Chàng Trai Năm Ấy (Quyển Thượng) - Chương 10 - Phần 01

Dấu
chấm câu lạnh buốt

Đây là lời trao đổi cuối cùng của
Bạc Hà và Tịch Duệ Nam trong thời niên thiếu, buổi sáng sớm của ngày đông này,
ánh mắt và lời lẽ giữa hai người còn lạnh lẽo, tê buốt hơn cả gió mùa đông bắc
đang thổi. Một đoạn tình yêu thời niên thiếu bắt đầu với sự kích động, bất an,
được kết thúc bởi một dấu chấm câu lạnh buốt.

1

Cả đêm Bạc Hà không chợp mắt, đến
sáng sớm mới ngủ thiếp đi. Lúc tỉnh dậy nhìn đồng hồ, cô thét lên một tiếng, ngồi
bật dậy nhảy xuống giường, cuống quýt sửa soạn rồi phóng đến trường. Cô chạy
vào lớp học đúng lúc chuông báo giờ vang lên, giáo viên chủ nhiệm vẫn chưa đến,
các học sinh trong lớp vẫn đang rì rầm nói chuyện.

Vừa bước chân vào phòng học, cô
trông thấy Tịch Duệ Nam ngẩng lên nhìn mình, ánh mắt cậu vẫn là vẻ hoang mang,
đau khổ của tối hôm qua. Cô quay mặt đi coi như không thấy, vội vàng đi về chỗ
của mình, thấy Quách Ích có sự khác thường. Không biết vì sao cậu ta lại bị
thương, trên cằm có một miếng gạc trắng, thoáng nhìn qua trông giống như ông
già Noel với bộ râu trắng dài. Nam sinh ngồi trước mặt cậu ta đang nói đùa, rằng
tiếc là Giáng sinh đã qua rồi, nếu không cho cậu ta đóng vai ông già Noel thì
chẳng cần hóa trang.

Mặc cho cậu bạn trêu trọc, mặt
Quách Ích vẫn cứng đơ, không nói năng gì. Cho đến khi Bạc Hà ngồi xuống, cách
qua một chiếc bàn nhìn cậu ta, kinh ngạc hỏi: “Cậu bị làm sao vậy?”

Lúc này cậu ta mới đáp gọn lỏn một
câu: “Đạp xe không cẩn thận bị ngã đập cằm xuống đường.”

Xem ra hôm qua sau khi đưa cô về
nhà, lúc quay về trường cậu ta đã ngã và bị thương. Trong lòng Bạc Hà thấy áy
náy, nếu không phải vì tiễn cô, cậu ta sẽ không xảy ra chuyện, đáng tiếc, cô
không đáp lại được tấm lòng của cậu ta.

Sau tiết truy bài sáng, Bạc Hà
kéo An Nhiên đến vườn hoa nhỏ trước dãy lớp học, thì thầm nói chuyện, kể lại việc
tối qua Quách Ích lén hôn cô.

An Nhiên vừa kinh ngạc vừa buồn
cười. “Nhìn không ra được là tên khù khờ này cũng có lúc mạnh mẽ thế. Tẩm ngẩm
tầm ngầm lại dám nhân lúc mất điện hôn trộm cậu. Xem ra cậu ta thật sự rất
thích cậu đó. Thấy thế nào? Lần đầu tiên được con trai hôn, tim có đập nhanh
không?”

Bạc Hà thở dài, không phải là lần
đầu tiên nữa rồi, chỉ có điều mối quan hệ với Tịch Duệ Nam trước kia, cô không
thể nói cho An Nhiên biết được. Lần này cô không có cảm giác đó, hoàn toàn
không có. Nụ hôn bất ngờ của Quách Ích, ngoài làm cô kinh ngạc ra thì cũng chỉ
có kinh ngạc mà thôi.

“Không có, khi đó mình bị bất ngờ
đần cả người ra. Thật sự không ngờ cậu ấy sẽ hành động như thế.”

An Nhiên gật đầu. “Xem ra cậu thật
sự không thích cậu ta rồi. Cho nên mới chẳng có cảm giác gì. Không giống như
mình, lúc Tịch Duệ Nam hôn mình...” Cô ấy lại không kìm nén được cảm xúc, mắt
sáng lên long lanh.

