Điên Phong Đối Quyết - Chương 19 - 20

Chương
19: Lễ vật. Ly biệt.

Trần
Cảnh đổi cho Lý Dịch Chi một chén trà nóng, Lý Dịch Chi tựa hồ cái gì cũng
không muốn nói, Trần Cảnh nhìn cũng đoán không ra nên cái gì cũng không hỏi.

Vợ
chồng Lý Trác ở bên ngoài ngây người trong một thời gian rất lâu, Trần Cảnh không
biết người ở phía ngoài cùng Lý Dịch Chi có cái gì “ăn tết”, bất quá loại kết
thân mang theo lí do tìm tới cửa cầu che chở, bé nhìn thấy nhưng không thể
trách.

Trần
gia nguyên quán ở Nam Kinh lại ở Hong Kong lập nghiệp, làm thuận lợi đủ đường, ở
cái thời đại cũ xưa này, nhắc đến Hong Kong, mọi người chung quy sẽ có một loại
cảm giác cao sang rồi ngây thơ mà ngưỡng mộ.

Trần
lão mang theo Trần Cảnh định cư ở Nam Kinh, lúc nào cũng có người cầm lễ vật đến
nhà, hoặc là bái phỏng, hoặc là cầu nhờ chuyện làm ăn, không phải thân thích
thì là bạn thâm giao quan hệ nhiều đời, tóm lại là cái lý do gì cũng có, một số
lý do ngay cả đương sự cũng sẽ cảm thấy buồn cười.

Trần
Cảnh trước sau như một khinh thường cách làm của những người này.


lẽ Trần Cảnh tuổi còn nhỏ, có rất nhiều bất đắc dĩ mà cả người lớn cũng không
có khả năng lý giải, ở trong suy nghĩ của bé, chỉ cần là bản thân muốn thì phải
thông qua bản thân cố gắng đi tranh thủ, như thế mới chính đáng. Dựa vào người
khác cho dù cuối cùng đạt được mục đích, đầu cũng không nâng lên nổi.

Lúc
sắp ăn cơm, vợ chồng Lý Trận mới đứng dậy đi ra cửa, Trần Cảnh vào phòng bếp nấu
cơm thì chợt nghe vợ chồng Lý Trác nói “Không quấy rầy không quấy rầy, hôm nào
lại đến tìm ngài.” Sau liền đi ra cửa luôn.

Trần
Cảnh làm cơm, chỉ chốc lát sau Lý Trận liền tiến vào thăm dò, ngửi ngửi cái
mũi, cười nói: “Thơm vậy, làm nhiều đồ ăn như vậy sao?”

Trần
Cảnh đầu cũng không ngẩng lên, nhanh nhẹn đem thịt bò đã thái tốt trên tay bỏ
vào nồi, “Sư phụ sau tết âm lịch muốn tham gia thi đấu, trong khoảng thời gian
này bồi bổ cho anh ấy.”


Trận gật gật đầu, cuối cùng cái gì cũng không nói, ngậm một hạt lạc rang rồi
đi.

Kỳ
thật Trần Cảnh đã nhìn ra, ông ta là muốn hỏi Lý Dịch Chi vừa rồi là tại sao thất
thường vậy, bất quá giống như bé cũng nhìn ra là Lý Dịch Chi không muốn nói, nếu
không cũng đã sớm nói, cho nên chỉ đành từ bỏ.

Thời
điểm Trần Cảnh đi ra, chợt nghe thấy trong phòng có tiếng động giòn tan của
quân cờ vỗ vào trên bàn cờ, hai người dường như đang đấu cờ, tám phần là Lý Trận
lôi kéo Lý Dịch Chi đến một bàn, chuyên tâm chơi cũng có thể bỏ qua một bên
chuyện phiền lòng.

Giải
đấu đánh cờ miệng trăm vạn ở trong tết âm lịch cũng đã bắt đầu thi đấu, từ các
nơi thẩm chọn tuyển thủ báo danh, mặc kệ là cờ vây chuyên nghiệp hay là cờ vây
nghiệp dư, tuyển thủ báo danh dự thi đều có giới hạn tuổi, mà lần này đánh cờ
miệng lại không có bất luận cái gì tuổi giới hạn, cũng không yêu cầu bất luận
cái gì đẳng cấp, cờ vây miệng đang nóng hổi, có thể nói là chiếm được ánh mắt của
quần chúng.

