Loạn Thế Anh Hùng - Tập 1 - Chương 05 - Phần 1

CHƯƠNG 5: TIÊU NGÂN

Đỗ
Hoài Sơn và Tiêu Tứ Ẩn nhìn cái xác Điền Tử Đơn nằm trong bùn phía ngoài cửa,
khuôn mặt hắn giống như chưa kịp tưởng tượng tới nhát kiếm tuyệt mệnh vừa đánh
ra là đắc thủ này, tay của hắn cách chuôi đao khá xa, mang danh là Giang Nam đệ
nhất khoái đao vậy mà khi chết còn chưa kịp nghĩ tới chuyện rút đao! Đỗ, Tiêu
hai người bốn mắt nhìn nhau, đôi bên là bạn già nhiều năm, trong ánh mắt có ý
hỏi đáp: “Huynh tránh nổi kiếm này không?” “Tránh không nổi, dẫu hắn có giết
người ngay bên cạnh, chỉ sợ ta cũng chẳng hề biết.”

Tần Ổn
như rúng động tinh thần nhưng cũng yên lòng cho tiêu ngân của mình, thanh niên
thủ hạ của lão đều há hốc mồm, ngây đơ tại chỗ. Sự giao chiến ngoài cửa cũng đã
ngưng bặt, cảm thấy bản thân liều mạng ác đấu chém giết thế này thật như trò
đùa. Đề kỵ đô úy Ngô Kỳ vốn đã thiếu tài ứng biến, giờ càng nói chẳng nên lời.
Nếu xuất thủ, võ công hắn vốn một chín một mười với Điền Tử Đơn, tim đập thình
thịch, thật sự không biết phải làm sao để ứng phó với nhát kiếm khó tránh đỡ
kia. Thủ hạ của hắn nhân mã tuy nhiều, nhất thời đều im bặt... Liều mạng đánh
giết bọn họ chẳng sợ nhưng cái kết cục chưa kịp xuất chiêu, thây đầu đã đo đất
này thật khiến bọn họ lạnh gáy. Thoáng chốc, cục diện trở nên căng cứng. Trên
má thiếu niên áo đen còn vương hơi rượu, hắn một mình ngồi đó, trong dáng ngồi
ngay ngắn toát lên vẻ lạnh lùng, quái dị cùng một thứ vũ mị chẳng thể diễn tả
như của hài động, chỉ có hạng thiếu niên mới có thể cùng lúc có hai loại thần
sắc này. Hắn nhìn cái chén kia, như đã hoàn toàn quên bản thân vừa vung kiếm
giết người mà chìm đắm vào trong ký ức nào đó. Sau đó, tựa như chợt tỉnh lại,
liền yên lặng gục xuống bàn, ngủ tiếp. Kiếm của hắn đã vùi trong bọc đồ, một
tay đặt lên trên đó, mười ngón tay dài mà buông lỏng, hình như ngủ thật rồi!

Yên
ắng một lúc, trong phòng tựa như chỉ có mình Tam Nương Tử còn có thể nói gì đó
nhưng cũng chỉ là mê man: “Một chiêu ấy... rốt cuộc là gì vậy?”

Đương
nhiên là nàng hỏi Cảnh Thương Hoài, ngồi ở đây mà có thể trả lời cũng chỉ có
mình Cảnh Thương Hoài. Giống như đã hoàn toàn yên tâm, Cảnh Thương Hoài lạnh
nhạt nói: “Rượu rót sen vàng, nhà xa vạn dặm.”

Tam
Nương Tử thốt lên: “Rượu rót sen vàng, nhà xa vạn dặm?”

Cảnh
Thương Hoài gật đầu, im lặng một lúc mới đáp: “Ta nghĩ là thế, đấy là một chiêu
vừa được sáng tạo.”

