Chàng Trai Năm Ấy (Quyển Thượng) - Chương 08 - Phần 04
7
Thành tích tháng này của Bạc Hà
không tốt lắm, ba môn học Toán, Lý, Hóa tuy đã ôn tập nhiều lần nhưng vì Hóa học
là môn cô yếu nhất nên vẫn phải phí sức chín trâu hai hổ mới vừa đạt điểm qua cửa.
Cô thực sự ghét những công thức hóa học kia. Sau này cô sẽ làm họa sĩ, NaCO với
HCl sản sinh ra phản ứng như thế nào thì liên quan gì tới cô chứ? Vì sao cô phải
học thuộc những công thức phiền phức, loằng ngoằng đó chứ?
Cô hy vọng mau lên lớp mười một,
cô sẽ không do dự lựa chọn lớp xã hội, tránh xa mấy môn Toán, Lý, Hóa. Đáng tiếc,
bây giờ mới là học kỳ một của lớp mười, giáo viên Hóa học vẫn có thể quản cô.
Sau khi trả bài kiểm tra, thầy giáo dùng nửa tiết học để giảng mấy vấn đề học
sinh chưa nắm vững trong bài kiểm tra lần này, thời gian còn lại để học sinh tự
sửa những chỗ sai trong bài.
Lúc Bạc Hà đang nhăn nhó, khổ sở
với bài kiểm tra của mình, thầy giáo đã đi đến trước mặt cô, quan tâm nói: “Mấy
câu này đáng lẽ không thể sai được, đó là kiến thức cơ bản. Em phải chăm chỉ học
môn Hóa đi. Học tốt Toán, Lý, Hóa, đi khắp thiên hạ cũng chẳng sợ. Có gì không
hiểu thì cứ hỏi thầy.”
Trong số các giáo viên, học sinh
không muốn đi hỏi bài vở nhất chính là thầy dạy Hóa, bởi vì thầy nghiện thuốc nặng,
khi nói chuyện, hơi thở đều có mùi thuốc lá hôi nồng nặc. Mỗi lần vào tiết học
của thầy, các học sinh ngồi dãy bàn đầu đều kêu khổ. Có người còn nói đùa là phải
mua một chiếc mặt nạ phòng độc, để cách ly khỏi bầu không khí độc hại.
Trước ý tốt của thầy giáo, Bạc Hà
chỉ biết cười trừ. “Thầy ạ, thầy lên lớp đã vất vả như vậy rồi, tan học em rất
ngại đến làm phiền thầy.”
“Vậy em hỏi bạn học cũng được. Tịch
Duệ Nam ngồi ngay phía sau em, thành tích môn Hóa của bạn ấy lần này đứng đầu lớp,
có chỗ nào không hiểu em có thể hỏi bạn ấy.”
Bạc Hà không nói gì nữa, cô làm
sao có thể đi hỏi bài Tịch Duệ Nam chứ? Không nói đến chuyện cô và cậu gần như
không ưa nhau, riêng việc hỏi bài bình thường cũng khó mà làm được, thầy giáo
Hóa học không biết rằng trước đây có rất nhiều nữ sinh vô tình hay hữu ý tìm cậu
hỏi bài vở, cậu chẳng thèm để ý đến ai, chỉ buông một câu: “Tôi không rảnh, mọi
người đi hỏi người khác đi.”
Bạc Hà chẳng thèm đâm đầu vào cái
đinh này làm gì. Thầy giáo lại không biết điều đó, vẫn tiếp tục nói: “Tịch Duệ
Nam, em giảng cho Bạc Hà hiểu mấy câu này bạn ấy sai ở đâu nhé!”
Có lẽ vì thầy giáo nói nên cái
tên ngồi đằng sau kia không từ chối. “Vâng ạ, thưa thầy.”