Kinh
tế toàn cầu tuyệt không keo kiệt làm một bản tin phụ để quảng bá, đầu tiên là tự
truyện của người khởi xướng Lữ Hạo Ngũ đẳng chuyên nghiệp, sau đó là Đổng sự
Kinh tế toàn cầu tài trợ phát biểu cái nhìn đối với chuyện này, sau lại để bản
tin đầu dùng tiêu đề viết là, “Ngũ đẳng chuyên nghiệp đấu với đồ đệ Kỳ Vương”, ở
trong bài báo đem Lý Dịch chi khen đến chỉ có trên thiên đường mà không có dưới
đất, sinh thời Lý Dịch Chi rất có khả năng trở thành một thế hệ Kỳ Vương mới,
hơn nữa rất xứng đáng là Vua cờ miệng.

Cái
mánh lớn vừa ra, lập tức chiếm được rất nhiều chú ý của nhiều người, vài cái
tòa soạn báo tranh nhau cùng ra báo, xem báo chí cùng tạp chí có rất nhiều nhân
sĩ phi chuyên nghiệp, vừa mới chợt nghe đánh cờ miệng rất cao thâm thì phát hiện
hóa ra đồ đệ Kỳ Vương Lý Trận là một người mù, hơn nữa nghe nói chơi cờ cũng rất
cao thâm, nên thuận tiện truyền đi đến vô cùng thần kỳ.

Đương
nhiên cũng có không ít tin báo đem loại hành vi này nói thành thổi phồng, chẳng
qua loại thổi phồng này vừa vặn nắm bắt được khẩu vị của công chúng.

Phóng
viên đến nhiều, ngay cả Kỳ xã đầu phố cũng thành tiêu điểm, trên trang báo cái
gì cũng không thiếu nên người mộ danh mà đến gia nhập Kỳ xã cũng càng ngày càng
nhiều, vì thế Kỳ xã càng kinh doanh càng phát triển.

Tết
âm lịch luôn ngắn ngủi, nghỉ đông đối với bọn nhỏ mà nói là quá ngắn, chớp mắt
đã nhập học, lão sư đốc thúc mọi người hạ đề mục sống chết, không để ngượng
tay, vì ngay lập tức đã phải tham gia định đẳng.

Trần
Cảnh lại biến thành ngày thường buổi sáng dậy thì không một ai rời giường, tự
mình đi đến trường, buổi chiều trở về vừa lúc thấy thân ảnh Lý Trận cùng Lý Dịch
Chi từ Kỳ xã trở về.

Trần
Cảnh học thả, lớp cờ vây tương đối thoải mái, sau khi học xong thời gian tương
đối dư dật, lúc này học sinh khác còn chưa tan học, cửa trường học không có phụ
huynh tiếp đón con nhỏ, không thì rất chật chội.


vừa mới ra cửa trường học liền thấy cửa trường học có một người đàn ông mặc âu
phục, đang dựa vào bên cạnh tường chắn hút thuốc lá.

Bộ
dạng chưa đến ba mươi, âu phục màu xám bạc, áo sơ mi trắng không có cài nút
ngay ngắn, cổ áo mở rộng, người đàn ông dựa vào tường, hơi cúi đầu, một hơi lại
một hơi hút thuốc, bên cạnh còn đậu một chiếc xe MPV.

Anh
ta một thân trang phục bắt mắt, lại đứng ở cửa trường học tất nhiên đã được­­­­­
liên tiếp chú mục.

Trần
Cảnh nhìn anh ta có chút sửng sốt, lập tức nghiêm mặt đi qua đó.

Người
đàn ông thấy bé đi đến, đem điếu thuốc dập tắt rồi ném vào trong thùng rác.

Trần
Cảnh quan sát anh ta, nửa ngày mới nói: “Sao chú lại tới đây.”

“Thằng
nhóc thối.” Người đàn ông nửa khom lưng xuống, nhẹ nhàng véo mặt Trần Cảnh một
phen, nói: “Chú là chú của con, không thể tới nhìn con sao?”

Nói
xong đem cửa ra mở ra, từ trên ghế lái phụ lấy ra một cái hộp to bằng hai lòng
bàn tay, đưa cho Trần Cảnh, cười nói: “Sinh nhật khoái hoạt, tiểu thọ tinh.”

Trần
Cảnh nói một tiếng “Cám ơn”, chẳng qua là vẫn cứ nghiêm mặt, dường như không có
thành ý gì tiếp nhận hộp rồi thuận tay lắc lắc, bên trong vang lên “lang bang
lang bang”, đồ vật thoạt nhìn không lớn.

