Lang Gia Bảng (Tập 1) - Chương 12 - Phần 01

Chương 12

Tay cứng dạ mềm

Đúng như lời Mai Trường Tô, chỉ sau thời gian một ngày, tin
tức Việt quý phi bị giáng vị, Thái tử bị phạt đóng cửa hối lỗi đã truyền khắp
cả trong ngoài triều.

Bởi vì khi tuyên bố tin tức này, Trung Thư tỉnh dùng từ quá
mơ hồ, chỉ có tám chữ: “Không tuân thánh ý, hầu hạ bất kính”, cho nên vô số lời
đồn bắt đầu xuất hiện, các suy đoán kỳ lạ cổ quái liên tiếp ra lò, chứng minh
trí tưởng tượng của con người đúng là có thể mở rộng đến vô hạn.

Có người nói có một cung tần mới được Hoàng đế sủng ái bị
quý phi vô cớ sai người dùng gậy đánh chết, có người nói quý phi lắm miệng can
thiệp Thái tử xử lý việc triều chính cho nên chọc giận thánh nhan, cũng có
người nói quý phi làm phép tà ma trong nội viện bị Hoàng hậu bắt được, thậm chí
còn có người nói vì quý phi mới nuôi một con chó con chưa được huấn luyện, nó
lại đi cắn chân rồng của Hoàng đế...

Càng là người không biết gì và không liên quan đến việc này
thì càng thích suy đoán, chỉ những người có liên lụy hoặc biết phong thanh là
im thin thít, không ai nói một câu dù là công khai hay lén lút.

Bởi vì khi đó Tiêu Cảnh Duệ và Ngôn Dự Tân ở điện Vũ Anh đã
nghe thấy những sắp xếp của Mai Trường Tô nên cũng đoán được chuyện này có liên
quan tới quận chúa Nghê Hoàng, nhưng cụ thể như thế nào thì bọn họ cũng không
rõ. Có điều hai người này cũng là người thông minh lại biết điều nên đều không
hề hỏi kĩ.

Cuộc thi văn ngày hôm sau không hề bị hủy bỏ hoặc trì hoãn
vì sự kiện này, nhưng bất kể là đối với người dự thi hay đối với người tổ chức
thì đến lúc này, đại hội kén rể thanh thế rất lớn này đã hoàn toàn biến thành
một việc làm vô bổ.

Mọi người đều không đoán ra tâm tư thật sự của quận chúa
Nghê Hoàng.

Nếu nói từ đầu nàng đã không định kén chồng bằng cách này
thì nàng hoàn toàn có thể không nghe lời Hoàng đế tổ chức đại hội này, nhưng
nếu nói nàng quả thật động tình nhi nữ, hy vọng có thể chọn được người ưu tú
trong số rất nhiều anh hào trẻ tuổi thì thái độ của nàng lại không khỏi quá
lãnh đạm.

Bất kể là trong giai đoạn đấu võ ban đầu hay là sau khi mười
người giành được tư cách vào vòng sau, nàng đều không hề tìm hiểu phẩm hạnh,
tính tình và ưu khuyết điểm của những người trẻ tuổi này, dường như các cuộc tỷ
thí đều không liên quan đến nàng, người khác có chủ động nói với nàng thì nàng
cũng bịt tai không nghe. Chỉ có người của Mục phủ Vân Nam là tích cực, tất cả
những chuyện cần biết và không cần biết đều điều tra cực kỳ kĩ lưỡng.

Có điều, đối với tất cả những người đã vào đến vòng này thì
đương nhiên không có lý do gì để từ bỏ dễ dàng, nói không chừng quận chúa e
ngại không muốn để lộ ra ngoài, nhưng đến lúc giao thủ cuối cùng sẽ biết được
tâm ý của nàng như thế nào.