Bạc Hà không thể không quay người
lại, đưa bài kiểm tra mất mặt kia cho Tịch Duệ Nam, mặt đối mặt nghe cậu giảng
giải mấy câu cô làm sai. Mắt cô không hề nhìn cậu, chỉ chăm chú nhìn vào bài kiểm
tra, chẳng nói lời nào mà chỉ im lặng nghe cậu giảng giải. Cậu nói rất chi tiết,
lời lẽ dễ hiểu hơn nhiều so với cách giảng lôi thôi, dài dòng của thầy giáo. Cô
hơi ngạc nhiên: Không ngờ cậu ta còn có tố chất của giáo viên nữa.
Hơn nữa, khi nghe Tịch Duệ Nam giảng
bài, hương bạc hà trong miệng cậu phả ra, lan tỏa trong không khí, đối lập rõ
ràng với mùi hôi thuốc lá của thầy dạy Hóa. Bạc Hà lấy làm lạ, tại sao cậu lại
thích ăn kẹo bạc hà như vậy? Giữa giờ học, cậu thường xuyên nhai kẹo cao su
hương bạc hà, cũng thường xuyên chia cho các bạn trai khác ăn. Nhưng những nam
sinh kia, sau khi nhai kẹo và nhổ bã cao su ra, mùi bạc hà trong miệng chẳng mấy
chốc đã bay hết. Duy chỉ có Tịch Duệ Nam, mùi hương bạc hà luôn luôn như có như
không đồng hành cùng cậu.
Để diễn đạt rõ ràng hơn, Tịch Duệ
Nam lấy giấy bút ra vừa giảng vừa viết, ngón tay thon dài viết ra từng hàng chữ
đẹp đẽ, đúng kiểu nét chữ nét người như An Nhiên nói: “Chữ của cậu ấy đẹp giống
như con người cậu ấy vậy.” Bạc Hà nghĩ, lúc này cậu đang giảng bài cho cô, An
Nhiên nhất định ngưỡng mộ chết đi được. Nghĩ như vậy, cô không nhịn được quay đầu
nhìn một cái. Cô nàng kia đang nhướng mày sau lưng cô, dáng vẻ biểu đạt “ngưỡng
mộ quá đi mất”.
Phát hiện ra sự mất tập trung của
cô, giọng nói của Tịch Duệ Nam dừng lại một chút. Bạc Hà quay đầu lại, ánh mắt
tiếp tục nhìn vào bài kiểm tra. “Cứ nói đi.”
Ba chữ này phá tan cục diện đông
cứng, Tịch Duệ Nam chần chừ hỏi: “Tôi giảng thế này cậu nghe có hiểu không?” “Hiểu.”
Bạc Hà gật đầu, ngẫm nghĩ thấy không đúng. “Cậu cảm thấy tôi ngu ngốc như vậy
sao?”
Tịch Duệ Nam sững lại, cuống quýt
nói: “Không phải, không phải, tôi sợ mình giảng bài không rõ ràng.”
“Rất rõ ràng, cảm ơn cậu.”
“Không cần cảm ơn. Cậu...” Tịch
Duệ Nam do dự một lát rồi vẫn nhỏ tiếng nói: “Đừng nói tôi là lưu manh nữa là
được rồi, lần đó tôi thật sự chỉ vô tình nhìn thấy...”
Lời nói ấp úng không rõ ràng
nhưng Bạc Hà lại hiểu rất rõ ý của cậu. Sắc mặt cô bỗng chốc không được tự
nhiên, vô thức cắt ngang lời cậu: “Được rồi, được rồi, đừng nói đến chuyện đó nữa!”
Vừa nói vừa ngước mắt lên nhìn cậu
một cái, vừa khéo chạm phải cặp mắt đang chăm chú nhìn cô.
Bọn họ mặt đối mặt ngồi nhìn bài
kiểm tra trên bàn, gần như là đầu kề đầu. Lúc ngước mắt lên nhìn nhau, hai
gương mặt kề sát, gần đến mức có thể cảm nhận được hơi thở khe khẽ của đối
phương.
Ánh mắt giao nhau trong khoảnh khắc
đó cho cảm giác rất lạ, rất kỳ diệu, cũng rất huyền bí, thời gian như bỗng ngừng
trôi, thế giới đột nhiên như tĩnh lặng.
Tựa như một điều gì đó rất quan
trọng đã xảy ra, vô cùng quan trọng, nhưng lại không để lại chút dấu vết nào.
