Phượng ẩn thiên hạ (Tập 2) - Phần III - Chương 27 phần 1

Chương 27: Tiết tấu dồn
dập

Dương
Quan vốn là thành trấn của Nam Triều, không lâu trước đó bị quân đội Bắc Triều
công phá, hiện nay quân Bắc Triều lại tạm lui về đây. Bách tính trong thành đều
đã đi tránh nạn từ lâu, cả thành Dương Quan ngoại trừ binh sĩ Bắc Triều, hầu
như không có dân cư.

Phủ
đệ nơi Tiêu Dận tạm ở vốn là của Phủ Doãn thành Dương Quan, Hoa Trước Vũ bị áp
giải vào phủ, rồi lập tức đưa thẳng tới địa lao.

Địa
lao u ám và ẩm ướt khiến nàng ngạt thở, nỗi đau ở vết thương trên vai khiến
nàng phải chau mày. Nàng ngồi dưới đất, trong đầu không ngừng hiện ra từng cử
chỉ của Tiêu Dận trên chiến trường. Nàng cố gắng tìm kiếm những điểm bất thường
từ những cử chỉ khác thường của chàng. Thế nhưng, rốt cuộc, nàng không thể
không thừa nhận, ngoại trừ việc đã quên mất nàng, ngoại trừ việc trở nên càng
vô tình hơn ra, thì Tiêu Dận chẳng có thay đổi gì lớn.

Chàng
không giống như là đang bị người khác thao túng, chàng vẫn lạnh lùng bá đạo,
hành sự dứt khoát như vậy. Rốt đã có chuyện gì xảy ra với chàng? Chuyện này
nàng nhất phải điều tra cho rõ.

Hoa
Trước Vũ vận nội lực, giật đứt dây thừng trói trên người, chậm rãi đi đến trước
cửa nhà lao. Địa lao tuy kiên cố, nhưng bên ngoài canh giữ không nghiêm ngặt
lắm, hiển nhiên, trước mắt Dương Quan đã là nơi được trọng binh Bắc Triều trấn
thủ, người Nam Triều hoàn toàn không thể nào vào được Tiêu Dận cũng chẳng phải
lo sẽ có ai đến cứu nàng!

Hoa
Trước Vũ đứng trước cửa nhà lao. Nàng đang đợi. Nàng biết có người sẽ đến tìm
nàng!

Quả
nhiên, trong bóng tối, có tiếng bước chân khẽ vang lên từng bước từng bước một,
đi về phía nhà lao.

Cửa
nhà lao cót két vang lên, một người xách lồng đèn xuất hiện trước cửa, là Hồi
Tuyết, thị vệ thân cận của Tiêu Dận.

Trên
chiến trường, khi Tiêu Dận bắn tên về phía nàng, Hồi Tuyết đã có ý ngăn cản.
Hoa Trước Vũ biết, nàng đến đây, cô ta nhất định sẽ tìm gặp nàng.

Hồi
Tuyết xách đèn lồng đứng ngoài nhà lao, cách song sắt nhìn chăm chăm vào Hoa
Trước Vũ. Lồng đèn trong tay tỏa ra ánh sáng dìu dịu, không chiếu sáng được hết
cả phòng giam, ngay cả khuôn mặt Hồi Tuyết cũng mơ hồ trông không rõ.

Lâu
ngày không gặp, Hồi Tuyết cũng không thay đổi gì mấy, thần sắc vẫn lạnh lùng
như cũ, có điều ánh mắt nhìn Hoa Trước Vũ lại rõ ràng rất phức tạp.

“Rốt cuộc cô là ai? Vì sao lại mạo xưng là công
chúa Trác Nhã?”’ Hồi Tuyết lạnh lùng hỏi.

Hoa Trước Vũ không ngờ Hồi Tuyết vừa mở miệng đã
hỏi nàng chuyện này, nói như vậy thì, chuyện nàng không phải em gái Tiêu Dận,
Hồi Tuyết đã biết rồi! Hồi Tuyết đã biết, chắc chắn là do Tiêu Dận biết rồi nói
với cô ta. Hôm đó, nàng từng nói với Tiêu Dận, bảo chàng sau khi quay về hãy
hỏi Bạch Mã phu nhân một chuyện.

