Cô Gái Tháng Sáu - Chương 17
Tối hôm đó, tất cả các cầu thủ trong đội cơ quan và người nhà
có mặt ở sân đều được mời ra nhà hàng uống rượu ăn mừng chiến thắng. Các cầu
thủ ngồi đủ hai bàn, người nhà ba bàn, vợ và người yêu cầu thủ ngồi với nhau,
còn các bậc bề trên như bố mẹ thì ngồi một bàn.
Vương
Quân không quen các chị kia nên vội ngồi với chị dâu tương lai Khổng Tiệp.
Trong
bữa ăn, mọi người đều bàn tán sôi nổi chuyện bóng đá, cô không hiểu lắm, nghe
hồi lâu mới vỡ ra được vài điều: Nếu số 6 không ghi được một bàn thì số trận
thắng thua của đội cơ quan và đội công nghiệp nhẹ là như nhau, như thế sẽ phải
dựa vào tỉ số bàn thắng bàn thua để quyết định thứ hạng, nếu tính như vậy thì
đội công nghiệp nhẹ sẽ giành được chức vô địch.
Chính
vì thế, cú ghi bàn của số 6 có vai trò vô cùng quan trọng.
Mọi
người đều đang khen ngợi số 6 nhưng số 6 lại rất khiêm tốn: “Bóng đá là môn thể
thao tập thể, chẳng qua đúng lúc tôi đứng ở vị trí đó. Nếu các cậu không chuyền
bóng cho tôi thì sao tôi có bóng đưa vào lưới được?”
Câu
trả lời này quá thu phục lòng người, tiếng tấm tắc khen ngợi lại vang lên:
“Đúng
là người có hiểu biết có khác!”
“Đó gọi là phong độ của ngôi sao!”
“Thấy chưa? Càng là người giỏi lại càng
khiêm tốn.”
“Nào nào, mời công thần của chúng ta
một ly nữa!”
Cô sợ anh bị mọi người chuốc say, liền
chạy đến nhắc:
“Anh uống ít thôi, không lại say đấy!”
Các cầu thủ liền xúm vào trêu: “Wow,
chị Sáu quan tâm quá!”
“Công dạy dỗ của chị Sáu đấy!”
“Yên tâm, tụi này sẽ không chuốc say
anh Sáu đâu!”
“Chuốc say cũng không sao, ngày mai
không phải thi thố gì nữa.”
Cô đỏ mặt quay về chỗ ngồi của mình,
nghe thấy có chị hỏi cô: “Nhà em có hai cầu thủ, anh nào đá giỏi hơn?”
Cô không biết đáp ra sao, chị dâu tương
lai của cô liền trả lời thay với vẻ rất am hiểu: “Hai anh em, một người là tiền
đạo, một người là hậu vệ, làm sao mang ra so sánh được?”
“Cầu thủ nào quan trọng hơn?”
“Đều quan trọng, không thiếu ai được!
Chị không nghe cậu Sáu nói à? Bóng đá là môn thể thao tập thể...”
Và thế là các chị lại bàn tán sôi nổi
về chuyện tiền đạo, hậu vệ.
Cô lập tức quyết định mình cũng phải
học một số kiến thức về bóng đá, nếu không thật chẳng xứng với “anh Sáu” chút
nào.
Phó thị trưởng phụ trách mảng thể thao
của thành phố cũng giá lâm, còn ngồi bên cạnh “anh Sáu” vừa ăn vừa chuyện trò.
Một lát sau, đột nhiên phó thị trưởng
đến bên cạnh cô, cười tủm tỉm và nói: “Tôi bảo cậu Vương chuyển công tác đến
thành phố E của ta, cậu ấy nói không quyết định được, bảo tôi sang hỏi cô.”
Cô không ngờ anh lại nể mặt cô như vậy,
bất giác nhìn về phía anh bằng ánh mắt cảm kích, thấy anh ra hiệu cho cô, kiểu
như “em cứ xem tình hình xem thế nào” hoặc “em trả lời đại đi” gì đó.