Trong không khí như có một tia lửa điện trong suốt lóe lên, nhìn không thấy,
nhưng có thể cảm nhận được rõ ràng.
Trong tĩnh mịch, bọn họ còn có thể
cảm nhận được rõ ràng tiếng tim đập rộn ràng của cả hai.
Sau cái nhìn trong một giây ngắn
ngủi ấy, Bạc Hà lập tức cúi đầu.
Cô lớn như vậy rồi nhưng vẫn chưa
từng chăm chú nhìn một cậu con trai ở cự li gần thế này. Đôi mắt trong suốt như
thấy đáy của Tịch Duệ Nam khiến tim cô như ngừng đập, rồi nhanh chóng đập rộn
ràng không thôi.
Bạc Hà hoảng loạn cụp mắt xuống,
không dám nhìn Tịch Duệ Nam thêm nữa. Mặt cô nóng ran, trái tim căng thẳng, lại
như mềm nhũn. Vừa cúi đầu mới phát hiện ra Tịch Duệ Nam dường như còn căng thẳng
hơn cô, bàn tay cầm bút đã nắm chặt đến mức trắng bệch. Bọn họ đều không nói gì
nữa, chỉ cùng im lặng, nhìn chăm chú vào bài kiểm tra, tờ giấy vô tri vô giác
bình thản tiếp nhận hai luồng ánh mắt kích động căng thẳng giống nhau.
Chuông báo tan học đúng lúc vang
lên, kết thúc sự im lặng khác thường, cùng với hai trái tim đang đập loạn.
Sau cái nhìn chăm chú trong nháy
mắt đó, quan hệ giữa Bạc Hà và Tịch Duệ Nam có một sự thay đổi rất tế nhị.
Cô vẫn ít nói chuyện với cậu
nhưng không còn thường xuyên bộc lộ sự phản cảm và đối địch như trước kia. Mà cậu
cũng giống thường ngày, gần như không nói chuyện với nữ sinh, bao gồm cả cô. Chỉ
có điều đôi mắt cậu thường vô tình hay hữu ý nhìn cô, ánh mắt giống như nắng giữa
thu thấp thoáng mang theo chút hơi ấm. Mỗi lần đụng phải ánh mắt cậu, gò má cô
đều bất giác ửng hồng.
Tuổi mười lăm tươi trẻ, sự rung động
giữa hai phái mãi mãi thẹn thùng không ngôn ngữ nào biểu đạt rõ ràng được, chỉ
có thể dùng cảm giác tinh tế của hai bên để cẩn trọng thăm dò và xác nhận. Cậu gửi
đến một ánh mắt ngại ngùng, mình đáp lại bằng khuôn mặt ửng hồng e thẹn, đó là
cách thổ lộ tình cảm riêng chỉ độ tuổi này mới có, những ai đã trưởng thành rồi
không thể nào tái hiện lại được bức tranh đơn thuần, ngây thơ đó nữa.
Bạc Hà ngày càng cảm thấy rõ Tịch
Duệ Nam đang lặng lẽ đối tốt với mình. Cùng nhau trực nhật, cậu tranh làm việc
nhiều hơn; chân ghế của cô bị kênh, cậu chẳng nói chẳng rằng đem chiếc ghế của
mình đổi cho cô; một thời gian nữa sẽ có cuộc thi vẽ dành cho học sinh trung học
toàn thành phố, vì vậy buổi chiều hằng ngày sau khi tan học, cô phải đến phòng
vẽ của trường để tăng cường luyện tập với giáo viên mỹ thuật. Trên sân bóng rổ
ngoài cửa sổ, một mình cậu dường như đang chuyên tâm chơi bóng, nhưng thỉnh thoảng
ánh mắt lại xuyên qua cửa sổ lọt vào bên trong, chăm chú nhìn cô. Ngày ngày phải
đợi đến sau khi cô ra khỏi phòng vẽ, cậu mới rời sân bóng, theo sau cô đi lấy
xe về nhà. Trên cả quãng đường cũng chẳng nói gì, chỉ có ánh mắt là vô cùng
trong sáng và nóng bỏng.