“Hồi Tuyết, ta là ai không quan trọng. Ngày trước
ta đến Bắc Triều chỉ là để lánh nạn, không hề có ác ý gì với Bắc Triều!” Nàng
chỉ có thể nói như vậy, trước mắt, thân phận Hoa Trước Vũ nàng vẫn chưa thể nói
ra.

“Vậy ngươi đã quen biết công chúa Trác Nhã như
thế nào, trên người sao lại có tín vật của nàng ấy? Công chúa Trác Nhã hiện giờ
ở đâu?” Hồi Tuyết tiếp tục hỏi. Hiển nhiên, Hồi Tuyết không hề biết nàng chính
là Doanh Sơ Tà, chuyện này chắc chỉ mình Tiêu Dận biết. Nhưng Hồi Tuyết cũng
không nghi ngờ nàng là tiểu thư của Hoa gia, chỉ cho rằng nàng là một ả nha
hoàn nhà họ Hoa được đem gả thay.

Hồi Tuyết hỏi đến công chúa Trác Nhã, Hoa Trước
Vũ liền im lặng.

Cái chết của Cẩm Sắc, trước sau vẫn luôn là vết
thương đau đớn nhất trong tim Hoa Trước Vũ, mỗi lần nhắc đến, vết thương ấy tựa
như lại rách ra, chảy máu ròng ròng.

“Nàng ấy đã không còn nữa, tín vật là nàng ấy
giao lại cho ta.” Hồi lâu, Hoa Trước Vũ mới chầm chậm nói.

Bàn tay cầm lồng đèn của Hồi Tuyết khẽ run lên,
trong mắt lộ vẻ u buồn sâu sắc. Hiển nhiên, nàng ta đã sớm đoán ra rồi, tín vật
quan trọng có liên quan đến thân thế như vậy, không thể dễ dàng trao cho người
khác được, trừ phi bản thân đã không còn nữa.

“Một lời khó nói hết được! Hồi Tuyết, hiện giờ ta
chỉ muốn biết, Hoàng đế của các ngươi bị làm sao vậy, vì sao bỗng nhiên lại
muốn tấn công Nam Triều? Mái tóc đen của huynh ấy sao lại biến thành màu tím?”
Hoa Trước Vũ chau mày hỏi.

Hồi Tuyết trầm ngâm giây lát, nhưng không hề trả
lời câu hỏi của Hoa Trước Vũ, chỉ ngước mắt nhìn nàng đầy ẩn ý, lấy chìa khóa
mở cổng nhà lao, “Hoàng thượng muốn gặp ngươi, mau đi theo ta! Gần đây tính
tình Hoàng thượng không vui, nếu đến muộn làm người nổi giận, ngươi sẽ gặp phải
tai vạ đấy” Hồi Tuyết chau mày nói. Hoa Trước Vũ biết Tiêu Dận sẽ gặp nàng,
trên chiến trường, không biết Ôn Uyển nói thầm điều gì bên tai chàng, mà khiến
chàng đột nhiên nổi hứng thú với nàng, thân là vua một nước, mà lại đích thân
ra tay bắt giữ nàng. Nếu không, chàng vốn không còn nhớ nàng là ai nữa, chắc chẳng
thể nào nổi hứng với một sĩ tốt bé nhỏ như nàng được. Nhưng nàng không hiểu vì
sao Hồi Tuyết lại không chịu trả lời câu hỏi của nàng.

Hoa Trước Vũ theo Hồi Tuyết ra khỏi địa lao. Một
thân vệ khác của Tiêu Dận là Lưu Phong đã đứng sẵn ở cổng bên ngoài. Trông thấy
Hồi Tuyết dẫn Hoa Trước Vũ đi ra, hắn quay người dẫn đường đằng trước. Mấy
người men theo con dường nhỏ bằng đá xanh, đến nơi ở của Tiêu Dận.

“Hoàng thượng, tên tù binh đó chúng thần đã đưa
đến rồi!” Lưu Phong tiến lên bẩm báo.

Hoa Trước Vũ bị áp giải chậm rãi đi vào phòng.

Lúc biệt li, vẫn còn luyến lưu không dứt, khi gặp
lại, đã xa lạ như kẻ qua đường. Mọi chuyện như bãi bể nương dâu, chàng vẫn là
chàng, nàng cũng vẫn là nàng. Có điều, khi bốn mắt gặp nhau, nàng trong mắt
chàng đã không còn là nàng nữa, chàng trong mắt nàng cũng chẳng phải là chàng.