Chuông vào học vang lên, hai người
cùng lên cầu thang quay về phòng học, đến đầu cầu thang thì gặp Tịch Duệ Nam
đang chạy như điên xuống giống như một cơn lốc xoáy. Sắp vào lớp rồi, cậu ta
còn vội vàng chạy đi đâu?

An Nhiên nhắc nhở cậu: “Tịch Duệ Nam,
vào lớp rồi còn đi đâu nữa?”

Nhìn thấy hai người, Tịch Duệ Nam
đột ngột dừng bước. Sắc mặt cậu trắng bệch giống như băng, bờ môi mỏng cũng hơi
tái, như thể một người bị trọng thương hoặc mắc bệnh nặng. Nhưng ánh mắt cậu lại
vô cùng sắc bén và lạnh lẽo, giống như kiếm tuốt khỏi vỏ, găm lên mặt Bạc Hà. Cậu
chằm chằm nhìn cô, rồi chầm chậm rít qua kẽ răng từng chữ một: “Bạc Hà, bây giờ
đến lượt tôi nói với cậu câu nói này: Người mà tôi căm ghét nhất trên thế giới
này chính là cậu.”

Mỗi từ đều toát ra hận ý mãnh liệt
và sự đau đớn khắc cốt ghi tâm. Bạc Hà sững sờ, hoàn toàn không hiểu lúc này cậu
ta đang bị làm sao, đột nhiên nhìn cô giống như là nhìn kẻ thù không đội trời
chung vậy.

Tịch Duệ Nam nói xong liền bỏ đi,
bước chân luống cuống, gấp gáp. An Nhiên ngạc nhiên nhìn cậu chạy đi, lại nhìn
sang Bạc Hà, vô cùng khó hiểu. “Đã xảy ra chuyện gì thế? Vì sao cậu ấy lại nói
người cậu ấy căm ghét nhất trên thế giới này chính là cậu?”

Bạc Hà cũng mù mờ chẳng hiểu gì.
“Mình không biết, hôm nay cũng chưa nói chuyện với cậu ta, ai biết được cậu ta
đột nhiên nổi điên lên với mình vì cái gì. Cậu ta muốn ghét thì cứ ghét đi, dù
sao mình cũng rất ghét cậu ta.”

“Sao hai người lại không hợp nhau
như vậy? Ngoài Quách Ích ra, trước nay Tịch Duệ Nam chưa từng giận dữ với người
khác như thế này, vì sao cậu ấy lại tức giận với cậu?”

Lúc An Nhiên nhắc đến Quách Ích,
Bạc Hà đột nhiên nghĩ: Lẽ nào vừa rồi hai người bọn họ lại xảy ra xung đột?

Phòng học chỉ còn cách mấy bước
chân, Bạc Hà vội vã chạy vào nhìn, quả nhiên bầu không khí trong phòng học vẫn
đang hưng phấn, mọi người đang rất hiếu kỳ, thì thầm bàn tán. Có nữ sinh còn
không về chỗ ngồi của mình, sán đến trước mặt Quách Ích, tò mò hỏi: “Cậu làm thế
nào mà biết được bố của Tịch Dệ Nam ngoại tình?”

Bố của Tịch Duệ Nam ngoại tình!
An Nhiên kinh ngạc bịt miệng mình lại, Bạc Hà cũng nghe thấy, trợn tròn mắt. Bỗng
nhiên cô hiểu vì sao Tịch Duệ Nam lại giận dữ nói với cô như vậy. Nhất định cậu
nghĩ rằng cô đã nói chuyện này cho Quách Ích biết, cậu cảm thấy bị cô bán đứng,
hơn nữa còn bán đứng cho kẻ thù của cậu. Nhưng cô không hề nói gì mà, Quách Ích
làm thế nào biết được?

Quách Ích, khóe mắt sưng tím, vẫn
giữ im lặng trước câu hỏi của nữ sinh kia, bờ môi mím chặt, không chịu nói thêm
một chữ nào nữa.

Giáo viên đến, nữ sinh kia tiếc
nuối quay lại chỗ ngồi. Giáo viên chuẩn bị giảng bài nhưng nhìn qua một lượt đến
vị trí trống của Tịch Duệ Nam, liền hỏi: “Tịch Duệ Nam vì sao lại không đi học?
Xin nghỉ phải không?”