Người
đàn ông đúng là lúc nào cũng thấy được trên TV, Phó đổng sự của tập đoàn Trần
thị, Trần Tùng Duệ.

Trần
Tùng Duệ nhìn bé lắc hộp, nói: “Tiểu tổ tông, bên trong thế nhưng rất quý giá,
đừng lắc đến hỏng mất.”

Trần
Cảnh đem mở hộp ra, đóng gói cũng không phải rất kín, mở ra là một đôi hộp cờ
vây nhỏ rất đẹp, nắp đậy có thể mở ra, bên trong có mấy quân cờ.

Trần
Cảnh nhướng mi một chút, cầm lấy hộp cờ vây nhìn nhìn, cầm vào tay lạnh buốt,
tính chất rất tốt, một cái mặt trên có khắc “Trần”, một cái mặt trên có khắc “Cảnh”,
trách không được Trần Tùng Duệ nói là quý giá, hóa ra là làm bằng ngọc bích.

Trần
Tùng Duệ nhìn vẻ mặt biến hóa của bé, nói: “Có thích không? Cố ý làm thành hộp
cờ vây.”

Trần
Cảnh gật gật đầu, nhìn như tạm được, cũng không phải hiếm lạ ngọc bích có bao
nhiêu quý giá, sinh ra trong gia đình này, vàng bạc châu báu bé thấy qua nhiều
lắm, chẳng qua là lần đầu bé thu được lễ vật liên quan đến cờ vây.

Trần
Tùng Duệ theo bản năng đưa tay mò trong túi, từ bên trong lấy ra một hộp thuốc
lá, cân nhắc lấy ra một điếu thuốc ngậm vào miệng, nhưng không đốt, mà đem điếu
thuốc nắm chặt ở trong tay mà vân vê.

Nửa
ngày mới thu liễm ý cười không đứng đắn, nghiêm mặt nói: “Là cha con đưa.”

Trần
Cảnh hiển nhiên không ngờ tới, nhưng nắm bắt được nghiêm túc của đối phương.

Trần
Tùng Duệ lại dừng trong chốc lát, “Cha của con ông ấy nằm viện, não xuất huyết,
đoán chừng là mệt mỏi… Ông ấy muốn gặp con.”

Trần
Cảnh bản mặt càng khẩn trương, bé biết ý tứ của Trần Tùng Duệ, vốn là có Trần
lão đỡ, hơn nữa Trần Cảnh tuổi còn nhỏ, cũng không muốn quản chặt quá, đợi bé ở
bên ngoài chơi đủ rồi, kiến thức được rồi, tuổi cũng lớn liền đem bé triệu hồi
về.

Nhưng
thình lình xảy ra đau ốm lại khiến cho Trần Tùng Diệu cảm thấy áp lực, ông
thông suốt rất nhiều thứ, có lẽ chỉ có bồi hồi trên con đường sinh tử mới có thể
nghĩ thông suốt được rất nhiều điều, hộp cờ này đã có thể giải thích rõ, Trần
Tùng Diệu cũng không phản đối Trần Cảnh học cờ vây, lại đồng thời có rất nhiều
khúc mắc trong lòng, ông chờ không được Trần Cảnh trưởng thành, trong gia tộc
có rất nhiều chuyện cần con trai độc nhất này đến học hỏi.

Trần
Tùng Diệu lần này tìm bé trở về, Trần Cảnh đã thấy không còn có thể được sống ở
chỗ này, đứng ở bên cạnh Lý Dịch Chi nữa.

Mặc
kệ là Nam Kinh hay là Hong Kong, cách Bắc Kinh, cách cái hẻm nhỏ, cách cái tứ hợp
viện này, đều là quá xa quá xa rồi.

Trần
Cảnh cúi đầu, dùng tay nhẹ nhàng vuốt ve viên kim cương trên hộp cờ: “Cha của
con thế nào rồi?”

“Một
tuần trước làm phẫu thuật đã không sao rồi, bác sĩ để cho ông ấy có nhiều tĩnh
dưỡng, không được mệt mỏi không được quá vui quá buồn.”

Trần
Cảnh gật gật đầu, “Buổi sáng ngày mai ở nơi này chờ con, được không, con hôm
nay còn muốn trở về nói một tiếng.”