Cho nên đối với cuộc thi văn này, mặc dù người xem náo nhiệt
ít hơn trước, nhưng trừ những người đến tham dự cho phải phép như Tiêu Cảnh
Duệ, thái độ của đa số những người tham gia vẫn cực kỳ nghiêm túc.

Bên cạnh đám người này, còn có một nhóm người gióng trống
khua chiêng mà tới nhưng lại cúp đuôi ủ rũ đi về, đó chính là sứ đoàn Bắc Yên.
Có một gã Bách Lý Kỳ võ công siêu tuyệt vốn là sự kiêu ngạo và tự hào của bọn
chúng, Bách Lý Kỳ quả thật cũng là người duy nhất có hy vọng đánh bại quận chúa
Nghê Hoàng trong tất cả những người tham gia, nhưng không ngờ nước đầy thì tràn,
tự nhiên xuất hiện một tên Tô Triết ốm yếu bệnh tật, không biết dùng yêu thuật
tà môn gì mà lại khiến vị cao thủ ngạnh công này thua một cách kỳ lạ.

Kỳ thực có thua cũng không sao, cùng lắm chỉ mất mặt một lần
mà thôi, sau khi lấy lại tinh thần thì đại cục vẫn không có gì thay đổi, nhưng
không biết tại sao ngày hôm sau Bách Lý Kỳ đã biến mất khỏi dịch quán, chính sứ
Bắc Yên nhờ đề đốc cửu môn tra tìm toàn thành mà cũng không thấy bóng dáng hắn,
ngược lại còn khiến các quan binh Đại Lương xem như chuyện cười.

Lần cầu thân này không thành, sứ đoàn còn mất tích một
người, e rằng sau khi về nước, vị chính sứ xui xẻo này sẽ phải ăn bao nhiêu
trái đắng.

Đương nhiên, trong một đại hội long trọng thế này cũng không
phải không có người được lợi. Một số người vốn không coi trọng việc phải hái
được bông hoa cao quý này, nhưng lại có cơ hội để dương danh lộ mặt hoặc được
người khác tán thưởng chiêu nạp, cũng xem như thu hoạch được rất nhiều. Trong
đó người không tốn sức lực gì nhưng lại thu lợi nhiều nhất hiển nhiên chính là
gã Tô Triết không biết chui từ đâu ra kia.

Gã thanh niên ốm yếu ngoại hình không có gì bắt mắt này có
một hộ vệ thiếu niên võ công cao cường, vì vậy được Mông đại thống lĩnh tán
thưởng. Ngoài ra, hắn lại dạy ba đứa bé dùng thủ pháp kỳ ảo đánh bại người đứng
đầu vòng thi võ, thể hiện sức mạnh siêu cường của hắn. Hơn nữa, lúc chủ trì
vòng thi văn giúp quận chúa còn đầy bụng văn chương thao lược, tài hoa chói
mắt, khiến Thánh thượng rất hài lòng, nghe nói chỉ với thân phận bình dân mà
được triệu vào Ngự thư phòng nói chuyện với Thánh thượng gần hai canh giờ, mặc
dù không ai biết họ đã nói những gì, nhưng rất nhiều tặng phẩm và vị trí khách
khanh sau đó đều cho thấy đây là một nhân vật mới xuất hiện rất có tiềm năng,
tuyệt đối không thể xem thường. Thậm chí có người còn khẳng định, gã Tô Triết
này chắc chắn sẽ là quận mã tương lai, tất cả những người khác chỉ là đến chơi
đùa cùng hắn cho vui.

Sau khi lan rộng, lời đồn này đương nhiên sẽ kéo theo một
cơn sóng gió không nhỏ.

Cho dù mục đích dự tuyển của đại đa số những người này đều
không chỉ là vị trí quận mã, nhưng bị người khác dùng làm nền cũng không phải
chuyện gì đáng vui vẻ, nhất thời tiêu điểm của toàn kinh thành đều rơi vào
người vị tài tử mới xuất hiện này. Nếu không phải hắn đang ở nhờ trong phủ Ninh
Quốc hầu được canh gác nghiêm ngặt thì e rằng sớm đã bị người khác đến quấy rầy
cả ngày không yên.