Cả lớp đều im lặng, hồi lâu sau lớp
trưởng mới đứng lên ấp úng nói là cậu đã xin nghỉ rồi. Giáo viên đứng lớp cũng
không hỏi thêm nữa mà bắt đầu giảng bài.

Khó khăn lắm mới chờ được đến hết
tiết, Bạc Hà lập tức gọi Quách Ích ra ngoài hỏi cậu ta xem đã xảy ra chuyện gì.
Vì sao cậu ta lại biết chuyện bố Tịch Duệ Nam có tình nhân?

Quách Ích chẳng giấu cô, nói rõ
ngọn ngành sự việc.

Khởi nguồn là vì cậu nam sinh ngồi
trước mặt Quách Ích muốn Tịch Duệ Nam ném vở bài tập toán cho cậu ta mượn chép,
lúc cậu ném đến lại trúng vào đầu Quách Ích. Quách Ích cảm thấy là cậu cố ý, thế
là lập tức cầm cuốn vở bài tập đó xé thành hai nửa, cậu liền xông đến đánh nhau
với cậu ta.

Quách Ích nghĩ rằng Tịch Duệ Nam
vì chuyện tối qua nên cố ý sinh sự, muốn tìm cớ đánh nhau với mình. Cậu ta cũng
muốn đánh nhau với Tịch Duệ Nam, nhưng tối qua lúc đạp xe quay về, bởi vì tâm
thần hoảng hốt không cẩn thận bị trượt ngã, không những cằm bị rách một vết lớn,
tay chân cũng trầy xước, thâm tím, nên lúc đánh nhau thì không phải là đối thủ
của Tịch Duệ Nam. Sau khi phải chịu mấy đấm, Quách Ích quyết định công kích bằng
lời lẽ. “Tịch Duệ Nam, cậu có biết bố cậu nuôi tình nhân ở bên ngoài, sắp sinh
con rồi không? Chúc mừng cậu sắp được làm anh trai nhé!”

Một câu nói giống như viên đạn
chí mạng, lập tức làm Tịch Duệ Nam suy sụp.

Chuyện là tối hôm qua, sau khi
Quách Ích ngã bị thương, lúc đến bệnh viện xử lý vết thương thì bất ngờ trông
thấy bố của Tịch Duệ Nam đang ở cùng một người phụ nữ trẻ.

Ông ta đưa cô gái trẻ đó đến nhập
viện, ở cùng cô ta trong phòng tiêm để truyền nước. Cô gái đó nằm trên chiếc
giường bệnh phía trong cùng, sắc mặt trắng bệch, mắt đẫm lệ. Ông ta ngồi bên cạnh
nắm lấy tay cô gái, hai người khe khẽ nói chuyện, không rõ là nói gì nhưng nhìn
thần thái và hành động thì dễ dàng khiến người ta đoán ra quan hệ thân mật giữa
bọn họ.

Quách Ích đến phòng tiêm để tiêm
phòng uốn ván, nhìn thấy Tịch Văn Khiêm, cùng lúc phát hiện ra người phụ nữ
đang nằm trên giường bệnh được ông ta tận tâm chăm sóc không phải là mẹ của Tịch
Duệ Nam. Mẹ của Tịch Duệ Nam đã từng đến lớp đưa sách cho con trai một lần,
trông già hơn, còn người phụ nữ này lại trẻ trung, xinh đẹp hơn nhiều. Sau khi
sững sờ, cậu ta lập tức đoán ra mối quan hệ của hai người bọn họ, nhưng không
dám chắc chắn.

Sau khi tiêm một mũi phòng uốn
ván, Quách Ích rời đi, thời gian cậu ta ở lại phòng tiêm không đến hai phút. Tịch
Văn Khiêm căn bản không chú ý đến cậu ta, nhưng cậu ta lại nghe thấy ông hỏi cô
y tá: “Cô y tá, những loại thuốc cảm cúm này thật sự không gây ảnh hưởng gì cho
thai nhi chứ?”

“Ông yên tâm đi, chúng tôi đều vô
cùng cẩn thận khi kê đơn thuốc cho thai phụ.”

