Lang Gia Bảng (Tập 1) - Chương 09 - Phần 01
Chương 9
Chỉ mành treo chuông
Khi chén rượu thoang thoảng hương thơm đó được đưa tới trước
mặt quận chúa Nghê Hoàng, nàng đưa tay nhận lấy mà không hề chần chừ, ngẩng đầu
khẽ cười với người kính rượu.
Những ngón tay được chăm sóc cẩn thận trắng muốt của Việt
quý phi vẽ thành một đường vòng cung trên không trung, thu hồi lại trước người,
động tác lùi bước rất đẹp đẽ. Váy phượng bằng vóc tím hơi phiêu đãng, tiếng
ngọc bội khẽ vang lên trong bầu không khí thơm nức.
Bà ta cũng là người Vân Nam, rời xa cố thổ vào cung đình đã
ba mươi lăm năm, chưa về lại cố hương dù chỉ một lần.
Khi bà ta hỏi thăm quận chúa về tình hình cố hương, sóng mắt
hơi xao động, dường như vẫn là thiếu nữ đôi tám mơ mộng, ngây thơ.
Vì đôi mắt chứa đầy nỗi buồn xa quê này, những dây thần kinh
của quận chúa Nghê Hoàng vừa căng cứng trong cung Hoàng hậu nhanh chóng chùng
xuống.
“Bên Thúy hồ hằng năm vẫn có chim âu di trú, cảnh sắc cũng
không thay đổi nhiều, chỉ có quanh bờ đã trồng liễu rủ nên cảnh sắc có vẻ êm
đềm hơn. Thúy Vân đình trong lời nương nương cũng vẫn còn, nhưng Già Ẩn tự thì
đã bị hỏa hoạn một lần và được xây dựng lại rồi.” Nghê Hoàng nâng chén lên môi
nhưng cũng chưa uống mà chỉ khẽ chạm rồi lại tiếp tục nói: “Còn cao tăng xem quẻ
mà nương nương nhắc tới thì Nghê Hoàng chưa gặp bao giờ.”
“Đại khái đây cũng là cơ duyên. Cao tăng đó xem quẻ thật sự
linh nghiệm, nếu ông ấy còn sống thì có thể hỏi chuyện cả đời của quận chúa rốt
cuộc sẽ như thế nào.” Việt quý phi nói mơ hồ, thấy quận chúa chần chừ chưa uống
rượu cũng không vội vàng khuyên bảo, ngược lại vẫn chỉ tươi cười tự uống một
chén.
Năm đó bà ta vốn là một nữ tử diễm lệ chốn hậu cung, hơn nữa
phục sức hoa mỹ, trang điểm khéo léo, một nụ cười này vẫn còn nguyên vài phần
nghiêng nước nghiêng thành. Chỉ có điều những nếp nhăn lờ mờ nơi khóe mắt vẫn
như vết dao khắc của thời gian, ai cũng không thể chống lại được.
“Nương nương tưởng niệm cố hương như thế, sao không tấu xin
Thánh thượng về thăm một lần?”
“Bản cung không thể so với Hoàng hậu nương nương, thành Kim
Lăng chính là quê quán... Từ Vân Nam đến đế đô đường sá xa xôi, nếu đi cùng
Hoàng thượng thì còn có hy vọng trở về thăm nhà, còn nếu xin về thăm nhà một
mình thì e là không có quy củ này. Chỉ mong rằng tương lai...” Nói đến đây,
Việt quý phi đột nhiên cảm thấy không ổn, vội vã ngừng lời.
Cho dù hiểu rõ nhưng quận chúa Nghê Hoàng cũng như không để
ý, coi lời này như gió thoảng bên tai.
Một quý phi không thể rời khỏi thâm cung trèo đèo lội suối
về thăm nhà, nhưng nếu tương lai Thái tử lên ngôi, phụng mẫu hậu về cố hương
thì lại không phải là chuyện khó. Chỉ có điều, tiền đề của tương lai này là
Hoàng đế hiện nay phải băng hà, đương nhiên không ai dám tùy ý nói ra. Nhưng
cho dù không nói rõ, bà ta thân là mẹ ruột của Thái tử, trong tình huống không
có gì bất ngờ xảy ra, sớm muộn cũng đợi được đến ngày đó.