Cô liền nói với phó thị trưởng: “Anh ấy
ký hợp đồng ba năm với nhà trường cơ ạ!”
“Vậy hả? Còn mấy năm nữa?”
“Dạ, hai năm ạ!”
“Nếu chuyển trước thì sao?”
“Thì bị phạt ạ!”
Phó thị trưởng liền thở phào, nói: “Chỉ
phạt thôi hả? Thế thì không sao, bên này chúng tôi có thể nộp tiền phạt cho cậu
ấy.”
“Phạt nhiều lắm ạ!”
“Phạt bao nhiêu?”
“Năm mươi nghìn tệ.”
“Năm mươi nghìn tệ thì ăn thua gì? Lần
này số tiền thưởng chúng tôi thưởng cho các cầu thủ đâu chỉ mỗi năm mươi
nghìn.”
Nghe thấy hai từ “tiền thưởng”, các chị
em đều hoan hô. “Wow, có tiền thưởng thật ạ? Em cứ tưởng ông xã nhà em sợ em
không cho đi đá bóng nên bịa ra cái đó để lừa em cơ!”
“Phó thị trưởng, bác cũng phải thưởng
cho chúng em chứ, nếu chúng em không gánh hết việc nhà thì làm sao các anh ấy
đi đá bóng được ạ?”
Vị phó thị trưởng này vừa nhìn đã biết
là người thích hứa suông, liền cười lớn hứa hẹn: “Được, được, thưởng cho các
chị em nữa.”
“Thưởng bao nhiêu ạ?”
“Phó thị trưởng nói là phải làm đó
nhé!”
Vị phó thị trưởng lại cười lớn, nói:
“Tôi thưởng cho các cầu thủ, các cậu ấy lại nộp cho các vị, thế tức là tôi
thưởng cho các vị còn gì?”
Các chị em lại bắt đầu biểu tình: “Wow,
phó thị trưởng khéo nói quá!”
“Bác phải nói con số cụ thể chứ, nếu
không làm sao em biết anh nhà em có nộp đủ hay không.”
“Làm sao nộp hết được? Cũng phải để lại
mấy đồng để tiêu chứ?”
“Chỉ có số mình là khổ, tiền chưa đến
tay, bố mẹ anh ấy đã thò tay ra rồi.”
Phó thị trưởng vẫn đang chờ đợi câu trả
lời của cô. “Thế nào? Bảo cậu ấy chuyển đến thành phố E ta chứ?”
“Dạ, để em bàn với anh ấy thêm ạ!”
“Được, cô cứ bàn với cậu ấy đi. Thành
phố E chúng ta cũng rất chào đón cô, sau khi tốt nghiệp, cô có thể về trường
đại học của thành phố E giảng dạy.”
“Dạ vâng, cảm ơn phó thị trưởng ạ!”
Sau khi phó thị trưởng đi rồi, chị dâu
cô liền hỏi: “Ông ấy bảo Thế Vĩ chuyển đến thành phố E à?”
“Vâng.”
“Thế thì bảo cậu ấy chuyển về đi! Cơ
quan trực thuộc thành phố mình có chế độ phúc lợi tốt lắm.”
“Nhưng... em vẫn đang học ở thành phố
D.”
“Ừ... đúng là hai thành phố cách xa
nhau quá, mỗi lần đi lại mất rất nhiều thời gian, thôi đợi em tốt nghiệp rồi
chuyển về thành phố E sau cũng được.”
“Bố mẹ em đều không muốn em quay về
đây.”
“Thật hả? Có con gái rượu mà không muốn
ở gần ư?”
“Thành phố D là tỉnh hội, ở lại đó dĩ
nhiên là ổn rồi, nhưng Thế Vĩ thì biết giải quyết ra sao?”
“Không biết, đến lúc đó rồi tính vậy.”
Chị dâu cô tỏ ra rất sốt ruột. “Hai đứa
không có sự tính toán lâu dài à? Thế về kinh tế... không loạn à?”
“Kinh tế gì ạ?”
“Ví dụ lần này cậu ta có tiền thưởng,
có đưa cho em không?”