Thai nhi, mang thai - suy đoán
ban đầu của Quách Ích nếu chỉ có năm phần thì lúc này đã được xác thực đến mười
phần rồi, làm gì có người phụ nữ mang thai nào lại không bảo bố của đứa trẻ
cùng đến bệnh viện chứ?

Cảm giác muốn cười trên tai họa của
người khác bỗng dâng lên trong lòng Quách Ích, Tịch Duệ Nam, cậu vẫn ra vẻ tự
cao tự đại ở trường, có biết là hậu viện nhà mình nổi lửa rồi không? Rõ ràng là
không biết. Không sao cả, cậu sẽ bảo cho Tịch Duệ Nam biết, đến khi đó xem cậu
ta còn tự phụ được nữa không.

Quách Ích bóc mẽ chuyện riêng tư
của gia đình Tịch Duệ Nam ngay trước mặt các bạn học trong lớp, Bạc Hà chỉ biết
thở dài. “Quách Ích, chuyện riêng của nhà người ta, vì sao cậu lại nói toạc ra ở
trong lớp chứ?”

Quách Ích gân cổ lên cãi: “Cậu ta
đến gây sự với mình trước, đừng trách mình không khách khí.”

Bạc Hà hiểu Quách Ích làm thế này
chẳng qua chỉ muốn đâm Tịch Duệ Nam một dao cho hả dạ thôi. Tịch Duệ Nam vì muốn
bố mình quay lại với gia đình mà dám liều mình mạo hiểm, hơn nữa còn cho rằng bố
mình đã thật sự đoạn tuyệt quan hệ với người phụ nữ kia, ai ngờ quan hệ của bọn
họ còn tiến thêm một bước, lén lút có cả con rồi, sự đả kích này e là còn lớn
hơn cả việc lúc đầu cậu ta biết bố mình ngoại tình.

Chàng trai kích động nóng nảy đó
không biết sẽ gây ra những chuyện gì nữa? Vừa nghĩ đến đây, Bạc Hà thấy hơi lo
lắng.

Quách Ích dường như nhìn ra được.
“Cậu lo lắng cho cậu ta sao?”

“Không có.” Bạc Hà phủ nhận. “Việc
gì mình phải lo lắng cho cậu ta, cậu ta chẳng liên quan gì tới mình cả.”

Bạc Hà cố gắng kìm nén lo lắng
trong lòng. Sao cô phải lo lắng cho cậu chứ? Dù sao cô cũng vô cùng ghét cậu,
mà cậu bây giờ cũng ghét cô không kém. Bọn họ căm ghét thù hận nhau, nhìn đối
phương như nhìn kẻ thù, lo lắng cái gì chứ?

Sự lo lắng của An Nhiên lại vượt
ra ngoài khả năng diễn đạt của ngôn ngữ. Sau khi nghe ngóng được gốc rễ căn
nguyên sự việc từ chỗ các bạn học khác, cô ấy vô cùng tức giận chạy đến mắng
Quách Ích một trận. Nói cậu ta không có bản lĩnh, đánh nhau không đánh thắng được
Tịch Duệ Nam liền dùng chuyện ngoại tình của bố cậu ấy để đả kích cậu ấy.

“Còn nói cậu ấy là người không có
lòng cảm thông, cậu thì có lòng cảm thông gì chứ? Tịch Duệ Nam bị bệnh tim đó,
cậu châm chích cậu ấy như thế này, nếu cậu ấy xảy ra chuyện gì thì cậu chính là
hung thủ giết người.”

Quách Ích bị cô ấy mắng đến xanh
cả mặt, xấu hổ quá hóa giận. “Cậu là cái thá gì chứ! Chuyện của tôi và Tịch Duệ
Nam đến lượt cậu quản sao?”

An Nhiên hùng hồn nói: “Tôi cứ muốn
quản đó, bởi vì tôi nhìn không thuận mắt.”

Cuối cùng Quách Ích cũng bị làm
cho tức đến mức phải chạy ra khỏi phòng học, mãi đến buổi chiều mới quay lại lớp,
còn Tịch Duệ Nam thì cả ngày không thấy quay lại học nữa.