Vẻ
kinh ngạc của Tam Nương lại càng rõ rệt, nàng quay sang nhìn thiếu niên nọ,
thật chẳng rõ hắn là người thế nào, nhớ lại lúc chập tối, Kim hòa thượng vào
điếm đã đẩy hắn lảo đảo, bấy giờ chẳng ai ngờ hắn có công lực nhường này, dường
như hắn hoàn toàn chẳng để bụng; sau đó, bao nhiêu người ở đây mạng chỉ còn
trong khoảnh khắc, hắn vẫn chẳng cảm thấy gì; cuối cùng hình như chỉ vì câu hát
của tiểu cô nương Anh Tử mà hắn động lòng ra tay - Rượu rót sen vàng, nhà xa
vạn dặm...

Thẩm
Phóng bỗng nói: “Khó được nâng chén chúc nhau.” Ba người bèn cùng nâng
chén uống cạn, trong phòng ngoài cửa, hình như chỉ có ba người họ còn có thể
cười nói như thế. Mưa rơi rả rích không ngừng, làm đệm cho giấc ngủ ngon của
thiếu niên. Thẩm Phóng nhìn cái gáy hơi lộ ra của thiếu niên, bỗng thấy trong
lòng khẽ nhói. Ai là người bằng hữu thật sự của thiếu niên phi phàm quả cảm
kia, cách xa ngàn dặm nhớ tới cái gáy trẻ trung đó, lại trong đêm mưa thế này,
chẳng hay cảm giác đau lòng ấy ra sao?

Qua
một lúc, Ngô Kỳ mới gượng gạo phun ra một câu: “Thật to gan, ngay cả Đề kỵ mà
ngươi cũng dám giết!” Câu này của gã rõ ràng có mùi miệng hùm gan sứa, ngoại
hiệu của gã là Bình bình vô kỳ, trong Đề kỵ tam thập nhị vệ, bất kể là luận gia
thế, luận võ công, luận mưu mô, luận công lao, luận thế lực, chẳng cái nào
không có xu hướng lưng lửng, bình bình, chẳng có gì đặc sắc, kẻ cay nghiệt còn
bảo chỉ nhờ trước nay gã nghe lời Viên lão đại nhất nên mới có thể lăn lộn tới
ngày nay, cho nên bây giờ gã cũng chẳng biết ứng biến ra sao.

Thiếu
niên kia giống như đã chìm vào giấc ngủ say, Ngô Kỳ thật sự không biết nên giết
hay nên rút lui, lại càng không biết hơn bốn mươi Đề kỵ dưới tay nếu nhất tề ra
tay thì có bắt nổi đối phương không.

Cảnh
Thương Hoài bỗng lạnh nhạt hỏi: “Đề kỵ thật sự không thể giết à?”

Đám
người ngoài cửa thấy kẻ chỉ thiếu chút nữa là thành hổ chết này cũng tới khiêu
khích, không kìm được đều trợn mắt nhìn hắn, chỉ nghe hắn hỏi: “Thế bốn thằng ở
Tương Âm, Qua Dương, Đồng Lư, Dư Hàng thì là chuyện gì?”

Ngô Kỳ
giận dữ thét: “Đều là ngươi giết?” Hỏi xong mới cảm thấy không đúng, Cảnh
Thương Hoài rất ít khi dùng kiếm giết người, bốn đô úy kia lại đều chết bởi
kiếm, là khoái kiếm.

Chúng
nhân nghe thấy câu này, có vẻ như trong ba mươi hai đô úy của Đề kỵ đã có bốn
kẻ toi đời, không khỏi kinh ngạc.

Cảnh
Thương Hoài uống một chén rượu. “Thêm một đứa hôm nay, tổng cộng năm thằng.”

Đám kỵ
sĩ bên ngoài tuy hẵng còn hơn bốn chục người nhưng nghe câu này, lại nhìn thiếu
niên đang ngủ yên lành dưới ánh nến lập lờ, trong lòng quả thật lạnh lẽo khôn
tả.