Dù thế vẫn có một số con cháu quý tộc có địa vị bất phàm
không ngừng đến thăm hỏi, muốn nhìn xem gã Tô Triết này rốt cuộc có hình dạng
thế nào.

“Người cuối cùng hôm nay cũng bị quận chúa đánh bại rồi đúng
không?” Mai Trường Tô kéo chặt chiếc áo da trên người, thở một hơi thật dài.
“Một đại hội náo nhiệt như vậy cuối cùng lại không có kết quả, đúng là làm
người ta tiếc nuối.”

Tiêu Cảnh Duệ đứng trước mặt chàng, hai hàng lông mày nhíu
chặt, ngày càng cảm thấy không hiểu rõ chàng. Nếu nói chàng không tốt với bằng
hữu, rõ ràng chàng lại thân thiết, nhã nhặn, hiểu ý người khác, nếu nói chàng
rất tốt với bằng hữu thì chính bản thân hắn lại luôn cảm thấy dù mình có làm gì
cũng không hề chạm được vào trái tim chàng, dường như có một khoảng cách không
dễ vượt qua.

Ngày hôm đó, Tiêu Cảnh Duệ không khống chế được giận dỗi một
hồi, sau đó lúc gặp chàng hắn còn cảm thấy hơi khó xử vì thấy mình quá hẹp hòi.
Không ngờ chàng hoàn toàn không để ý tới sự giận dỗi trẻ con của hắn như lời
Ngôn Dự Tân nói khiến hắn cảm thấy rất khó chịu.

Tình trạng thờ ơ không nóng không lạnh làm mọi người ngán
ngẩm này cũng xảy ra ở nhiều chuyện khác, thậm chí thái độ của chàng đối với
quận chúa cũng như vậy. Nhưng dường như chàng lại rất quan tâm đến mọi chuyện,
chuyện gì cũng nhúng tay vào, vì vậy đến bây giờ mới trở thành tiêu điểm chú ý
của toàn kinh thành, nhưng nếu nói nghiêm túc thì hình như chàng lại chẳng có ý
gì cả, việc chàng hy vọng quận chúa có thể chọn được giai tế hình như cũng
không phải hư tình giả ý.

Lúc này một tiếng động lạ lại vang lên ở phía đầu con đường
trồng hoa hai bên, giống như có người bị ném ra ngoài. Tiêu Cảnh Duệ thoáng
nhìn qua bên đó rồi lắc đầu thở dài.

Vị trí của hai người bây giờ không phải Tuyết Lư nơi Mai
Trường Tô thường ở, mà là một ngôi đình ngắm cảnh rất gần phủ Ninh Quốc hầu,
bốn phía đều có hành lang, trên có cây cao bóng mát, dưới có hoa cỏ tốt tươi,
có mấy con đường mòn đi qua ngay bên cạnh đình, thực ra chỉ là một chỗ nghỉ
chân bên cạnh đường lớn chứ không phải là nơi phù hợp để ngồi lâu.

Bởi vì mấy ngày nay thật sự có quá nhiều người đến đòi gặp
mặt với rất nhiều lý do khác nhau, cho dù bị từ chối cũng sẽ không ngừng tìm
cách khác để quay lại, để tránh ngày càng phiền phức, Mai Trường Tô liền tìm
một chỗ thông thoáng như vậy để ngồi, chàng mặc áo ấm, ngồi bên lò sưởi, nhàn
tản đọc sách.

Ai muốn đến xem chàng thì Tạ Bật sẽ dẫn đến gần nhìn một
lát, sau khi thỏa mãn lòng hiếu kỳ thì phải đi ngay, bằng cách này đã đuổi được
không ít khách.