“Em... không biết.”
Chị dâu liền tự hào khoe: “Anh trai em
có tiền gì đều đưa hết cho chị.”
“Thế ạ? Bố mẹ biết không ạ?”
“Dĩ nhiên là biết chứ! Nhưng chị cũng
không tiêu xài lung tung, chị chỉ chi cho anh ấy tiền sinh hoạt hằng tháng, còn
lại tiết kiệm để lo nhà cửa, tổ chức đám cưới. Đàn ông tiêu hoang lắm, nếu em
không quản chặt, họ chẳng để dành được xu nào đâu. Bình thường Thế Vĩ có đưa
tiền lương cho em quản lý không?”
“Ờ... lương của anh ấy chẳng đáng bao
nhiêu, còn chẳng đủ tiêu.”
“Thế sao được? Càng không đáng bao
nhiêu càng phải tiết kiệm sớm, nếu không sau này bọn em lấy đâu ra tiền mua
nhà, sắm sửa đồ dùng trong nhà và tổ chức đám cưới?”
Cô chưa bao giờ nghĩ đến những vấn đề
này, và cũng không muốn nghĩ đến, liền vội chuyển sang chủ đề khác: “Anh em
suốt ngày đá bóng, chị có thấy... bực không?”
“Không, chị cũng thích xem anh ấy đá
bóng mà.”
“Trận nào cũng xem à?”
“Thi đấu thì trận nào cũng xem, còn
bình thường tập thì thỉnh thoảng mới xem. Đàn ông mà, kiểu gì cũng phải có chút
sở thích cá nhân, đá bóng vẫn còn hơn là cờ bạc, cá độ.”
“Vâng, chị cũng thoáng thật đấy, chỉ sợ
sau này lấy nhau, có con rồi, một mình chị làm không hết việc thôi.”
“Việc gì chị phải làm một mình?”
“Nhưng anh em còn bận đá bóng mà.”
“Anh cô đá bóng nhưng bố mẹ cô có đá
bóng đâu? Chị không biết nhờ bố mẹ cô trông con, nấu cơm hộ bọn chị sao?”
Cô biết chắc chắn bố mẹ cô sẽ trông
con, nấu cơm hộ anh chị, hai ông bà đã nhắc nhở chuyện này từ lâu rồi.
Chị dâu hỏi tiếp: “Thế bố mẹ chồng em ở
đâu?”
“Đều ở quê cả.”
“Wow, nếu em không nói thì chị cũng
chẳng phát hiện ra. Thế thì em đừng kỳ vọng bố mẹ chồng em trông con, nấu cơm
cho em.”
“Vì sao ạ?”
“Kiểu sống của người nhà quê thì làm
sao em yên tâm nhờ họ trông con, nấu ăn cho em được? Hơn nữa nếu họ ở cùng với
bọn em, bọn em có nuôi nổi không?”
Chuyện này cô cũng chưa bao giờ nghĩ
đến.
Chị dâu liền an ủi: “Không sao, em còn
đang học, mấy năm nữa mới phải sinh con cơ mà, đợi đến khi em có con, chắc chắn
con trai chị đã đi mẫu giáo rồi, bố mẹ có thể trông con, đỡ đần bọn em.”
“Con trai chị hả? Đâu ạ?”
“Đã đẻ đâu! Nhưng mấy chị em trong đội
bóng đều đã bàn hết rồi, nhất định phải đẻ con trai, từ nhỏ đã dạy bọn nhỏ đá
bóng, đến khi lớn lại có thể lập thành một đội!”
“Nhưng làm sao các chị có thể chắc chắn
là đẻ được con trai?”
“Bọn chị có bí kíp gia truyền, đến lúc
đó cho em một bản, em cũng đẻ con trai, sau này bọn mình cùng đi xem con trai
đá bóng.”