Tiêu Dận ngồi trên thảm, dựa lưng vào gối, đang
nghe Ôn Uyển đánh đàn. Mái tóc tím và đôi mắt tím của chàng phản chiếu lẫn
nhau, cả con người toát lên khí chất khiến người ta kinh tâm động phách mà lại
cực kì mê hoặc. Tiêu Dận trước kia không có được điều này. Hơn nữa, trông chàng
càng lạnh lùng hơn khi trước.

Hai tay Hoa Trước Vũ chắp sau lưng, bước dài từng
bước đến cách trước mặt Tiêu Dận chừng năm bước, đôi mắt trong trẻo chăm chú
nhìn chàng. Nhìn gần, nàng phát hiện ra mái tóc tím của Tiêu Dận cực kì phù hợp
với dung nhan của chàng, khuôn mặt lạnh lùng và mái tóc rực rỡ, quyến rũ đến
thế, chẳng thế tìm nổi một từ ngữ thích hợp để hình dung.

Hoa Trước Vũ ngước mắt nhìn chăm chăm vào chàng,
trầm giọng nói: “Không biết Hoàng thượng bắt một tiểu binh tốt như ta để làm
gì?”

Ánh mắt Tiêu Dận lạnh lùng lướt qua khuôn mặt Hoa
Trước Vũ, cười nhạt nói: “Một tiểu binh tốt mà võ nghệ cao cường đến thế, trẫm
đương nhiên cảm thấy rất hứng thú. Hơn nữa, nghe nói Cơ Phụng Ly rất coi trọng
ngươi. Trẫm khống biết hắn coi trọng ngươi đến mức nào?”

Cơ Phụng Ly rất coi trọng nàng sao? Đây chắc hẳn
chính là câu mà Ôn Uyển đã nói trên chiến trường.

“Những lời như thế mà Hoàng thượng cũng tin sao?
Ta chỉ là một sĩ tốt bé nhỏ mà thôi!” Tiêu Dận, chàng quả thực không còn nhớ
chút gì về nàng nữa rồi.

“Nói cũng phải!” Chàng chau mày, lạnh nhạt nói,
đôi mắt tím sâu thẳm chăm chú mục nhìn Hoa Trước Vũ hồi lâu, đôi lông mày như
lưỡi kiếm khẽ chau, hỏi với vẻ hứng thú, “Ngươi tên gì?”

“Hoàng thượng!” Ôn Uyển ngừng đàn, ngồi xuống bên
cạnh Tiêu Dận. Nâng chén rượu lên, nàng ta rót đầy một chén cho Tiêu Dận, “Người
uống một chén nữa nhé!”

Tiêu Dận quay đầu mỉm cười với Ôn Uyển, “Uyển
Nhi, sao không đàn nữa? Trẫm muốn nghe lại khúc đàn đó một lượt.”

Ôn Uyển mắt lóe sáng, cười nói: “Chỉ cần Hoàng
thượng thích nghe, Uyển Nhi xin cứ gảy mãi.” Nàng ta đứng dậy đi đến bên giá
đàn, khi đi ngang qua Hoa Trước Vũ chợt dừng bước, trong đôi mắt xinh đép lóe
lên một nụ cười bí hiểm.

Trong lòng Hoa Trước Vũ hiểu rõ, Ồn Uyển có lẽ
rất hận nàng.

Ngày trước, khi Tiêu Dận bắt Ồn Uyển làm con tin,
từng nói với nàng trên xe rằng, bắt nàng ta đi chỉ là để bảo vệ cho nàng. Khi
đó Ôn Uyển đã bị điểm vào huyệt ngủ, những lời đó, khi ấy nàng ta không hề nghe
thấy. Thế nhưng, như thế không có nghĩa là sau này nàng ta không biết. Khi một
người xưa nay luôn cao ngạo như nàng ta biết được, mình bị đưa đến Bắc Triều
chẳng qua chỉ vì Tiêu Dận muốn cứu một tiểu thái giám, nàng ta làm sao chịu
được?

Hoa Trước Vũ cười khổ, món nợ giữa nàng và Ôn Uyển,
kể ra cũng thật là phức tạp.