Tịch Duệ Nam thích cô phải không?
Hình như đúng vậy rồi! Trái tim Bạc Hà không tự chủ được đập thình thịch liên hồi.
Ngoài cảm giác tim đập loạn ra, cô cũng vô cùng ngạc nhiên. Có nhiều nữ sinh
thích cậu như vậy, tại sao cậu lại chỉ bộc lộ thiện cảm với mình cô? Trước nay,
cô nói chuyện với cậu bằng giọng rất hung hăng, kích động, không kiêng dè gì, tại
sao cậu lại thích cô?
Vốn dĩ câu hỏi này Bạc Hà nên đi
tìm An Nhiên để thảo luận, nhưng An Nhiên vẫn luôn thích Tịch Duệ Nam, Bạc Hà
dù có thẳng thắn hơn đi chăng nữa cũng biết chủ đề nhạy cảm này nhất định không
thể nói với cô ấy, đành tự mình trằn trọc suy nghĩ.
Cô đột nhiên nghĩ đến quả quýt mặt
cười đến giờ vẫn không đoán ra được chủ nhân là ai, có phải Tịch Duệ Nam tặng
không? Rất có khả năng, cô đột nhiên lại nhớ một ngày trước khi quả quýt xuất
hiện, vừa đúng hôm cậu ngồi trên xà cao vô ý nhìn thấy “cảnh xuân hé lộ” của
cô.
Đột nhiên, cô hiểu rõ lý do một
nam sinh như Tịch Duệ Nam trước nay chẳng buồn liếc mắt nhìn con gái, bỗng nảy
sinh thiện cảm đặc biệt với mình. Ngoài việc đỏ mặt và tức giận, Bạc Hà chẳng
thể nói rõ được, cô vô cớ cảm thấy mình bị mạo phạm.
Hễ tức giận, cô lại không kìm được
mà lừ mắt với cậu. Trong tiết Toán, lúc chuyển bài tập xuống dưới, cô quay người
lại, mặt lạnh tanh, bĩu môi quăng xuống.
Tịch Duệ Nam ngơ ngác, đôi mắt
trong suốt nghi hoặc mở to nhìn cô, biểu cảm rất vô tội, rõ ràng cậu không hiểu
đang yên đang lành vì sao cô lại tức giận.
8
Buổi chiều hôm nay, trên sân bóng
rổ ngoài phòng vẽ không thấy bóng dáng Tịch Duệ Nam đâu.
Bạc Hà vốn đang tức giận với cậu
nhưng khi cậu đột nhiên không xuất hiện, chẳng hiểu sao trong lòng cô lại thấy
mất mát. Bài vẽ của ngày hôm nay cũng rất tệ, khiến giáo viên mỹ thuật không
hài lòng. “Vì sao hôm nay em lại mất tập trung như vậy? Có phải không khỏe
không?”
Bạc Hà chẳng có tâm trạng vẽ tiếp
nữa, thuận theo lời của cô giáo, nói: “Vâng ạ, em thấy hơi mệt, em muốn về nhà
sớm một chút để nghỉ ngơi ạ.”
Bạc Hà rời khỏi phòng vẽ trước giờ,
lúc đến bãi để xe phát hiện xe của Tịch Duệ Nam vẫn còn ở đó, người thì lại chẳng
biết đi đâu. Tuy trước nay chưa từng nói ra rõ ràng nhưng chiều hằng ngày cậu đều
đợi bên ngoài phòng vẽ chờ cô cùng về nhà, bọn họ đều ngầm hiểu như thế, không
cần nói ra lời. Đột nhiên hôm nay cậu lại không đợi nữa, cô có cảm giác như
mình bị lạnh nhạt vứt bên đường. Cô nghĩ chắc do tiết Toán hồi sáng cô tức giận,
lạnh mặt với cậu. Cá tính của Tịch Duệ Nam rất mạnh, bọn họ từng cứng đối cứng
mấy lần, rõ ràng lần này cô lại làm cậu giận rồi.
