Phi hồ ngoại truyện - Chương 74
74
Vô Ảnh ngân châm cực kì hiểm độc
Tên
vệ sĩ này dưới quyền cai quản của Chu Thiết Tiêu. Lão thấy gã khiếp nhược như
vậy, chau mày tiến lại quát:
- Đứng
lên! Đứng lên! Đau một chút mà không chịu nổi thì là đồ bỏ!
Tên
vệ sĩ sợ quá vội đáp:
- Dạ
dạ!
Gã
lồm cồm gắng gượng đứng lên, nhưng người gã lảo đảo lại ngất xỉu té xuống.
Chu
Thiết Tiêu cầm đôi đũa trên bàn gắp hạt Thiết bồ đề lên coi thấy khắc chữ “Kha”
liền biến sắc nói:
- Kha
Tử Dung Tam gia ở Lan Châu! Tam gia mỗi ngày một tiến thêm. Hạt Thiết Bồ đề này
tôi độc dược cực kì lợi hại.
Bỗng
thấy một đại hán mặt rỗ đứng dậy đáp:
- Chu
lão gia đừng ngậm máu phun người. Hạt Thiết bồ đề này đúng là của Kha mỗ phát
ra, chỉ vì thấy người ta cuồng vọng, định đánh bể chung rượu trong tay họ. Kha
Tử Dung này ngỗ nghịch đến đâu cũng không dám phá hoạt gia quy của tổ tông.
Chu
Thiết Tiêu là người biết nhiều hiểu rộng. Lão đã rõ Kha gia chuyên dùng bảy môn
ám khí nhưng trước nay nghiêm cấm dùng chất độc. Lão trầm ngâm tự nói một mình:
- Thế
này thì kì thật!
Kha
Tử Dung nói:
- Hãy
cho Kha mỗ coi!
Y
chạy vào giữa sảnh đường cầm hạt Thiết bồ đề lên coi rồi nói:
- Đúng
là Thiết bồ đề của Kha mỗ, sao lại có chất độc? Úi chao!
Đột
nhiên y rú lên một tiếng, liệng hạt Thiết bồ đề xuống đất. Tay mặt vẫy luôn mấy
cái dường như sờ phải lửa bỏng. Sắc mặt y lợt lạt, vội đưa ngón tay vào miệng
mút.
Chu
Thiết Tiêu liền phóng ra một chưởng đánh trúng cẳng tay y. Miệng lão la:
- Không
hút được!
Lão
ngăn cản không để Kha Tử Dung đưa ngón tay vào miệng. Khi ngó tới thì ngón trỏ
và ngón cái y đã sưng vù lên gấp đôi, sắc da đen xạm.
Kha
Tử Dung toàn thân run bần bật. Trán toát mồ hôi những hạt lớn bằng hạt đậu.
Thày
lang dạo ngó Mộ Dung Cảnh Nhạc nói:
- Hãy
chữa trị cho hai người này!
Mộ
Dung Cảnh Nhạc “dạ” một tiếng rồi lấy trong bọc ra một hộp thuốc cao bôi vào
tay vệ sĩ và Kha Tử Dung.
Kha
Tử Dung liền bớt run và tên vệ sĩ cũng dần dần tỉnh lại.
Quần
hào bấy giờ mới tỉnh ngộ: Kha Tử Dung dùng Thiết bồ đề định đánh bể chung rượu
của Điền Quy Nông. Điền Quy Nông đẩy ra rồi lại bị thày lang búng ngược trở
lại. Lúc búng hạt Thiết bồ đề đã bôi độc dược vào hạt ám khí đó. Bản lãnh hạ
độc này trên giang hồ dường như chỉ biết có một người.
Quần
hào thì thào: Phải chăng đây là Độc Thủ Dược Vương?
Chu
Thiết Tiêu nhìn thày lang chắp tay hỏi:
- Xin
các hạ cho biết tôn tính đại danh?