Tuy nhiên có một số người không thỏa mãn với việc chỉ thấy
rõ tướng mạo chàng nên đã tìm mọi cách lách qua sự ngăn cản của Tạ Bật để đến
gần hơn.

Nhưng Mai Trường Tô lại có một hộ vệ có thể sánh ngang với
Mông Chí, tên hộ vệ này đương nhiên không phải chỉ dùng để dọa thiên hạ, tóm
những người xâm nhập vào phạm vi canh gác ném ra ngoài chính là một trò chơi
Phi Lưu rất thích, có điều hắn luôn cố gắng không làm người ta bị thương.

“Hôm nay chắc người đến xem cũng gần hết rồi, ở đây quá
lạnh, Tô huynh vẫn nên về Tuyết Lư đi.” Tiêu Cảnh Duệ khuyên nhủ khi thấy Mai
Trường Tô lại kéo cổ áo da lần nữa.

Mai Trường Tô chậm rãi lắc đầu, khẽ cười, lại nói đến một
việc hoàn toàn khác: “Cảnh Duệ, thằng bé Đình Sinh đó vẫn ổn chứ?”

“Ơ?” Tiêu Cảnh Duệ ngạc nhiên hỏi: “Sáng nay huynh mới nhờ
ta đi thăm nó, sao huynh biết ta đã đi về rồi?”

“Đế giày ngươi có dính cát đỏ, đây là loại cát chỉ ở nơi
luyện võ trong phủ Tĩnh vương mới có, nếu ngươi chưa đi thì dính cát đỏ ở đâu?”

Bởi vì Mai Trường Tô thường biết một số chuyện mà không ai
ngờ chàng lại biết, cho nên Tiêu Cảnh Duệ cũng không ngạc nhiên vì sao chàng
lại nhận ra cả cát đỏ của phủ Tĩnh vương, chỉ giơ chân lên nhìn một cái rồi
nói: “Ta định để tới buổi tối mới nói với huynh. Đình Sinh thoạt nhìn rất tốt.
Phía sau phủ Tĩnh vương có một khu viện rất lớn, vốn đã thu nhận một số trẻ mồ
côi là con của các tướng sĩ bỏ mình. Đình Sinh cũng sống ở đó, có phòng riêng,
có thầy dạy văn dạy võ, ăn ngon ngủ tốt, không có ai bắt nạt nó, huynh không cần
lo lắng.” Mai Trường Tô lộ vẻ tán thưởng.

Tĩnh vương quả nhiên thông minh, không cho Đình Sinh bất cứ
sự ưu đãi nào, bắt nó phải hòa đồng với những người khác, âm thầm huấn luyện,
quả là cách làm tốt nhất.

“Thằng bé Đình Sinh này cũng là người trọng ân tình, còn chủ
động hỏi thăm tình hình sức khỏe của huynh, hy vọng có một ngày được đến bên
cạnh huynh thụ giáo. Đúng rồi, nó còn nhờ ta mang một món quà về...” Tiêu Cảnh
Duệ lấy một bọc nhỏ cất trong áo ra, mở ra xem. Đó là một con chim ưng tết bằng
rễ cây, dù tay nghề còn kém nhưng vẫn rất mộc mạc, đáng yêu.

Mai Trường Tô thoáng nhìn tay Tiêu Cảnh Duệ, gương mặt để lộ
nụ cười, nói: “Nó thật có lòng. Phi Lưu đang ở trên cây bách cổ thụ bên kia, tự
ngươi mang đến cho nó đi.”

“Ơ?” Tiêu Cảnh Duệ ngạc nhiên hỏi lần nữa: “Sao huynh biết
đây là quà tặng Phi Lưu?”

“Vừa nhìn thấy đã biết rồi.” Mai Trường Tô không khỏi mỉm
cười. “Nếu nó định tặng quà cho ta thì cũng không chọn món quà như vậy. Phi Lưu
đã dạy bộ pháp cho bọn trẻ hai ngày, Đình Sinh rất thích nó, ta từng nhìn thấy
bọn chúng ngồi cùng nhau tết những thứ này.”