Đáng tiếc là hoàng cung không thiếu gì sóng gió, có bất ngờ
nào xảy ra hay không thật sự là chuyện khó đoán trước nhất trên đời.
Ít nhất, hiện nay sự tồn tại của Dự vương Tiêu Cảnh Hoàn
chính là cái gai trong mắt mẫu tử bà ta.
Thân mẫu của Dự vương địa vị thấp kém lại chết sớm, Dự vương
được sinh ra sau Thái tử, vốn không có tư cách tranh giành kế vị, nhưng thuở
nhỏ hắn được nuôi dạy trong cung Hoàng hậu, Hoàng hậu không có con nên coi hắn
như con đẻ. Mặc dù bây giờ quốc cữu rất nhàn hạ, chỉ giữ một chức vụ trên danh
nghĩa, sống cuộc sống thoải mái như thần tiên, nhưng các môn sinh và bằng hữu
xưa kia của Ngôn lão thái sư năm đó để lại vẫn là một thế lực lớn của Hoàng
hậu. Hơn nữa, bản thân Dự vương lại thông minh hào phóng, rất biết cách làm
Hoàng đế vui vẻ nên được Hoàng đế cưng chiều, đãi ngộ rõ ràng vượt qua các
hoàng tử khác.
Nữ nhân đã lăn lộn hàng chục năm trong hậu cung, tấn thân từ
chiêu dung lên quý phi này, biết rõ những ngày phú quý an ổn, không phải hao
tốn tinh thần của mình vẫn còn xa lắm.
“Nghê Hoàng, lần này quận chúa vào kinh có thể ở lại lâu
không? Bản cung vẫn rất mong có một người cùng quê như quận chúa để thường
xuyên trò chuyện...”
“Gần đây nam cương coi như an bình, sau khi Thanh đệ tập
tước nhận vương ấn thì ta cũng tự tại hơn nhiều. Có lẽ còn nấn ná thêm được nửa
tháng hay một tháng nữa.”
“Nhanh như vậy đã đi rồi à?” Việt quý phi tỏ vẻ kinh ngạc.
“Chọn được quận mã, cũng phải chuẩn bị đại hôn nữa mà.”
Nghê Hoàng khẽ cười, cũng không phủ nhận, chỉ thuận miệng
nói: “Nếu có thể chọn được thì nói tiếp.”
“Quận chúa không phải nữ nhi tầm thường, phong cảnh hoa lệ
chốn kinh thành này quả thật không có sức hấp dẫn với quận chúa, chỉ có sông
suối núi non, rừng rậm mênh mông ở phương Nam mới hợp với tính khí quận chúa
một chút.”
Nghê Hoàng nghe lời này quả thật cảm thấy dễ chịu, không
khỏi cười, nói: “Nương nương vào kinh lâu như vậy mà vẫn giữ được tính tình nữ
nhân Vân Nam chúng ta.”
“Lúc còn trẻ đâu có ai chưa từng hăng hái, chỉ có điều nhiều
năm bị hao mòn trong chốn thâm cung này, e là không còn lại nửa phần trước
đây.” Việt quý phi lắc đầu, thở dài. “Cũng như hôm nay, bản cung làm sao không
muốn chỉ nói chuyện quê hương với quận chúa để thoải mái trong lòng, tiếc là...
dù ta nói chúng ta chỉ ôn chuyện thì sợ rằng quận chúa cũng không chịu tin.”
Quận chúa Nghê Hoàng nhìn bà ta một hồi, ánh mắt chăm chú,
sau một lúc lâu mới đáp “vâng” một tiếng.