Không đợi thì thôi, có gì ghê gớm
chứ, dù gì ngay từ lúc bắt đầu cũng chẳng phải là tôi cầu xin cậu đến đợi. Bạc
Hà vừa hậm hực nghĩ vừa thở phì phì dắt xe ra, nhảy lên guồng chân đạp, chẳng mấy
chốc đã về đến nhà.
Hôm nay, bố cô lại lái xe ca
ngày, sau bảy giờ tối mới về nhà. Cô một mình ở trong bếp vo gạo rửa rau chuẩn
bị làm cơm tối, chỉ cảm thấy đầy một bụng tức anh ách khó chịu. Đột nhiên, cô
nghe thấy cửa sổ bằng kính của phòng khách có mảnh đá nhỏ đập vào phát ra tiếng
lảnh lót, mấy giây sau lại đập một tiếng nữa. Trẻ con nhà ai vô vị như thế này?
Bạc Hà vốn dĩ đã buồn bực, liền vứt chỗ rau mới rửa được một nửa, hai tay ướt
sũng xông ra nhìn. Cô đang định dồn hơi mắng cho mấy kẻ nghịch ngợm kia một trận,
nhưng nhìn xuống lầu trong sắc chiều chạng vạng lại thấy một bóng dáng màu xanh
đứng đó, tim cô bỗng lỗi nhịp.
Nhìn kĩ lại, quả thật là Tịch Duệ
Nam đang ngẩng đầu nhìn lên, thấy cô xuất hiện, mắt cậu sáng lên. “Cậu không
sao chứ?”
Cơn tức cuồn cuộn trong lòng bỗng
chốc giống như quả bóng xẹp hơi. Trái tim Bạc Hà lại bắt đầu đập loạn, vừa ngạc
nhiên vừa vui mừng, còn có vài phần khó hiểu vì câu nói không đầu không đuôi
kia của cậu. Cô hỏi: “Mình có thể làm sao được chứ?”
“Thầy dạy Hóa bảo mình giúp thầy ấy
phê bài tập, xong việc mình xuống dưới thì thấy cậu đã không còn ở phòng vẽ nữa.
Giáo viên mỹ thuật nói cậu không khỏe nên xin về trước, mình sợ cậu có chuyện
gì, không sao là tốt rồi.”
Giọng nói của Tịch Duệ Nam mang
theo hơi thở gấp gáp, xem ra cậu ấy đã đạp xe rất nhanh trên cả quãng đường từ
trường đến nhà cô, rõ ràng là rất lo lắng vì sự “không khỏe” của cô. Trong lòng
Bạc Hà bất giác cảm thấy ngọt ngào, những tức giận với cậu trước kia bỗng chốc
tan biến. Mặc kệ là cậu thích cô vì nguyên nhân gì, sự quan tâm tự đáy lòng của
cậu đối với cô lúc này không có ngôn từ nào biểu đạt được.
“Mình không sao cả, chỉ là hôm
nay không muốn vẽ nên tìm một cái cớ để về nhà trước thôi.”
“Không sao thì tốt rồi.” Tịch Duệ
Nam dường như chỉ biết lặp lại một câu này, chàng trai thông minh đột nhiên trở
nên ngốc nghếch.
Bạc Hà cũng không biết nên nói gì
nữa, tiếng nước rào rào trong bếp nhắc nhở cô vẫn đang rửa rau, quay đầu lại
nhìn, nước trong bồn đã sắp tràn ra ngoài.
“Mình đang rửa rau, không nói
chuyện với cậu nữa, cậu mau về nhà đi.”
Trong mắt Tịch Duệ Nam có chút
lưu luyến không rời, quay người muốn đi rồi lại quay đầu lại, kiên quyết ném lại
một câu: “Ngày mai mình đến đợi cậu cùng đi học.”
Vừa nói xong câu này, cậu liền
phóng xe đi nhanh như bay, mặc kệ cô có đồng ý hay không, cố ý không cho cô cơ
hội từ chối. Bạc Hà quay lại bếp, nước trong bồn đã tràn cả ra sàn nhà, cô cầm
một cái khăn ngồi xuống lau, cảm thấy trái tim mình cũng đang tràn đầy niềm vui
sướng, ngọt ngào.
