Long hổ phong vân - Chương 49

Chương 49 - CHẾT VÌ TRI KỶ

Trưởng Tôn Hồng
bỗng bật cười khanh khách:

- Các hạ cho rằng
bọn tôi không giết nổi chúng à? Nếu phu nhân muốn lấy mạng hôn vương thì dù lão
ta có mươi chiếc đầu, cả mươi chiếc cũng đã rụng một lượt.

Bọn Tiểu Phi nghe
câu đó cũng giật mình.

Mẫn tướng quân cùng
Hồng tướng công kinh hãi không thốt được lời nào.

Lâu lắm, Hồng tướng
công mới ấp úng:

- Nếu vậy... nếu
vậy, tiên sinh dùng số vàng lớn thỉnh thích khách đến đây để làm gì?

Ngô Cúc Hiên cười
nhẹ:

- Tại hạ thỉnh
thích khách đến, bất quá để cho hôn vương luôn luôn sợ hãi, càng ngày càng thêm
sợ hãi. Một con người khi bị hăm dọa thường xuyên, tất cũng có lúc đem điều bí
mật giấu diếm từ lâu, hoặc với người này, hoặc với người khác. Điều bí mật đó,
có lợi lớn đối với thân nhân, thì khi nào lão chết mang theo, để thiệt hại thân
nhân!

Trưởng Tôn Hồng
tiếp:

- Ngờ đâu hôn vương
kín miệng quá chừng! Dù gặp cảnh nguy đến đâu, lão cũng chẳng nói ra. Dù là đối
với người thân cận nhất, lão cũng giấu kín.

Nghe Trưởng Tôn
Hồng nói thế, Tiểu Phi cười khổ thốt:

- Thảo nào, Quy Tư
Vương bị dồn vào tử cảnh mấy lượt vẫn thoát chết như thường. Thì ra, người ta
chưa muốn giết lão. Chúng ta khẩn trương vì lão mà thành mắc lừa. Cuối cùng lại
thọ nạn.

Bỗng Thạch Quan Âm
cười nhẹ:

- Làm cho Đạo Soái
Lưu Hương mắc mưu, kể ra cũng chẳng phải là việc dễ dàng.

Bà ta đang đàm đạo
trên sàn thuyền, song câu nói đó có khác nào hướng xuống lườn thuyền cho Tiểu
Phi nghe? Huống chi, nội lực của bà thâm hậu vô tưởng, mà thuyền thì lại trúc
thành hình.

Tiểu Phi giật mình,
cũng dùng nội lực truyền âm, đáp lời bà:

- Phu nhân xem
trọng tại hạ quá chừng! Tại hạ bị lừa chẳng phải chỉ một lần này thôi đâu!
Thạch Quan Âm từ từ tiếp:

- Đạo Soái quá
khiêm tốn! Bình sinh, tiện thiếp từng gặp cao nhân đối thủ, song luận về thông minh,
cơ trí, võ công, thành thật mà nói tiện thiếp chưa thấy ai sánh được với Đạo
Soái!

Tiểu Phi cười khổ:

- Nếu tại hạ được
như lời phu nhân khen tặng, thì hôm nay đâu lại nằm dưới gấu quần của phu nhân?

Thách Quan Âm mỉm
cười:

- Đạo Soái biết
không, có biết bao nhiêu người mong cầu được như vậy. Song, nào phải mỗi ai
cũng có cái diễm phúc có được một chỗ nằm như thế!

Cơ Băng Nhạn lạnh
lùng:

- Xem ra cái mụ này
thích ngươi rồi đó. Bọn ta có sống sót được hay không, giờ chỉ còn trông cậy ở
mối tình vĩ đại này mà thôi.

Tiểu Phi sợ Thạch
Quan Âm nghe lọt câu nói của Cơ Băng Nhạn, vội cất tiếng khỏa lấp:

- Nằm dưới gấu quần
của phu nhân, thiết tưởng có chết cũng không oán hận gì! Tuy nhiên, nếu được
thấy mặt phu nhân một lần thì...