Người
kia mỉm cười không đáp.
Mộ
Dung Cảnh Nhạc tự giới thiệu:
- Tại
hạ là Mộ Dung Cảnh Nhạc. Còn đây là choát kinh tên gọi là Tiết Thước.
Hắn
dừng lại một chút rồi nói tiếp:
- Vị
này là Thạch tiên sinh, sư phụ của vợ chồng tại hạ. Người giang hồ tặng lão
nhân gia ngoại hiệu kêu bằng Độc Thủ Dược Vương.
Bốn
chữ Độc Thủ Dược Vương vừa thốt ra, quần hào đều khủng khiếp.
Nên
biết những nhân vật đến tham dự đại hội bữa nay nếu không phải chưởng môn một
phái thì cũng là trưởng lão kì cựu trong một bang hội. Ai cũng biết Độc Thủ
Dược Vương là đệ nhất hảo thủ dùng độc trên cõi đời này.
Bốn
chữ Độc Thủ Dược Vương lọt vào tai Trình Linh Tố cùng Hồ Phỉ khiến hai người
càng lấy làm quái dị.
Trình
Linh Tố căm tức vì người kia không những mạo nhận danh hiệu của tiên sư mà lại
do miệng đại sư huynh thốt ra càng khiến cho cô không dằn nổi mối bi phẫn. Một
điểm nữa khiến cô càng lấy làm kì là tam sư tỉ Tiết Thước nguyên là vợ của nhị
sư ca Khương Thiết Sơn. Hai người này đã sanh con trưởng thành, sao bây giờ đại
sư huynh lại hô mụ bằng “choát kinh”?
Trình
Linh Tố là người lắm mưu nhiều kế, cô biết trong vụ này đã xảy ra biến cố cực kì
trọng đại nên cô nhẫn nại không lên tiếng, vẫn lẳng lặng để coi diễn biến.
Chu
Thiết Tiêu tuy là tay dũng hán, nhưng nghe đến tên Độc Thủ Dược Vương phải biến
sắc, chắp tay nói:
- Tại
hạ ngưỡng mộ đại danh từ lâu!
Thạch
tiên sinh xòe tay ra cười nói:
- Các
hạ cũng cho biết tôn tính đại danh để chúng ta thân cận hay hơn!
Chu
Thiết Tiêu bỗng lùi lại một bước chắp tay đáp:
- Tại
hạ là Chu Thiết Tiêu, kính chúc Thạch tiền bối an bảo.
Lão
dù lớn mật đến đâu cũng không dám chạm vào tay Độc Thủ Dược Vương.
Thạch
tiên sinh cười khà khà tiến lại trước mặt Phúc Khang An vái chào nói:
- Tại
hạ là nhân dân ở vùng sơn dã, xin tham kiến đại soái.
Lúc
này tên thị vệ đứng bên đã cho hắn biết lai hch của Độc Thủ Dược Vương. Hắn lại
mắt thấy lão chỉ khẽ đưa móng tay búng hạt Thiết bồ đề đã đả thương hại người, liền
biết là tay ghê gớm. Hắn nghiêng mình đáp:
- Mời
tiên sinh ngồi chơi.
Thạch
tiên sinh cùng vợ chồng Mộ Dung Cảnh Nhạc ngồi xuống một bên.
Quần
hào tới tấp tránh xa, chẳng ai dám đứng gần ba người này. Chỉ trong chớp mắt
bên cạnh ba thày trò Thạch tiên sinh hở ra một quãng trống lớn.
Một
tên võ quan lảng ra xa năm thước mới đứng nói cho Thạch tiên sinh hay về cuộc tỉ
võ giữa các môn phái để tranh giành ngự bôi. Đoạn hắn lùi ra xa hơn nữa sợ thân
mình bị nhiễm độc.
Thạch
tiên sinh mỉm cười hỏi:
- Quý
tính tôn giá là gì?