Sáng sớm ngày cuối thu, sương mỏng
giăng giăng.
Bạc Hà đạp xe ra cửa, từ tít phía
xa cô đã nhìn thấy trong màn sương mỏng có bóng dáng màu xanh mờ ảo đứng ở cửa
tiểu khu. Tịch Duệ Nam thật sự đến đợi cô cùng đi học, tim cô bất giác ngưng đập.
Đến gần hơn, màu xanh kia dần hiện
rõ dáng người trong màn sương mỏng, cậu thiếu niên mặc áo xanh ngồi trên chiếc
xe đạp địa hình màu xanh, chân trái chống xuống đất, đeo tai nghe MP3 giống như
đang chuyên tâm nghe nhạc. Nhưng cô vừa đi đến gần, cậu liền cảm thấy, quay đầu
nhìn về phía cô.
Màn sương khẽ bay bay, không khí
thanh mát, lạnh như nước. Vì còn rất sớm nên cửa tiểu khu chẳng có bóng người
nào. Thế giới dường như chỉ còn cô và cậu nhìn nhau qua màn sương. Đôi mắt cậu
đen láy, trong sáng như tinh thạch, khóe miệng nở một nụ cười ngượng ngùng.
Một lần nữa, Bạc Hà rõ ràng nghe
thấy tiếng tim mình loạn nhịp. Cô cúi đầu xuống, ngại ngùng không dám nhìn Tịch
Duệ Nam, đạp xe đi thẳng, khi lướt qua cậu cũng chẳng dám liếc sang.
Tịch Duệ Nam cũng không gọi cô,
khóe môi hàm chứa một nụ cười, vui vẻ đi theo phía sau. Trước đây, động một tí
là cô lườm cậu, bây giờ lại ngại ngùng nhìn cậu. Dù không có kinh nghiệm yêu
đương đi nữa, cậu cũng biết đây là dấu hiệu tốt, một cô gái nhìn thấy một chàng
trai mà xấu hổ, ngại ngùng thì bất luận thế nào cũng tốt hơn là cô ấy tỏ ra
hung dữ. Niềm vui bỗng chốc như cánh buồm no gió, thổi căng lên trong lòng cậu.
Tâm trạng vui vẻ, cậu vừa nghe MP3 vừa khe khẽ huýt sáo theo điệu nhạc, tiếng
huýt sáo trong trẻo vui tai, hòa với tiếng hót của những chú chim mới thức giấc
trên cành.
Nghe tiếng huýt sáo vui tai của Tịch
Duệ Nam, cùng cậu đi xuyên qua màn sương màu trắng sữa, Bạc Hà cảm thấy buổi
sáng trong màn sương mỏng này như biến thành một chiếc kem bông khổng lồ, khắp
nơi đều là vị ngọt mềm mại.
Trời thu ngày càng lạnh, cuối
cùng cũng chuyển sang đông.
Sau khi trận mưa cuối thu rả rích
rơi, nhiệt độ lập tức hạ xuống rất nhanh. Màn sương trắng buổi sáng mang theo
hơi lạnh khiến người ta run rẩy, vầng mặt trời dường như đã bị quản thúc, trốn
mình sau đám mây xám không ló mặt ra, tương phản với nó là luồng không khí lạnh
tung hoành khắp nơi.
An Nhiên khoa trương nhất, nhiệt
độ vừa giảm liền đội mũ quàng khăn đi găng tay, cô ấy nói là sợ nhất trời lạnh,
ghét nhất mùa đông. Bạc Hà cũng vậy, cô thấy mùa hè tốt hơn nhiều, sẽ không bị
lạnh đến mức phải co ro, suýt xoa. Mùa đông đạp xe đi học là vất vả nhất, gió bắc
sắc như dao, xuyên qua lớp quần áo dầy cộm, đâm vào da thịt, lạnh thấu đến tận
xương. Mỗi lần đạp xe đến trường, toàn thân như sắp đông cứng lại, đặc biệt là
hai bàn tay, dù có đeo găng tay cũng chẳng ăn thua, mười đầu ngón tay vẫn lạnh
cứng.