2

Câu nói kia của Quách Ích giống
như một lưỡi dao sắc nhọn đâm vào trong lòng Tịch Duệ Nam, làm cho máu chảy đầm
đìa. Cả thế giới bỗng chốc biến thành một mảng máu tanh, nhưng ngoài cậu ra,
không ai khác có thể ngửi thấy được.

Thất vọng - nỗi thất vọng khắc cốt
ghi tâm.

Đau đớn - nỗi đau đớn xé lòng.

Lời của Quách Ích giáng cho Tịch
Duệ Nam một đòn đả kích kép nặng nề. Hóa ra bố vẫn giấu giếm cậu bí mật qua lại
với Phạm Na, thậm chí còn để cô ta mang thai; còn Bạc Hà, cô gái mà cậu đã từng
yêu thích và tin tưởng như vậy, sau khi đột nhiên lạnh nhạt với cậu, còn bán đứng
cậu như thế. Từ khi nào cô ấy biết được quan hệ giữa bố cậu và Phạm Na đã tiến
thêm một bước nữa? Nhưng cô ấy chưa từng nói với cậu, lại nói bí mật của cậu
cho Quách Ích biết. Bọn họ ở cùng nhau nói về chuyện của cậu như thế nào, có phải
là vừa cười khinh bỉ vừa nhạo báng cậu không?

Thất vọng và đau đớn giống như những
sợi dây leo rậm rạp cuốn chặt lấy cả cơ thể cậu, khiến cậu gần như không thở nổi.
Trong phòng học có bao nhiêu ánh mắt hiếu kỳ, ngạc nhiên của bạn học, như một
chiếc lưới khổng lồ từ bốn phương tám hướng bủa vây đến, càng khiến cậu cảm thấy
nghẹt thở. Sắc mặt trắng bệch, cậu sải bước xông ra ngoài phòng học, một giây
cũng không thể tiếp tục ở lại nữa.

Ở đầu cầu thang cậu đã gặp Bạc
Hà, cậu nhìn cô chằm chằm, hai tay nắm chặt thành nắm đấm, trong lòng có một cảm
giác thôi thúc muốn vung tay đánh về phía cô, nhưng cuối cùng cậu vẫn không làm
gì cả, chỉ nhìn cô chằm chằm rồi rít từng chữ qua kẽ răng: “Bạc Hà, bây giờ đến
lượt tôi nói với cậu câu nói này: Người mà tôi căm ghét nhất trên thế giới này
chính là cậu.”

Vào lúc này, cậu hận cô, những
tình cảm dịu dàng, ấm áp từng có ở nơi sâu thẳm trong lòng bỗng chốc biến thành
hận, biến thành đau. Lồng ngực đau đớn như nứt vỡ từng cơn, trái tim giòn như sứ
đã vỡ nứt dưới hai lần đả kích lớn này, những mảnh vỡ sắc nhọn tản mát rơi xuống
mỗi một phần cơ thể, rạch ra vô số vết thương, máu tươi lặng lẽ tràn ra khắp
nơi.

Vầng mặt trời vừa nhô ra khỏi tầng
mây xám xịt, những tia nắng chiếu xuống chỉ có màu trắng xám không hề ấm áp. Tất
cả học sinh đều đã vào lớp chuẩn bị cho tiết học mới, sân trường rộng rãi yên
tĩnh giống như một tòa thành trống. Trên con đường lớn, bóng dáng cô độc của Tịch
Duệ Nam một mình chạy điên cuồng thật thê lương.

Sau khi rời khỏi trường, Tịch Duệ
Nam chạy thẳng đến công ty của bố. Cả quãng đường cậu chạy như điên, giống như
một cái đầu tàu hỏa mất kiểm soát, lúc xông vào phòng làm việc của bố, cậu thở
gấp đến nửa ngày cũng không nói nổi một lời, chỉ nâng tay lên chỉ vào bố, sắc mặt
trắng bệch, toàn thân run rẩy.

Bộ dạng của cậu dọa Tịch Văn
Khiêm sợ hãi. “Nam Nam, con làm sao vậy? Đã xảy ra chuyện gì, con đừng có kích
động.” Ông đi đến muốn đỡ con trai ngồi xuống ghế nhưng lại bị cậu nặng nề hất
tay ra, cậu trợn mắt nhìn ông, vừa thở hổn hển vừa chất vấn: “Bố... vẫn cùng với
Phạm Na... ở với nhau? Các người... lại còn... còn có con nữa?”