“Vậy bản cung cũng không vòng vo thêm nữa.” Việt quý phi
thần sắc đoan trang, ngữ điệu cũng trở nên nghiêm túc. “Công tử Tư Mã Lôi đã
qua vòng thi võ của đại hội kén chồng lần này là người Thái tử đích thân chọn
ra trong số sĩ tử kinh đô, văn võ song toàn, tài đức đều đủ cả. Tuy võ công hơi
kém hơn quận chúa nhưng quận chúa đã là cao thủ như vậy, cần gì phải chọn một
kẻ chỉ biết luyện võ làm phu quân? Bản cung có thể bảo đảm, vị công tử này
tuyệt đối xứng đôi với quận chúa. Huống hồ quận chúa và ta vốn cùng quê cùng
quán, Thái tử cũng rất kính trọng quận chúa, lúc như thế này rất mong quận chúa
ủng hộ Thái tử nhiều hơn.”
Quận chúa Nghê Hoàng lẳng lặng đợi bà ta nói xong rồi mới
cười, nói: “Thái tử là Thái tử, Mục phủ Vân Nam của ta hôm nay thần phục Hoàng
thượng như thế nào, ngày sau Thái tử lên ngôi vẫn sẽ thần phục tân quân như thế,
chuyện này nương nương không cần lo lắng. Còn chuyện kén chồng, Bệ hạ đã định
ra thể lệ, Tư Mã công tử ưu tú như vậy, có gì phải lo lắng chứ?”
Nghe lời từ chối không mềm không cứng của nàng, Việt quý phi
lại chỉ nhíu mày rồi lập tức bật cười. “Thực ra ta đã sớm biết sẽ nhận được đáp
án này nhưng vẫn phải hỏi rõ trước mặt quận chúa. Tính bướng bỉnh của người Vân
Nam chúng ta quả nhiên là không thể thay đổi được. Được rồi, quận chúa đã trả
lời thẳng thắn, thành khẩn như thế thì bản cung cần gì phải cố cầu, xin mời
quận chúa một chén coi như tạ lỗi. Nếu quận chúa không trách ta vừa rồi mạo
muội thì xin cạn chén rượu này. Sau này ta và quận chúa gặp lại tuyệt đối chỉ
nói chuyện quê nhà, nhất định không nhắc tới những chuyện phiền phức trong
triều nữa.”
Việt quý phi đưa tay áo che chén rượu, ngửa đầu uống cạn,
Nghê Hoàng không uống cũng không tiện, huống hồ nơi đây mặc dù là trong cung
nhưng lại không phải cung Chính Dương của Hoàng hậu, cho nên nàng nhìn chén
rượu nhỏ một hồi rồi cũng chậm rãi uống hết.
Thấy nàng đã uống xong, trong mắt Việt quý phi hơi lộ nét
thương xót nhưng vẻ kiên định trên mặt lại không hề thay đổi. Lúc cầm dao bổ
cam, động tác của bà ta cũng vẫn rất điềm tĩnh, gọn gàng gọt vỏ bổ lõi, tự tay
đưa tới trước mặt quận chúa Nghê Hoàng.
“Đây là cam ở quê nhà à?” Nghê Hoàng ăn thử một miếng, hơi
kinh ngạc.
“Đúng vậy. Cam không có chân lại có thể đến tận kinh đô, bản
cung mặc dù có chân lại khó về cố thổ...” Sắc mặt Việt quý phi có chút bi
thương, như đang nhớ nhà, lại như có tâm sự khác.
“Nương nương không cần...” Nghê Hoàng đang định khuyên bảo
thì một nữ quan xuất hiện trước cửa, bẩm báo: “Quý phi nương nương, Thái tử và
Tư Mã công tử cầu kiến.”
“A, đúng là khéo quá!” Việt quý phi vỗ tay cười, nói. “Ta
quên là đã dặn nó đưa Tư Mã công tử đến cho ta gặp, lại đúng lúc quận chúa ở
đây, quận chúa không ngại gặp một lát chứ?”
