Đừng vội nói lời yêu - Chương 07
Chương 7
Chuyện gì cũng không thể quá tuyệt đối
Ôtô đi gần một tiếng đồng hồ, đến một khu vực hết sức yên
tĩnh. Sau khi vòng vèo qua lối nhỏ, cuối cùng xe dừng lại trước một khoảnh sân
được bài trí xa hoa. Trong sân đã đậu đầy ô tô, bên trong thấp thoáng tiếng
nhạc và tiếng nói chuyện.
Tiêu Kiến Thành xuống xe, dẫn Tô Lạc đi vào trong.
Đây là một ngôi biệt thự ba tầng, mỗi ô cửa đều sáng trưng
ánh đèn. Phía trước ngôi biệt thự là một bể bơi rất lớn, thời tiết mùa xuân còn
giá lạnh nhưng vẫn có người đang bơi lội. Bên cạnh là một bãi cỏ rộng, trong đó
có hai cây nhãn cao cao, bốn bề trồng các loại hoa cỏ, ở giữa có mấy chiếc xích
đu màu trắng. Vài đôi nam thanh nữ tú kẻ ngồi người đứng trò chuyện vui vẻ.
“Đây là đâu vậy?” Tô Lạc hỏi.
“Nhà một người bạn của tôi. Nơi này rất rộng nên mọi người thích
hẹn nhau tụ tập ở đây.” Tiêu Kiến Thành đắc ý hỏi tiếp: “Cô thấy thế nào? Rất
tuyệt đúng không?”
“Cũng vậy thôi.” Tô Lạc thản nhiên đáp. “Những nơi như thế
này đặc biệt nhiều chuột.”
Tiêu Kiến Thành bật cười ha hả.
“Mùa hè cũng lắm muỗi.” Tô Lạc nói thật lòng.
“Cô tưởng giống nhà cô sao?” Tiêu Kiến Thành vừa cười vừa
hỏi lại.
Ban công ở tầng hai xuất hiện mấy người, bọn họ vẫy tay với
Tiêu Kiến Thành. “Nhanh lên đi lão Tiêu, sắp tới bữa ăn rồi.”
Tiêu Kiến Thành giơ tay chào lại, sau đó dẫn Tô Lạc đi vào
trong ngôi biệt thự.
Nội thất của ngôi nhà trang nhã và đơn giản hơn Tô Lạc
tưởng, ngoài những đồ gia dụng cần thiết thì không có quá nhiều vật trang trí.
Một người phụ nữ trung niên đi xuống cầu thang, hồ hởi nói
với Tiêu Kiến Thành: “Kiến Thành, chỉ đợi cháu nữa thôi, mọi người tập trung
đông đủ cả rồi.” Nói xong, bà ta liếc qua Tô Lạc, ánh mắt có phần nghi hoặc.
Tiêu Kiến Thành tùy tiện giới thiệu: “Tô Lạc, một người bạn
của cháu.”
Bắt gặp thái độ này của anh ta, người phụ nữ không thèm để ý
đến Tô Lạc. Cô cũng chẳng bận tâm, đi theo hai người lên gác.
Tầng hai là một phòng ăn rất lớn, bên trong có một chiếc bàn
dài được trải khăn trắng muốt, trên bàn đặt đầy đồ ăn đủ màu sắc, trông rất bắt
mắt, có thể kích thích vị giác của mọi người. Phần lớn các món ăn, Tô Lạc chưa
thấy bao giờ.
Tô Lạc hơi bất ngờ, phản ứng đầu tiên của cô là: Tiệc tự
chọn thì đấu rượu kiểu gì? Nhưng cô lập tức có phản ứng thứ hai: Khỏi cần quan
tâm, mình phải chén một bữa no nê mới được.
Lúc này, không thấy bóng dáng Tiêu Kiến Thành đâu, cô cầm
đĩa như những người khác, vui vẻ bắt đầu bữa tối.