Tam
Nương Tử đột nhiên hỏi: “Trên Hảo Đăng lâu, cái người vì một câu “Ai dám giết
ta” của Phùng Tiểu Phì Tử mà rút kiếm giết gã, tuy giữa chốn tấp nập nhưng
chẳng ai biết được kia thật sự là hắn sao?”

Cảnh
Thương Hoài gật đầu. “Ta nghĩ là thế.”

Tam
Nương Tử nhìn thiếu niên nọ, lòng nghĩ hắn thật dễ nóng giận!

Cảnh
Thương Hoài nhìn nàng, tựa hồ đoán được suy nghĩ trong lòng nàng, thong thả
nói: “Vị Đề kỵ đô úy đóng ở Qua Dương kia tên là Lỗ Hảo, được gọi là Tiếu lý
tàng đao, là hảo thủ ám sát thiện nghệ nhất trong Đề kỵ. Hắn giỏi món này đương
nhiên cũng cảnh giác với nó, hộ vệ bên người cực nhiều nhưng hai tháng trước,
có một hôm hắn đến chuồng ngựa trong thượng doanh, đang vuốt bờm ngựa yêu, nói
chuyện với kẻ khác thì bỗng nhiên mặt mũi co rúm, con ngựa kia cũng hí một
tiếng, một lúc sau thì người ngựa nhất tề đổ gục. Sau đó, mọi người mới biết có
người tiềm phục trong chuồng ngựa rất lâu, một kiếm đâm xuyên gáy con ngựa, cắm
thẳng vào tim Lỗ Hảo. Nhát kiếm này vô thanh vô tức, khó đỡ khó tránh, Lỗ Hảo
chưa kịp nghĩ ngợi gì đã bị ám sát rồi.”

Giọng
Cảnh Thương Hoài tuy không lớn nhưng xung quanh yên ắng, mọi người đều có thể
nghe được. Kim hòa thượng lẩm bẩm: “Con mẹ nó, kiểu giết người này lão ta không
thích.” Người bên cạnh thì nhìn sang thiếu niên kia. Hắn giết Phùng Tiểu Phì Tử
rõ ràng là bởi tính khí thiếu niên, nhất thời nóng máu, thế nào mà khi giết Lỗ
Hảo thì lại thể hiện sự tính toán, sắp đặt sâu xa, khiến người ta khó lường?

Cảnh
Thương Hoài uống ngụm rượu rồi lại từ từ nói: “Nghe nói trong đô úy Đề kỵ các
ngươi có một tên con cháu thế gia tên là Uất Trì Cung, ưa sạch thành bệnh đúng
không?”

Ngô Kỳ
bất giác gật đầu.

Cảnh
Thương Hoài lắc đầu cười, hình như cũng cảm thấy rất đáng cười. “Hắn mà ra
ngoài tất rèm lụa thảm lông, chén bát chăn đệm chật ních mấy xe, quả đúng là
không dính bụi trần, chỉ không biết đã lãng phí bao nhiêu nhân lực. Nghe bảo về
sau hắn bị một kiếm đâm chết trong nhà xí ở Lư Lăng, áo gấm dơ bẩn, trên người
dính phân, chết không sạch sẽ. Nhát kiếm đó chẳng ghê gớm gì nhưng quá là
nghịch ngợm!”

Tam
Nương Tử nghe mà không nhịn được cười, tuy là việc giết người tanh máu nhưng
một kiếm đó rõ ràng như suy nghĩ của trẻ con, chỉ mong vui vẻ. Cảnh Thương Hoài
híp mắt nhìn Ngô Kỳ. “Cho nên, ai bảo Đề kỵ không thể giết? Chẳng qua là chưa
gặp phải người dám giết thôi. Viên lão đại của các ngươi chọc phải hắn, ta thấy
có phiền phức rồi đó!”