Trong lòng quận chúa Nghê Hoàng đã sinh nghi, nhưng lại
không nghĩ ra đối phương rốt cuộc định giở thủ đoạn gì, trong lúc do dự thì
Thái tử đã dẫn một công tử cao ráo, tuấn tú đi vào, cười ha ha, tiến lên thi lễ
với Việt quý phi, lại lệnh Tư Mã Lôi thi lễ với quận chúa.
Cuộc thi võ kéo dài nhiều ngày, lại cùng dự tiệc ở điện Vũ
Anh, đây đương nhiên không phải lần đầu tiên quận chúa Nghê Hoàng thấy Tư Mã
Lôi. Nhưng khác mấy lần trước là nam nhân này vừa đến gần, ánh mắt vừa tiếp
xúc, nàng liền cảm thấy trong lòng đột nhiên rung động.
Sau khi nhắm mắt, nín thở định thần, Nghê Hoàng nhạy cảm
phát hiện tình cảnh nguy hiểm của mình hiện nay. Nàng vốn có chút kiêu ngạo, tự
nhận là có võ công cao cường không sợ người khác cưỡng ép, lại không ngờ đối
phương căn bản không dùng vũ lực, nhưng không biết chúng động tay, động chân ở
nơi nào mà có thể tác động đến tinh thần của nàng.
Nếu chính nàng không khống chế được để xảy ra chuyện gì, sau
này không có bằng chứng thì có trăm cái miệng cũng không cãi được, ngay cả
Hoàng thượng cũng sẽ không tin rằng có người có thể cưỡng chế, ép buộc được
nàng.
Cho nên việc gấp trước mắt là phải nhanh chóng rời khỏi chỗ
này.
“Nương nương, Nghê Hoàng đột nhiên nhớ ra mình có việc gấp,
xin cáo từ.” Sau một lời chào vội vã, quận chúa Nghê Hoàng xoay người đi ngay.
“Quận chúa...” Tư Mã Lôi vừa đưa tay ra lại không tự chủ
được dừng lại, quay sang nhìn Thái tử, bị hắn hung ác trừng mắt nhìn, đành phải
cắn răng lấy dũng khí đuổi theo, nắm lấy tay quận chúa Nghê Hoàng.
“Làm càn!” Nghê Hoàng xoay người đề khí, định đánh văng bàn
tay đang nắm tay mình ra, ánh mắt gặp nhau, tinh thần lại hoảng hốt một trận,
ngay cả bàn tay đang nắm cổ tay mình cũng từ nóng bỏng biến thành ấm áp, giống
như sự ấm áp nàng vẫn khao khát mỗi lúc đứng giữa sa trường đón gió sương tạt
vào mặt.
“Tư Mã, hình như quận chúa mệt rồi, ngươi đỡ nàng đi nghỉ
ngơi một lát...” Giọng nói của Việt quý phi xa xôi truyền đến, âm hiểm lạnh
lùng.
Thái tử lui lại hai bước, nhìn Tư Mã Lôi giữ chắc người quận
chúa, thấy một thoáng đau khổ, mâu thuẫn mà lại dịu dàng hiện lên trên gương
mặt đẹp đẽ của nàng, đột nhiên cũng có cảm giác không đành lòng, vội quay mặt
qua chỗ khác.
Đúng lúc này có tiếng la hét huyên náo truyền đến. Việt quý
phi đột nhiên đứng lên.
Bà ta đứng trên bậc thềm nên có thể thấy rõ một bóng người
nhanh chóng chạy vào, đám cung nhân cố gắng ngăn cản bị đánh ngã dúi dụi, không
thể làm giảm tốc độ của người đó. Người đó xông thẳng tới, một chưởng đánh về phía
Tư Mã Lôi.
Tĩnh vương dù rất ít ra tay nhưng võ công thật sự cao cường,
người bình thường chưa trải qua chiến trận không thể là đối thủ. Tư Mã Lôi một
là chột dạ, hai là cũng không dám động thủ với hoàng tử, ba là thực lực vốn yếu
kém, vì vậy bị ép lùi ra xa mấy trượng.