Võ
quan đáp:
- Tại
hạ họ Ba!
Thạch
tiên sinh hỏi:
- Ba
lão gia! Hà tất lão gia phải sợ lão phu như vậy. Ngoại hiệu của lão phu tuy kêu
bằng Độc Thủ Dược Vương, nhưng lão phu còn dùng độc dược để trị bệnh nữa. Ba
lão gia mặt nổi màu xanh, dường như trong bụng có rét độc. Nếu không điều trị
cho lẹ thỉ chỉ trong vòng mười ngày, tính mạng khó nỗi bảo toàn.
Tên
võ quan giật mình kinh hãi, trong lòng bán tín bán nghi hỏi:
- Sao
trong bụng tại hạ lại có rết đuợc?
Thạch
tiên sinh hỏi lại:
- Mới
đây, Ba lão gia có gây lộn với ai không?
Những
võ quan trong thành Bắc Kinh gây lộn với người thường xảy ra như cơm bữa. Võ
quan họ Ba vội đáp:
- Phải
rồi! Chẳng lẽ... chẳng lẽ tên cẩu tặc đó đã hạ độc thủ vào người tại hạ?
Thạch
tiên sinh lấy trong bọc ra một viên thuốc màu xanh nói:
- Nếu
Ba lão gia tin lão phu thì dùng rượu nuốt ba viên thuốc này.
Tên
võ quan nghe lão nói trong lòng khiếp sợ và cảm thấy trong bụng quả có con rết
đang bò. Hắn không nghĩ gì nữa bỏ thuốc vào miệng rồi cầm chung rượu uống ừng
ực.
Chẳng
bao lâu hắn thấy bụng đau, trong dạ buồn nôn, ọe một tiếng, hắn thổ ra rất
nhiều thực vật.
Thạch
tiên sinh tiến lại ba bước để tay vào ngực võ quan hô:
- Mửa
ra hết! Đừng để độc vật lại trong bụng!
Tên
võ quan cố sức mửa ra. Hắn cúi đầu xuống thấy trong số uế vật quả có ba con sâu
dài hai tấc, đầu đỏ mình đen đang cựa quậy, đúng là ba con rết.
Từ
ngày Hồ Phỉ quen biết Trình Linh Tố đến nay thấy việc gì cô cũng nói đúng. Bây
giờ cô nói khiếp sợ người kia một cách trịnh trọng liền biết Thạch tiên sinh là
tay đáo để không nên dây vào. Nhưng hắn đã mạo xưng danh hiệu của sư phụ cô, chàng
chẳng thể tụ thủ bàng quan.
Lại
nghe Thạch tiên sinh cười nói:
- Lão
phu tuy đã thu nạp mấy tên đệ tử nhưng chưa lập môn phái chi cả. Bữa nay muốn
theo các vị tiền bối lập ra “Dược Vương môn”. May mà đoạt được chiếc Ngân lý
bôi về nhà cũng thêm phần vẻ vang cho mấy đệ tử.
Tuy
miệng hắn nói khách khí, nhưng từ từ bước tới ngồi xuống ghế Thái Sư bên cạnh
Điền Quy Nông. Hiển nhiên hắn muốn chiếm địa vị một trong tám đại môn phái.
Hắn
ngồi vào ghế rồi lại mượn tiếng Độc Thủ Dược Vương, danh tiếng lẫy lừng thiên
hạ trong mấy chục năm, lại thêm chỉ lực búng hạt Thiết bồ đề đả thương người
trong nháy mắt. Thế là hắn nắm chắc một chiếc Ngọc Long bôi rồi. Chẳng còn ai
nghĩ tới chuyện khiêu chiến mà cũng không ai dám dị nghị gì hắn nữa.
Trong
lúc yên lặng như tờ, chưởng môn phái Thiếu Lâm là Đại Trí thiền sư bỗng cất tiếng
hỏi:
- Thạch
tiên sinh! Tiên sinh xưng hô với Vô Sân đại sư bằng gì?