Chàng không dứt
câu, chàng muốn mượn cái buông lửng đó để tỏ rõ niềm hoài vọng.

Mà hoài vọng, chung
quy cũng chỉ là mơ hoài, mơ hoài dù nặng, cuối cùng rồi cũng đến tuyệt vọng
thôi.

Thạch Quan Âm trầm
ngâm một lúc lâu, sau cùng cất giọng mơ màng hỏi:

- Ngươi muốn thấy
mặt ta?

Tiểu Phi thở dài:

- Những gì thuộc về
mơ ước, có thể hiện chăng, chỉ là trong mộng thôi phu nhân ạ!

Thạch Quan Âm cười
nhẹ:

- Lắm lúc mộng cũng
thành sự thực, Lưu Hương! Rồi ngươi sẽ thấy mặt ta. Ta sẽ cho ngươi thấy mặt.

Tiểu Phi hỏi:

- Bao giờ?

Thạch Quan Âm hỏi
lại:

- Ngươi không còn
kiên nhẫn như ngày nào?

Tiểu Phi lại thở
dài:

- Kiên nhẫn, tại hạ
có thừa, chỉ sợ tại hạ không còn sống sót được bao lâu!

Thạch Quan Âm lại
suy tư một lúc:

- Ngươi phải sống
đến lúc đó!

Bỗng Ngô Cúc Hiên
thốt:

- Hắn không thể
sống đến ngày đó!

Thạch Quan Âm lạnh
lùng:

- Ai định đoạt điều
đó?

Ngô Cúc Hiên hớp
một hơi dài không khí:

- Cái sảy nảy cái
ung. Nếu để...

Thạch Quan Âm cao
giọng:

- Không lẽ ta lãnh
giáo ngươi?

Ngô Cúc Hiên nín
lặng. Hồng tướng công đằng hắng một tiếng, cười vuốt:

- Giả như không có
gì trở ngại, thì tốt hơn nên trừ một mối hoạ...

Thạch Quan Âm dịu
thái độ lại phần nào, từ từ thốt:

- Một bài thơ, một
bức họa, hoàn thành rồi mà không có người tán thưởng thì tác giả như mặc áo gấm
đi đêm. Có đúng vậy không?

Hồng tướng công
không hiểu nổi ý tứ của bà như vậy thế nào, nên chẳng biết phải đáp sao.

Thạch Quan Âm tiếp:

- Chắc chắn là tác
giả không cao hứng!

Hồng tướng công gật
đầu:

- Đương nhiên!

Thạch Quan Âm tiếp:

- Thì, công việc
của chúng ta làm, phải kể là một kiệt tác. Đó là một kiệt tác hẳn phải có người
tán thưởng chứ?

Hồng tướng công
cũng cười nhẹ:

- Phu nhân nói
đúng!

Thạch Quan Âm tiếp:

- Cho nên, ta muốn hắn sống! Hắn nhìn kiệt tác của chúng
ta, mà kiệt tác đó, chỉ có một mình Đạo Soái Lưu Hương mới có đủ tư cách tán
thưởng. Có phải vậy chăng?

Hồng tướng công cười lớn:

- Phu nhân quả có kiến thức hơn ngươi!

Ngô Cúc Hiên chen
vào:

- Nhưng... hắn...
hắn...

Thạch Quan Âm lạnh
lùng:

- Ngươi không cần
nói nhiều:

Đối với ai, bà giữ
lễ độ. Đối với Ngô Cúc Hiên, bà không dè dặt lời nói, song Ngô Cúc Hiên đâu dám
phản đối?

Lão ta cung kính thốt:

- Phải.

Thạch Quan Âm trầm giọng:

- Đã thế, ba người bên dưới sàn thuyền, già muốn mang
theo già, các vị nghĩ sao?

Hồng tướng công đáp nhanh:

- Tại hạ xin vâng ý phu nhân.

Thạch Quan Âm mỉm cười:

- Các vị yên chí! Già sẽ chiếu cố kỹ đến họ!

Lại một ngày sắp hết.