“Cảnh Diễm! Ngươi thật to gan, cung Chiêu Nhân của ta là chỗ
ngươi có thể tự ý xông vào à?” Lúc này Việt quý phi đã thấy rõ Tĩnh vương đến
đây một mình, lập tức bước tới, nổi giận nói: “Ra tay đánh người khác bị
thương, ngươi muốn tạo phản à?”
Tĩnh vương đưa mắt nhìn một lượt, đã phát hiện hai mắt quận
chúa ngỡ ngàng, hai chân mềm nhũn, dù chưa hiểu rõ hoàn toàn nhưng cũng đoán
được hơn nửa, chỉ cảm thấy việc làm của mẫu tử Việt quý phi thật sự là đáng ghê
tởm. Hắn cũng không muốn cãi nhau với bà ta, đi thẳng tới điểm mấy huyệt vị
trên người quận chúa rồi dùng một tay vác nàng lên vai.
Thái tử vừa sợ vừa giận, không ngừng quát mắng ra lệnh cho
thị vệ dưới tay bao vây Tiêu Cảnh Diễm, vòng trong cầm cương đao, vòng ngoài
lại cầm cung tên.
“Cảnh Diễm, ngươi dám xông vào trong cung của mẫu phi bắt
cóc quận chúa, may mà có bản Thái tử ở đây hộ giá, mau đặt quận chúa xuống, nể
tình huynh đệ, ta sẽ không đi bẩm báo với phụ hoàng...”
Tiêu Cảnh Diễm lạnh lùng nhìn hắn, vẫn không thèm quan tâm,
cất bước đi thẳng về phía trước.
Đám thị vệ vây quanh hắn đành phải chuyển động theo, đồng
thời nhất loạt nhìn Thái tử với ánh mắt thăm dò.
Nhưng lúc này Tiêu Cảnh Tuyên đang thật sự khó xử.
Người huynh đệ này là kẻ chinh chiến sát phạt, những cách
thông thường không thể cản được hắn, nếu thật sự đồng loạt bắn tên, bắn chết
một hoàng tử trong cung Chiêu Nhân thì cũng không phải chuyện nhỏ, huống hồ
quận chúa Nghê Hoàng vẫn còn trên vai hắn, chẳng lẽ bắn cả hai? Nhưng nếu không
vây được hắn, để hắn xông ra ngoài thì chuyện này cũng sẽ vỡ lở không thể cứu
vãn. Suy đi tính lại không có kế sách vẹn toàn, Thái tử đành chuyển ánh mắt về
phía Việt quý phi.
Đôi môi đỏ của Việt quý phi mím chặt, hai chữ len ra qua kẽ
răng: “Bắn tên!”
“Mẫu phi!”
“Bắn tên!” Âm điệu của Việt quý phi cực thấp nhưng ngữ khí
lại mạnh mẽ. “Ít nhất phải làm cho người chết không nói được thì chúng ta mới
có cơ hội nói nhiều hơn!”
Thái tử rùng mình, lập tức chạy mấy bước về phía trước, cao
giọng nói: “Tĩnh vương xông vào cung ám sát mẫu phi, mưu hại quận chúa, lập tức
bắn chết!”
Các thị vệ do dự một lát, nhưng dù sao Thái tử cũng là chủ
của bọn họ, vì vậy vẫn nhanh chóng giương cung buông dây, nhất thời tên bay như
mưa.
Tĩnh vương tiến lên một bước, tung chân đá bay một thị vệ,
giành lấy thanh đao trong tay hắn. Ánh đao múa lên như tuyết, gạt hết loạt tên
đầu tiên. Nhân lúc loạt tên thứ hai chưa được bắn ra, Tĩnh vương chém giết đến
trước bậc thềm, đặt quận chúa xuống đất, lại gạt hết loạt tên thứ hai vừa bắn
tới, đột nhiên xoay người nhảy lên. Sau mấy lần búng người trên không, hắn chém
trái chặt phải, lại chuyên chọn những chỗ đám thị vệ đứng tập trung làm xáo
trộn vị trí của các cung thủ, đám thị vệ dùng đao lại không phải là đối thủ của
hắn. Trong đám hỗn chiến, đột nhiên bóng dáng hắn phóng lên cao, vừa đánh vừa
tiến lên, Thái tử đang nhìn đến ngẩn người đột nhiên thấy cổ mình mát lạnh, một
thanh đao đã đặt trên cổ hắn, khí lạnh ép người.