Tô Lạc hưng phấn gắp mỗi thứ một ít, đĩa ăn của cô bất giác
đầy ắp. Cô đứng bên bàn đồ uống, hơi phân vân. Ở đây có tất cả bảy, tám loại đồ
uống, nhiều món cô chưa nghe tên bao giờ. Nhân viên phục vụ đứng sau cái bàn,
mỉm cười chờ cô lên tiếng.
Đúng lúc này, đằng sau chợt có người nói: “Cô ăn gì mà lắm
thế?”
Tô Lạc quay đầu, phát hiện Tiêu Kiến Thành đang ghé sát bên
tai, gần như chạm vào mặt cô. Cô vội lùi hai bước. “Tại tôi đói quá.”
“Ăn ít thôi. Cô thử nhìn xem, những người khác nhỏ nhẹ biết
bao. Cô phải giữ thể diện cho tôi chứ!” Nói xong, Tiêu Kiến Thành liền quay
người bỏ đi.
Tô Lạc đảo mắt một vòng, trong đĩa của những người phụ nữ ở
xung quanh chỉ có mấy miếng salad hoặc hoa quả, bọn họ hé miệng nhấm nháp. Tô
Lạc đột nhiên cảm thấy bản thân lạc lõng, cô liền cầm cốc nước ép dưa hấu, đi
đến một góc rồi ngồi xuống, lặng lẽ ăn.
Trong không khí chợt thoang thoảng mùi nước hoa, Tô Lạc
ngẩng đầu, liền bắt gặp một cô gái trẻ xinh đẹp, mặc đồ khêu gợi ngồi xuống
cạnh mình.
“Cô học ở trường nào vậy?” Cô gái hỏi.
“Trường nào ư?” Tô Lạc không hiểu ý cô ta. “Đúng vậy, tôi
học ở trường nghệ thuật, còn cô thì sao?” “Không phải, tôi đã đi làm rồi.” Tô
Lạc đáp.
Người đẹp không tin. “Thôi đi, cô hãy nói nhỏ cho tôi biết,
tôi sẽ không tiết lộ đâu. Cô học ở Đại học Công nghiệp phải không?”
Tô Lạc miễn cưỡng nuốt hết đồ ăn trong miệng, lắc đầu.
“Không phải, tại sao cô lại hỏi tôi điều này?” “Vì bọn họ
thích đưa sinh viên đến đây.”
“Bọn họ? Bọn họ là ai?”
“Là đám đàn ông đó. Bọn họ đều là công tử nhà giàu vừa có
tiền, có quyền lại vừa có tướng mạo ở thành phố này. Đúng rồi, sao cô quen Tiêu
công tử vậy?”
“Tiêu công tử?” Tô Lạc cảm thấy buồn cười.
“Đúng thế! Anh ấy vừa đẹp trai lại có tiền, là đối tượng
hàng đầu của phái nữ. Bọn tôi thường nghiên cứu anh ấy nhưng trước đây luôn có
một người đẹp đi cùng anh ấy nên chúng tôi không tiện ra tay.”
Nghe câu này, Tô Lạc cảm thấy kỳ lạ. “Tại sao phải nghiên
cứu? Nghiên cứu gì chứ?”
Người đẹp cười. “Cô đừng giả bộ nữa, thế hôm nay cô đến đây
làm gì? Không phải để coi mắt đấy chứ?” “Tôi đến để uống rượu.” Tô Lạc đáp.
“Lát nữa sẽ có rượu cho cô uống, ngoài rượu ra còn có thứ
khác.” Người đẹp nháy mắt. “... sẽ khiến cô càng sung sướng hơn.”
Nghe ra điều bất thường, Tô Lạc liền đứng dậy quan sát xung
quanh. Phòng ăn phần lớn là những đôi nam nữ đứng sát vào nhau, ôm ôm ấp ấp.
Đàn ông đều tầm ba, bốn mươi tuổi và có vẻ thành đạt, còn phụ nữ đều là những
cô gái trẻ trung, xinh đẹp.