Thạch
tiên sinh đáp:
- Vô
Sân ư? Lão phu không biết!
Lúc
hắn nói vẻ mặt rất thản nhiên.
Đại
Trí thiền sư chắp tay niệm:
- A
di đà Phật!
Thạch
tiên sinh hỏi:
- Tại
sao đại sư lại hỏi lão phu câu này?
Đạí
Trí thiền sư lại tuyên phật hiệu:
- A
di đà Phật!
Thạch
tiên sinh không hỏi nữa.
Từ
lúc ba thày trò hắn vào nhà đại sảnh, chẳng một cử động nào dù nhỏ nhặt đến đâu
không lọt vào mắt Trình Linh Tố.
Bây
giờ Mộ Dung Cảnh Nhạc mới từ từ quay đầu ngó Điền Quy Nông.
Hai
người vẻ mặt trơ như gỗ, tuyệt không lộ vẻ gì.
Trình
Linh Tố động tâm tự nghĩ:
- Hai
người này đã quen nhau từ trước. Điền Quy Nông đã biết danh tự sư phụ ta tức Vô
Sân đại sư mới đúng là Độc Thủ Dược Vương. Cả vị cao tăng chùa Thiếu Lâm kia
cũng biết thế.
Bỗng
cô lẩm bẩm:
- Té
ra thuốc độc mà Điền Quy Nông làm đui mắt Miêu Nhân Phượng bằng chất Đoạn
trường thảo là của đại sư ca cho hắn.
Trong
tám cái Ngọc Long bôi chỉ còn một chiếc chưa có chủ. Quàn hào đều tự nhủ: Được
dự vào tám đại môn phái hay không là ở nơi chiếc Ngọc Long bôi tối hậu này.
Nhiều
người nghĩ vậy nên trong chớp mắt đã bảy tám người nhảy lên định ngồi vào ghế
Thái sư. Họ cãi nhau một vài câu rồi chia thành bốn đôi khai cuộc tỉ đấu.
Người
thua phải lui xuống, người thắng phải tiếp tục tỉ đấu với nhau hoặc ứng chiến
với người mới đến. Cuộc kịch đấu như vậy kéo dài hồi lâu, bỗng nghe từ ngoài
cửa tiếng trống cầm canh đã điểm canh tư. Những người thua rút lui rồi chỉ còn
lại hai người đấu với nhau.
Hai
người này chưởng lực đều hùng hậu, quay ra tỉ nội công vẫn ở vào thế cẳng trì.
Tuy là cuộc tỉ đấu võ công cao thâm nhưng Phúc Khang An lại chán kiểu này. Hắn
ngáp dài mấy cái rồi nói:
- Coi
muốn chán chết người!
Tuy
hắn nói khẽ, nhưng hai người tỉ nội công đều nghe rõ. Cả hai cùng biến sắc rụt
tay về lùi lại ba bước.
Một
người nói:
- Chúng
ta có làm trò khỉ đâu mà vung múa chân tay để người reo hò.
Người
kia đáp:
- Chúng
ta về nhà bồng con còn hơn.
Nói
xong hai người nổi lên tràng cười khanh khách, dắt tay nhau ra khỏi nhà đại
sảnh.
Hồ
Phỉ lẩm nhẩm gật đầu nghĩ bụng:
- Hai
người võ công rất cao thâm, quả nhiên kiến thức cũng cao hơn đời một bậc. Đáng
tiếc là trong cuộc tỉ đấu nhốn nháo, không hiểu được danh tính của họ.
Lúc
chàng quay hỏi Quách Ngọc Đường thì lão cũng không biết hai người quê mùa đó
liền đáp:
- Lúc
họ lên tỉ đấu, An đề đốc có hỏi một người cùng môn phái thì họ chỉ cười chứ
không đáp.