Cô cảm thấy đối với chị dâu tương lai
của cô, cuốn sách cuộc sống đã được mở ra hoàn toàn, tổng cộng gồm mấy chương,
mỗi chương viết những gì, đều rất rõ ràng mạch lạc, thậm chí có thể nói cuốn
sách cuộc sống của chị do chính tay chị chắp bút, mọi thứ đều xảy ra theo đúng
các chương mà chị đã viết. Trong khi cuốn sách cuộc sống của cô còn chưa được
mở ra, tổng cộng có mấy chương cô còn chưa biết, nói gì đến nội dung cụ thể bên
trong. Cô liền tự an ủi mình: Không biết cũng chẳng sao, biết đâu lại có điều
bất ngờ trong đó.
Bữa tiệc ăn mừng đến nửa đêm mới kết
thúc, khi họ về đến nhà đã sang sáng ngày hôm sau. Anh trai quay về phòng ở đơn
vị, bố mẹ vừa về đến nhà liền ngủ ngay. Cô rất phấn chấn, không ngủ được, bèn
rón rén mò sang phòng anh ở, chốt cửa rồi dò dẫm vào giường Vương Thế Vĩ.
Anh tỉnh giấc, hỏi nhỏ: “Sao em lại
sang đây? Không sợ bố mẹ em phát hiện rồi đánh gãy chân em à?”
“Không đâu.”
“Không phát hiện ra hay không đánh gãy
chân em?”
“Cả hai.”
Anh nũng nịu nói: “Hôm nay anh mệt
quá!”
Cô sợ anh lại hiểu lầm cô đến để làm
“chuyện nghiêm túc”, vội thanh minh ngay: “Em đến để xem vết thương của anh thế
nào.”
“Cạch” - anh bật đèn lên ngay, nói với
giọng rất thoải mái: “Cứ xem đi.”
Thấy anh nằm trần như nhộng ở đó, cô
cuống quýt nói: “Sao anh không mặc gì? Không sợ người khác nhìn thấy à?”
“Ngoài em ra, còn ai mò vào đây nữa?”
Cô nghĩ cũng thấy phải, mới yên tâm hơn
một chút và bắt đầu kiểm tra người anh, phát hiện thấy bắp chân anh tím bầm,
liền xót xa nói: “Bị đốn như thế này mà đám kia không chịu trách nhiệm gì hả?”
“Chịu trách nhiệm gì? Đều là va chạm
hợp lý mà.”
“Đốn ngã anh như thế mà còn hợp lý à?”
“Cú không hợp lý thì bị đuổi ra khỏi
sân đó thôi.”
“Đuổi ra khỏi sân là xong sao? Bắt bọn
họ phải trả tiền thuốc men chứ!”
“Làm
gì có tiền thuốc men nào? Anh cũng chẳng bao giờ đi khám bệnh vì mấy vết xước
vặt vãnh này.”
Cô
liền than: “Vì đội cơ quan mà anh... liều mạng quá!”
“Anh
đâu có liều mạng vì đội cơ quan.”
“Thế thì vì ai? Vì anh trai em à?”
“Không.”
“Vì khoản tiền thưởng ư?”
“Tiền thưởng? Anh còn chưa buồn nghĩ
đến, anh đâu phải là người của đội cơ quan, đá thay cho người khác, còn chưa
biết tiền thưởng có được phát cho anh hay không nữa là.”
Cô nghĩ thế thì chắc chắn là anh liều
mạng vì cô, mặc dù không đoán ra được mối liên hệ giữa hai vấn đề này, nhưng
anh đã loại trừ mấy khả năng kia, thế thì chỉ có thể là vì cô thôi. Cô muốn
nghe chính anh nói ra điều này, bèn hỏi: “Thế rốt cuộc là vì ai?”
“Chẳng vì ai cả.”
“Vậy hả?”
“Người ham đá bóng đã vào sân là chỉ
muốn ghi được bàn, chẳng quan tâm đến chuyện liều mạng vì ai.” Anh liền giục
cô: “Em cởi quần áo ra đi.”
“Cởi ra làm gì?”
“Trị vết thương cho anh.”
“Trị vết thương?”