Một ngày buồn bực nhất cho Hồ Thiết Họa Buồn bực đến có
thể ngã bệnh.

Rượu y đã nốc chẳng biết bao nhiêu, và còn nốc, có lẽ nốc
mãi mãi. Rượu, lạ thay, y càng uống, càng thấy tỉnh, tỉnh lạ lùng.

Y tự hỏi:

- Lưu Hương! Lưu Hương! Tại sao ngươi chưa về? Chừng nào
ngươi mới về? Ngươi gặp quỷ rồi chăng?

Y có biết đâu, Tiểu Phi gặp quỷ thật sự.

Bỗng, chiếc rèm cửa lay động, Tì Bà Công Chúa đã bước
vào.

Hồ Thiết Hoa đang bực, không nơi phát tiết, gặp được
người, y phát tiết ngay.

Y hét:

- Tại hạ hỏi công chúa, công chúa có biết lễ chăng?

Tì Bà Công Húa liếc xéo y:

- Lễ gì?

Y gắt:

- Vào nhà người, trước hết phải lên tiếng, phải gõ cửa
chứ? Có đâu ngang nhiên đi vào?

Tì Bà Công Chúa phì cười:

- À, à! Ngươi cũng biết nói chuyện lễ độ nữa à?

Hồ Thiết Hoa hừ một tiếng:

- Có đâu như công chúa ngang tàng, trâng tráo?

Tì Bà Công Chúa rùn vai:

- Rất tiếc, ngươi quên thân phận mình.

Hồ Thiết Hoa trừng mắt:

- Thân phận gì?

Tì Bà Công Chúa lạnh lùng:

- Một kẻ tù trong
tay ta. Đối với tù nhân, ta cần gì phải giữ lễ?

Hồ Thiết Hoa nhìn
nàng không chớp, bỗng cười khan:

- Nam nhân không
đánh nhau với nữ nhân. Câu vừa rồi, nếu do kẻ nào khác thốt lên, kẻ đó phải mất
mạng với tại hạ.

Y cười lớn hơn một
chút:

- Nhưng người thốt
lên, lại là công chúa, nên tại hạ bỏ qua!

Đoạn y không quan
tâm đến nàng nữa.

Tì Bà Công Chúa
gật:

- Ngươi giả thiết
với ai thế? Có ngồi lên không?

Hồ Thiết Hoa cười
vang trong chăn:

- Tại hạ muốn nằm
là nằm, muốn ngồi là ngồi, tùy ý tại hạ, nào ai sai được?

Tì Bà Công Chúa
giậm chân thình thịch, rồi bước tới nắm chéo chăn, giật mạnh! Hồ Thiết Hoa kêu
lên:

- Tại hạ chẳng phải
là lão Xú Trùn, công chúa lầm người rồi! Lầm rồi, công chúa ơi!

Tì Bà Công Chúa đỏ
mặt, không sừng sộ nữa.

Nàng gắt nhẹ:

- Ngồi lên rồi đi
theo ta. Vương phi muốn gặp ngươi đấy.

Hồ Thiết Hoa giật
mình, ngồi lên hỏi:

- Vương phi muốn
gặp tại hạ? để làm gì?

Tì Bà Công Chua hừ
một tiếng:

- Vương phi không
bao giờ tiếp chuyện với ai. Bây giờ muốn gặp ngươi, hẳn phải có việc khẩn cấp.

Hồ Thiết Hoa đảo
mắt mấy lượt mỉm cười:

- Bà ta muốn gặp
tại hạ, thừ cứ lại đây mà gặp! Bảo bà lại đây.

Tì Bà Công Chúa
giậm chân:

- Ngươi ăn nói vậy à?

Hồ Thiết Hoa Điềm nhiên:

- Công chúa đừng quên, chính bà ta muốn gặp tại hạ mà
muốn gặp thì đi mà gặp, tại hạ có muốn đâu. Tại sao tại hạ phải đi?

Tì Bà Công Chúa cắn môi, rồi thốt:

- Phải! Ngươi không đi cũng chẳng là một việc lạ. Không
đi là phải lắm.