Mặt Tịch Văn Khiêm cứng đờ, không
hiểu làm thế nào mà con trai ông lại biết được chuyện này.

Trên thực tế, Tịch Văn Khiêm thực
sự đã đoạn tuyệt qua lại với Phạm Na rồi. Sau khi cô ta rời Thanh Châu đến Thượng
Hải, hơn hai tháng nay cũng không chủ động liên hệ với ông, cho đến hôm qua cô
ta mới đột nhiên gọi điện thoại cho ông, nói rằng cô ta đã có thai, bây giờ cô
ta đã quay lại Thanh Châu. Với tư cách là bố của đứa trẻ, cô ta hỏi ý kiến của
ông, nên làm thế nào?

Tin tức này khiến Tịch Văn Khiêm
rối như tơ vò. Tối hôm đó, ông ta lập tức đi gặp Phạm Na. Đi đường mệt nhọc và
bị nhiễm lạnh, cô ta bị cảm, sốt nhẹ, yếu ớt nằm trên giường. Ông ta không dám
chủ quan nên đưa Phạm Na đến bệnh viện khám, ở bệnh viện bọn họ đã thương lượng
rất lâu, ông ta vô cùng khó xử, bởi vì không thể lại nhắc đến chuyện li hôn với
vợ nữa, về phần con trai, bất luận thế nào cũng không thông qua được.

Cuối cùng, Phạm Na yếu ớt nói:
“Em biết anh sẽ khó xử, vậy được rồi, em sẽ bỏ đứa trẻ này đi, không mang thêm
phiền phức đến cho anh nữa.”

Cô ta vừa nói thế, Tịch Văn Khiêm
đã mềm lòng. “Hay là, để anh nghĩ cách khác.”

Cách khác ông ta còn chưa nghĩ
ra, con trai đã phẫn nộ đùng đùng chạy đến hỏi tội rồi. Ông ta hít một hơi thật
sâu, quyết định nói rõ ràng tất cả mọi chuyện với cậu: “Nam Nam, con ngồi xuống
đi, đừng kích động, nghe bố từ từ nói được không?”

Tịch Duệ Nam nhìn phản ứng của bố
liền biết tất cả đều là sự thật. Cậu gầm lên một tiếng giống như xé ruột: “Hóa
ra bố vẫn luôn lừa con, bố còn có gì để nói?”

“Bố có, Nam Nam, chuyện này bố có
nỗi khổ tâm. Vì sao bố lại ở cùng với Phạm Na, con có biết không? Bởi vì bố và
mẹ con... Bởi vì nguyên nhân sức khỏe của bà ấy, bố mẹ thực ra đã không phải là
quan hệ vợ chồng nữa rồi.”

Tịch Văn Khiêm nói rất hàm xúc, Tịch
Duệ Nam nhất thời nghe không hiểu. “Bố có ý gì chứ? Hai người vì sao lại không
phải là quan hệ vợ chồng nữa?”

Khủng hoảng tình cảm của Tịch Văn
Khiêm và vợ là Hạ Dung Phương đã có từ năm năm trước. Nguyên nhân là Hạ Dung
Phương mắc bệnh suy buồng trứng sớm, bà không thể có quan hệ phòng the với chồng
nữa. Điều này đối với cả hai vợ chồng họ đều là sự đả kích cực lớn. Vợ chồng mới
hơn ba mươi tuổi, làm sao có thể bỏ được cuộc sống tình dục cá nước hòa hợp? Đặc
biệt là Tịch Văn Khiêm, thân là một người đàn ông tràn trề tinh lực, ông sao có
thể chịu đựng được cuộc sống hôn nhân không có tình dục. Nhưng ông chỉ có thể
nhẫn nhịn, không thể vì giải quyết vấn đề sinh lý mà tùy tiện đi tìm phụ nữ để
phát tiết được. Sau khi nhẫn nại được ba năm, ông đã gặp Phạm Na, cô ta có thể
thỏa mãn ông trên cả hai phương diện: tình cảm và thân thể. Vì vậy, ông mới cân
nhắc đến việc kết thúc cuộc hôn nhân không tình dục với vợ, chính thức kết hôn
với cô ta.