Trần
Tùng Duệ cho một cái thủ thế đáp lại, vỗ vỗ bờ vai của bé, không nói thêm một
câu nào nữa, mở cửa xe cúi thấp người lên xe, khởi động lái xe rất nhanh phóng
đi.

Trần
Cảnh đem lễ vật bỏ vào trong túi sách, thời điểm vào cửa nhà thì chợt nghe thấy
Lý Trận gân cổ la lên, “Còn biết quay về à, chú còn tưởng đã bị đại hôi lang
tha đi rồi, còn không quay về sẽ báo mất giấy tờ đó!”

Sau
là tiếng cười của Lý Dịch Chi, “Sư phụ ngài cho rằng Tiểu Cảnh là chi phiếu
sao, còn muốn báo là mất giấy tờ.”

Hai
người tựa như cùng bình thường không có gì khác biệt, duy độc Trần Cảnh là có
tâm sự, nhưng không biết nên biểu đạt như thế nào.


Trận ồn ào là đã đói bụng, còn nói khẩu vị bị dưỡng đến kén chọn, không có Tiểu
Cảnh thì làm sao bây giờ.

Người
nói vô tâm người nghe có tâm, kết quả là cái bản mặt của Trần Cảnh càng khẩn
trương, trong lòng không biết có một cỗ tư vị như thế nào nữa.

Bé ở
phòng bếp chơi đùa cả hai tiếng, làm ra một bàn lớn đồ ăn, Lý Dịch Chi còn buồn
bực, tết âm lịch cũng đã qua, tại sao lại làm cho một bữa thịnh soạn như vậy.

Trần
Cảnh cảm thấy cổ họng cay đắng, nhưng bộ dạng lại giống như bình thường lạnh nhạt
nói: “Đồ ăn nhiều lắm, phải ăn hết.”


Trận một bên ăn một bên lải nhải, “Thức ăn thật ngon, thức ăn thật ngon.”

Một
bữa cơm ăn nuốt không trôi, lúc rửa chén Lý Dịch Chi mò mẫm lại đây, nói: “Em
sinh bệnh sao, chỗ nào không thoải mái, hôm nay tại sao lại có cảm giác ủ rũ vậy?”

“Không
có việc gì…”

Trần
Cảnh ngẩng đầu nhìn chằm chằm đôi mắt của Lý Dịch Chi, bất quá đối phương không
nhìn thấy bé, không biết ánh mắt bé lúc này có bao nhiêu phức tạp, Trần Cảnh muốn
nói cho anh biết rằng chính mình ngày mai phải đi, nhưng không biết nói từ đâu,
cuối cùng nói rằng: “Định đẳng, có chút khẩn trương.”


Dịch Chi lần đầu nghe bé nói khẩn trương, còn an ủi bé vài câu, làm cho bé đừng
có nôn nóng, lấy trình độ của bé, cấp bậc Sơ đẳng không thành vấn đề.

Hôm
nay lúc ngủ say, tất nhiên là Lý Dịch Chi cùng Trần Cảnh một giường, Trần Cảnh
quay đầu là có thể thấy được bàn cờ trên bàn, mặt trên vẫn còn bày ra ván cờ
hòa tứ kiếp.

Trần
Cảnh vẫn luôn nghiêng đầu nhìn chằm chằm bàn cờ, đợi người ở bên trong ngủ hô hấp
vững vàng mới nhẹ tiếng đứng lên, từ trong túi sách lấy ra lễ vật chính là Trần
Tùng Duệ mang đến, lấy ra hai hộp cờ nhỏ, đặt trên bàn cờ, phía dưới đè lên bức
thư lưu lại, ngược lại đem bàn cờ nguyên vẫn bày ra thu dọn tốt vào trong hộp cờ,
bỏ vào trong túi sách của bản thân.

Gia
đình người bình thường nào có tiền nhàn rồi mua cái gì Vân Tử, cho dù mua Vân Tử,
bình thường chơi cờ cũng sẽ không dùng, lúc ấy hơn sáu đồng một bộ quân cờ thủy
tinh, tuy rằng không nhịn nổi lấy đi, nhưng lấy đi để không phải tiếc nuối.

Sáng
sớm hôm sau, Lý Dịch Chi còn chưa rời giường, đến thời gian đến trường, Trần Cảnh
từ trong tứ hợp viện đi ra nhưng lên xe của Trần Tùng Duệ ở cửa trường học.


dựa vào cửa kính xe, dùng tay cẩn thận vuốt ve quân cờ thủy tinh kia, quân cờ lạnh
lẽo cũng mang đến nhiệt độ ấm áp cho cơ thể…

Chương
20: Hồi phục thị lực. Than Bánh.