Lẽ nào nơi này là chốn ăn chơi hưởng lạc, hay nói đúng hơn
là hang ổ đồi trụy?
Nghĩ đến đây, Tô Lạc lập tức đảo mắt tìm Tiêu Kiến Thành
nhưng không thấy bóng dáng anh ta. Cô gọi điện thoại, một lúc lâu sau cũng
chẳng ai nghe máy.
Bắt gặp dáng vẻ sốt ruột của cô, người đẹp ở bên cạnh nhắc
nhở: “Cô không biết sao? Bây giờ chắc bọn họ đang ở trên tầng ba.”
Tô Lạc liền buông đĩa ăn, đi nhanh lên cầu thang. Tầng ba
rất yên tĩnh, cô không biết Tiêu Kiến Thành ở trong căn phòng nào nên đành đến
trước mỗi cánh cửa đóng chặt, dỏng tai lắng nghe để xác định mục tiêu. Cho tới
khi đến căn phòng nằm ở trong cùng, cô vừa định áp tai thì cánh cửa đột ngột mở
ra, người phụ nữ trung niên ban nãy đi ra ngoài làm Tô Lạc giật bắn mình. Nhìn
thấy cô, bà ta quay đầu nói: “Kiến Thành, có người tìm cháu.” “Ai vậy ạ?” Tiêu
Kiến Thành lên tiếng.
Người phụ nữ nhường lối, Tô Lạc liền đi vào trong. Trong
phòng có bảy, tám người đàn ông đang ngồi quanh một chiếc bàn chơi mạt chược.
Tiêu Kiến Thành ngậm điếu thuốc lá, ném một quân mạt chược ra giữa bàn. Nhìn
thấy Tô Lạc, anh ta hỏi: “Ăn xong rồi à?”
“Tôi ăn xong rồi.”
“Cô đã no chưa?”
“No rồi. Nếu không có chuyện gì, tôi muốn về trước.”
“Ai nói không có việc, tôi đang bận kinh khủng đây này.”
“Vậy tôi tự đi là được.”
“Sao cô có thể đi? Chuyện nhận lời tôi, cô đã làm đâu.” Tiêu
Kiến Thành gảy tàn thuốc xuống nền nhà.
Nghe anh ta nói vậy, những người xung quanh cất tiếng cười
mờ ám.
Tô Lạc đỏ mặt, định quay người bỏ đi. Tiêu Kiến Thành liền
gọi: “Lại đây giúp tôi lấy bài, tay tôi đen quá.”
“Tôi không muốn chơi.”
“Không muốn sao? Xem ra cô biết chơi mạt chược, mau giúp tôi
đi, xem có may mắn hơn không?” Tiêu Kiến Thành đứng dậy, kéo tay cô.
“Tôi đến đây không phải để chơi mạt chược.” Tô Lạc rất muốn
bỏ đi. Trong phòng mù mịt khói thuốc, ánh mắt của những người đàn ông khiến cô
rất khó chịu.
“Chỉ đánh một ván thôi, sau đó tôi đưa cô về.” Tiêu Kiến
Thành kéo cô ngồi xuống ghế.
Người đàn ông ở phía đối diện cười cười. “Lão Tiêu à, đừng
nói tôi không nhắc nhở anh, đàn bà xúi quẩy lắm đấy. Anh để cô ta thế chân,
chắc sẽ càng thua thảm hơn.”
“Không sao, cô ta chẳng phải nam cũng chẳng phải nữ, lớn nhỏ
xơi tái hết.” Tiêu Kiến Thành vừa nói vừa vỗ vai Tô Lạc.
