóc ngắn đi vào trong nhà. Bởi vì cô ta không ngẩng đầu nhìn lên
trên tầng, cho nên Ôn Tửu không nhìn thấy mặt mũi của cô ta, chỉ thấy một dáng
người cao gầy thon thả, tóc ngắn, đi đôi bốt cao, đi lại nhẹ nhàng.

Suy nghĩ đầu tiên hiện lên
trong đầu Ôn Tửu, đây chính là Úc Thiên Thiên, nhưng nghĩ lại, mồng ba cô ấy
mới tới, có thể cô gái này là họ hàng của nhà họ Yến, tới chúc tết ông nội.

Ôn Tửu ngồi xuống, tiếp tục
xem điện thoại, còn chưa tới một phút đồng hồ, điện thoại đã reo lên.

“Cô xuống tầng đi.”

Yến Luật chỉ nói một câu đã
nhanh chóng gọn gàng cúp điện thoại, giọng nói trong điện thoại hơi căng thẳng
so với giọng nói trầm thấp bình thường.

Ôn Tửu đi xuống, rốt cuộc đã
nhìn thấy rõ bề ngoài của cô gái. Tuổi tác tương tự cô, cũng khoảng hai tư, hai
lăm tuổi, mái tóc ngắn thời thượng gọn gàng, được nhuộm màu tím, son môi cũng
màu tím nhạt. Màu da hơi ngăm, có đôi lông mi anh khí bừng bừng và đôi mắt
trong trẻo. Vừa nhìn đã thấy cả người sáng láng, vô cùng xinh đẹp, xen lẫn chút
hoang dã.

Ông bà nội đều nhiệt tình vây
quanh cô ấy nói chuyện, mà Yến Luật lại đứng một mình ở đầu bậc thang, ánh mắt
lạnh lùng, hờ hững im lặng.

Ông nội nhìn thấy Ôn Tửu,
cười gật đầu: “Thiên Thiên, đây là bạn của Yến Luật, Ôn Tửu.”

Ông nội đã lược bớt một chữ “gái.”

Thì ra cô ta là Úc Thiên
Thiên, Ôn Tửu bỗng nhiên hiểu ra, rồi lại tò mò, sao hôm nay cô ta đã tới rồi.

Úc Thiên Thiên không hề chớp
mắt nhìn Ôn Tửu đang đi xuống từ cầu thang. Cô gái được Yến Luật dẫn về trong
dịp Tết sao lại có thể là bạn bè bình thường?

Trên mặt cô dường như cạn
sạch ý cười trong nháy mắt, ánh mắt cũng bỗng nhiên lạnh lẽo hẳn đi.

Ý thù địch trong ánh mắt sắc
bén như mũi kim, Ôn Tửu đi tới bên cạnh Yến Luật.

Yến Luật vươn tay.

Ôn Tửu dường như không phát
hiện ra anh, càng không phát hiện ra tay của anh, ánh mắt trong suốt trực tiếp
lướt qua anh, mắt thấy sắp đi lướt qua người anh.

Yến Luật tức đến muốn phun ra
một ngụm máu, cô lại dám làm hỏng chuyện vào thời khắc then chốt này!

Ôn Tửu bỗng nhiên nghiêng đầu
dịu dàng cười với anh, bỏ tay vào lòng bàn tay anh, sau đó, trở tay lại nắm
chặt.

Yến Luật lập tức cảm thấy
trái tim mình cứ như là bị người ta nắm lấy, thoáng thịch một cái.

Anh yên lặng nuốt ngụm máu
kia xuống.

Báo cáo nội dung xấu