“Chủ
đề” Vũ điệu trên dao nhọn.

“…
Cái này gọi là Dịch Bình, cũng là một tên gọi của cờ vây, bàn cờ vuông thì tĩnh
lặng, quân cờ tròn thì di chuyển, mô phỏng trời đất, hãy tự mình tạo nên trò
chơi này, một thế giới mà con người khó lý giải.

Đây
chính là một cảm tưởng sau khi thách thức Đại Đao. Mọi người đều biết, kỳ phong
Đại Đao sắc bén hung hãn, rồi lại xem lẫn phong cách nhân từ, Đại Đao chơi cờ
nói thành vũ đạo trên dao nhọn, tin rằng không có người phản bác.

Không
biết trong hiện thực Đại Đao có đúng hay không là kỳ thủ chuyên nghiệp, bất quá
thấy Đại Đao lên tuyến không định kỳ, dường như không phải là kỳ thủ chuyên
nghiệp, có lẽ thiên tài đều xuất thân từ giữa dân thường, Kỳ Vương chân chính
cũng không nhất định cần có đẳng cấp…”


Dịch Chi xem xong hết một trang văn lưu loát, kỳ hữu trong diễn đàn này, đó chẳng
qua là một thành viên mới dán dòng chữ “new” uốn lượn, nhưng trong vòng một tiếng
hồi đáp đã hơn một ngàn, không vì cái gì khác, chính là vì bài post này đã nói
đến cái gọi là “Đại Đao”.

Bởi
vì Cờ vây online thành viên đông đúc, kỳ phong phức tạp, lại ngắn gọn thuận tiện,
ngay lập tức ở giới cờ vây lan tràn phát triển, hơn nữa Cờ vây online không có
hạn chế, chỉ cần đăng kí tài khoản cũng có thể đấu cờ, rất nhiều kỳ thủ chuyên
nghiệp cũng sẽ ở trên mạng đấu vài bàn cờ.

Cờ
vây online là một địa phương ngọa hổ tàng long, “Đại Đao” này chính là một
trong số đó. Kỳ thật Đại Đao ở trên mạng online cũng không gọi là Đại Đao, tài
khoản của người ta ở diễn đàn cờ vây là “Than Bánh”, bởi vì kỳ phong tàn nhẫn dứt
khoát mà được biệt hiệu này.

Một
cái tên phi thường không thu hút lại ở trên mạng liên tục chém sáu người Ngũ đẳng
chuyên nghiệp, trong thời gian ngắn thanh danh như chim bay, ngay cả báo chí cờ
vây đều tranh nhau lấy tin, càng hấp dẫn ánh mắt người khác chính là, cái đao
này là một người rất bí mật, không có một tạp chí báo chí có thể thể đào được
tư liệu hữu dụng.

Do
thời kì Internet ngày càng hoàn thiện, Cờ vây online cũng hoàn thiện theo, cùng
giống như cờ vây chuyên nghiệp có thể thăng cấp, chia làm Sơ đẳng đến Cửu đẳng,
tích lũy điểm đủ điều kiện để thăng cấp cấp bậc, đồng thời còn định kỳ tổ chức
trận đấu cờ vây, người thắng có thể nhảy đẳng thăng cấp.

Đại
Đao tuy rằng thời gian login không nhiều lắm, nhưng mỗi một lần xuất hiện có thể
nói là kích khởi ngàn lớp sóng, người mời người đó nhiều đếm không xuể, hiện tại
là bát đẳng, rất nhiều bạn đánh cờ cảm thán nói, nếu Đại Đao đồng ý mỗi ngày
lên tuyết nhiều hơn một giờ, chỉ sợ sớm đã là Thập tam đẳng.


Dịch Chi dụi dụi đôi mắt, thời gian nhìn màn hình nhiều, đôi mắt có chút khô khốc,
rất không thoải mái.

Anh
cho đến bây giờ không nghĩ qua bản thân có một ngày có thể thấy mọi vật, cái
công lao này cũng không thuộc về Kinh tế toàn cầu.

Trần
Cảnh đi rồi, Lý Dịch Chi không biết vì sao trầm lắng trong một khoảng thời gian
rất dài, một người ngàn dặm xa xôi để xin bái sư, sớm muộn gì có một ngày sẽ rời
đi, đây là chuyện anh đã sớm biết đến.