Ngữ điệu coi thường của người đàn ông kia khiến Tô Lạc khó
chịu. Cô tập trung hết tinh thần vào ván bài. Bài Tiêu Kiến Thành để lại chẳng
ra sao, nhưng sau mấy lần mò lấy bài, cô cũng giành thắng lợi. Tiêu Kiến Thành
vỗ tay khen hay. Ba người còn lại lần lượt ném tập tiền ra trước mặt cô. Cô
liếc qua, đoán cũng phải tầm ba, bốn mươi ngàn. Tiêu Kiến Thành nhanh chóng
nhét tiền vào ngăn kéo rồi lại xếp quân mạt chược.
Tô Lạc hôm nay số đỏ, muốn gió có gió, muốn mưa có mưa,
thắng liên tiếp mấy ván. Mãi đến tối muộn, khi đối phương thua sạch tiền thì
cuộc chơi mới kết thúc. Tô Lạc phấn khởi đứng dậy, vươn vai cho đỡ mỏi người.
Đám đàn ông quay sang chúc mừng Tiêu Kiến Thành. Qua lời nói
của bọn họ, có thể thấy anh ta suốt ngày thua, hôm nay coi như lấy lại thể
diện.
Tiêu Kiến Thành mỉm cười, khen Tô Lạc: “Thật sự nhìn không
ra, cô cũng có chút bản lĩnh đấy chứ!”
“Nhà tôi từng mở quán mạt chược, nhiều lúc không đủ người
chơi, tôi đành phải góp một chân.” Tô Lạc thật thà tiết lộ.
“Cô thường chơi bao nhiêu một ván?”
“Một đồng đến năm đồng.”
Tiêu Kiến Thành cảm thấy thú vị, hỏi tiếp: “Một buổi tối
thắng thua có nhiều không?”
Về việc đối phương cười nhạo mình, Tô Lạc luôn tiếp chiêu,
không bao giờ né tránh. “Có lúc gặp may, cũng có thể thắng một vài trăm tệ.”
Tiêu Kiến Thành mở ngăn kéo, lấy hai tập tiền dúi vào tay Tô
Lạc. Cô không nhận, lập tức trả lại cho anh ta.
“Cầm lấy đi, đây là phần cô đáng được hưởng.” Tiêu Kiến
Thành nói.
“Tôi không lấy. Anh chơi lớn như vậy thì gọi là cờ bạc rồi
còn gì, nhỡ sau này bị xử tù, tôi cũng thành tòng phạm mất.”
“Vậy cô muốn tôi cảm ơn thế nào? Cô muốn gì?” Tiêu Kiến
Thành ném tập tiền xuống bàn.
“Sau này anh đừng gây khó dễ cho tôi là được.” Tô Lạc đáp.
“Hừm, tôi gây khó dễ tức là coi trọng cô đấy.”
Hai người đi xuống dưới. Chợt nhớ đến ngăn kéo chứa đầy
tiền, Tô Lạc nhắc nhở: “Anh không cầm tiền đi à?”
“Cứ để ở đó.”
“Tại sao? Anh thiếu nợ chủ nhà à?”
“Đúng, tôi vẫn đang phải trả nợ.”
“Anh có thể nghĩ cách quỵt nợ mà, đây là sở trường của anh
còn gì.” Tô Lạc châm chọc.
“Quỵt nhiều lần rồi, dù sao cũng không thể thoát.” Tiêu Kiến
Thành nhún vai.
Hai người xuống đến tầng hai, cửa nhà ăn khép hờ, ánh đèn
rực rỡ hắt ra ngoài, tiếng nhạc điện tử xập xình, mấy đôi nam nữ đang ôm hôn
nhau. Phòng bên cạnh vọng ra tiếng cười của phụ nữ.
Tiêu Kiến Thành như vô tình đặt tay lên lưng Tô Lạc, lên
tiếng: “Chúng ta vào trong uống một ly đi!”
Tô Lạc chợt nhớ đến lời cô gái trẻ hồi nãy, lập tức bừng
tỉnh từ niềm vui thắng lợi, từ chối ngay: “Không được, tôi phải về rồi.”