“Tất cả dừng tay!” Giọng nói của Tĩnh vương cũng không lớn
nhưng tất cả những người xung quanh đều khựng lại.
Việt quý phi toàn thân run rẩy, cắn răng, cả giận nói: “Tiêu
Cảnh Diễm, ngươi dám...”
“Chém tướng bắt soái giữa chốn ba quân vốn là việc ta vẫn
thường làm.” Tĩnh vương cười lạnh lùng, ngạo khí như sương. “Thái tử điện hạ
đứng hơi gần ta quá.”
“Cảnh Diễm! Rốt cuộc ngươi muốn thế nào?” Thái tử run rẩy
hỏi.
“Đưa quận chúa lại đây, để ta và quận chúa ra khỏi cung.”
Ánh mắt Việt quý phi lạnh lẽo như băng, “hừ” một tiếng, nói:
“Nếu như bản cung nói không? Chẳng lẽ ngươi dám giết Thái tử hay sao?”
“Quý phi nương nương muốn dùng Thái tử để đánh cược với ta?”
Giọng nói của Tiêu Cảnh Diễm cũng rất lạnh lẽo.
Thái tử kinh hoàng, không khỏi kêu lên một tiếng: “Mẫu phi!”
Việt quý phi mặt vẫn như băng lạnh nhưng ngực lại không
ngừng phập phồng, rõ ràng là đang đấu tranh kịch liệt.
Đúng lúc bà ta nhíu mày định lên tiếng thì đột nhiên tiếng
truyền báo cao vút dồn dập vang lên bên ngoài: “Thái hoàng thái hậu giá lâm!”
Việt quý phi lạnh buốt trong lòng, cả người cũng rùng mình
tuyệt vọng.
Nhưng chỉ nhắm mắt lại một lát, bà ta đã nhanh chóng bình
tĩnh trở lại, câu đầu tiên là nói với Tư Mã Lôi: “Ngươi lập tức ra khỏi cung từ
phía sau, nhớ kĩ, hôm nay ngươi hoàn toàn không bước vào cung Chiêu Nhân nửa
bước!”
Tư Mã Lôi ngẩn ra một hồi, nhìn trái nhìn phải rồi mới bừng
tỉnh, nhanh như chớp chạy về phía sau.
“Cảnh Diễm.” Việt quý phi lập tức vừa bước nhanh xuống bậc
thềm vừa nói rất nhanh: “Ngươi cũng nghe đây, hôm nay Thái tử không lệnh thị vệ
bắn các ngươi, ngươi cũng không kề đao vào cổ Thái tử, hiểu chưa?”
Ánh mắt Tĩnh vương chợt lóe, không tiếp lời.
“Dùng đao uy hiếp Thái tử và dùng tên bắn hoàng tử đều không
phải chuyện Bệ hạ thích nghe. Bản cung không muốn cùng chết với các ngươi. Còn
những chuyện khác chúng ta phải dựa vào bản lĩnh của mình để cho Bệ hạ phân
xử.” Việt quý phi cười lạnh. “Ngươi là người thông minh, biết đây là cuộc trao
đổi cũng có lợi cho ngươi, sao lại không làm, đúng không?”
Tĩnh vương sắc mặt không động nhưng thanh đao trong tay
thong thả rời khỏi cổ Thái tử rồi bị ném xuống đất.
Bóng dáng già nua của Thái hoàng thái hậu lúc này xuất hiện
ngoài cửa nội viện, còn bên cạnh bà, ngoài công chúa Cảnh Ninh vẫn ngơ ngác
không hiểu ra sao còn có một nữ nhân mũ phượng hoàng bào, dung nhan cao quý,
đoan trang.
Đó là chủ nhân của cung Chính Dương - Hoàng hậu đương triều.