Lúc
này mọi người mới kinh hãi phát hiện, thiếu niên kia một mình đấu với Đề kỵ, e
rằng bên trong còn có ẩn tình khác. Mặt Ngô Kỳ sớm đã trắng bệch: Phùng Tiểu
Phì Tử là thằng cơm toi, bị giết không nói làm gì, nhưng Lỗ Hảo với Uất Trì
Cung đều là cao thủ, vừa nghĩ tới đây, lòng hắn không khỏi lạnh toát. Nhưng để
giữ gìn thể diện, cũng là để an ủi bản thân, Ngô Kỳ vẫn phải cười lạnh một
tiếng. “Viên lão đại của bọn ta lại sợ hắn sao? Lão đại nhìn vết thương của ba
người kia, chỉ nói đúng một câu”, nói rồi ngừng lại.

Viên
lão đại của Đề kỵ đô úy trước nay là người kiệm lời nhưng hễ nói ra thì không
câu nào là không đúng, mọi người đều muốn nghe lời nhận xét của hắn. Ngô Kỳ
thấy chúng nhân lắng tai, lưng thẳng ngực vươn, có thêm mấy phần dựa dẫm và tự
tin. “Viên lão đại nói: “Kiếm pháp thế này là một kích tất sát? Chưa chắc, chưa
chắc! Gặp phải cao thủ chân chính, chỉ sợ ngược lại chuốc vạ”.” Câu này rõ ràng
nói kiếm pháp của thiếu niên kia chẳng qua là hù dọa tai mắt người ta, chưa đủ
đáng sợ.

Chúng
nhân tuy khó tin lời ấy nhưng Viên lão đại nổi danh đã lâu, rất ít nói suông,
thi thoảng mở lời thì không cái nào không trúng đích, bèn nghĩ, một chiêu đó
của thiếu niên nọ đúng là cực kỳ sắc bén nhưng “gió to chẳng suốt sáng, mưa lớn
đâu cả đêm”, chỉ cần tránh được nhát kiếm đó, e rằng thiếu niên chẳng thể đánh
tiếp được.

Tam
Nương Tử thấy Ngô Kỳ hình như có thêm mấy phần can đảm, giống con ễnh ương dần
dần phình mang tích khí, không kìm được bật cười. Trên đời quả thật có loại nô
tài cứ nhắc tới tên của chủ nhân là dũng khí tăng gấp bội. Cảnh Thương Hoài
lạnh nhạt nói: “Không sai, không sai, lời này của Viên lão đại rất hợp lòng ta.
Có điều, trước nay hắn rất hay khoác lác, cao thủ mà hắn nói không biết có phần
Cảnh Thương Hoài ta không, cộng lại cả thảy có vượt nổi tám, chín người chăng?”
Nói rồi lại nhìn Ngô Kỳ, trong mắt tràn ngập nhạo báng.

Kim hòa
thượng vỗ đùi cười ha hả. “Không sai, kiếm pháp của vị tiểu ca này có lẽ không
giết được Viên lão đại của các ngươi, nhưng để đối phó với ngươi ấy à, hắc hắc,
chỉ sợ như giết một chú gà con mà thôi.” Người bên cạnh giờ mới hiểu ra, Viên
lão đại hạ thấp kiếm pháp của thiếu niên, thật ra cũng chỉ đúng với số ít người
thôi.

Cảnh
Thương Hoài chợt nói với Thẩm Phóng: “Huynh đệ, ta nghe đồn, đệ ở quán Thất Lý,
Trường Kiều, Ngô Giang giết hơn trăm người, đề từ chê trách rồi buông thuyền mà
đi. Gặp đệ rồi, thấy hình như không biết võ công, vậy mấy lời kia hẳn là nhảm
nhí nhỉ?”