“Em chưa bao giờ đọc tiểu thuyết kiếm
hiệp à? Đàn ông bị thương, đàn bà phải cởi hết quần áo ra chữa trị vết thương
cho anh ta. Thôi, cởi mau lên.”
Cô đưa tay ra tắt đèn, liền bị anh ngăn
lại. “Cứ để đèn mà cởi, anh chưa bao giờ nhìn em cởi quần áo cả.” Cô cúi đầu
rồi chậm rãi cởi cúc áo ra.
Anh hỏi: “Em đã bao giờ nghe nói đến
chuyện người đẹp thoát y chưa?”
“Em chưa.”
“Quê anh có một loại cây, ra quả như
quả ô liu nhỏ vậy, nhưng ngoài vỏ có rất nhiều gai, rơi vào đầu hay quần áo rất
khó gỡ ra. Hồi nhỏ bọn anh rất thích nhét loại quả này vào quần áo con gái qua
cổ áo đằng sau, làm bọn họ rất ngứa, nhưng lại không lấy ra được, đành phải cởi
áo ra mới gỡ được, thế nên trò đó được gọi là “người đẹp thoát y.”
“Anh hư đốn như vậy sao?”
“Chuyện hồi nhỏ mà.”
Cô cởi quần áo ngủ ra, chỉ còn lại bộ
đồ lót, không chịu cởi tiếp.
Anh cũng không miễn cưỡng, liền gọi:
“Lại đây!”
Cô bước đến bên giường, anh liền kéo
ngay cô lên, vừa cởi áo con, quần chíp cho cô, vừa nói: “Để hôm nào anh nhét
mấy quả người đẹp thoát y vào bộ này của em xem em có cởi hay không.”
Chỉ mấy động tác là anh đã cởi hết quần
áo của cô ra rồi đưa tay xuống dưới lần mò.
Cô hỏi: “Anh chẳng bảo mệt lắm là gì?”
“Anh mệt nhưng nó không mệt.” Anh vuốt
ve cô một lát rồi chỉ đạo: “Nào, ngồi lên đi.”
Cô ngượng nghịu nằm đè lên anh.
“Nằm thế đâu có được?” Anh lay cô,
nhưng thấy cô mềm oặt nằm sát xuống ngực anh, không thể dựng được dậy, đành
phải tự ra tay, mò mẫm ở dưới hồi lâu vẫn không thành công, cuối cùng đành than
thở: “Haizz, đáng lẽ em phải đi làm thủ môn mới đúng.”
“Tại sao?”
“Ngay cả anh còn không tấn công nổi
khung thành của em, chắc chắn kinh khủng!”
Cô không thích nghe câu đó lắm, nhưng
cũng không nói gì.
Anh lật cô xuống dưới và thử lại lần
nữa, cuối cùng đã thành công, liền nói với giọng rất đắc ý: “Hê hê, tuyệt chiêu
của lão Vương, áp sát khung thành, phá lưới!” Cô cũng không thích nghe câu này.
Anh chỉ dùng mấy nhịp là kết thúc cuộc
chiến, rồi nói với vẻ nửa tiếc rẻ, nửa đắc ý: “Giống hệt trận chung kết hôm
nay, vừa ghi bàn vào lưới đã hết giờ. Sorry nhé, hôm nay thực sự là mệt quá!”
“Sao anh suốt ngày nói sorry vậy!”
“Vì không cho em lên đỉnh được mà.”
“Em có bắt anh... cái đó đâu.”
“Bắt cái nào? Lên đỉnh hả?” Anh cười
ranh mãnh, nói: “Ngay từ “lên đỉnh” em còn không dám nói hả? Anh còn muốn nghe
em nói bậy nữa.”
“Sao lại muốn nghe em nói bậy?”
“Nghe vui vui thôi.”
“Còn lâu em mới nói bậy.”
“Đó là do anh chưa cho em lên chín tầng
mây thôi. Em cứ đợi đó, rồi sẽ có một ngày anh chơi cho em phải xổ ra những lời
bậy bạ nhất.”
Nghe thấy từ “chơi” này, cô phản cảm
tới mức không muốn nói gì thêm nữa.