“Đúng là cái gì cũng không thể giấu được huynh.” Tiêu Cảnh
Duệ nhìn chàng, mỉm cười.

Kỳ thực, nếu nghĩ kĩ lại thì từ ngày quen biết đến giờ, thái
độ của Mai Trường Tô với người khác vẫn không thay đổi nhiều, người ta đã không
thay đổi mà mình lại bất mãn thì chính là do suy nghĩ chủ quan của mình, làm
sao có thể đổ lỗi cho người ta được? Ngôn Dự Tân nói đúng, hắn coi Tô Triết như
người thầy tốt bạn hiền, đó là bởi vì bản thân Tô Triết đã có tư cách và năng
lực này. Mặt khác, nếu bây giờ Tiêu Cảnh Duệ không có thực lực để giành được vị
trí tương ứng trong lòng Tô Triết thì đó là vấn đề của chính hắn, oán trách
người ta lạnh nhạt thật sự là rất không công bằng.

Nghĩ đến đây, vướng mắc trong lòng đã vơi đi nhiều, Tiêu
Cảnh Duệ hít sâu một hơi, cảm thấy thoải mái hơn nhiều. Ánh mắt mang ý cười dịu
dàng của Tô Triết cũng vẫn thân thiết, nhã nhặn giống như trước kia.

Nhìn về phía cây bách cổ thụ Mai Trường Tô vừa chỉ, Tiêu
Cảnh Duệ lại gói con chim ưng bằng rễ cây lại, lắc người phi thân qua đó, ngẩng
đầu gọi: “Phi Lưu! Xuống xem đây là cái gì?”

Tán lá cây thoạt nhìn không có gì khác thường quả nhiên lộ
ra một gương mặt tuấn tú, Phi Lưu mở to mắt nhìn xuống dưới.

“Này, tiểu bằng hữu của ngươi nhờ ta mang tới...” Tiêu Cảnh
Duệ giơ cao tay, lắc lắc.

“Cái gì?”

“Xuống xem đi, xuống xem là biết.” Bởi vì đã thân quen hơn
nên Tiêu Cảnh Duệ cũng bắt đầu trêu đùa thiếu niên thoạt nhìn có vẻ lạnh lùng
nhưng lại hồn nhiên như trẻ con này, giống như đại ca chơi đùa với tiểu đệ.

“Cái gì?” Phi Lưu quả nhiên hơi giận vì bị trêu đùa, hỏi lại
lần nữa.

“Không xuống à? Vậy ta mang đi đây...” Tiêu Cảnh Duệ đưa tay
cầm bọc quà ra sau lưng, làm bộ chuẩn bị đi về.

Trong nháy mắt, Phi Lưu đã đặt hai chân xuống đất, lật tay
đánh tới. Tiêu Cảnh Duệ xê dịch bước chân tránh được, đồng thời vặn người nhảy
lên, búng người mấy cái nhảy qua một hướng khác.

Nói đến chuyện tập võ, chiêu thức cần có người truyền thụ,
nội công và sự thành thạo phải dựa vào chính mình tu luyện, nhưng riêng về thân
pháp, nếu có một cao thủ trong cao thủ như Phi Lưu đuổi theo đằng sau thì tuyệt
đối có thể kích thích tiềm năng, đạt được hiệu quả mà bình thường rất khó với
tới.

Mai Trường Tô ngồi xa xa xem hai người đuổi nhau, thấy Tiêu
Cảnh Duệ cuối cùng cũng bị Phi Lưu bắt được, cướp lấy bọc quà, nhìn Phi Lưu cầm
con chim ưng bằng rễ cây lắc mình nhảy lên, trong lòng chợt thấy rất bình yên,
một nụ cười dần hiện ra trên gương mặt.

Có điều nụ cười này lại biến mất rất nhanh.