Hắn
gọi Thẩm Phóng là huynh đệ, chỉ vì vừa rồi giữa bờ sinh tử, ba người tuy chưa
cắm cỏ thay hương, nắm tay quỳ bái nhưng đã cảm cái nghĩa khí mà trong lòng mặc
nhận, gọi ra miệng rất tự nhiên. Thẩm Phóng cũng tự nhiên mặc nhận, tủm tỉm
cười rồi đem đầu đuôi câu chuyện kể lại một phen. Cảnh Thương Hoài nghe mà cũng
thấy ngạc nhiên. Thẩm Phóng cười, nói: “Giết người, đề từ, hai chuyện này đều
không phải do tiểu đệ làm, chẳng qua lúc bấy giờ tiểu đệ quả có lòng giết giặc,
có dạ giải hờn, chỉ là thiếu bản lĩnh chế địch, lại chẳng đủ tài văn chương,
không biết hai vị nào làm ra chuyện tốt, tiếng tăm cuối cùng lại để tiểu đệ
trộm mang? Đại ca giờ đã biết người huynh đệ này chẳng có chỗ nào hay ho, chỉ
có cái vỏ rỗng tuếch rồi?”

Cảnh
Thương Hoài thấy hắn lời lẽ ngay thẳng, phóng khoáng, rất vui lòng, khẽ cười,
nói: “Đệ nói con vật cổ quái ấy vừa cao vừa to, không biết có giống lạc đà
chăng?”

Hôm
đó, Thẩm Phóng tuy không nhìn rõ nhưng giờ nhớ lại, quả thấy không sai. Vừa rồi
tai nghe mắt thấy thiếu niên vung kiếm giết người, chỉ cảm thấy kinh hồn táng
đởm, bây giờ nhớ lại việc hơn ba chục sứ Kim cùng cả bầy quân Tống hà hiếp đồng
bào bị chém chết lại cảm thấy sảng khoái trong lòng, đáng uống cạn bát lớn. Tam
Nương Tử thay hắn rót một chén rượu, cười, hỏi: “Thư sinh rỗng tuếch, uống rượu
không?” Thẩm Phóng uống cạn, cười, hỏi: “Chẳng phải nàng đã cắt tay áo đoạn
nghĩa với ta rồi sao?” Tam Nương Tử biết hắn nói tới chuyện ngày trước ở rừng
tùng ngoài thành Dư Hàng, liền khẽ cười, trong lòng hai người đều cảm thấy ngọt
ngào vô hạn.

Cảnh
Thương Hoài lạnh nhạt nói với Ngô Kỳ: “Nếu Viên lão đại biết chuyện hôm đó cũng
chỉ do cùng một người làm, chẳng rõ sẽ nghĩ gì, bình luận thế nào?” Nói xong,
hắn nhìn Ngô Kỳ cười cười.

Sắc
mặt Ngô Kỳ khẽ đổi, vốn triều đình đã biết trong chốn giang hồ có không ít
người căm giận thói hung hăng, kiêu ngạo, hành sự bạo ngược của sứ thần nhà
Kim, lòng ôm hận đã lâu, sợ bọn họ giữa đường chặn giết sứ Kim ở quán trạm, gây
họa cho triều đình, cho nên đội quân hộ tống đa số là cao thủ, binh vệ cũng
tuyển kẻ tinh tráng. Lần ấy, hộ vệ ở quán Thất Lý chính là kẻ nổi bật trong đám
Đề kỵ đô úy, Tùng Vũ Dương, được người ta gọi là Tùng thiết thương, tay sử một
cây Ô thiết điểm ngân thương nặng hơn ba mươi cân, học nghệ ở núi Nga My, là
nhân vật dũng mãnh đánh đâu thắng đó trong chốn trận tiền, trong ba mươi hai Đề
kỵ đô úy, hắn là kẻ cương trực. Người ta từng xếp hạng cho ba mươi hai vị Đề kỵ
đô úy, Viên lão đại đọc xong liền dứt khoát xé đi, chẳng nói chẳng rằng. Nhưng
người bên cạnh đều bảo Viên lão đại từng nói một câu thế này: Người trong Đề kỵ
không thể chỉ xem vào võ công mà xếp thứ hạng, bởi vậy làm gì có ai dám xưng đệ
nhất, đệ nhị. Đây đương nhiên là lời khiêm tốn của hắn nhưng vẫn còn một câu kế
tiếp.