Trần
Cảnh không có tham gia thi đấu Sơ đẳng chuyên nghiệp, Lý Dịch Chi bỗng nhiên cảm
thấy nếu bản thân tham gia giải đấu đánh cờ miệng, dường như không có ý nghĩa
gì nữa, rốt cuộc là vì sao không có ý nghĩa, điều đó và Trần Cảnh có cái gì
quan hệ, bản thân anh cũng không biết.

Cả
đời trước của Lý Dịch Chi là Cửu đẳng chuyên nghiệp, ngay cả thắng năm giải đấu
lớn thế giới, còn kém một chút là được giải đấu vinh quang nhất, nhưng bất quá
anh cùng cái đó không có duyên phận, ngay sau đó thì tự sát. Cả đời này lại
lãng phí cờ vây hai mươi năm, tuy rằng kỳ cảm xuất sắc, nhưng cùng những kỳ thủ
chuyên nghiệp kia mỗi ngày đấu trận mỗi ngày phục bàn, không có lúc nào là
không làm đề mục sống chết thì vẫn có sự chênh lệch, ít nhất ở mức độ thuần thục
thì có sự thua kém.

Ngũ
đẳng chuyên nghiệp có lẽ người đi đường bên ngoài nghe vào tai, cùng Cửu đẳng
chuyên nghiệp là còn kém xa, nhưng năm đó hội trưởng hiệp hội cờ vây Tứ Xuyên mời
Trần Cảnh đi đàn tràng học tập, cũng mới Ngũ đẳng mà thôi.


giải đấu chung kết đánh cờ miệng nhận được sự chú ý của truyền thông, cái đích
của mọi kỳ thủ chính là Lý Dịch Chi, anh ta là đồ đệ của Kỳ Vương, là một người
mù, là một truyền thuyết, là huyền thoại trong tương lai, chẳng qua, truyền
thông thất bại, Lý Dịch Chi ở trận đấu liên tiếp phạm sai lầm, cuối cùng bại bởi
Lữ Hạo Ngũ đẳng.

Kinh
tế toàn cầu không nghĩ tới kết quả này, giai đoạn trước tuyên truyền đều rơi
vào vô ích, rất nhiều người mắng tạp chí là thổi phồng, Lý Dịch Chi chẳng qua
là cái nhân vật bình thường, căn bản không có thâm sâu như vậy.

Bản
thân thương nhân chỉ có tính toán lợi ích, chuyện không có lợi thì ai sẽ đi quản,
Kinh tế toàn cầu cũng không có thực hiện chuyện đã hứa hẹn vì Lý Dịch Chi tuyên
truyền quyên tặng giác mạc.


Dịch Chi cũng không phải thằng nhóc hai mươi lông tóc chưa dài, anh xem như là
trải qua cả một đời người, có lẽ đã đem bản thân mình phí hoài một lần, nên
nhìn cái gì cũng rộng rãi, người xem tuy rằng đối với anh thất vọng, nhưng
không có mắng anh, cũng không nói cái gì anh là biến thái, Lý Dịch Chi kỳ thật
cảm thấy không có gì đáng lo, bất quá là không nhìn thấy mà thôi…

Nửa
năm sau, Lý Dịch Chi lại nhận được thông tri, nói có người nguyện ý quyên tặng
giác mạc cho anh, người tài trợ tuyên truyền không nguyện ý lộ ra tính danh, chỉ
là an bài cho anh bác sĩ có uy tín.


Dịch Chi không thể tưởng tượng được bản thân có cái gì bạn bè lợi hại, Lý Trận
này một năm kiếm tiền thưởng rốt cục có đất dụng võ, Lý Dịch Chi tiếp nhận trị
liệu, phẫu thuật phi thường thành công, cũng không có hiện tượng bài xích gì.

Khi
Lý Dịch Chi hồi phục thị lực sau vài năm thì Cờ vây online xuất hiện.

Lúc
kỳ hữu còn vì tìm đối thủ cho bàn cờ tiếp theo, thời điểm bôn ba thiên nam bắc
hải, Cờ vây online có thể nói là mưa rơi đúng lúc.

Bởi
vì thanh danh Kỳ Vương, rất nhiều Đàn tràng chuyên nghiệp và Kỳ viện đều muốn
Lý Trận lưu lại gia nhập để mượn sức, đồng thời còn tặng anh rất nhiều thẻ hội
viên Cờ vây online.