Hồ Thiết Hoa hừ một tiếng:

- Chứ sao!

Công chúa cười mỉa:

- Phàm kẻ có tội,
trong lòng không an. Lòng không an là không dám gặp ai cả!

Hồ Thiết Hoa nhảy
xuống giường, hét to:

- Tại hạ có tội?
Tội gì? Tại sao tại hạ không dám gặp bà?

Tì Bà Công Chúa
cười lớn:

- Nếu ngươi có gan,
thì đi theo ta. bằng nhút nhát thì thôi vậy.

Trong tưởng tượng
của Hồ Thiết Hoa, chiếc lều của Quy Tư Vương phi hẳn phải hoa lệ lắm.

Nhưng sự thật, lều
cũng hoa lệ, song bước vào đó, ai ai cũng cảm thấy khó chịu vì mùi thảo dược
nực nồng.

Bà đang tựa lưng
vào thành giường, trong tư thế nửa nằm, nửa ngồi, dáng người yếu đuối như mang
không nổi một chiếc áo. Tuy nhiên, cái phong tư, dung mạo của bà ta tuyệt vời,
mà oai khí cũng hách lắm.

Đừng tưởng ai ai
cũng giữ được bình tĩnh trước mặt bà.

Hồ Thiết Hoa có cảm
tưởng mình dơ dáy, hôi hám quá chừng, bên cạnh bà.

Vương phi cười nhẹ,
thốt:

- Kẻ bịnh không
bước nổi xuống giường chào khách, xin công tử thứ cho.

Hồ Thiết Hoa bối
rối:

- Không... không
dám...

Y muốn nói một tên
tù đâu dám nghĩ đến chuyện lỗi phải, Vương phi cần chi phải khách sáo! Song có cái
gì làm cho y nghẹn ngào, nên y bỏ lửng câu nói.

Vương phi thở dài:

- Việc bất hạnh
trong đêm rồi, còn làm cho ngươi thẹn đến bây giờ?

Đề cập đến việc đó,
là đốt cháy ngọn lửa hận trở lại trong lòng Hồ Thiết Họa

Y đã dập tắt nó
rồi, tạm thời dập tắt, chờ Tiểu Phi mang lại kết quả tốt lành.

Y cười lạnh:

- Vương phi cho đòi
tại hạ đến đây để thẩm vấn à? Vương phi thứ lỗi cho, tại hạ không muốn nghe chi
hết.

Y toan quay mình
bước đi.

Vương phi cười
tiếp:

- Công tử hãy thư
thả! Công tử đa nghi quá!

Hồ Thiết Hoa bĩu
môi:

- Đa nghi chính là
các vị, chứ nào phải tại hạ?

Vương phi lại thở
dài:

- Bọn oan gia nghi
oan cho công tử, thật tồi quá! Công tử thứ cho nhé!

Hồ Thiết Hoa giật
mình:

- Thế các vị... các
vị thừa nhận tại hạ không giết người?

Vương phi dịu giọng:

- Đương nhiên,
người không do công tử hạ sát cho nên công tử mới bằng lòng ở lại. Chứ nếu công
tử muốn đi, thì còn ai ngăn trở nổi?

Hồ Thiết Hoa trầm
ngâm một lúc: đang mắc oan lớn, bỗng lại được được người minh bạch cho, còn gì
khoan khoái hơn?

Y phở phào mấy lượt.

Vương phi hỏi:

- Công tử hết giận rồi chứ?

Hồ Thiết Hoa mỉm cười:

- Đáng lý là tại hạ phải giận, song vương phi đã nói thế
rồi, tại hạ không tha thiết đến việc đó nữa.

Vương phi cười.

Một lúc lâu, bà tiếp:

- Mời công tử đến đây, để thỉnh cầu công tử một việc.

Hồ Thiết Hoa vỗ ngực:

- Con người, vì lý trí mà chết, cái chết đó không ai từ
chối. Vương phi phân phó việc chi, tại hạ sẵn sàng vâng lời. Vào nước sôi, vào
lửa cháy, xông xáo giữa mưa tên, chạy nhảy trên núi kiếm...