“Về làm gì sớm thế? Chúng ta còn chưa uống rượu.” Vẻ mặt
Tiêu Kiến Thành lại để lộ tia biếng nhác quen thuộc.
Tô Lạc vừa định chạy xuống dưới, Tiêu Kiến Thành đã giơ tay
ngăn cô lại. “Đi làm gì chứ? Tôi vẫn còn chưa ăn mà, cô cùng tôi ăn một chút
đi!”
“Anh cứ việc ăn, tôi xuống tầng dưới đợi anh.”
“Đừng như vậy, đàn ông ở đây làm gì có ai ăn một mình.”
“Anh hãy tìm người khác ăn cùng anh.” Vào thời khắc này, Tô
Lạc chỉ muốn biến càng nhanh càng tốt.
Tiêu Kiến Thành liền giữ hai vai cô. “Đừng căng thẳng, Tô
Lạc, thật ra tôi rất thích em. Chúng ta có thể nói chuyện nghiêm túc không?”
“Tôi không thích anh chút nào.” Tô Lạc vặn vẹo người, muốn
thoát khỏi bàn tay anh ta.
“Em muốn gì? Muốn có nhà phải không? Hay là em dọn ra ngoài
đi, tôi sẽ thu xếp cho em một căn hộ, đừng sống cùng gia đình rồi suốt ngày hục
hặc.”
“Tôi không cần.”
“Việc gì em phải cứng nhắc như vậy? Đồng lương của em đáng
là bao? Quỹ vớ vẩn đó có việc gì để làm ngoài chuyện suốt ngày tìm người khác
xin tiền, chẳng có tiền đồ gì cả. Em đi theo tôi, tôi nhất định sẽ thu xếp cho
em một công việc tử tế.”
Nghe Tiêu Kiến Thành chê bai cơ quan của mình là vớ vẩn, lại
suốt ngày đi xin tiền, Tô Lạc tức giận đấm mạnh vào ngực anh ta. Tiêu Kiến
Thành bị ép phải buông tay, lùi lại hai bước.
Nhân cơ hội đó, Tô Lạc chạy nhanh xuống tầng dưới. Cô chạy
một mạch ra sân, rời khỏi ngôi biệt thự, lao thẳng ra đường cái. Bây giờ cô mới
phát hiện khu vực này nằm ở ngoại ô thành phố, xung quanh không phải đồng ruộng
thì cũng là công trường xây dựng, con đường vắng lặng như tờ. Đừng nói là bắt
taxi, đến cả phương hướng về nhà cô cũng chịu chết.
Đằng sau bỗng vang lên tiếng động cơ ô tô, phanh kít ngay
bên cạnh Tô Lạc.
Tiêu Kiến Thành hạ cửa kính xe. Anh ta không mở miệng mà chỉ
ra hiệu cho cô lên xe. Tô Lạc thầm đánh giá tình hình, bây giờ một mình ở nơi
đồng không mông quạnh, nếu không lên ô tô mà đi bộ về nhà đương nhiên rất oách
nhưng cũng là hành động ngu xuẩn, thế là cô hít một hơi thật sâu để ổn định tâm
trạng rồi lặng lẽ leo lên xe của đối phương.
“Em to gan thật đấy! Không sợ tôi kéo ra cánh đồng hoang,
hãm hiếp rồi giết chết hay sao?” Tiêu Kiến Thành vừa nhấn ga vừa hỏi.
“Anh có thể thử thoải mái.” Tô Lạc không hề sợ hãi.
“Em không thích tôi thật à?”
“Không thích.”
“Tại sao chứ?”
“Tại sao tôi phải thích anh?”
“Tại tôi có nhiều tiền.”
“Tôi ghét người có tiền.”
“Em đã thử làm người có tiền bao giờ chưa mà ghét họ?” “Chưa
ăn thịt heo, không có nghĩa chưa thấy heo chạy.”
“Em đang chửi đểu tôi phải không?”