“Mời ai gia đến đây xem cái gì vậy?” Ánh mắt mơ mơ màng màng
của Thái hoàng thái hậu nhìn quanh một vòng khắp viện. “Tại sao ở đây có nhiều
người như vậy?”
Việt quý phi vội ra hiệu cho Thái tử lệnh đám thị vệ đứng
đầy trong viện lui ra, mình thì bước nhanh tới, quỳ gối. “Thần thiếp tham kiến
Thái hoàng thái hậu, tham kiến Hoàng hậu nương nương. Không biết hai vị nương
nương giá lâm, thứ cho thần thiếp không tiếp đón từ xa...”
Ngôn Hoàng hậu không đợi bà ta nói hết lời, lập tức lạnh
lùng hỏi: “Ngồi bên kia là Nghê Hoàng đúng không? Nó bị làm sao thế?”
Việt quý phi liếc mắt nhìn, thấy Tĩnh vương đã đi tới bên
cạnh Nghê Hoàng, nhẹ nhàng nâng nàng dậy. Mặt quận chúa đỏ bừng, hai mắt nhắm
nghiền, dù sao cũng không thể nói nàng không có chuyện gì, đành phải bảo: “Hôm
nay mời quận chúa đến đây dự tiệc, không nghĩ tới rượu quá ngấm, Nghê Hoàng đã
say rồi...”
“Quận chúa Nghê Hoàng là nữ trung anh hào, tửu lượng cũng
không kém, làm sao có thể say dễ dàng như vậy được?”
“Thần thiếp cũng cảm thấy kỳ lạ.” Nụ cười vẫn treo trên mặt
Việt quý phi. “Có lẽ là mấy ngày gần đây, tinh thần quận chúa có chút ưu phiền
vì chuyện kén chồng.”
“Vậy đám thị vệ đang đứng đầy viện tới làm cái gì? Chẳng lẽ
có người dám làm càn ở cung Chiêu Nhân hay sao? Cứ nói ra, ai gia phân xử giúp
ngươi.”
“A, những thị vệ này...” Việt quý phi cười, nói. “Là Thái tử
diễn luyện đao trận cho thần thiếp xem, nói là đã huấn luyện chỉnh tề, có thể
coi như một màn biểu diễn.”
Ngôn Hoàng hậu yên lặng nhìn, đột nhiên cười nhạo một tiếng:
“Quý phi nói chuyện cười gì thế? Ngươi để một khách quý như quận chúa Nghê
Hoàng say nằm bệt trên bậc thềm mà không quan tâm, lại còn cùng nhi tử đứng xem
đao trận gì đó ở đây... Chuyện này nói với ai gia thì còn có thể, nhưng lẽ nào
ngươi muốn hồi bẩm Bệ hạ như vậy sao?”
“Hồi bẩm Bệ hạ như thế nào là chuyện của chính thần thiếp,
sao dám làm phiền Hoàng hậu nương nương phải bận tâm vì thần thiếp.” Việt quý
phi mềm mỏng đón đỡ.
Nhìn thấy mẫu thân bình tĩnh như thế, Thái tử từ sắc mặt còn
trắng bệch nhưng cũng chậm rãi đi tới thi lễ với Thái hoàng thái hậu và Hoàng
hậu.
Thái hoàng thái hậu vẫn rất hứng thú nghe Hoàng hậu và quý
phi đánh võ mồm, lúc này thấy Thái tử lại đây thi lễ, lập tức từ ái xoa đầu
hắn. “Tuyên nhi à, hai người bên kia là ai? Đứng xa quá ta không thấy rõ...”
“Ơ...” Thái tử hơi lúng túng, đáp: “Đó là Cảnh Diễm... và
quận chúa Nghê Hoàng...”
“Sao hai đứa nó không qua chỗ ta?”