Vương phi cảm động:

- Già xin ghi nhận cao nghĩa của công tử.

Hồ Thiết Hoa chợt phát hiện trong lều, chỉ còn lại một y
và vương phi.

Tì Bà Công Chúa và bọn tiểu hoàn đã biến đâu mất.

Chẳng hiểu tại sao, y sao y nghe lòng hồi hộp lạ lùng.
Chừng như y cảm thấy vương phi sau bức rèm thưa, nhìn y mà cười.

Y tự mắng:

- Tại sao ta hôm nay lại hiếu sắc như thế này? Người ta
xem ta là nghĩa sĩ, ta không nên tưởng loạn như vậy.

Y cao giọng:

- Vương phi hà tất khách khí. Muốn phân phó tại hạ việc
gì xin cứ cho biết.

Vương phi thốt:

- Không rõ công tử còn nhớ đến hay chăng ngày mai đúng là
ngày ước hẹn đối phương đem vàng đổi lấy viên Cực Lạc Tinh, chẳng hay công tử
có thể...

Hồ Thiết Hoa cố ức chế con tim, song chẳng rõ tại sao nó
cứ sôi động mãi. Con tim càng sôi động, y càng nhớ đến cảnh động phòng trong
đêm rồi.. Ôn nhu ấm dịu làm sao.

Vương Phi trong trướng kia, tơ hồ biến thành... Nhưng còn
tuổi tác?... Hồ Thiết Hoa không dám nhìn, mà cũng không dám tưởng nghĩ xa
hơn... Y cất giọng, cố lấn át tâm tư đang nghĩ loạn, hỏi:

- Vương phi muốn tại hạ đảm đương việc đổi vật?

Vương phi lại thở dài:

- Toàn gia đình của già gặp cảnh lưu li, còn biết nhờ ai
khi tất cả đều trở lòng phản ý? Cho nên, bất đắc dĩ, già mới kêu gọi đến lòng
hào hiệp của công tử. Thực ra thì già hết sức áy náy khi mở miệng thỉnh cầu.

Hồ Thiết Hoa khẳng khái:

- Nếu tại hạ không mang được viên Cực Lạc Tinh về đây cho
vương phi thì tại hạ tình nguyện cắt nguyện cắt lấy chiếc đầu này thay thế cho
viên đá quý.

Vương phi chớp mắt:

- Công tử cao nghĩa như vậy, già... tiện thiếp...

Bà bỏ đi, tiếng già thay thế bằng hai tiếng tiện thiếp,
cho được gần gũi hơn, cho khoảng cách tuổi tác được ngắn hơn, nếu không trớ
trêu... Rồi vương phi nức nở, những tiếng nói kế tiếp bị tiếng nức nở làm khó
nghe.

Bỗng, một bàn tay mềm dịu từ trong bức trướng ló ra, bàn
tay mềm quá như chẳng có một đốt xương, lóng xương nào bên trong cho nó cưng
cứng. Những ngón tay mềm dịu run run, chập chờn như những cánh hoa bị gió tạt
mạnh, nếu không được nâng đỡ hẳn phải tơi tả, rơi rụng... Hồ Thiết Hoa cảm thấy
huyết quản phồng lên, máu trong huyết quản chảy mạnh như thác đổ ồ ồ, máu đó
lại nóng ran, máu chảy loan khắp người, máu bốc lên đầu, trí não của y hỗn
loạn.

Khi y tỉnh lại, y bỗng giật mình, chẳng rõ từ lúc nào,
bàn tay y đã nắm chiếc bàn tay không xương kia.

Quy Tư vương phi không rút tay về, mà cũng không mở lời
trách mắng... Bà run run giọng, dặn dò:

- Ra đi, công tử, hãy thận trọng, hết sức thận trọng,
tiện thiếp xin trao trọn mầm kì vọng nơi công tử... Cái lẽ sống của tiện thiếp
nằm trong tay công tử đó.