Cho nên trời vừa lạnh, Bạc Hà đã
không muốn đạp xe nữa mà đổi sang đi xe buýt để đỡ phải chịu rét. Nhưng nếu vậy,
mùa đông này sẽ không thể cùng đi học, cùng tan học với Tịch Duệ Nam, nghĩ đi
nghĩ lại, cô quyết định tiếp tục đạp xe.
Cho dù chưa từng nói gì nhưng Bạc
Hà và Tịch Duệ Nam đều hiểu rõ trong lòng. Ngày ngày vào sáng sớm, cậu đến đợi
cô cùng đi học, buổi chiều lại đợi cô cùng về. Tuy luôn là một người trước, một
người sau, gần như không nói chuyện gì nhưng cảm giác ngọt ngào vấn vương vẫn
giăng kín khắp nơi như hòa vào bầu không khí trong suốt. Đó là cảm giác mà Bạc
Hà trước nay chưa từng có, thế giới dường như trở nên ngọt ngào hơn.
Mới vào đầu đông, phòng vẽ ở tầng
một đã lạnh lẽo, ẩm ướt vô cùng, Bạc Hà càng ngồi càng thấy lạnh, tay cóng lại
đến mức không cầm nổi bút vẽ, không chỉ một mình cô, các học sinh khác cũng đều
kêu lạnh. Giáo viên mỹ thuật liền nói: “Được rồi, hôm nay mỗi người nộp ba bức
phác thảo là có thể đi về.”
Trước đây phải nộp năm bức, hôm
nay chỉ cần ba bức, coi như là cô giáo mỹ thuật đã khai ân rồi. Cô giáo nói
xong liền quay về phòng làm việc, trong đó có lò sưởi. Học sinh ở lại phòng vẽ
nôn nóng về nhà sớm, đều vẽ qua loa cho đủ ba bức, mang đến phòng làm việc của
giáo viên nộp bài rồi về. Bạc Hà cũng muốn làm như vậy nhưng tay thực sự là lạnh
cóng rồi, bản phác thảo vẽ ra đến bản thân cô cũng thấy không chấp nhận được,
thực sự không dám nộp cho cô giáo, thế là cô cầm cốc trà đi đến phòng nước, rót
một cốc nước sôi để về ủ ấm tay rồi vẽ tiếp. Vừa đi một lúc, quay về mọi người
đều đã đi cả, trong phòng vẽ chỉ còn lại một mình cô.
Duy chỉ có tiếng đánh bóng rổ
trên sân ngoài cửa sổ vẫn lọt vào trong phòng. Cô nhìn ra bên ngoài, thấy Tịch
Duệ Nam lại cởi áo khoác, chỉ mặc một chiếc sơ mi màu xanh, một mình chơi bóng ở
đó. Trời ạ, vì sao cậu ấy lại không biết lạnh chứ?
Như có thần giao cách cảm, cô vừa
mới nhìn qua, Tịch Duệ Nam đã lập tức quay đầu lại, vừa khéo đón được ánh mắt
cô, mỉm cười với cô một cái.
Bạc Hà lập tức cúi đầu, tim đập
thình thịch, ban đầu cậu con trai ngoài cửa sổ kia là người cô rất ghét, nhưng
bản thân cô cũng không biết chuyện gì đã xảy ra nữa, tình huống bỗng nhiên thay
đổi, chỉ một ánh mắt đơn giản của cậu, một nụ cười cũng có thể khiến tim cô loạn
nhịp.
Cô gắng hết sức để bản thân bình
tĩnh lại, tiếp tục vẽ tranh nhưng chưa vẽ được mấy nét thì cửa phòng đột nhiên
có người khẽ gõ hai tiếng rồi đẩy mở ra, Tịch Duệ Nam vắt áo khoác ngoài trên
cánh tay, hai tay ôm quả bóng rổ đứng ở cửa, ngạc nhiên nhìn căn phòng vẽ vắng
tanh, nói: “Sao hôm nay chỉ có một mình cậu ở đây?”
“Bọn họ đều vẽ xong đi về trước cả
rồi.”