Hổ
Phỉ nghĩ bụng:
- Hai
vị này như con thần long, thấy đầu mà chẳng thấy đuôi. Cả tên tuổi cũng không
lưu lại.
chàng
đang nói chuyện khẽ với Quách Ngọc Đường đột nhiên Trình Linh Tố khẽ đụng vào
tay. Chàng ngửng đầu lên nhìn, bỗng nghe võ quan hô danh:
- Vị
này là Phụng Thiên Nam lão sư, chưởng môn phái Ngũ Hồ.
Phụng
Thiên Nam cầm cây thục đồng côn lên ngồi ghế thái sư cất tiếng hỏi:
- Có
vị anh hùng nào muốn tỉ đấu với lão phu xin mời lên chỉ giáo.
Hồ
Phỉ tự nhủ:
- Võ
công của thằng cha này chưa được đến trình độ cao thủ bậc nhất mà cũng dám đồ
Ngọc long bôi.
Phụng
Thiên Nam đánh bại ba người, đang nhơn nhơn đắc chí thì thấy một hán tử cầm đơn
đao lên khiêu chiến.
Người
này võ nghệ rất cao thâm. Y mới đánh ba chiêu, Hồ Phỉ đã nói thầm:
- Họ
Phụng quyết không phải là tay đối thủ của y.
Quả
nhiên Phụng Thiên Nam gầm thét luôn miệng vì gặp hiểm chiêu.
Người
sử đơn đao dường như không muốn làm khó dễ hắn, chỉ mong hắn biết không thể
nuốt đuợc tự ý rút lui là xong. Y không hạ sát thủ vì thế mà mấy lần đắc thế y
đều ra chiêu thong thả.
Phụng
Thiên Nam kém thế chỉ lùi lại chứ không chịu thua. Đột nhiên hắn quét ngang cây
đồng côn. Người sử đơn đao lún mình thấp xuống. Cây đồng côn lướt qua trên đầu
y. Y muốn thừa cơ biến chiêu, bỗng la lên:
- Úi
chao!
Rồi
lăn mình dưới đất. Tiếp theo y đứng phắt dậy, nhưng chân bước loạng choạng, đứng
không vững lại té xuống. Y tức giận quát:
- Ngươi
dùng ám khí ư? Thực là đồ mặt dầy.
Phụng
Thiên Nam mỉm cười đáp:
- Phúc
đại soái không quy định cấm dùng ám khí. Ai lên tỉ đấu bất luận sử binh khí, quyền
cước hay dùng độc dược, ám khí đều đuợc cả.
Người
sử đơn đao vén quần lên, quả nhiên một mũi ngân châm có hai tấc cắm vào huyệt
độc tụy nơi đầu gối.
Huyệt
Độc Tụy ở chỗ giáp đùi và cẳng chân mà trúng châm thì cặp giò này không dùng
đuợc nữa.
Quần
hào đều lấy làm kì vì thấy hai người tỉ đấu rất rát. Phụng Thiên Nam tuyệt
không giây lát nào rảnh tay để phóng ám khí, lại không thấy hắn giơ tay lên thì
mũi ngân châm kia từ đâu phóng tới?
Người
sử đơn đao hằn học lùi lại thì một người sử tiên nhảy vọt ra. Tiên pháp của
nguời này ào ạt như cuổng phong bạo vũ.
Hai
bên trao đổi ngoài hai chục chiêu, tiên pháp mỗi lúc một ráo riết hơn, khiến
cho Phụng Thiên Nam không còn cơ hội thở hơi.
Người
sử tiên đã biết côn pháp của Phụng Thiên Nam chẳng lấy gì làm cao thâm lắm.
Nhưng hắn sử ngân châm khó nỗi đề phòng, nên y không ngớt hạ sát thủ, quyết
chẳng để hắn có thời giờ phóng ám khí.