Hồ Thiết Hoa tưởng con tim đã nhảy khỏi lồng ngực rồi.

Y làm sao bây giờ? Tay nắm tay, y phải buông như thế nào.
Giả như buông, mà vương phi hỏi, y phải đáp làm sao? Tại sao y nắm tay hả?

Nắm đó, có lẽ vương phi chưa hay biết. Buông ra rồi, bà
sẽ hỏi, bà giật mình, bà thẹn, bà hỏi... Mà nắm mãi như vậy, thì sao cho tiện?

Tay y đang nắm tay vương phi, bà lật bàn tay lên, nắm lấy
tay y, đổi cái thế chủ động của y thành cái thế thụ động.

Bà dịu giọng thốt:

- Ngoài ra, tiện thiếp có một việc riêng tư, muốn kí thác
nơi công tử.

Hồ Thiết Hoa cảm thấy trời đất xoay vần, y đáp như máy:

- Tại hạ đã nói rồi, giả như vương phi bảo tại hạ chết,
tại hạ chết ngay. Có điều chi sai khiến, vương phi cứ bảo.

Y là người giàu nhiệt tình, ai xử tốt với y, y dám chết
cho người đó.

Huống chi, ngươi đang xử tốt với y, người đang thỉnh cầu
nơi y lại là người mà trên thế gian này, cỏ cây trông thấy cũng phải đảo lộn,
núi phải đổ, biển phải trào.

Y là con người bằng xương bằng thịt mà. Y còn tri giác,
thì y phải dao động mạnh, hơn núi, hơn biển, hơn cỏ cây... Vương phi nhìn y, từ
từ tiếp:

- Tiện thiếp xin nhờ công tử dò xét sự bí mật quanh viên
Cực Lạc Tinh!

Hồ Thiết Hoa giật mình:

- Vương phi cũng chẳng biết điều bí mật đó sao?

Vương phi thở dài:

- Tiện thiếp tuy là vợ của vương gia, vợ chồng tuy tương
kính với nhau như ngày đầu tiên kết nghĩa. Trong suốt thời gian dài chung sống,
vương gia không giấu diếm tiện thiếp điều gì, chỉ có điều bí mật liên quan đến
Cực Lạc Tinh...

Bà không cần tiếp cho tròn câu. Hồ Thiết Hoa cũng thừa hiểu.

Y suy nghĩ một lúc, rồi hỏi:

- Vương gia đã không tiết lộ với vương phi, thì khi nào
lại tiết lộ với tại hạ?

Vương phi từ từ thốt:

- Cứ theo lời truyền thuyết trong hoàng tộc thì Quy Tư
quốc có một kho tàng rất lớn, lúc bình thường, không ai sử dụng đến số châu báu
đó. Nhưng khi quốc gia hữu sự quan hệ đến vận mạng vương triều thì mới cần đến
kho tàng đó. Nơi chôn dấu kho tàng, chỉ có một mình vị vương đang nắm quyền cai
trị biết được mà thôi.

Hồ Thiết Hoa thở dài:

- Vương phi cho rằng sự bí mật của viên Cực Lạc Tinh có
liên quan đến kho tàng?

Vương phi gật đầu:

- Tiện thiếp nghĩ như vậy.

Hồ Thiết Hoa cười khổ. Vương phi tiếp:

- Vương gia một mình không làm sao chuyển vận nổi kho
tàng đó theo bước lưu vong, có đúng vậy chăng?

Hồ Thiết Hoa gật đầu:

- Vương phi nói có lý!

Vương phi tiếp:

- Giả như có chuyển vận đi, thì cũng phải nhờ người bảo
vệ số châu báu đó chứ?

Hồ Thiết Hoa gật đầu:

- Phải!

Vương phi thở dài:

- Tiện thiếp đã nói cho tráng tráng sĩ nghe rồi, hiện tại
vương gia không còn một người nào khả dĩ ứng phó với mọi biến chuyển. Chẳng
hạn, bảo vệ sinh mạng, hộ tống tài sản, bọn vệ sĩ kia có tài lực gì đảm đương
những việc đó?