Ôn Uyển ngồi trước giá để đàn, bắt đầu gảy đàn.
Đó là cây Nhiễu Lương mà nàng từng gảy, dưới đầu ngón tay Ôn Uyển đang tấu lên
khúc “Sát Phá Lang” mà nàng từng gảy.

Hoa Trước Vũ không hiểu, vì sao Ồn Uyển lại bắt
đầu gảy khúc đàn này, chẳng lẽ là vì Tiêu Dận thích nghe? Nói như vậy thì, khúc
đàn này rất có thể là do Tiêu Dận dạy cho nàng ta cách đánh.

Ngày trước, nàng từng gảy khúc đàn này trên chiến
trường sau khi Tiêu Dận tưởng nàng là muội muội, từng bảo nàng đàn cho nghe hai
lần. Vốn dĩ nàng cứ tưởng Tiêu Dận không hiểu âm luật, thế nhưng, chàng lại
biết kéo hồ cầm. Thế nên đại khái, chàng đã ghi nhớ khúc đàn này rồi dạy lại
cho Ôn Uyển.

Hoa Trước Vũ đứng lặng trong phòng, những ý nghĩ
trong đầu xoay chuyển trọng tiếng dàn du dương.

“Hoàng thượng, ta có vài câu muốn nói với Hoàng
thượng, xin Hoàng thượng cho tả hữu lui ra!” Nàng đến đây không phải để nghe
đàn, có những lời nhất định phải nói với Tiêu Dận.

Hoa Trước Vũ vừa nói, tiếng đàn cùa Ôn Uyển liền
rối loạn, phừng phừng mấy tiếng, một âm như xé lụa, dây đàn đã đứt. Ôn Uyển
kinh hãi kêu lên một tiếng, nhấc cổ tay lên, chỉ thấy trên ngón tay ngọc trắng
như ngó hành chảy ra một giọt máu. Nàng ta khẽ chau mày, dường như rất đau đớn.

Tiêu Dận nheo đôi mắt tím, đứng dậy nhanh chân đi
đến trước mặt Ôn Uyển, cầm tay nàng ta lên xem. Chàng đột nhiên cúi đầu xuống,
há miệng ngậm lấy ngón tay bị chảy máu của Ồn Uyển, hút sạch máu trên đầu ngón
tay cho nàng ta.

Giây phút ấy, Hoa Trước Vũ hoàn toàn sững sờ!
Nàng ngàn vạn lần không ngờ rằng, Tiêu Dận lại có thể dịu dàng đến thế.

Ngày trước khi hòa thân, chàng trông thấy bức vẽ
Ôn Uyển, nhất kiến chung tình với Ôn Uyển, cho nên chỉ định Ôn Uyển hòa thân.
Có lẽ trước sau chàng vẫn luôn thích người con gái như Ôn Uyển. Hoặc giả, tình
cảm của chàng đối với nàng, chẳng qua chỉ là tình huynh muội mà thôi. Đối với
Ôn Uyển, mới thực sự là tình cảm nam nữ.

Hoa Trước Vũ nhìn hai người ôm ấp nhau, nỗi đau
đột ngột dâng lên trong lòng từ từ dịu xuống. Hoặc giả, Tiêu Dận và Ôn Uyển ở
bên nhau mới là tốt nhất. Bọn họ rất xứng đôi vừa lứa, nếu Tiêu Dận chịu lui
binh, Nam Bắc Triều từ nay không còn chiến sự, mọi thứ sẽ có thể viên mẫn.

Hoa Trước Vũ đang suy tư, một luồng ánh sáng tím
lóe lên. Ống tay áo vung tới, chưởng phong mang theo sát ý lạnh lùng tấn công
về phía nàng. Mắt thấy ống tay áo sắp sửa đánh lên mặt mình, dựa theo bản năng,
nàng ngửa ra đằng sau, tránh được một chưởng sấm sét của Tiêu Dận.

“Hoàng thượng, người làm gì thế? Chuyện này không
phải lỗi tại y, là thiếp đàn không giỏi! Xin người đừng giết y!” Ôn Uyển xông
lên chắn trước mặt Tiêu Dận.

Tiêu Dận nheo mắt, sát khí trong mắt lập túc thu
hồi, chàng mỉm cười, “Ai nói là trẫm muốn giết y? Không sao đâu, không liên
quan gì đến nàng, nàng lui xuống trước đi!”