Không
ngờ tỉ đấu đến chiêu thứ hai mươi ba, bỗng y rú lên một tiếng vội nhảy lùi lại
rút ở bụng ra một mũi ngân châm. Miệng vết thương máu tươi chảy ra như suối, thương
thế cực kì trầm trọng.
Quần
hào trong sảnh đuờng đều kinh hãi cho là Phụng Thiên Nam phát xạ ám khí tuyệt
thế vô song. Nếu là người ngoài ngấm ngầm viện trợ thì bao nhiêu con mắt theo
dõi tất phải có người phát giác.
Cả
hai phen kịch đấu Phụng Thiên Nam đang lâm vào tình thế nguy cấp đột nhiên đối
thủ trúng phải ám khí. Lần này nguời sử tiên bị trúng châm vào huyệt Tứ Mãn nơi
bụng dưới, ít ra phải điều trị một vài tháng mới lành. Ai cũng nghĩ bụng:
- Chẳng
lẽ Phụng Thiên Nam biết sử tà pháp, hễ động tâm là ngân châm từ bên ngoài bay
vào?
Mây
người không phục lại ra tỉ đấu với hắn, để hết tinh thần phòng bị ngân châm liề
bị cay đồng côn của Phụng Thiên Nam đánh trúng, thương thế rất nặng. Còn ba
người khác đều bị thương về mũi vô ảnh ngân châm.
Trong
lúc nhất thời, quần hùng xúc động, nghị luận xôn xao rất nhiều.
Hồ
Phỉ cũng rất đỗi ngạc nhiên tự hỏi:
- Tên
ác tặc kia học được thần kỹ phóng vô ảnh ngân châm từ bao giờ? Ta biết dùng
cách nào để thu thập hắn?
Hồ
Phỉ và Trình Linh Tố đều là người lanh mắt, tâm tư tinh tế hơn hẳn người thường,
nhưng cũng không ngó thấy Phụng Thiên Nam dùng vô ảnh ngân châm đả thương hết
nguời nọ đến người kia cách nào. Chàng và cô ngưng thần theo dõi không phát
giác ra được chỗ sơ hở.
Hồ
Phỉ đã tính nhân lúc Phụng Thiên Nam cao hứng, xông ra hạ sát thủ đột ngột giết
hắn, một là để trả thù cho toàn gia Chung A Tứ ở trấn Phật Sơn, hai là làm rạng
rỡ cho Hoa Quyền Môn ở cuộc đại hội chưởng môn, nhưng chàng không nhận ra được
ám khí từ đâu phóng tới, đành phải tạm thời ẩn nhẫn. Nếu mạo muội xông ra tranh
phong mà trở tay không kịp thì chẳng những tự rước nhục vào mình, không chừng
còn mất mạng nữa.
Trình
Linh Tố cùng chàng tâm ý tương thông. Cô từ từ lắc đầu nói:
- Chúng
ta đừng cố ý tranh Ngọc Long bôi nữa.
Hồ
Phỉ nhìn Thái Uy và Cơ Hiểu Phong nói:
- Bản
lãnh Phụng lão sư kia không đáng kể, nhưng...
Cơ
Hiểu Phong gật đầu ngắt lời:
- Phải
rồi! Hắn phóng ngân châm đúng là tà môn, đã không tiếng động, lại không hình
bóng, cũng chẳng có tiền triệu gì, chỉ nghe đối phương rú lên một tiếng mới
biết là bị trúng ám khí.
Thái
Uy nói:
- Trừ
phi đầu đội mũ trụ, mình mặc giáp sắt thì mới đấu với hắn được.
Thái
Uy nói câu này tưởng là chuyện đùa, không ngờ trong đám võ quan ở nhà đại sảnh
quả có người bất phục, sai thuộc hạ đi lấy khôi giáp mặc vào mình, tay cám Khai
sơn đại phủ ra khiêu chiến.