“Anh muốn nghĩ thế nào cũng được.”
Tiêu Kiến Thành đột nhiên dừng xe bên lề đường, quay sang Tô
Lạc. “Tô Lạc, tôi thật sự cảm thấy em rất đặc biệt. Lần đầu tiên gặp em, tôi đã
có cảm giác mình gặp được một cô gái thuần khiết, lương thiện và đáng yêu như
mong muốn. Trong lòng tôi lúc nào cũng vương vấn hình bóng của em. Tô Lạc, em
đừng từ chối tôi, tôi sẽ mãi mãi đối xử tốt với em. Tôi sẽ đưa em đi du lịch ở
châu Âu, đi Las Vegas giải trí, đi Australia lặn biển... Tôi sẽ đưa em đến bất
cứ nơi nào em muốn. Chúng ta có thể đi Paris mua sắm, em muốn mấy cái túi xách
LV hay Gucci cũng được. Chỉ cần em đồng ý ở bên cạnh tôi, chuyện gì tôi cũng
nghe em.” Anh ta nói rất trôi chảy, vẻ mặt vô cùng nghiêm túc, ánh mắt chăm
chú, trong khi cơ thể ngày càng áp sát.
Tô Lạc bất giác ngả người ra đằng sau, cho đến khi chạm lưng
vào cửa xe. Cô nhìn Tiêu Kiến Thành bằng ánh mắt ngỡ ngàng.
Tiêu Kiến Thành lại cất giọng dịu dàng: “Tôi rất thật lòng,
Tô Lạc, hãy cho tôi một cơ hội nhé?”
Nói xong, anh ta im lặng chờ đợi câu trả lời của cô. Một lúc
sau, Tô Lạc mới thốt ra một câu: “Anh... bị bệnh phải không?”
Nghe câu hỏi này, Tiêu Kiến Thành ngồi về vị trí của mình,
đập tay lên vô lăng, bật cười ha hả.
Cảm thấy người đàn ông này buồn vui thất thường, tính cách
vô cùng quái gở, Tô Lạc bắt đầu tính đến khả năng “bị hãm hiếp rồi sát hại” mà
anh ta nhắc tới.
Kết quả, sau khi dứt trận cười, Tiêu Kiến Thành lại tiếp tục
lái xe, nhưng ý cười vẫn còn đọng trên khóe miệng anh ta. Anh ta lại quay sang
Tô Lạc. “Chiêu này không có tác dụng với cô. Cô quả nhiên không thích tôi, đúng
là có cá tính.”
“Lẽ nào anh tưởng tôi đóng kịch hay sao?” Tô Lạc hỏi lại.
“Đúng vậy, nhiều người phụ nữ thích chơi trò này.” Tiêu Kiến
Thành lái xe rất nhanh, thành phố đã lờ mờ hiện ra ở phía trước.
“Tôi không như vậy.”
“Cô thì thế nào?”
“Thích là thích, không thích là không thích, chẳng cần thiết
phải giả vờ giả vịt.”
“Sau này nếu cô thích tôi, nhớ báo ngay với tôi đấy.”
“Khả năng này không lớn, về cơ bản anh đừng ôm hy vọng.” Tô
Lạc trịnh trọng lắc đầu.
“Trên đời này chẳng có chuyện gì là tuyệt đối.” Tiêu Kiến
Thành cười.
Cửa kính hạ xuống thấp, gió đêm thổi vào trong xe khiến mái
tóc của Tô Lạc tung bay, lòa xòa trước mặt cô. Cô dõi mắt về phía trước, dãy
núi ẩn hiện phía xa xa khiến cô đột nhiên nhớ tới vùng núi nghèo khó, nơi Dương
Nhuệ đang dạy học.
“Vụ quyên góp giải quyết thế nào?” Tô Lạc hỏi.
“Các cô hãy làm bản đề án trước, chúng tôi sẽ xét duyệt. Bên
cô định xây ở đâu?”