Những lời này, trước đây ông
không tiện nói với con trai, nhưng bây giờ con trai cũng đã trưởng thành, ông
quyết định thử giải thích với cậu, khó khăn tìm từ để nói: “Nam Nam, bố và mẹ
con đã... mấy năm nay không có sinh hoạt vợ chồng rồi.” Tịch Duệ Nam đờ đẫn cả
nửa ngày mới lộ ra vẻ mặt nửa hiểu nửa không, ánh mắt nhìn bố vẫn đầy nghi hoặc:
“Ý bố là...”

Cậu thiếu niên mười lăm tuổi
không biết phải nói như thế nào, hồi lâu cũng không thốt ra được. Cuối cùng vẫn
là bố cậu quyết tâm, dùng từ ngữ trong sách vở để nói rõ ràng với con trai.

“Ý bố là chỉ sinh hoạt tình dục.
Nam Nam, bởi vì mẹ con mắc bệnh suy buồng trứng sớm, cho nên từ năm năm trước,
bố mẹ đã không sinh hoạt tình dục rồi. Mấy năm nay, bố và mẹ con chỉ có danh
nghĩa vợ chồng mà không phải là vợ chồng thực sự.”

Nghe bố thẳng thắn nói ra bí mật
về chuyện sinh hoạt tình dục của người trưởng thành khiến mặt Tịch Duệ Nam bỗng
chốc đỏ bừng. Sau đó, lại nhanh chóng biến thành trắng bệch, cậu chăm chú nhìn
bố, giọng nói tắc nghẹn: “Bố, vì chuyện này nên bố ra ngoài tìm người phụ nữ
khác sao? Mẹ vẫn đối xử với bố giống như trước kia, vì sao bố lại không thể
thông cảm cho mẹ?”

Lời con trai nói lộ rõ ý không thể
thông cảm và bỏ qua, Tịch Văn Khiêm nhẫn nại giải thích cho cậu rằng hôn nhân
không tình dục ảnh hưởng như thế nào tới một người đàn ông đang ở độ tuổi sung
mãn, dần dần phá hoại tình cảm vợ chồng, ông biết để một thiếu niên mười lăm tuổi
hiểu được những điều này rất khó, nhưng ông vẫn gắng hết sức để giải thích cho
cậu hiểu.

Tịch Duệ Nam gay gắt phản bác:
“Con không thể lý giải nổi, cái bố gọi là sinh hoạt tình dục lại quan trọng như
vậy sao? Không có nó bố sẽ không thể tiếp tục sống với mẹ được nữa sao?”

“Nam Nam, con cũng sắp trưởng
thành rồi, cũng bắt đầu biết thích con gái, cũng bắt đầu có kích động về mặt
sinh lý.

Con hãy suy từ sự kích động của bản
thân để hiểu cho bố được không?” Tịch Văn Khiêm muốn con trai thử đứng vào vị
trí của mình để suy nghĩ và hiểu cho việc ngoại tình của ông.

Tịch Duệ Nam quả nhiên sững sờ cả
người, hồi lâu sau mới tiếp tục biện bác: “Nhưng mà sự kích động của con... có
thể không cần... không cần...” Cậu ngập ngừng, cuối cùng đỏ mặt gào lên: “Không
cần đi tìm phụ nữ, vì sao bố lại không thể?”

“Điều đó khác nhau, Nam Nam, con
vẫn còn quá trẻ, sự kích động của con vẫn chỉ là sự nảy mầm của tình dục thời
thanh xuân. Còn bố, bố là một người đàn ông trưởng thành, tâm thân khỏe mạnh, lại
đã trải qua kinh nghiệm đẹp đẽ của cuộc sống tình dục, sự kích động của bố mãnh
liệt hơn con cả trăm lần, bố vô cùng khát vọng một cuộc sống tình dục bình thường.
Điều này, bây giờ con có thể thấy khó hiểu nhưng tương lai, khi con kết hôn rồi,
trở thành một người đàn ông chân chính, có lẽ con sẽ hoàn toàn hiểu được bố.”