Nếu
như Tùng Vũ Dương bảo hắn xếp thứ tư, chẳng rõ ai dám đứng thứ ba đây? Viên lão
đại xưa nay rất ít khen ai, từ câu này có thể thấy sự trọng vọng của hắn đối
với võ công của Tùng thiết thương. Điều đáng sợ nhất là, cái ngày kiểm tra vết
thương sau khi việc kia xảy ra, Viên lão đại cũng tự mình làm, thấy người nào
người nấy đều một kiếm đi đời, tới Tùng thiết thương cũng không ngoại lệ mà tựa
như còn là bị giết sau cùng. Với năng lực của Tùng thiết thương, không thể bảo
hộ lấy một tên sứ Kim chạy thoát đã đủ kỳ lạ; huống hồ sau khi đã quan sát kẻ
kia xuất kiếm giết mấy chục người vậy mà hắn vẫn không nhìn ra sơ hở, với sự
bình tĩnh phán đoán của hắn mà vẫn chết dưới một kiếm của người kia, cái uy của
nhát kiếm đó thật sự có thể nói là rúng động Trung Nguyên, chẳng ai sánh được.
Có điều, kiếm ý lần này so với trên tử thi mấy đô úy khi trước tựa như không
giống lắm, Viên lão đại cũng khó mà quyết đoán, trầm tư hơn tháng trời, cuối
cùng đành thở dài, nói: “Nếu như Tùng thiết thương cùng mấy người Phùng Tiểu
Phì Tử kia đều chết bởi tay một người, vậy thì trừ ta ra, các ngươi sau này có
gặp người đó, chỉ cần hắn không gây chuyện nữa thì việc trước đây coi như bỏ
qua, chí ít các ngươi chớ có vọng tưởng ra mặt tính toán với hắn.” Câu này Viên
lão đại tựa như rất khó nói ra nhưng rốt cuộc vẫn phải nói ra miệng, đủ thấy
Viên lão đại kiêng kỵ người này thế nào.

Ngô Kỳ
lạnh buốt ruột gan, chợt thấy khiếp đảm, thầm muốn đánh bài chuồn. Tay vừa vung
lên, ba mươi mấy kỵ sĩ kia cũng lặng lẽ định tháo chạy.

Cảnh
Thương Hoài bỗng than một tiếng: “Chẳng phải ta muốn giữ các ngươi đâu, ta cũng
hy vọng các ngươi đi đi cho yên tĩnh, chuyện đêm nay đã quá nhiều, tử thương
cũng đủ rồi.” Ngừng một lát, hắn nhìn thiếu niên một cái. “Nhưng hắn còn chưa
bảo cho đi, có thể để các ngươi đi trước được chăng?” Trong lòng mọi người đã
mơ hồ cảm thấy tính khí thiếu niên này cổ quái, có lúc giết người như đã mưu
tính sâu xa, có lúc lại chỉ như hứng thú nhất thời; có khi giống như vì nước vì
nhà, có khi lại chỉ bởi oán giận cỏn con. Tuy hắn đã ngủ tới độ hít thở chầm
chậm, hơi thở nhẹ nhàng nhưng hắn chưa gật đầu, Ngô Kỳ có muốn đi cũng cảm thấy
lạnh dạ. Cho dù Đề kỵ đông người nhưng nhớ lại việc với võ công của Tùng thiết
thương cùng số lượng quan binh hộ tống khi ấy mà vẫn bị chém giết, tuy còn chưa
đánh, lòng đã hãi hùng, chẳng còn ý chí chiến đấu.

Báo cáo nội dung xấu

Chi phí đọc tác phẩm trên Gác rất rẻ, 100 độc giả đọc mới đủ phí cho nhóm dịch, nên mong các bạn đừng copy.

Hệ thống sẽ tự động khóa các tài khoản có dấu hiệu cào nội dung.