“Huyện Cổ Bình ở miền Tây.”
“Cổ Bình ư?” Tiêu Kiến Thành hỏi lại.
“Đúng vậy, đó là một huyện vùng núi nghèo, cơ sở hạ tầng
giáo dục rất kém.”
“Xây dựng trường học là việc của nhà nước.”
“Nhà nước phải làm quá nhiều việc, không thể chăm lo hết
được.”
“Tôi cũng phải làm nhiều việc, cũng không thể chăm lo hết
thiên hạ, sao cô không nghĩ cho tôi?”
“Anh không cần làm gì cả, chỉ cần bỏ tiền là được.”
“Cô xem, cơ quan của các cô chỉ biết lừa tiền của người khác
mà thôi.”
“Tôi lừa tiền của anh để làm từ thiện, người khác lừa tiền
của anh còn không biết để làm gì.”
“Người khác lừa tiền của tôi nhưng sẽ cùng tôi lên giường.”
Tiêu Kiến Thành lại bắt đầu giở trò vô lại.
Tô Lạc mỉm cười, không tiếp lời, trong lòng ít nhiều cảm
thấy nhẹ nhõm. Trước đây, cô có cảm giác anh ta rất khó nắm bắt, lại ngạo mạn,
xảo trá, bây giờ có thể ngồi cùng nhau trò chuyện vui vẻ, có nghĩa công việc
tới đây của cô sẽ dễ dàng hơn nhiều. Đúng lúc này, điện thoại của Tô Lạc đổ
chuông, cô lấy ra xem, là Dương Nhuệ gọi tới. Cô vội bắt máy.
“Tô Lạc, anh đã về đến nơi rồi.” Dương Nhuệ báo tin bình an
cho cô, đây là chuyện hiếm thấy.
“Vậy à? Anh đi đường có thuận lợi không?” Tô Lạc hỏi.
“Cũng không đến nỗi. Anh liên hệ với huyện về chuyện khai
thác khoáng sản, trên đường về có vụ tai nạn nên tắc đường hơn một tiếng đồng
hồ.”
“Vậy anh nghỉ sớm đi.”
“Được, tình hình của em hôm nay thế nào? Có thuận lợi
không?”
“Cũng được ạ, anh cứ yên tâm.”
“Thế thì tốt. Chiều nay, anh gọi điện cho Thư ký Dụ, chú ấy
bảo em đang lo việc quyên góp.”
“Vâng ạ.”
“Em đừng sốt ruột quá, bên anh... cũng dễ thương lượng
thôi.” Giọng Dương Nhuệ lúc to lúc nhỏ.
Tô Lạc cảm thấy trong lòng rất ấm áp, cô nói nhỏ nhẹ:
“Vâng, em hiểu.”
“Vậy anh cúp máy trước đây... Tạm biệt...”
“Tạm biệt anh...” Tô Lạc cúp điện thoại, ngoảnh đầu nhìn ra
ngoài cửa xe, thở dài một hơi.
Ô tô đột nhiên dừng lại bên lề đường.
Tô Lạc quay đầu, Tiêu Kiến Thành cất giọng nghiêm nghị: “Bây
giờ đã vào thành phố, cô bắt taxi về đi, tôi còn phải quay lại nơi đó.”
“Ờ...” Tô Lạc liền mở cửa xuống xe.
“Về chuyện quyên góp, thứ Hai tuần sau hãy mang bản đề án
đến cho tôi, trực tiếp liên lạc với luật sư Châu cũng được.” Tiêu Kiến Thành
dặn dò rồi quay đầu về đường cũ.
Tô Lạc đứng giữa đường, nhất thời không nhận ra phương
hướng. Một lúc sau, cô phát hiện phía trước có một trạm xe buýt. Cô đi về bên
đó nhưng trái tim vẫn dừng lại ở cuộc điện thoại vừa rồi, trong lòng rất vui
vẻ, thậm chí cô còn hát ngâm nga.