Vị
võ quan này tên gọi là Mộc Văn Sát. Ngày trước y đã theo Phúc Khang An viễn
chinh ngoài Thanh Hải, chém tướng cướp thành, lập nhiều công hãn mã. Y là một
viên dũng tướng trong Thanh quân.
Mộc
Văn Sát nai nịt gọn gàng, tay cầm đại phủ ra đứng giữa sảnh đường oai phong lẫm
liệt. Bạn đồng liêu đều cả tiếng hoan hô.
Phúc
Khang An cũng ban cho một chung rượu để úy lạo truớc.
Hai
người giao đấu, côn phủ đụng nhau choang chỏang làm chấn động màng tang quần
hào. Hai thứ binh khí này nặng nề, công thủ cầm cự rít lên những tiếng ào ào.
ánh lửa chập chờn, khi tỏ khi mờ.
Mộc
Văn Sát mình mang giáp trụ thành ra chuyển động kém bề linh hoạt nhưng nhờ tý
lực cực mạnh, vung múa cây Khai sơn đại phủ uy mãnh phi thường.
Bọn
Chu Thiết Tiêu, Tăng Thiết âm, Vương Kiếm Anh và Vương Kiếm Kiệt đứng trước
Phúc Khang An, tay cầm binh khí, chỉ sợ búa lớn hoặc đồng côn tuột ra khỏi tay
bay ra làm tổn thương đến đại soái.
Hai
bên chiến đấu hơn hai chục hợp, Phụng Thiên Nam cầm côn quét ngang một cái. Mộc
Văn Sát cúi đấu xuống, tiện đà vung búa chém vào chân phải đối phương.
Bỗng
nghe đánh “cách” một tiếng, quần hào đứng bàng quang đồng thanh kêu “úi” lên
một tiếng.
Hai
bên đều nhảy lùi lại mấy bước ngó thấy một trái nhung cầu màu đỏ rớt dưới đất, chính
là trái cầu ở chóp mũ Mộc Văn Sát. Trên trái cầu còn cắm một mũi ngân châm lấp
loáng có ánh sáng.
Đây
chắc là lúc Mộc Văn Sát cúi đầu xuống vung búa chém chân đối phương, Phụng
Thiên Nam đã phóng Vô ảnh ngân châm ra. Vì hắn hiềm Mộc Văn Sát là ái tướng của
Phúc Khang An, nên không dám đả thương y.
Trái
nhung cầu buộc bằng dây chì vào chóp mũ, phải bắn đứt dây chì, trái cầu mới rớt
xuống được. Dù hai người đứng gần nhau nhưng trong lúc thảng thốt mà bắn chuẩn
đích không sai một li cũng là công phu phóng ám khí hiếm thấy trong võ lâm.
Mộc
Văn Sát đứng ngẩn người ra. Y biết đối phương vẫn còn nể nang, nếu để mũi trâm
thiên xuống dưới mấy tẩc thì nó đâm qua huyệt Mi tâm xuyên vào óc tất phải toi
mạng.Toàn thân mũ giáp sắt cũng chẳng làm gì. Y khâm phục vô cùng, chắp tay
nói:
- Cảm
ơn Phụng lão sư đã lưu tình.
Phụng
Thiên Nam kính cẩn đáp:
- Bản
lãnh tiểu nhăn còn kém đại nhân xa lắm. Chút công phu nhỏ nhặt phóng ám khí ở
chốn sa trường chỉ là vô dụng. Giả tỉ hai bên kỵ mã tỉ thí thì tiểu nhân đã bị
đại nhân chém cho một búa rồi.
Mộc
Văn Sát cười nói:
- Không
dám! Không dám!
Phúc
Khang An nghe Phụng Thiên Nam ăn nói đắc thế, không dám ỷ mình tài cao với bộ
thuộc mình, nên khoan khoái trong lòng, liền lên tiếng:
- Phụng
lão sư! Lão sư là người chơi được!