Hồ Thiết Hoa trầm ngâm một lúc:

- Theo ý vương phi, thì vương phi có thể nhờ tại hạ hộ
tống kho tàng?

Vương phi gật đầu:

- Tiện thiếp ước đoán như vậy!

Hồ Thiết Hoa thở dài:

- Nếu vương gia tín nhiệm tại hạ, thì đâu có việc gây oan
uổng cho tại hạ.

Vương phi dịu giọng:

- Vương gia xét lầm công tử, song nếu công tử đoạt hoàn
viên Cực Lạc Tinh, thì người sẽ thay đổi chủ ý. Hà huống, ngoài công tử ra, còn
có ai đáng tín nhiệm nữa đâu?

Hồ Thiết Hoa mỉm cười:

- Vương phi nói thế, chứ vương gia tín nhiệm bằng hữu của
tại hạ hơn tại hạ nhiều.

Vương phi trầm ngâm một lúc:

- Tuy nhiên, nếu vương gia ủy thác việc đó cho công tử,
công tử có bằng lòng tiết lộ bí mật với tiện thiếp chăng?

Hồ Thiết Hoa thấp giọng:

- Tại hạ đã nói rồi...

Vương phi chặn lời:

- Giả như vương gia bắt buộc họ phải giữ kín?

Hồ Thiết Hoa suy nghĩ một lúc, rồi mỉm cười:

- Tại hạ có đáp ứng trước với vương phi, phải vậy chăng?

Sự việc đó, không hợp đạo lý chút nào. Nếu một người nào
khác, hẳn không thể đáp ứng. Song Hồ Thiết Hoa bình sinh hành động bất cần đạo
lý.

Y thấy việc gì đáng làm là làm ngay, dù việc đó nghịch
lý.

Y nghĩ rằng, vương phi quả là người tốt, còn Quy Tư Vương
thì rất hồ đồ. Giúp người tốt, bỏ kẻ hồ đồ, kể ra cũng là việc đáng làm lắm
chứ?

Còn như, có lợi hay hại cho ai, điều đó chẳng mảy may
liên quan đến y.

Y chẳng còn tìm hiểu tại sao vương phi thiết tha với bí
mật của viên Cực Lạc Tinh.

Tự nhiên y không màng hỏi bà.

Giờ ngọ.

Thái dương nhả nóng bừng bừng.

Hồ Thiết Hoa dẫn ba con lạc đà, đi về hướng Tây, y vấn
quanh đầu một chiếc khăn trắng rất dài, vậy mà vẫn bị ánh nắng làm hoa mắt, mờ
óc.

Đi theo y, có ba võ sĩ Quy Tư, võ công thì không đáng kể,
song chúng quen thời tiết sa mạc, nên chịu đựng được như thường.

Hồ Thiết Hoa thở dài, lầm thầm:

- Xem ra, ta khát rượu quá chừng rồi!

Thực ra thì trong mấy hôm nay, Hồ Thiết Hoa quá lao lực,
hơn nữa, đi dưới nắng như thế này, y khát nước. Phàm ai thích rượu, lúc khát
nước lại không nghĩ đến rượu?

Do đó, y thấy mình mất hăng hái nhiều.

Đêm vừa qua, y lại không ngủ được.

Nhớ đến bàn tay mềm mại, mát dịu, y thao thức mãi, rồi
nghĩ vẩn vơ, nghĩ luôn đến đêm động phòng.

Y cũng tự mắng mình háo sắc, nhưng lương tâm cứ mắng, dục
vọng vẫn sôi trào... Bình sinh có bao giờ y tồi tệ đến thế?

Y tự hỏi, có phải y đã nhiễm cái chất phong lưu đa tình
của lão Xú Trùn chăng.

Nhưng nhớ đến Tiểu Phi, y càng khó ngủ.

Đã hai hôm rồi, Tiểu Phi và Cơ Băng Nhạn không trở về. Cả
hai ở đâu? Tại sa mạc này, nơi nào họ Ở được?

Báo cáo nội dung xấu