Cờ
vây online cũng không phải là trang web công ích, bất luận trọng tài hay là quản
lí online đều cần nhân lực, vì thế tự nhiên mà thu phí, nhưng bởi vì vừa mới khởi
bước nên cũng không thể thu phí toàn bộ, nên xuất hiện hội viên cùng không phải
hội viên.

Chỗ
tốt của hội viên chính là ưu tiên đối đãi, có lẽ lúc đầu mọi người cũng không
thể hiểu hết, chẳng qua sau lại dần dần hiểu được ngay, tỷ như ở trên Internet
gặp được người lừa cấp bậc, thông qua lừa gạt đổi lấy cấp bậc, loại tình huống
này có thể khiếu nại quản lý online, hội viên khiếu nại được ưu tiên xử lý. Nếu
như không phải là hội viện, ở diễn đàn cờ vây nhiều người như vậy, đôi khi đợi
hơn một ngày cũng không được sắp vào hàng ngũ.


Dịch Chi cũng không biết mình vì cái gì còn đi chạm vào cờ vây, anh khẳng định
bản thân đời trước cũng không thích cờ vây, đó là đau đớn cả đời của anh, có thể
nói Lý Phái Thần ở đời trước thành danh bởi cờ vây, cũng hủy bởi cờ vây.

Nhưng
anh không dừng lại được việc muốn chạm vào cờ vây, anh cầm thẻ hội viên, đăng
kí xong tài khoản, nghĩ tới nghĩ lui cũng không biết gọi là gì, cuối cùng dứt
khoát liền viết hai chữ: “Phái Thần”.


Dịch Chi không thể không nói, trong lòng anh là tưởng nhớ Trần Cảnh, qua nhiều
năm như vậy, Trần Cảnh cũng đã trưởng thành rồi, năm đó ở trên TV anh xem tiếp
sóng thi đấu Sơ đẳng chuyên nghiệp, mơ hồ có thân ảnh của Trần Cảnh.

Anh
biết Trần Cảnh còn chơi cờ vây, Trần Cảnh không bỏ xuống được cờ vây. Có thể là
đã quen mù lòa, bỗng nhiên đôi mắt khó khăn lắm mới nhìn thấy lại nên cảm thấy
rất đáng quý, cũng có thể là đời trước đã quen hết hi vọng, ngẫu nhiên gặp được
một người quan tâm mình, Lý Dịch Chi không bỏ xuống được Trần Cảnh…

Bởi
vì Lý Dịch Chi biết tương lai Cờ vây online lớn mạnh, trên cơ bản chỉ cần là kỳ
thủ chuyên nghiệp đều sẽ ở trên Internet chạm mặt, đôi khi chém giết trên trăm
trận, kết quả là trong lần thi đấu chuyên nghiệp nào đó, hai bên thi cờ mới bừng
tỉnh đại ngộ.


thế chỉ cần Trần Cảnh muốn phát triển chuyên nghiệp, liền nhất định sẽ đến
Internet, như thế tương lai có thể ở trong này chạm mặt.

Mới
đầu Lý Dịch Chi là khoác áo hai chữ “Phái Thần” ở trên diễn đàn đi loạn, anh
cũng không muốn tham gia đấu cờ, cũng không cố chấp với cấp bậc online.

Kỳ
đàn có rất nhiều phòng, hai bên trắng đen đồng thời đấu trận, mặt khác kỳ hữu
có thể tiến vào phòng đứng ngoài quan sát, một người có thể mở rất nhiều ván cờ,
đồng thời cùng rất nhiều người đấu cờ, nhưng loại này không phổ biến, còn cao
thủ thì không làm thế, nếu như thua cờ, chẳng phải là làm người chê cười.

Kỳ
đàn xây dựng rất chuyên nghiệp, tính năng cũng rất dễ sử dụng, phòng rất nhiều,
người chơi cờ cũng rất nhiều, căn bản không lo tìm thấy đối thủ, hơn nữa kỳ
phong đa dạng hung mạnh, quả thực là địa phương tôi luyện rất tốt.