Ôn Uyển hành lễ với Tiêu Dận, cười nhạt nói: “Hoàng
thượng đừng tức giận kẻo hại sức khỏe!” Trước khi đi nàng ta còn lườm Hoa Trước
Vũ một cái rồi mới lui xuống.

Hoa Trước Vũ dường như kinh ngạc, nàng hoàn toàn
không ngờ Tiêu Dận lại đột nhiên nổi giận như thế, đây hẳn chính là cái mà Hồi
Tuyết gọi là Hoàng thượng tính tình không tốt rồi. Nàng chẳng qua chỉ nói một
câu, làm phiền Ôn Uyển đánh đàn, mà chàng đã sát khí đằng đằng đến vậy sao.

“Ngươi muốn gì, mau nói, trẫm không rảnh nghe
ngươi dài dòng! Nếu nói hay, trẫm sẽ tha mạng; nói không hay, trẫm sẽ tức thì
giết chết!” Chàng đứng dậy quay về phía bàn, chậm rãi ngồi xuống.

Hoa Trước Vũ giơ tay tháo sợi dây chuyén trên cổ
mà Cẩm Sắc để lại xuống, khi đến đây, nàng biết Tiêu Dận không nhớ nàng, nếu
không phải trên cổ còn giữ sợi dây chuyền của Cẩm Sắc, e rằng nàng không dám
đường đột bước vào. Nàng tiến lên hai bước, đặt dây chuyền trên án, lạnh nhạt
hỏi: “Hoàng thượng có còn nhớ vật này không?”

Ánh mắt Tiêu Dận nhìn thấy sợi dây chuyền lập tức
sững lại, giơ tay nhanh chóng cầm lấy, kinh ngạc nói: “Sao ngươi lài có thứ
này? Ngươi là ai?”

Xem ra, Tiêu Dận không hề quên sợi dây chuyền,
chàng hiển nhiên không phải đã hoàn toàn quên đi quá khứ. Hoa Trước Vũ cười đau
khổ, thực không ngờ, nàng lại còn phải nhờ vào sợi dây chuyền mà Cẩm sắc lưu lại
để giữ tính mạng, Cẩm Sắc lại cứu nàng thêm lần nữa.

“Đây là thứ do một người tỷ muội thân thiết nhất
của ta để lại, nói rằng đó là của người nhà cô ấy lưu lại, cô ấy nhờ ta tìm
giúp người thân!”

“Vậy cô ấy đâu?” Tiêu Dận cầm sợi dây, đứng dậy,
đến đứng trước mặt Hoa Trước Vũ. Đôi mắt tím sâu thẳm nhìn chằm chằm vào nàng,
trong mắt ẩn chứa nỗi vui mừng và mong đợi.

“Cô ấy đã không còn nữa rồi!” Hoa Trước Vũ chậm
rãi nói, câu nói này nàng thốt ra rất khó khăn, nói ra khiến lòng nàng đau đớn
đến cùng cực. Nàng biết Tiêu Dận nghe rồi nhất định cũng sẽ đau lòng, thế
nhưng, sớm muộn gì cũng phải cho chàng biết. Đó là điều nhất định phải làm!

“Ngươi nói cái gì?” Tiêu Dận trừng mắt, “Ngươi
dám nói cô ấy đã không còn nữa?”

“Quả thực cô ấy đã không còn nữa, cô ấy vì cứu
ta, nên mới mất đi tính mạng.” Hoa Trước Vũ đau đớn nói từng câu từng chữ.

Máu đỏ tuyết trắng đêm hôm đó, vẫn còn lóe lên
trong trí óc nàng.

Trong đôi mắt tím của Tiêu Dận vụt lên một tia
nhìn khát máu, chàng đột nhiên đánh một chưởng vào Hoa Trước Vũ. Hoa Trước Vũ
nghiêng người tránh được, một tay nắm lấy cổ tay Tiêu Dận, bình tĩnh nhìn
chàng, “Ngài có thể đợi đến sau này hãy giết ta được không?!” Nàng vẫn còn rất
nhiều việc phải làm, mối thù của Cẩm Sắc nàng vẫn còn chưa trả.

Tiêu Dận nheo mắt, lặng lẽ nhìn người trước mặt,
thấy ánh mắt lóe sáng của nàng, không biết vì sao, sâu thẳm trong tim tựa như
bị đâm một nhát, đột nhiên cực kì đau đớn.