“Thái hoàng thái hậu yên tâm.” Ngôn Hoàng hậu ngữ điệu nhu
hòa, nhưng ngữ ý như băng. “Nghê Hoàng bị say rượu, sớm muộn nó cũng sẽ tỉnh
lại. Đợi sau khi nó tỉnh rượu, thần thiếp nhất định sẽ khuyên bảo nó tử tế, sau
này không được uống rượu nặng như vậy nữa...”
Việt quý phi như bị tắc nghẹn trong lồng ngực, cắn răng cố
không để vẻ mặt biến sắc.
Đây chính là điểm khó giải quyết nhất trong toàn bộ chuyện
này.
Tĩnh vương cầm đao uy hiếp Thái tử chính là có tội, nhưng
chuyện đánh giết hai bên đã thỏa thuận không truy cứu lẫn nhau. Tư Mã Lôi cũng
đã rời khỏi, Hoàng hậu không bắt được bằng chứng phạm tội nào rõ ràng, bất kể
bà ta nói thế nào trước mặt Hoàng đế cũng chỉ là lời nói của một bên, có thể
nghĩ cách giải thích được. Chỉ có quận chúa là không có cách nào bịt miệng
được.
Bây giờ bà ta chỉ có thể hy vọng quận chúa hổ thẹn, không
muốn công khai chuyện mình suýt bị làm nhục để tránh làm hỏng danh tiếng trong
sạch của nàng.
Lúc này công chúa Cảnh Ninh đã chạy đến bên cạnh quận chúa
Nghê Hoàng, lo lắng nhìn gương mặt đỏ bừng của nàng, nhỏ giọng nói: “Làm thế
nào bây giờ? Đã say đến mức này rồi, hay dìu đến cung của muội nghỉ ngơi một
lát?”
Tĩnh vương cũng cảm thấy để công chúa Cảnh Ninh chăm sóc
quận chúa thì sẽ tiện hơn nên lập tức gật đầu, sai người mang kiệu mềm đến, xin
phép Hoàng hậu rồi cùng Cảnh Ninh hộ tống Nghê Hoàng rời khỏi.
Hoàng hậu biết chuyện này để quận chúa Nghê Hoàng tố cáo sẽ
tốt hơn chính mình ra mặt tố cáo nên cũng không nói nhiều, cùng Thái hoàng thái
hậu vào chính điện cung Chiêu Nhân nói chuyện phiếm, buộc Việt quý phi không
thể không đi theo bên cạnh, sẽ không có thời gian tới rào trước đón sau với
Hoàng đế, cũng không tìm được cơ hội thông cung với Thái tử. Hai mẫu tử này đều
miễn cưỡng tươi cười, Hoàng hậu nhìn mà trong lòng cực kỳ khoan khoái.
Bên này, sau khi quận chúa Nghê Hoàng được hộ tống vào Dẫn
Tiêu các - tẩm điện của công chúa Cảnh Ninh, Tĩnh vương lập tức triệu mấy thái
y đến.
Sau khi khám qua một lượt, các thái y đều nói quận chúa chỉ
có mạch đập nhanh, hơi thở yếu, máu khó lưu thông, còn không có vấn đề gì lớn,
không ảnh hưởng tới tính mạng.
Nghe vậy Tĩnh vương mới yên tâm, đang chuẩn bị vận khí giải
huyệt cho nàng, quận chúa đột nhiên cắn răng, lắc đầu với hắn. Hắn đành phải
ngừng tay, dặn dò muội muội chăm sóc quận chúa cho tốt, còn mình thì đi ra
ngoài điện để tránh bị nghi ngờ, lẳng lặng ngồi trên ghế dài ngoài hoa viên,
vừa chờ đợi vừa canh chừng.
Khoảng nửa canh giờ sau, công chúa Cảnh Ninh chạy ra, thở
gấp, nói: “Cảnh Diễm ca ca, Nghê Hoàng tỷ tỷ đã tỉnh, gọi huynh vào.”
Tĩnh vương vội đứng dậy, bước nhanh vào điện, quả nhiên nhìn
thấy vẻ mặt Nghê Hoàng đã bình thản, lúc này mới thở phào một hơi, tiến lên
giải huyệt đạo cho nàng.