Lúc
hạ còn mô phỏng tiếng giòn tan, khiến người nghe xong đều sẽ vui sướng, phía dưới
bàn cờ có khung đối thoại, hệ thống gợi ý, Khoái kỳ tính giây đều ở chỗ này,
hai bên đấu cờ có thể đánh chữ, kỳ hữu đang xem cuộc chiến cũng có thể phát biểu
cảm nghĩ, điều này tựa hồ đánh vỡ cách thức xem cờ vây phải im lặng, gia tăng
tính chất cổ động của kỳ hữu.

Thời
điểm Lý Dịch Chi ngày đầu tiên ở trên kỳ đàn đi dạo, bởi vì thao tác không quá
quen thuộc nên lầm vào một cái phòng, trong phòng đã ngồi hai người, đấu trận
đã đến giữa bàn, dường như phi thường giằng co, kỳ hữu vây xem rất nhiều, ván cờ
bình thường thì có năm ba người vây xem, mà bàn cờ này tên người vây xem tràn đầy,
vừa nhìn sơ lược qua ít nhất có năm mươi người.


Dịch Chi nhìn thoáng qua cái tên, quân đen ID là Than Bánh, quân trắng là Diệp
Dương Dương, khi đó Than Bánh còn chưa có bị người truyền đến vô cùng thần kì,
chỉ là cái Tam đẳng online, Diệp Dương Dương ngược là nhân vật cấp đại thần, Cờ
vây online chưa xuất hiện vài ngày đã muốn bay lên Bát đẳng online.

Hai
bên đen trắng hạ phi thường giằng co, Lý Dịch Chi liếc mắt một cái có thể nhìn
ra được, hai người đều là cấp bậc chuyên nghiệp, cờ đi tương đối thâm sâu, bản
thân anh không nghĩ nằm vùng vây xem, nhưng bất tri bất giác lại xem tiếp, bạch
kỳ xuất hiện Đại Long, hắc kỳ cũng không ngay lập tức chém giết Đại Long của
người đó, mà là ở nơi khác bày ra bẫy rập, bạch kỳ Diệp Dương Dương dường như
cùng với tên rất hợp nhau, kỳ phong mềm mại không nhanh không chậm, cũng không
đồng bộ, người đó nắm Đại Long đi chậm rãi, sau đó hắc kỳ cải biến sách lược,
liên tục xuất ra diệu thủ, trong chớp mắt đem bạch kỳ một lần tàn sát.

Bàn
cờ này đã vượt quá dự đoán của mọi người, trên diễn đàn rất nhanh xuất hiện bài
post in đỏ, cắt ảnh chụp phát lên trận cờ này, Than Bánh bởi vì kỳ phong tàn nhẫn
hung bạo, ở trên Internet cực nóng một thời.

“Phái
Thần” cùng “Than Bánh” bàn đầu tiên đấu cờ kỳ thật là một sự trùng hợp, khi đó
Than Bánh vừa mới login, máy tính Lý Dịch Chi vừa mới chết máy một chút, không
nghĩ tới sau khi đứng hình vài giây, thì đã vào ván cờ, hơn nữa còn là bản thân
không cẩn thận chọn mời người ta.

Đối
phương chính là Than Bánh.


Dịch Chi không muốn chơi cờ, nhưng đã vào lại đi ra ngoài thì không tốt, trên
thực tế Lý Dịch Chi nghĩ đến một ván cờ rất dễ dàng, nhưng không đến một giờ đã
bị giết đến không còn mảnh giáp, ván cờ kết thúc.

Đời
trước đều là người khác lĩnh hội kỳ phong hung hãn của Lý Phái Thần, đời này
anh lần đầu cảm nhận được cảm giác lông vũ tàn sát trở lại.

Xong
ván cờ, Lý Dịch Chi rời khỏi phòng, lại hậu tri hậu giác phát hiện cái tin nhắn
ở trong khung, có thể là thời điểm đấu cờ vừa rồi Than Bánh phát ra, mà anh
không có thói quen nhìn tin nhắn.

Than
Bánh: Bạn rất thích hợp theo cờ vây chuyên nghiệp.


Dịch Chi nhìn mà không đáp lại việc đó.

Trần
Cảnh rời đi mười năm, Cờ vây online ba năm, Lý Dịch Chi cùng Than Bánh người
này đấu bảy ván cờ, nói qua nói lại không quá được ba câu.

Báo cáo nội dung xấu

Chi phí đọc tác phẩm trên Gác rất rẻ, 100 độc giả đọc mới đủ phí cho nhóm dịch, nên mong các bạn đừng copy.

Hệ thống sẽ tự động khóa các tài khoản có dấu hiệu cào nội dung.