Chàng bỗng vung tay, loạng choạng lùi lại mấy
bước, ngồi vật trên ghế, bàn tay cầm sợi dây chuyền khẽ run, trong đôi mắt tím
đầy vẻ bi thương. Chàng giơ ngón tay cực kì dịu dàng vuốt lên mặt dây chuyền,
hồi lâu không nói năng gì cả.

Trong phòng lặng thinh, im ắng đến mức đáng sợ.

“Người đưa sợi dây chuyền cho ngươi là hoàng muội
của trẫm!” Tiêu Dận đột nhiên mở lời, thanh âm cực kì đau xót.

Hoa Trước Vũ gật đầu nói: “Ta đoán ra rồi, cô ấy
từng nói đó là do ca ca của cô ấy lưu lại.”

“Muội ấy trông như thế nào?” Chàng vuốt ve sợi
dây, trầm giọng hỏi. Cẩm Sắc từ nhỏ đã lưu lạc, chàng còn không biết trông cô
ấy như thế nào nữa.

“Cô ấy rất xinh đẹp, lông mày lá liễu mang nét
tinh anh, đôi mắt hạnh toát lên vẻ thông tuệ. Cô ấy không thích cười nhiều, có
lẽ là vì từ nhỏ đã gặp phải quá nhiều trắc trở. Hồi nhỏ cổ ấy từng rất khổ sở.
Thế nhưng cô ấy rất lương thiện, cũng rất có nghĩa khí. Cô ấy thậm chí đã vì
ta...” Tiếng nói của Hoa Trước Vũ dần dần hạ thấp xuống. Có những chuyện, nàng
thực sự không dám nói ra, nếu Tiêu Dận biết được Cẩm Sắc bị kẻ khác lăng nhục
đến chết, hơn nữa, lại chết chính trong đêm đó, nếu đêm hôm đó chàng đến sớm
hơn một khắc, có lẽ còn có thể cứu được Cẩm Sắc. Nếu chàng chịu nghe lời cầu
xin của nàng, có lẽ còn có thể tìm được thi thể của Cẩm Sắc. Nếu những chuyện
này để cho Tiêu Dận biết được, không biết chàng sẽ tự trách đến mức nào. “Ngươi
nói, muội ấy vì cứu ngươi, vậy thì, là kẻ nào đã giết muội ấy?” Ánh mắt lạnh
lùng sinh uy của Tiêu Dận đăm đăm nhìn vào khuôn mặt Hoa Trước Vũ, dường như
muốn xuyên thủng khuôn mặt nàng.

“Chuyện này ta vẫn còn đang điều tra!” Nàng vẫn
luôn cho rằng đó là mệnh lệnh của lão Hoàng đế, Cơ Phụng Ly sai người thực
hiện, thế nhưng, nàng vẫn chưa tìm ra chứng cứ xác thực.

Tiêu Dận nheo đôi mắt tím, trong đôi mắt sâu thẳm
thoáng một tia lạnh lùng, “Vậy được, sau này trẫm sẽ cùng ngươi điều tra! Trẫm
hỏi ngươi, Trác Nhã đã chịu xả thân cứu ngươi, vậy ngươi có phải ý trung nhân
của muội ấy không? Hai người đã thành thân chưa?”

Hoa Trước Vũ lúng túng.

Sự hiểu lầm này mới lớn làm sao!

“Thực ra ta là...” Hoa Trước Vũ do dự không biết
có nên nói ra thân phận của mình không, chàng đã quên nàng rồi, chuyện này đừng
nên nói ra thì hơn, nếu không, không biết sẽ còn kéo theo sóng gió gì nữa. Hiện
giờ, nàng vẫn không biết phải ứng phó thế nào.

Tiêu Dận nhìn điệu bộ muốn nói lại thôi của Hoa
Trước Vũ, chỉ cảm thấy người trước mắt, tuy mặc bộ quân phục binh lính tầm
thường, nhưng vẻ tuấn mĩ không tì vết kia vẫn khó lòng che đi được. Nhất là đôi
mắt trong trẻo tựa như mang theo ma lực vô cùng vô tận, khiến chàng chẳng có
cách nào đưa ánh mắt nhìn ra chỗ khác.