Không biết một luồng áp lực vô hình từ đâu tràn tới, chàng
ngẩng đầu lên theo trực giác, ánh mắt đưa qua nhìn về cây cầu xa xa ngoài hành
lang phía đông.

Một bóng người dong dỏng đang lặng lẽ đứng trên cầu, do
khoảng cách quá xa nên không nhìn rõ mặt mũi đối phương, chàng chỉ biết chắc
một điều là người nọ đang nghiêm túc nhìn mình.

Người khách đã đợi một ngày cuối cùng cũng tới thăm, Mai
Trường Tô chậm rãi đứng lên, chiếc áo choàng hồ cừu, viền cổ bằng lông cáo
trắng như tuyết trượt xuống đất. Gió lạnh thổi qua cổ, mặc dù không khắc nghiệt
như những cơn bão cát quen thuộc miền tái ngoại nhưng cũng lạnh lẽo như dao
cắt.

Nhìn thấy Mai Trường Tô đứng dậy, bóng người đó cũng xoay
người đi xuống cầu, bước vào hành lang sơn son mái vểnh. Mỗi một bước đến gần,
hình ảnh trong mắt tông chủ Giang Tả minh cũng rõ ràng hơn một phần.

Không giống lúc ở ngoại ô phía tây kinh thành, lúc này Hạ
Đông mặc trang phục nữ giới. Mặc dù vẫn gọn gàng với tay áo hẹp và giày cao cổ
nhưng những búi tua bên hông và hình thêu trên vạt áo trước đã hòa tan được khí
chất trung tính thần bí của nàng ta, thêm vài phần xinh đẹp, quyến rũ.

Chỉ có mái tóc dài mượt mà vẫn buộc đơn giản bằng mảnh lụa
dài, không cài trâm ngọc, lọn tóc bạc trắng giữa mái tóc đen vẫn vô cùng nổi
bật.

Trong ánh nhìn chăm chú của Mai Trường Tô, bước chân nữ
Huyền Kính sứ bước qua chỗ rẽ của hành lang, đột nhiên nhẹ nhàng xoay người,
đuôi tóc tung bay, ánh mắt lạnh như nước mùa thu dưới hàng mi dài chợt trở nên
sắc bén, giơ tay, tung người lên như một áng mây trôi, kéo theo một vệt chưởng
ảnh. Mà phá vỡ chiêu Bồ đề kim ảnh này chính là một kích Lăng không của Phi Lưu
vốn im ắng nãy giờ.

Trong thoáng chốc, hai người đã giao thủ mấy chiêu. Hạ Đông
cười to một tiếng, kêu lên: “Thân pháp hay lắm!”

Trong khi cao thủ giao đấu thì việc giữ ổn định nhịp thở là
quan trọng nhất. Trong thế công dường như làm người ta ngạt thở của Phi Lưu mà
nàng ta còn cố ý khen ngợi, một phần là do tâm tính cao ngạo, phần khác cũng có
ý khiêu khích, dụ dỗ đối phương kiêu căng mở miệng theo, nhờ vậy có thể dùng
tâm pháp Miên châm sở trường của mình để tìm sơ hở tấn công.

Đáng tiếc là Phi Lưu không phải một đối thủ bình thường.

Từ nhỏ hắn đã được học lấy nhẫn nhịn, kín kẽ làm đầu, chuyên
đánh vào điểm yếu khi kẻ thù sơ sẩy. Hạ Đông bất chợt lên tiếng, tiết tấu hơi
thở liền có thay đổi rất nhỏ, giống như tấm lưới kim ti đang chống đỡ lưỡi đao
đột nhiên xuất hiện vết rách, thế thủ của nàng ta bị Phi Lưu phá vỡ, lập tức bị
ép lui lại phía đông hành lang. Còn ý thách thức trong giọng nói của Hạ Đông
thì gã thiếu niên này hoàn toàn không lĩnh hội được.