Cuộc nói chuyện cởi mở, chân
thành giữa hai bố con, hoàn toàn vượt ra ngoài giới hạn hiểu biết của Tịch Duệ
Nam, cậu không hiểu phải tranh luận với bố như thế nào, mặt trắng bệch, chỉ hỏi
ông: “Đủ rồi, con không muốn tiếp tục tranh luận với bố về vấn đề này nữa. Con
chỉ hỏi bố một câu, bây giờ bố định làm thế nào? Có phải thật sự muốn để Phạm
Na sinh đứa bé đó không?”

Tịch Văn Khiêm nhìn khuôn mặt trắng
xanh đầy vẻ kích động của con trai, thận trọng nói: “Bố vẫn đang cân nhắc.”

Tịch Duệ Năm nhìn bố chằm chằm,
nói: “Bố, nếu bố lựa chọn muốn đứa con của cô ta, vậy con sẽ khiến bố phải hối
hận cả đời.”

Câu nói cuối cùng được cậu chậm
rãi thốt ra từng chữ một, toát ra sự kiên định và quyết tâm không gì lay chuyển
được, khiến Tịch Văn Khiêm vô cùng chấn động. “Nam Nam...”

“Con nói được là làm được, không
tin bố cứ thử mà xem.”

Tịch Duệ Nam quay người rời đi mà
không hề ngoái đầu lại. Tịch Văn Khiêm giận dữ ngồi trên ghế, trong chuyện này,
thái độ của con trai còn quyết liệt hơn ông tưởng tượng. Ông nhíu mày trầm tư.

Ra khỏi công ty của bố, Tịch Duệ
Nam không quay lại trường học, cũng không về nhà. Cậu chọn bừa một quán net vào
chơi game giết thời gian, cậu tìm một game bạo lực nhất, chơi chém giết đến tận
lúc trời tối mịt, dùng phương thức giết chóc trong thế giới hư ảo để phát tiết
những buồn bực, đau khổ trong hiện thực. Cậu qua cửa hết lần này đến lần khác,
thu hút sự chú ý của những người chơi khác trong quán net. Trong đó có một người
quen cậu, Chương Kiện cùng học thời cấp hai, sau khi tốt nghiệp cấp hai, cậu ta
không thi được vào cấp ba nên đi học ở một trường dạy nghề, nhìn thấy Tịch Duệ
Nam ở quán net, cậu ta vô cùng bất ngờ. “Học sinh ba tốt, cậu cũng đến quán net
chơi game bạo lực à? Nào, cùng liên thủ giết địch nhé!”

Cậu ta không chỉ có một mình, còn
có bảy, tám người bạn đang cùng chơi trực tuyến, sau khi kéo Tịch Duệ Nam vào
trận doanh của bọn họ, tỉ lệ giết địch tăng lên. Một nhóm người chơi cả ngày,
cho đến tận khi trời tối mịt, bị cái bụng đói meo thúc giục mới tạm thời ngừng
chơi. Chương Kiện kéo Tịch Duệ Nam cùng đi ăn tối. “Học sinh ba tốt, lần đầu gặp
lại cậu từ sau khi tốt nghiệp cấp hai, đi uống vài cốc nhé?”

Tịch Duệ Nam không từ chối, cùng
đám người Chương Kiện đến một nhà hàng lớn. Đám bạn của cậu ta phần lớn đều là
học sinh trường dạy nghề, nhưng chẳng người nào có tướng học sinh. Đặc biệt là
mấy người lớn tuổi hơn, hút thuốc phì phèo rồi nhả ra những vòng khói một cách
lão luyện; uống rượu thì ba bình năm chai là chuyện thường. Tịch Duệ Nam đón một
điếu thuốc Chương Kiện đưa cho, mới hút một hơi đã ho sặc sụa; rượu chưa uống hết
một chai đã bắt đầu đỏ mặt. Thuốc hút vào miệng có vị cay nồng, rượu uống vào
miệng cũng có vị cay nồng, mùi vị chẳng dễ chịu gì nhưng cậu vẫn kiên trì hút
và uống tiếp...

Báo cáo nội dung xấu

Chi phí đọc tác phẩm trên Gác rất rẻ, 100 độc giả đọc mới đủ phí cho nhóm dịch, nên mong các bạn đừng copy.

Hệ thống sẽ tự động khóa các tài khoản có dấu hiệu cào nội dung.