Vì sao, chàng lại muốn nhìn người trước mặt như
thế? Chàng quả thực không hiểu. Chàng lạnh lùng nói: “Trẫm không giết ngươi,
nếu muội ấy đã thích ngươi, dùng tính mạng để cứu ngươi, thì trẫm cũng sẽ không
giết ngươi. Nhưng trẫm tuyệt đối không thể thả ngươi đi được. Sau khi chiến sự kết
thúc, trẫm sẽ đưa ngươi về Bắc Triều, chuyện liên quan đến hoàng muội của trẫm,
ngươi có thể từ từ kể cho trẫm nghe. Hiện giờ, ngươi có thể nói cho trẫm biết,
mục đích ngươi đến đây là gì rồi đấy! Trẫm biết, tối hôm qua nếu ngươi ngoan
cường chống đối trẫm cũng đã không bắt được ngươi.”

Hoa Trước Vũ đứng lặng trong phòng, ngước mắt
nói: “Ta đến đây vì còn muốn hỏi, sao Hoàng thượng lại phát động chiến tranh?
Ngài làm như vậy, không cảm thấy có lỗi với lê dân bách tính trong thiên hạ hay
sao?”

Tiêu Dận lạnh lùng “hừ” một tiếng, “Lê dân bách
tính? Chính vì trẫm lo cho sự yên ổn của lê dân bách tính, nên mới có lòng muốn
thống nhất thiên hạ. Chẳng lẽ ngươi không cho rằng, nếu thiên hạ thống nhất sẽ
càng an ninh cường thịnh hay sao?”

“Đúng thế, có lẽ cách nghĩ của Hoàng thượng là
đúng. Nhưng hiện giờ thiên hạ vốn đã ổn định rồi, làm gì có chiến loạn!” Nếu là
thời loạn, thống nhất thiên hạ là xu thế tất yếu, nhưng các nước đều chưa suy
thoái đến mức không còn thuốc chữa, “Cổ kim trị loạn hưng suy, phải chú ý thuận
thế mà làm. Hiện nay, bách tính đều trông đợi cuộc sống yên ổn hòa bình. Còn
Hoàng thượng lại muốn gây chiến tranh, đặt vạn dân vào nơi nước lửa, như thế sẽ
trái với lòng dân. Đi ngược ý trời, Hoàng thượng thấy ngài có thể thành công
không? Ngài gây ra bao cảnh giết chóc, cho dù có thống nhất được thiên hạ,
chẳng lẽ trong lòng ngài không ăn năn chút nào? Còn cả binh tướng dưới quyền
ngài nữa, trận chiến hôm qua thương vong rất lớn, trong lòng ngài cũng không áy
náy gì sao?”

Tiêu Dận ngồi trên ghế, ngước mắt nhìn Hoa Trước
Vũ, đột nhiên ngửa đầu cười phá lên. Hắn nheo mắt nhìn nàng, “Ngươi không cảm
thấy những lời ngươi nói rất nực cười sao? Có chiến tranh tất phải có thương
vong, tướng sĩ của ta đều không phải phường ham sống sợ chết, ngày bọn họ tòng
quân, đã sẵn sàng xả thân cho tổ quốc bất cứ lúc nào rồi. Hi sinh vì đất nước,
đó là niềm vinh dự của bọn họ.”

“Có thật là thế không?” Hoa Trước Vũ trầm giọng
hỏi lại một lượt.

Đôi mắt tím của Tiêu Dận lóe lên, chàng dựa trên
ghế không nói gì nữa, khuôn mặt lạnh lùng không lộ chút xúc cảm.

“Những lời ngươi muốn nói đã nói hết chưa?” Chàng
lạnh lùng nói, “Nếu đã hết rồi, thì về địa lao đi! Người đâu!”

Hồi Tuyết đứng hầu ngoài cửa nhanh chân bước vào,
áp giải Hoa Trước Vũ về nhà lao, trước khi đi, còn tặng cho Hoa Trước Vũ một
bình thuốc trị thương.

Báo cáo nội dung xấu

Chi phí đọc tác phẩm trên Gác rất rẻ, 100 độc giả đọc mới đủ phí cho nhóm dịch, nên mong các bạn đừng copy.

Hệ thống sẽ tự động khóa các tài khoản có dấu hiệu cào nội dung.