Tiêu Cảnh Duệ lúc này đã chạy về bên cạnh Mai Trường Tô,
thấy hai người đó đánh nhau quyết liệt, hắn không khỏi sốt ruột kêu lên: “Tô
huynh mau bảo Phi Lưu dừng tay, người kia là...”

“Võ công truyền thụ đời đời của Huyền Kính sứ quả nhiên là
vương đạo.” Mai Trường Tô mỉm cười, ngữ điệu thản nhiên. “Cho dù có xuất hiện
sai lầm thì vẫn có thể lùi chứ không thua. Nếu không phải Lang Gia các sớm nhận
được mật lệnh của hoàng gia, không cho phép xếp Huyền Kính sứ lên Lang Gia bảng
thì e là trong mười đại cao thủ đó không thể thiếu vị trí của bọn họ.”

“Huyền Kính sứ không được phép xếp hạng?” Tiêu Cảnh Duệ chưa
từng nghe nói chuyện này, lúc này vô cùng kinh ngạc. “Thảo nào, ta vẫn tưởng
rằng vì bọn họ làm việc bí mật cho nên không bị Lang Gia các thu thập tư liệu
chiến tích.”

Mai Trường Tô cười, nói: “Ngươi cũng coi thường Lang Gia các
quá. Có điều Huyền Kính sứ ít can thiệp vào chuyện giang hồ, ở trong triều cũng
như người tàng hình, không lên bảng là đúng.”

“Nhưng võ công của Phi Lưu cao cường như thế, tại sao cũng không
lên bảng?”

“Phi Lưu trước kia chưa từng ra khỏi cửa, sang năm sẽ xuất
hiện trên bảng.” Mai Trường Tô thở dài, nói. “Nếu có thể tìm cách làm các chủ
Lang Gia các không đưa hắn lên bảng thì tốt, Phi Lưu vẫn là một đứa trẻ...”

“Chuyện này đúng là không dễ, lần này Phi Lưu liên tiếp giao
đấu với các cao thủ ở kinh thành, e rằng sớm đã... A!” Vừa nói được một nửa,
Tiêu Cảnh Duệ đột nhiên kêu lên một tiếng. “Tô huynh đã biết tỷ ấy là ai thì
mau bảo Phi Lưu dừng tay đi! Ta cũng đúng là... mải nói chuyện với huynh mà
quên mất chuyện này...”

Nhưng Mai Trường Tô lại lắc đầu, khẩu khí kiên định: “Để bọn
họ đánh đi, ta không can thiệp.”

“Tô huynh...”

“Ta đã dặn Phi Lưu rồi, hắn sẽ không làm người khác bị
thương. Ngươi lo lắng cái gì?” Mai Trường Tô thản nhiên nói. “Võ công và tính
tình của Huyền Kính sứ đều không thể suy đoán được, nếu ta gọi Phi Lưu dừng tay
thì hắn sẽ lập tức dừng tay, nếu đối phương đột nhiên tấn công tiếp thì không
phải làm hại Phi Lưu sao?”

Nghe Mai Trường Tô nói như vậy, Tiêu Cảnh Duệ lại bắt đầu do
dự.

Thấy Mai Trường Tô đã chậm rãi ngồi xuống ghế, nhặt chiếc áo
hồ cừu khoác lên người, dáng vẻ nhàn nhã, ung dung, xem ra sẽ thật sự không can
thiệp, nhưng Tiêu Cảnh Duệ lại không thể không để ý. Hắn đành phải ho một
tiếng, chạy tới bên cạnh hai người đang đánh nhau, kêu lớn: “Hạ Đông tỷ tỷ, tỷ
dừng tay trước được không?”

Báo cáo nội dung xấu

Chi phí đọc tác phẩm trên Gác rất rẻ, 100 độc giả đọc mới đủ phí cho nhóm dịch, nên mong các bạn đừng copy.

Hệ thống sẽ tự động khóa các tài khoản có dấu hiệu cào nội dung.