Tịch Duệ Nam “ồ” một tiếng, đứng ở
cửa hồi lâu, cậu ngập ngừng đi vào trong, miệng lẩm bẩm giống như nói một mình:
“Mệt quá rồi, ngồi nghỉ một lát rồi đi.”
Cậu đi qua rất nhiều chỗ ngồi trống,
đi thẳng đến một chiếc ghế bên cạnh Bạc Hà rồi ngồi xuống, chưa khảo đã khai
thêm một câu: “Xem cậu vẽ tranh một lát.”
Xem vẽ? Hay là xem người? Bạc Hà
vừa nghĩ như vậy, mặt bất giác ửng hồng. Từ nhỏ cô vẫn thường chơi với con
trai, vốn dĩ tiếp xúc với con trai luôn vô cùng tự nhiên, thoải mái, nhưng khi
tiếp xúc với Tịch Duệ Nam lại hay dễ dàng đỏ mặt. Cảm thấy cậu ngồi xuống bên cạnh,
cơ thể vừa vận động có luồng hơi ấm truyền đến, mặt của cô càng đỏ hơn, mắt
chăm chú nhìn vào giá vẽ, chẳng dám nhìn cậu.
Tịch Duệ Nam biết cái cớ của mình
vô cùng vụng về nhưng cậu thực sự không có cách nào cao minh hơn. Cậu thiếu
niên chẳng hề có kinh nghiệm yêu đương, chỉ dựa vào bản năng để tiếp cận cô gái
mình thích, lời nói và hành động đều khó tránh khỏi có chút ngốc nghếch.
Phòng vẽ rộng rãi chỉ có hai người
bọn họ ngồi nên càng toát lên vẻ tĩnh lặng. Trong yên tĩnh, Bạc Hà bỗng cảm thấy
căng thẳng, đến mức không khống chế nổi nét vẽ, tay hơi run rẩy.
Tịch Duệ Nam ở bên cạnh đột nhiên
hỏi: “Có phải là cậu rất lạnh không? Tay cũng đang run.”
“Đúng vậy, thời tiết quỷ quái này
lạnh thật, đến nỗi hai tay mình cứ run rẩy suốt.”
Bạc Hà bỏ bút vẽ xuống, đưa bàn
tay đang run rẩy lên miệng hà hơi, lấp liếm sự căng thẳng của mình. Nhưng cô
càng lúc càng căng thẳng, bởi vì cô cảm thấy rõ ràng Tịch Duệ Nam đang kề sát gần
hơn. Cậu mang theo hơi thở ấm áp có hương bạc hà mát dịu, giống như dầu thơm lởn
vởn bên vành tai cô. Cô muốn đứng lên tránh ra nhưng hai chân lại mềm nhũn. Cô
vô thức quay đầu nhìn cậu, thấy mặt cậu đã gần ngay trong gang tấc, khuôn mặt
anh tuấn mang theo sự căng thẳng giống như cô, nhưng nhiều hơn, đó là sự kiên định
bất chấp tất cả.
Vào giây phút ánh mắt hai người
giao nhau, cậu kiên quyết duỗi hai bàn tay ra, bao bọc lấy đôi tay nhỏ nhắn của
cô. Ánh mắt mang theo sự dũng cảm có đôi chút rụt rè. “Rất lạnh phải không? Mình
giúp cậu ủ ấm, tay của mình rất nóng.”
Tay của Tịch Duệ Nam thật sự rất
nóng, nóng hôi hổi giống như lò sưởi ấm áp. Nắm lấy tay cô, cậu dịu dàng, cẩn
thận giống như nắm một chú gà con. Sự ấm áp và dịu dàng đó khiến toàn thân Bạc
Hà chấn động, từ tay đến tim như có một dòng nhiệt chảy qua...
Còn cảm giác của Tịch Duệ Nam lại
giống như có một dòng điện từ lòng bàn tay chạy thẳng đến tim, cuối cùng đã cầm
được đôi tay cậu vẫn luôn muốn được chạm vào ấy, cậu hạnh phúc đến mức cảm thấy
choáng váng, lâng lâng.

